Chương 3: Đối Thủ Cũ Đến Đón Người
A Cửu vừa dứt lời, nhiệt độ trong phòng dường như lập tức hạ xuống vài độ. Tần Mặc Chu rút tay khỏi lòng bàn tay Lạc Tinh Dã, lạnh lùng ra lệnh cho AI quản gia tạm ngừng chức năng phát ngôn tự động trong hai mươi bốn giờ. Quả cầu bạc chớp đèn hai lần, ngoan ngoãn lùi ra ngoài nhưng trước khi đóng cửa vẫn kịp chiếu lên tường thông báo rằng mệnh lệnh đã được ghi nhận. Lạc Tinh Dã dựa vào đầu giường, nhìn vành tai hơi đỏ của người trước mặt rồi bật cười không hề che giấu.
“Anh không cần phạt nó, em thấy A Cửu nói rất có ích.” Cậu kéo chăn xuống, ánh mắt vẫn dừng trên gương mặt Tần Mặc Chu. “Chẳng hạn như bây giờ em đã biết anh nhìn ảnh em gần mười năm, nhưng vẫn cố nói chúng ta không thân. Nếu đây là cách anh nghiên cứu đối thủ, em rất muốn biết anh còn nghiên cứu những gì.”
Tần Mặc Chu đứng dậy chỉnh lại cổ tay áo, lựa chọn không trả lời câu hỏi ấy. Anh thông báo bữa sáng đã chuẩn bị xong, sau đó nhắc Lạc Tinh Dã phải uống thuốc đúng giờ và đến viện kiểm tra vào buổi chiều. Giọng nói bình tĩnh đến mức giống như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, nhưng bước chân rời phòng lại nhanh hơn bình thường một chút. Lạc Tinh Dã nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng càng chắc chắn rằng mối quan hệ giữa họ tuyệt đối không đơn giản như những gì mọi người kể.
Bữa sáng được bày đầy một bàn, phần lớn đều là món thanh đạm nhưng hợp khẩu vị của Lạc Tinh Dã. Cậu thử từng món rồi phát hiện không có thứ gì mình ghét, ngay cả trà cũng được pha ở nhiệt độ vừa đủ. Tần Mặc Chu ngồi đối diện xem báo cáo quân sự, từ đầu đến cuối không hề nhìn sang nhưng mỗi khi cậu đặt đũa xuống, anh đều biết chính xác cần chuyển món nào đến gần hơn. Sự chu đáo ấy quá tự nhiên, rõ ràng đã hình thành từ thói quen quan sát nhiều năm chứ không phải học được trong hai ngày.
“Anh từng ăn sáng với em rất nhiều lần sao?” Lạc Tinh Dã đặt cốc trà xuống, không cho anh cơ hội tránh né. “Đừng nói là nghiên cứu đối thủ nữa. Em không tin một chỉ huy quân đoàn lại rảnh đến mức nhớ cả người mình ghét không thích ăn lòng đỏ trứng.”
Tần Mặc Chu ngẩng mắt khỏi báo cáo, ánh nhìn dừng trên phần lòng đỏ bị cậu tách sang mép đĩa. Anh từng phát hiện thói quen này trong năm đầu ở học viện, khi hai người bị xếp chung nhóm huấn luyện suốt một tháng. Sau đó mỗi lần họp liên quân, anh đều vô thức đổi phần ăn với Lạc Tinh Dã trước khi người khác nhận ra. Chuyện ấy lặp lại quá nhiều năm, đến mức chính anh cũng quên mất ban đầu mình đã quan sát người kia kỹ đến mức nào.
“Chúng ta từng làm việc chung khá nhiều.” Tần Mặc Chu đẩy đĩa bánh nướng về phía cậu rồi bình thản bổ sung. “Em cũng biết rõ thói quen của anh. Chỉ là hiện tại em không nhớ.”
