Chương 7: Sau khi rời khỏi anh
Ngày hôm sau, Ôn Thanh Dư không đi khám.
Y tỉnh lại trên sofa phòng khách khi trời đã sáng hẳn. Ánh nắng mùa đông rất nhạt, xuyên qua rèm cửa mỏng rơi xuống sàn nhà thành một vệt sáng lạnh. Cả người y đau nhức vì ngủ sai tư thế, cổ họng khô rát, dạ dày cũng âm ỉ khó chịu như bị ai dùng tay bóp nhẹ. Nhưng y vẫn nằm yên một lúc lâu, mắt nhìn bức ảnh cưới trên tường, cho đến khi lý trí chậm rãi trở về cùng sự thật rằng Lục Cảnh Thần đã rời khỏi căn nhà này.
Trên bàn trà, bản thỏa thuận ly hôn vẫn nằm trong phong bì trắng. Tối qua trước khi đi, Lục Cảnh Thần đã đặt nó lại rất ngay ngắn, giống như hắn sợ chỉ một nếp gấp nhỏ cũng khiến cuộc chia tay này trở nên thiếu trang trọng. Ôn Thanh Dư ngồi dậy, kéo chăn mỏng trượt xuống khỏi vai, nhìn phong bì ấy rất lâu rồi mới đưa tay cầm lên. Giấy tờ bên trong vẫn còn mùi mực in nhàn nhạt, hai chữ ký nằm cạnh nhau rõ ràng đến chói mắt. Chữ của Lục Cảnh Thần mạnh mẽ, trầm ổn, giống con người hắn. Chữ của Ôn Thanh Dư thanh tú hơn, nét cuối hơi nhẹ, như thể khi ký tên y đã dùng hết sức bình tĩnh còn sót lại.
Y từng ký tên mình bên cạnh Lục Cảnh Thần trên giấy đăng ký kết hôn.
Khi đó, nhân viên ở cục dân chính mỉm cười chúc hai người trăm năm hạnh phúc. Lục Cảnh Thần nắm tay y đi ra ngoài, ánh nắng ngoài cửa rất đẹp, hắn cúi đầu hôn lên chiếc nhẫn chưa chính thức đeo vào ngón tay y, thấp giọng nói: “Từ hôm nay, em không còn một mình nữa.” Ôn Thanh Dư khi ấy đã tin. Tin đến mức vừa xấu hổ vừa muốn khóc, tin đến mức tối đó về nhà lén nhìn giấy đăng ký rất lâu, giống như nhìn một tờ chứng nhận rằng mình cuối cùng cũng được thế giới này thừa nhận là người có nơi để về.
Bây giờ, y cũng cầm một tờ giấy.
Chỉ là tờ giấy này nói cho y biết, nơi để về kia đã không còn nữa.
Điện thoại trên bàn rung lên. Ôn Thanh Dư cúi đầu nhìn màn hình, là tin nhắn của luật sư do Lục Cảnh Thần sắp xếp, lời lẽ rất lịch sự, hỏi hôm nay y có thời gian trao đổi thủ tục tiếp theo không. Y nhìn tin nhắn rất lâu, ngón tay lơ lửng trên bàn phím, cuối cùng chỉ trả lời một chữ “có”. Tin nhắn vừa gửi đi, đối phương lập tức hẹn thời gian buổi chiều và nói có thể đến tận nhà nếu y không tiện ra ngoài. Ôn Thanh Dư vốn định đồng ý, nhưng ánh mắt vô thức lướt qua bức ảnh cưới trên tường, trong lòng đột nhiên sinh ra một sự kháng cự rất mỏng.
Y không muốn ở nơi này nói chuyện ly hôn.
Ít nhất, đừng ở trước bức ảnh cưới của họ.
Vì vậy y hẹn gặp ở văn phòng luật sư.
Tần Duyệt gọi điện đến trước khi Ôn Thanh Dư ra khỏi nhà. Lần này y không tránh được nữa, vừa bắt máy đã nghe giọng cô vang lên, mang theo chút bất mãn vì bị bỏ lơ tin nhắn tối qua: “Ôn Thanh Dư, cậu biến mất cả đêm là sao? Tôi hỏi cuối tuần đi ăn, cậu không trả lời. Mới cưới xong đã trọng sắc khinh bạn đến mức này rồi à?”
Ôn Thanh Dư đứng trước gương ở huyền quan, đang quàng khăn len. Y nhìn sắc mặt tái nhợt của mình trong gương, cố gắng cười nhẹ. “Xin lỗi, hôm qua tớ hơi mệt nên ngủ sớm.”
“Giọng cậu sao vẫn không ổn vậy?” Tần Duyệt lập tức nghi ngờ. “Từ sau lễ cưới đến giờ cậu cứ là lạ. Thanh Dư, có phải xảy ra chuyện gì không?”
Ôn Thanh Dư cúi đầu chỉnh lại khăn, tránh ánh mắt chính mình trong gương. “Không có gì.”
“Cậu lại nói không có gì.” Tần Duyệt hiếm khi nghiêm túc hẳn. “Tôi quen cậu bao nhiêu năm rồi, cậu nghĩ tôi không nghe ra sao? Rốt cuộc Lục Cảnh Thần có bắt nạt cậu không?”
