Chương 9: Mười Năm Hiểu Lầm
Tần Mặc Chu nghe thấy tiếng gọi của Lạc Tinh Dã nhưng không thể lập tức đáp lại. Luồng năng lượng vừa rồi đã phá vỡ lớp phòng thủ tinh thần, khiến ý thức anh chìm xuống như rơi vào một vùng biển không đáy. Giữa cơn hỗn loạn, chỉ có tinh thần lực của người đang ôm anh vẫn kiên quyết đuổi theo, quấn chặt lấy từng mảnh ý thức sắp tan rã. Giọng nói run rẩy kia kéo anh trở lại từng chút một, mạnh mẽ hơn mọi mệnh lệnh anh từng nhận trên chiến trường.
Lạc Tinh Dã giữ một tay sau gáy anh, tay còn lại đặt lên thiết bị kết nối tinh thần đã nứt vỡ. “Tần Mặc Chu, nhìn tôi. Anh từng bảo tôi phải giữ tỉnh táo dù bị thương nặng đến đâu, bây giờ chính anh không được phép phá quy tắc. Anh còn chưa nói mười lá thư đó viết cho ai, tôi tuyệt đối không cho anh giả chết để trốn tránh.”
Tần Mặc Chu khó khăn mở mắt, tầm nhìn vẫn nhòe đi nhưng đã nhận ra gương mặt ở rất gần mình. Anh muốn đưa tay lau nước mắt cho Lạc Tinh Dã, song cánh tay chỉ nhấc lên được một nửa rồi lại rơi xuống. “Anh không giả chết. Những lá thư đều ở trong két, em muốn đọc lúc nào cũng được. Nhưng trước hết phải bắt được Nghiêm Thừa Kính, đừng để hắn lợi dụng lúc này bỏ trốn.”
Lạc Tinh Dã nghe được giọng anh mới thực sự thở ra, sau đó lập tức giao người cho đội y tế vừa tiếp cận. Y đứng dậy trong tiếng cảnh báo liên tục của thiết bị, tinh thần lực vốn hỗn loạn lại nhanh chóng ổn định đến mức đáng sợ. Toàn bộ ký ức đã trở về khiến ánh mắt y không còn chút mơ hồ nào, chỉ còn sự lạnh lẽo của vị chỉ huy từng khiến chiến trường biên giới khiếp sợ. Y cầm lại vũ khí, bước thẳng về phía Nghiêm Thừa Kính đang cố mở đường thoát hiểm.
Nghiêm Thừa Kính nhìn thấy Tần Mặc Chu còn sống, vẻ bình tĩnh cuối cùng cũng biến mất. Hắn kích hoạt lớp lá chắn cuối cùng rồi lùi về phía khoang vận chuyển, miệng vẫn không ngừng kích động rằng sự gắn kết giữa hai người chỉ là hậu quả của vũ khí. Hắn cho rằng chỉ cần ký ức hoàn toàn trở lại, Lạc Tinh Dã sẽ căm ghét quãng thời gian bị đối thủ chăm sóc như một người yếu đuối. Thế nhưng lời nói ấy chỉ khiến họng súng trong tay y nhắm chính xác hơn.
Lạc Tinh Dã phá hủy bộ điều khiển trên tay hắn bằng một phát bắn, giọng nói lạnh đến mức không còn cảm xúc. “Ông hiểu sai một chuyện. Tôi không tức giận vì mình từng cần Tần Mặc Chu chăm sóc, tôi chỉ tức giận vì đã mất mười lăm năm mới nhận ra người ấy luôn ở bên cạnh. Còn những ký ức ông muốn xóa bỏ chính là bằng chứng khiến ông phải trả giá.”
Nghiêm Thừa Kính chưa kịp chạm vào thiết bị dự phòng đã bị Trình Khải Thần cùng đội đột kích khống chế. Dữ liệu trong căn cứ được giữ nguyên, danh sách quan chức liên quan đến đường dây vũ khí cấm cũng nhanh chóng rơi vào tay Bộ Quốc phòng. Khi còng năng lượng khóa chặt hai cổ tay hắn, Lạc Tinh Dã không nhìn thêm lần nào mà lập tức quay về phía đội y tế. Mọi giận dữ và sát khí vừa rồi đều biến mất khi y thấy Tần Mặc Chu đang được đưa vào khoang cứu chữa.
Tần Mặc Chu được chuyển về bệnh viện quân đội trong tình trạng tổn thương tinh thần cấp hai, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng phải hôn mê để vùng ý thức tự phục hồi. Lạc Tinh Dã ngồi ngoài khoang điều trị suốt đêm, vị trí gần như trùng khớp với hành lang bệnh viện trong ký ức nhiều năm trước. Chỉ khác lần này y không uy hiếp bất kỳ ai phải giấu chuyện mình đã đến, cũng không bỏ đi trước khi người bên trong tỉnh lại. Y muốn Tần Mặc Chu mở mắt là có thể nhìn thấy mình, muốn chấm dứt vòng lặp bỏ lỡ kéo dài quá lâu.
