Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TRỞ THÀNH NGƯỜI GIÁM HỘ CỦA ĐỐI THỦ MỘT MẤT MỘT CÒN

Chương 2: Người Giám Hộ Không Được Ngủ Chung

Chương 1: Đối Thủ Biến Thành Thiếu Niên Chương 2: Người Giám Hộ Không Được Ngủ Chung Chương 3: Đối Thủ Cũ Đến Đón Người Chương 4: Bí Mật Của Kỳ Thi Năm Ấy Chương 5: Em Không Muốn Anh Thích Người Khác Chương 6: Sáu Tháng Sống Chung Chương 7: Người Tôi Tin Nhất Luôn Là Anh Chương 8: Lá Thư Chưa Từng Được Gửi Chương 9: Mười Năm Hiểu Lầm Chương 10: Đối Thủ Cả Đời Chương 11: Ngoại Truyện 1: Mười Lăm Năm Không Dám Nói Yêu Chương 12: Ngoại truyện 2: Hóa Ra Tôi Cũng Đã Yêu Anh Mười Lăm Năm
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 2: Người Giám Hộ Không Được Ngủ Chung

Câu nói của Lạc Tinh Dã khiến cả khoang y tế im lặng đến mức nghe rõ tiếng thiết bị vận hành bên cạnh. Trình Khải Thần quay phắt sang nhìn cậu, vẻ mặt như vừa chứng kiến chỉ huy của mình bị người khác tráo mất. Hạ Lan Phỉ cúi đầu kiểm tra màn hình, cố che khóe môi đang nhếch lên, còn Tần Mặc Chu vẫn giữ nguyên tư thế bị nắm cổ tay, không dám rút ra cũng không dám đáp lại. Chỉ có chỉ số nhịp tim trên thiết bị bên cạnh anh lập tức tăng lên một con số rất khó coi.

Lạc Tinh Dã nhìn màn hình rồi lại nhìn anh, ánh mắt càng thêm nghi ngờ. Cậu chưa hiểu rõ quan hệ giữa hai người trước đây, nhưng phản ứng của Tần Mặc Chu quá rõ ràng, hoàn toàn không giống một đối thủ lạnh nhạt. Bàn tay đang nắm cổ tay anh không những không buông mà còn siết chặt thêm một chút. Cậu nghiêng đầu, nghiêm túc hỏi như đang thẩm vấn một nghi phạm.

“Anh căng thẳng à? Em chỉ nói là cảm thấy thích anh, đâu có nói sẽ lập tức kết hôn với anh.”

Tần Mặc Chu nhìn gương mặt non trẻ trước mắt, cảm giác vui mừng vừa dâng lên đã bị lý trí ép xuống. Lạc Tinh Dã hiện tại chỉ có ký ức của tuổi mười sáu, mọi cảm xúc đều được hình thành trong trạng thái thiếu hụt nhận thức về chính mình. Anh có thể vui vì được người kia tin tưởng, nhưng tuyệt đối không được lợi dụng sự tin tưởng đó để thỏa mãn tình cảm đã cất giấu nhiều năm. Sau một lúc im lặng, anh nhẹ nhàng gỡ tay cậu ra rồi đặt lại trên chăn.

“Em vừa tỉnh lại nên rất dễ nhầm cảm giác an toàn với yêu thích. Chuyện này không cần vội kết luận, chờ em hồi phục rồi hãy nói.”

Lạc Tinh Dã không tỏ ra thất vọng, chỉ quan sát anh thêm vài giây rồi khẽ nhíu mày. Từ nhỏ cậu đã không thích người khác thay mình quyết định, cho dù hiện tại không nhớ quá khứ thì tính cách ấy vẫn không thay đổi. Cậu cảm thấy Tần Mặc Chu đang cố né tránh, nhưng lại không nhận ra sự né tránh ấy xuất phát từ đâu. Cuối cùng, cậu chỉ dựa lưng vào đầu giường và lạnh nhạt đáp lại.

“Em có mất ký ức chứ không mất khả năng suy nghĩ. Anh có thể không đồng ý, nhưng đừng quyết định thay em.”

