Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU LY HÔN, TÔI MANG CON RỜI KHỎI ANH

Chương 8: Đứa Trẻ Của Một Mình Em

Chương 1: Lễ Cưới Trong Mơ Chương 2: Bí Mật Đêm Tân Hôn Chương 3: Căn Phòng Sáng Đèn Đến Bình Minh Chương 4: Hôn Nhân Không Tiếng Cười Chương 5: Một Lần Say Rượu Chương 6: Đơn Ly Hôn Chương 7: Sau Khi Rời Khỏi Anh Chương 8: Đứa Trẻ Của Một Mình Em Chương 9: Thành Phố Nam Tân Chương 10: Sinh Mệnh Nhỏ Bé Chương 11: Dư An Chương 12: Năm Năm Sau Chương 13: Người Cũ Dưới Cơn Mưa Chương 14: Chú Lục Không Được Đến Quá Gần Chương 15: Anh Vẫn Chưa Quên Em
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 8: Đứa Trẻ Của Một Mình Em

Sau khi biết mình mang thai, Ôn Thanh Dư mất ba ngày mới thật sự tin rằng trong cơ thể mình đang có một sinh mệnh nhỏ bé.

Ba ngày ấy, y không khóc nhiều. Ngược lại, y bình tĩnh đến mức Tần Duyệt nhìn mà sợ. Y ăn đúng bữa theo lời bác sĩ dặn, dù mỗi bữa chỉ ăn được rất ít. Y uống sữa ấm, uống thuốc bổ, ghi chú thời gian tái khám lên điện thoại, còn nghiêm túc tra từng món ăn thích hợp cho người đang mang thai giai đoạn đầu. Tần Duyệt vốn chuẩn bị rất nhiều lời an ủi, thậm chí đã nghĩ sẵn nếu Ôn Thanh Dư hoảng loạn thì mình sẽ ôm y khóc một trận, không ngờ người cần được an ủi lại giống như chỉ sau một đêm đã học được cách đứng vững.

Nhưng càng như vậy, Tần Duyệt càng đau lòng.

Cô biết Ôn Thanh Dư không phải không sợ. Một người vừa ly hôn, sức khỏe suy yếu, không có gia đình phía sau, lại mang thai trong tình huống phức tạp như vậy, sao có thể thật sự không sợ. Chỉ là đứa trẻ này đến vào lúc y gần như mất hết nơi để bám víu, vì vậy y không cho phép bản thân sụp đổ. Trước kia Ôn Thanh Dư có thể vì chính mình mà nhịn ăn, mất ngủ, lặng lẽ chịu đựng; bây giờ trong bụng y có một sinh mệnh khác, y lập tức học cách yêu thương bản thân một chút, bởi vì cơ thể này không còn chỉ thuộc về một mình y nữa.

Buổi sáng ngày thứ tư, Tần Duyệt tỉnh dậy đã thấy Ôn Thanh Dư ngồi bên bàn ăn, trước mặt đặt một bát cháo bí đỏ nhỏ và một ly sữa ấm. Y ăn rất chậm, mỗi thìa đều phải dừng lại một lát mới nuốt xuống, nhưng vẫn kiên trì ăn hết nửa bát. Ánh nắng sớm rơi qua rèm cửa, phủ lên gương mặt y một tầng sáng nhạt. So với mấy ngày trước, sắc mặt y vẫn tái, nhưng ánh mắt không còn trống rỗng như lúc vừa cầm giấy ly hôn bước ra khỏi cục dân chính.

Tần Duyệt đứng ở cửa phòng nhìn một lúc, cuối cùng đi đến kéo ghế ngồi xuống đối diện y. “Hôm nay thấy thế nào?”

Ôn Thanh Dư đặt thìa xuống, đưa tay chạm nhẹ lên bụng mình theo bản năng. “Không nôn nhiều như hôm qua. Chỉ hơi mệt.”

“Vậy hôm nay đừng ra ngoài.” Tần Duyệt rót cho mình một ly nước, ánh mắt dừng trên quyển sổ tay trước mặt y. Trên trang giấy viết đầy chữ nhỏ ngay ngắn, từ thực đơn hằng ngày đến những điều cần tránh, thậm chí còn có vài dòng ghi chú về thành phố ven biển phía Nam. “Cậu lại thức khuya tra thông tin à?”

“Không thức khuya.” Ôn Thanh Dư khẽ cười. “Tớ ngủ trước mười một giờ. Sáng dậy sớm nên xem một chút.”

