Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TRỞ THÀNH NGƯỜI GIÁM HỘ CỦA ĐỐI THỦ MỘT MẤT MỘT CÒN

Chương 10: Đối Thủ Cả Đời

Chương 1: Đối Thủ Biến Thành Thiếu Niên Chương 2: Người Giám Hộ Không Được Ngủ Chung Chương 3: Đối Thủ Cũ Đến Đón Người Chương 4: Bí Mật Của Kỳ Thi Năm Ấy Chương 5: Em Không Muốn Anh Thích Người Khác Chương 6: Sáu Tháng Sống Chung Chương 7: Người Tôi Tin Nhất Luôn Là Anh Chương 8: Lá Thư Chưa Từng Được Gửi Chương 9: Mười Năm Hiểu Lầm Chương 10: Đối Thủ Cả Đời Chương 11: Ngoại Truyện 1: Mười Lăm Năm Không Dám Nói Yêu Chương 12: Ngoại truyện 2: Hóa Ra Tôi Cũng Đã Yêu Anh Mười Lăm Năm
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 10: Đối Thủ Cả Đời

Câu hỏi của Lạc Tinh Dã khiến Tần Mặc Chu đứng lặng trước cửa, bàn tay siết chặt đến mức móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh đã tưởng tượng ngày người này rời đi vô số lần, cũng tự nhắc bản thân phải bình tĩnh chấp nhận, nhưng chưa từng chuẩn bị cho việc Lạc Tinh Dã quay lại yêu cầu anh giữ lại. Chỉ cần tiến lên một bước, anh có thể nói ra những lời đã giấu suốt mười lăm năm, song nỗi sợ khiến người kia cảm thấy bị ép buộc vẫn níu chân anh tại chỗ. Sau cùng, Tần Mặc Chu chỉ có thể nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần lạnh xuống ấy.

“Tôi không muốn ép em.” Giọng anh khàn hơn bình thường, từng chữ đều giống như phải dùng hết sức mới nói được. “Em đã hồi phục, nhiệm vụ giám hộ cũng kết thúc, từ hôm nay không còn bất kỳ điều lệ nào buộc em phải ở lại đây. Dù quyết định của em là gì, tôi cũng sẽ tôn trọng.”

Lạc Tinh Dã nghe xong liền bật cười, nhưng nụ cười không hề mang theo vui vẻ. Y đã thử chờ người này chủ động suốt gần một năm, từ lúc chỉ còn ký ức mười sáu tuổi đến khi nhớ lại toàn bộ, vậy mà Tần Mặc Chu vẫn có thể dùng hai chữ “tôn trọng” để đẩy y ra khỏi cửa. Nếu đổi thành người khác, có lẽ y đã bỏ đi thật, nhưng đối diện với kẻ ngốc đã viết thư tình suốt mười năm, y không thể tiếp tục quanh co thêm nữa. Lạc Tinh Dã bước trở lại, dừng ngay trước mặt anh rồi nâng mắt hỏi thẳng.

“Vậy những lá thư tình anh giấu trong két suốt mười năm là viết cho ai?” Y không cho Tần Mặc Chu thời gian trốn tránh, tiếp tục nói bằng giọng lạnh lùng. “Bốn mươi bảy lần cập nhật di chúc đều để lại tài sản cho ai? Căn phòng này, mô hình cơ giáp, chiếc cốc và hai mươi bảy món đồ anh giữ lại rốt cuộc dành cho đối thủ nào?”

Tần Mặc Chu không ngờ Lạc Tinh Dã sẽ lật toàn bộ bí mật ngay trước cửa, vẻ bình tĩnh duy trì nhiều năm cuối cùng hoàn toàn sụp đổ. Anh muốn giải thích rằng những lá thư chưa từng được gửi vì sợ làm y khó xử, còn di chúc chỉ là sự chuẩn bị cần thiết trước những nhiệm vụ nguy hiểm. Thế nhưng khi nhìn thấy sự tức giận xen lẫn tổn thương trong mắt người trước mặt, mọi lời biện hộ đều trở nên vô nghĩa. Anh đã dùng sự cẩn thận của mình làm tổn thương Lạc Tinh Dã thêm một lần nữa.