Tần Mặc Chu khựng lại, sau đó nghiêm túc gật đầu nhận lỗi. Phản ứng ấy khiến Trình Khải Thần ở bên cạnh càng thêm khó chịu, bởi chỉ huy của anh ta trước đây chưa từng dùng giọng mềm như vậy với bất kỳ ai. Hạ Lan Phỉ không cho họ thêm thời gian tranh luận, trực tiếp công bố Lạc Tinh Dã phải rời viện sau hai ngày quan sát và chuyển đến nơi có thể duy trì tiếp xúc tinh thần ổn định. Theo điều lệ hiện hành, nơi đó đương nhiên là nhà của Tần Mặc Chu.

Hai ngày sau, chiếc phi hành khí quân dụng dừng trước khu nhà riêng dành cho sĩ quan cấp cao. Lạc Tinh Dã vừa bước xuống đã ngẩng đầu quan sát căn nhà màu đen bạc trước mặt, vẻ mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt lại lộ rõ tò mò. Cậu vẫn mặc bộ trang phục Hạ Lan Phỉ cho người chuẩn bị tạm thời, kích thước vừa vặn hơn quân phục cũ nhưng nhìn thế nào cũng giống một học viên mới nhập học. Tần Mặc Chu đi bên cạnh, trong tay cầm túi thuốc cùng toàn bộ hồ sơ chăm sóc dài hơn mười trang.

Cửa chính vừa mở, AI quản gia trong nhà lập tức phát ra giọng nói cung kính. Một quả cầu máy nhỏ màu bạc bay ra từ hành lang, quét qua Tần Mặc Chu rồi chuyển hướng sang Lạc Tinh Dã. Dữ liệu nhận diện nhanh chóng được tải xuống, nhưng hệ thống lại im lặng lâu hơn bình thường như đang xử lý một tình huống vượt quá thiết lập. Cuối cùng, nó chậm rãi hạ thấp độ cao trước mặt cậu.

“Chào mừng ngài Lạc trở về nhà. Căn cứ theo dữ liệu sinh học, trạng thái hiện tại của ngài không phù hợp với hồ sơ đã lưu, nhưng quyền truy cập cấp cao vẫn được giữ nguyên.”

Tần Mặc Chu lập tức quay sang nhìn AI quản gia, còn Lạc Tinh Dã thì bắt được chữ quan trọng nhất. Cậu chưa từng đến đây trong ký ức hiện tại, nhưng hệ thống lại nói như thể cậu vốn đã quen thuộc với căn nhà này. Cậu bước qua cửa, nhìn quanh phòng khách rồi phát hiện trên giá sách có một mô hình cơ giáp thuộc Quân đoàn số Chín. Bên cạnh mô hình còn đặt một chiếc cốc màu xám khắc tên viết tắt của cậu.

“Anh nói chúng ta không thân, vậy tại sao nhà anh lại có đồ của em?”

Tần Mặc Chu im lặng nhìn chiếc cốc từng bị Lạc Tinh Dã bỏ quên sau một cuộc họp cách đây ba năm. Anh đã định gửi trả rất nhiều lần nhưng cuối cùng vẫn giữ lại, thậm chí còn cất nó vào nơi dễ nhìn thấy nhất. Mô hình cơ giáp là quà kỷ niệm của giải đấu liên quân năm trước, khi đó Lạc Tinh Dã ném cho anh với lời nhắn đầy khiêu khích rằng hãy giữ lấy để nhớ lần thua ấy. Tần Mặc Chu chưa kịp nghĩ ra lời giải thích hợp lý, A Cửu đã chủ động trả lời.

“Chủ nhân thường xuyên lưu giữ đồ vật liên quan đến ngài Lạc. Tổng số vật phẩm hiện tại là hai mươi bảy, chưa bao gồm dữ liệu hình ảnh và bản ghi chiến đấu.”

“A Cửu, im lặng.”

Mệnh lệnh của Tần Mặc Chu được đưa ra quá muộn, bởi Lạc Tinh Dã đã quay lại nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu. Cậu không hỏi thêm, chỉ đi thẳng đến mô hình cơ giáp rồi cầm lên xem xét. Khóe môi thiếu niên hơi cong lên, dường như rất hài lòng với việc đối thủ từng giữ đồ của mình cẩn thận như vậy. Tần Mặc Chu lại cảm thấy thái dương đau nhói, lần đầu tiên hối hận vì đã cài đặt AI quá trung thực.