Tần Duyệt cầm quyển sổ lên, đọc thấy mấy chữ “Nam Tân” được khoanh tròn bằng bút xanh. Cô hơi nhíu mày. “Cậu thật sự muốn đến Nam Tân?”

Ôn Thanh Dư gật đầu. “Tớ đã xem rồi. Thành phố không quá lớn, nhịp sống chậm, gần biển, khí hậu ấm hơn bên này. Chi phí sinh hoạt cũng không quá cao. Nếu bán căn nhà kia thuận lợi, tớ có thể mua một căn hộ nhỏ hoặc thuê trước, còn lại giữ làm tiền sinh con và mở cửa hàng.”

“Cậu đang mang thai, một mình đi xa như vậy tôi không yên tâm.” Tần Duyệt đặt sổ xuống, giọng nghiêm túc. “Nếu chỉ vì muốn tránh Lục Cảnh Thần thì không cần. Thành phố này lớn như vậy, cậu không muốn gặp anh ta thì có thể không gặp. Cậu ở lại đây, ít nhất còn có tôi. Tôi có thể đưa cậu đi khám, có thể chăm cậu lúc cậu khó chịu. Cậu chạy đến Nam Tân, nếu nửa đêm đau bụng, nếu gặp chuyện gì, cậu gọi ai?”

Ôn Thanh Dư im lặng nghe cô nói xong, không phản bác ngay. Y biết Tần Duyệt lo cho mình, cũng biết một người đang mang thai rời khỏi nơi quen thuộc không phải quyết định dễ dàng. Nhưng thành phố này có quá nhiều dấu vết của y và Lục Cảnh Thần. Chỉ cần đi ngang một con đường từng đi qua, nhìn thấy một cửa hàng từng vào cùng nhau, nghe ai đó vô tình nhắc đến Lục thị, trái tim y lại giống như bị kéo ngược về những tháng ngày vừa ngọt vừa đau ấy.

Y không muốn con mình lớn lên trong nỗi buồn đó.

“Duyệt Duyệt.” Ôn Thanh Dư nhẹ giọng nói. “Tớ không chỉ muốn tránh anh ấy. Tớ muốn bắt đầu lại thật sự.”

Tần Duyệt nhìn y.

Ôn Thanh Dư cúi đầu, đầu ngón tay chậm rãi vuốt lên mép sổ. “Nếu ở lại đây, dù tớ nói không gặp, thật ra vẫn sẽ luôn nghĩ đến anh ấy. Con đường nào cũng có ký ức, căn nhà nào cũng có bóng dáng anh ấy. Tớ sợ mình sẽ mãi nhìn về phía sau. Nhưng bảo bảo không nên cùng tớ sống như vậy. Con chưa từng làm sai điều gì, con không nên vừa sinh ra đã phải ở trong một thành phố khiến ba nó mỗi lần thở đều thấy đau.”

Tần Duyệt mím môi, giọng dịu xuống nhưng vẫn không cam lòng. “Vậy cậu định cả đời không nói cho Lục Cảnh Thần biết sao? Thanh Dư, tôi không đứng về phía anh ta, tôi chỉ nói một câu thực tế. Đứa trẻ cũng là con anh ta.”

Ôn Thanh Dư đặt tay lên bụng, ánh mắt chậm rãi mềm xuống, nhưng giọng nói lại rất rõ ràng. “Tớ biết.”

“Biết mà cậu vẫn định giấu?”

“Ít nhất hiện tại phải giấu.” Ôn Thanh Dư ngẩng đầu nhìn cô. “Tớ vừa ly hôn với anh ấy. Nếu bây giờ nói mình mang thai, mọi chuyện sẽ biến thành gì? Anh ấy sẽ quay lại, sẽ chịu trách nhiệm, sẽ sắp xếp bác sĩ tốt nhất, nơi ở tốt nhất, người chăm sóc tốt nhất. Anh ấy sẽ làm tất cả những điều một người cha, một người từng là bạn đời nên làm. Nhưng Duyệt Duyệt, như vậy không có nghĩa là anh ấy có thể yêu cơ thể này, yêu đứa trẻ được sinh ra từ cơ thể này một cách không vướng mắc.”

Tần Duyệt muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không nói được.

Ôn Thanh Dư cười rất nhẹ, nụ cười không có oán trách, chỉ có một sự tỉnh táo sau khi đã đau đủ. “Tớ không muốn mình và con trở thành bài kiểm tra tiếp theo của anh ấy. Nửa năm hôn nhân đã đủ rồi. Tớ không muốn mỗi ngày chờ xem hôm nay anh ấy có thể tiếp nhận thêm một chút hay không, có thể chạm vào con mà không nhớ đến chướng ngại của mình hay không. Nếu một ngày nào đó con nhìn thấy ánh mắt do dự của anh ấy, dù chỉ một lần thôi, tớ sẽ hận bản thân.”

