Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TÔI LÀ NGƯỜI DUY NHẤT KHÔNG NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG CỦA ANH

Chương 9: Khi Cả Thế Giới Đều Im Lặng

Chương 1: Người Đàn Ông Không Có Tiếng Lòng Chương 2: Hợp Đồng Hôn Nhân Và Cái Bẫy Đêm Đầu Chương 3: Anh Từng Biết Tôi Sao? Chương 4: Lời Nói Dối Ngọt Ngào Nhất Chương 5: Ghen Tuông Không Có Âm Thanh Chương 6: Bí Mật Trong Chiếc Kẹp Sách Cũ Chương 7: Đánh Mặt Giữa Phòng Họp Chương 8: Anh Đã Yêu Tôi Từ Khi Nào? Chương 9: Khi Cả Thế Giới Đều Im Lặng Chương 10: Tiếng Lòng Không Thể Đọc Được Chương 11: Người Nghe Được Tiếng Lòng Tôi
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 9: Khi Cả Thế Giới Đều Im Lặng

Hứa Tri Ý tỉnh lại trong một căn phòng không có cửa sổ, hai tay bị trói phía sau lưng bằng dây khóa cảm ứng. Ánh đèn trắng trên trần quá sáng, mùi thuốc sát trùng hòa với hơi ẩm lạnh lẽo khiến y nhận ra nơi này vốn là một phòng điều trị bị bỏ hoang. Ngoài cửa có tiếng giày ma sát trên nền gạch, tiếng kim loại va vào khay dụng cụ, nhưng trong đầu y không xuất hiện bất kỳ suy nghĩ nào. Sự im lặng ấy không hề dễ chịu như những lúc ở cạnh Tạ Hoài Sâm, ngược lại giống một khoảng tối đang từng chút nuốt mất điểm tựa y đã dựa vào suốt nhiều năm.

Y thử tập trung vào người đứng ngoài hành lang, nhưng đầu chỉ đau nhói rồi trở về trống rỗng. Không có nỗi sợ, không có ý đồ, cũng không có một câu suy nghĩ lỡ lọt qua để giúp y phán đoán bước tiếp theo. Lần đầu tiên Hứa Tri Ý hiểu mình đã phụ thuộc vào năng lực đến mức nào, bởi chỉ cần không nghe được tiếng lòng, ngay cả tiếng bước chân bình thường cũng có thể khiến cơ thể y căng cứng. Y hít sâu, ép mình quan sát bằng mắt, ghi nhớ vị trí camera, khoảng cách đến cửa và thời gian giữa hai lượt người đi ngang.

Cánh cửa mở ra sau gần mười phút. Lục Cảnh Nghiêu bước vào với áo sơ mi màu xám, cổ tay quấn một lớp băng mỏng ở chỗ từng bị Tạ Hoài Sâm siết trong bữa tiệc. Hắn không mang theo vệ sĩ, chỉ kéo ghế ngồi đối diện Hứa Tri Ý, vẻ mặt thong dong như thể hai người đang gặp nhau trong một phòng trà chứ không phải nơi giam giữ.

“Cảm giác không nghe được gì thế nào?” Lục Cảnh Nghiêu chống khuỷu tay lên đầu gối, giọng nói đầy vẻ quan tâm giả tạo. “Tôi nghe nói người có năng lực cảm tâm mạnh thường sẽ hoảng loạn khi bị cắt đứt đột ngột. Cậu vẫn bình tĩnh hơn tôi tưởng.”

Hứa Tri Ý nhìn hắn, không trả lời ngay. Trước đây, chỉ cần Lục Cảnh Nghiêu đến gần, y đã có thể nghe thấy sự tính toán phía sau nụ cười ấy. Bây giờ mọi thứ chỉ còn biểu cảm, âm sắc và những khoảng ngừng có thể được sắp đặt từ trước, khiến từng câu nói trở nên nguy hiểm hơn gấp nhiều lần.

