Chương 6: Sáu Tháng Sống Chung
Lạc Tinh Dã nói xong liền nhìn thẳng vào Tần Mặc Chu, dường như đã chuẩn bị sẵn tinh thần nghe một câu từ chối. Cậu vừa tỉnh lại sau khi tinh thần lực bị chấn động, sắc mặt vẫn nhợt nhạt, nhưng bàn tay nắm anh lại rất chắc. Tần Mặc Chu có thể cảm nhận rõ nhịp tinh thần của hai người đang quấn lấy nhau, sự tin tưởng không chút phòng bị ấy khiến anh gần như không thể thở bình thường. Thế nhưng càng yêu người trước mặt, anh càng không cho phép bản thân coi lời nói lúc này là một sự lựa chọn đã hoàn chỉnh.
Tần Mặc Chu kéo chăn cao hơn, giữ giọng nói bình tĩnh dù lồng ngực đang đau đến mức tê dại. “Anh sẽ không thích người khác, nhưng anh cũng không thể nhận lời em lúc này. Em đang khôi phục ký ức, mỗi cảm xúc đều có thể bị sự lệ thuộc tinh thần ảnh hưởng. Đợi đến khi em nhớ lại tất cả, nếu em vẫn nói như vậy, anh sẽ nghiêm túc trả lời.”
Lạc Tinh Dã không rút tay về, chỉ cau mày nhìn anh như thể đang gặp một bài toán cực kỳ vô lý. “Anh luôn nói phải đợi em nhớ lại, nhưng nếu lúc đó em biến thành một người hoàn toàn khác thì sao? Nếu em không còn thích anh, anh có thất vọng không? Hay anh vốn chỉ quan tâm đến Lạc Tinh Dã trưởng thành, còn em hiện tại chỉ là trách nhiệm?”
Tần Mặc Chu khựng lại, sau đó ngồi gần hơn nhưng vẫn không vượt qua khoảng cách cần thiết. “Em không phải một người khác, dù ở độ tuổi nào thì em vẫn là em. Anh quan tâm đến từng phần của em, kể cả những phần em đã quên hoặc chưa kịp nhớ lại. Anh từ chối không phải vì không coi trọng em, mà vì muốn mỗi quyết định của em đều thuộc về chính em.”
Lạc Tinh Dã im lặng rất lâu, vẻ căng thẳng trong mắt cuối cùng cũng dịu xuống. Cậu không còn ép anh đưa ra câu trả lời, chỉ kéo bàn tay đang nắm đặt lên mép chăn rồi chậm rãi nhắm mắt. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu vẫn thấp giọng nhắc rằng Tần Mặc Chu đã hứa không thích người khác, không được nuốt lời. Anh ngồi bên giường đến khi nhịp thở của cậu hoàn toàn ổn định, trong lòng vừa ngọt ngào vừa khổ sở đến mức không biết nên trách người kia hay trách chính mình.
Sau vụ tập kích tại căn hộ, cuộc điều tra đường dây vũ khí cấm được chuyển sang cấp bảo mật cao nhất. Con chip Lạc Tinh Dã giấu chứa nhiều danh sách giao dịch, nhưng phần lớn đều được mã hóa bằng khóa tinh thần riêng của y, chỉ có thể mở dần theo mức độ phục hồi. Tần Mặc Chu vì thế vừa phải xử lý công việc quân đoàn, vừa phối hợp điều tra, đồng thời mỗi ngày vẫn về nhà đúng giờ theo lịch giám hộ. Cuộc sống tưởng như hỗn loạn ấy lại nhanh chóng hình thành một nhịp điệu ổn định mà anh chưa từng dám mơ tới.
Ba tháng sau, cơ thể Lạc Tinh Dã đã phục hồi đến khoảng hai mươi tuổi. Chiều cao tăng lên rõ rệt, đường nét gương mặt bớt non trẻ, tinh thần lực cũng đủ ổn định để cậu xử lý một phần công việc từ xa. Cậu bắt đầu tham gia họp với Quân đoàn số Chín qua màn hình, mỗi lần đều khiến cấp dưới vừa vui mừng vừa đau đầu vì tính hiếu thắng đã trở lại nhanh hơn ký ức. Tuy nhiên, cứ đến giờ Tần Mặc Chu về nhà, cậu lại chủ động kết thúc công việc, tuyệt đối không để bữa tối bị trễ quá mười phút.