Tần Duyệt đỏ mắt. “Nhưng một mình cậu sẽ rất vất vả.”

“Tớ biết.” Ôn Thanh Dư cúi xuống nhìn bụng mình. “Nhưng ít nhất mọi tình yêu con nhận được sẽ là chắc chắn. Tớ không nhiều gì, nhưng tớ có thể bảo đảm một điều, con sẽ không bao giờ phải nghi ngờ ba có cần mình hay không.”

Câu nói ấy làm Tần Duyệt quay mặt đi. Cô vốn rất muốn mắng Lục Cảnh Thần thêm vài câu, nhưng đến cuối cùng chỉ thấy bất lực. Cô không thể thay Ôn Thanh Dư quyết định, cũng không thể nhân danh đứa trẻ mà bắt y quay lại đối diện với người từng khiến y đau đến héo mòn. Trong câu chuyện này không ai hoàn toàn ác độc, nhưng chính vì vậy mới càng khó chịu. Nếu Lục Cảnh Thần là kẻ tệ bạc rõ ràng, Ôn Thanh Dư có thể hận dứt khoát, Tần Duyệt cũng có thể giúp y cắt sạch mọi liên hệ. Nhưng hắn yêu y thật, tổn thương y cũng thật. Tình yêu và tổn thương quấn vào nhau, kéo ra sợi nào cũng chảy máu.

“Được.” Tần Duyệt hít sâu một hơi, cố nén nghẹn ngào. “Cậu muốn đi Nam Tân thì đi. Nhưng phải chờ tình trạng ổn định hơn một chút. Trước khi đi phải tìm bệnh viện, tìm bác sĩ, tìm chỗ ở. Tôi sẽ đi cùng cậu vài ngày để sắp xếp ổn thỏa rồi mới về. Cậu đừng hòng xách vali chạy một mình.”

Ôn Thanh Dư nhìn cô, cuối cùng không nhịn được cười. Lần này nụ cười có một chút ánh sáng thật sự. “Tớ biết rồi.”

“Còn nữa.” Tần Duyệt giơ ngón tay chỉ y. “Từ hôm nay trở đi, tất cả tin nhắn của Lục Cảnh Thần cậu không cần tự mình trả lời ngay. Nếu thấy khó chịu thì đưa tôi xem. Cậu đang mang thai, tâm trạng rất quan trọng. Không được vì một câu của anh ta mà cả đêm mất ngủ.”

Ôn Thanh Dư im lặng một chút, sau đó gật đầu. “Ừ.”

Nhưng có những chuyện không phải muốn tránh là tránh được.

Buổi chiều cùng ngày, môi giới nhà gọi điện cho Ôn Thanh Dư, nói có khách thật sự muốn mua căn biệt thự kia, giá đưa ra thấp hơn thị trường một chút nhưng có thể thanh toán rất nhanh, cũng chấp nhận thủ tục đơn giản. Ôn Thanh Dư gần như không do dự đã đồng ý gặp mặt. Tần Duyệt đi cùng y đến căn nhà tân hôn lần cuối để kiểm tra tình trạng tài sản trước khi cho khách xem nhà.

Cửa vừa mở ra, mùi gỗ và hương tinh dầu quen thuộc lập tức ùa đến.

Ôn Thanh Dư đứng ở huyền quan, tay đặt trên tay nắm cửa, trong khoảnh khắc bỗng không bước nổi. Căn nhà vẫn sạch sẽ như cũ, người giúp việc theo giờ vừa đến hôm qua, hoa tươi trên bàn phòng khách đã được thay bằng một bó cúc trắng nhỏ. Đôi dép trong nhà của Lục Cảnh Thần không còn ở cạnh cửa, chiếc cốc hắn thường dùng cũng đã được Ôn Thanh Dư cất vào thùng giấy. Nhưng chỉ cần nhìn cầu thang, phòng bếp, sofa, bức tường từng treo ảnh cưới, những ký ức vẫn như có hình dạng, lặng lẽ đứng trong từng góc nhà.

Tần Duyệt đứng bên cạnh, không thúc giục. Một lúc sau, cô nhẹ nhàng hỏi: “Có cần tôi vào trước không?”

Ôn Thanh Dư lắc đầu. “Không sao.”

Y nói xong thì tự mình bật cười rất khẽ. Hai chữ này quả nhiên đã thành thói quen của y. Nhưng lần này, y không dùng nó để che giấu đau đớn trước mặt Lục Cảnh Thần, mà giống như tự nói với đứa trẻ trong bụng: không sao, ba có thể bước qua được.

