Chương 7: Người Tôi Tin Nhất Luôn Là Anh
Câu nói của Lạc Tinh Dã khiến căn phòng im lặng rất lâu, chỉ còn tiếng mưa gõ đều lên cửa kính. Tần Mặc Chu nhìn bóng lưng cậu, trong lòng muốn giữ người lại nhưng lời nói đến môi vẫn bị sự thận trọng quen thuộc chặn đứng. Anh biết mình đang làm đúng theo cam kết, thế nhưng vẻ thất vọng của Lạc Tinh Dã lại khiến cái đúng ấy trở nên lạnh lẽo đến tàn nhẫn. Cuối cùng, anh chỉ kéo chăn phủ kín vai cậu rồi ngồi bên giường cho đến khi cơn sốt hạ xuống.
Lạc Tinh Dã không nhắc lại câu hỏi ấy trong những ngày sau, nhưng khoảng cách giữa hai người âm thầm thay đổi. Cậu vẫn chờ Tần Mặc Chu về ăn tối, vẫn kiểm tra vết thương sau mỗi buổi huấn luyện, song không còn hỏi anh sẽ làm gì khi nhiệm vụ giám hộ kết thúc. Mỗi lần Tần Mặc Chu định giải thích, Lạc Tinh Dã lại chuyển sang công việc như thể không có chuyện gì đáng nói. Chính sự bình thản ấy khiến anh càng nhận ra cậu thật sự đã bị câu trả lời của mình làm tổn thương.
Ba ngày sau, một bản tin ẩn danh đột ngột lan khắp mạng lưới nội bộ quân đội. Người đăng tải tố cáo Tần Mặc Chu lợi dụng độ tương thích tinh thần để kiểm soát đối thủ trong thời gian mất trí nhớ, thậm chí cố tình ngăn Lạc Tinh Dã trở về Quân đoàn số Chín. Kèm theo bài viết là những đoạn ghi hình bị cắt ghép, trong đó có cảnh Tần Mặc Chu bế cậu rời khỏi căn hộ sau vụ tập kích và cảnh hai người nắm tay tại viện y tế. Những hình ảnh vốn chỉ thể hiện quá trình cứu chữa khi bị đặt cạnh lời dẫn ác ý lập tức biến thành một câu chuyện hoàn toàn khác.
Bộ Quốc phòng mở cuộc điều tra khẩn cấp ngay trong buổi sáng, đồng thời yêu cầu tạm ngừng quyền giám hộ của Tần Mặc Chu trong bảy ngày. Để bảo đảm lời khai của Lạc Tinh Dã không bị ảnh hưởng, hai người phải tạm thời cách ly, mọi liên lạc đều thông qua hội đồng y tế. Trình Khải Thần dẫn người đến đón chỉ huy, nhưng lần này vẻ mặt anh ta không còn sự đối đầu mà chỉ có lo lắng. Bởi ngay cả anh ta cũng hiểu bài viết kia xuất hiện quá đúng lúc, rất có thể là đòn phản công của kẻ đứng sau đường dây vũ khí cấm.
Lạc Tinh Dã đứng trong phòng khách, nhìn nhân viên điều tra niêm phong thiết bị liên lạc của hai người. “Tôi không đồng ý cách ly. Độ tương thích của chúng tôi là phương án ổn định duy nhất, hội đồng có quyền kiểm tra nhưng không thể dùng một bài viết vô danh để bỏ qua kết luận y tế.”
Nhân viên pháp vụ mở lệnh tạm thời trên màn hình, giọng nói giữ đúng sự khách quan cần thiết. “Lạc chỉ huy, đây không phải phán quyết mà chỉ là biện pháp bảo vệ trong thời gian xác minh. Nếu Tần chỉ huy không có hành vi dẫn dắt hoặc ép buộc, quyền giám hộ sẽ được khôi phục sau phiên điều trần. Trong bảy ngày này, ngài sẽ ở khu điều dưỡng của Quân đoàn số Chín và được hỗ trợ bằng thiết bị thay thế.”
