Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU LY HÔN, TÔI MANG CON RỜI KHỎI ANH

Chương 14: Chú Lục Không Được Đến Quá Gần

Chương 1: Lễ Cưới Trong Mơ Chương 2: Bí Mật Đêm Tân Hôn Chương 3: Căn Phòng Sáng Đèn Đến Bình Minh Chương 4: Hôn Nhân Không Tiếng Cười Chương 5: Một Lần Say Rượu Chương 6: Đơn Ly Hôn Chương 7: Sau Khi Rời Khỏi Anh Chương 8: Đứa Trẻ Của Một Mình Em Chương 9: Thành Phố Nam Tân Chương 10: Sinh Mệnh Nhỏ Bé Chương 11: Dư An Chương 12: Năm Năm Sau Chương 13: Người Cũ Dưới Cơn Mưa Chương 14: Chú Lục Không Được Đến Quá Gần Chương 15: Anh Vẫn Chưa Quên Em
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 14: Chú Lục Không Được Đến Quá Gần

Sau khi Lục Cảnh Thần rời khỏi Dư An, mưa vẫn rơi thêm gần một giờ.

Ôn Thanh Dư đóng cửa tiệm sớm hơn thường ngày. A Nhã không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ thu dọn khay bánh, lau bàn, kiểm tra bếp sau rồi cẩn thận kéo rèm cửa sổ xuống một nửa. Dì Lâm đưa áo mưa của An An vào góc hong khô, ánh mắt thỉnh thoảng rơi lên người Ôn Thanh Dư, muốn nói lại thôi. Mọi người trong phố Trường Đinh đều biết ông chủ Ôn tính tình dịu dàng, ít nói chuyện riêng, nhưng họ sống cạnh nhau nhiều năm, chỉ cần y hơi khác thường một chút, người thân quen vẫn có thể nhận ra.

An An là người nhận ra rõ nhất.

Bé ngồi trên ghế nhỏ sau quầy, trước mặt đặt hộp thủ công hình cá voi làm ở lớp mẫu giáo. Bình thường nếu làm được món đồ mới, bé nhất định sẽ kể rất lâu: cô giáo nói gì, bạn nào làm rách giấy, keo dán có dính vào tay không. Nhưng hôm nay bé chỉ đặt hộp lên bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Ôn Thanh Dư. Đôi mắt đen trong veo của bé mang theo sự nghiêm túc không thuộc về tuổi lên năm, giống như một con thú nhỏ nhạy cảm, chỉ cần hơi thở của người thân thay đổi là lập tức cảnh giác.

Ôn Thanh Dư nhận ra ánh mắt của con, bèn ngồi xuống bên cạnh bé, nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy? Không muốn cho ba xem cá voi của An An nữa à?”

An An lập tức đẩy hộp giấy đến trước mặt y. “Muốn ạ. Nhưng ba phải uống nước trước.”

Ôn Thanh Dư hơi ngẩn ra, sau đó nhìn chiếc cốc sứ trên quầy. Nước trong cốc đã nguội, từ lúc Lục Cảnh Thần bước vào đến giờ y gần như chưa uống thêm ngụm nào. Y đưa tay cầm cốc lên, uống một ngụm trước mặt con. “Được rồi, ba uống rồi.”

An An vẫn nhìn y. “Ba uống ít quá.”

A Nhã đứng cạnh bồn rửa nghe thấy, vội vàng rót một cốc nước ấm mới mang tới. “Ông chủ nhỏ nói đúng. Ông chủ, anh uống thêm chút đi, hôm nay anh đứng hơi lâu rồi.”

Ôn Thanh Dư không nhịn được cười nhẹ, nhưng nụ cười rơi xuống rất nhanh. Y nhận cốc nước, uống thêm vài ngụm. An An lúc này mới yên tâm, mở hộp thủ công của mình. Bên trong là một con cá voi xanh bằng giấy màu, phần đuôi cắt hơi lệch, trên lưng còn dán mấy đốm trắng không đều. Bé chỉ vào từng chỗ nói cho y nghe, giọng non nớt dần vui hơn một chút, nhưng khi nói được một nửa vẫn không quên ngẩng đầu nhìn sắc mặt y.

“Ba ơi,” An An bỗng hỏi, “chú vừa rồi làm ba không vui ạ?”

Trong cửa hàng đột nhiên yên tĩnh.

