Chương 10: Sinh Mệnh Nhỏ Bé
Căn hộ mới của Ôn Thanh Dư có mùi nắng và gió biển.
Ngày đầu tiên chuyển vào, Tần Duyệt mở tất cả cửa sổ, để gió thổi qua từng góc phòng, cuốn đi mùi sơn cũ và hơi ẩm còn đọng lại trong căn nhà lâu ngày không có người ở. Dì Lâm mang đến một chậu bạc hà nhỏ, nói đặt cạnh cửa bếp có thể đuổi muỗi, lúc nấu ăn nhìn thấy màu xanh cũng khiến tâm trạng dễ chịu hơn. Chú bảo vệ họ Trần dưới lầu thì giúp hai người kéo vali vào thang máy, còn cười hiền hậu dặn nếu cần bê đồ nặng thì cứ gọi chú, người trẻ một mình sống xa nhà đừng khách sáo quá.
Ôn Thanh Dư đứng giữa phòng khách không lớn, nhìn những món đồ lần lượt được đặt vào vị trí của chúng. Sofa vải màu be sát tường, bàn trà gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, kệ sách thấp đặt vài quyển sách thiết kế và mấy quyển sổ tay. Ban công được Tần Duyệt lau sạch, treo thêm rèm trắng mỏng, gió thổi qua khiến rèm khẽ phồng lên như một cánh buồm nhỏ. Tất cả đều rất đơn giản, không xa hoa, không hoàn mỹ, nhưng khi ánh chiều rơi vào phòng, Ôn Thanh Dư bỗng cảm thấy nơi này thật sự có thể trở thành nhà.
Không phải căn nhà được người khác chuẩn bị sẵn cho y, cũng không phải nơi có quá nhiều lời hứa đã vỡ.
Mà là nơi y tự mình chọn, tự mình bước vào, tự mình đặt xuống tương lai của hai cha con.
Tần Duyệt từ phòng bếp đi ra, trên tay cầm một danh sách dài. “Tôi đã kiểm tra rồi, bếp dùng được, tủ lạnh hơi nhỏ nhưng tạm thời đủ. Máy giặt mới mua ngày mai giao đến. Nồi cơm điện, máy xay, nồi hầm, hộp giữ nhiệt đều đặt xong. Cậu không được tiếc tiền, bây giờ đồ nào giúp cậu đỡ mệt thì phải mua.”
Ôn Thanh Dư ngồi trên sofa, hai tay ôm ly nước ấm, nghe cô đọc từng món giống như đang báo cáo dự án. Y muốn nói không cần chuẩn bị nhiều như vậy, nhưng vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của Tần Duyệt, cuối cùng ngoan ngoãn nuốt lời xuống. “Tớ biết rồi.”
“Cậu không biết.” Tần Duyệt đặt danh sách xuống bàn, ngồi đối diện y, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. “Ôn Thanh Dư, tôi sắp phải về thành phố cũ đi làm, không thể ngày nào cũng ở đây nhìn chằm chằm cậu. Cho nên trước khi tôi về, chúng ta phải thống nhất quy tắc.”
Ôn Thanh Dư hơi ngẩn ra. “Quy tắc gì?”
“Thứ nhất, ăn không được cũng phải chia nhỏ bữa, không được vì buồn nôn mà bỏ bữa. Thứ hai, mỗi ngày phải nhắn tin báo tôi biết cậu ăn gì, ngủ thế nào. Thứ ba, đi bệnh viện phải nói trước, tôi không đến được thì phải nhờ dì Lâm hoặc gọi xe đúng giờ, không được tự đi trong lúc chóng mặt. Thứ tư, chuyện cửa hàng Dư An chỉ được giám sát, không được tự khuân đồ, không được tự leo thang, không được đứng trong mùi sơn. Thứ năm…”
“Tần Duyệt.” Ôn Thanh Dư bất đắc dĩ gọi cô.
Tần Duyệt lập tức nhìn y. “Sao?”
“Cậu nói chậm một chút.” Ôn Thanh Dư cười nhẹ, mở sổ tay ra. “Tớ ghi lại.”
Tần Duyệt vốn đã chuẩn bị mắng y không nghiêm túc, vừa nhìn thấy y thật sự cầm bút lên, trong lòng lại mềm nhũn. Cô quay mặt đi hắng giọng, cố giữ vẻ hung dữ còn sót lại. “Ghi đi. Ghi xong dán lên tủ lạnh. Mỗi ngày nhìn một lần. Không, nhìn ba lần.”
Ôn Thanh Dư cúi đầu viết, khóe môi cong lên rất khẽ. Từ khi rời thành phố cũ đến nay, y đã nghe Tần Duyệt dặn đi dặn lại không biết bao nhiêu lần. Có lúc cô nói đến mức y buồn cười, có lúc lại khiến y suýt đỏ mắt. Trước kia y rất sợ làm phiền người khác, sợ tình cảm người khác dành cho mình bị tiêu hao dần trong những phiền phức vụn vặt. Nhưng Tần Duyệt giống như hoàn toàn không để y có cơ hội rút lui, cứ dùng sự ồn ào và ngang ngược của mình chen vào cuộc sống mới của y, nói cho y biết được người khác lo lắng không phải chuyện đáng xấu hổ.