Y thay dép, đi vào phòng khách. Tần Duyệt đi theo sau, nhìn y dừng trước bức tường trống từng treo ảnh cưới. Mảng tường sáng màu hơn xung quanh vẫn còn đó, giống như một vết hằn rất nhạt. Ôn Thanh Dư nhìn một lúc rồi quay đi, bắt đầu kiểm tra từng phòng. Những món đồ cá nhân của y đã dọn gần hết, còn lại phần lớn là nội thất cố định. Phòng ngủ chính vẫn giữ nguyên ga giường màu xám nhạt, chiếc gối bên phải được xếp gọn, tủ đầu giường trống không. Ôn Thanh Dư đứng ở cửa phòng, không đi vào quá sâu.

Tần Duyệt nhìn sắc mặt y, thấp giọng nói: “Hay để tôi kiểm tra phòng này?”

“Không cần.” Ôn Thanh Dư bước vào, mở tủ kiểm tra lại lần cuối. Trong ngăn kéo dưới cùng, y tìm thấy một chiếc hộp nhung nhỏ. Đó là hộp đựng đôi khuy măng sét y từng mua tặng Lục Cảnh Thần trước lễ cưới. Khi ấy y đã chọn rất lâu, trên khuy măng sét có khắc chữ cái đầu của tên hắn, kiểu dáng đơn giản mà tinh tế. Nhưng sau đêm tân hôn, Lục Cảnh Thần chưa từng dùng nó. Có lẽ không phải cố ý, chỉ là họ không còn tâm trạng nhắc đến những món quà nhỏ như vậy nữa.

Ôn Thanh Dư mở hộp ra nhìn một lát, rồi đóng lại.

“Cậu muốn giữ sao?” Tần Duyệt hỏi.

“Không.” Ôn Thanh Dư đặt hộp trở lại ngăn kéo. “Để lại đây đi. Có lẽ anh ấy sẽ cho người đến lấy những thứ còn sót.”

“Cậu không cần thông báo cho anh ta đâu.” Tần Duyệt lập tức nói. “Nhà đã là của cậu, đồ anh ta bỏ lại thì coi như anh ta không cần.”

Ôn Thanh Dư cười nhạt. “Không phải vì anh ấy. Là vì giữ lại bên mình cũng không có ý nghĩa.”

Tần Duyệt không nói thêm.

Khách mua nhà đến rất đúng giờ. Đó là một cặp vợ chồng trung niên chuẩn bị mua nhà cho con trai sắp kết hôn. Người phụ nữ vừa bước vào đã khen căn nhà sáng sủa, bố cục đẹp, phòng ngủ chính rất hợp làm phòng tân hôn. Hai chữ “phòng tân hôn” khiến Tần Duyệt lập tức nhíu mày, nhưng Ôn Thanh Dư lại không có phản ứng quá lớn. Y chỉ đứng bên cạnh môi giới, thỉnh thoảng trả lời vài câu về tình trạng nhà, phí quản lý, hệ thống sưởi.

Người phụ nữ đi một vòng, càng xem càng hài lòng. Khi đến phòng khách, bà nhìn mảng tường trống rồi cười nói: “Chỗ này treo ảnh cưới rất hợp. Sau này con trai tôi kết hôn, chắc cũng treo ở đây.”

Ôn Thanh Dư nhìn mảng tường ấy, giọng rất nhẹ. “Ừ, rất hợp.”

Tần Duyệt nghe mà đau lòng, nhưng không thể chen lời.

Mọi chuyện tiến triển thuận lợi hơn tưởng tượng. Đối phương thật sự muốn mua nhanh, Ôn Thanh Dư cũng muốn bán nhanh, hai bên rất nhanh thống nhất giá cả và thời gian đặt cọc. Đến khi ký giấy đặt cọc sơ bộ, môi giới còn cười nói hiếm khi gặp chủ nhà dễ thương lượng như vậy. Ôn Thanh Dư chỉ cười. Căn nhà này với người khác là bất động sản giá trị, với y là nơi không thể ngủ yên. Bán lỗ một chút hay lời một chút, đối với y không còn quan trọng.

Sau khi tiễn khách và môi giới đi, căn nhà lại yên tĩnh.

Tần Duyệt nhìn Ôn Thanh Dư cúi người lấy túi xách, bỗng hỏi: “Cậu thật sự không hối hận?”

