Chương 5: Em Không Muốn Anh Thích Người Khác
Câu hỏi của Lạc Tinh Dã khiến học viên đứng đối diện lập tức đỏ bừng cả tai, còn những người xung quanh đồng loạt giả vờ bận rộn nhìn sang nơi khác. Tần Mặc Chu không trả lời ngay, chỉ nhìn chỉ số tinh thần đang dao động trên vòng tay cậu rồi đưa tay phủ lên mu bàn tay đang nắm áo mình. Luồng tinh thần lực quen thuộc truyền sang khiến cảm giác bực bội trong lòng Lạc Tinh Dã dịu xuống đôi chút, nhưng cậu vẫn không chịu buông. Ánh mắt ấy rõ ràng đang chờ một câu trả lời, không cho phép anh tiếp tục dùng im lặng để lảng tránh.
Tần Mặc Chu quay sang học viên trẻ, giọng nói bình tĩnh nhưng không để lại bất kỳ hy vọng nào. “Cảm ơn tình cảm của cậu, nhưng tôi không có ý định tìm hiểu người khác. Việc này không liên quan đến nhiệm vụ giám hộ, cho dù sau khi nhiệm vụ kết thúc, câu trả lời của tôi cũng sẽ không thay đổi. Cậu nên tập trung vào kỳ tốt nghiệp và lựa chọn quân đoàn phù hợp với năng lực của mình.”
Học viên kia thất vọng thấy rõ nhưng vẫn giữ đúng lễ nghi, cúi đầu nhận lại hộp quà rồi nhanh chóng rời đi. Những người đứng gần cũng lập tức tản ra, trả lại khoảng trống cho hai vị chỉ huy có quan hệ đang ngày càng khó giải thích. Lạc Tinh Dã nhìn theo bóng lưng người nọ, cảm giác khó chịu cuối cùng cũng biến mất, thay vào đó là một chút hài lòng khiến khóe môi cậu khẽ cong lên. Tuy nhiên, cậu vẫn cố giữ vẻ mặt nghiêm túc như thể mình chỉ quan tâm đến việc người giám hộ có hoàn thành trách nhiệm hay không.
Lạc Tinh Dã buông tay áo anh nhưng lập tức đổi sang nắm cổ tay, kéo người rời khỏi quảng trường trước khi có thêm ai đến gần. “Anh từ chối vì thật sự không thích cậu ta, hay chỉ vì thấy em đang không vui? Em không muốn anh vì nhiệm vụ giám hộ mà phải gác lại cuộc sống riêng. Nhưng nếu anh định thích người khác, ít nhất cũng nên báo trước cho em.”
Tần Mặc Chu đi theo bước chân cậu, vừa bất lực vừa không thể ngăn niềm vui âm thầm dâng lên. “Anh từ chối vì không thích người đó, cũng không có ý định thích người khác. Em không cần lo nhiệm vụ này khiến anh bỏ lỡ bất kỳ ai. Người anh muốn đợi vốn đã ở rất gần, chỉ là hiện tại chưa thích hợp để nói rõ.”
Lạc Tinh Dã dừng lại dưới bậc thềm, quay đầu nhìn anh bằng ánh mắt cảnh giác. “Người đó là ai? Em có quen không? Anh đã đợi bao lâu rồi?”
Tần Mặc Chu không trả lời ba câu hỏi liên tiếp, chỉ giúp cậu kéo cao cổ áo để tránh gió lạnh. “Khi em khôi phục đầy đủ ký ức, nếu vẫn muốn biết, anh sẽ nói. Hiện tại bất kỳ câu trả lời nào của anh cũng có thể ảnh hưởng đến nhận thức của em. Anh không muốn một ngày em tỉnh lại rồi phát hiện mình đã lựa chọn dựa trên những điều anh cố ý dẫn dắt.”
Lạc Tinh Dã nhìn bàn tay đang chỉnh cổ áo cho mình, sự khó chịu lại quay trở lại theo một cách khác. Cậu biết Tần Mặc Chu đang làm đúng, thậm chí còn đúng đến mức không thể bắt bẻ, nhưng sự thận trọng ấy khiến cậu cảm giác giữa hai người luôn có một bức tường vô hình. Người này có thể chăm sóc cậu từng bữa ăn, ngồi bên giường suốt đêm, nhớ rõ mọi sở thích, nhưng hễ chạm đến tình cảm lại lập tức lùi xa. Cậu không thích khoảng cách đó, càng không thích việc một người chưa rõ danh tính đang chiếm vị trí quan trọng trong lòng anh.