“Anh bắt tôi đến đây chỉ để hỏi cảm giác sao?” Hứa Tri Ý cử động cổ tay, xác định dây trói có cảm biến lực nên không tiếp tục giãy. “Nếu muốn dùng tôi đọc bí mật của Tạ thị, ít nhất anh cũng nên chờ thuốc hết tác dụng. Hay người chuẩn bị thuốc không nói cho anh biết nó sẽ khiến năng lực của tôi tạm thời biến mất?”

Nụ cười của Lục Cảnh Nghiêu hơi nhạt đi. Hắn nhìn y thêm vài giây, sau đó dựa lưng vào ghế, không còn giả vờ vòng vo. “Thuốc chỉ chặn năng lực khoảng mười hai giờ, không gây tổn thương lâu dài. Tôi cần cậu bình tĩnh nghe một vài chuyện trước khi Tạ Hoài Sâm tìm được nơi này, nếu hắn còn muốn tìm.”

“Anh mất công chặn đường, lấy mã khẩn cấp của Tạ gia rồi mang tôi đến đây, cuối cùng chỉ định nói xấu anh ấy?” Hứa Tri Ý khẽ cong môi. “Xem ra những tài khoản bị lộ trong cuộc họp khiến anh tổn thất nhiều hơn vẻ ngoài.”

Lục Cảnh Nghiêu không nổi giận, nhưng ngón tay gõ trên tay vịn đã dừng lại. “Cậu vẫn tin hắn sau khi nghe đoạn ghi âm sao? Tạ Hoài Sâm biết Tạ phu nhân muốn tìm người có năng lực cảm tâm từ ba tháng trước, biết Hứa gia muốn dùng cậu đổi lợi ích, nhưng hắn vẫn thuận thế ký hôn ước. Hắn không ngăn cái bẫy hình thành, bởi chỉ khi cậu bị dồn đến đường cùng, hắn mới có lý do đưa cậu về bên cạnh.”

Hứa Tri Ý không thể nghe được hắn có nói thật hay không. Chính vì vậy, từng câu đều đánh trúng nơi y không muốn thừa nhận, rằng Tạ Hoài Sâm xuất hiện quá đúng lúc, hợp đồng được chuẩn bị quá đầy đủ, ngay cả căn phòng trong biệt thự cũng giống như đã chờ y từ lâu. Y giữ gương mặt bình tĩnh, nhưng bàn tay sau lưng đã lạnh dần.

“Anh có chứng cứ không?”

“Tôi có bản ghi toàn bộ cuộc họp ba tháng trước.” Lục Cảnh Nghiêu lấy điện thoại, mở một đoạn âm thanh dài hơn rồi đặt trên bàn. “Nghe kỹ đi, chính Tạ Hoài Sâm nói người của hắn phải theo dõi cậu, ghi lại lịch trình, tình trạng sức khỏe và mọi người cậu tiếp xúc. Hắn còn nói trước khi cuộc họp cổ đông kết thúc, không được để cậu rời khỏi tầm kiểm soát.”

Đoạn ghi lần này có thêm phần trước và sau, xác nhận Tạ Hoài Sâm đang nói về kế hoạch bảo vệ Hứa Tri Ý khỏi Tạ phu nhân. Nhưng những câu lệnh lạnh lùng vẫn khiến y khó chịu, bởi nó chứng minh hắn đã theo dõi mình trước khi hai người chính thức gặp lại. Tạ Hoài Sâm không xem y là quân cờ, song quả thật đã âm thầm kiểm soát quá nhiều thứ mà không hề hỏi ý kiến.

Lục Cảnh Nghiêu quan sát sắc mặt y rồi chậm rãi nói tiếp: “Cậu nghĩ hắn yêu cậu sao? Hắn yêu cảm giác được một người cứu khỏi bóng tối, yêu hình ảnh thiếu niên năm đó hơn là con người hiện tại. Nếu người cứu hắn mang một gương mặt khác, người đang ở cạnh hắn hôm nay cũng sẽ không phải cậu.”