Bốn chữ “Lục Cảnh Thần” khiến tay Ôn Thanh Dư khựng lại. Y im lặng quá lâu, lâu đến mức đầu dây bên kia cũng yên tĩnh theo. Tần Duyệt không còn thúc giục, nhưng chính sự yên lặng ấy khiến lớp vỏ bình tĩnh của Ôn Thanh Dư suýt nữa nứt ra. Y vịn tay lên tủ giày, ngón tay lạnh đến hơi đau.
Một lát sau, y nói rất khẽ: “Duyệt Duyệt, bọn tớ chuẩn bị ly hôn.”
Đầu bên kia không có tiếng động trong mấy giây.
Sau đó Tần Duyệt như không tin được, giọng đột nhiên cao lên: “Cậu nói gì?”
Ôn Thanh Dư nhắm mắt. “Bọn tớ đã ký thỏa thuận rồi. Chiều nay tớ đi gặp luật sư.”
“Không phải hai người mới kết hôn chưa đến nửa năm sao?” Tần Duyệt gần như bật dậy ở đầu dây bên kia, tiếng ghế va vào sàn vang lên rất rõ. “Ôn Thanh Dư, cậu đang ở đâu? Tôi qua tìm cậu ngay. Cậu đừng tự đi gặp luật sư, nghe chưa? Cậu đứng yên đó cho tôi.”
Ôn Thanh Dư muốn nói không cần, nhưng lời đến miệng lại không nói ra được. Trước kia bất cứ chuyện gì y cũng quen tự mình giải quyết, bởi vì không có ai đứng phía sau y quá lâu. Nhưng vào lúc này, khi căn nhà rộng lớn đến mức khiến y không thở nổi, câu “tôi qua tìm cậu ngay” của Tần Duyệt giống một bàn tay thật sự kéo y khỏi vũng nước lạnh.
Y cúi đầu, giọng khàn đi: “Được.”
Tần Duyệt đến rất nhanh. Cô gần như lao vào nhà, áo khoác còn dính hơi lạnh bên ngoài. Vừa nhìn thấy Ôn Thanh Dư đứng trong phòng khách, sắc mặt cô lập tức thay đổi. Chỉ hơn bốn tháng không gặp thường xuyên, người trước mặt đã gầy đi một vòng. Áo len rộng che đi vai lưng mảnh khảnh, sắc mặt nhợt nhạt, đôi mắt vẫn dịu dàng nhưng ánh sáng bên trong mờ đến mức khiến người ta đau lòng. Tần Duyệt vốn ôm một bụng lời muốn mắng, nhưng khi thật sự thấy y như vậy, những lời ấy đều nghẹn lại.
Cô bước đến, nắm lấy tay Ôn Thanh Dư. “Sao lại thành ra thế này?”
Ôn Thanh Dư rũ mắt. “Tớ không sao.”
“Cậu còn dám nói không sao?” Tần Duyệt hít sâu một hơi, cố ép giọng mình đừng run. “Ôn Thanh Dư, cậu nhìn cậu bây giờ đi. Đây là dáng vẻ của người không sao à? Lục Cảnh Thần đâu? Anh ta đâu rồi?”
“Anh ấy chuyển ra ngoài rồi.”
“Anh ta đề nghị ly hôn?”
Ôn Thanh Dư im lặng một chút rồi gật đầu.
Tần Duyệt tức đến bật cười, nhưng hốc mắt lại đỏ lên. “Hay lắm. Lúc theo đuổi cậu thì ngày nào cũng đứng dưới mưa, lúc cưới cậu thì nói muốn làm nhà của cậu. Bây giờ cưới chưa được nửa năm đã chuyển ra ngoài, còn để cậu một mình ở đây gặp luật sư? Lục Cảnh Thần giỏi thật đấy.”
“Duyệt Duyệt.” Ôn Thanh Dư nắm lại tay cô, giọng rất nhẹ. “Không phải một mình lỗi của anh ấy.”
“Vậy lỗi của ai? Của cậu sao?” Tần Duyệt nhìn y, giọng vừa tức vừa đau. “Cậu đừng nói với tôi cậu lại đang thay anh ta tìm lý do. Tôi không cần biết giữa hai người xảy ra chuyện gì, nhưng cậu biến thành như vậy, anh ta không thể nói một câu ‘giải thoát cho cả hai’ là xong.”
Ôn Thanh Dư nghe thấy bốn chữ “giải thoát cho cả hai”, đầu ngón tay khẽ run. Lục Cảnh Thần hôm qua không dùng đúng câu đó, nhưng ý nghĩa cũng gần như vậy. Hắn cho rằng ly hôn là để y không tiếp tục héo đi trong cuộc hôn nhân này. Ôn Thanh Dư hiểu. Y thật sự hiểu. Nhưng khi Tần Duyệt nói ra bằng giọng phẫn nộ như vậy, y mới nhận ra hóa ra có người sẽ vì y mà tức giận. Có người không đứng ở vị trí lý trí để phân tích ai đúng ai sai, chỉ đơn giản cảm thấy y bị tổn thương nên đau lòng.
Hốc mắt y nóng lên, nhưng y vẫn cố nhịn. “Chiều nay đi với tớ được không?”
Tần Duyệt lập tức nói: “Tất nhiên. Tôi không chỉ đi với cậu, tôi còn phải xem điều khoản của anh ta có vấn đề gì không. Dù Lục Cảnh Thần có tiền cũng đừng nghĩ dùng vài thứ tài sản là có thể đẩy cậu đi sạch sẽ.”
Ôn Thanh Dư lắc đầu. “Anh ấy cho tớ rất nhiều.”