A Nhã đang lau khay bánh khựng lại. Dì Lâm cũng ngẩng đầu nhìn sang. Ôn Thanh Dư nhìn con, trong lòng như bị một bàn tay nhỏ mềm mại chạm vào nơi rất sâu. Y không muốn nói dối An An, nhưng càng không muốn để một đứa trẻ năm tuổi gánh lấy cảm xúc của người lớn. Vì vậy y đặt con cá voi giấy xuống, đưa tay xoa mái tóc hơi ẩm của bé.

“Không phải chú ấy làm ba không vui.” Y nói rất chậm. “Chỉ là chú ấy là người quen cũ của ba. Lâu rồi không gặp, ba hơi bất ngờ.”

An An nghiêng đầu suy nghĩ. “Người quen cũ là người trước kia ba biết ạ?”

“Ừ.”

“Vậy trước kia chú ấy có tốt với ba không?”

Câu hỏi của trẻ con luôn thẳng thắn đến mức khiến người lớn không kịp phòng bị. Ôn Thanh Dư im lặng một lát. Trong đầu y hiện lên rất nhiều hình ảnh rời rạc: Lục Cảnh Thần đứng dưới công ty chờ y với cháo nóng; Lục Cảnh Thần nhẹ nhàng hỏi “anh có thể theo đuổi em không”; Lục Cảnh Thần trong lễ cưới nói muốn trở thành nhà của y; Lục Cảnh Thần đêm tân hôn rút tay về; Lục Cảnh Thần đặt đơn ly hôn lên bàn trà. Nếu chỉ hỏi người đó có từng tốt với y không, đáp án dĩ nhiên là có. Chỉ là sau những điều tốt đẹp ấy, cũng có vết thương quá sâu.

“Có.” Ôn Thanh Dư cuối cùng đáp. “Trước kia chú ấy từng tốt với ba.”

An An nhìn y thật lâu, như đang cố hiểu vì sao một người từng tốt với ba lại khiến ba căng thẳng như vậy. Bé còn nhỏ, không thể hiểu hết sự phức tạp của tình yêu, tổn thương và chia xa, nhưng bé hiểu cảm giác. Bé biết khi nhắc đến dì Duyệt, mắt ba sẽ sáng lên. Khi nhắc đến dì Lâm hay mọi người trong phố, giọng ba rất mềm. Nhưng khi chú Lục xuất hiện, bàn tay ba lạnh đi, nụ cười của ba cũng không giống mọi ngày.

Bé cúi đầu nhìn cá voi giấy, nhỏ giọng nói: “Nhưng con không thích chú ấy làm ba sợ.”

Ôn Thanh Dư khẽ siết tay.

Y muốn nói ba không sợ, nhưng dưới ánh mắt sạch sẽ của con, câu nói ấy bỗng trở nên quá giả. Vì vậy y chỉ ôm An An vào lòng, để cằm nhẹ nhàng tựa lên tóc bé. “Ba không sao. An An đừng lo.”

An An rầu rĩ đáp: “Ba lại nói không sao.”

A Nhã đứng bên cạnh suýt bật cười, nhưng nhìn vành mắt hơi đỏ của Ôn Thanh Dư lại không cười nổi. Dì Lâm đi tới, đặt khăn khô lên ghế bên cạnh, dịu giọng nói: “Mưa sắp nhỏ rồi, hôm nay về sớm đi. Thanh Dư, tiệm để A Nhã khóa giúp cũng được. Cháu đưa An An về nghỉ trước.”

Ôn Thanh Dư gật đầu. “Vâng, phiền mọi người rồi.”

“Phiền gì chứ.” Dì Lâm nhìn y, giọng mềm nhưng chắc. “Có chuyện gì cũng đừng tự chịu. Dù là người quen cũ hay người lạ mới, nếu khiến cháu không thoải mái thì phải nói ra. Nam Tân không lớn, nhưng cũng không đến mức để hai cha con cháu bị người ngoài bắt nạt.”

Ôn Thanh Dư biết bà hiểu lầm phần nào, nhưng lòng vẫn ấm. Y không giải thích nhiều, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Cháu biết rồi.”

Trên đường về, An An nhất định muốn tự cầm ô nhỏ. Mưa đã yếu hơn, những giọt nước lất phất rơi trên mặt ô vàng nhạt, phát ra âm thanh rất nhỏ. Ôn Thanh Dư đi bên cạnh con, một tay xách balo cá voi, một tay nắm bàn tay bé. Bàn tay An An mềm và ấm, ngón tay ngắn ngủi nắm rất chặt, như sợ chỉ cần buông ra thì ba sẽ bị cơn mưa mang đi mất.