Phòng dành cho Lạc Tinh Dã nằm ở phía đối diện phòng ngủ chính, được chuẩn bị đầy đủ quần áo, thiết bị học tập và dụng cụ ổn định tinh thần. Cậu vừa nhìn qua đã nhận ra căn phòng được sắp xếp quá hoàn chỉnh, rõ ràng không phải chuẩn bị vội trong hai ngày. Tần Mặc Chu giải thích đây vốn là phòng khách, nhưng những món đồ trong tủ lại đều vừa đúng sở thích của cậu. Lạc Tinh Dã dựa vào khung cửa, chậm rãi đưa ra kết luận.

“Anh rất hiểu em.”

Tần Mặc Chu đặt túi thuốc lên bàn rồi tránh ánh mắt của cậu. Mười năm đối đầu khiến anh nhớ rõ Lạc Tinh Dã thích loại trà nào, ghét mùi hương gì, thường mất ngủ sau trận chiến và không ăn được thức ăn quá ngọt. Những điều ấy đối với anh đã trở thành bản năng, nhưng hiện tại lại không thể giải thích mà không để lộ tình cảm. Anh chỉ có thể lấy danh nghĩa nghiên cứu đối thủ để che giấu.

“Muốn đánh bại một người thì phải hiểu người đó.”

Lạc Tinh Dã bật cười, rõ ràng không tin nhưng cũng không tiếp tục ép hỏi. Cậu đi một vòng quanh phòng rồi phát hiện giường ngủ chỉ có một bộ chăn gối, trong khi thiết bị ổn định tinh thần được đặt sát đầu giường. Hạ Lan Phỉ từng nói giai đoạn đầu cậu có thể cần tiếp xúc gần với người giám hộ khi tinh thần mất kiểm soát. Cậu suy nghĩ một lúc rồi quay đầu nhìn Tần Mặc Chu.

“Buổi tối anh ngủ ở đâu?”

“Phòng đối diện.”

“Không phải người giám hộ cần ở gần sao?”

Tần Mặc Chu bình tĩnh giải thích rằng thiết bị cảnh báo sẽ gọi anh ngay khi chỉ số tinh thần của cậu thay đổi. Anh đã đọc kỹ từng điều khoản chăm sóc và biết tiếp xúc không đồng nghĩa với việc phải ở chung phòng, càng không có lý do ngủ cùng giường. Lạc Tinh Dã nghe xong chỉ gật đầu, không hề phản đối như anh lo lắng. Thế nhưng ánh mắt cậu lướt qua chiếc giường rộng rồi dừng lại trên anh thêm một lúc.

Đêm đầu tiên trôi qua yên ổn cho đến gần ba giờ sáng. Tần Mặc Chu đang xem lại dữ liệu lấy từ căn cứ ngầm thì vòng tay cảnh báo đột ngột rung mạnh, màn hình hiện chỉ số tinh thần của Lạc Tinh Dã tăng vọt. Anh lập tức rời phòng làm việc, chỉ mất vài giây đã đến trước cửa phòng đối diện. Bên trong không có tiếng gọi, chỉ có tiếng thở nặng nề xen lẫn âm thanh thiết bị liên tục báo nguy hiểm.

Lạc Tinh Dã đang cuộn người trên giường, hai tay siết chặt chăn đến trắng bệch. Trán cậu phủ đầy mồ hôi, đôi mắt nhắm chặt, miệng liên tục lặp lại những từ rời rạc về ánh sáng đỏ và căn cứ sụp đổ. Tần Mặc Chu ngồi xuống bên giường, đặt tay lên cổ tay cậu để truyền tinh thần lực ổn định. Vừa chạm vào, Lạc Tinh Dã đã bất ngờ mở mắt rồi theo bản năng nắm lấy áo anh.

“Đừng đi.”

