Chương 4: Bí Mật Của Kỳ Thi Năm Ấy
Câu hỏi của Lạc Tinh Dã bị tiếng mưa phủ xuống khoảng sân vắng, nhưng Tần Mặc Chu vẫn nghe rõ từng chữ. Bàn tay đang giữ vai cậu khẽ siết lại rồi nhanh chóng thả lỏng, như sợ sức mình khiến người trước mặt khó chịu. Ký ức về buổi chiều mười lăm năm trước vẫn còn nguyên vẹn trong đầu anh, từ hai tấm vé bị vò nhàu đến bóng người thấp thoáng sau cột đá mà khi ấy anh không đủ can đảm xác nhận. Anh đã từng nghĩ Lạc Tinh Dã đến đó chỉ để gặp một người khác.
Tần Mặc Chu đưa cậu vào trong hành lang để tránh mưa, sau đó mới chậm rãi lên tiếng. “Hôm đó anh nghe một người nói em có hẹn với học viên năm trên ở sân huấn luyện. Anh đã chờ khá lâu, nhưng không thấy em bước ra nên cho rằng mình đến nhầm chỗ. Hai tấm vé không còn tác dụng, anh mới bỏ đi.”
Lạc Tinh Dã nhìn anh không chớp mắt, cảm giác nghẹn lại trong ký ức vẫn chưa tan. “Người em chờ là anh, không phải học viên năm trên nào cả. Dù em chưa nhớ mình định nói gì, em vẫn nhớ đã đứng sau cột đá nhìn anh rất lâu. Anh chỉ cần quay đầu thêm một lần thì đã thấy em.”
Tần Mặc Chu im lặng, vẻ bình tĩnh trên mặt lần đầu xuất hiện một vết rạn rõ ràng. Năm đó anh đúng là đã quay đầu, nhưng chỉ nhìn thấy một góc đồng phục khuất sau cột đá, còn người đứng cạnh Lạc Tinh Dã lại mặc phù hiệu của lớp trên. Vì nghĩ mình đã hiểu lầm, anh không dám ở lại để chứng kiến người mình thích đi cùng người khác. Một bước quay lưng ấy khiến hai người bỏ lỡ nhau suốt mười lăm năm.
“Anh xin lỗi.” Tần Mặc Chu không tìm lý do biện hộ, chỉ nói thật điều mình đã nghĩ khi ấy. “Lúc đó anh cho rằng em không muốn gặp anh. Anh cũng không đủ tự tin để bước tới hỏi.”
Lạc Tinh Dã cau mày, dường như câu trả lời ấy còn khiến cậu khó hiểu hơn. “Anh đứng đầu khóa, điều khiển cơ giáp tốt nhất học viện, còn đánh thắng cả học viên năm cuối. Một người như anh lại không đủ tự tin chỉ vì em đứng cạnh người khác sao?”
Tần Mặc Chu nhìn gương mặt vẫn còn non trẻ của cậu, không thể nói rằng mọi tự tin của anh đều vô dụng khi đứng trước người mình yêu. Anh chỉ đưa tay kiểm tra nhiệt độ trên trán Lạc Tinh Dã rồi đề nghị quay về vì chỉ số tinh thần vừa dao động quá mạnh. Lạc Tinh Dã không tiếp tục ép hỏi, nhưng bàn tay vẫn giữ lấy tay áo anh như sợ người này lại âm thầm quay lưng. Đến khi phi hành khí rời khỏi học viện, cậu vẫn không buông.
Sáng hôm sau, Hạ Lan Phỉ xem lại dữ liệu kiểm tra rồi xác nhận ký ức được khôi phục theo đúng chiều hướng dự đoán. Những ký ức có cảm xúc mạnh sẽ trở lại trước, nhưng thường thiếu đầu thiếu cuối và rất dễ bị nhận thức hiện tại giải thích sai. Cô nhấn mạnh Tần Mặc Chu không được tự ý kể lại toàn bộ quá khứ để ảnh hưởng đến trí nhớ của Lạc Tinh Dã. Mọi nghi vấn nên được xác minh bằng hồ sơ khách quan hoặc nhân chứng độc lập.
Lạc Tinh Dã ngồi trên giường kiểm tra, nghe xong liền chủ động đề nghị mở hồ sơ kỳ thi tuyển sinh năm ấy. “Tôi còn nhớ anh đứng thứ nhất, tôi đứng thứ hai. Khoảng cách chỉ có ba điểm, vì vậy tôi đã xem anh là người nhất định phải vượt qua. Nhưng những hình ảnh vừa trở lại khiến tôi cảm thấy kết quả ấy có vấn đề.”
