Chương 1: Đối Thủ Biến Thành Thiếu Niên
Tần Mặc Chu vừa bước vào khoang điều khiển của căn cứ ngầm thì một luồng sáng đỏ đã xé toạc bức tường hợp kim phía trước. Hệ thống cảnh báo lập tức rú lên chói tai, hàng loạt ký hiệu năng lượng vượt ngưỡng phủ kín màn hình chiến thuật. Anh chưa kịp ra lệnh rút lui, cổ áo đã bị người phía sau túm mạnh, cả cơ thể bị kéo lệch khỏi vị trí ban đầu. Tia sáng đỏ lướt sát vai anh, đánh thẳng vào người Lạc Tinh Dã đang chắn trước mặt.
“Lạc Tinh Dã!”
Tần Mặc Chu đỡ lấy người vừa ngã xuống, bàn tay chạm phải lớp quân phục nóng đến bỏng rát. Gương mặt Lạc Tinh Dã trắng bệch, hàng mi khép chặt, nhưng thiết bị đo sinh mệnh trên cổ tay lại không báo tử vong mà liên tục nhảy loạn giữa những chỉ số chưa từng xuất hiện. Xung quanh họ, căn cứ của bọn buôn lậu vũ khí bắt đầu sụp đổ, các trụ năng lượng lần lượt phát nổ. Tần Mặc Chu không còn thời gian kiểm tra thêm, trực tiếp bế người lên rồi ra lệnh cho đội đột kích mở đường rút lui.
“Chỉ huy, đội cứu viện còn ba phút nữa mới đến!”
Phó quan Hứa Dịch vừa nổ súng áp chế đám lính đánh thuê vừa nhìn người trong lòng anh, giọng nói căng thẳng đến biến dạng. Ai trong quân đội cũng biết Tần Mặc Chu và Lạc Tinh Dã gặp nhau là tranh, họp chung là cãi, đến thứ hạng thi bắn súng hằng năm cũng phải hơn thua từng điểm. Không ai ngờ trong thời khắc nguy hiểm, người chủ động chắn đòn cho Tần Mặc Chu lại chính là đối thủ đã đối đầu với anh suốt mười năm. Hứa Dịch càng không ngờ vị chỉ huy luôn bình tĩnh trước mọi tình huống lúc này lại siết người trong tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
“Gửi toàn bộ dữ liệu vũ khí về chiến hạm, cho người phong tỏa căn cứ này.” Tần Mặc Chu cúi xuống kiểm tra nhịp thở của Lạc Tinh Dã, giọng nói vẫn ổn định nhưng ánh mắt đã lạnh đến đáng sợ. “Không được để bất kỳ kẻ nào mang mẫu năng lượng rời khỏi hành tinh.”
“Vâng!”
Đội cứu viện đến đúng lúc căn cứ ngầm bắt đầu nổ tung từ khu trung tâm. Tần Mặc Chu mang Lạc Tinh Dã lên phi thuyền y tế, không rời khỏi khoang điều trị dù bác sĩ đã hai lần yêu cầu anh tránh sang một bên. Thiết bị quét toàn thân không phát hiện tổn thương nội tạng, nhưng cấu trúc tế bào của Lạc Tinh Dã lại đang biến đổi với tốc độ kinh người. Xương, cơ bắp và cả chỉ số tuổi sinh học đều liên tục giảm xuống, giống như cơ thể y đang bị một bàn tay vô hình kéo ngược về quá khứ.
“Đây không phải hiện tượng teo nhỏ thông thường.” Bác sĩ trưởng Hạ Lan Phỉ nhìn chuỗi dữ liệu, sắc mặt càng lúc càng nghiêm trọng. “Năng lượng kia đang cưỡng ép cơ thể cậu ấy trở về một giai đoạn sinh học cũ, đồng thời gây rối loạn vùng lưu trữ ký ức.”
Tần Mặc Chu đứng bên giường điều trị, mắt không rời khỏi người đang nằm trong khoang bảo hộ. Chỉ trong hơn mười phút, vai Lạc Tinh Dã đã hẹp đi rõ rệt, đường nét gương mặt sắc bén cũng dần trở nên non trẻ. Bộ quân phục vốn vừa vặn nay rộng thùng thình, phủ gần hết bàn tay và cổ chân. Nếu không tận mắt nhìn thấy, không ai có thể tin người bên trong là vị chỉ huy Quân đoàn số Chín khiến cả chiến trường biên giới phải kiêng dè.
“Có thể dừng lại không?”
“Chúng tôi đang thử, nhưng loại năng lượng này chưa từng được ghi nhận.” Hạ Lan Phỉ điều chỉnh tốc độ truyền chất ổn định, sau đó nhìn anh với vẻ dò xét. “Cậu ấy có thể tỉnh lại với ký ức không đầy đủ, thậm chí chỉ giữ được nhận thức của độ tuổi mà cơ thể dừng lại. Anh nên chuẩn bị trước.”