Trên phi hành khí trở về, Lạc Tinh Dã im lặng lâu hơn bình thường. Tần Mặc Chu không ép cậu nói chuyện, chỉ mở bản báo cáo của căn cứ ngầm và tiếp tục kiểm tra những dữ liệu đã giải mã. Trong số các tài liệu thu được có một danh sách vận chuyển năng lượng bị xóa gần hết, chỉ còn lại vài ký hiệu liên quan đến Bộ Quốc phòng. Anh đang phóng lớn một đoạn mã thì Lạc Tinh Dã bất ngờ nghiêng người tới, ánh mắt lập tức thay đổi.
Lạc Tinh Dã chỉ vào chuỗi ký hiệu ở góc màn hình, giọng nói trở nên nghiêm túc. “Em đã nhìn thấy dấu này trong căn cứ, ngay trước khi tia năng lượng phát nổ. Nó không phải mã vận chuyển thông thường mà là ký hiệu phân cấp nội bộ, chỉ những người có quyền truy cập cấp cao mới sử dụng. Có người trong quân đội đã cung cấp thiết bị hoặc ít nhất đang bảo vệ đường dây này.”
Tần Mặc Chu lập tức khóa màn hình và gửi dữ liệu sang thiết bị bảo mật riêng. “Em có nhớ vị trí chính xác của ký hiệu không? Đừng cố ép mình nhớ nếu đầu bắt đầu đau. Chúng ta có thể quay lại từng bước dựa trên bản đồ căn cứ.”
Lạc Tinh Dã nhắm mắt vài giây, trong đầu thoáng hiện lên hành lang kim loại cùng một cánh cửa có dấu hiệu giống hệt. Cậu nhớ mình đã lẻn vào đó trước khi đội đột kích đến, còn lấy được một thiết bị lưu trữ nhỏ rồi giấu ở nơi không ai nghĩ tới. Ký ức dừng lại ngay trước khoảnh khắc tia sáng đỏ bắn ra, khiến thái dương cậu nhói lên dữ dội. Khi mở mắt, cậu phát hiện Tần Mặc Chu đã ngồi sát bên, một tay giữ vai mình, một tay truyền tinh thần lực ổn định.
“Em giấu một thiết bị trong nhà mình.” Lạc Tinh Dã thở chậm lại, cố giữ giọng nói rõ ràng. “Không phải nơi ở chính thức của quân đoàn, mà là căn hộ riêng em từng dùng trước khi lên chức chỉ huy. Em không nhớ địa chỉ, nhưng hệ thống quân đội chắc chắn còn lưu.”
Tần Mặc Chu không đưa cậu đến căn hộ ngay mà liên hệ Hạ Lan Phỉ để xác nhận tình trạng. Sau khi nghe báo cáo, cô đồng ý cho hai người kiểm tra nhưng yêu cầu phải có đội bảo vệ đi cùng, đồng thời thời gian ở lại không được quá ba mươi phút. Trình Khải Thần nhận được tin liền dẫn người đến trước, rõ ràng không muốn Tần Mặc Chu một mình bước vào không gian riêng của chỉ huy nhà mình. Tuy nhiên, khi cửa căn hộ mở ra, người đầu tiên Lạc Tinh Dã theo bản năng kéo theo vẫn là Tần Mặc Chu.
Căn hộ đã lâu không có người ở nhưng hệ thống vẫn duy trì sạch sẽ, đồ đạc được sắp xếp gọn gàng đến lạnh lẽo. Lạc Tinh Dã đi qua phòng khách, dừng trước một bức tường treo đầy huy chương và ảnh chụp chiến trường. Trong hầu hết những bức ảnh tập thể đều có Tần Mặc Chu đứng ở một góc nào đó, đôi khi hai người quay lưng, đôi khi đang tranh luận, nhưng khoảng cách chưa bao giờ quá xa. Cậu nhìn rất lâu rồi mới nhận ra mình của quá khứ dường như cũng đã lưu giữ người kia trong cuộc sống theo một cách kín đáo không kém.
Trình Khải Thần kiểm tra từng khu vực, cuối cùng quay lại hỏi thiết bị được giấu ở đâu. Lạc Tinh Dã không trả lời, chỉ đi thẳng vào phòng làm việc rồi mở ngăn tủ chứa các mô hình chiến hạm cũ. Cậu tháo phần đế của một chiếc chiến hạm hạng nhẹ, bên trong quả nhiên có một con chip đen nhỏ bằng đầu ngón tay. Ngay khi cậu vừa chạm vào, hệ thống an ninh trong căn hộ đột ngột tắt hoàn toàn.
Tần Mặc Chu lập tức kéo Lạc Tinh Dã về phía sau, đồng thời ra lệnh cho đội bảo vệ phong tỏa cửa ra vào. Ánh sáng trong phòng vừa tắt, ba bóng người mặc trang phục ngụy trang đã phá cửa sổ lao vào, vũ khí trong tay đều hướng về phía con chip. Đối phương không có ý bắt sống, phát súng đầu tiên đã nhắm thẳng vào vị trí Lạc Tinh Dã đang đứng. Tần Mặc Chu dựng lá chắn tinh thần, nhưng một kẻ khác đã vòng sang phía sau, sử dụng loại dao năng lượng có thể xuyên qua lớp bảo vệ thông thường.