Khi đi ngang tiệm hoa, Mạnh San đang đứng dưới mái hiên thu dọn chậu cây. Thấy hai cha con, cô lập tức vẫy tay. “Thanh Dư, hôm nay đóng cửa sớm à? Có phải mệt không?”

“Không mệt, chỉ là mưa lớn quá.” Ôn Thanh Dư đáp.

Mạnh San nhìn sắc mặt y, lại nhìn An An đang nghiêm túc che ô, cuối cùng không hỏi thêm. Cô cầm một nhánh hoa cát tường trắng đưa cho An An. “Ông chủ nhỏ, mang về cắm trong phòng nhé. Hôm nay trời mưa, hoa này giúp nhà sáng hơn một chút.”

An An nhận hoa bằng hai tay, lễ phép nói cảm ơn. Đi được vài bước, bé lại ngẩng đầu hỏi: “Ba ơi, hoa này tên là gì?”

“Cát tường.”

“Cát tường là tốt ạ?”

“Ừ. Là may mắn, bình an.”

An An lập tức ôm nhánh hoa chặt hơn. “Vậy để trong phòng ba.”

Ôn Thanh Dư cúi đầu nhìn con, trái tim mềm đến hơi đau. “Được, để trong phòng ba.”

Tối đó, An An ngủ sớm hơn thường ngày. Có lẽ vì chiều nay cảm xúc căng thẳng, lại đi dưới mưa, bé vừa nghe được nửa câu chuyện đã ôm gấu bông ngủ thiếp đi. Ôn Thanh Dư ngồi bên giường một lúc lâu, xác nhận con không đá chăn mới khẽ đứng dậy. Vừa ra phòng khách, điện thoại trên bàn sáng lên. Là cuộc gọi video của Tần Duyệt.

Y nhìn màn hình, trong lòng biết có lẽ không giấu được.

Quả nhiên, vừa bắt máy, Tần Duyệt đã nhìn thẳng vào mặt y, không vòng vo: “A Nhã nhắn cho tôi rồi. Lục Cảnh Thần đến Nam Tân? Còn vào Dư An?”

Ôn Thanh Dư hơi bất đắc dĩ. “A Nhã nói nhanh thật.”

“Cô ấy không nói mới lạ.” Tần Duyệt cười lạnh một tiếng. “Người yêu cũ kiêm chồng cũ đột nhiên xuất hiện sau năm năm, còn gặp cả An An. Cô ấy không biết chuyện chi tiết cũng nhìn ra bầu không khí không đúng. Ôn Thanh Dư, cậu ổn không?”

Câu hỏi ấy nếu đổi thành người khác, có lẽ Ôn Thanh Dư sẽ lại nói không sao. Nhưng trước mặt Tần Duyệt, sau nhiều năm bị cô ép học cách nói thật, y cuối cùng chỉ nhẹ nhàng thở ra. “Không tốt lắm, nhưng cũng không quá tệ.”

Tần Duyệt ở đầu dây bên kia im lặng một chút, giọng lập tức dịu xuống. “Anh ta có nói gì không? Có hỏi An An không?”

“Không hỏi nhiều.” Ôn Thanh Dư ngồi xuống sofa. “Anh ấy tưởng An An là con của cuộc sống sau này của tớ. Tớ nhìn ra được.”

Tần Duyệt nhíu mày rất sâu. “Anh ta không nghi ngờ?”

Ôn Thanh Dư rũ mắt. “Vì trong nhận thức của anh ấy, nửa năm hôn nhân đó chúng tớ chưa từng có gì thật sự xảy ra. Đêm đó anh ấy say, ký ức vốn mơ hồ. Sau đó tớ cũng nói không có. Nếu là anh ấy, sẽ không nghĩ theo hướng này.”

“Vậy cậu định cứ để anh ta hiểu lầm?”

Ôn Thanh Dư không trả lời ngay. Phòng khách rất yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa nhỏ ngoài cửa sổ. Trên bàn trà, nhánh hoa cát tường An An mang về được cắm trong chiếc bình thủy tinh nhỏ. Những cánh hoa trắng mỏng rung nhẹ trong gió điều hòa, đẹp mà mong manh.

“Hiện tại như vậy tốt hơn.” Y nói. “Nếu anh ấy biết An An là con anh ấy, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản nữa. Lục gia, trách nhiệm, huyết thống, quyền nuôi dưỡng… Duyệt Duyệt, tớ không muốn An An bị cuốn vào những chuyện đó.”

Tần Duyệt lập tức nói: “Nếu anh ta dám tranh con, tôi sẽ không để yên.”