Buổi tối, dì Lâm mang một nồi cháo gà hầm đến. Bà nói nhà mình nấu nhiều, tiện tay đem sang một ít, nhưng cái nồi giữ nhiệt lớn đến mức Tần Duyệt nhìn xong lập tức hiểu “một ít” chỉ là lời khách sáo của người lớn tuổi. Dì Lâm không hỏi Ôn Thanh Dư vì sao một mình đến Nam Tân, cũng không hỏi cha đứa trẻ là ai. Bà chỉ nhìn sắc mặt y, nhẹ giọng nói cháo hầm nhừ, bỏ rất ít dầu, người đang mệt ăn sẽ dễ chịu hơn.
Ôn Thanh Dư nhận nồi cháo, trong lòng ấm lên. “Cảm ơn dì.”
Dì Lâm khoát tay. “Khách sáo gì chứ. Cháu đã thuê nhà của dì thì cũng coi như người trong khu này rồi. Nam Tân không lớn, hàng xóm giúp nhau là chuyện bình thường. Có gì cần cứ nói, đừng một mình gắng gượng.”
Ôn Thanh Dư nghe đến câu cuối, tay cầm nắp nồi hơi dừng lại. Tần Duyệt đứng bên cạnh lập tức phụ họa: “Dì nói rất đúng. Cháu cũng dặn cậu ấy như vậy, nhưng cậu ấy cứ quen chuyện gì cũng tự chịu. Sau này mong dì giúp cháu để ý cậu ấy một chút. Nếu dì thấy cậu ấy xách đồ nặng, đứng lâu ngoài tiệm hoặc sắc mặt không tốt mà còn nói không sao, dì cứ gọi điện cho cháu.”
Dì Lâm nhìn Ôn Thanh Dư, rồi lại nhìn Tần Duyệt, trong mắt hiện lên ý cười hiền hòa. “Được, dì nhớ rồi.”
Ôn Thanh Dư bị hai người phối hợp đến không biết nói gì, chỉ có thể cúi đầu múc cháo. Cháo gà rất mềm, có chút vị gừng nhạt, không tanh, không ngấy. Y ăn chậm từng thìa, dạ dày hiếm khi không phản đối. Tần Duyệt nhìn y ăn được gần nửa bát, vẻ mặt cuối cùng cũng thả lỏng hơn một chút. Dì Lâm ngồi bên cạnh kể vài chuyện ở khu phố, nói chợ sáng chỗ nào rau tươi, hiệu thuốc nào chủ tiệm đáng tin, đường nào buổi tối ít người thì nên tránh đi một mình. Những câu chuyện nhỏ vụn ấy lấp đầy căn phòng mới, khiến nó không còn giống nơi xa lạ.
Sau bữa tối, Tần Duyệt rửa bát, dì Lâm phụ lau bàn, Ôn Thanh Dư bị hai người ấn ngồi trên sofa. Y nhìn bọn họ bận rộn trong bếp, tay vô thức đặt lên bụng mình. Nơi đó vẫn chưa có chuyển động, chưa có hình dạng rõ ràng, nhưng y bỗng muốn nói với con rằng: con xem, nơi này không lạnh đâu. Tuy chỉ có ba và con, nhưng chúng ta cũng có người tốt bên cạnh.
Hai ngày sau, hợp đồng thuê cửa hàng Dư An được ký xong.
Tần Duyệt tìm được một đội sửa chữa địa phương do dì Lâm giới thiệu. Đội trưởng họ Phùng, khoảng bốn mươi tuổi, nói chuyện thẳng thắn, làm việc cẩn thận. Sau khi nghe Ôn Thanh Dư muốn giữ phong cách ấm áp, sáng sủa, không sửa quá cầu kỳ, anh Phùng cầm thước đo một vòng rồi nói tường cần sơn lại, đường điện trong bếp phải kiểm tra kỹ, quầy gỗ cũ nếu gia cố được thì nên giữ, vì chất gỗ tốt hơn nhiều loại mới bây giờ.
Ôn Thanh Dư đứng trước cửa hàng nhỏ, tay cầm bản phác thảo mình vẽ từ tối hôm trước. Trên giấy là quầy bánh thấp, vài chiếc bàn gỗ, rèm trắng, kệ đặt trà hoa và một góc nhỏ để bán bánh quy đóng hộp. Phía trên cửa, y viết hai chữ “Dư An” bằng nét bút mềm. Tần Duyệt đứng cạnh xem, thỉnh thoảng chỉ vào một chỗ nói nơi này nên để ghế thấp, nơi kia phải chừa đường rộng hơn, sau này đẩy xe em bé vào mới tiện.
Anh Phùng nghe xong thì cười. “Ông chủ nhỏ còn chưa ra đời đã được tính chỗ để xe rồi.”
