Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU LY HÔN, TÔI MANG CON RỜI KHỎI ANH

Chương 11: Dư An

Chương 1: Lễ Cưới Trong Mơ Chương 2: Bí Mật Đêm Tân Hôn Chương 3: Căn Phòng Sáng Đèn Đến Bình Minh Chương 4: Hôn Nhân Không Tiếng Cười Chương 5: Một Lần Say Rượu Chương 6: Đơn Ly Hôn Chương 7: Sau Khi Rời Khỏi Anh Chương 8: Đứa Trẻ Của Một Mình Em Chương 9: Thành Phố Nam Tân Chương 10: Sinh Mệnh Nhỏ Bé Chương 11: Dư An Chương 12: Năm Năm Sau Chương 13: Người Cũ Dưới Cơn Mưa Chương 14: Chú Lục Không Được Đến Quá Gần Chương 15: Anh Vẫn Chưa Quên Em
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 11: Dư An

Cửa hàng Dư An sửa mất gần một tháng mới hoàn thành.

Trong một tháng ấy, bụng Ôn Thanh Dư vẫn chưa hiện rõ, nhưng thân thể đã nhạy cảm hơn trước rất nhiều. Có khi sáng sớm chỉ ngửi thấy mùi dầu trong quán ăn dưới lầu, y đã phải vịn tường nôn khan một lúc lâu. Có khi nửa đêm đang ngủ lại tỉnh vì đói, nhưng thật sự ngồi xuống ăn được vài thìa cháo thì dạ dày lại không chịu phối hợp. Dì Lâm gần như mỗi ngày đều sang nhìn y một lần, khi thì mang canh hầm, khi thì mang rau tươi, khi thì chỉ đơn giản ngồi ở phòng khách cùng y nói vài câu chuyện vụn vặt của khu phố.

Ôn Thanh Dư từng rất ngại, mấy lần muốn nói mình có thể tự lo, nhưng mỗi khi lời đến miệng lại nhớ đến ánh mắt của Tần Duyệt trước khi rời đi. Sau đó y không còn cố từ chối tất cả nữa. Dì Lâm mang canh, y nhận lấy rồi hôm sau đem hộp rửa sạch trả lại, thỉnh thoảng làm vài chiếc bánh nhỏ tặng bà. Chú Trần dưới lầu giúp y nhận hàng, y sẽ mua thêm một phần bánh chanh mật ong cho chú. Những trao đổi nhỏ như vậy khiến y chậm rãi học được một việc mà trước kia rất khó học: nhận thiện ý không có nghĩa là mắc nợ đến không thở nổi.

Đội sửa chữa của anh Phùng làm việc rất cẩn thận. Tường cũ được sơn lại màu kem nhạt, quầy gỗ được đánh bóng, những vết xước sâu vẫn còn lờ mờ nhưng không xấu, ngược lại khiến nó có vẻ ấm áp hơn. Cửa sổ lớn sát mặt đường được lắp rèm trắng, phía trên treo một chiếc chuông gió bằng gỗ và thủy tinh xanh nhạt, mỗi khi có gió biển thổi qua sẽ vang lên tiếng leng keng rất khẽ. Phía sau bếp được sửa sạch sẽ, thêm một chiếc ghế mềm nhỏ đặt ở góc nghỉ, là yêu cầu Tần Duyệt gọi điện ép anh Phùng thêm vào bằng được.

Ngày bảng hiệu được treo lên, Ôn Thanh Dư đứng bên kia đường nhìn rất lâu. Tấm bảng gỗ không lớn, nền màu nâu sáng, hai chữ “Dư An” được viết bằng nét mềm mại màu trắng ngà, bên dưới có một dòng chữ nhỏ: bánh ngọt, trà hoa, ngày bình an. Anh Phùng đứng cạnh y, chống tay nhìn thành quả của mình, cười nói: “Ôn tiên sinh, cửa hàng nhỏ này nhìn hiền thật đấy. Chắc sau này khách đến đây cũng không nỡ nói lớn tiếng.”