Tần Mặc Chu bước tới trước khi Lạc Tinh Dã tiếp tục tranh luận, chủ động ký xác nhận chấp hành lệnh cách ly. “Anh sẽ phối hợp điều tra, em cũng nên trở về quân đoàn vài ngày. Nếu có bất kỳ dấu hiệu mất ổn định nào, lập tức yêu cầu Hạ Lan Phỉ can thiệp, đừng cố chịu đựng.”
Lạc Tinh Dã quay sang nhìn anh, sự giận dữ trong mắt rõ ràng hơn bất kỳ lần nào trước đó. “Anh lại tự quyết định thay em. Từ đầu đến cuối anh đều nói tôn trọng lựa chọn của em, nhưng khi người khác muốn tách chúng ta ra, anh vẫn là người đầu tiên đẩy em đi.”
Tần Mặc Chu siết chặt bàn tay rồi mới giữ được giọng nói bình tĩnh. “Nếu anh chống lại lệnh điều tra, họ sẽ càng có lý do cho rằng em bị ảnh hưởng. Chỉ cần chúng ta phối hợp, chuyện này sẽ sớm được làm rõ.”
Lạc Tinh Dã không đáp lại, chỉ tự tay mang thiết bị cá nhân rồi đi theo người của Quân đoàn số Chín. Trước khi bước qua cửa, cậu dừng lại một nhịp nhưng không quay đầu, giống như đang chờ một câu giữ lại cuối cùng. Tần Mặc Chu đứng phía sau, nhìn bóng lưng ấy khuất khỏi hành lang mà không nói được lời nào. Đến khi cửa đóng hẳn, A Cửu mới bay ra khỏi góc phòng và cảnh báo nhịp tim của chủ nhân đã vượt ngưỡng nguy hiểm.
Ngày đầu cách ly, tình trạng của Lạc Tinh Dã vẫn tương đối ổn định. Sang ngày thứ hai, thiết bị thay thế bắt đầu không thể hoàn toàn áp chế những đợt dao động tinh thần bất thường. Đến tối ngày thứ ba, cậu tỉnh dậy giữa một cơn đau dữ dội, tinh thần lực va đập vào thành phòng điều dưỡng khiến toàn bộ hệ thống bảo vệ phát báo động. Hạ Lan Phỉ phải dùng thuốc an thần liều thấp, nhưng hiệu quả chỉ kéo dài chưa đầy hai giờ.
Hạ Lan Phỉ nhìn dữ liệu liên tục tăng, sắc mặt lạnh đến đáng sợ. “Tôi đã nói ngay từ đầu rằng sự ổn định của cậu phụ thuộc vào kết nối tinh thần chứ không phải một thiết bị mô phỏng. Hội đồng muốn điều tra có thể điều tra, nhưng nếu tiếp tục kéo dài cách ly, người chịu tổn thương sẽ là bệnh nhân. Cậu còn định im lặng đến bao giờ?”
Lạc Tinh Dã ngồi dựa vào đầu giường, sắc mặt tái nhợt nhưng giọng nói vẫn rất tỉnh táo. “Tôi muốn xem bọn họ sẽ hỏi đến mức nào. Kẻ tung tin không chỉ muốn tách tôi khỏi Tần Mặc Chu mà còn muốn chứng minh lời khai của tôi không đáng tin. Nếu tôi phản ứng quá mạnh ngay từ đầu, người đó sẽ đạt được mục đích.”
Hạ Lan Phỉ đặt thuốc xuống bàn rồi nhìn cậu thật lâu. “Cậu có thể tiếp tục dùng mình làm mồi, nhưng trước hết phải giữ được mạng. Ngày mai là phiên điều trần, nếu chỉ số còn tăng, tôi sẽ yêu cầu Tần Mặc Chu vào đây bất chấp lệnh cách ly.”