Lạc Tinh Dã không còn đầy đủ ký ức chiến đấu, nhưng phản xạ được rèn luyện suốt nhiều năm vẫn tồn tại trong cơ thể. Cậu xoay người tránh lưỡi dao, khóa cổ tay đối phương rồi mượn lực quật hắn xuống sàn. Trong khoảnh khắc kẻ kia định kích hoạt thuốc nổ trên ngực, cậu đá văng thiết bị ra xa và đẩy Tần Mặc Chu khỏi vùng ảnh hưởng. Vụ nổ nhỏ làm cả căn phòng rung mạnh, còn luồng năng lượng hỗn loạn trực tiếp đánh vào vùng tinh thần chưa ổn định của cậu.
Tần Mặc Chu hạ gục kẻ cuối cùng rồi quay lại đúng lúc Lạc Tinh Dã khuỵu xuống. Anh ôm lấy cậu trước khi đầu gối chạm sàn, bàn tay lập tức đặt lên sau gáy để truyền tinh thần lực. Gương mặt thiếu niên trắng bệch, hơi thở đứt quãng, nhưng ngón tay vẫn siết chặt con chip không chịu buông. Nhìn cảnh ấy, sự bình tĩnh mà Tần Mặc Chu cố giữ suốt nhiều năm gần như hoàn toàn vỡ vụn.
“Buông con chip ra, anh đã lấy được rồi.” Tần Mặc Chu giữ cậu sát hơn, giọng nói khàn đi vì tức giận lẫn sợ hãi. “Ai cho phép em lao lên chắn trước mặt anh? Cơ thể hiện tại của em không chịu nổi va chạm tinh thần, em biết rõ điều đó.”
Lạc Tinh Dã cố mở mắt, bàn tay đang nắm con chip chậm rãi thả lỏng. “Em không nghĩ nhiều như vậy. Thấy hắn định tấn công anh, cơ thể em tự động hành động. Có lẽ trước đây em cũng từng bảo vệ anh rất nhiều lần.”
Tần Mặc Chu không đáp, chỉ bế cậu rời khỏi căn hộ trong khi Trình Khải Thần dẫn người áp giải đám sát thủ. Trên đường đến viện y tế, chỉ số tinh thần của Lạc Tinh Dã liên tục dao động, buộc anh phải duy trì kết nối không ngừng. Cậu nửa tỉnh nửa mê, đôi khi gọi tên anh, đôi khi lại lặp lại một câu không rõ đầu cuối về việc “không thể để anh chết”. Mỗi lần nghe thấy, cánh tay Tần Mặc Chu lại siết thêm một chút nhưng vẫn không dám để cậu nhận ra.
Lạc Tinh Dã tỉnh lại sau gần bốn giờ, phát hiện mình đang nằm trong khoang điều trị còn Tần Mặc Chu ngồi ngay bên cạnh. Một tay anh vẫn bị cậu nắm chặt, cổ tay hằn rõ dấu đỏ vì đã giữ nguyên tư thế quá lâu. Hạ Lan Phỉ đứng ở cuối giường kiểm tra dữ liệu, thấy cậu mở mắt liền lạnh lùng cảnh cáo rằng nếu còn tự ý sử dụng tinh thần lực quá mức, thời gian phục hồi có thể kéo dài thêm vài tháng. Cậu ngoan ngoãn nhận lỗi, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn đặt trên người bên cạnh.
Sau khi Hạ Lan Phỉ rời đi, Lạc Tinh Dã im lặng rất lâu rồi mới chậm rãi lên tiếng. “Lúc hôn mê, em nhớ được một chuyện. Năm học viện, em từng định nói cho anh biết em thích anh. Nhưng trước khi bước vào phòng huấn luyện, em nghe anh nói với người khác rằng anh chỉ muốn thắng em.”
Tần Mặc Chu khựng lại, rõ ràng nhớ được cuộc trò chuyện mà cậu nhắc tới. Anh định giải thích nhưng Lạc Tinh Dã đã siết chặt tay, đôi mắt vẫn còn mệt mỏi nhưng ánh nhìn vô cùng thẳng thắn. Những ký ức trở về không đầy đủ khiến cậu không biết câu nói ấy có ý nghĩa gì, chỉ biết cảm giác đau lòng khi đó vẫn còn rõ ràng như vừa xảy ra hôm qua.
“Có lẽ vì câu nói ấy nên em mới luôn cố đánh bại anh, cũng không dám thừa nhận mình thích anh.” Lạc Tinh Dã ngừng một lúc, giọng nói thấp hơn nhưng không hề do dự. “Nhưng hiện tại em vẫn không muốn anh thích người khác.”
(Hết chương 5)
Bình luận 💬 0