Hứa Tri Ý khép mắt trong thoáng chốc. Câu nói ấy độc địa, nhưng lại chạm đúng nghi ngờ y từng hỏi Tạ Hoài Sâm trong phòng làm việc. Biết ơn có thể biến thành ám ảnh, món nợ có thể được giữ quá lâu đến mức người ta nhầm nó với tình yêu. Nếu còn năng lực, y có thể lập tức nghe được Lục Cảnh Nghiêu đang nói từ lòng tin hay chỉ đang cố bóp méo sự thật, nhưng lúc này y chỉ có thể dựa vào những gì chính mình đã chứng kiến.

Y nhớ Tạ Hoài Sâm không giữ lại khi y muốn rời đi, nhớ hắn ngồi suốt đêm bên giường nhưng vẫn xin lỗi nếu khiến y khó chịu. Y cũng nhớ khoảnh khắc hắn giận dữ trong phòng nghỉ, không phải vì y làm hỏng kế hoạch của hắn mà vì y luôn tự đặt mình trước nguy hiểm. Những chuyện ấy không chứng minh được tình yêu bắt đầu từ đâu, nhưng ít nhất chứng minh hắn chưa từng đối xử với y như một hình ảnh bất động trong ký ức.

“Anh nói nhiều như vậy để làm gì?” Hứa Tri Ý mở mắt, vẻ dao động đã được giấu đi. “Muốn tôi quay sang hợp tác với anh, hay muốn tôi tự tay phá hỏng thứ Tạ Hoài Sâm coi trọng?”

“Cả hai đều không khó.” Lục Cảnh Nghiêu đứng dậy, lấy từ tủ bên cạnh một tập tài liệu mỏng. “Sau khi thuốc hết tác dụng, cậu chỉ cần chạm vào ba người và nói cho tôi biết ai đang giữ khóa dữ liệu quỹ tín thác. Đổi lại, tôi sẽ đưa cậu ra khỏi đây và cung cấp toàn bộ bằng chứng Tạ Hoài Sâm từng theo dõi cậu.”

“Còn nếu tôi không đồng ý?”

“Người của tôi sẽ tiếp tục tiêm thuốc.” Lục Cảnh Nghiêu đặt tập tài liệu lên bàn, giọng nói vẫn nhẹ nhàng. “Một hai liều không gây hại, nhưng sử dụng kéo dài có thể khiến năng lực của cậu không bao giờ hồi phục. Đến lúc đó, cậu sẽ phải sống như một người bình thường, không còn cách nào biết ai thật lòng hay nói dối.”

Nỗi sợ lạnh lẽo bò dọc sống lưng Hứa Tri Ý. Y chưa từng thích năng lực của mình, thậm chí đã nhiều lần ước có thể sống trong yên tĩnh, nhưng bị người khác cưỡng ép tước nó đi lại là một chuyện hoàn toàn khác. Lục Cảnh Nghiêu nhìn thấy sự thay đổi rất nhỏ trên gương mặt y, khóe môi vừa nhếch lên thì ngoài hành lang bất ngờ vang lên một tiếng nổ trầm.

Đèn trên trần chớp tắt liên tục. Tiếng người quát tháo truyền qua cánh cửa, theo sau là âm thanh va chạm dữ dội và tiếng kính vỡ. Lục Cảnh Nghiêu lập tức lấy súng điện từ ngăn kéo, nhưng hắn chưa kịp bước ra thì camera ở góc phòng đã tắt phụt.

“Anh nghĩ Tạ Hoài Sâm đến cứu tôi sao?” Hứa Tri Ý nhìn vẻ căng thẳng bị lộ ra trong mắt hắn, giọng nói bỗng bình tĩnh hơn. “Có vẻ anh hiểu anh ấy không bằng tôi.”

Lục Cảnh Nghiêu siết chặt súng điện, quay người kéo Hứa Tri Ý đứng dậy rồi giữ vai y làm lá chắn. Hắn đặt đầu phát điện sát cổ y, lùi về phía cánh cửa phụ dẫn sang khu điều trị bên trong. “Đừng vội mừng. Người của hắn muốn vào đây phải vượt qua ba lớp khóa, chưa chắc cậu còn tỉnh đến lúc ấy.”