“Tất cả đều viết cho em.” Tần Mặc Chu chậm rãi thừa nhận, ánh mắt không còn né tránh. “Từ lá thư đầu tiên ở học viện đến lá cuối cùng trước nhiệm vụ N-47, chưa từng có người nào khác. Anh yêu em suốt mười lăm năm, nhưng luôn cho rằng nói ra chỉ khiến em mất đi một đối thủ mà em từng coi trọng.”

Lạc Tinh Dã nhìn người đàn ông trước mặt, cơn giận trong lòng không biến mất nhưng cuối cùng cũng có nơi để hạ xuống. Y đã chờ một câu thừa nhận quá lâu, đến mức khi thật sự nghe thấy lại không cảm thấy bất ngờ, chỉ thấy đau lòng cho cả hai người đã lãng phí ngần ấy thời gian. Y bước thêm nửa bước, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận hơi thở của nhau. Tuy nhiên, Tần Mặc Chu vẫn đứng yên như thể chưa được cho phép thì tuyệt đối không dám chạm vào y.

“Anh yêu tôi nhưng không dám tỏ tình, viết thư nhưng không dám gửi, muốn tôi ở lại nhưng lại tự tay xách hành lý tiễn tôi ra cửa.” Lạc Tinh Dã nâng tay nắm lấy cổ áo anh, giọng nói mỗi lúc một nặng hơn. “Tần chỉ huy, anh có thể chỉ huy hàng vạn binh sĩ mà không biết giữ một người sao? Hay anh thật sự muốn tôi chuyển khỏi đây rồi đi tìm người khác?”

Tần Mặc Chu lập tức giữ lấy cổ tay y, lần đầu tiên trong ngày để lộ sự hoảng loạn rõ ràng. “Anh chưa từng muốn em đi tìm người khác. Chỉ cần nghĩ đến việc em ở bên một người khác, anh đã không thể chịu nổi, nhưng anh càng không muốn dùng tình cảm của mình khiến em cảm thấy mắc nợ. Em đã được anh chăm sóc suốt gần một năm, anh sợ em nhầm lòng biết ơn với tình yêu.”

Lạc Tinh Dã không rút tay về, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt vừa tức giận vừa bất lực. “Tôi nhớ rõ mình đã thích anh từ thời học viện, nhớ lá thư bị xé, nhớ đêm ngồi ngoài phòng cấp cứu và cả lúc giao chứng cứ cho anh trước khi mất trí nhớ. Tôi cũng nhớ từng lần gọi anh là ‘anh’, từng đêm nắm tay anh mới ngủ được, những cảm xúc đó không biến mất khi ký ức trở lại. Anh còn muốn tôi phải chứng minh thế nào nữa?”

Tần Mặc Chu nghe từng lời, hàng rào cuối cùng trong lòng rốt cuộc cũng không thể tiếp tục tồn tại. Anh nâng tay chạm lên gương mặt đã hoàn toàn trưởng thành của Lạc Tinh Dã, động tác chậm đến mức giống như đang xác nhận đây không phải một giấc mơ. Người trước mặt không né tránh mà còn hơi nghiêng đầu áp vào lòng bàn tay anh. Chỉ một cử chỉ nhỏ ấy đã khiến mắt Tần Mặc Chu đỏ lên.

“Anh muốn em ở lại.” Giọng anh run rất nhẹ, nhưng cuối cùng không còn lùi bước. “Không phải với tư cách người được giám hộ hay đối thủ, mà là người anh yêu và muốn sống cùng suốt phần đời còn lại. Lạc Tinh Dã, em có bằng lòng ở lại bên anh không?”