Hạ Lan Phỉ nhìn chỉ số tinh thần của cậu rồi đồng ý cho truy cập một phần dữ liệu. “Hai người có thể đến kho lưu trữ của học viện, nhưng thời gian xem không được vượt quá một giờ. Khi cậu xuất hiện đau đầu, chóng mặt hoặc mất phương hướng, việc kiểm tra phải lập tức dừng lại. Tôi không quan tâm hai vị chỉ huy muốn đào bao nhiêu chuyện cũ, bệnh nhân vẫn phải nghe lời bác sĩ.”
Chiều cùng ngày, Tần Mặc Chu đưa Lạc Tinh Dã trở lại học viện theo giấy phép đặc biệt. Kho lưu trữ nằm dưới tòa nhà hành chính, chứa toàn bộ dữ liệu huấn luyện và giám sát của những khóa học viên trước. Người quản lý vừa nhìn thấy hai cái tên đã lộ vẻ kinh ngạc, bởi cuộc cạnh tranh giữa họ từng là đề tài nổi tiếng nhất học viện. Sau khi xác nhận quyền truy cập, ông mở hồ sơ kỳ thi tuyển sinh của năm đó.
Màn hình lập thể hiện lên bản đồ tuyến thi, mỗi thí sinh phải vượt qua khu rừng mô phỏng, thu thập ba tín hiệu và đến điểm tập kết cuối cùng. Tuyến đường của Tần Mặc Chu ban đầu ngắn hơn Lạc Tinh Dã gần mười phút, nhưng giữa chặng anh lại đột ngột đổi hướng sang khu vực có cảnh báo thiết bị hỏng. Sau lần đổi hướng ấy, anh mất hơn mười hai phút rồi mới quay lại đường thi. Dù vậy, Tần Mặc Chu vẫn về đích trước Lạc Tinh Dã đúng ba điểm.
Lạc Tinh Dã phóng lớn dữ liệu giám sát, sắc mặt dần trở nên nghiêm túc. Trong đoạn hình ảnh cũ, cậu của năm mười sáu tuổi bị một mô hình chiến đấu mất kiểm soát chặn lại giữa khe núi. Hệ thống cứu hộ không phản ứng vì tín hiệu trong khu vực bị nhiễu, còn cậu khi ấy vẫn cố tự mình xử lý thay vì phát lệnh xin giúp đỡ. Chính Tần Mặc Chu đã rời tuyến thi, phá hủy thiết bị rồi kéo cậu ra trước khi vách đá mô phỏng sụp xuống.
Lạc Tinh Dã xem đi xem lại đoạn hình ảnh, cuối cùng mới quay sang người bên cạnh. “Nếu anh không đổi tuyến, anh đã đạt điểm tuyệt đối. Còn em không chỉ mất vị trí thứ hai mà có thể bị loại vì tự ý giấu sự cố. Tại sao chưa từng có ai nói với em chuyện này?”
Tần Mặc Chu đứng cạnh bàn điều khiển, vẻ mặt không thay đổi. “Anh yêu cầu giám khảo xóa phần cứu viện khỏi hồ sơ công khai. Khi đó em đã giành đủ điểm để vượt qua vòng thi, việc công bố sự cố chỉ khiến em bị kỷ luật. Anh không muốn kết quả nhập học của em bị hủy.”
Lạc Tinh Dã nhíu chặt mày, giọng nói cũng cao hơn bình thường. “Sau đó anh còn đứng trước mặt em nói mình thắng bằng năng lực. Anh nhìn em luyện tập đến kiệt sức chỉ để vượt qua ba điểm ấy, vậy mà chưa từng giải thích một câu. Anh thấy em bị anh xoay vòng như vậy rất thú vị sao?”
Tần Mặc Chu không né tránh sự tức giận của cậu, chỉ bình tĩnh nhận phần sai về mình. “Anh từng định nói, nhưng em vừa tỉnh lại đã tuyên bố lần sau nhất định đánh bại anh. Khi ấy em nhìn rất có sức sống, anh không muốn nhắc lại lúc em bị mắc kẹt. Sau đó chúng ta cạnh tranh quá lâu, chuyện này càng khó mở lời.”
Lạc Tinh Dã muốn phản bác nhưng một mảnh ký ức khác đã bất ngờ hiện lên. Cậu nhớ mình từng đứng trước bảng xếp hạng, nghiến răng nói Tần Mặc Chu đừng đắc ý vì ba điểm nhỏ nhoi. Người kia khi ấy chỉ nhìn cậu rất lâu rồi đáp rằng sẽ chờ lần sau, ánh mắt hoàn toàn không có sự chế giễu như cậu vẫn tưởng. Chính từ ngày đó, cậu bắt đầu đuổi theo Tần Mặc Chu trong mọi cuộc thi.