A Cửu từng nghiêm túc báo cáo rằng thói quen này có xác suất chín mươi bảy phần trăm giống hành vi chờ người yêu trở về. Tần Mặc Chu lập tức tắt chức năng phân tích cảm xúc của AI trong một tuần, nhưng Lạc Tinh Dã lại bí mật mở lại ngay trong đêm. Từ đó, mỗi khi hai người cùng xuất hiện trong phòng khách, A Cửu đều bay vòng quanh để thu thập “dữ liệu quan hệ chưa xác định”. Tần Mặc Chu nhiều lần muốn thay hệ điều hành, cuối cùng vẫn bỏ cuộc vì Lạc Tinh Dã đã coi việc trêu anh là thú vui hằng ngày.
Buổi tối hôm ấy, Tần Mặc Chu trở về muộn hơn thường lệ vì một cuộc họp kéo dài. Vừa bước qua cửa, anh đã thấy Lạc Tinh Dã ngồi trên ghế, trước mặt là hai phần thức ăn vẫn được giữ ấm. Cậu không hỏi vì sao anh về trễ, chỉ tắt màn hình công việc rồi đứng dậy nhận lấy áo khoác. Động tác tự nhiên đến mức giống như đã lặp lại nhiều năm, khiến Tần Mặc Chu đứng yên một nhịp mới nhớ phải buông tay.
Lạc Tinh Dã treo áo lên giá rồi quay lại, ánh mắt dừng ở vết xước mới xuất hiện trên mu bàn tay anh. “Anh đến thao trường sau cuộc họp phải không? Hứa Dịch vừa gửi nhầm báo cáo huấn luyện cho em, trong đó ghi anh tự mình kiểm tra cơ giáp thử nghiệm. Anh làm người giám hộ nhưng lại bị thương trước, vậy ai sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc ai?”
Tần Mặc Chu rửa tay rồi ngồi xuống bàn, không giấu vết thương vì biết cậu đã nhìn thấy. “Chỉ là vết xước, thiết bị mới có độ trễ trong lúc chuyển đổi hình thái. Anh đã cho bộ phận kỹ thuật ngừng thử nghiệm đến khi tìm được nguyên nhân. Em không cần dùng giọng thẩm vấn với anh.”
Lạc Tinh Dã mang hộp y tế đến, trực tiếp kéo tay anh về phía mình. “Em không thẩm vấn, em đang nhắc anh rằng cơ thể không phải tài sản chung của quân đoàn. Anh có thể chăm sóc em suốt nửa năm mà không thấy phiền, vậy để em bôi thuốc cho anh một lần cũng không được sao? Hay Tần chỉ huy chỉ quen cho đi, không biết nhận lại?”
Tần Mặc Chu không thể phản bác, đành để cậu xử lý vết thương. Những ngón tay Lạc Tinh Dã đã không còn nhỏ như trước, khi chạm vào lòng bàn tay anh cũng mang theo sức mạnh quen thuộc của một quân nhân. Khoảng cách giữa hai người vì thế càng trở nên nguy hiểm, không còn giống người giám hộ và thiếu niên cần chăm sóc, nhưng vẫn chưa đủ để anh cho phép mình tiến thêm. Tần Mặc Chu chỉ có thể nhìn xuống lớp băng được quấn cẩn thận, cố không chú ý đến hơi thở của người đối diện.
Lạc Tinh Dã buộc nút xong nhưng không lập tức buông tay. “Gần đây em nhớ được nhiều chuyện hơn. Em nhớ lần đầu được điều ra biên giới, anh đã giành mất nhiệm vụ hộ tống đoàn nghiên cứu mà em đăng ký. Khi ấy em tức đến mức tìm anh đánh một trận, nhưng sau đó mới phát hiện tuyến đường ban đầu của em bị phục kích.”
Tần Mặc Chu biết ký ức ấy rồi sẽ trở lại, nhưng vẫn không chủ động xác nhận quá nhiều. “Đội tình báo đã phát hiện nguy cơ trước giờ xuất phát, nhưng thông tin chưa đủ chắc chắn để hủy nhiệm vụ. Anh đổi tuyến với em vì Quân đoàn số Bảy khi ấy có nhiều kinh nghiệm đối phó phục kích hơn. Không phải lần nào anh giành việc của em cũng vì muốn thắng.”
Lạc Tinh Dã nhìn anh, sự bất lực dần hiện rõ trên gương mặt. “Anh cứu em hết lần này đến lần khác, sau đó lại cố ý nói những câu khiến em tưởng anh xem thường em. Tần Mặc Chu, rốt cuộc anh đã dùng bao nhiêu năm để biến tình cảm thành thù địch? Nếu em không gặp sự cố, có phải anh định giấu cả đời không?”