Lạc Tinh Dã còn chưa kịp hỏi tiếp, hệ thống an ninh ngoài cửa đã phát ra thông báo có khách. Trên màn hình hiện lên gương mặt Trình Khải Thần cùng ba sĩ quan của Quân đoàn số Chín, phía sau còn có một nhân viên pháp vụ và hai người mặc đồng phục y tế. Đội hình ấy không giống đến thăm bệnh nhân mà giống chuẩn bị cưỡng chế tiếp quản một mục tiêu quan trọng. Tần Mặc Chu vừa mở quyền ra vào, Lạc Tinh Dã đã đặt đũa xuống, vẻ thảnh thơi trên mặt cũng biến mất.
Trình Khải Thần bước vào phòng khách, ánh mắt đầu tiên lập tức rơi xuống Lạc Tinh Dã. Nhìn chỉ huy nhà mình mặc quần áo thường ngày, ngồi dùng bữa trong nhà đối thủ, sắc mặt anh ta rõ ràng khó coi hơn hôm trước. Anh ta hành lễ theo thói quen quân đội, sau đó đặt một tập tài liệu lên bàn và thông báo Quân đoàn số Chín đã chuẩn bị khu điều dưỡng riêng. Mọi thiết bị đều được thiết kế theo chỉ số tinh thần của Lạc Tinh Dã, nhân sự chăm sóc cũng là những người đã làm việc cùng y nhiều năm.
“Chỉ huy nên trở về nơi quen thuộc để phục hồi.” Trình Khải Thần đứng thẳng trước bàn, giọng nói cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ vẻ đề phòng. “Tần chỉ huy còn nhiệm vụ của Quân đoàn số Bảy, không thể ngày nào cũng ở nhà làm người giám hộ. Chúng tôi sẽ bố trí thiết bị kết nối từ xa, khi chỉ số tinh thần bất ổn mới mời anh đến hỗ trợ.”
Lạc Tinh Dã không xem tập tài liệu, chỉ ngẩng đầu hỏi người kia có quyền thay cậu quyết định nơi ở hay không. Cách hỏi rất nhẹ nhưng ánh mắt đã mang theo khí thế khiến Trình Khải Thần vô thức đứng nghiêm hơn. Dù đang có cơ thể mười sáu tuổi, bản năng chỉ huy trong cậu vẫn chưa hề biến mất. Cả phòng khách im lặng vài giây, cuối cùng Trình Khải Thần phải thừa nhận điều lệ chỉ cho phép người được bảo hộ tự chọn giữa những phương án đáp ứng đủ tiêu chuẩn an toàn.
“Vậy tôi không đi.” Lạc Tinh Dã kéo tập tài liệu đến trước mặt, đóng dấu từ chối vào vị trí xác nhận mà không đọc thêm một dòng. “Tinh thần lực của tôi ổn định nhất khi Tần Mặc Chu ở gần. Chuyển đến nơi khác rồi ngày nào cũng chờ xảy ra vấn đề mới gọi anh ấy đến, kế hoạch này vừa phiền phức vừa thiếu hiệu quả.”
Trình Khải Thần nhìn con dấu đỏ hiện lên, vẻ mặt giống như còn rất nhiều lời muốn nói nhưng không tiện phản bác trực tiếp. Anh ta chuyển ánh mắt sang Tần Mặc Chu, yêu cầu hai người nói chuyện riêng về quyền lợi của Quân đoàn số Chín. Tần Mặc Chu không đồng ý ngay mà quay sang hỏi ý kiến Lạc Tinh Dã, khiến Trình Khải Thần càng thêm khó chịu. Trước đây hai vị chỉ huy này tranh nhau quyền quyết định trong mọi cuộc họp, bây giờ một người lại kiên nhẫn hỏi người còn lại có cho phép mình rời bàn hay không.
“Anh cứ nói ở đây.” Lạc Tinh Dã dựa lưng vào ghế, không hề có ý tránh đi. “Chuyện liên quan đến tôi thì tôi có quyền nghe. Nếu hai người định tranh nhau xem ai được chăm sóc tôi, càng không cần giấu.”