“Cho nhiều thì sao? Cậu thiếu tiền của anh ta à?” Tần Duyệt nói xong lại thấy câu này không đúng, vì Ôn Thanh Dư đúng là không giàu, nhưng cô biết điều y cần chưa bao giờ là tiền. Cô hít sâu một hơi, giọng dịu xuống. “Ý tôi là, cậu phải nhận thứ nên nhận. Đừng vì cảm thấy không muốn nợ anh ta mà đẩy hết ra. Thanh Dư, sau khi ly hôn, cậu phải sống tiếp. Có tiền ít nhất sẽ khiến cậu có quyền lựa chọn nơi mình muốn đi.”
Ôn Thanh Dư nhìn cô, một lúc sau khẽ gật đầu. “Tớ biết.”
Buổi chiều, Tần Duyệt đi cùng Ôn Thanh Dư đến văn phòng luật sư.
Luật sư là người rất chuyên nghiệp, không hỏi chuyện riêng của hai người, chỉ giải thích từng điều khoản trong thỏa thuận. Căn nhà tân hôn sẽ sang tên cho Ôn Thanh Dư, khoản tiền mặt sẽ chuyển vào tài khoản riêng sau khi thủ tục ly hôn hoàn tất, phần quỹ đầu tư cá nhân cũng sẽ được chuyển nhượng hợp pháp. Toàn bộ điều khoản gần như không có điểm nào bất lợi cho y. Lục Cảnh Thần thậm chí còn để lại quyền lựa chọn: nếu Ôn Thanh Dư không muốn nhận cổ phần quỹ, có thể quy đổi thành tiền mặt hoặc bất động sản khác.
Tần Duyệt càng nghe càng nhíu mày. Không phải vì điều khoản kém, mà vì quá tốt. Tốt đến mức giống như người chuẩn bị thỏa thuận đã cố gắng dùng mọi cách có thể nghĩ ra để giảm bớt cảm giác tội lỗi của mình.
Luật sư nói xong, lịch sự hỏi: “Ôn tiên sinh có điểm nào muốn sửa đổi không?”
Ôn Thanh Dư nhìn tập giấy trước mặt. “Không cần. Cứ theo bản này.”
Tần Duyệt quay đầu nhìn y, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng nhịn xuống. Cô biết lúc này Ôn Thanh Dư không còn sức kéo dài thêm bất kỳ tranh chấp nào. Tiền bạc, nhà cửa, cổ phần, tất cả đều không phải thứ y thật sự để ý. Nếu có thể kết thúc nhanh một chút, có lẽ đối với y đã là một loại nhân nhượng cuối cùng với chính mình.
Khi ký thêm giấy tờ xác nhận, Ôn Thanh Dư vẫn rất bình tĩnh. Luật sư đưa bút, y nhận lấy, ký tên từng chỗ một. Tần Duyệt ngồi bên cạnh nhìn bàn tay y, phát hiện những ngón tay ấy gầy đến mức khớp xương rõ hơn trước. Cô bỗng nhớ đến Ôn Thanh Dư ngày lễ cưới. Khi ấy y mặc lễ phục trắng, dù căng thẳng nhưng trong mắt đầy ánh sáng. Cô còn từng trêu y rằng gương cũng bị y nhìn đến xấu hổ, còn nói Lục Cảnh Thần đứng ngoài kia chờ y giống như sắp xông vào cướp người.
Mới mấy tháng thôi.
Sao mọi thứ lại biến thành thế này?
Sau khi rời văn phòng luật sư, Tần Duyệt không để Ôn Thanh Dư về nhà ngay. Cô kéo y đến một quán ăn nhỏ gần đó, gọi cháo nóng và vài món thanh đạm. Ôn Thanh Dư vốn không muốn ăn, nhưng nhìn sắc mặt của Tần Duyệt, cuối cùng vẫn cầm thìa lên. Cháo đưa vào miệng không có mùi vị gì, nhưng hơi nóng làm dạ dày dễ chịu hơn một chút. Tần Duyệt nhìn y ăn được nửa bát mới miễn cưỡng dịu mặt.
“Cậu định thế nào?” Tần Duyệt hỏi. “Tiếp tục ở căn nhà đó sao?”
Ôn Thanh Dư cúi đầu nhìn bát cháo. “Tạm thời ở đó. Thủ tục chưa xong, đồ đạc cũng chưa dọn.”
“Vậy sau khi xong thì sao?”
“Có lẽ bán nhà.”
Tần Duyệt hơi bất ngờ. “Căn nhà đó vị trí rất tốt, anh ta sang tên cho cậu rồi, cậu bán đi làm gì?”
Ôn Thanh Dư im lặng một lát. “Ở đó, tớ ngủ không được.”
Chỉ một câu rất nhẹ đã khiến Tần Duyệt không hỏi tiếp được nữa. Căn nhà ấy từng được chuẩn bị như nhà tân hôn, mỗi góc đều có dấu vết của Lục Cảnh Thần và Ôn Thanh Dư. Nếu tình yêu còn nguyên vẹn, nó là nơi ấm áp. Nếu tình yêu đã vỡ, nó chỉ là một cái lồng được trang trí bằng kỷ niệm.
“Bán thì bán.” Tần Duyệt nói. “Cậu muốn đi đâu? Tôi có thể giúp cậu tìm nhà khác.”
Ôn Thanh Dư lắc đầu. “Tớ chưa nghĩ kỹ. Có thể rời thành phố này.”
Tần Duyệt sững lại. “Rời đi?”