Lạc Tinh Dã nhìn anh vài giây rồi kéo mạnh cổ áo, khiến khoảng cách cuối cùng giữa hai người biến mất. Nụ hôn đầu tiên đến muộn mười lăm năm không dữ dội như những cuộc tranh đấu giữa họ, trái lại thận trọng đến mức gần như vụng về. Tần Mặc Chu chỉ chạm nhẹ lên môi y rồi định lùi lại, nhưng Lạc Tinh Dã đã giữ sau gáy anh, không cho phép người này tiếp tục rút lui theo thói quen. Khi nụ hôn kết thúc, hơi thở của cả hai đều đã rối loạn, còn hệ thống báo nhịp tim trong nhà vang lên liên tục.

A Cửu bay ra từ phòng khách, đèn tín hiệu chớp sáng vì cuối cùng cũng thu thập được dữ liệu quan hệ rõ ràng. “Căn cứ vào hành vi tiếp xúc và lời xác nhận vừa ghi nhận, quan hệ giữa chủ nhân và ngài Lạc đã được cập nhật từ ‘đối thủ cần quan sát’ thành ‘đối tượng yêu đương’. Xin hỏi hai vị có muốn gửi thông báo cho Bộ Hộ tịch và hai quân đoàn ngay bây giờ không?”

Tần Mặc Chu vẫn giữ Lạc Tinh Dã trong lòng, lạnh mặt yêu cầu A Cửu tắt toàn bộ chức năng ghi âm trong khu vực riêng tư. Anh vừa dứt lời, bên ngoài đã vang lên tiếng ho khan đầy cố ý của Trình Khải Thần. Phó chỉ huy Quân đoàn số Chín đứng cạnh phi hành khí chở hàng, phía sau là gần mười thùng vật dụng cá nhân được niêm phong cẩn thận. Vẻ mặt anh ta rõ ràng không muốn chứng kiến cảnh hai vị chỉ huy ôm nhau ngay trước cửa nhưng cũng không thể giả vờ chưa nhìn thấy.

“Lạc chỉ huy, đồ trong khu nhà sĩ quan đã được chuyển đến đầy đủ theo yêu cầu của ngài.” Trình Khải Thần nhìn hai chiếc vali dưới chân Tần Mặc Chu rồi nhíu mày khó hiểu. “Ngài bảo tôi đến giúp chuyển hẳn đồ sang đây, tại sao Tần chỉ huy lại xách hành lý của ngài ra ngoài? Hai người vừa xác nhận quan hệ đã định cãi nhau sao?”

Tần Mặc Chu cúi xuống nhìn hai chiếc vali, cuối cùng mới hiểu mình đã nhầm từ đầu. Phi hành khí bên ngoài không đến đón Lạc Tinh Dã rời đi, mà đang mang phần hành lý còn lại của y đến. Những món đồ được thu dọn từ phòng khách cũng không phải để chuyển khỏi căn nhà, chỉ vì căn phòng dành cho người được giám hộ sắp được trả lại chức năng ban đầu. Anh đứng im vài giây, vẻ mặt hiếm khi xuất hiện sự bối rối rõ ràng.

Lạc Tinh Dã khoanh tay trước ngực, cố tình hỏi bằng giọng lạnh nhạt. “Tôi đã nói mình muốn chuyển đi lúc nào? Tôi chỉ thu dọn đồ khỏi căn phòng đối diện, định hỏi chủ nhà có cho chuyển vào phòng ngủ chính hay không. Nhưng chủ nhà quá nhiệt tình, chẳng những không hỏi mà còn giúp tôi xách toàn bộ hành lý ra tận cửa.”

Tần Mặc Chu lập tức xách hai chiếc vali quay vào trong, không còn chút do dự nào như lúc tiễn người. “Phòng ngủ chính còn rất nhiều chỗ, tủ quần áo có thể mở rộng, bàn làm việc ngày mai sẽ cho người mang thêm một chiếc. Em không cần ở phòng đối diện nữa, những đồ còn lại anh sẽ tự sắp xếp.”

Lạc Tinh Dã đi theo sau, khóe môi cuối cùng cũng không nhịn được cong lên. “Bây giờ anh không sợ ép tôi nữa sao? Tôi còn chưa ký giấy xác nhận ở chung, Tần chỉ huy đã tự ý quyết định vị trí tủ quần áo rồi.”