Ôn Thanh Dư hơi ngại, nhưng ánh mắt lại mềm xuống. “Vâng, phải tính trước một chút.”
Tần Duyệt lập tức nghiêm túc nói: “Không phải một chút, là phải tính rất nhiều. Sau này cậu vừa trông tiệm vừa chăm con, cửa hàng phải thuận tiện, không được chỉ đẹp mà không thực tế. Bếp phía sau phải có chỗ ngồi nghỉ, nhà vệ sinh phải sửa sạch sẽ, kho không được để đồ quá cao. Cậu không được với tay lấy đồ nặng, nghe chưa?”
Anh Phùng nghe cô dặn Ôn Thanh Dư như dặn học sinh tiểu học, không nhịn được bật cười. Ôn Thanh Dư bất đắc dĩ nhìn Tần Duyệt, nhưng không phản bác. Y biết tất cả những lời ấy đều vì mình và con. Hơn nữa khi Tần Duyệt nhắc đến tương lai có xe em bé, có chỗ ngồi nghỉ, có kho đồ an toàn, trong lòng y lại chậm rãi hiện lên một bức tranh rất cụ thể. Một ngày nào đó, đứa trẻ sẽ nằm trong xe nhỏ bên cửa sổ, còn y đứng sau quầy làm bánh. Buổi chiều nắng đẹp, khách quen đẩy cửa bước vào, chuông gió vang lên rất khẽ. Cuộc sống như vậy bình thường đến mức không đáng nhắc trong mắt nhiều người, nhưng đối với y lại quý giá như một giấc mộng mới.
Công việc sửa chữa bắt đầu rất nhanh, nhưng Ôn Thanh Dư không được phép ở lại lâu. Mùi sơn và bụi khiến y khó chịu, vừa đứng mười phút đã buồn nôn. Tần Duyệt lập tức kéo y ra ngoài, đẩy về căn hộ nghỉ ngơi, còn mình chạy qua chạy lại giữa cửa hàng và nhà. Ôn Thanh Dư áy náy đến mức mấy lần muốn đi cùng, đều bị Tần Duyệt dùng ánh mắt giết người ép ngồi xuống.
“Cậu muốn giúp thì ăn hết bát cháo này.” Tần Duyệt đặt bát trước mặt y. “Ăn xong ngủ một giấc. Đó là cống hiến lớn nhất của cậu cho cửa hàng Dư An hôm nay.”
Ôn Thanh Dư nhìn bát cháo, sau đó nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, cuối cùng ngoan ngoãn cầm thìa. “Tớ biết rồi.”
Tần Duyệt ở Nam Tân thêm bảy ngày.
Trong bảy ngày ấy, cô gần như sắp xếp lại toàn bộ cuộc sống của Ôn Thanh Dư. Bệnh viện đã liên hệ xong, bác sĩ phụ trách là bác sĩ Tống ở khoa sản đặc biệt, từng tiếp nhận vài trường hợp cơ thể liên giới tính nên không khiến Ôn Thanh Dư quá căng thẳng. Căn hộ được lắp thêm khóa trong, đèn cảm ứng ở hành lang và thảm chống trượt trong phòng tắm. Cửa hàng Dư An đã bắt đầu sửa, hợp đồng và tiến độ đều được ghi rõ. Dì Lâm, chú Trần, anh Phùng đều có số điện thoại của Tần Duyệt, còn Tần Duyệt thì lưu một danh sách dài người có thể gọi khi cần ở Nam Tân.
Ngày Tần Duyệt phải về, Ôn Thanh Dư dậy rất sớm nấu cháo cho cô.
Thật ra y nấu không nhiều, chỉ là cháo trắng với trứng hấp mềm và ít rau xanh. Tần Duyệt kéo vali ra phòng khách, thấy trên bàn đã có bữa sáng thì lập tức nhíu mày. “Ai cho cậu dậy sớm nấu ăn?”
Ôn Thanh Dư đặt thìa xuống, cười nhẹ. “Tớ ngủ đủ rồi. Hơn nữa chỉ là bữa sáng thôi, không mệt.”
“Lại không mệt.” Tần Duyệt lẩm bẩm, nhưng vẫn ngồi xuống ăn. Ăn được vài thìa, mắt cô đã đỏ lên. Cô vội cúi đầu, giả vờ bị hơi nóng làm cay mắt. “Cháo hôm nay mặn quá.”
Ôn Thanh Dư nhìn cô. “Tớ chưa bỏ muối.”
Tần Duyệt nghẹn lại, sau đó tức giận ngẩng đầu. “Cậu bây giờ còn biết chọc tớ rồi?”
Ôn Thanh Dư mỉm cười, nhưng trong lòng cũng chua xót. Tần Duyệt phải về, nghĩa là từ hôm nay y thật sự bắt đầu ở lại Nam Tân một mình. Không còn người mỗi sáng gõ cửa kéo y dậy ăn cơm, không còn người đi sau lưng nhắc y mặc áo, không còn người đứng giữa cửa hàng mắng thợ sửa nếu mùi sơn quá nồng. Y từng sống một mình rất lâu, đáng lẽ phải quen, nhưng khi đã được người khác chăm sóc mấy ngày, cảm giác phải tự mình tiếp tục lại khiến y hơi bất an.