“Tớ biết cậu sẽ không để yên.” Ôn Thanh Dư khẽ cười, nhưng nụ cười rất nhạt. “Nhưng Lục Cảnh Thần không phải kiểu người xấu đến mức dùng thủ đoạn cướp con. Chính vì anh ấy không phải người như vậy, chuyện mới khó hơn. Nếu anh ấy biết, anh ấy sẽ đau, sẽ hối hận, sẽ muốn bù đắp. Anh ấy sẽ có lý do chính đáng để xuất hiện trong cuộc sống của An An. Tớ có thể từ chối người yêu cũ, có thể giữ khoảng cách với chồng cũ, nhưng nếu là cha ruột của An An, tớ không thể chỉ dựa vào vết thương của mình mà xóa bỏ hoàn toàn quyền được biết của anh ấy.”

Tần Duyệt bị câu này làm nghẹn. Một lúc sau, cô bực bội vò tóc. “Tôi ghét nhất là cậu nói chuyện có lý như vậy. Nghe xong muốn mắng cũng không biết mắng ai.”

Ôn Thanh Dư cúi đầu nhìn tay mình. “Tớ cũng không biết làm sao mới đúng. Cho nên trước mắt cứ như vậy đã.”

“Vậy còn An An? Bé có sợ không?”

“An An nhận ra tớ không ổn.” Nhắc đến con, ánh mắt Ôn Thanh Dư mềm hơn. “Bé hỏi chú Lục có làm ba không vui không.”

Tần Duyệt lập tức đỏ mắt. “An An còn nhỏ như vậy…”

“Ừ.” Ôn Thanh Dư nhẹ giọng. “Cho nên tớ càng không muốn bé bị ảnh hưởng. Nếu Lục Cảnh Thần còn đến Dư An, tớ sẽ nói rõ với anh ấy. Anh ấy không thể đến quá gần cuộc sống của bọn tớ.”

Tần Duyệt nhìn y qua màn hình, một lúc sau mới gật đầu. “Cậu nhớ lời mình nói. Thanh Dư, năm năm trước cậu rời đi không dễ dàng. Dư An là cậu tự xây, An An là cậu tự nuôi lớn. Bất kỳ ai, kể cả Lục Cảnh Thần, cũng không được chỉ vì một câu ‘anh vẫn còn yêu’ mà bước vào làm loạn.”

Ôn Thanh Dư nhìn cô, nhẹ nhàng đáp: “Tớ biết.”

Ở khách sạn ven biển khu trung tâm, Lục Cảnh Thần đứng trước cửa sổ sát đất nhìn cơn mưa ngoài kia.

Trợ lý Trần vừa gửi xong tài liệu dự án, đứng cách hắn vài bước, do dự có nên báo cáo lịch trình ngày mai hay không. Từ lúc rời phố Trường Đinh về khách sạn, Lục Cảnh Thần gần như không nói gì. Hắn thay bộ quần áo bị mưa làm ẩm, mở máy tính xem báo cáo, ký vài văn kiện, mọi hành động vẫn bình thường. Nhưng trợ lý Trần đi theo hắn nhiều năm, biết rõ vẻ bình thường này chỉ là một lớp vỏ.

“Lục tổng.” Trợ lý Trần cuối cùng vẫn lên tiếng. “Ngày mai chín giờ có cuộc họp với tổ quy hoạch địa phương. Chiều ba giờ khảo sát khu Đông. Bên phía phố Trường Đinh gửi danh sách vài cửa hàng đại diện có thể trao đổi về định hướng bảo tồn khu phố cũ, trong đó…”

Hắn dừng lại.

Lục Cảnh Thần quay đầu. “Trong đó có Dư An?”

Trợ lý Trần hơi ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu. “Vâng. Dư An là cửa hàng được khách du lịch đánh giá tốt trong khu phố, lại có phong cách phù hợp với định hướng bảo tồn. Phía địa phương đề xuất nếu Lục thị muốn hiểu đời sống thương mại nhỏ ở Nam Tân, có thể gặp vài chủ tiệm, trong đó có Ôn tiên sinh.”

Lục Cảnh Thần im lặng.

Trợ lý Trần nhìn sắc mặt hắn, thấp giọng hỏi: “Có cần loại Dư An khỏi danh sách không ạ?”

“Không.” Lục Cảnh Thần đáp sau một lúc lâu. “Nếu đó là danh sách của địa phương, không cần vì tôi mà thay đổi.”