Ôn Thanh Dư ngẩng đầu nhìn căn phòng khách một lần cuối. Ánh chiều muộn chiếu nghiêng qua cửa sổ, phủ lên sofa, bàn trà, kệ sách, tất cả đều giống những ngày Lục Cảnh Thần còn ở đây. Có một khoảnh khắc, y như nhìn thấy hắn ngồi ở sofa xem tài liệu, nghe y bước xuống lầu thì ngẩng đầu hỏi hôm nay có mệt không. Hình ảnh ấy rất nhanh tan đi, chỉ còn lại căn phòng trống.

“Không hối hận.” Ôn Thanh Dư nói.

Vừa dứt lời, điện thoại của y vang lên.

Tên Lục Cảnh Thần hiện trên màn hình.

Không khí trong phòng khách bỗng chùng xuống. Tần Duyệt nhìn điện thoại, sắc mặt lập tức lạnh đi. “Không muốn nghe thì đừng nghe.”

Ôn Thanh Dư nhìn cái tên ấy rất lâu. Từ ngày ly hôn đến giờ, Lục Cảnh Thần rất ít gọi điện trực tiếp, đa số chỉ nhắn tin những chuyện cần thiết. Bây giờ hắn gọi đến, có lẽ đã biết chuyện y bán nhà. Với năng lực của Lục Cảnh Thần, chuyện này không khó biết. Căn nhà tuy đã sang tên cho y, nhưng thủ tục trước đó đều do người của hắn xử lý, môi giới hoặc luật sư có thể vô tình báo lại.

Chuông điện thoại vang đến lần thứ hai, Ôn Thanh Dư cuối cùng vẫn nghe máy.

“Thanh Dư.” Giọng Lục Cảnh Thần vang lên, trầm hơn trong ký ức một chút. “Em đang bán nhà?”

Ôn Thanh Dư không nhìn Tần Duyệt, chỉ đáp: “Ừ.”

Đầu bên kia im lặng vài giây. “Nếu vì tiền, em không cần bán. Anh đã chuyển khoản theo thỏa thuận, nếu chưa đủ, anh có thể…”

“Không phải vì tiền.” Ôn Thanh Dư ngắt lời hắn.

Lục Cảnh Thần dừng lại.

Ôn Thanh Dư đứng giữa phòng khách từng là nhà của họ, ánh mắt rơi lên mảng tường trống. “Lục Cảnh Thần, tôi không muốn ở lại căn nhà này.”

Cách xưng hô xa lạ khiến đầu dây bên kia yên tĩnh rất lâu. Khi Lục Cảnh Thần nói tiếp, giọng hắn đã khàn đi. “Anh hiểu.”

Ôn Thanh Dư không đáp.

“Em định chuyển đi đâu?” Lục Cảnh Thần hỏi. “Anh không có ý can thiệp, chỉ là… nếu em cần hỗ trợ tìm nhà, anh có thể để người giúp em. Em không cần gặp anh.”

“Không cần.” Ôn Thanh Dư nói. “Tôi tự sắp xếp được.”

“Thanh Dư, anh biết bây giờ anh không có tư cách hỏi nhiều.” Lục Cảnh Thần nói rất chậm, như đang cố giữ mình không vượt qua ranh giới. “Nhưng sức khỏe em không tốt. Trước đó em còn khó chịu dạ dày. Dù đi đâu, ít nhất tìm người ở bên cạnh em một thời gian. Đừng tự mình chịu.”

Nghe đến sức khỏe, tay Ôn Thanh Dư vô thức đặt lên bụng. Động tác ấy rất nhẹ, chỉ Tần Duyệt đứng cạnh mới nhìn thấy. Cô lập tức căng thẳng nhìn y, sợ y mềm lòng, cũng sợ Lục Cảnh Thần nghe ra điều gì khác thường trong giọng y.

Ôn Thanh Dư nhắm mắt rất khẽ, sau đó nói: “Tần Duyệt ở bên tôi. Anh không cần lo.”

Lục Cảnh Thần nghe thấy câu “anh không cần lo”, ngực như bị ấn xuống một chút. Trước kia hắn là người đầu tiên Ôn Thanh Dư tìm khi bất an, dù y không nói thẳng, ánh mắt vẫn sẽ vô thức hướng về phía hắn. Bây giờ khi y nói có Tần Duyệt ở bên, hắn nên yên tâm. Nhưng yên tâm ấy lại đi cùng một sự mất mát rõ ràng rằng hắn đã bị đẩy ra khỏi vòng an toàn của y.

“Được.” Hắn thấp giọng. “Vậy nếu có chuyện…”

“Lục Cảnh Thần.” Ôn Thanh Dư gọi tên hắn.