Tần Duyệt đặt thìa xuống, nhìn y nghiêm túc. “Thanh Dư, tớ về không có nghĩa là cậu một mình. Cậu nghe rõ chưa? Điện thoại của tớ mở hai mươi bốn giờ. Có chuyện gì gọi ngay. Dù là nửa đêm, dù chỉ là cậu thấy hơi sợ, cũng được gọi. Tớ không chê cậu phiền.”
Ôn Thanh Dư cúi mắt, đầu ngón tay đặt trên cốc nước hơi siết lại. “Ừ.”
“Không được chỉ ừ cho có.” Tần Duyệt nói. “Cậu phải hứa với tớ.”
Ôn Thanh Dư ngẩng đầu nhìn cô, giọng rất nhẹ nhưng rõ ràng: “Tớ hứa. Nếu khó chịu, nếu sợ, nếu cần giúp, tớ sẽ gọi cho cậu.”
Tần Duyệt nhìn y một lúc lâu, cuối cùng đứng dậy đi vòng qua bàn ôm lấy y. Cái ôm của cô hơi mạnh, như muốn đem tất cả lo lắng nhét lại cho y mang theo. Ôn Thanh Dư không tránh, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng cô. Trong lòng y cũng không nỡ, nhưng lần này y không rơi nước mắt. Có lẽ vì y biết Tần Duyệt không phải rời bỏ mình, chỉ là quay về cuộc sống của cô. Có những người không cần đứng cạnh mỗi ngày vẫn là chỗ dựa.
“Mẹ nuôi phải về đi làm kiếm tiền.” Tần Duyệt buông y ra, cúi đầu nhìn bụng y, cố ý làm giọng hung dữ. “Bảo bảo, con phải ngoan một chút, đừng làm ba con khó chịu quá. Chờ mẹ nuôi kiếm được tiền sẽ mua quà cho con.”
Ôn Thanh Dư bật cười. “Con còn nhỏ như vậy, nghe được gì chứ?”
“Nghe được hết.” Tần Duyệt nói chắc nịch. “Trẻ con bây giờ thông minh từ trong bụng.”
Ôn Thanh Dư đặt tay lên bụng, ánh mắt dịu xuống. “Vậy con phải nhớ, mẹ nuôi của con hơi hung dữ nhưng rất thương con.”
“Là rất lợi hại.” Tần Duyệt sửa lại lần nữa, nhưng giọng đã nghẹn.
Ôn Thanh Dư đưa cô xuống lầu. Chú Trần giúp xếp vali lên xe, dì Lâm cũng ra tiễn, còn đưa cho Tần Duyệt một túi bánh đặc sản bảo mang về ăn trên đường. Tần Duyệt dặn dò dì Lâm thêm một lần, nói đến mức dì Lâm cười không ngừng, hứa nhất định sẽ để ý Ôn Thanh Dư. Đến khi xe sắp chạy, Tần Duyệt kéo cửa kính xuống, vẫn không yên tâm nhìn y.
“Nhớ gọi cho tớ.”
“Ừ.”
“Ăn đúng bữa.”
“Ừ.”
“Không được khóc một mình.”
Ôn Thanh Dư hơi khựng lại, rồi khẽ gật đầu. “Ừ.”
Xe rời đi, chậm rãi hòa vào dòng xe trên đường. Ôn Thanh Dư đứng dưới bóng cây trước tòa nhà nhìn theo, đến khi chiếc xe khuất hẳn mới thu lại ánh mắt. Gió biển buổi sáng thổi qua, không lạnh, nhưng y vẫn vô thức kéo áo khoác chặt hơn. Dì Lâm đứng bên cạnh nhìn y, nhẹ giọng nói: “Có bạn tốt như vậy là phúc khí.”
Ôn Thanh Dư gật đầu. “Vâng. Cậu ấy rất tốt.”
“Cháu cũng phải tốt với mình một chút.” Dì Lâm nói. “Người thương cháu có thể đi xa, có thể bận việc, nhưng thân thể này là của cháu, đứa trẻ cũng dựa vào cháu. Đừng chỉ nghĩ đến người khác.”
Ôn Thanh Dư nghe vậy, cổ họng hơi nghẹn. Y nhìn dì Lâm, cuối cùng khẽ đáp: “Cháu biết rồi.”
Buổi tối đầu tiên ở một mình tại Nam Tân, Ôn Thanh Dư tưởng mình sẽ mất ngủ.
Nhưng có lẽ vì cả ngày mệt, cũng có lẽ vì căn hộ mới không chứa quá nhiều ký ức cũ, y ngủ sớm hơn bình thường. Chỉ là nửa đêm, y tỉnh dậy vì cơn buồn nôn. Dạ dày trống rỗng co thắt khiến y phải vịn tường đi vào phòng vệ sinh, nôn khan một lúc lâu đến mức trước mắt biến thành những mảng sáng tối chồng chéo. Sau khi súc miệng xong, y ngồi trên sàn phòng tắm một lát, lưng tựa vào tường lạnh, tay đặt lên bụng.