“Ừ.” Ôn Thanh Dư khẽ khuấy cháo trong bát. “Ở đây có quá nhiều nơi từng đi cùng anh ấy. Công ty cũ, quán cà phê, cửa hàng hoa, con đường về nhà. Đi đâu cũng sẽ nhớ. Tớ muốn đến một nơi không ai biết tớ, mở một cửa hàng nhỏ, sống chậm một chút.”
Tần Duyệt nhìn y, trong lòng vừa đau vừa không nỡ. “Cậu muốn trốn anh ta sao?”
Ôn Thanh Dư suy nghĩ rất lâu, cuối cùng nhẹ nhàng lắc đầu. “Không phải trốn anh ấy. Là tớ muốn tìm một nơi không cần cố làm Ôn Thanh Dư từng được Lục Cảnh Thần yêu nữa.”
Tần Duyệt không nói nên lời.
Sau ngày đó, thủ tục ly hôn bắt đầu được tiến hành theo đúng quy trình. Vì hai người đều đồng ý, không tranh chấp tài sản, mọi việc diễn ra rất thuận lợi. Lục Cảnh Thần không xuất hiện trước mặt Ôn Thanh Dư nữa, chỉ thỉnh thoảng thông qua luật sư hoặc trợ lý Trần xác nhận vài chi tiết. Hắn giống như thật sự giữ lời, không dùng sự tồn tại của mình khiến y khó xử thêm. Nhưng sự không xuất hiện ấy cũng giống một kiểu rời đi rất hoàn chỉnh, hoàn chỉnh đến mức khiến Ôn Thanh Dư có lúc ngồi trong phòng khách, nhìn chiếc cốc của hắn đã được cất vào tủ, lại cảm thấy những tháng ngày trước kia giống như một giấc mộng dài.
Tần Duyệt thường xuyên đến ở cùng y vài hôm. Cô không hỏi quá nhiều, chỉ kéo y ra ngoài ăn cơm, ép y đi dạo, thỉnh thoảng mắng Lục Cảnh Thần vài câu rồi lại sợ chạm vào vết thương của y nên ngậm miệng. Ôn Thanh Dư biết cô lo lắng, vì vậy cố gắng ăn nhiều hơn, cũng bắt đầu dọn dẹp đồ đạc trong nhà.
Dọn nhà là một việc rất kỳ lạ.
Nó buộc con người phải chạm vào những kỷ niệm được cất trong từng ngăn tủ. Ôn Thanh Dư tìm thấy chiếc khăn quàng cổ Lục Cảnh Thần mua cho y vào mùa đông năm ngoái, tìm thấy tấm thiệp nhỏ viết “Thanh Dư, sinh nhật vui vẻ”, tìm thấy một cặp cốc đôi họ từng chọn trong siêu thị vì y nói màu men rất đẹp. Những thứ ấy không đắt đến mức không nỡ bỏ, nhưng mỗi món đều có một đoạn ký ức gắn vào. Có lúc y cầm lên rất lâu, cuối cùng đặt vào thùng giấy ghi “để lại”; có lúc vừa nhìn thấy đã lập tức bỏ vào thùng “không mang đi”, sợ chỉ cần nhìn thêm một giây sẽ không chịu nổi.
Ảnh cưới trên tường được tháo xuống vào một buổi chiều trời mưa.
Người của cửa hàng nội thất đến tháo khung ảnh. Ôn Thanh Dư đứng bên cạnh nhìn họ cẩn thận gỡ ảnh xuống, nơi bức ảnh từng treo để lại một mảng tường sáng hơn xung quanh. Y nhìn khoảng trống ấy, bỗng cảm thấy căn nhà này cuối cùng cũng lộ ra dáng vẻ thật sự sau khi mất đi lớp trang trí hạnh phúc. Trống rỗng, lạnh lẽo, không thuộc về ai cả.
Người thợ hỏi: “Ôn tiên sinh, khung ảnh này để đâu ạ?”
Ôn Thanh Dư im lặng một chút. “Bọc lại giúp tôi, để vào kho.”
Tần Duyệt đứng bên cạnh cau mày. “Không vứt à?”
“Không vứt.” Ôn Thanh Dư nói. “Ít nhất ngày đó từng là thật.”
Tần Duyệt nhìn y, cuối cùng không khuyên nữa.
Ngày thủ tục ly hôn chính thức hoàn tất là một ngày nắng rất đẹp.
Ôn Thanh Dư và Lục Cảnh Thần gặp nhau ở cục dân chính. Đây là lần đầu tiên hai người đứng đối diện sau gần một tháng kể từ ngày Lục Cảnh Thần rời nhà. Hắn gầy đi một chút, dưới mắt có quầng xanh nhạt, nhưng vẫn mặc áo khoác đen thẳng thớm, dáng vẻ trầm ổn như cũ. Ôn Thanh Dư cũng mặc rất gọn gàng, áo len trắng cổ cao, áo khoác màu be, khăn len che đi nửa cằm. Nếu không nhìn kỹ sắc mặt, họ vẫn giống một đôi người yêu cũ gặp lại trong bình tĩnh, không ai biết mấy tháng qua đã mài họ thành dáng vẻ thế nào.
Lục Cảnh Thần nhìn y rất lâu, cuối cùng chỉ nói: “Em gầy hơn rồi.”
Ôn Thanh Dư khẽ cười. “Anh cũng vậy.”
Một câu đối thoại bình thường đến mức khiến cả hai đều im lặng.