“Vậy cuộc gặp…”

“Tôi sẽ không trực tiếp tham gia phần đó.” Lục Cảnh Thần quay lại nhìn màn mưa. “Để phó tổng Hàn phụ trách. Dư An không nên bị ảnh hưởng bởi chuyện riêng của tôi.”

Trợ lý Trần gật đầu. “Tôi hiểu.”

Căn phòng lại yên tĩnh. Một lúc sau, Lục Cảnh Thần đột nhiên hỏi: “Đứa trẻ hôm nay… khoảng mấy tuổi?”

Trợ lý Trần khựng lại. Hắn đứng khá xa, chỉ thấy loáng thoáng một đứa trẻ mặc áo mưa vàng chạy vào Dư An gọi Ôn Thanh Dư là ba. Nghĩ đến quan hệ cũ của Lục Cảnh Thần và Ôn Thanh Dư, hắn càng không dám suy đoán bừa. “Nhìn qua khoảng bốn, năm tuổi ạ.”

Bốn, năm tuổi.

Lục Cảnh Thần rũ mắt. Đầu ngón tay đặt trên ly nước khẽ siết lại. Năm năm trước, Ôn Thanh Dư rời khỏi thành phố cũ. Sau đó y đến Nam Tân, mở cửa hàng Dư An, có con. Trong nhận thức của hắn, nửa năm hôn nhân của họ chưa từng thật sự hoàn chỉnh. Đêm say rượu kia giống một đoạn mộng hỗn loạn bị men rượu và tội lỗi bóp méo, sáng hôm sau Ôn Thanh Dư nói không có gì, hắn cũng không dám ép y nhớ lại. Vì vậy khi nhìn thấy An An, hắn chưa từng nghĩ đứa trẻ có liên quan đến mình.

Hắn chỉ nghĩ, hóa ra Ôn Thanh Dư đã từng thuộc về một phần đời khác.

Có thể là một người yêu sau này. Có thể là một người đã cùng y có con nhưng không còn ở bên. Cũng có thể là chuyện riêng mà hắn hoàn toàn không có quyền hỏi. Dù khả năng nào, sự tồn tại của đứa trẻ ấy đều như một lời nhắc rõ ràng rằng năm năm không phải khoảng trống. Với hắn, năm năm là đứng tại chỗ nhìn về quá khứ. Nhưng với Ôn Thanh Dư, năm năm là mang theo đau đớn rời đi, sinh hoạt, mở tiệm, nuôi con, từng ngày thật sự sống tiếp.

Trợ lý Trần không dám nói thêm. Một lát sau, hắn lặng lẽ rời khỏi phòng.

Lục Cảnh Thần đứng một mình trong phòng khách sạn rất lâu. Trên bàn vẫn đặt túi giấy nhỏ hắn mang từ Dư An về. Bên trong là phần bánh quy ít ngọt mà Ôn Thanh Dư để A Nhã gói lại khi hắn thanh toán trước lúc rời đi. Hắn mở túi, lấy ra một chiếc bánh quy. Hình ngôi sao nhỏ, màu vàng nhạt, thơm mùi bơ và mật ong rất nhẹ. Hắn cắn một miếng, vị không quá ngọt, rất giống khẩu vị của Ôn Thanh Dư.

Nhưng bây giờ bánh này không làm cho hắn nữa.

Nó thuộc về Dư An, thuộc về khách qua đường, thuộc về đứa trẻ mặc áo mưa vàng có thể chạy vào gọi y là ba.

Sáng hôm sau, Ôn Thanh Dư vẫn mở cửa Dư An đúng giờ.

Y không ngủ ngon, nhưng trước mặt An An vẫn cố giữ tinh thần bình thường. Bé được dì Lâm đưa đến lớp mẫu giáo, trước khi đi lại dặn y không được uống trà lạnh. Ôn Thanh Dư cười đồng ý. Sau khi con rời đi, y đứng trong tiệm một lúc, nhìn chiếc ghế nhỏ An An thường ngồi, tự nhủ mọi thứ vẫn như cũ. Dù Lục Cảnh Thần đã xuất hiện, cuộc sống của y không thể vì một cuộc gặp mà lập tức rối loạn.

Nhưng y không ngờ người của Lục thị sẽ đến nhanh như vậy.