Trình Khải Thần hít sâu một hơi rồi mở bản ghi nhiệm vụ trong thiết bị cá nhân. Anh ta nói Lạc Tinh Dã đã mất phần lớn ký ức, hiện tại rất dễ hình thành sự lệ thuộc vào người có khả năng ổn định tinh thần. Độ tương thích cao không chứng minh Tần Mặc Chu đáng tin, càng không thể xóa bỏ những năm tháng hai người đối đầu gay gắt. Nếu một ngày ký ức trở lại và Lạc Tinh Dã phát hiện mình đã bị đối thủ ảnh hưởng trong giai đoạn yếu nhất, hậu quả tinh thần có thể nghiêm trọng hơn hiện tại.
“Anh lo tôi lợi dụng em ấy?” Tần Mặc Chu không nổi giận, chỉ nhìn thẳng vào Trình Khải Thần. “Tôi đã ký cam kết giám hộ, toàn bộ hoạt động trong nhà đều được hệ thống y tế ghi nhận. Em ấy có quyền rời đi bất cứ lúc nào, người của Quân đoàn số Chín cũng có thể đến kiểm tra theo lịch.”
“Cam kết không thể ngăn cảm xúc cá nhân.” Trình Khải Thần siết chặt tay, cuối cùng vẫn nói thẳng điều đã nghi ngờ từ lâu. “Anh đối xử với chỉ huy của chúng tôi không giống một đối thủ. Tôi không biết anh muốn gì, nhưng tôi sẽ không để ngài ấy trở thành người chịu thiệt.”
Tần Mặc Chu im lặng một lúc, ánh mắt lướt qua Lạc Tinh Dã rồi mới trả lời. Anh thừa nhận mình có cảm xúc cá nhân, nhưng chính vì vậy càng không làm ra bất kỳ việc nào khi đối phương chưa có đầy đủ ký ức và khả năng phán đoán. Anh sẽ chăm sóc, bảo vệ và giúp Lạc Tinh Dã phục hồi, ngoài những việc ấy sẽ không đòi hỏi bất kỳ sự đáp lại nào. Giọng nói không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng đến mức không ai có thể xem là lời nói tùy tiện.
Lạc Tinh Dã nghe xong không lập tức lên tiếng, chỉ nhìn bàn tay Tần Mặc Chu đặt trên mép bàn. Cậu không biết “cảm xúc cá nhân” kia cụ thể sâu đến đâu, nhưng sự kiềm chế của người đàn ông này lại khiến ngực cậu xuất hiện một cảm giác khó chịu khó hiểu. Tần Mặc Chu rõ ràng rất để ý đến cậu, nhưng mỗi khi cậu muốn bước lại gần, anh đều tự lùi về sau một khoảng. Cảm giác ấy không giống được bảo vệ, mà giống đứng trước một cánh cửa luôn mở nhưng chủ nhân của nó lại không dám mời cậu bước vào.
“Trình phó chỉ huy, anh nói anh đã làm việc với tôi nhiều năm.” Lạc Tinh Dã chuyển ánh mắt sang người của Quân đoàn số Chín. “Vậy anh nên hiểu tôi không dễ bị người khác ép buộc. Hiện tại tôi chọn ở đây, không phải vì Tần Mặc Chu dụ dỗ, mà vì tôi cảm thấy an toàn khi ở bên anh ấy.”
Trình Khải Thần không còn lý do phản đối, nhưng vẫn để lại hai sĩ quan luân phiên bảo vệ bên ngoài khu nhà. Trước khi rời đi, anh ta đưa cho Lạc Tinh Dã một thiết bị lưu trữ chứa hình ảnh và hồ sơ cá nhân trong mười năm qua. Hạ Lan Phỉ từng dặn không được cưỡng ép kích thích ký ức, vì vậy dữ liệu đã được chia thành từng phần và chỉ mở khi chỉ số tinh thần cho phép. Lạc Tinh Dã nhận lấy, vẻ mặt dịu đi một chút rồi hứa sẽ trở về quân đoàn ngay khi tình trạng ổn định hơn.