Quy trình không kéo dài quá lâu. Nhân viên xác nhận lại ý nguyện ly hôn của hai người, hỏi có cần suy nghĩ thêm không. Ôn Thanh Dư chưa mở miệng, Lục Cảnh Thần đã nhìn sang y trước. Trong khoảnh khắc ấy, Ôn Thanh Dư biết chỉ cần mình nói không muốn, có lẽ Lục Cảnh Thần sẽ lập tức dừng lại. Hắn vẫn yêu y, điều này y chưa từng nghi ngờ. Nhưng tình yêu không phải câu trả lời duy nhất cho cuộc sống. Sau gần nửa năm, y đã không còn muốn tiếp tục chứng minh mình đáng được người kia vượt qua chướng ngại.
Vì vậy y nói: “Không cần. Chúng tôi đã suy nghĩ kỹ.”
Lục Cảnh Thần rũ mắt, vài giây sau cũng nói: “Đúng, đã suy nghĩ kỹ.”
Khi giấy chứng nhận ly hôn được đưa ra, Ôn Thanh Dư nhìn nó một lúc rồi cất vào túi. Không đau dữ dội như tưởng tượng. Có lẽ nỗi đau thật sự đã xảy ra từ rất lâu trước đó, ngày hôm nay chỉ là đem một kết quả đã mục rữa trong lòng đặt dưới ánh sáng, đóng dấu, xác nhận, kết thúc.
Ra khỏi cục dân chính, nắng bên ngoài rơi xuống bậc thềm trắng. Lục Cảnh Thần đi bên cạnh y, hai người cùng dừng lại dưới hàng cây ven đường. Không ai lập tức rời đi. Họ từng từ nơi này bước ra với giấy đăng ký kết hôn trong tay, Lục Cảnh Thần nắm tay y rất chặt, còn y vì ngượng mà không dám cười quá rõ. Bây giờ họ lại đứng ở đây, chỉ là tay mỗi người đều trống.
“Anh đưa em về?” Lục Cảnh Thần hỏi.
Ôn Thanh Dư lắc đầu. “Tần Duyệt đang chờ em ở quán cà phê bên kia.”
“Vậy…” Lục Cảnh Thần dừng một chút. “Sau này em định ở đâu?”
“Chưa quyết định. Có lẽ bán nhà rồi rời khỏi thành phố.”
Sắc mặt Lục Cảnh Thần khẽ thay đổi. “Rời đi?”
Ôn Thanh Dư nhìn hàng cây trước mặt. “Ừ. Em muốn đổi nơi sống.”
Lục Cảnh Thần im lặng rất lâu. “Một mình em ổn không?”
Ôn Thanh Dư quay đầu nhìn hắn. Trước kia nếu nghe câu này, có lẽ y sẽ thấy ấm áp. Bây giờ y chỉ cảm thấy lòng mình nhẹ đến trống rỗng. “Trước khi gặp anh, em cũng sống một mình rất lâu.”
Lục Cảnh Thần như bị câu này chặn lại, môi mỏng mím chặt.
Ôn Thanh Dư biết mình lại nói lời làm hắn đau. Nhưng y đã không còn đủ sức cân nhắc từng câu từng chữ để không ai bị thương nữa. Họ đã ly hôn. Từ hôm nay trở đi, y không còn là người cần cố gắng duy trì cuộc hôn nhân này, cũng không còn là người phải làm cho Lục Cảnh Thần bớt áy náy.
“Cảnh Thần.” Y gọi hắn bằng giọng rất nhẹ. “Sau này đừng hỏi em có ổn không nữa.”
Lục Cảnh Thần nhìn y.
Ôn Thanh Dư khẽ cười. “Vì dù không ổn, em cũng sẽ phải ổn thôi.”
Lục Cảnh Thần đỏ mắt, nhưng hắn không bước lên. Hắn biết bây giờ mình không còn tư cách ôm y, càng không có tư cách nói anh vẫn ở đây. Chính hắn đã ký tên lên giấy ly hôn, chính hắn đã chọn buông tay vì nghĩ đó là giải thoát cho cả hai. Nếu sau khi buông tay lại muốn dùng sự đau lòng của mình giữ người ở lại, vậy quá ích kỷ.
“Thanh Dư.” Hắn nói khàn giọng. “Anh thật sự hy vọng em sống tốt.”
“Em biết.” Ôn Thanh Dư gật đầu. “Anh cũng vậy.”
Nói xong, y xoay người đi về phía quán cà phê nơi Tần Duyệt đang chờ. Bước chân của y không nhanh, nhưng rất ổn. Lục Cảnh Thần đứng tại chỗ nhìn bóng lưng ấy đi xa dần. Ánh nắng mùa đông rơi lên vai Ôn Thanh Dư, làm bóng dáng y mỏng đến như sắp tan vào dòng người. Có một khoảnh khắc, Lục Cảnh Thần gần như muốn gọi tên y. Nhưng cuối cùng hắn chỉ đứng yên, để người mà hắn từng hứa sẽ trở thành nhà từng bước rời khỏi mình.
Sau ngày ly hôn, Ôn Thanh Dư bắt đầu liên hệ môi giới bán nhà.