Khoảng mười giờ, một nhóm ba người cùng đại diện địa phương bước vào Dư An. Người dẫn đầu là phó tổng Hàn, dáng vẻ ôn hòa, tự giới thiệu rằng họ muốn tìm hiểu tình hình kinh doanh của các cửa hàng nhỏ trong khu phố cũ, đảm bảo dự án tương lai không ảnh hưởng tiêu cực đến đời sống bản địa. Ôn Thanh Dư nhận danh thiếp, thấy trên đó có logo Lục thị, đầu ngón tay hơi lạnh nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh.

“Xin chào.” Y nói. “Nếu là trao đổi về khu phố, tôi có thể phối hợp trong phạm vi hiểu biết của mình.”

Phó tổng Hàn rất lịch sự. Cuộc trò chuyện ban đầu khá thuận lợi. Ôn Thanh Dư nói về lượng khách du lịch, khách địa phương, chi phí thuê mặt bằng, nỗi lo của các cửa hàng nhỏ nếu giá thuê tăng, cũng nhắc phố Trường Đinh không nên trở thành một khu phố thương mại quá đồng dạng. Phó tổng Hàn ghi chép rất kỹ, thỉnh thoảng hỏi thêm vài câu. A Nhã đứng sau quầy nghe mà âm thầm cảm thán, ông chủ Ôn bình thường nói chuyện nhẹ nhàng, nhưng khi nói đến Dư An và khu phố lại rất rõ ràng, không hề yếu thế.

Cuộc trao đổi kéo dài gần nửa tiếng. Đến khi nhóm người chuẩn bị rời đi, phó tổng Hàn bất chợt nói: “Ôn tiên sinh, Lục tổng có dặn nếu Dư An không tiện tham gia các buổi khảo sát thì chúng tôi sẽ không làm phiền thêm. Hôm nay cảm ơn anh đã dành thời gian.”

Ôn Thanh Dư khựng lại rất nhẹ.

Lục Cảnh Thần không trực tiếp đến, nhưng vẫn để lại một câu như vậy. Hắn đang cố giữ khoảng cách. Ôn Thanh Dư hiểu. Nhưng chính vì hiểu, tâm trạng y lại phức tạp hơn. Nếu hắn xuất hiện dồn dập, y có thể lạnh lùng yêu cầu hắn rời khỏi cuộc sống của mình. Nhưng hắn lùi lại đúng mực, tôn trọng ranh giới, không cho y lý do nổi giận. Sự thay đổi này khiến vết thương cũ không còn bị xé mạnh, nhưng lại âm thầm nhắc y rằng người kia thật sự đã khác trước.

Ôn Thanh Dư thu lại cảm xúc, đáp: “Không sao. Đây là chuyện liên quan đến cả khu phố, Dư An nên lên tiếng.”

Phó tổng Hàn gật đầu rời đi.

A Nhã lập tức chạy đến đóng cửa lại, nhỏ giọng hỏi: “Ông chủ, họ có phải người của người hôm qua không?”

Ôn Thanh Dư nhìn cô.

A Nhã lập tức xua tay. “Em không cố ý nghe chuyện riêng. Chỉ là em thấy bầu không khí hôm qua không bình thường. Nếu họ làm anh khó xử, chúng ta có thể không tiếp. Dù là tập đoàn lớn cũng không thể ép cửa hàng nhỏ chứ.”

Ôn Thanh Dư nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, trong lòng ấm lên. “Không sao. Họ đến vì công việc, thái độ cũng rất khách sáo.”

A Nhã vẫn hơi lo. “Vậy chú Lục kia…”

“Anh ấy sẽ không làm gì quá giới hạn.” Ôn Thanh Dư nói rất nhẹ. “Ít nhất hiện tại sẽ không.”

A Nhã nghe ra ý trong lời y, không hỏi tiếp nữa.

Chiều hôm đó, An An tan học sớm. Dì Lâm đưa bé đến Dư An, vừa vào cửa bé đã phát hiện trên bàn gần cửa sổ đặt một bó hoa cát tường trắng mới. Bé nhớ hôm qua chính mình mang một nhánh hoa về nhà, lập tức hỏi: “Ba ơi, hôm nay lại có hoa bình an ạ?”

“Dì Hoa tặng.” Ôn Thanh Dư đáp.

An An gật đầu, đặt balo xuống, rất tự nhiên đi rửa tay rồi ngồi vào ghế nhỏ. Bé hôm nay có bài vẽ ở lớp, vẽ một cửa hàng màu vàng và hai người đứng trước cửa. Ôn Thanh Dư nhìn bức vẽ, nhận ra một người là y, một người là An An. Trên bảng hiệu méo méo xiên xiên viết hai chữ “Dư An” bằng nét trẻ con.

“Đẹp lắm.” Ôn Thanh Dư nói. “Ba rất thích.”