Đầu bên kia lập tức im lặng.

Ôn Thanh Dư mở mắt, nhìn căn nhà lần cuối. “Chúng ta đã ly hôn rồi.”

Một câu rất nhẹ, nhưng đủ khiến tất cả lời chưa kịp nói của Lục Cảnh Thần dừng lại.

“Sau này tôi sẽ sống tốt.” Ôn Thanh Dư nói tiếp. “Anh cũng vậy. Đừng tiếp tục để người của anh chú ý đến chuyện của tôi nữa. Căn nhà này đã là tài sản của tôi, bán hay giữ là quyết định của tôi. Tôi biết anh không có ác ý, nhưng tôi không muốn mỗi bước đi sau khi rời khỏi anh vẫn nằm trong tầm mắt của anh.”

Lục Cảnh Thần ở đầu dây bên kia im lặng thật lâu. Lâu đến mức Ôn Thanh Dư tưởng hắn sẽ không đáp nữa, hắn mới khàn giọng nói: “Xin lỗi.”

Ôn Thanh Dư cụp mắt. “Anh đã hứa không nói câu này nữa.”

“Ừ.” Lục Cảnh Thần như cười rất nhẹ, nhưng tiếng cười ấy không có chút vui vẻ nào. “Anh quên mất.”

Ôn Thanh Dư nắm chặt điện thoại, không nói gì.

Lục Cảnh Thần nói: “Anh sẽ không để người theo dõi chuyện của em nữa. Bán nhà, chuyển đi, hay bắt đầu cuộc sống mới, đều là tự do của em. Thanh Dư, anh chỉ hy vọng em đừng vì muốn cắt sạch với anh mà làm mình vất vả.”

Ôn Thanh Dư khẽ đáp: “Tôi không phải vì anh.”

Bởi vì tôi có con rồi.

Những chữ ấy lặng lẽ vang lên trong lòng y, nhưng không thể nói ra.

Đầu dây bên kia, Lục Cảnh Thần như nghẹn lại. Một lát sau, hắn nói rất thấp: “Vậy là tốt rồi.”

Cuộc gọi kết thúc. Ôn Thanh Dư cầm điện thoại, đứng yên thật lâu. Tần Duyệt đi đến trước mặt y, vừa muốn nói gì đó, đã thấy sắc mặt y trắng hơn lúc nãy. Cô lập tức đỡ lấy cánh tay y. “Khó chịu à?”

Ôn Thanh Dư lắc đầu, nhưng bàn tay đặt lên bụng lại không buông. “Chỉ hơi mệt.”

“Vậy về nhà tôi trước.” Tần Duyệt vội nói. “Căn nhà này bán rồi cũng tốt. Sau này đừng quay lại nữa.”

Ôn Thanh Dư nhìn mảng tường trống, khẽ gật đầu. “Ừ, không quay lại nữa.”

Hợp đồng mua bán chính thức được ký trong vòng một tuần sau đó. Tiền bán nhà cộng với khoản tài sản Lục Cảnh Thần để lại khiến Ôn Thanh Dư có đủ vốn để bắt đầu cuộc sống mới mà không phải quá lo lắng. Y không tiêu xài bừa bãi, chia tiền thành vài phần rất rõ: tiền dưỡng thai và sinh con, tiền mua hoặc thuê nhà ở Nam Tân, tiền mở cửa hàng nhỏ, tiền dự phòng cho những năm đầu nuôi con. Tần Duyệt nhìn bảng kế hoạch của y mà vừa tức vừa buồn cười, nói y đúng là người đang mang thai mà còn sống như lập dự án kinh doanh.

Ôn Thanh Dư chỉ cười. “Có kế hoạch thì tớ sẽ bớt sợ.”

Câu này là thật. Mỗi đêm trước khi ngủ, nỗi sợ vẫn sẽ kéo đến. Y sợ thai không ổn định, sợ mình không đủ khỏe, sợ sau này con hỏi cha ở đâu, sợ một ngày nào đó Lục Cảnh Thần biết sự thật sẽ hận y giấu con. Nhưng chỉ cần mở sổ ra, nhìn từng dòng kế hoạch được viết rõ ràng, y lại cảm thấy mình ít nhất đang làm gì đó cho tương lai. Con đường phía trước rất xa, nhưng không phải hoàn toàn không có ánh sáng.

Trước khi rời thành phố, Ôn Thanh Dư đến bệnh viện tái khám một lần.

