Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

GẢ CHO THẾ TỬ TÀN PHẾ

Chương 14: Một tháng chậm rãi

Chương 1: Chén nước ấm trong Trầm An viện Chương 2: Dâng trà Chương 3: Đừng nhìn ta như vậy Chương 4: Bữa cơm nóng đầu tiên Chương 5: Thuốc không giết người trong một ngày Chương 6: Một lần hội chẩn Chương 7: Một vệt nắng trên hiên Chương 8: Phòng trong không tiếp khách Chương 9: Ta không ghê tởm em Chương 10: Cho ngươi chạm Chương 11: Chiếc khăn năm cũ Chương 12: Nụ hôn trên mu bàn tay Chương 13: Ta muốn thử Chương 14: Một tháng chậm rãi Chương 15: Người cũ trở về Chương 16: Lời khai trong bóng tối Chương 17: Tự mình qua ngưỡng cửa Chương 18: Thu Nương rời ngõ Hòe An Chương 19: Người ở lại Chương 20: Cùng chàng ra cửa
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 14: Một tháng chậm rãi

Sau ngày Sở Tử Ngôn nói “ta muốn thử”, Trầm An viện không lập tức đổi khác long trời lở đất.

Chữ “thử” ấy nghe rất nhẹ, nhưng đặt vào một người đã buông mặc bản thân hơn một năm, lại nặng như nâng một tảng đá từ đáy nước lên. Ba ngày đầu, Sở Tử Ngôn vẫn thường xuyên nổi giận. Có lúc thuốc mới khiến dạ dày y khó chịu, y đặt bát xuống, lạnh giọng nói không uống nữa. Có lúc chỉ làm vài động tác nâng tay đơn giản, vai lưng đã mỏi đến mức hô hấp nặng hơn, y liền quay mặt đi, không muốn để Diệp Thanh Hiên nhìn thấy vẻ chật vật của mình. Cũng có lúc Diệp Thanh Hiên kiểm tra vết thương ở chân, y lại vì sự vô cảm dưới lớp da thịt ấy mà đột nhiên trầm mặc cả buổi, dù Diệp Thanh Hiên nói gì cũng không đáp.

Diệp Thanh Hiên không vì một câu “muốn thử” mà xem y như đã thật sự bước ra khỏi bóng tối. Hắn vẫn kiên nhẫn như cũ, thậm chí còn kiên nhẫn hơn trước. Sở Tử Ngôn uống được nửa bát thuốc, hắn ghi nửa bát. Ăn ít hơn hôm qua, hắn không trách, chỉ dặn bếp nhỏ nấu cháo loãng hơn. Luyện tay được ba lần đã dừng, hắn không nói tiếc, chỉ bảo hôm nay đã đủ. Có khi Sở Tử Ngôn mệt đến không muốn ra hiên, hắn cũng không ép, chỉ kéo rèm lên một nửa để nắng tự rơi vào mép giường. Những điều ấy lặp đi lặp lại, ban đầu khiến Sở Tử Ngôn thấy phiền, về sau lại thành một thứ ổn định khó nói.

Bảy ngày đổi thuốc trôi qua rất chậm. Tần lão đại phu đến chẩn lại một lần, nói mạch tượng không chuyển biến lớn, nhưng tỳ vị đã bớt lạnh, ăn uống có thể tăng từng chút. Hai chân vẫn chưa có cảm giác, gân mạch tổn thương lâu ngày không thể gấp, nhưng vết cọ ngoài da lành tốt hơn trước, chứng tỏ chăm sóc đã đúng hướng. Cao đại phu đứng bên cạnh nghe, mặt lúc đỏ lúc trắng, nhưng cuối cùng cũng phải theo lời Tần lão đại phu điều chỉnh phương thuốc thêm nửa tháng. Lưu thị không phản đối ngoài mặt, chỉ sai Mạnh ma ma đưa thêm vài món “bổ dưỡng”. Diệp Thanh Hiên nhận hết, ghi hết, nhưng thứ nào không đối được nguyên liệu thì tuyệt đối không đưa vào phòng trong.