Ôn Thanh Dư bị câu ấy chọc cười. Y đặt tay lên bụng, ánh mắt dịu xuống. “Như vậy tốt lắm. Tôi cũng chỉ muốn nơi này yên tĩnh một chút.”

Dì Lâm cũng đến xem bảng hiệu, trên tay còn cầm một giỏ quýt nhỏ. Bà ngẩng đầu nhìn hai chữ Dư An, gật đầu khen: “Tên hay. Nghe đã thấy bình an rồi. Sau này đứa bé sinh ra, có một cửa hàng như thế này chờ nó lớn lên, cũng là phúc khí.”

Ôn Thanh Dư cụp mắt, đầu ngón tay khẽ chạm lên bụng mình. Thai nhi đã qua ba tháng đầu, bác sĩ Tống nói tình trạng ổn hơn trước nhưng vẫn cần cẩn thận. Vì cơ thể y đặc biệt, thai kỳ không thể chủ quan như người bình thường. Mỗi lần nghe bác sĩ dặn, y đều nhớ rất kỹ, không dám tự ý làm việc nặng, không dám thức khuya, không dám để mình đói quá lâu. Cảm giác làm ba kỳ lạ như vậy, khiến một người từng không biết quý trọng thân thể mình như y bắt đầu nghiêm túc chăm sóc từng bữa ăn, từng giấc ngủ.

Tần Duyệt không thể đến ngày treo bảng hiệu, nhưng cô gọi video từ sáng sớm. Vừa thấy cửa hàng sau màn hình, cô đã kích động đến mức giọng cao hẳn lên: “Đẹp quá! Thanh Dư, thật sự đẹp lắm. Quầy này giữ lại rất đúng, cửa sổ cũng đẹp. Chỗ bên phải cậu nhớ đặt một cái ghế có tựa lưng, không được đứng sau quầy cả ngày. Còn bảng giá phải in chữ lớn một chút, đừng làm kiểu nghệ thuật quá khách nhìn không rõ.”

Ôn Thanh Dư cầm điện thoại đứng trước cửa tiệm, vừa nghe vừa cười. “Tớ nhớ rồi. Cậu đã nói ba lần trong tin nhắn hôm qua.”

“Ba lần là vì tớ chưa yên tâm.” Tần Duyệt lập tức đáp. “Ngày khai trương tớ nhất định bay đến. Cậu đừng hòng tự mình mở cửa im lặng cho xong. Cửa hàng đầu tiên của cậu, cũng là cửa hàng đầu tiên của bảo bảo, phải có nghi thức một chút.”

Dì Lâm đứng bên cạnh nghe thấy, cười nói chen vào: “Cô bé yên tâm, đến ngày khai trương dì cũng đến giúp. Không để Thanh Dư mệt đâu.”

Tần Duyệt nghe thấy giọng dì Lâm liền lập tức chuyển mục tiêu, hai người cách màn hình bắt đầu nghiêm túc trao đổi kế hoạch chăm sóc Ôn Thanh Dư trong ngày khai trương. Một người nói không được để y đứng lâu, một người nói phải chuẩn bị ghế mềm sau quầy, một người nói khách đông thì đóng cửa sớm, một người nói bánh làm ít thôi, bán hết là nghỉ. Ôn Thanh Dư đứng ở giữa, nghe hai người nói về mình như nói về món đồ dễ vỡ, vừa bất đắc dĩ vừa ấm lòng.

Ngày khai trương Dư An được chọn vào một sáng nắng đẹp đầu xuân.

Nam Tân bước qua mùa lạnh rất nhẹ nhàng. Trên phố Trường Đinh, cây bàng biển trước cửa tiệm đã ra lớp lá non xanh nhạt, mấy chậu hoa nhỏ dì Lâm đem đến đặt hai bên cửa cũng nở lấm tấm những bông màu trắng và vàng. Tần Duyệt bay đến từ tối hôm trước, vừa vào cửa đã kiểm tra Ôn Thanh Dư từ đầu đến chân, sau đó ôm y rất lâu, đến khi nhận ra bụng y đã hơi nhô lên dưới áo len rộng thì mắt lập tức đỏ. Cô ngồi xổm xuống trước mặt y, rất nhẹ nhàng áp tay lên bụng, giọng nhỏ đi rõ rệt: “Bảo bảo, mẹ nuôi đến rồi đây.”