Bác sĩ nói tình trạng của y tạm thời ổn định hơn, nhưng vẫn phải nghỉ ngơi nhiều, tránh căng thẳng và đi đường quá mệt. Sau khi nghe y nói muốn chuyển đến thành phố khác, bác sĩ hơi nhíu mày, khuyên y nên sắp xếp hành trình nhẹ nhàng, tốt nhất đi cùng người thân hoặc bạn bè, đến nơi phải lập tức liên hệ bệnh viện có khoa phù hợp. Ôn Thanh Dư nghe từng lời, nghiêm túc ghi lại. Tần Duyệt đứng bên cạnh bổ sung thêm mấy câu, hỏi kỹ đến mức bác sĩ cũng bật cười.

Ra khỏi bệnh viện, Tần Duyệt cầm xấp giấy khám, vừa đi vừa nói: “Tôi đã đặt vé máy bay rồi, nhưng nghĩ lại đi máy bay có mệt không? Hay đi tàu cao tốc? Không, tàu lâu quá. Hay thuê xe riêng đi từng chặng? Nam Tân cũng không quá xa nếu đi đường cao tốc…”

Ôn Thanh Dư nghe cô lẩm bẩm, không nhịn được nói: “Bác sĩ bảo em bé ổn, không cần căng thẳng như vậy.”

“Ai nói tôi căng thẳng?” Tần Duyệt lập tức quay đầu trừng y. “Tôi chỉ đang chuẩn bị đầy đủ. Bây giờ cậu là một người rưỡi, không được tùy tiện.”

Ôn Thanh Dư nghe ba chữ “một người rưỡi”, cúi đầu cười rất nhẹ. Y đặt tay lên bụng, dù nơi đó vẫn chưa có đường cong rõ ràng, nhưng trong lòng y đã dần có cảm giác chân thật. Bảo bảo thật sự ở đây. Không phải một kết quả xét nghiệm xa lạ, không phải một cụm từ trong miệng bác sĩ, mà là một sinh mệnh đang lặng lẽ lớn lên cùng y, cần y ăn nhiều hơn, ngủ sớm hơn, vui vẻ hơn một chút.

Ngày rời khỏi thành phố, trời rất trong.

Ôn Thanh Dư không mang quá nhiều hành lý. Hai vali lớn, một thùng giấy đựng sách và tài liệu, một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt trong túi xách. Trong hộp có nhẫn cưới, vài tấm ảnh cũ, tấm thiệp sinh nhật Lục Cảnh Thần từng viết cho y, và giấy chứng nhận ly hôn. Tần Duyệt từng hỏi vì sao y còn mang những thứ này theo. Ôn Thanh Dư nghĩ rất lâu, cuối cùng nói vì đó là một phần đời của y. Y không muốn sống trong đó nữa, nhưng cũng không cần giả vờ nó chưa từng tồn tại.

Trước khi lên xe ra sân bay, Ôn Thanh Dư đứng dưới chung cư của Tần Duyệt nhìn về phía trung tâm thành phố. Những tòa nhà cao tầng ẩn trong nắng sớm, xa xa là con đường từng dẫn đến Lục thị, nơi Lục Cảnh Thần mỗi ngày đi làm. Thành phố này đã chứng kiến y được yêu, kết hôn, đau lòng, ly hôn, rồi biết đến sự tồn tại của con. Nó giữ quá nhiều nước mắt của y, nhưng cũng giữ một đoạn tình yêu từng rất thật.

Tần Duyệt kéo vali đứng bên cạnh, thấp giọng hỏi: “Muốn nhìn thêm một lát không?”

Ôn Thanh Dư lắc đầu. “Đủ rồi.”

“Đến Nam Tân rồi phải gọi cho tôi mỗi ngày. Dù tôi đi cùng cậu mấy hôm đầu, sau khi tôi về cậu cũng phải báo bình an. Khám thai phải nói trước với tôi. Nếu thấy khó chịu lập tức gọi. Không được tự chịu, không được nói không sao, không được…”

“Tớ biết rồi.” Ôn Thanh Dư ngắt lời cô, ánh mắt dịu xuống. “Duyệt Duyệt, cảm ơn cậu.”

Tần Duyệt đỏ mắt, lập tức quay mặt đi. “Đừng nói mấy câu này. Tôi nghe là muốn khóc.”

Ôn Thanh Dư không nói nữa, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy cô. Cái ôm ấy không quá lâu, nhưng đủ để Tần Duyệt cảm nhận được người trong lòng gầy đến mức nào. Cô siết chặt tay, giọng nghẹn lại: “Thanh Dư, cậu nhất định phải sống thật tốt. Không phải vì Lục Cảnh Thần, không phải vì chứng minh cho ai xem, mà vì chính cậu và bảo bảo.”