Tần Mặc Chu đặt hành lý trước cửa phòng ngủ, quay lại nắm lấy tay y bằng một động tác kiên định hiếm thấy. “Anh vẫn tôn trọng quyết định của em, nhưng từ nay sẽ nói rõ mình muốn gì trước khi chờ em lựa chọn. Anh muốn em chuyển vào đây, muốn mỗi ngày cùng em trở về, cũng muốn mười lá thư kia không còn là những thứ chỉ được đọc sau khi anh chết.”

Buổi tối hôm ấy, Tần Mặc Chu tự tay mang hộp gỗ ra khỏi két và đặt vào tay Lạc Tinh Dã. Hai người ngồi cạnh nhau trên giường, lần lượt mở từng lá thư đã ngả màu theo năm tháng. Trong đó không có những lời hoa mỹ, phần lớn chỉ ghi lại những trận đấu, những lần gặp gỡ và những điều nhỏ nhặt anh không dám nói trực tiếp. Lá thư cuối cùng được viết trước nhiệm vụ N-47 chỉ có một câu rằng nếu có thể bình an trở về, anh sẽ thử dũng cảm một lần.

Lạc Tinh Dã đọc xong liền quay sang nhìn người đang căng thẳng hơn cả lúc bước vào chiến trường. “Anh vẫn chưa làm được lời hứa trong thư. Người tỏ tình trước là tôi, người hỏi có được ở lại hay không cũng là tôi. Tần Mặc Chu, anh còn thiếu tôi một lần chủ động.”

Tần Mặc Chu nhận lấy lá thư, sau đó nghiêm túc nắm cả hai tay y. “Lạc Tinh Dã, anh yêu em, không phải vì độ tương thích tinh thần, không phải vì em từng cần anh chăm sóc, càng không phải vì chúng ta đã cạnh tranh quá lâu. Anh yêu tất cả những gì thuộc về em, từ sự kiêu ngạo, hiếu thắng đến những lúc mềm lòng mà em luôn cố giấu. Em có đồng ý trở thành bạn đời của anh không?”

Lạc Tinh Dã không trả lời ngay, cố tình để người trước mặt căng thẳng thêm vài giây mới nghiêng người hôn lên môi anh. “Đồng ý, nhưng tôi có một điều kiện. Sau này nếu còn chuyện gì liên quan đến tôi, anh phải nói thẳng, không được tự suy diễn rồi âm thầm hy sinh. Còn nếu lại định viết thư không gửi, tôi sẽ lấy nó đọc trước mặt toàn bộ Quân đoàn số Bảy.”

Ba tháng sau, lễ xác nhận quan hệ bạn đời của hai vị chỉ huy trở thành sự kiện được quan tâm nhất Đế quốc. Phóng viên vừa hỏi ai là người theo đuổi trước, Lạc Tinh Dã đã lập tức công bố chuyện Tần Mặc Chu viết mười lá thư suốt nhiều năm nhưng không dám gửi. Tần Mặc Chu bình tĩnh bổ sung rằng người chủ động đòi chuyển vào phòng ngủ chính lại là Lạc Tinh Dã. Hai quân đoàn đứng phía dưới nghe xong đồng loạt im lặng, cuối cùng cũng hiểu cuộc đối đầu nổi tiếng năm xưa thực chất chỉ là màn theo đuổi vụng về kéo dài mười lăm năm.

Tối hôm đó, hai người vẫn tranh nhau quyền điều khiển cơ giáp mô phỏng như thời học viện, kết quả Lạc Tinh Dã thắng với khoảng cách đúng ba điểm. Y dựa vào ghế, đắc ý tuyên bố món nợ năm xưa cuối cùng đã được trả sạch, người thua phải phụ trách bữa tối trong một tháng. Tần Mặc Chu không hề phản đối, chỉ kéo y lại gần rồi hôn lên khóe môi đang cong lên kiêu ngạo. Cuộc cạnh tranh giữa họ vẫn chưa kết thúc, nhưng từ nay bất kể ai thắng, người còn lại đều sẽ đứng ngay bên cạnh.

(Hết chương 10)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0