Nửa tháng sau, cửa sổ phía đông của Trầm An viện được sửa lại. Tấm dốc gỗ ở ngưỡng cửa cũng được làm chắc hơn, xe lăn có thêm đệm lưng và chốt giữ. Bếp nhỏ không còn là nơi chất củi ẩm, mỗi sáng đều có cháo nóng, nước nóng và một bát canh loãng dự phòng. Hỉ Thước từ lúc đầu lóng ngóng đến nay đã biết canh lửa, Tôn Bình không dám để than ướt lẫn vào kho, Lý Tam mỗi lần truyền thiện đều đọc giờ rõ ràng như đọc văn thư. Mạnh ma ma vẫn ở lại, Cẩm Tú vẫn tìm cơ hội nghe ngóng, nhưng sau vài lần bị Thanh Mặc ghi sổ trước mặt mọi người, bọn họ cũng học được cách đứng ngoài cánh cửa kia.

Một tháng sau, Trầm An viện vẫn chưa thể gọi là sáng sủa. Tường cũ chưa kịp quét lại, sân vẫn đơn sơ, gốc mai già chỉ nhú ra vài chồi non bé nhỏ. Nhưng trong viện đã có khói bếp, có chăn phơi dưới nắng, có tiếng xe lăn lăn qua tấm dốc gỗ không còn cọt kẹt, có một tấm bảng gỗ treo ở gian ngoài ghi rõ giờ thuốc, giờ thiện, giờ thay nước. Nơi này không còn giống một ngôi mộ yên tĩnh nữa, mà giống một căn viện bệnh lâu đang được chậm rãi kéo về nhân gian.

Sở Tử Ngôn cũng không tốt lên trong một đêm.

Y vẫn gầy, sắc mặt vẫn tái, hai chân vẫn không cảm nhận được nóng lạnh. Nhưng y ăn được nhiều hơn trước vài thìa, đêm ngủ không còn tỉnh quá nhiều lần. Lưng y có thể tựa thẳng lâu hơn một chút, tay nâng lên không còn run ngay từ lần thứ ba. Khi Diệp Thanh Hiên hỏi hôm nay có muốn ra hiên không, y vẫn thường lạnh mặt nói “phiền”, nhưng phần lớn thời gian, sau một lúc im lặng, y sẽ thêm một câu: “Nửa khắc.”

Diệp Thanh Hiên chưa từng vạch trần sự mềm xuống ấy. Hắn chỉ mỗi ngày đẩy y ra hiên, cùng y nhìn gốc mai già thêm một lát.

Hôm nay là ngày Tần lão đại phu đến chẩn lại sau tròn một tháng.

Sở Tử Ngôn ngồi trên xe lăn dưới hiên, trên gối phủ chăn mỏng, tay đặt trên lò sưởi nhỏ. Nắng đầu đông không gắt, rơi xuống sân thành một lớp sáng nhạt. Diệp Thanh Hiên đứng bên cạnh y, trong tay cầm cuốn sổ ghi chép suốt một tháng qua. Tần lão đại phu ngồi đối diện, bắt mạch xong lại xem qua chân y, cuối cùng vuốt râu trầm ngâm một lát.

Sở Tử Ngôn nhìn ông. “Tần đại phu cứ nói thật.”

Tần lão đại phu gật đầu. “Thân thể có chuyển biến tốt, nhưng không phải chuyển biến ở chân. Mạch tượng vững hơn trước một chút, ăn uống khá hơn, khí hàn trong người giảm. Vết thương ngoài da lành được, chứng tỏ chăm sóc không sai. Còn hai chân, hiện tại vẫn chưa thể nói có cảm giác hồi phục. Thế tử phải hiểu, tổn thương hơn một năm không dùng thuốc một tháng là có thể chuyển trời.”

Sở Tử Ngôn cụp mắt, bàn tay trên lò sưởi siết lại rất nhẹ. “Ta biết.”

Diệp Thanh Hiên nghiêng mắt nhìn y, nhưng không chen lời. Một tháng này, hắn đã học được rằng không phải mọi thất vọng đều cần lập tức dùng lời an ủi lấp đầy. Có đôi khi Sở Tử Ngôn cần tự mình nghe sự thật, tự mình nuốt xuống, rồi mới quyết định có tiếp tục bước không.