Cơ thể Lạc Tinh Dã cuối cùng dừng biến đổi ở độ tuổi khoảng mười sáu. Sau gần ba giờ hôn mê, thiết bị tinh thần phát ra tiếng báo nhẹ, hàng mi cậu khẽ run rồi chậm rãi mở ra. Đôi mắt xanh xám từng khiến cấp dưới không dám nhìn thẳng giờ đây vẫn sắc nét, nhưng thiếu mất sự lạnh lùng và đề phòng được hình thành qua nhiều năm chiến đấu. Cậu nhìn trần khoang y tế vài giây, sau đó quay đầu, ánh mắt dừng ngay trên Tần Mặc Chu.
“Anh là ai?”
Câu hỏi ấy khiến khoang điều trị rơi vào im lặng. Hạ Lan Phỉ lập tức kiểm tra phản ứng đồng tử và tinh thần lực, còn Tần Mặc Chu chỉ đứng yên, cảm giác giống như bị người ta khoét mất một phần lồng ngực. Anh từng nghĩ đến rất nhiều cách Lạc Tinh Dã sẽ nhìn mình sau khi tỉnh lại, có thể châm chọc, có thể nổi giận, cũng có thể lạnh lùng bảo anh tránh xa. Anh chưa từng nghĩ người kia sẽ nhìn mình như một người hoàn toàn xa lạ.
“Tôi là Tần Mặc Chu.” Anh chậm rãi trả lời, cố gắng giữ giọng nói không quá cứng. “Chúng ta cùng thực hiện nhiệm vụ, em bị một loại vũ khí lạ đánh trúng.”
Lạc Tinh Dã chống tay muốn ngồi dậy nhưng cơ thể chưa thích nghi, vừa nhấc vai đã mất thăng bằng. Tần Mặc Chu lập tức đưa tay đỡ, chỉ chạm vào cánh tay cậu chứ không kéo người vào lòng. Khoảng cách gần khiến Lạc Tinh Dã nhìn anh kỹ hơn, từ vết xước bên thái dương đến phù hiệu chỉ huy còn dính bụi trên vai. Cậu không hề né tránh, trái lại còn nắm lấy cổ tay anh như đang xác nhận điều gì đó.
“Em tên là Lạc Tinh Dã?”
“Phải.”
“Em bao nhiêu tuổi?”
Tần Mặc Chu im lặng một nhịp, Hạ Lan Phỉ đã thay anh trả lời rằng tuổi thật của cậu là ba mươi mốt. Lạc Tinh Dã lập tức cau mày, kéo tay áo rộng quá khổ lên nhìn cánh tay gầy hơn bình thường, sau đó yêu cầu một chiếc gương. Khi thấy gương mặt mười sáu tuổi của mình, cậu không hoảng loạn như mọi người dự đoán mà chỉ nghiêm túc sờ cằm, dường như đang đánh giá một sự cố huấn luyện khó hiểu. Chỉ đến khi Hạ Lan Phỉ hỏi về ký ức gần nhất, vẻ bình tĩnh ấy mới xuất hiện một vết nứt.
“Em nhớ mình vừa thi đỗ học viện quân sự.” Lạc Tinh Dã nhìn mọi người, giọng nói chậm lại. “Hôm qua em còn đang chuẩn bị nhập học.”
Hạ Lan Phỉ nhanh chóng hoàn thành bài kiểm tra ký ức cơ bản. Kết quả cho thấy phần lớn ký ức sau năm mười sáu tuổi của Lạc Tinh Dã đã bị phong tỏa, còn kiến thức sinh hoạt, kỹ năng phản xạ và một phần năng lực chiến đấu vẫn được giữ lại. Tuy nhiên, tinh thần lực của cậu đang cực kỳ bất ổn, liên tục xung đột với thuốc an thần trong khoang điều trị. Nếu không tìm được người có độ tương thích đủ cao để dẫn đường tinh thần, cậu có thể rơi vào hôn mê lần nữa.
“Gọi người thân hoặc bạn đời của cậu ấy đến.” Hạ Lan Phỉ vừa nói vừa mở hệ thống dữ liệu quân nhân. “Người có quan hệ gần gũi thường có độ tương thích cao hơn.”
“Cậu ấy không có bạn đời, cha mẹ đã qua đời.” Trình Khải Thần vừa chạy đến khoang y tế đã nghe được câu cuối, lập tức bước lên. “Tôi là phó chỉ huy Quân đoàn số Chín, cũng là người làm việc bên cạnh chỉ huy lâu nhất. Hãy kiểm tra tôi trước.”
