Chương 8: Lá Thư Chưa Từng Được Gửi
Sau phiên điều trần, quyền giám hộ của Tần Mặc Chu được khôi phục ngay trong ngày, nhưng Lạc Tinh Dã không trở về khu điều dưỡng mà theo anh về thẳng nhà. Câu nói cuối cùng trong phòng họp vẫn quanh quẩn giữa hai người, khiến bầu không khí trên phi hành khí khác hẳn mọi lần. Tần Mặc Chu nhiều lần muốn lên tiếng, song mỗi khi nhìn thấy sắc mặt còn nhợt nhạt của cậu, anh lại tự nhắc mình ký ức ấy vẫn chưa hoàn chỉnh. Lạc Tinh Dã cũng không ép anh trả lời, chỉ nắm cổ tay anh suốt quãng đường như muốn xác nhận người này sẽ không lại bị một mệnh lệnh nào đó mang đi.
A Cửu vừa mở cửa đã lập tức bay đến quét toàn thân hai người, sau đó nghiêm túc báo cáo rằng chỉ số tinh thần của Lạc Tinh Dã đã ổn định hơn ba mươi hai phần trăm. Nó còn bổ sung nhịp tim của Tần Mặc Chu tăng cao bất thường kể từ khi rời Bộ Quốc phòng, rất có thể liên quan đến câu tỏ tình công khai trong phiên điều trần. Tần Mặc Chu lạnh mặt yêu cầu tắt chức năng phân tích, nhưng Lạc Tinh Dã đã đưa tay chặn quả cầu bạc lại. Cậu nhìn anh một lúc rồi chậm rãi cong môi, dường như rất hài lòng khi biết vẻ bình tĩnh kia chỉ tồn tại bên ngoài.
“Em đã nói rõ đến như vậy, anh vẫn không định trả lời sao?” Lạc Tinh Dã dựa vào thành ghế, dù giọng còn mệt nhưng ánh mắt hoàn toàn tỉnh táo. “Anh có thể tiếp tục đợi đến khi em nhớ lại tất cả, nhưng ít nhất phải cho em biết anh không ghét những lời vừa nghe. Nếu không, em sẽ nghi ngờ mình theo đuổi nhầm người suốt mười năm.”
Tần Mặc Chu ngồi xuống đối diện, bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt rồi mới chậm rãi thả lỏng. “Anh chưa từng ghét, cũng không hề thấy phiền khi em nói muốn ở bên anh. Anh chỉ không muốn câu trả lời của mình trở thành sợi dây buộc em ở lại trước khi em có đầy đủ ký ức. Đến ngày em nhớ lại tất cả, anh sẽ không né tránh thêm nữa.”
Lạc Tinh Dã nhìn anh thật lâu rồi gật đầu, lần này không tiếp tục ép buộc. Cậu đã hiểu sự lùi bước của Tần Mặc Chu không phải vì không có tình cảm, mà vì người này yêu đến mức ngay cả một chút khả năng khiến cậu hối hận cũng không chấp nhận. Sự kiên nhẫn ấy từng khiến cậu đau lòng, nhưng khi hiểu rõ nguyên nhân, nó lại trở thành bằng chứng chắc chắn hơn mọi lời tỏ tình. Cậu chỉ không biết Tần Mặc Chu đã yêu mình từ bao giờ và còn giấu bao nhiêu bí mật trong căn nhà này.
Hai tháng tiếp theo, cơ thể Lạc Tinh Dã dần khôi phục gần như hoàn toàn. Đường nét non trẻ cuối cùng biến mất, vai và chiều cao trở lại dáng vẻ của vị chỉ huy Quân đoàn số Chín, chỉ còn vài khoảng ký ức trong những năm gần đây vẫn bị khóa. Y bắt đầu trở lại Bộ Quốc phòng xử lý công việc mỗi tuần ba ngày, đồng thời cùng Tần Mặc Chu tham gia cuộc điều tra Nghiêm Thừa Kính. Dù bên ngoài đã gần như trưởng thành hoàn toàn, mỗi tối y vẫn trở về căn phòng đối diện phòng ngủ chính, khiến Tần Mặc Chu vừa vui mừng vừa thấp thỏm trước ngày nhiệm vụ giám hộ kết thúc.