Cánh cửa chính bị phá từ bên ngoài chỉ sau chưa đầy một phút.

Tạ Hoài Sâm bước vào giữa làn khói mỏng từ thiết bị gây nhiễu, cổ áo sơ mi thấm nước mưa, bên thái dương có một vết rách đang chảy máu. Phía sau hắn là đội an ninh và cảnh sát, nhưng tất cả đều dừng lại khi nhìn thấy súng điện đang kề sát cổ Hứa Tri Ý. Ánh mắt Tạ Hoài Sâm lướt qua dây trói, vết kim bên cổ rồi mới dừng trên gương mặt y, sự bình tĩnh quen thuộc chỉ còn lại một lớp vỏ rất mỏng.

“Thả cậu ấy ra.” Giọng hắn khàn hơn bình thường. “Dữ liệu về tài khoản và phòng khám anh muốn đều ở đây. Tôi có thể rút toàn bộ đơn tố cáo thương mại, nhưng Hứa Tri Ý phải rời khỏi anh trước.”

Lục Cảnh Nghiêu bật cười, cánh tay giữ vai Hứa Tri Ý siết mạnh hơn. “Tạ tổng sẵn sàng bỏ cả số chứng cứ có thể khiến tôi ngồi tù chỉ để đổi một người sao? Cậu ấy vừa biết anh theo dõi mình suốt tám năm, anh nghĩ sau khi ra ngoài còn có thể giữ được cậu ấy bên cạnh?”

“Tôi giữ được hay không không liên quan đến anh.” Tạ Hoài Sâm đặt chiếc ổ cứng xuống sàn, sau đó tháo điện thoại và vũ khí phòng thân đẩy sang một bên. “Anh muốn đối phó với tôi thì dùng tôi. Đừng chạm vào cậu ấy thêm lần nào nữa.”

Hứa Tri Ý nhìn hắn bước tới từng bước, không nghe được tiếng lòng nhưng vẫn thấy rõ bàn tay hắn đang run rất nhẹ. Tạ Hoài Sâm không hề biết y đã nghe những gì, cũng không biết sau hôm nay y còn muốn trở về hay không. Dù vậy, hắn vẫn đưa toàn bộ lợi thế ra đổi, không kèm theo bất kỳ yêu cầu nào về việc y phải ở lại.

Lục Cảnh Nghiêu ra hiệu cho người bên ngoài lấy ổ cứng, nhưng không có ai đáp lại. Hắn vừa nghiêng đầu nhìn về hành lang, Hứa Tri Ý lập tức dồn toàn bộ sức lực giẫm mạnh lên mu bàn chân hắn rồi hất đầu phát điện khỏi cổ. Tạ Hoài Sâm lao tới gần như cùng lúc, kéo y vào lòng và xoay lưng chắn trước khi thiết bị phóng ra luồng điện.

Tiếng nổ khô vang lên sát bên tai. Cơ thể Tạ Hoài Sâm cứng lại, nhưng hắn vẫn giữ Hứa Tri Ý trong tay, không để y ngã xuống. Đội an ninh xông vào khống chế Lục Cảnh Nghiêu, còn Hứa Tri Ý chỉ kịp nhìn thấy sắc mặt người ôm mình trắng đi trước khi cả hai cùng quỵ xuống nền gạch.

“Tạ Hoài Sâm!” Hứa Tri Ý đỡ lấy vai hắn, ngón tay run lên khi chạm vào vết cháy trên lưng áo. “Anh nhìn tôi, đừng nhắm mắt.”

“Tôi không sao.” Tạ Hoài Sâm thở gấp, bàn tay vẫn lần lên cổ y để kiểm tra vết kim. “Thuốc gì? Chúng tiêm bao nhiêu?”