Sáng hôm sau, Hạ Lan Phỉ bước ra khỏi khoang điều trị với vẻ mặt mệt mỏi nhưng tương đối nhẹ nhõm. “Tinh thần lực của anh ấy đã ổn định, khoảng vài giờ nữa sẽ tỉnh. Còn cậu vừa khôi phục toàn bộ ký ức trong một lần, dù không có dấu hiệu tổn thương mới nhưng vẫn cần thời gian sắp xếp nhận thức. Đừng tưởng nhớ lại mọi chuyện là có thể lập tức chạy về quân đoàn làm việc.”
Lạc Tinh Dã vẫn nhìn qua lớp kính trong suốt, giọng nói thấp hơn thường ngày. “Tôi nhớ được cả thời gian bị biến nhỏ. Không có đoạn nào biến mất, cũng không có cảm giác mình từng trở thành một người khác. Tôi biết mình đã nói gì với anh ấy, biết anh ấy đã từ chối tôi bao nhiêu lần, càng biết bản thân khi đó thật sự muốn ở lại.”
Hạ Lan Phỉ quan sát y một lúc rồi đặt bản đánh giá lên bàn. “Vậy cậu càng nên hiểu anh ấy từ chối không phải vì không có tình cảm. Tần Mặc Chu đã giữ ranh giới đến mức khiến một bác sĩ như tôi cũng không tìm được điểm nào để cảnh cáo. Nhưng chuyện hai người định giải quyết mười lăm năm hiểu lầm thế nào không thuộc phạm vi điều trị, tôi chỉ yêu cầu cậu đừng dùng bệnh nhân vừa tỉnh làm nơi trút giận.”
Tần Mặc Chu tỉnh vào giữa trưa, người đầu tiên anh nhìn thấy quả nhiên là Lạc Tinh Dã. Y đã trở lại hoàn toàn dáng vẻ trưởng thành, quân phục dính bụi được thay bằng áo sơ mi tối màu, gương mặt sắc bén không còn nét non trẻ của thiếu niên mười sáu tuổi. Ánh mắt ấy khiến anh nhận ra phần ký ức cuối cùng đã trở về, đồng thời cũng khiến nỗi lo bị anh đè nén suốt gần một năm lập tức thức tỉnh. Anh không biết người trước mặt sẽ nhìn nhận quãng thời gian sống chung thế nào, càng không dám chắc những lời yêu thích kia còn được giữ lại hay không.
Tần Mặc Chu chống tay muốn ngồi dậy nhưng vừa cử động đã bị Lạc Tinh Dã ấn trở lại. “Anh vừa tỉnh, đừng cố chứng minh mình khỏe. Nghiêm Thừa Kính đã bị bắt, căn cứ cũng được kiểm soát, không còn việc gì cần anh lập tức xử lý. Bây giờ chúng ta chỉ còn một chuyện chưa giải quyết.”
Lạc Tinh Dã kéo ghế ngồi sát giường, vẻ mặt bình tĩnh đến mức khó đoán. “Tôi nhớ lại toàn bộ rồi, bao gồm buổi chiều dưới mưa, cuộc trò chuyện ngoài phòng huấn luyện và những lần anh giành nhiệm vụ của tôi. Tôi cũng nhớ mình từng viết một lá thư tỏ tình, nhưng đã xé nó sau khi thấy một học viên khác đưa quà cho anh. Hóa ra không chỉ mình anh giỏi hiểu lầm.”
Tần Mặc Chu nhìn cách xưng hô đã trở lại xa cách, bàn tay dưới chăn khẽ siết lại. “Anh xin lỗi vì đã giấu quá nhiều chuyện. Khi ấy anh tưởng em chỉ muốn thắng anh, còn những lần quan tâm đều xuất phát từ tình đồng đội. Anh không nghĩ mình có quyền nói ra tình cảm rồi khiến em khó xử.”
Lạc Tinh Dã nghe xong liền bật cười, nhưng trong tiếng cười không có chút vui vẻ nào. “Anh không nghĩ mình có quyền, còn tôi lại cho rằng anh xem thường mình. Hai người đứng giữa chiến trường có thể đoán chính xác ý đồ của hàng nghìn quân địch, vậy mà suốt mười lăm năm không ai đoán đúng lòng của người đứng ngay trước mặt. Tần Mặc Chu, chúng ta đúng là hai kẻ ngu ngốc nhất Đế quốc.”
Tần Mặc Chu không phủ nhận, chỉ nhìn y bằng ánh mắt vừa đau lòng vừa lưu luyến. Anh muốn hỏi những lời Lạc Tinh Dã từng nói khi mất ký ức còn được tính hay không, nhưng lại sợ câu hỏi ấy tạo thành áp lực. Cuối cùng, anh vẫn lựa chọn con đường quen thuộc nhất là lùi lại, để người kia có đủ khoảng trống quyết định. “Em vừa nhớ lại quá nhiều chuyện, không cần lập tức đưa ra bất kỳ lựa chọn nào. Nhiệm vụ giám hộ sẽ kết thúc sau khi bác sĩ xác nhận, anh sẽ tôn trọng quyết định của em.”