Một buổi chiều, Tần Mặc Chu nhận lệnh đến căn cứ tiền tuyến kiểm tra hệ thống phòng thủ, còn Lạc Tinh Dã ở nhà giải mã phần dữ liệu cuối cùng trong con chip. Quá trình mở khóa cần kết nối với thiết bị tinh thần cấp cao, nhưng hệ thống trong phòng làm việc lại báo thiếu quyền truy cập phụ. A Cửu giải thích quyền đó được lưu trong két bảo mật cá nhân của chủ nhân, đồng thời xác nhận Lạc Tinh Dã đã có quyền mở két từ chín năm trước. Câu trả lời khiến y dừng lại, bởi chính Tần Mặc Chu dường như cũng không biết mình từng cấp quyền cho người bị xem là đối thủ.
Lạc Tinh Dã đi đến bức tường phía sau giá sách, đặt bàn tay lên vùng cảm ứng ẩn. Cánh cửa kim loại mở ra sau khi quét võng mạc và tinh thần lực, bên trong ngoài thiết bị mã hóa chỉ có một hộp gỗ màu đen được bảo quản cẩn thận. Trên nắp hộp không ghi tên người nhận, nhưng khóa bảo mật lại sử dụng ngày sinh của y. Khi hộp mở ra, mười phong thư được xếp ngay ngắn theo từng năm, tất cả đều chưa từng được gửi đi.
Phong thư đầu tiên mang dấu thời gian từ năm hai người còn ở học viện, phong cuối cùng được viết chỉ vài tuần trước nhiệm vụ tại N-47. Lạc Tinh Dã không cần mở cũng biết chúng được viết cho ai, bởi góc mỗi phong thư đều có một ký hiệu ngôi sao nhỏ mà Tần Mặc Chu từng vẽ bên cạnh tên y trong hồ sơ huấn luyện. Y đưa tay chạm lên phong thư cũ nhất, đầu ngón tay dừng rất lâu nhưng cuối cùng vẫn không bóc niêm phong. Đây là bí mật thuộc về Tần Mặc Chu, y muốn người kia tự nguyện đặt nó vào tay mình chứ không phải lợi dụng quyền truy cập để nhìn trộm.
A Cửu bay bên cạnh, đèn tín hiệu liên tục chớp như đang chờ một mệnh lệnh. “Ngài Lạc có muốn tôi đọc nội dung không? Chủ nhân từng cài đặt điều kiện rằng nếu ngài phát hiện hộp thư sau khi ngài ấy tử trận, toàn bộ dữ liệu sẽ tự động chuyển giao. Hiện tại chủ nhân còn sống nên điều kiện chưa được kích hoạt.”
Lạc Tinh Dã khựng lại, bàn tay đang đặt trên hộp thư chậm rãi siết chặt. “Anh ấy chuẩn bị những thứ này như di vật sao? Trong mười năm qua, Tần Mặc Chu đã bao nhiêu lần cập nhật điều kiện chuyển giao?”
A Cửu xoay một vòng rồi chiếu lên màn hình con số khiến sắc mặt y hoàn toàn trầm xuống. “Tổng cộng bốn mươi bảy lần, phần lớn được cập nhật trước nhiệm vụ nguy hiểm. Chủ nhân còn chỉ định toàn bộ tài sản cá nhân, mô hình cơ giáp và quyền truy cập dữ liệu cho ngài. Tuy nhiên, chủ nhân chưa từng gửi thông báo vì cho rằng ngài sẽ từ chối.”