Tần lão đại phu nhìn hai người, lại nói tiếp: “Nhưng chưa có cảm giác không có nghĩa là không làm gì được. Thế tử hiện tại thân trên còn sức, tay vai luyện một tháng có chút nền. Từ hôm nay có thể thêm vài động tác chuyển người trên giường, chống tay giữ thăng bằng, nhưng phải có người bên cạnh. Nếu luyện tốt, về sau thế tử có thể tự ngồi vững hơn, thậm chí có cơ hội tự chuyển từ giường sang xe lăn, không cần lúc nào cũng để người bế.”

Câu cuối cùng khiến Sở Tử Ngôn đột nhiên ngẩng đầu.

Tự chuyển từ giường sang xe lăn.

Đối với người từng cưỡi ngựa phóng qua phố dài, đó vốn là chuyện nhỏ đến không đáng nhắc. Nhưng đối với Sở Tử Ngôn hiện tại, nó lại giống như một cánh cửa rất xa vừa hé ra chút ánh sáng. Không phải đứng lên, không phải đi lại, không phải khôi phục như xưa, chỉ là tự mình từ giường sang xe lăn. Vậy mà chỉ một câu ấy cũng đủ khiến ngực y căng lên.

Y hỏi rất chậm: “Thật sự có thể?”

Tần lão đại phu không nói quá tốt đẹp. “Có thể thử. Nhưng phải mất thời gian. Có người một hai tháng làm được, có người lâu hơn. Thân thể thế tử bệnh lâu, không được nóng vội. Ban đầu phải để thiếu phu nhân hoặc người đáng tin đỡ bên cạnh, nếu ngã một lần, không chỉ thương thân mà còn thương tâm.”

Sở Tử Ngôn im lặng.

Diệp Thanh Hiên cúi đầu ghi lại từng chữ, rồi hỏi rất kỹ cách luyện. Tay đặt ở đâu, lực dùng bao nhiêu, mỗi ngày mấy lần, khi nào phải dừng, nếu vai đau thì xử lý thế nào. Tần lão đại phu đáp từng điều, cuối cùng nhìn hắn một cái, nói: “Thiếu phu nhân chăm kỹ là tốt, nhưng cũng phải nhớ, luyện như vậy không thể thay thế thế tử dùng sức. Người bên cạnh chỉ là giữ, không phải làm thay. Nếu chuyện gì ngươi cũng đỡ trước, thế tử sẽ khó học được cách tự giữ mình.”

Diệp Thanh Hiên khựng lại, sau đó nghiêm túc gật đầu. “Ta nhớ.”

Sở Tử Ngôn nhìn hắn một cái, khóe môi khẽ cong nhưng rất nhanh lại ép xuống. “Nghe rõ chưa?”

Diệp Thanh Hiên nhìn y. “Nghe rõ.”

“Vậy sau này đừng cái gì cũng vươn tay.”

“Ta cố.”

Sở Tử Ngôn nhíu mày. “Là phải làm được.”

Diệp Thanh Hiên thấp giọng cười. “Được, ta làm được.”

Tần lão đại phu nhìn hai người qua lại, trong mắt có chút ý cười của người lớn tuổi, nhưng ông không nhiều lời. Kê phương thuốc mới xong, ông dặn thêm vài chuyện về ăn uống rồi rời đi. Cao đại phu gần đây ít xuất hiện hơn, chính viện cũng không còn công khai ngăn Tần lão đại phu tới chẩn, nhưng Diệp Thanh Hiên biết đó không phải vì Lưu thị buông tay. Bà ta chỉ đang đợi một cơ hội khác. Một tháng này quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức giống mặt nước trước khi có người ném đá.

Nhưng hôm nay, hắn tạm thời không muốn để những tính toán ấy làm bẩn ánh sáng rất nhỏ trong mắt Sở Tử Ngôn.

Sau khi tiễn Tần lão đại phu, Diệp Thanh Hiên đẩy Sở Tử Ngôn về phòng. Y im lặng suốt đường đi, đến khi xe lăn dừng cạnh giường mới bỗng nói: “Thử bây giờ.”

Diệp Thanh Hiên nhìn y. “Em vừa chẩn mạch xong, chưa ăn trưa.”

“Ta muốn thử.”