Tần Mặc Chu không trả lời ngay, bởi đáp án thật sự quá đơn giản và cũng quá đáng thương. Anh từng định giấu cho đến khi Lạc Tinh Dã có người yêu, sau đó lùi về đúng vị trí của một đối thủ bình thường. Anh không sợ phải yêu đơn phương, chỉ sợ lời tỏ tình khiến người kia tránh xa, đến cả cơ hội đứng trên cùng một chiến trường cũng không còn. Những suy nghĩ ấy giờ nhìn lại vô cùng hèn nhát, nhưng anh vẫn không chắc mình đã đủ can đảm thay đổi.
Sáu tháng kể từ ngày xảy ra tai nạn, cơ thể Lạc Tinh Dã đã phục hồi đến khoảng hai mươi lăm tuổi. Những cơn đau đầu không còn xuất hiện thường xuyên, phần lớn ký ức thời học viện và giai đoạn đầu nhập ngũ cũng lần lượt trở lại. Tuy nhiên, mỗi lần tỉnh dậy sau một giấc mơ dài, cậu thường mất vài phút mới phân biệt được hiện tại và quá khứ. Những lúc như vậy, người đầu tiên cậu tìm kiếm luôn là Tần Mặc Chu.
Đêm cuối thu, Lạc Tinh Dã sốt nhẹ vì vùng tinh thần tiếp tục tái cấu trúc. Tần Mặc Chu nhận được cảnh báo liền rời phòng làm việc, mang thuốc và nước ấm sang phòng cậu. Người trên giường đã tỉnh nhưng sắc mặt đỏ bất thường, mái tóc ướt mồ hôi dính vào trán, ánh mắt cũng thiếu đi vẻ sắc bén thường ngày. Anh đỡ cậu ngồi dậy, kiên nhẫn chờ uống hết thuốc rồi mới dùng khăn lau mặt.
Lạc Tinh Dã dựa vào đầu giường, hơi thở vẫn nặng nề nhưng ý thức rất rõ ràng. “Hạ bác sĩ nói có thể chỉ vài tháng nữa em sẽ hoàn toàn trưởng thành. Ký ức cũng đã trở lại hơn một nửa, những phần còn thiếu chủ yếu là vài năm gần đây. Đến lúc đó, nhiệm vụ giám hộ của anh sẽ kết thúc.”
Tần Mặc Chu đặt cốc nước sang bên, cố giữ bàn tay không dừng lại quá lâu trên trán cậu. “Đó là chuyện tốt. Em có thể quay về quân đoàn, tiếp tục công việc và tự quyết định cuộc sống của mình. Căn phòng này vẫn sẽ được giữ lại, bất cứ khi nào em cần đều có thể quay về.”
Lạc Tinh Dã nhìn anh rất lâu, cơn sốt khiến lớp phòng bị vốn đã mỏng càng dễ dàng tan biến. “Sau khi em nhớ lại hết, anh có còn cho em ở đây không? Không phải với tư cách bệnh nhân, cũng không phải người được giám hộ. Em chỉ muốn biết nếu em vẫn muốn ở bên anh, anh có đồng ý không?”
Tần Mặc Chu cảm thấy lời đáp thật sự đã dâng đến cổ họng, chỉ cần buông lỏng một chút sẽ không thể thu lại. Anh muốn nói căn nhà này vốn đã chờ cậu suốt mười năm, muốn nói dù Lạc Tinh Dã ở lại với bất kỳ danh nghĩa nào, anh cũng sẽ vui đến mức không còn mong cầu gì khác. Thế nhưng ký ức của người kia vẫn chưa hoàn chỉnh, còn anh đã hứa sẽ không dùng tình cảm của mình dẫn dắt bất kỳ lựa chọn nào. Cuối cùng, anh chỉ có thể nắm lấy bàn tay đang nóng lên vì sốt, trả lời bằng giọng khàn thấp.
“Anh sẽ tôn trọng quyết định của em.”
Lạc Tinh Dã không rút tay về, nhưng ánh mắt đang chờ đợi lại chậm rãi tối xuống. Cậu quay mặt nhìn ra cửa sổ, để Tần Mặc Chu không thấy rõ cảm xúc trong mắt mình. Một lúc lâu sau, cậu mới khẽ cười, giọng nói nghe như đùa nhưng lại khiến lồng ngực anh đau nhói. “Anh luôn tôn trọng em như vậy, có khi đến ngày em thật sự rời đi, anh cũng chỉ đứng yên nhìn thôi.”
(Hết chương 6)
Bình luận 💬 0