“Bảo bảo.” Y thở rất nhẹ. “Con đang nhắc ba ăn khuya sao?”
Không có ai trả lời y.
Căn hộ rất yên tĩnh. Ngoài cửa sổ chỉ có tiếng gió biển và tiếng xe xa xa. Nếu là trước kia, sự yên tĩnh như vậy sẽ khiến Ôn Thanh Dư nghĩ đến những đêm trong căn nhà tân hôn, nghĩ đến Lục Cảnh Thần ở tầng dưới, nghĩ đến cánh cửa không ai gõ. Nhưng đêm nay, y ngồi dưới ánh đèn phòng tắm, cảm giác cô độc vẫn có, nhưng không còn trống rỗng đến đáng sợ. Dưới bàn tay y là đứa trẻ. Dù rất nhỏ, dù chưa thể cử động để đáp lại, nhưng sự tồn tại ấy đã đủ kéo y đứng dậy.
Y chống tay lên bồn rửa, chậm rãi đứng lên. Trong tủ lạnh còn cháo dì Lâm mang đến, y hâm nóng một bát nhỏ, ngồi ở bàn ăn ăn từng thìa. Vị cháo không ngon như buổi tối vì đã để qua một lần, nhưng y vẫn cố ăn hết. Sau đó y mở điện thoại, chụp bát rỗng gửi cho Tần Duyệt kèm một dòng: “Tớ nửa đêm buồn nôn, đã ăn lại rồi, không cần lo.”
Không đến mười giây, Tần Duyệt gọi tới.
Ôn Thanh Dư nhìn màn hình, vừa buồn cười vừa ấm lòng. Y bắt máy, còn chưa kịp nói gì đã nghe Tần Duyệt ở đầu kia hỏi liên tiếp: “Buồn nôn có nặng không? Có đau bụng không? Có ra máu không? Sao không gọi tớ ngay? Cậu ngồi hay đứng? Bây giờ còn chóng mặt không?”
“Tớ ổn.” Ôn Thanh Dư nói xong, vội sửa lại. “Không, tớ vừa rồi hơi khó chịu, bây giờ đỡ rồi. Không đau bụng, không có dấu hiệu bất thường. Tớ đã ăn cháo, đang ngồi ở bàn ăn.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó Tần Duyệt thở ra. “Được, lần này trả lời đạt yêu cầu.”
Ôn Thanh Dư không nhịn được cười.
Tần Duyệt hạ giọng. “Một mình có sợ không?”
Ôn Thanh Dư nhìn căn phòng khách nhỏ dưới ánh đèn vàng. Trên bàn có ly nước ấm, bên cửa sổ có chậu bạc hà dì Lâm tặng, trong sổ tay trên kệ có hai chữ Dư An y viết hôm trước. Y im lặng một lát, rồi đáp thật lòng: “Có một chút. Nhưng không nhiều.”
“Vậy tớ nói chuyện với cậu đến khi cậu buồn ngủ.”
“Mai cậu còn đi làm.”
“Đi làm có thể uống cà phê. Bạn tớ mang thai một mình ở Nam Tân, chuyện này không thể dùng cà phê giải quyết được.” Tần Duyệt nói rất dứt khoát. “Nằm lên giường đi, bật loa ngoài. Tớ kể cho cậu nghe hôm nay sếp ngu ngốc của tớ lại nói gì.”
Ôn Thanh Dư nghe cô bắt đầu lải nhải chuyện công ty, vừa cầm điện thoại vừa chậm rãi trở về phòng ngủ. Y nằm nghiêng trên giường, chăn kéo đến ngực, nghe giọng Tần Duyệt vang trong căn phòng mới. Không biết qua bao lâu, mí mắt y dần nặng. Trước khi ngủ, y mơ hồ nghe Tần Duyệt ở đầu dây bên kia dịu giọng nói: “Ngủ đi, Thanh Dư. Cậu và bảo bảo đều phải bình an.”
Sáng hôm sau, Ôn Thanh Dư đến bệnh viện Nam Tân khám lần đầu.
Dì Lâm đi cùng y. Bác sĩ Tống là một phụ nữ ngoài bốn mươi, đeo kính gọng mảnh, nói chuyện rất chậm và rõ. Bà đã đọc hồ sơ Ôn Thanh Dư gửi trước, không biểu hiện quá nhiều kinh ngạc trước tình trạng cơ thể của y. Chính sự bình thản ấy khiến Ôn Thanh Dư bớt căng thẳng. Bác sĩ hỏi kỹ về tiền sử sức khỏe, thời gian mang thai, tình trạng ăn uống, giấc ngủ, tâm trạng và cả những cơn nôn gần đây. Ôn Thanh Dư trả lời từng câu, đôi lúc hơi khó mở miệng, nhưng bác sĩ không thúc ép.