“Ta biết.” Diệp Thanh Hiên ngồi xuống trước mặt y, giọng rất mềm nhưng không hoàn toàn nhượng bộ, “Nhưng thử cũng phải chọn lúc thân thể có sức. Ăn trưa xong, nghỉ nửa canh giờ rồi thử. Nếu bây giờ thử, chưa chắc là thân thể em không làm được, có thể chỉ là đói nên không đủ sức. Như vậy em sẽ thất vọng vô ích.”

Sở Tử Ngôn nhìn hắn hồi lâu. “Ngươi thật sự rất biết làm người ta bực.”

“Vì ta có lý?”

“Vì ngươi lúc nào cũng có lý.”

“Vậy lần này nghe ta.” Diệp Thanh Hiên đưa chén nước ấm tới, “Ăn trước. Ta bảo bếp nhỏ hôm nay nấu cháo thịt băm rất mềm. Em ăn được nửa bát, chúng ta thử.”

Sở Tử Ngôn lạnh giọng: “Ngươi còn mặc cả với ta?”

“Ừ.” Diệp Thanh Hiên nói rất nghiêm túc, “Nửa bát cháo đổi một lần thử.”

Sở Tử Ngôn suýt nữa bị hắn chọc cười, nhưng cố giữ mặt lạnh. “Nếu ta ăn không hết?”

“Vậy ăn được bao nhiêu tính bấy nhiêu, nhưng phải uống thêm canh.”

“Diệp Thanh Hiên.”

“Ta đây.”

“Ngươi thật phiền.”

“Em cũng nói một tháng rồi.”

Sở Tử Ngôn quay mặt đi, không đáp nữa. Nhưng đến bữa trưa, y thật sự ăn gần hết nửa bát cháo, còn uống thêm vài ngụm canh. Diệp Thanh Hiên vẫn giả vờ bình tĩnh, chỉ là lúc thu bát, khóe mắt hắn mềm đến mức Sở Tử Ngôn nhìn một cái đã thấy khó chịu. Y dùng khăn lau môi, lạnh lùng nói: “Muốn cười thì cười. Một tháng rồi vẫn không học được cách giấu.”

Diệp Thanh Hiên khẽ cười. “Vì chuyện này không muốn giấu.”

Sở Tử Ngôn nhìn hắn. “Một bát cháo cũng đáng?”

“Đáng.” Diệp Thanh Hiên đáp, “Chuyện em cố gắng đều đáng.”

Sở Tử Ngôn cụp mắt, không nói thêm. Nếu là một tháng trước, y nhất định sẽ thấy lời này như dỗ trẻ con. Nhưng hiện tại, y biết Diệp Thanh Hiên thật sự vui vì những điều nhỏ bé ấy. Không phải vui vì y nghe lời, mà vì y đang cố sống tốt hơn một chút.

Nửa canh giờ sau, trong phòng được dọn rộng ra. Thanh Mặc canh ngoài cửa, không cho người khác đến gần. Diệp Thanh Hiên đặt đệm mềm dưới đất, lại dùng khăn dày bọc mép giường và tay vịn xe lăn theo lời Tần lão đại phu. Sở Tử Ngôn ngồi trên giường, xe lăn đặt sát bên, chốt đã khóa. Việc bọn họ muốn thử hôm nay không phải tự chuyển hoàn toàn, mà chỉ là để Sở Tử Ngôn dùng tay chống người, nghiêng thân một chút về phía xe lăn, học cách giữ thăng bằng.

Nghe qua rất đơn giản.

Nhưng khi thật sự bắt đầu, Sở Tử Ngôn mới biết chuyện đơn giản ấy khó hơn tưởng tượng rất nhiều. Hai chân không dùng được giống như hai khối gỗ nặng treo dưới thân, khiến mọi động tác đều mất cân bằng. Tay y chống xuống mép giường, vai lập tức căng lên, lưng vừa nghiêng một chút đã có cảm giác cả người sắp đổ. Diệp Thanh Hiên đứng bên cạnh, tay đặt gần lưng y nhưng cố giữ lời Tần đại phu dặn, không lập tức đỡ.

Sở Tử Ngôn nghiến răng: “Đừng vươn tay.”

Diệp Thanh Hiên nhìn vai y run lên, lòng bàn tay gần như siết thành nắm, nhưng vẫn đáp: “Ta chưa chạm.”

“Cách xa thêm chút.”