Tần Mặc Chu nhìn sự hoảng loạn còn sót lại trong mắt cậu, lồng ngực lập tức thắt chặt. Anh không giỏi an ủi người khác, càng chưa từng nghĩ có ngày Lạc Tinh Dã sẽ yếu ớt níu mình lại như vậy. Sau vài giây do dự, anh ngồi sát hơn rồi để cậu nắm tay, nhưng vẫn giữ khoảng cách đủ an toàn. Giọng nói của anh thấp xuống, chậm rãi kéo cậu khỏi cơn ác mộng.

“Anh ở đây. Căn cứ đã bị phong tỏa, em đang ở nhà và không ai có thể làm em bị thương.”

Lạc Tinh Dã nhìn anh rất lâu mới dần bình tĩnh lại. Tinh thần lực của hai người vừa tiếp xúc đã tự nhiên hòa vào nhau, cơn đau trong đầu cậu cũng nhanh chóng dịu xuống. Có lẽ vì vừa tỉnh khỏi ác mộng, lớp phòng bị thường ngày hoàn toàn biến mất, cậu dịch sang một bên rồi vỗ nhẹ vào khoảng trống trên giường. Ánh mắt cậu thẳng thắn, không hề nhận ra yêu cầu của mình khiến người trước mặt khó xử đến mức nào.

“Anh nằm đây được không? Em không muốn tỉnh lại mà không thấy anh.”

Tần Mặc Chu gần như không thể từ chối khi cậu nhìn mình như vậy, nhưng lý trí vẫn giữ anh ở lại mép giường. Anh kéo chăn phủ lại vai Lạc Tinh Dã, sau đó điều chỉnh ghế cạnh giường thành chế độ nghỉ. Bất kể tình cảm của anh sâu đến đâu, người trước mặt hiện tại vẫn chỉ có nhận thức của một thiếu niên và đang ở trong trạng thái cần được bảo hộ. Anh không thể để sự mềm lòng biến thành một hành động khiến cả hai sau này phải khó xử.

“Người giám hộ không được tùy tiện ngủ chung với người mình chăm sóc. Anh sẽ ngồi ở đây, đến khi em ngủ lại.”

Lạc Tinh Dã cau mày, rõ ràng không hài lòng với quy định vừa nghe. Cậu kéo chăn lên, quay lưng về phía Tần Mặc Chu như thể đang giận, nhưng bàn tay vẫn giữ chặt lấy cổ tay anh không chịu buông. Một lúc sau, hơi thở của cậu mới dần đều lại, tinh thần lực cũng trở về mức ổn định. Tần Mặc Chu ngồi yên bên giường, nhìn bóng lưng non trẻ ấy đến gần sáng.

Khi Lạc Tinh Dã tỉnh lại, Tần Mặc Chu vẫn ngồi bên cạnh với tư thế gần như không thay đổi. Cậu im lặng nhìn bàn tay hai người vẫn còn nắm lấy nhau, vẻ giận dỗi đêm qua cũng tan đi phần lớn. Đúng lúc ấy, A Cửu bay vào phòng để báo cáo tình trạng buổi sáng, cảm biến lập tức quét qua nhịp tim của chủ nhân. AI quản gia vui vẻ đưa ra thông báo không hề được yêu cầu.

“Nhịp tim của chủ nhân đã duy trì trên mức một trăm hai mươi trong ba mươi bảy phút sau khi ngài Lạc nắm tay. Ngoài ra, ảnh của ngài Lạc đã được đặt làm màn hình mã hóa cá nhân suốt chín năm bốn tháng.”

Lạc Tinh Dã chậm rãi quay đầu nhìn Tần Mặc Chu. Người đàn ông luôn bình tĩnh trên chiến trường lúc này lại cứng đờ bên giường, vẻ mặt lạnh lùng đến mức gần như muốn tháo tung AI quản gia ngay tại chỗ. Cậu nhìn anh vài giây rồi bất ngờ kéo bàn tay đang nắm về phía mình. Khóe môi thiếu niên cong lên, giọng nói mang theo ý cười rõ ràng.

“Chỉ huy Tần, anh nghiên cứu đối thủ kỹ thật đấy.”

(Hết chương 2)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0