Căn nhà vị trí tốt, bảo dưỡng kỹ, lại thuộc khu dân cư cao cấp nên rất nhanh có người hỏi mua. Ôn Thanh Dư không quá để ý giá cao thấp, chỉ yêu cầu thủ tục nhanh gọn. Tần Duyệt từng khuyên y không cần gấp như vậy, có thể cho thuê trước, chờ tâm trạng ổn định rồi quyết định. Nhưng Ôn Thanh Dư lắc đầu. Y biết nếu còn giữ căn nhà này, trong lòng y sẽ luôn có một sợi dây kéo về những ngày cũ. Muốn rời đi, phải rời cho sạch sẽ một chút.
Trong thời gian chờ giao dịch, y tạm thời chuyển đến căn hộ nhỏ của Tần Duyệt. Đồ đạc mang theo không nhiều, vài bộ quần áo, máy tính, giấy tờ quan trọng, một chiếc hộp đựng những món y không nỡ vứt. Nhẫn cưới được y tháo ra vào buổi tối đầu tiên ở nhà Tần Duyệt. Ngón áp út sau khi tháo nhẫn để lại một vòng hằn rất nhạt. Ôn Thanh Dư nhìn dấu hằn ấy rất lâu, cuối cùng đặt nhẫn vào hộp gỗ nhỏ, cùng với vài tấm ảnh cưới chưa đóng khung.
Tần Duyệt ngồi bên cạnh, mắt đỏ nhưng không nói gì.
Ôn Thanh Dư đóng hộp lại. “Đừng nhìn tớ như vậy.”
“Tôi đau lòng cho cậu không được à?”
“Được.” Ôn Thanh Dư cười rất nhẹ. “Nhưng đừng khóc. Cậu khóc, tớ cũng sẽ muốn khóc.”
Tần Duyệt lập tức ngẩng đầu hít sâu, cố nhịn nước mắt. “Được, không khóc. Tối nay ăn lẩu nhé? Không cay, nấu thanh đạm. Chúng ta chúc mừng cậu độc thân trở lại.”
Ôn Thanh Dư vốn muốn đáp được, nhưng vừa nghe đến chữ lẩu, dạ dày đột nhiên cuộn lên. Y vội đứng dậy chạy vào phòng vệ sinh, chống tay bên bồn rửa nôn khan một trận. Lần này cơn buồn nôn đến mạnh hơn trước, khiến trước mắt y hơi tối lại. Tần Duyệt chạy theo, vỗ lưng y, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Không được, mai tôi đưa cậu đi bệnh viện.”
Ôn Thanh Dư súc miệng, giọng yếu đi. “Có lẽ dạ dày thôi.”
“Dạ dày cái gì mà kéo dài lâu như vậy?” Tần Duyệt tức giận nói. “Cậu còn gầy thành thế này. Mai đi khám tổng quát, không được cãi.”
Ôn Thanh Dư quá mệt, cuối cùng không từ chối nữa.
Sáng hôm sau, Tần Duyệt xin nghỉ nửa ngày, kéo Ôn Thanh Dư đến bệnh viện tư nhân mà cô quen. Vì tình trạng cơ thể của Ôn Thanh Dư đặc biệt, y vốn rất kháng cự kiểm tra chuyên sâu. Nhưng bác sĩ nữ tiếp nhận rất ôn hòa, cũng cam đoan thông tin riêng tư sẽ được bảo mật. Ôn Thanh Dư ngồi trong phòng khám, tay đặt trên đầu gối, cố gắng trả lời từng câu hỏi. Khi bác sĩ hỏi lần thân mật gần nhất là khi nào, sắc mặt y trắng đi rất nhẹ.
Tần Duyệt ngồi bên cạnh, lập tức nắm lấy tay y.
Ôn Thanh Dư im lặng một lát, cuối cùng trả lời bằng giọng rất nhỏ: “Khoảng hơn hai tháng trước.”
Bác sĩ nhìn kết quả kiểm tra sơ bộ, vẻ mặt dần nghiêm túc hơn. Bà không nói ngay, chỉ kê thêm một vài xét nghiệm. Thời gian chờ kết quả không quá dài, nhưng đối với Ôn Thanh Dư lại giống như kéo dài cả một buổi chiều. Y ngồi trên ghế ngoài hành lang, tay lạnh đến mức Tần Duyệt phải dùng cả hai tay ủ lấy.
“Không sao đâu.” Tần Duyệt nói. “Có bệnh thì chữa. Tôi ở đây với cậu.”
Ôn Thanh Dư gật đầu, nhưng trong lòng có một dự cảm rất lạ. Nó không hoàn toàn là sợ hãi, cũng không hoàn toàn là bất an. Giống như có thứ gì đó rất nhỏ, rất xa, đang chậm rãi gõ cửa cuộc đời y.
Khi bác sĩ gọi tên Ôn Thanh Dư vào phòng, y đứng dậy, bước chân hơi nhẹ.
Bác sĩ nhìn y, giọng rất dịu nhưng rõ ràng: “Ôn tiên sinh, kết quả cho thấy cậu đã mang thai khoảng mười tuần.”
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả âm thanh xung quanh đều biến mất.
Ôn Thanh Dư ngồi trước bàn bác sĩ, mắt mở rất to, nhưng dường như không hiểu câu nói kia. Mang thai. Khoảng mười tuần. Hai cụm từ đặt cạnh nhau, xa lạ đến mức giống một câu chuyện của người khác. Y vô thức đặt tay lên bụng mình. Nơi đó vẫn phẳng lặng như cũ, dưới lớp áo len không có bất kỳ thay đổi rõ ràng nào. Nhưng bác sĩ sẽ không nói đùa, kết quả kiểm tra cũng không nói dối.