Ôn Thanh Dư đứng bên giường, tay đặt lên vai cô, khẽ cười: “Con còn chưa biết động đâu.”

“Biết chứ.” Tần Duyệt ngẩng đầu nhìn y, mắt còn đỏ nhưng miệng vẫn không chịu thua. “Con thông minh giống tớ, chắc chắn biết.”

“Vì sao lại giống cậu?”

“Vì tôi là mẹ nuôi lợi hại nhất thế giới.” Tần Duyệt nói xong lại cúi đầu nhìn bụng y, giọng mềm đến mức khác hẳn vẻ cứng rắn thường ngày. “Con phải ngoan nhé. Ba con đã vất vả lắm rồi, con thương ba một chút.”

Ôn Thanh Dư vốn đang cười, nghe đến câu cuối lại thấy hốc mắt hơi nóng. Y cúi đầu nhìn Tần Duyệt, nhìn căn phòng nhỏ được ánh đèn vàng phủ lên, bỗng cảm thấy mọi thứ trước mắt xa lạ mà chân thật. Năm ngoái vào thời điểm này, y còn sống trong căn nhà tân hôn lạnh dần từng ngày. Khi đó y chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ rời đến thành phố ven biển, trong bụng có một đứa trẻ, bên cạnh có bạn thân và những hàng xóm tốt bụng, chuẩn bị khai trương một cửa hàng nhỏ mang tên bình an.

Sáng khai trương, Ôn Thanh Dư chỉ làm số lượng bánh rất ít.

Bánh chanh mật ong là món chính đầu tiên, thêm bánh quy bơ ít ngọt, vài phần pudding sữa và trà hoa nóng. Tần Duyệt phụ trách thu ngân, dì Lâm phụ trách tiếp khách quen trong khu phố, còn chú Trần tự nhận nhiệm vụ đứng ngoài cửa giới thiệu với mấy người đi ngang rằng tiệm bánh mới mở rất sạch sẽ, ông chủ làm bánh ngon mà người lại hiền. Ôn Thanh Dư bị ép ngồi sau quầy, chỉ được thỉnh thoảng đứng dậy kiểm tra trà hoặc nói chuyện với khách. Y ban đầu còn không quen, nhưng thấy mọi người phối hợp nhịp nhàng đến mức mình gần như không cần làm gì, trong lòng lại mềm đến khó tả.

Khách đầu tiên là cô chủ tiệm hoa bên cạnh. Cô họ Mạnh, tên Mạnh San, tính tình hoạt bát, mang đến một bó hoa nhỏ làm quà khai trương. “Chúc Dư An buôn bán thuận lợi nhé. Sau này phố này có thêm chỗ uống trà rồi, tôi nhất định sẽ thường xuyên sang lười biếng.”

Ôn Thanh Dư nhận hoa, mỉm cười nói cảm ơn. “Nếu chị thích, sau này em có thể để riêng một bàn gần cửa sổ cho chị.”

Mạnh San chống cằm nhìn y, cười nói: “Vậy tôi phải đặt trước thẻ khách quen rồi. Nhưng ông chủ Ôn này, cậu nhìn còn trẻ quá, sao lại một mình đến Nam Tân mở tiệm? Người nhà không ở bên sao?”

Tần Duyệt đang cầm máy tính tiền lập tức ngẩng đầu. Ôn Thanh Dư lại không hoảng loạn. Sau mấy tháng ở Nam Tân, y đã dần quen với những câu hỏi không ác ý như vậy. Người nơi này tò mò nhưng không soi mói, nếu y không muốn trả lời sâu, họ cũng sẽ tự nhiên dừng lại.