Ôn Thanh Dư nhắm mắt, khẽ gật đầu. “Ừ. Tớ sẽ.”

Xe rời khỏi khu chung cư, chạy qua những con đường quen thuộc. Ôn Thanh Dư ngồi bên cửa sổ, nhìn từng khung cảnh lùi lại phía sau. Quán cà phê nơi Lục Cảnh Thần lần đầu chờ y tan làm. Cửa hàng hoa nơi hắn mua bó cẩm tú cầu xanh nhạt. Con đường về căn nhà tân hôn. Tòa nhà cục dân chính thấp thoáng sau hàng cây. Từng nơi một lướt qua như những trang sách được gió lật nhanh, không đủ thời gian để đọc lại, cũng không cần đọc lại nữa.

Điện thoại trong túi áo bỗng rung lên.

Ôn Thanh Dư lấy ra xem, là tin nhắn của Lục Cảnh Thần.

“Nghe nói em đã bán nhà. Sau này bảo trọng.”

Chỉ một câu ngắn ngủi.

Không hỏi y đi đâu, không nói sẽ giúp, cũng không thêm câu xin lỗi. Có lẽ hắn thật sự đã giữ lời, không tiếp tục can thiệp vào cuộc sống của y nữa. Ôn Thanh Dư nhìn tin nhắn ấy rất lâu. Tần Duyệt ngồi bên cạnh cũng thấy, nhưng không nói gì. Cô để y tự quyết định có trả lời hay không.

Cuối cùng, Ôn Thanh Dư gõ một dòng.

“Anh cũng bảo trọng.”

Y gửi đi, sau đó tắt điện thoại.

Không phải vì hận, cũng không phải vì đã quên. Chỉ là từ giây phút này trở đi, y phải thật sự quay lưng bước tiếp. Lục Cảnh Thần từng là người y yêu nhất, từng là nhà mà y muốn đến, cũng từng là vết thương khiến y gần như không đứng dậy nổi. Nhưng trong bụng y bây giờ có một sinh mệnh nhỏ bé đang cùng y rời đi. Y không thể mãi đứng ở nơi cũ nhìn theo bóng lưng một người đã buông tay mình.

Ôn Thanh Dư đặt tay lên bụng, lòng bàn tay ấm lên qua lớp áo.

“Bảo bảo.” Y khẽ nói trong lòng. “Chúng ta đi thôi.”

Máy bay cất cánh vào buổi trưa. Khi thành phố dưới chân dần nhỏ lại sau tầng mây trắng, Ôn Thanh Dư nhìn qua cửa sổ, hốc mắt hơi nóng nhưng không rơi nước mắt. Y biết phía trước không chắc sẽ dễ dàng. Một thành phố xa lạ, một thai kỳ cần cẩn thận, một cửa hàng chưa biết có thể mở ra hay không, một đứa trẻ sẽ lớn lên mà không có cha bên cạnh. Tất cả đều khiến người ta sợ hãi.

Nhưng trong nỗi sợ ấy, lần đầu tiên y cảm thấy mình không hoàn toàn yếu đuối.

Y đã mất một cuộc hôn nhân mà mình từng xem là tất cả, nhưng không mất khả năng yêu. Tình yêu đó bây giờ không còn đặt lên người Lục Cảnh Thần nữa, mà hóa thành lòng can đảm nhỏ bé, nâng đỡ y đi về phía một cuộc đời mới.

Tần Duyệt ngồi bên cạnh đã ngủ thiếp đi vì mệt. Ôn Thanh Dư kéo chăn mỏng đắp lên người cô, sau đó cúi đầu nhìn quyển sổ tay trong lòng. Trang mới nhất chỉ viết một dòng địa chỉ ở Nam Tân và tên một bệnh viện đã liên hệ trước. Bên dưới, y chậm rãi viết thêm mấy chữ.

“Ngày đầu tiên rời khỏi anh.”

Ngòi bút dừng lại, y lại gạch nhẹ chữ “anh”, viết tiếp bên dưới.

“Ngày đầu tiên ba đưa con đi tìm nhà.”

Ngoài cửa sổ, tầng mây trắng kéo dài vô tận. Phía trước là thành phố ven biển mà y chưa từng sống, là một cửa hàng nhỏ chưa có tên, là những ngày tháng bình yên còn rất xa. Ôn Thanh Dư nhắm mắt, bàn tay vẫn đặt trên bụng, khóe môi cong lên rất nhẹ.

Từ hôm nay, đứa trẻ này là nhà của y.

Và y cũng sẽ trở thành nhà của đứa trẻ.

(Hết chương 8)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0