Lạc Tinh Dã đóng hộp thư lại rồi đặt về vị trí cũ, nhưng từ hôm đó thái độ đối với Tần Mặc Chu rõ ràng thay đổi. Y không còn trêu chọc người kia về chuyện tình cảm, cũng không chủ động hỏi ngày nhiệm vụ giám hộ kết thúc, chỉ lặng lẽ quan sát từng thói quen nhỏ. Tần Mặc Chu phát hiện sự khác thường nhưng cho rằng ký ức của y đang tiếp tục khôi phục, vì vậy càng cẩn thận giữ khoảng cách. Sự hiểu lầm mới khiến hai người trở nên khách sáo hơn, đến mức A Cửu phải đánh giá bầu không khí trong nhà đã giảm xuống mức nguy hiểm.
Ba ngày sau, phần dữ liệu cuối cùng trong con chip được mở khóa thành công. Hồ sơ cho thấy Nghiêm Thừa Kính không chỉ cung cấp vũ khí phá hủy ký ức cho các tổ chức buôn lậu mà còn sử dụng một căn cứ nghiên cứu bí mật dưới trạm vận chuyển Thiên Túc. Bộ Quốc phòng quyết định triển khai bắt giữ ngay trong đêm để tránh đối phương tiêu hủy chứng cứ. Tần Mặc Chu và Lạc Tinh Dã cùng dẫn đội đột kích vì chỉ tinh thần lực của họ đủ sức chống lại loại vũ khí năng lượng tại căn cứ.
Trước giờ xuất phát, Tần Mặc Chu kiểm tra lớp bảo hộ trên cổ tay Lạc Tinh Dã lần thứ ba. “Em chưa hoàn toàn hồi phục, khi vào căn cứ phải luôn ở trong phạm vi kết nối của anh. Nếu xuất hiện bất kỳ mảnh ký ức nào gây đau đầu, lập tức rút khỏi khu vực. Bắt Nghiêm Thừa Kính không quan trọng bằng sự an toàn của em.”
Lạc Tinh Dã để anh điều chỉnh thiết bị, ánh mắt dừng trên gương mặt nghiêm túc ấy thật lâu. “Anh đã viết di chúc cho em bốn mươi bảy lần, nhưng lúc nào cũng nói mạng của em quan trọng hơn nhiệm vụ. Tần Mặc Chu, anh không cảm thấy mình rất không công bằng sao?”
Tần Mặc Chu bất ngờ ngẩng lên, vẻ bình tĩnh hiếm khi biến mất rõ ràng đến vậy. Anh lập tức hiểu Lạc Tinh Dã đã mở két, nhưng điều đầu tiên hỏi lại không phải vì sao y tự ý xem bí mật. “Em đã đọc những lá thư đó chưa?”
Lạc Tinh Dã lắc đầu, sau đó tự tay siết chặt khóa bảo hộ. “Em không đọc, vì em muốn anh tự đưa cho em. Nhưng sau nhiệm vụ này, anh phải giải thích toàn bộ, không được dùng lý do ký ức của em chưa hoàn chỉnh để trốn nữa. Em đã chờ đủ lâu rồi.”
Cuộc đột kích diễn ra nhanh hơn dự kiến, nhưng Nghiêm Thừa Kính đã chuẩn bị sẵn đường lui. Khi lực lượng quân đội phá được lớp bảo vệ cuối cùng, hắn đang đứng giữa phòng điều khiển với một thiết bị phát năng lượng tương tự thứ từng khiến Lạc Tinh Dã biến nhỏ. Hắn không hề hoảng loạn, trái lại còn nhìn hai người bằng vẻ chế giễu. Toàn bộ màn hình xung quanh đều hiển thị chỉ số kết nối tinh thần chín mươi chín phẩy chín phần trăm của họ.