Phiên điều trần diễn ra tại phòng họp trung tâm của Bộ Quốc phòng, có đại diện quân đội, viện y tế và hội đồng pháp vụ cùng tham dự. Tần Mặc Chu ngồi ở một phía, Lạc Tinh Dã ở phía đối diện, giữa hai người là khoảng cách đủ xa để hệ thống xác nhận không có tiếp xúc tinh thần trực tiếp. Những đoạn ghi hình được phát lại, từng quyết định trong sáu tháng sống chung cũng bị đưa ra chất vấn. Câu hỏi cuối cùng tập trung vào việc Lạc Tinh Dã có thật sự tự nguyện ở lại hay đã hình thành sự phụ thuộc không thể kiểm soát.
Một thành viên hội đồng nhìn thẳng vào cậu, giọng nói không mang ác ý nhưng cũng không hề mềm mỏng. “Lạc chỉ huy, ngài thừa nhận mình không có ký ức đầy đủ trong phần lớn thời gian được giám hộ. Vậy dựa vào đâu ngài chắc chắn Tần chỉ huy chưa từng lợi dụng tình trạng ấy để dẫn dắt cảm xúc hoặc lựa chọn của ngài?”
Lạc Tinh Dã đặt hai tay lên bàn, chậm rãi nhìn qua từng người trong phòng. “Bởi vì người muốn lợi dụng tôi sẽ không từ chối khi tôi chủ động đến gần. Người muốn kiểm soát tôi sẽ không liên tục nhắc tôi rằng sau khi hồi phục, tôi có quyền rời đi bất cứ lúc nào. Tần Mặc Chu có rất nhiều cơ hội nhận lấy tình cảm của tôi, nhưng anh ấy luôn lùi lại vì sợ tôi sau này hối hận.”
Người của hội đồng tiếp tục hỏi liệu sự tin tưởng ấy có thể chỉ là hậu quả của độ tương thích quá cao hay không. “Mối liên kết tinh thần có thể tạo cảm giác an toàn giả tạo, khiến người được bảo hộ nhầm lẫn giữa phụ thuộc và tình cảm. Ngài có chứng cứ nào cho thấy lựa chọn của mình không hoàn toàn bị độ tương thích chi phối?”
Lạc Tinh Dã im lặng một lúc rồi mở thiết bị cá nhân, chiếu lên màn hình những hồ sơ cũ vừa được giải mã từ con chip. “Trước khi gặp tai nạn, tôi đã chọn Tần Mặc Chu làm người nhận dữ liệu khẩn cấp. Mật mã bảo vệ thiết bị là ngày anh ấy nhập học, còn tuyến chuyển tiếp cuối cùng kết nối trực tiếp với hệ thống của Quân đoàn số Bảy. Khi ấy tôi chưa mất trí nhớ, chưa cần người giám hộ và cũng không chịu bất kỳ ảnh hưởng tinh thần nào.”
Cả phòng họp lập tức xôn xao khi những dữ liệu mới hiện lên. Trong danh sách giao dịch có ba lô thiết bị được chuyển qua kho dự trữ của Bộ Quốc phòng, người phê duyệt cuối cùng sử dụng mã nhận dạng thuộc văn phòng Nghiêm Thừa Kính. Lạc Tinh Dã đã phát hiện dấu vết này trước nhiệm vụ tại hành tinh N-47, vì không biết ai trong nội bộ có thể tin tưởng nên âm thầm sao lưu dữ liệu. Người duy nhất được cài đặt làm điểm nhận dự phòng chính là Tần Mặc Chu.
Lạc Tinh Dã tắt màn hình, giọng nói vang lên rõ ràng giữa căn phòng đang im bặt. “Tôi có thể không nhớ được toàn bộ quá khứ, nhưng Lạc Tinh Dã trước khi bị thương đã đưa chứng cứ quan trọng nhất cho anh ấy. Điều đó có nghĩa ngay cả lúc chúng tôi còn mang danh đối thủ, người tôi tin nhất vẫn luôn là Tần Mặc Chu.”