Kết quả độ tương thích của Trình Khải Thần là bốn mươi ba phần trăm, thấp hơn cả tiêu chuẩn hỗ trợ thông thường. Hạ Lan Phỉ tiếp tục kiểm tra những thành viên thân cận của Quân đoàn số Chín, con số cao nhất cũng chỉ đạt năm mươi tám. Trong lúc mọi người tranh luận có nên sử dụng thiết bị ổn định cưỡng chế, Lạc Tinh Dã bỗng siết chặt cổ tay Tần Mặc Chu. Chỉ số tinh thần đang hỗn loạn trên màn hình theo đó giảm xuống một khoảng rõ rệt.
Hạ Lan Phỉ lập tức quay đầu, ánh mắt sáng lên. “Tần chỉ huy, đưa tay vào thiết bị kiểm tra.”
“Không cần lãng phí thời gian.” Trình Khải Thần lạnh mặt nhìn anh. “Hai người họ gặp nhau là đối đầu, độ tương thích không thể cao.”
Tần Mặc Chu không giải thích, trực tiếp đặt bàn tay lên thiết bị. Ánh sáng xanh quét qua da, sau đó lan sang bàn tay Lạc Tinh Dã vẫn đang nắm lấy anh. Màn hình ban đầu hiện một dãy ký hiệu hỗn loạn, rồi con số cuối cùng bật lên khiến tất cả những người có mặt đều im bặt. Chín mươi chín phẩy chín phần trăm, mức tương thích gần như tuyệt đối chưa từng xuất hiện trong hồ sơ quân đội suốt hơn hai mươi năm.
“Không thể nào.” Trình Khải Thần nhìn đi nhìn lại kết quả, sắc mặt khó coi. “Hai người này là đối thủ một mất một còn.”
“Thiết bị không quan tâm họ gọi mối quan hệ đó là gì.” Hạ Lan Phỉ kiểm tra thêm lần nữa, kết quả vẫn không thay đổi. “Theo điều lệ bảo hộ người bị tổn thương tinh thần, người có độ tương thích cao nhất phải trở thành người giám hộ tạm thời. Trước khi Lạc chỉ huy phục hồi khả năng tự chủ hoàn toàn, người đó sẽ chịu trách nhiệm ổn định tinh thần và chăm sóc sinh hoạt cho cậu ấy.”
Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về Tần Mặc Chu. Anh nhìn thiếu niên đang nắm cổ tay mình, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa đau vừa hoang đường. Người anh giấu trong lòng suốt mười năm đã quên sạch những lần đối đầu, quên cả ánh mắt lạnh lùng mỗi khi hai quân đoàn gặp nhau, giờ đây lại được giao cho anh chăm sóc theo một tờ điều lệ chính thức. Đây gần như là giấc mơ đẹp nhất của anh, cũng là thử thách tàn nhẫn nhất mà số phận có thể đặt trước mặt anh.
“Tôi đồng ý.” Tần Mặc Chu trả lời sau vài giây. “Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho đến khi em ấy hồi phục.”
Lạc Tinh Dã nghe xong liền ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt có phần tò mò. Cậu đã nghe Trình Khải Thần kể ngắn gọn rằng hai người là đối thủ cạnh tranh suốt nhiều năm, thậm chí từng công khai tuyên bố nhất định phải đánh bại đối phương. Thế nhưng từ khi tỉnh lại, người khiến cậu cảm thấy an toàn nhất lại chỉ có Tần Mặc Chu. Ngay cả khi người này không nói gì, nhịp tinh thần đang đau nhức của cậu cũng tự nhiên bình ổn.
“Chúng ta thật sự ghét nhau sao?”
Tần Mặc Chu không biết nên trả lời thế nào. Anh có thể nói Lạc Tinh Dã từng giành nhiệm vụ của mình, từng cướp vị trí đứng đầu, từng dùng giọng lạnh lùng nhất để bảo anh đừng xen vào chuyện của Quân đoàn số Chín. Nhưng anh không thể nói bản thân chưa từng ghét y dù chỉ một ngày, càng không thể nói mỗi lần tranh đấu đều là cái cớ để được đứng gần người này hơn.
“Chúng ta thường cạnh tranh.” Cuối cùng anh chỉ nói được một câu an toàn. “Quan hệ không được xem là thân thiết.”
Lạc Tinh Dã im lặng suy nghĩ, sau đó bất ngờ kéo tay anh lại gần hơn. Cậu ngẩng mặt, vẻ nghiêm túc đến mức không ai có thể coi đó là lời nói đùa. Trong khoang y tế yên tĩnh, giọng nói trong trẻo của thiếu niên rơi xuống rõ ràng, khiến nhịp tim Tần Mặc Chu lập tức vượt khỏi mức bình thường.
“Nhưng em cảm thấy mình rất thích anh.”
(Hết chương 1)
Bình luận 💬 0