Nghiêm Thừa Kính đặt tay lên bảng điều khiển, giọng nói tràn đầy ác ý. “Lạc chỉ huy, cậu thật sự tin Tần Mặc Chu chăm sóc mình vì yêu sao? Hắn chỉ đang tận hưởng cảm giác một đối thủ kiêu ngạo bỗng trở nên ngoan ngoãn nghe lời. Đợi cậu hoàn toàn hồi phục, hết giá trị ổn định tinh thần, hắn sẽ lại trở về làm người cạnh tranh với cậu như trước.”
Lạc Tinh Dã giơ vũ khí lên, ánh mắt không hề dao động. “Ông dùng lời này để chia rẽ chúng tôi thì chọn sai người rồi. Tần Mặc Chu có thể giấu tình cảm, giấu thư và giấu cả di chúc, nhưng anh ấy chưa từng lợi dụng tôi. Người duy nhất muốn biến ký ức của tôi thành công cụ là ông.”
Nghiêm Thừa Kính bật cười rồi bất ngờ kích hoạt thiết bị dưới chân. Một luồng năng lượng đỏ bùng lên, không nhắm vào toàn bộ đội đột kích mà hội tụ thẳng về phía Lạc Tinh Dã. Tần Mặc Chu gần như không cần suy nghĩ, lập tức bước chắn trước mặt y và mở lá chắn tinh thần đến giới hạn. Luồng sáng xuyên qua lớp bảo hộ đầu tiên, đánh mạnh vào vùng tinh thần của anh rồi mới tan đi.
Lạc Tinh Dã ôm lấy người vừa ngã vào mình, cảm giác lạnh buốt lập tức lan khắp cơ thể. Tần Mặc Chu vẫn còn ý thức nhưng khóe môi đã trào máu, tinh thần lực hỗn loạn đến mức thiết bị cảnh báo liên tục phát tiếng chói tai. Y truyền toàn bộ sức mạnh sang nhưng ký ức trong đầu cũng đồng thời bị luồng năng lượng kích thích. Những hình ảnh bị khóa suốt gần một năm lần lượt vỡ tung, kéo y trở về căn phòng huấn luyện của mười lăm năm trước.
Năm ấy, Lạc Tinh Dã đứng ngoài cửa, nghe Tần Mặc Chu nói với bạn học rằng anh chỉ muốn thắng cậu. Nhưng câu nói chưa bao giờ kết thúc ở đó, phần ký ức bị đau lòng cắt bỏ giờ đây cuối cùng cũng hiện lên đầy đủ. Tần Mặc Chu khi ấy cúi đầu nhìn hai tấm vé trong tay, giọng nói vụng về nhưng vô cùng rõ ràng. Anh nói mình muốn thắng tất cả mọi người, muốn đứng ở vị trí cao nhất, chỉ để có đủ tư cách đứng bên cạnh Lạc Tinh Dã mà không bị xem là kẻ chỉ biết theo sau.
Lạc Tinh Dã siết chặt người trong lòng, nước mắt bất ngờ trào ra dù y còn chưa kịp nhận ra. Hóa ra từ đầu đến cuối không có câu nói xem thường nào, chỉ có một lời tỏ tình đã bị cả hai hiểu sai suốt mười lăm năm. Những lần cạnh tranh, những nhiệm vụ bị giành mất và cả những cuộc cãi vã không ngừng đều che giấu cùng một tình cảm. Y cúi xuống gọi tên Tần Mặc Chu, giọng nói run lên giữa tiếng súng và tiếng thiết bị vỡ vụn.
“Tần Mặc Chu, anh không được ngủ.” Lạc Tinh Dã giữ chặt gương mặt anh, vừa truyền tinh thần lực vừa nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần mất tiêu cự. “Em nhớ ra rồi, câu nói năm ấy em đã nghe sai. Anh còn nợ em mười lá thư và một lời giải thích, cho nên anh phải tỉnh táo trở về cùng em.”
(Hết chương 8)
Bình luận 💬 0