“Không được.” Diệp Thanh Hiên nói, “Xa quá nếu em ngã, ta không kịp đỡ.”

Sở Tử Ngôn thở gấp, mồ hôi mỏng rịn ra ở thái dương. Y ghét cảm giác này. Ghét việc chỉ nghiêng người một chút cũng cần toàn bộ sức lực, ghét Diệp Thanh Hiên đứng bên cạnh nhìn thấy y chật vật, ghét hơn nữa là chính mình rõ ràng đã dùng hết sức mà thân thể vẫn không nghe lời. Khi cánh tay chống không nổi, người y nghiêng về phía trước, Diệp Thanh Hiên lập tức đỡ lấy vai và lưng y, vững vàng giữ y lại.

“Được rồi.” Diệp Thanh Hiên nói nhanh, “Lần đầu như vậy đã đủ.”

“Chưa đủ.” Sở Tử Ngôn giọng khàn đi.

“Tử Ngôn…”

“Ta nói chưa đủ!” Y ngẩng đầu, mắt đỏ lên rất nhanh, nhưng không giống cơn bùng nổ một tháng trước. Lần này trong mắt y không chỉ có nhục nhã, còn có không cam rõ ràng. “Mới nghiêng được một chút đã đỡ, vậy thử cái gì? Ngươi buông ra.”

Diệp Thanh Hiên không buông ngay. Hắn nhìn hơi thở rối loạn của y, nhìn tay y run, nhìn sắc mặt y trắng đi vì dùng sức, trong lòng đau đến mức muốn lập tức bế người trở lại giường. Nhưng lời Tần lão đại phu còn ở bên tai: người bên cạnh chỉ là giữ, không phải làm thay. Nếu chuyện gì cũng đỡ trước, thế tử sẽ khó học được cách tự giữ mình.

Hắn nhắm mắt một thoáng, rồi chậm rãi nới lực, nhưng tay vẫn đặt sau lưng y. “Ta không buông hẳn. Ta chỉ không dùng lực. Em thử lại một lần, chỉ một lần nữa.”

Sở Tử Ngôn cắn răng gật đầu.

Lần thứ hai vẫn không thành. Y nghiêng người được nhiều hơn một chút, nhưng vai chống không vững, cả người lại sắp trượt xuống. Diệp Thanh Hiên lần này không chờ đến khi y hoảng mới đỡ, mà dùng tay chặn đúng lúc, không để y ngã, cũng không hoàn toàn kéo y trở lại ngay. Sở Tử Ngôn tự chống thêm một hơi, cuối cùng kiệt sức ngã vào ngực hắn.

Căn phòng bỗng yên lặng.

Diệp Thanh Hiên ôm y, một tay giữ sau lưng, một tay đỡ vai, hơi thở cũng rối hơn thường ngày. Không phải vì mệt, mà vì hắn dùng toàn bộ ý chí mới không lập tức nói “không luyện nữa”. Sở Tử Ngôn dựa vào ngực hắn, trán chạm vào vai hắn qua lớp áo, tay còn chống trên mép giường. Y thở rất nặng, cả người căng đến mức như sắp gãy, nhưng lần này không lập tức đẩy hắn ra.

Rất lâu sau, y khàn giọng nói: “Ta làm không được.”

Diệp Thanh Hiên cúi đầu nhìn y. “Hôm nay chưa làm được.”

“Có khác nhau sao?”

“Có.” Diệp Thanh Hiên nói, “Hôm nay chưa làm được nghĩa là ngày mai còn thử. Làm không được là kết luận cả đời. Ta không cho em kết luận sớm như vậy.”

Sở Tử Ngôn cười khàn một tiếng, nhưng tiếng cười rất yếu. “Ngươi quản cả cách ta nói?”

“Ừ.” Diệp Thanh Hiên đáp, “Câu nào đâm em, ta đều quản.”

Sở Tử Ngôn im lặng. Hắn rất mệt, nhưng cảm giác được Diệp Thanh Hiên đỡ lấy lại không còn khiến y phát điên như một tháng trước. Có lẽ vì lần này y không bị động hoàn toàn. Là y muốn thử, là y dùng sức, là y thất bại sau khi thật sự cố gắng. Cái ôm của Diệp Thanh Hiên cũng không giống đang ôm một người không thể tự lo, mà giống đứng sau một người vừa đi qua một trận chiến nhỏ, thua rồi vẫn được giữ lại.