An An lập tức cười. “Con vẽ nhà của chúng ta.”

Ôn Thanh Dư nghe vậy, trái tim mềm xuống. “Ừ. Là nhà của chúng ta.”

Đúng lúc này, chuông gió trước cửa vang lên.

Ôn Thanh Dư ngẩng đầu, nụ cười bên môi chưa kịp thu lại đã dừng rất nhẹ. Người bước vào không phải khách lạ, cũng không phải nhóm khảo sát buổi sáng, mà là Lục Cảnh Thần. Hắn không mặc vest như hôm qua, chỉ mặc áo sơ mi đậm màu và áo khoác mỏng, có lẽ vừa kết thúc lịch trình nào đó. Trong tay hắn cầm một chiếc ô đen, trên vai còn vương chút hơi mưa. Hắn dừng ở cửa, ánh mắt trước tiên rơi lên Ôn Thanh Dư, sau đó rất tự nhiên nhìn thấy An An ngồi sau quầy.

An An cũng nhìn thấy hắn.

Nụ cười trên mặt bé lập tức thu lại. Bé đặt bút màu xuống, không chạy trốn nhưng cũng không chào ngay. Đôi mắt đen nhìn Lục Cảnh Thần bằng sự cảnh giác rõ ràng hơn hôm qua. Một lát sau, bé đứng dậy, đi đến bên cạnh Ôn Thanh Dư, bàn tay nhỏ nắm lấy vạt áo y.

Ôn Thanh Dư cúi đầu nhìn con. “An An?”

An An ngẩng mặt, nhỏ giọng nhưng rất nghiêm túc: “Ba, chú Lục lại đến.”

Lục Cảnh Thần nghe thấy hai chữ “chú Lục”, ánh mắt khẽ động. Hắn không biết nên thấy thế nào. Một đứa trẻ gọi hắn là chú là chuyện bình thường. Nhưng vì đứa trẻ này là con của Ôn Thanh Dư, tiếng gọi ấy bỗng có một sức nặng kỳ lạ, như nhắc hắn rằng mình chỉ là người ngoài trong cuộc sống hiện tại của y.

Ôn Thanh Dư đặt tay lên vai con, sau đó nhìn Lục Cảnh Thần. “Lục tiên sinh có việc gì sao?”

Lục Cảnh Thần dừng một chút, rồi nói: “Anh đến mua bánh.”

“Bánh hôm nay chỉ còn bánh quy và pudding.” Ôn Thanh Dư nói.

“Vậy lấy một phần bánh quy.”

A Nhã lập tức muốn đi gói, nhưng An An bỗng đứng thẳng hơn. Bé nhìn Lục Cảnh Thần, bàn tay vẫn nắm áo Ôn Thanh Dư, giọng non nớt nhưng rõ ràng: “Chú Lục, chú mua bánh thì đứng ở bên ngoài quầy là được.”

Cả cửa hàng lập tức yên tĩnh.

Ôn Thanh Dư hơi sững lại. “An An.”

An An ngẩng đầu nhìn y, ánh mắt rất nghiêm túc. “Ba nói người lạ không được vào phía sau quầy.”

“Chú không vào phía sau quầy.” Lục Cảnh Thần thấp giọng nói. Hắn nhìn đứa trẻ đứng trước Ôn Thanh Dư như một người bảo vệ nhỏ, trong lòng bỗng đau một cách khó gọi tên. “Chú chỉ đứng ở đây.”

An An nhìn khoảng cách giữa hắn và Ôn Thanh Dư, như vẫn thấy chưa đủ an toàn. Bé suy nghĩ một chút, rồi bước lên nửa bước, đứng giữa hai người. “Chú cũng không được đến quá gần ba.”

A Nhã cầm hộp bánh trong tay, sợ đến mức suýt làm rơi nắp hộp. Ôn Thanh Dư cúi xuống muốn nói với con rằng không nên thất lễ, nhưng khi chạm vào ánh mắt của An An, lời trách cứ lại không nói ra được. Bé không vô lễ vì hư, cũng không cố ý làm người khác khó xử. Bé chỉ đang bảo vệ người quan trọng nhất của mình bằng khả năng nhỏ bé mà bé có.