Tần Duyệt là người phản ứng trước. Cô nhìn bác sĩ, lại nhìn Ôn Thanh Dư, giọng run lên: “Bác sĩ, ý của bà là… cậu ấy thật sự có thai?”
Bác sĩ gật đầu. “Đúng vậy. Với tình trạng cơ thể của Ôn tiên sinh, khả năng mang thai vốn tồn tại, chỉ là cần theo dõi cẩn thận hơn người bình thường. Hiện tại thai còn nhỏ, tình trạng chưa thể nói là hoàn toàn ổn định. Cơ thể cậu ấy suy nhược, tinh thần căng thẳng kéo dài, cần nghỉ ngơi nhiều, bổ sung dinh dưỡng và tái khám đúng hẹn.”
Ôn Thanh Dư vẫn không nói gì.
Tần Duyệt nắm tay y chặt hơn. “Thanh Dư?”
Ôn Thanh Dư chậm rãi chớp mắt. Phải mất rất lâu, y mới như tìm lại được giọng nói của mình. “Bác sĩ… đứa bé có khỏe không?”
Bác sĩ nhìn y, ánh mắt dịu xuống. “Hiện tại cần theo dõi thêm, nhưng chưa thấy dấu hiệu quá xấu. Quan trọng là từ bây giờ cậu phải chăm sóc cơ thể thật tốt. Trạng thái của cậu sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến thai nhi.”
Thai nhi.
Hai chữ này rơi xuống lòng Ôn Thanh Dư, rất nhẹ, lại khiến nơi sâu nhất trong lồng ngực y run lên. Vừa rồi y còn như người bị ném vào khoảng không, nhưng khi nghe bác sĩ nói đứa bé cần y chăm sóc cơ thể, nỗi hoang mang bỗng bị một thứ cảm xúc khác chậm rãi đẩy ra. Y không còn là một người hoàn toàn trống rỗng nữa. Trong cơ thể mà y từng tự ti, từng sợ bị ghét bỏ, vậy mà đang có một sinh mệnh nhỏ bé tồn tại.
Một liên kết máu mủ thuộc về y.
Ôn Thanh Dư cúi đầu, bàn tay đặt trên bụng không dám dùng lực. Hốc mắt y nóng lên rất nhanh. Y là cô nhi, từ nhỏ đã không biết cha mẹ ruột là ai, cũng chưa từng có một người thân thật sự thuộc về mình. Lục Cảnh Thần từng hứa cho y một mái nhà, nhưng cuối cùng mái nhà ấy đã khép cửa. Y tưởng mình lại trở về một mình, không ngờ trong lúc y không biết gì, đã có một đứa trẻ lặng lẽ ở lại với y.
Tần Duyệt nhìn y, vừa đau lòng vừa lo sợ. “Thanh Dư, cậu…”
Ôn Thanh Dư ngẩng đầu nhìn bác sĩ, giọng vẫn run, nhưng ánh mắt đã có một chút ánh sáng rất nhỏ. “Nếu tôi muốn giữ đứa bé, cần làm gì?”
Tần Duyệt sững người.
Bác sĩ không bất ngờ, chỉ nghiêm túc nói cho y những điều cần chú ý, từ dinh dưỡng, nghỉ ngơi, kiểm tra định kỳ đến nguy cơ có thể gặp phải. Ôn Thanh Dư nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu, hỏi lại những chỗ chưa rõ. Ban đầu tay y vẫn run, nhưng càng về sau càng ổn định. Tần Duyệt ngồi bên cạnh nhìn y, bỗng nhận ra trong khoảnh khắc quyết định giữ đứa bé, Ôn Thanh Dư như có thứ gì đó để bám vào giữa cơn biển động.
Ra khỏi bệnh viện, trời bên ngoài đã xế chiều.
Tần Duyệt dìu Ôn Thanh Dư đi rất chậm, sợ y mệt. Đến bãi đỗ xe, cô cuối cùng không nhịn được hỏi: “Cậu thật sự muốn giữ đứa bé sao?”
Ôn Thanh Dư đứng bên xe, tay vẫn đặt rất nhẹ lên bụng. Gió lạnh thổi qua làm tóc y hơi rối, sắc mặt y vẫn tái, nhưng ánh mắt không còn trống rỗng như những ngày trước. Y im lặng rất lâu, sau đó gật đầu.
“Muốn.”
“Nhưng cậu phải nghĩ kỹ.” Tần Duyệt nghẹn giọng. “Một mình nuôi con không dễ. Cơ thể cậu lại đặc biệt, bác sĩ cũng nói sẽ vất vả hơn người khác. Còn Lục Cảnh Thần… cậu định nói cho anh ta biết không?”
Nghe đến cái tên ấy, ánh sáng nhỏ trong mắt Ôn Thanh Dư chậm rãi lặng xuống.
Y nhớ đến đêm mưa hơn hai tháng trước. Nhớ Lục Cảnh Thần say rượu ôm y, nói anh muốn em. Nhớ sáng hôm sau hắn tỉnh lại hỏi mình có làm gì quá giới hạn không. Nhớ ngày ly hôn, hắn nói hy vọng y sống tốt. Tất cả ký ức ấy cuộn lên, đau nhưng không còn sắc bén như trước, bởi dưới lòng bàn tay y bây giờ có một sinh mệnh nhỏ hơn mọi nỗi đau.
“Không nói.” Ôn Thanh Dư nhẹ giọng đáp.