Y thấp giọng hỏi: “Ngươi không thất vọng?”

“Không.” Diệp Thanh Hiên nói, “Ta rất tự hào.”

Sở Tử Ngôn lập tức ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt lạnh lại: “Ngươi đừng dùng lời dỗ trẻ con với ta.”

“Không phải dỗ.” Diệp Thanh Hiên nhìn thẳng vào y, giọng mềm mà chắc, “Một tháng trước, em không muốn để ta nhìn chân em. Hôm nay em tự hỏi đại phu cách luyện, tự ăn thêm để có sức, tự chống tay thử hai lần. Tử Ngôn, em có thể thấy mình thất bại, nhưng ta thấy em đang đi về phía trước.”

Sở Tử Ngôn hô hấp khựng lại.

Đi về phía trước.

Y không có đôi chân để đi, nhưng Diệp Thanh Hiên lại nói y đang đi về phía trước. Câu này đáng lẽ rất buồn cười, vậy mà Sở Tử Ngôn không cười nổi. Y chỉ cảm thấy nơi sâu trong ngực như bị thứ gì đó đốt qua, không nóng dữ dội, nhưng đủ khiến mắt cay lên.

Y lập tức quay mặt đi. “Đỡ ta về giường.”

Diệp Thanh Hiên không nói thêm, cẩn thận bế y trở lại vị trí trên giường, thay y chỉnh gối. Sở Tử Ngôn mệt đến tay còn hơi run, nhưng khi Diệp Thanh Hiên muốn dùng khăn lau mồ hôi, y không nhắm mắt chờ như thường lệ, mà đưa tay nhận khăn tự lau trước. Động tác vụng về, lau không kỹ, nhưng Diệp Thanh Hiên không giành. Đợi y đặt khăn xuống, hắn mới hỏi: “Ta lau giúp chỗ thái dương còn ướt, được không?”

Sở Tử Ngôn nhìn hắn. Một tháng qua, câu “được không” này vẫn lặp lại rất nhiều lần. Ban đầu y thấy phiền, về sau thấy quen, đến hôm nay lại bỗng cảm thấy nó như một chiếc cầu nhỏ. Diệp Thanh Hiên đứng ở bên kia, không tự ý bước sang, chỉ hỏi y có cho phép không. Còn y, từng chút một, bắt đầu biết mình có thể nói được.

Y nhạt giọng: “Lau đi.”

Diệp Thanh Hiên cười nhẹ, dùng khăn sạch lau mồ hôi nơi thái dương và bên cổ cho y. Khoảng cách hai người rất gần. Gần đến mức Sở Tử Ngôn có thể thấy rõ hàng mi của hắn, thấy vết mực rất nhỏ bên ngón tay hắn do ghi sổ, thấy vẻ dịu dàng được giấu cẩn thận trong đáy mắt. Một tháng không đủ để y tin cả đời, nhưng đủ để y biết người này không rời đi sau một ngày, không mệt sau bảy ngày, không hối hận sau ba mươi ngày y khó hầu hạ.

Diệp Thanh Hiên lau xong, vừa định rút tay về, Sở Tử Ngôn bỗng nói: “Ngày mai thử lại.”

“Được.”

“Nhưng ngươi không được đỡ quá sớm.”

“Ta cố.”

Sở Tử Ngôn nhíu mày. “Lại cố?”

Diệp Thanh Hiên bất đắc dĩ cười. “Vì thấy em sắp ngã, ta sẽ sợ. Nhưng ta sẽ nhớ lời em.”

Sở Tử Ngôn nhìn hắn một lúc, giọng thấp xuống: “Ta cũng sợ.”

Diệp Thanh Hiên sững lại.

Sở Tử Ngôn quay mặt đi, không nhìn hắn. Đây là lần đầu y nói thẳng chữ ấy. Nói xong, chính y cũng thấy khó chịu, nhưng lời đã ra khỏi miệng, không thể thu lại. Hắn siết nhẹ mép chăn, giọng khàn khàn: “Sợ ngã. Sợ thử mãi cũng không được. Sợ ngươi nhìn lâu rồi phát hiện ta thật sự chỉ có vậy.”