Sau khi kiểm tra sơ bộ, bác sĩ Tống nhìn y, giọng ôn hòa nhưng nghiêm túc. “Cơ thể cậu hơi yếu, lại có dấu hiệu căng thẳng kéo dài. Giai đoạn này cần đặc biệt cẩn thận. Tôi biết có thể cậu đang gặp nhiều thay đổi trong cuộc sống, nhưng từ bây giờ phải đặt sức khỏe của mình và thai nhi lên trước. Công việc, cửa hàng, chuyện nhà, tất cả đều có thể chậm lại.”
Ôn Thanh Dư cúi đầu. “Vâng, cháu sẽ chú ý.”
“Không phải chỉ chú ý bằng miệng.” Bác sĩ Tống nhìn y qua gọng kính. “Người như cậu thường rất dễ nói mình ổn, sau đó tự chịu. Tôi gặp nhiều bệnh nhân như vậy rồi. Cậu phải học cách báo cho người bên cạnh biết khi không ổn. Mang thai không phải kỳ thi một mình cậu phải vượt qua trong im lặng.”
Ôn Thanh Dư ngẩn ra.
Dì Lâm ngồi bên cạnh lập tức nói: “Bác sĩ yên tâm, tôi ở gần nhà cháu ấy. Có việc gì tôi sẽ để ý.”
Bác sĩ Tống gật đầu, sau đó đưa Ôn Thanh Dư đi siêu âm.
Phòng siêu âm rất yên tĩnh. Khi nằm xuống, Ôn Thanh Dư vẫn vô thức căng người. Ánh sáng trắng trên trần khiến y nhớ đến những lần kiểm tra cơ thể thời niên thiếu, nhớ đến cảm giác mình giống một trường hợp kỳ lạ trong mắt người khác. Nhưng lần này, dì Lâm đứng bên ngoài chờ, bác sĩ Tống nói chuyện nhẹ nhàng, y cũng không còn chỉ vì chính mình mà chịu đựng. Y đặt tay cạnh người, chậm rãi thở ra.
Màn hình bên cạnh hiện lên những mảng sáng tối mà y nhìn không hiểu.
Bác sĩ Tống điều chỉnh đầu dò, một lát sau chỉ vào một điểm rất nhỏ. “Ở đây.”
Ôn Thanh Dư nhìn theo hướng bà chỉ. Trên màn hình, giữa những đường nét mơ hồ, có một chấm nhỏ xíu gần như không rõ hình dạng. Nhỏ đến mức nếu không có bác sĩ chỉ, y có lẽ sẽ bỏ qua. Nhưng khi bác sĩ nói đó là thai nhi, trái tim Ôn Thanh Dư bỗng đập mạnh đến đau.
“Rất nhỏ.” Bác sĩ Tống nói. “Nhưng hiện tại có thể thấy túi thai và phôi thai. Tình trạng tạm thời ổn. Một lát nữa tôi cho cậu nghe tim thai thử, âm thanh còn yếu, nhưng có thể nghe được.”
Ôn Thanh Dư nắm chặt mép áo.
Một âm thanh rất khẽ vang lên từ máy móc. Ban đầu lẫn trong tiếng rè rè, sau đó dần rõ hơn. Không giống tiếng tim người lớn, cũng không giống bất cứ âm thanh nào y từng nghe. Nó rất nhanh, rất nhỏ, như một nhịp gõ mong manh từ nơi xa xôi truyền đến. Nhưng chính âm thanh ấy lại khiến toàn thân Ôn Thanh Dư cứng lại, rồi hốc mắt đỏ lên trong nháy mắt.
Đó là con của y.
Không còn chỉ là kết quả xét nghiệm, không còn chỉ là một cái tên y gọi trong lòng. Sinh mệnh nhỏ bé ấy thật sự đang ở đây, có một nhịp tim riêng, đang cố gắng lớn lên trong cơ thể mà y từng tự ti đến mức không dám nhìn thẳng. Cơ thể này từng khiến y sợ hãi, từng khiến hôn nhân của y vỡ ra, từng bị y xem như nguồn gốc của tất cả đau đớn. Nhưng bây giờ, cũng chính cơ thể này đang bảo vệ một sinh mệnh nhỏ xíu, dịu dàng và kiên cường hơn y tưởng.
Nước mắt trượt xuống thái dương, thấm vào tóc.
Bác sĩ Tống không vội thúc giục, chỉ đưa khăn giấy cho y. “Nghe thấy rồi chứ?”
Ôn Thanh Dư gật đầu, giọng gần như không phát ra được. “Vâng.”
“Thai nhi rất cố gắng.” Bác sĩ Tống nói. “Cho nên người làm ba cũng phải cố gắng ăn uống, nghỉ ngơi, đừng để mình mệt quá.”
Ôn Thanh Dư dùng khăn che mắt, khẽ bật cười trong nước mắt. “Vâng. Cháu biết rồi.”
Ra khỏi phòng siêu âm, dì Lâm vừa thấy mắt y đỏ đã lập tức lo lắng. “Sao vậy? Có chuyện gì không tốt à?”