Lục Cảnh Thần đứng trước mặt đứa trẻ, nhìn đôi mắt trong veo ấy. Không có sự ghét bỏ phức tạp của người lớn, chỉ có cảnh giác đơn giản: chú làm ba căng thẳng, vậy chú không được đến gần ba. Sự thẳng thắn ấy giống một mũi kim rất nhỏ đâm vào nơi sâu nhất trong hắn. Hóa ra tổn thương năm đó không chỉ ở lại trên người Ôn Thanh Dư. Năm năm sau, ngay cả đứa trẻ bên cạnh y cũng có thể từ một lần gặp đã nhận ra hắn là người khiến ba mình bất an.

Lục Cảnh Thần chậm rãi lùi nửa bước.

“Được.” Hắn nói rất nhẹ. “Chú không đến gần.”

An An nhìn hắn lùi lại, vẻ mặt cuối cùng dịu hơn một chút, nhưng vẫn không rời khỏi trước mặt Ôn Thanh Dư.

Ôn Thanh Dư nhìn Lục Cảnh Thần, trong lòng nhất thời trăm mối ngổn ngang. Nếu là Lục Cảnh Thần của năm năm trước, có lẽ hắn sẽ vì tự ái mà cứng người, hoặc dùng sự im lặng khiến bầu không khí nặng nề hơn. Nhưng người trước mặt chỉ lùi lại, thừa nhận ranh giới do một đứa trẻ đặt ra mà không phản bác. Sự nhượng bộ ấy khiến Ôn Thanh Dư không biết nên nhẹ nhõm hay đau lòng.

A Nhã nhanh chóng gói bánh quy, đặt lên quầy. “Của… của chú Lục ạ.”

Lục Cảnh Thần đưa thẻ thanh toán. A Nhã nhận lấy, động tác cẩn thận như đang xử lý một quả bom. Ôn Thanh Dư không nói gì thêm. An An thì nhìn chằm chằm vào tay Lục Cảnh Thần, đến khi xác nhận hắn chỉ lấy hộp bánh, không chạm vào ba mình, mới hơi thả lỏng vai nhỏ.

Trước khi rời đi, Lục Cảnh Thần nhìn Ôn Thanh Dư. Hắn có rất nhiều lời muốn nói, nhưng trước mặt An An, những lời ấy càng không có chỗ đứng. Hắn chỉ gật đầu rất nhẹ.

“Làm phiền rồi.”

Ôn Thanh Dư đáp: “Đi thong thả.”

Lục Cảnh Thần xoay người rời khỏi Dư An. Chuông gió vang lên, bóng lưng hắn biến mất sau cửa kính. Một lúc lâu sau, An An mới buông vạt áo Ôn Thanh Dư, nhưng vẫn ngẩng đầu hỏi: “Ba ơi, con nói vậy có hư không?”

Ôn Thanh Dư ngồi xổm xuống trước mặt con, nhìn sự bất an nhỏ bé trong mắt bé. Y đưa tay ôm An An vào lòng, giọng mềm đi rất nhiều. “Không hư. Nhưng lần sau nếu An An không thích ai đến gần ba, có thể nói với ba trước. Ba sẽ tự xử lý, được không?”

An An ôm cổ y. “Nhưng con muốn bảo vệ ba.”

Ôn Thanh Dư nhắm mắt, lòng vừa ấm vừa đau. “Ba biết. An An đã bảo vệ ba rất tốt rồi.”

An An tựa vào vai y, nhỏ giọng nói: “Ba đừng buồn vì chú Lục nữa. Con không thích ba buồn.”

Ôn Thanh Dư siết chặt con trong lòng.

Ngoài cửa kính, mưa lại bắt đầu rơi lất phất. Lục Cảnh Thần đứng dưới mái hiên đối diện, chưa lập tức rời đi. Qua lớp kính và màn mưa, hắn nhìn thấy Ôn Thanh Dư ngồi xổm ôm đứa trẻ vào lòng. Đứa trẻ ôm cổ y rất chặt, còn y cúi đầu tựa vào vai con, dáng vẻ dịu dàng mà yếu mềm trong khoảnh khắc ấy khiến trái tim hắn đau đến gần như tê dại.

Năm năm trước, người có thể ôm Ôn Thanh Dư đáng lẽ là hắn.

Nhưng chính hắn đã buông tay.

Bây giờ người đứng ra bảo vệ Ôn Thanh Dư là một đứa trẻ năm tuổi. Còn hắn, người từng hứa sẽ trở thành nhà của y, lại bị đứa trẻ ấy nghiêm túc nhắc nhở: chú Lục không được đến quá gần ba.

Lục Cảnh Thần cúi mắt nhìn hộp bánh quy trong tay, rất lâu sau mới chậm rãi bước vào màn mưa.

(Hết chương 14)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0