Diệp Thanh Hiên ngồi xuống bên giường, lần này không lập tức nói những câu dài. Hắn chỉ đưa tay ra, dừng trước tay Sở Tử Ngôn. “Ta nắm tay em một lát, được không?”

Sở Tử Ngôn im lặng rất lâu.

Cuối cùng, y đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn.

Diệp Thanh Hiên nhẹ nhàng nắm lấy. “Ta cũng sợ.”

Sở Tử Ngôn hơi ngẩng mắt.

Diệp Thanh Hiên nhìn tay y trong tay mình, giọng rất thấp: “Sợ em đau, sợ ta đỡ quá sớm làm em không thể tự học, lại sợ ta đỡ quá muộn khiến em ngã. Sợ Lưu thị còn có tính toán khác, sợ thân thể em chịu khổ, sợ em thất vọng rồi lại không muốn thử nữa. Nhưng sợ không có nghĩa là không làm. Ta sợ, vẫn sẽ đứng ở đây. Em sợ, cũng có thể thử chậm hơn một chút. Chúng ta không cần không sợ mới bắt đầu.”

Sở Tử Ngôn nghe đến chữ “chúng ta”, đầu ngón tay trong lòng bàn tay hắn khẽ động. Từ trước đến nay, y quen nói “ta”. Ta bệnh, ta đau, ta tàn phế, ta không đứng dậy được. Còn người khác đều ở ngoài chuyện ấy. Nhưng Diệp Thanh Hiên luôn cố chấp dùng “chúng ta”. Ban đầu y thấy buồn cười, sau đó thấy phiền, đến hôm nay lại bỗng cảm thấy hai chữ ấy không đến mức khó nghe.

Y nhắm mắt. “Diệp Thanh Hiên.”

“Ta đây.”

“Ngày mai nếu ta lại thất bại, ngươi cũng không được nói tự hào.”

Diệp Thanh Hiên hơi khựng, rồi cười rất khẽ. “Vậy ta nói em làm tốt.”

“Cũng không được.”

“Vậy ta nói ngày mai thử tiếp.”

Sở Tử Ngôn im lặng một lát, giọng thấp hơn: “Ừ.”

Diệp Thanh Hiên nắm tay y, không nói nữa. Ngoài cửa sổ, gốc mai già trong sân có thêm vài chồi non so với đầu tháng. Chúng vẫn chưa nở hoa, thậm chí chưa chắc có thể chịu qua đợt rét tiếp theo, nhưng ít nhất sau một tháng nắng gió và chăm sóc, người ta đã có thể nhìn thấy màu xanh rất nhạt trên cành khô.

Chiều hôm ấy, khi Sở Tử Ngôn ngủ thiếp đi vì mệt, Thanh Mặc lặng lẽ gõ cửa bước vào. Diệp Thanh Hiên ra hiệu cho hắn nói nhỏ. Thanh Mặc cúi đầu, đưa một mảnh giấy gấp kín.

“Công tử, người bên ngoài truyền tin về. Trần Phúc, gã sai vặt từng phụ trách thuốc và xe lăn của thế tử trước khi bị điều đi trang tử, đã tìm được.”

Diệp Thanh Hiên mở giấy ra, ánh mắt chậm rãi trầm xuống.

Trần Phúc. Người từng ở Trầm An viện trước khi Lý Tam đến. Người có thể biết thuốc cũ bắt đầu từ khi nào, xe lăn vì sao hỏng mãi không sửa, hạ nhân cũ vì sao lần lượt bị điều đi. Một tháng qua, hắn không chỉ chăm sóc Sở Tử Ngôn, cũng âm thầm bảo Thanh Mặc lần theo từng cái tên trong danh sách cũ. Bây giờ, cái tên đầu tiên cuối cùng cũng hiện ra khỏi lớp sương.

Trên giường, Sở Tử Ngôn vẫn ngủ, hàng mi rũ xuống, bàn tay còn đặt hờ nơi mép chăn. Diệp Thanh Hiên nhìn y một lát, rồi khép mảnh giấy lại.

Ánh mặt trời của hắn vừa mới chịu thử sống tốt hơn.

Những kẻ từng kéo y xuống bùn, cũng nên bắt đầu bị kéo ra ánh sáng.

(Hết chương 14)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0