Tần Duyệt mở to mắt. “Thanh Dư…”
“Ít nhất bây giờ không nói.” Ôn Thanh Dư ngắt lời cô, nhưng giọng không nặng. “Duyệt Duyệt, đứa bé này đến từ cơ thể mà anh ấy không thể chấp nhận. Nếu nói cho anh ấy biết, anh ấy sẽ làm gì? Vì trách nhiệm mà quay lại sao? Vì áy náy mà chăm sóc tớ và con sao? Hay lại một lần nữa phải đứng giữa tình yêu, sợ hãi và trách nhiệm?”
Tần Duyệt không trả lời được.
Ôn Thanh Dư cúi đầu nhìn bụng mình, giọng mềm đi rất nhiều. “Tớ không muốn đứa bé vừa đến thế giới này đã trở thành lý do khiến ai đó khó xử. Cũng không muốn dùng con để kéo một người đã rời đi quay lại. Nếu Lục Cảnh Thần biết, có lẽ anh ấy sẽ không bỏ mặc. Nhưng tớ đã không còn muốn sống trong sự chăm sóc vì áy náy nữa.”
Tần Duyệt đỏ mắt. “Vậy còn cậu thì sao? Cậu một mình chịu được không?”
Ôn Thanh Dư nhìn cô, hồi lâu sau mới khẽ cười. Nụ cười ấy rất nhạt, nhưng không còn trống rỗng hoàn toàn. “Tớ không còn một mình nữa.”
Chỉ một câu đã khiến Tần Duyệt quay mặt đi lau nước mắt.
Ôn Thanh Dư cũng muốn khóc, nhưng lần này nước mắt không chỉ vì đau lòng. Trong nỗi sợ hãi và hoang mang còn có một chút vui mừng rất nhỏ, nhỏ như đốm lửa được che trong lòng bàn tay giữa đêm đông. Y biết con đường phía trước sẽ rất khó. Biết cơ thể mình có thể chịu nhiều vất vả, biết một mình sinh con nuôi con không phải chuyện chỉ dựa vào tình yêu là đủ. Nhưng từ khi biết có đứa bé này, trái tim vốn bị ly hôn khoét rỗng của y bỗng có một nơi được lấp lại rất nhẹ.
Đó là con của y.
Là người thân máu mủ đầu tiên thật sự thuộc về y.
Tối hôm ấy, Ôn Thanh Dư ngồi trong phòng khách nhà Tần Duyệt, cầm sổ tay ghi lại từng lời bác sĩ dặn. Ăn gì, tránh gì, khi nào tái khám, dấu hiệu nguy hiểm cần chú ý. Tần Duyệt ngồi đối diện, vừa tra thông tin vừa lẩm bẩm sau này phải đổi thực đơn, phải tìm bác sĩ tốt hơn, phải xem thành phố nào khí hậu phù hợp để dưỡng thai nếu Ôn Thanh Dư thật sự muốn rời đi.
Ôn Thanh Dư nghe cô nói, trong lòng dần yên xuống.
Điện thoại trên bàn sáng lên. Là tin nhắn của Lục Cảnh Thần.
“Thủ tục sang tên nhà đã hoàn tất. Nếu em cần hỗ trợ bán nhà, anh có thể để người giúp em xử lý. Gần đây trời lạnh, nhớ giữ ấm.”
Ôn Thanh Dư nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Trước kia, mỗi lần Lục Cảnh Thần nhắn “nhớ giữ ấm”, y đều thấy trong lòng mềm đi. Bây giờ y vẫn mềm lòng, nhưng sự mềm lòng ấy đã không còn dẫn y quay về phía hắn nữa. Y đặt tay lên bụng, cảm nhận nơi đó vẫn yên tĩnh, sau đó chậm rãi trả lời.
“Cảm ơn. Tôi sẽ tự xử lý.”
Gửi xong, y tắt màn hình điện thoại.
Ở một nơi khác trong thành phố, Lục Cảnh Thần ngồi trong căn hộ tạm thời của mình, nhìn hai chữ “cảm ơn” và cách xưng hô đã đổi thành “tôi”, rất lâu không động. Hắn không biết ngay lúc này, giữa hắn và Ôn Thanh Dư đã có một sinh mệnh nhỏ bé tồn tại. Hắn càng không biết, chính khoảnh khắc Ôn Thanh Dư đặt điện thoại xuống, y đã âm thầm quyết định rời khỏi thành phố này nhanh hơn.
Ôn Thanh Dư mở lại sổ tay, viết xuống dòng đầu tiên trên trang mới.
“Bảo bảo, từ hôm nay ba sẽ học cách sống thật tốt.”
Ngòi bút dừng lại một lúc, y lại viết thêm một câu.
“Ba sẽ cho con một mái nhà. Dù chỉ có ba và con, cũng sẽ là một mái nhà rất ấm.”
Ngoài cửa sổ, đêm mùa đông vẫn lạnh. Nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, Ôn Thanh Dư không còn cảm thấy mình bị bỏ lại hoàn toàn trong bóng tối. Có một nhịp tim rất nhỏ chưa thể nghe thấy, một sinh mệnh rất nhỏ chưa thể gọi tên, đang lặng lẽ ở cùng y, kéo y khỏi cuộc hôn nhân đã kết thúc, dẫn y bước về phía một tương lai vừa xa lạ vừa mong manh.
Y vẫn đau.
Nhưng từ đêm nay, y có lý do để không gục xuống nữa.
(Hết chương 7)
Bình luận 💬 0