Y đặt bó hoa vào chiếc bình nhỏ trên quầy, nhẹ giọng đáp: “Em và con đến đây bắt đầu cuộc sống mới.”

Mạnh San ngẩn ra, ánh mắt lập tức dừng rất nhanh trên bụng y, sau đó lại thu về, không hề lộ ra vẻ kỳ lạ. Cô chỉ cười dịu hơn ban nãy: “Vậy chúc hai cha con đều bình an. Tên tiệm này đặt đúng lắm.”

Tần Duyệt cúi đầu giả vờ lau máy tính tiền, nhưng khóe mắt hơi đỏ. Ôn Thanh Dư thì nhìn Mạnh San, trong lòng một góc rất nhỏ được đặt xuống. Trước khi đến Nam Tân, y từng sợ ánh mắt của người khác. Sợ người ta hỏi cha đứa trẻ là ai, sợ người ta nhìn cơ thể y bằng vẻ kinh ngạc, sợ cuộc sống mới còn chưa bắt đầu đã phải lặp lại những năm tháng tự ti cũ. Nhưng ít nhất vào sáng hôm ấy, vị khách đầu tiên của Dư An chỉ chúc hai cha con bình an.

Đó là một khởi đầu rất tốt.

Ngày khai trương không quá đông, nhưng liên tục có người ra vào. Dì Lâm gọi mấy người hàng xóm đến ủng hộ, chú Trần mua ba phần bánh mang về cho vợ và cháu, Mạnh San ở tiệm hoa bên cạnh sang hai lần, lần thứ hai còn dẫn theo khách của mình. Có vài du khách đi ngang bị bảng hiệu thu hút, mua bánh chanh mật ong rồi ngồi bên cửa sổ chụp ảnh. Tiếng chuông gió trên cửa vang lên rất nhiều lần, mỗi lần vang, Ôn Thanh Dư đều ngẩng đầu mỉm cười nói “hoan nghênh”.

Đến gần ba giờ chiều, bánh đã bán hết.

Tần Duyệt lập tức treo bảng “hôm nay đã bán hết, cảm ơn quý khách” lên cửa, không cho Ôn Thanh Dư làm thêm dù chỉ một phần. Ôn Thanh Dư nhìn tủ bánh trống, vừa vui vừa có chút lo lắng: “Hay là làm thêm ít bánh quy? Vẫn còn sớm.”

“Không.” Tần Duyệt đáp không hề do dự. “Quy tắc số một của Dư An: ông chủ và cổ đông tinh thần phải khỏe mạnh trước, lợi nhuận tính sau.”

Dì Lâm đứng bên cạnh gật đầu phụ họa. “Đúng vậy. Ngày đầu bán hết là may mắn rồi. Đừng tham nhiều.”

Ôn Thanh Dư nhìn hai người, cuối cùng đành đầu hàng. Y ngồi xuống chiếc ghế mềm sau quầy, tay nhẹ nhàng đặt lên bụng. Không biết có phải vì hôm nay tâm trạng tốt hay không, cơn buồn nôn gần như không xuất hiện. Y thậm chí còn ăn được một phần pudding nhỏ và uống nửa cốc sữa ấm. Tần Duyệt chụp ảnh gửi vào nhóm chat chỉ có hai người với tiêu đề: “Ông chủ Ôn hôm nay đạt chuẩn ăn uống.”

Buổi tối, mọi người cùng ăn một bữa nhỏ trong cửa hàng.

Dì Lâm nấu canh, Tần Duyệt mua đồ ăn thanh đạm, Mạnh San mang hoa đến trang trí bàn, anh Phùng cũng được gọi sang ăn vì công sửa tiệm rất lớn. Cửa hàng nhỏ sau khi đóng cửa không còn khách, chỉ còn ánh đèn vàng, mùi bánh ngọt còn vương trong không khí và tiếng người nói cười. Ôn Thanh Dư ngồi bên bàn gần cửa sổ, nghe mọi người trò chuyện về khu phố, về khách hôm nay, về việc sau này nên thêm món gì, bỗng cảm thấy trong lòng có một vùng đất vốn hoang vu đang chậm rãi mọc cỏ non.