“Tôi không nghe được gì nữa.” Hứa Tri Ý không biết vì sao câu nói vừa bật ra, cổ họng đã nghẹn lại. “Tất cả đều im lặng. Tôi không biết ai nói thật, cũng không biết anh đang nghĩ gì.”

Tạ Hoài Sâm nhìn y, ánh mắt đau đớn nhưng không phải vì luồng điện vừa đánh trúng. Hắn nâng tay lau vết máu nhỏ trên khóe môi Hứa Tri Ý, động tác vụng về vì các ngón tay vẫn còn co giật. “Vậy thì đừng cố nghe. Nhìn tôi thôi.”

Hứa Tri Ý giữ lấy cổ tay hắn, lần đầu tiên không thử tìm kiếm tiếng lòng qua tiếp xúc. Y nhìn người đàn ông đã lao qua cả một tòa nhà để đến trước mặt mình, nhìn vết thương, hơi thở hỗn loạn và sự sợ hãi không thể giấu trong đôi mắt trầm. Khoảng lặng giữa họ vẫn còn đó, nhưng giữa thế giới hoàn toàn im tiếng, sự im lặng của Tạ Hoài Sâm lại là thứ duy nhất khiến y không cảm thấy đơn độc.

“Anh có thể bỏ tôi lại rồi giữ chứng cứ.” Hứa Tri Ý nói, giọng run hơn y muốn. “Tại sao phải đổi tất cả?”

Tạ Hoài Sâm tựa trán vào trán y, hơi thở nóng rát đan vào nhau. “Vì mất những thứ đó, tôi còn có thể lấy lại. Mất em, tôi không còn gì để lấy lại nữa.”

Nhân viên y tế nhanh chóng đưa cả hai ra ngoài. Tạ Hoài Sâm bị thương do súng điện và vết rách trên đầu, còn Hứa Tri Ý được truyền thuốc giải nhưng năng lực vẫn chưa có dấu hiệu hồi phục. Tại bệnh viện, Tần Dụ trực tiếp kiểm tra mẫu thuốc, sau đó yêu cầu tất cả mọi người rời khỏi phòng mới ngồi xuống cạnh giường y.

“Thuốc không phá hủy năng lực.” Tần Dụ đặt bản kết quả lên bàn, sắc mặt vẫn nghiêm trọng. “Nó chỉ làm gián đoạn đường dẫn cảm tâm trong thời gian ngắn. Nếu không có biến chứng, vài ngày nữa cậu sẽ nghe lại được.”

Hứa Tri Ý nhìn qua lớp kính, nơi Tạ Hoài Sâm đang được băng vết thương ở phòng đối diện. “Vậy tại sao từ trước đến nay tôi vẫn không nghe được anh ấy? Không thể là thuốc, cũng không phải năng lực của tôi bị hỏng.”

Tần Dụ im lặng một lúc rồi mở hồ sơ nghiên cứu trên máy tính bảng. Anh chỉ vào một nhóm dữ liệu rất hiếm, giọng nói chậm rãi như sợ kết luận quá nhanh sẽ khiến y hiểu sai. “Cảm tâm không đọc được toàn bộ con người. Nó chỉ bắt được suy nghĩ đang hình thành, cảm xúc đang dao động hoặc bí mật mà đối phương cố che giấu trong khoảnh khắc tiếp xúc.”

“Ý anh là gì?”

Tần Dụ quay màn hình về phía y, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. “Có một trường hợp cực kỳ hiếm, khi một cảm xúc tồn tại quá lâu, ổn định đến mức trở thành phản xạ nền, năng lực sẽ không còn nhận diện nó như một suy nghĩ riêng biệt. Tri Ý, có thể cậu không nghe được Tạ Hoài Sâm không phải vì trong lòng anh ta không có gì.”

Anh dừng lại, để từng chữ rơi xuống rõ ràng giữa căn phòng yên tĩnh.

“Mà vì thứ anh ta dành cho cậu đã tồn tại quá lâu, lâu đến mức trở thành một phần bản năng.”

(Hết chương 9)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0