“Anh có biết vì ba điểm đó, em đã xem anh là đối thủ suốt mười lăm năm không?” Lạc Tinh Dã đặt tay lên bàn, sự giận dữ dần bị một cảm giác phức tạp thay thế. “Mỗi lần em tiến thêm một bước, anh đều tiến xa hơn. Em cứ tưởng anh cố ý khiêu khích em.”
Tần Mặc Chu rũ mắt, giọng nói nhẹ đến mức gần như bị tiếng máy móc che mất. “Anh chỉ sợ nếu mình dừng lại, em sẽ không còn nhìn về phía anh nữa. Cạnh tranh là cách duy nhất anh biết để giữ em ở gần. Nhưng anh không ngờ điều đó lại khiến em hiểu lầm nhiều như vậy.”
Lạc Tinh Dã không nói thêm, chỉ đứng lặng trước màn hình đã dừng ở hình ảnh hai thiếu niên chạy về đích. Trong ký ức hiện tại, cậu vẫn chưa hiểu hết tình cảm của người trưởng thành, nhưng câu nói kia lại khiến nhịp tim trở nên hỗn loạn. Tần Mặc Chu không giống một đối thủ muốn chiến thắng, mà giống người đã dùng cách vụng về nhất để đi bên cạnh cậu suốt nhiều năm. Ý nghĩ ấy khiến cậu vừa vui vừa bực, hoàn toàn không biết nên trách người này hay trách chính mình.
Trên đường rời kho lưu trữ, họ đi ngang quảng trường huấn luyện dành cho học viên năm cuối. Một nhóm học viên vừa kết thúc bài kiểm tra, nhận ra Tần Mặc Chu liền đồng loạt hành lễ, trong đó có một thanh niên cao lớn mang quân hàm thực tập. Người nọ do dự vài giây rồi bước tới, hai tay đưa ra một hộp quà nhỏ được gói rất cẩn thận. Gương mặt đỏ bừng của cậu ta khiến ý định trở nên rõ ràng trước cả khi mở miệng.
Học viên trẻ đứng thẳng trước Tần Mặc Chu, cố giữ giọng nói không run. “Tần chỉ huy, tôi đã ngưỡng mộ ngài từ năm đầu nhập học. Sau khi tốt nghiệp, tôi sẽ đăng ký vào Quân đoàn số Bảy. Tôi biết lời này có thể đường đột, nhưng tôi vẫn muốn hỏi liệu ngài có thể cho tôi một cơ hội tìm hiểu không?”
Tần Mặc Chu còn chưa kịp trả lời, người đứng bên cạnh đã lạnh mặt. Lạc Tinh Dã bước lên nửa bước, vô thức chắn giữa hai người rồi nhìn hộp quà như nhìn một thiết bị khả nghi. Cậu không có ký ức về những năm trưởng thành, nhưng cảm giác không muốn người khác đến gần Tần Mặc Chu lại rõ ràng đến mức chẳng cần suy nghĩ. Ngay cả tinh thần lực vừa ổn định cũng bắt đầu dao động nhẹ.
“Anh ấy đang trong thời gian làm người giám hộ cho tôi.” Lạc Tinh Dã khoanh tay, giọng nói khách sáo nhưng sắc mặt hoàn toàn không thân thiện. “Công việc rất bận, e rằng không có thời gian tìm hiểu người khác.”
Học viên trẻ ngạc nhiên nhìn cậu, rõ ràng không nhận ra thiếu niên trước mặt chính là Lạc chỉ huy nổi tiếng. “Tôi có thể chờ đến khi nhiệm vụ giám hộ kết thúc. Tôi chỉ muốn Tần chỉ huy biết tình cảm của mình, không có ý làm phiền hai người.”
Lạc Tinh Dã không tìm được lý do tiếp tục ngăn cản, cảm giác khó chịu trong lòng lại càng rõ ràng hơn. Cậu quay sang nhìn Tần Mặc Chu, chờ anh từ chối nhưng người kia chỉ đang quan sát chỉ số tinh thần trên vòng tay cậu. Thái độ bình tĩnh ấy khiến cậu đột nhiên nhớ đến câu nói hôm trước rằng người giám hộ phải tôn trọng mọi lựa chọn của người được chăm sóc. Cậu không hiểu tại sao chỉ nghĩ đến việc Tần Mặc Chu cũng có lựa chọn riêng lại khiến ngực mình nghẹn lại.
Lạc Tinh Dã kéo tay áo anh, giọng nói thấp xuống nhưng từng chữ đều rõ ràng. “Người giám hộ có được phép yêu đương trong thời gian chăm sóc em không?”
(Hết chương 4)
Bình luận 💬 0