Buổi chiều, Tần Mặc Chu đưa cậu đến viện kiểm tra theo lịch. Kết quả cho thấy tinh thần lực đã ổn định hơn hôm trước, nhưng vùng ký ức vẫn xuất hiện những điểm hoạt động bất thường. Hạ Lan Phỉ đề nghị dùng các địa điểm quen thuộc để kích thích trí nhớ một cách tự nhiên, song mỗi lần chỉ được tiếp xúc trong thời gian ngắn. Sau khi xem danh sách, Lạc Tinh Dã chọn học viện quân sự, nơi duy nhất cậu còn nhớ rõ.
Họ đến học viện vào lúc trời vừa chuyển mưa, khuôn viên phần lớn đã vắng người vì học viên đang trong giờ huấn luyện. Lạc Tinh Dã đi chậm qua quảng trường trung tâm, thỉnh thoảng dừng lại trước những tòa nhà có cảm giác quen thuộc. Tần Mặc Chu luôn giữ khoảng cách nửa bước phía sau, không chủ động nhắc về quá khứ để tránh dẫn dắt trí nhớ của cậu. Khi đi đến con đường lát đá phía sau thư viện, Lạc Tinh Dã bỗng dừng lại dưới một mái hiên cũ.
Mưa rơi dày hơn, tạo thành một màn nước trắng xóa trước mắt. Lạc Tinh Dã nhìn bậc thềm ướt đẫm, trong đầu bất ngờ hiện lên hình ảnh một thiếu niên mặc đồng phục học viện đứng dưới mưa. Người ấy trẻ hơn Tần Mặc Chu hiện tại rất nhiều, vai áo ướt một nửa, tay còn cầm hai tấm vé xem trận đấu cơ giáp. Còn cậu của năm mười sáu tuổi đứng sau cột đá, trong lòng vừa hồi hộp vừa tức giận vì đã chờ gần hai giờ mà không dám bước ra.
Cơn đau bất ngờ xuyên qua thái dương khiến Lạc Tinh Dã lảo đảo. Tần Mặc Chu lập tức đỡ lấy vai cậu, đồng thời truyền một luồng tinh thần lực ổn định để ngăn ký ức tiếp tục xung đột. Lạc Tinh Dã nhắm mắt một lúc lâu mới thở đều trở lại, nhưng bàn tay đã vô thức nắm chặt vạt áo người bên cạnh. Cậu không nhớ toàn bộ sự việc, chỉ biết hôm ấy mình đã chờ Tần Mặc Chu, còn người kia cuối cùng lại quay lưng rời đi.
“Em nhớ ra điều gì?” Tần Mặc Chu không vội hỏi sâu, giọng nói thấp hơn tiếng mưa. “Nếu thấy khó chịu thì dừng lại, chúng ta có thể quay lại vào lần khác.”
Lạc Tinh Dã ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt vẫn còn sự bối rối của người vừa bước khỏi một giấc mơ không hoàn chỉnh. Hình ảnh năm xưa chỉ tồn tại vài giây, nhưng cảm giác thất vọng và tủi thân lại rõ ràng đến mức khiến lòng bàn tay cậu lạnh buốt. Cậu đã đứng ở đây chờ người này rất lâu, dường như còn chuẩn bị nói một chuyện cực kỳ quan trọng. Thế nhưng trước khi cậu kịp bước ra, Tần Mặc Chu đã ném hai tấm vé vào thùng tái chế rồi rời khỏi học viện một mình.
“Ngày đó em đã chờ anh dưới mưa.” Lạc Tinh Dã nhìn thẳng vào mắt Tần Mặc Chu, không bỏ qua sự thay đổi rất nhỏ trên gương mặt anh. “Em còn chưa kịp gọi, tại sao anh đã bỏ đi trước?”
(Hết chương 3)
Bình luận 💬 0