Tần Mặc Chu ngồi phía đối diện, bàn tay dưới mặt bàn siết chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Anh từng nghĩ Lạc Tinh Dã chỉ xem mình như người cần phải vượt qua, chưa bao giờ tưởng tượng trong thời khắc nguy hiểm nhất, y lại lựa chọn giao bí mật sống còn cho anh. Niềm vui chưa kịp dâng lên đã bị nỗi đau lấn át, bởi anh chợt nhận ra mình đã bỏ lỡ quá nhiều dấu hiệu chỉ vì không dám tin bản thân có vị trí trong lòng người kia. Khoảng cách giữa hai người chưa từng xa như anh tưởng, chính sự hèn nhát của anh mới kéo nó dài suốt mười năm.
Hội đồng lập tức chuyển trọng tâm điều tra sang Nghiêm Thừa Kính và hủy bỏ lệnh cách ly. Tuy nhiên, Lạc Tinh Dã vừa đứng dậy đã lảo đảo, tinh thần lực bị áp chế nhiều ngày đồng loạt mất kiểm soát. Tần Mặc Chu gần như lao qua khoảng cách giữa hai bàn trước khi người khác kịp phản ứng, ôm lấy cậu rồi truyền toàn bộ sức mạnh ổn định có thể. Chỉ vài giây sau, những đường cảnh báo đỏ trên màn hình đã chậm rãi chuyển về màu xanh.
Lạc Tinh Dã tựa vào vai anh, hơi thở đứt quãng nhưng bàn tay vẫn nắm chặt cổ áo người trước mặt. Trong khoảnh khắc tinh thần lực giao hòa, một đoạn ký ức khác bất ngờ phá vỡ lớp phong tỏa. Cậu nhìn thấy hành lang bệnh viện nhiều năm trước, Tần Mặc Chu nằm trong phòng cấp cứu sau một trận chiến, còn mình ngồi ngoài cửa suốt cả đêm. Khi ấy cậu đã từ chối rời đi dù phó quan liên tục khuyên nghỉ ngơi, chỉ vì sợ người bên trong không thể tỉnh lại.
Ký ức kết thúc ở khoảnh khắc bác sĩ thông báo Tần Mặc Chu đã qua nguy hiểm, còn Lạc Tinh Dã của năm ấy lại quay mặt giấu đôi mắt đỏ. Cậu từng cho rằng cảm giác đau đớn đó chỉ là không muốn mất đi một đối thủ xứng đáng, nhưng hiện tại đã không còn cách nào tự lừa mình. Không ai ngồi ngoài phòng cấp cứu suốt một đêm chỉ vì sợ thiếu người cạnh tranh. Cũng không ai giao chứng cứ sống còn cho một người mà mình thật sự căm ghét.
Lạc Tinh Dã ngẩng đầu khỏi vai anh, đôi mắt vẫn còn mệt mỏi nhưng ánh nhìn đã thay đổi hoàn toàn. “Em nhớ ra rồi. Năm đó anh bị thương nặng, em đã ngồi ngoài phòng cấp cứu đến sáng. Em còn nghĩ nếu anh không tỉnh lại, em sẽ giết hết những kẻ đã khiến anh thành như vậy.”
Tần Mặc Chu giữ cậu vững hơn, giọng nói khàn đi. “Anh đã tỉnh lại, nhưng em biến mất trước khi anh được chuyển khỏi phòng cấp cứu. Anh hỏi mọi người, không ai nói em từng đến.”
Lạc Tinh Dã khẽ cười, nụ cười mang theo sự bất lực với chính mình trong quá khứ. “Vì em đã uy hiếp họ không được nói. Khi ấy em vẫn nghĩ mình chỉ quan tâm đến đối thủ, không muốn anh biết em ngồi chờ suốt đêm.”
Cậu ngừng một lúc rồi siết chặt cổ áo Tần Mặc Chu, không để người này tiếp tục trốn sau hai chữ tôn trọng. “Bây giờ em đã nhớ đủ để biết một chuyện. Dù mười sáu tuổi, hai mươi tuổi hay ba mươi mốt tuổi, người em muốn ở bên cạnh vẫn là anh.”
(Hết chương 7)
Bình luận 💬 0