Ôn Thanh Dư lắc đầu, khóe môi còn run nhưng ánh mắt sáng hơn trước. “Không ạ. Bác sĩ nói tạm thời ổn. Cháu nghe thấy tim thai rồi.”
Dì Lâm thở phào, sau đó cũng cười. “Vậy tốt quá. Đứa bé ngoan lắm.”
Ôn Thanh Dư cúi đầu nhìn tờ ảnh siêu âm trong tay. Trên giấy chỉ là một chấm nhỏ mơ hồ, nhưng y nhìn rất lâu, như nhìn một ngôi sao vừa được phát hiện trong bầu trời tối. Đến khi dì Lâm nhắc đi lấy thuốc bổ, y mới cẩn thận kẹp tờ ảnh vào sổ khám, động tác nhẹ đến mức sợ làm đau đứa trẻ trong ảnh.
Sau khi về nhà, Ôn Thanh Dư đặt tờ ảnh siêu âm đầu tiên vào chiếc hộp gỗ nhỏ. Trong hộp vốn có nhẫn cưới, ảnh cũ và giấy chứng nhận ly hôn. Y nhìn những thứ ấy một lúc, rồi lấy nhẫn cưới và ảnh cũ ra, đặt vào ngăn kéo khác. Chiếc hộp gỗ từ nay sẽ không dùng để giữ những ký ức khiến y đau nữa. Nó sẽ dùng để giữ ảnh siêu âm, giấy khám thai, những dòng chữ đầu tiên y viết cho con, và sau này có thể là chiếc vòng tay nhỏ, lọn tóc đầu tiên, những kỷ niệm thuộc về hai cha con.
Y đặt tờ ảnh siêu âm vào trong hộp, bên dưới lót một tấm khăn mềm.
Sau đó y mở sổ tay, viết xuống một dòng.
“Hôm nay ba nghe thấy tim con.”
Ngòi bút dừng lại rất lâu. Ôn Thanh Dư nhìn dòng chữ ấy, nước mắt lại rơi xuống nhưng khóe môi vẫn cong lên. Y không biết sau này sẽ có bao nhiêu vất vả. Có thể sẽ còn rất nhiều đêm buồn nôn đến không ngủ được, rất nhiều lần đi khám một mình, rất nhiều hóa đơn, rất nhiều lo lắng về cửa hàng, tiền bạc, sức khỏe. Nhưng chỉ cần nhớ đến âm thanh rất nhỏ hôm nay, y bỗng cảm thấy những điều ấy không còn đáng sợ đến mức không thể bước qua.
Điện thoại rung lên. Là Tần Duyệt gọi video.
Ôn Thanh Dư nhận máy, chưa kịp nói gì, Tần Duyệt đã hỏi: “Khám xong chưa? Bác sĩ nói sao? Cậu có mệt không? Sao mắt đỏ vậy? Có phải khóc không?”
Ôn Thanh Dư nhìn gương mặt lo lắng của cô trên màn hình, bỗng cười rất mềm. “Tớ nghe thấy tim thai rồi.”
Tần Duyệt im bặt.
Mấy giây sau, mắt cô cũng đỏ lên. “Thật sao?”
“Ừ.” Ôn Thanh Dư cầm tờ ảnh siêu âm đưa đến trước camera. “Rất nhỏ, gần như không nhìn rõ, nhưng bác sĩ nói con đang ở đây.”
Tần Duyệt nhìn chấm nhỏ trên ảnh, giọng nghẹn lại. “Bảo bảo của chúng ta giỏi quá.”
“Là bảo bảo của tớ.” Ôn Thanh Dư sửa rất nhẹ.
“Mẹ nuôi cũng có phần.” Tần Duyệt lập tức phản bác, vừa lau mắt vừa nói. “Tớ đã đầu tư tinh thần rất nhiều, sau này con phải gọi tôi là mẹ nuôi lợi hại nhất thế giới.”
Ôn Thanh Dư bật cười.
Tần Duyệt nhìn nụ cười ấy qua màn hình, trong lòng cuối cùng nhẹ đi một chút. Từ sau ly hôn đến giờ, đây là lần đầu tiên cô thấy Ôn Thanh Dư cười mà không khiến người ta đau lòng. Nụ cười ấy vẫn còn yếu, vẫn còn vương nước mắt, nhưng bên trong đã có một loại dịu dàng mới. Không phải dịu dàng dùng để che giấu vết thương, mà là dịu dàng thật sự đang được một sinh mệnh nhỏ bé thắp sáng.
Buổi chiều, Ôn Thanh Dư đi một mình đến cửa hàng Dư An.
Y không vào trong quá lâu, chỉ đứng ngoài cửa kính nhìn đội thợ làm việc. Tường cũ đã được cạo đi một phần, quầy gỗ đang được tháo xuống để gia cố, bụi bay trong nắng khiến khung cảnh có chút lộn xộn. Nhưng trong mắt Ôn Thanh Dư, nơi này không bừa bộn. Nó giống như một căn nhà đang thay áo mới, từng chút một chuẩn bị đón y và con đến sống những ngày tháng về sau.