Lạc Tinh Dã nhìn anh thật lâu, những lời định nói cuối cùng lại bị hai chữ “tôn trọng” chặn ngang. Y đã từng đau lòng vì câu nói ấy khi chỉ có ký ức của tuổi trẻ, bây giờ nhớ lại toàn bộ vẫn cảm thấy bực bội không kém. Người đàn ông này có thể chắn vũ khí cho y, có thể viết thư suốt mười năm, có thể để lại toàn bộ tài sản trong di chúc, nhưng đến lúc cần tiến lên một bước lại cẩn thận đến mức khiến người khác muốn nổi giận. Y không tranh luận thêm, chỉ đứng dậy kéo chăn cho anh rồi rời khỏi phòng bệnh.
Một tuần sau, Tần Mặc Chu được xuất viện và trở về nhà. Nhiệm vụ giám hộ cũng chính thức kết thúc sau khi Hạ Lan Phỉ xác nhận cơ thể cùng ký ức của Lạc Tinh Dã đã hoàn toàn phục hồi. Trong những ngày ấy, hai người vẫn cùng ăn tối, cùng trao đổi công việc và cùng xử lý phần cuối của vụ án, nhưng không ai nhắc đến tương lai. Tần Mặc Chu càng cảm nhận rõ sự yên bình này sắp kết thúc, càng không dám làm bất kỳ việc gì khiến Lạc Tinh Dã cảm thấy bị giữ lại.
Sáng ngày thứ tám, Tần Mặc Chu rời phòng làm việc và nhìn thấy hai chiếc vali đặt giữa phòng khách. Lạc Tinh Dã đang thu dọn những vật dụng cuối cùng trong căn phòng đã ở gần một năm, từ đồng phục, thiết bị cá nhân đến mô hình chiến hạm từng mang từ căn hộ cũ sang. Cảnh tượng ấy khiến bước chân anh dừng lại, cảm giác đau đớn âm ỉ trong suốt những ngày qua cuối cùng cũng trở thành sự thật. Anh đã tự chuẩn bị cho ngày này vô số lần, nhưng khi thật sự nhìn thấy người kia muốn rời đi, mọi chuẩn bị đều trở nên vô dụng.
Tần Mặc Chu bước vào phòng, giúp y đặt thiết bị mã hóa vào vali để tránh va đập. “Quân đoàn số Chín đã chuẩn bị chỗ ở mới chưa? Nếu căn hộ cũ vẫn chưa bảo đảm an toàn, em có thể tạm thời ở khu sĩ quan của Bộ Quốc phòng. Những đồ vật còn lại không cần mang hết trong hôm nay, anh sẽ cho người chuyển sang sau.”
Lạc Tinh Dã đứng bên cạnh nhìn anh thu xếp, sắc mặt càng lúc càng lạnh. Y cố ý kéo dài việc thu dọn từ sáng, thậm chí mang vali qua lại trước cửa phòng làm việc vài lần, nhưng người này vẫn chỉ im lặng giúp đỡ. Đến khi hai chiếc vali đều được đóng kín, Tần Mặc Chu cũng không nói một câu muốn y ở lại. Sự kiên nhẫn của Lạc Tinh Dã cuối cùng bị bào mòn sạch sẽ.
Tần Mặc Chu xách hai chiếc vali xuống phòng khách, sau đó chủ động mở cửa chính. “Phi hành khí của em đã đến, Trình Khải Thần đang chờ bên ngoài. Thuốc ổn định còn lại anh đã đặt trong túi nhỏ, dù không còn bắt buộc sử dụng nhưng vẫn nên mang theo phòng trường hợp tinh thần lực dao động. Khi nào cần hỗ trợ, em có thể liên lạc với anh bất cứ lúc nào.”
Lạc Tinh Dã bước qua cửa, đi được vài bước rồi đột ngột dừng lại. Y quay đầu nhìn người vẫn đứng đúng vị trí cũ, gương mặt bình tĩnh nhưng bàn tay bên người đã siết chặt đến nổi rõ gân xanh. Chỉ cần Tần Mặc Chu mở miệng giữ lại một lần, y sẽ lập tức quay vào mà không cần thêm bất kỳ lý do nào. Thế nhưng người kia chỉ nhìn y bằng ánh mắt đau lòng, dường như thật sự định đứng yên tiễn y rời khỏi cuộc sống của mình.
Lạc Tinh Dã quay hẳn người lại, giọng nói lạnh lùng che giấu sự tức giận đã đến giới hạn. “Anh không định giữ tôi à?”
(Hết chương 9)
Bình luận 💬 0