Anh Phùng nhìn thấy y thì lập tức đi ra. “Ôn tiên sinh, sao cậu lại đến? Trong này bụi lắm, không vào được đâu.”
“Tôi không vào.” Ôn Thanh Dư cười nhẹ. “Chỉ đến xem một chút. Hôm nay vất vả cho mọi người rồi.”
“Không vất vả. Tiến độ ổn lắm.” Anh Phùng chỉ vào bên trong. “Quầy này giữ lại được, đánh bóng xong sẽ rất đẹp. Tường sơn màu kem như cậu chọn, cửa sổ thay rèm trắng. Bếp phía sau tôi đã kiểm tra, đường nước cần sửa nhưng không nghiêm trọng.”
Ôn Thanh Dư gật đầu. “Cảm ơn anh.”
Anh Phùng nhìn sắc mặt y, nhắc thêm: “Cậu cứ yên tâm nghỉ ngơi. Có gì tôi gọi điện. Đừng ngày nào cũng chạy qua, dì Lâm dặn tôi rồi, nói nếu để cậu đứng trong bụi lâu là bà ấy sẽ mắng tôi.”
Ôn Thanh Dư ngẩn ra, sau đó không nhịn được cười. Hóa ra Tần Duyệt về rồi, nhưng Nam Tân vẫn có rất nhiều người thay cô để mắt đến y. Y đứng dưới nắng chiều, lần đầu tiên cảm thấy mình không phải một người xa lạ trôi dạt đến đây. Thành phố này đang dùng cách rất chậm, rất vụn vặt, nhận lấy y.
Trên đường về, Ôn Thanh Dư mua một phần bánh chanh mật ong ở tiệm quen. Chủ tiệm đã nhận ra y, còn tặng thêm một chiếc bánh quy nhỏ, nói là món mới thử làm. Y cảm ơn, xách túi bánh đi bộ chậm rãi qua con phố lát đá. Gió biển thổi qua, mang theo tiếng chuông xe đạp và tiếng người bán hàng gọi nhau. Mặt trời sắp lặn, ánh sáng phủ lên mọi thứ một màu vàng nhạt dịu dàng.
Ôn Thanh Dư dừng lại bên lan can nhìn về phía biển.
Y lấy điện thoại ra, mở hộp thoại với Lục Cảnh Thần. Tin nhắn cuối cùng vẫn là câu “Anh cũng bảo trọng” của y. Lâu như vậy, hai người không liên lạc thêm. Có lẽ như vậy là tốt nhất. Lục Cảnh Thần đang ở thành phố cũ, trong cuộc sống không còn y. Còn y ở Nam Tân, có con, có cửa hàng Dư An, có những người mới quen dịu dàng. Họ giống như hai đường thẳng đã từng giao nhau rất sâu, bây giờ chậm rãi đi về hai hướng khác nhau.
Y nhìn hộp thoại một lúc, rồi thoát ra.
Không phải không còn đau. Chỉ là hôm nay, sau khi nghe thấy tim thai, nỗi đau ấy không còn là thứ lớn nhất trong lòng y nữa.
Về đến nhà, Ôn Thanh Dư ăn nửa phần bánh, uống sữa ấm rồi tắm rửa. Trước khi ngủ, y lấy tờ ảnh siêu âm ra nhìn thêm một lần. Chấm nhỏ trên ảnh vẫn mơ hồ, nhưng y càng nhìn càng thấy thân thiết. Y đặt ảnh bên gối, sau đó nằm xuống, bàn tay phủ lên bụng.
“An An.” Y gọi rất khẽ.
Đó chưa phải tên chính thức, chỉ là nhũ danh y bỗng nghĩ đến trên đường về. Bình an, yên ổn, không bị bỏ lại. Y không biết sau này có đổi hay không, nhưng trong khoảnh khắc này, hai chữ ấy giống một lời chúc mềm mại nhất mà y có thể dành cho con.
“An An, hôm nay ba nghe thấy con rồi.” Ôn Thanh Dư nhắm mắt, giọng rất nhẹ trong căn phòng yên tĩnh. “Ba từng rất sợ cơ thể này, cũng từng vì nó mà mất đi rất nhiều thứ. Nhưng nếu nhờ có nó mà con đến bên ba, vậy ba sẽ thử học cách không ghét nó nữa.”
Ngoài cửa sổ, tiếng sóng biển xa xa vang lên đều đặn. Trong căn hộ nhỏ nhìn thấy một góc biển, Ôn Thanh Dư nằm nghiêng dưới ánh đèn ngủ dịu, lần đầu tiên không mơ thấy căn phòng tân hôn lạnh lẽo nữa. Trước khi chìm vào giấc ngủ, y chỉ nhớ âm thanh tim thai rất nhỏ, nhanh và kiên cường, giống một lời đáp lại từ sinh mệnh bé bỏng trong cơ thể y.
Ba sẽ bảo vệ con.
Cũng sẽ bảo vệ chính mình.
(Hết chương 10)
Bình luận 💬 0