Anh Phùng uống một ngụm trà hoa, cười nói: “Tôi thấy tiệm này hợp bán thêm bánh mặn. Khách du lịch đi ngang có khi muốn ăn lót dạ.”

Mạnh San lập tức phản đối: “Không, bánh mặn mùi nặng, phá hỏng khí chất dịu dàng của Dư An. Tôi thấy nên thêm bánh hoa quế hoặc bánh sữa dừa.”

Dì Lâm suy nghĩ rồi nói: “Bánh hoa quế tốt đấy. Nhưng Thanh Dư đang có em bé, không thể làm quá nhiều. Hay là sau này thuê người phụ đi?”

Tần Duyệt lập tức gật đầu. “Dì nói đúng. Cháu cũng đang nghĩ chuyện này. Cửa hàng có thể mở nửa ngày thôi, sáng làm bánh, chiều bán hết thì nghỉ. Sau khi bụng lớn hơn, nhất định phải thuê người. Thanh Dư, cậu đừng giả vờ không nghe.”

Ôn Thanh Dư đang cúi đầu ăn canh, nghe vậy ngẩng lên, bất đắc dĩ nói: “Tớ nghe rồi.”

Mạnh San chống cằm nhìn y, bỗng cười: “Ông chủ Ôn ngoan thật đấy. Bị nhiều người quản như vậy mà không cáu.”

Ôn Thanh Dư hơi ngẩn ra, sau đó cũng cười. “Có người quản là chuyện tốt.”

Câu này rất nhẹ, nhưng những người trên bàn đều yên tĩnh một chút. Họ không biết toàn bộ quá khứ của Ôn Thanh Dư, nhưng ít nhiều cảm nhận được người này từng đi qua một đoạn đường không dễ dàng. Y nói chuyện dịu dàng, làm việc cẩn thận, luôn nói cảm ơn, luôn sợ phiền người khác. Người như vậy khi nói “có người quản là chuyện tốt”, sẽ khiến người nghe không tự chủ được mà thấy lòng mềm đi.

Tần Duyệt gắp một miếng rau vào bát y, cố ý dùng giọng hung dữ phá tan bầu không khí hơi nghẹn: “Biết là tốt thì ăn thêm. Hôm nay tiêu hao nhiều, bác sĩ nói cậu không được để đói.”

Ôn Thanh Dư cúi đầu ăn rau, ánh mắt lại cong lên.

Tối muộn, mọi người lần lượt rời đi. Tần Duyệt ở lại giúp y dọn cửa hàng. Hai người lau bàn, rửa cốc, kiểm tra bếp, khóa cửa. Khi tiếng chìa khóa xoay trong ổ vang lên, Ôn Thanh Dư đứng trước cửa Dư An, ngẩng đầu nhìn bảng hiệu dưới ánh đèn đường. Cả một ngày trôi qua, chân y hơi mỏi, lưng cũng đau nhẹ, nhưng trong lòng lại đầy hơn bất cứ ngày nào sau khi ly hôn.

Tần Duyệt đứng bên cạnh y, nhẹ giọng hỏi: “Hôm nay vui không?”

Ôn Thanh Dư nhìn hai chữ Dư An, gật đầu. “Vui.”

“Vậy là tốt.” Tần Duyệt nói. “Cậu xem, không có Lục Cảnh Thần, cậu vẫn có thể mở cửa hàng, vẫn có thể quen người mới, vẫn có thể cười. Thanh Dư, cậu thật sự đang sống tiếp rất tốt.”

Ôn Thanh Dư im lặng một lúc. Gió đêm từ biển thổi qua, chuông gió sau cửa kính vang lên rất nhẹ. Nhắc đến Lục Cảnh Thần, lòng y vẫn đau, nhưng cơn đau ấy đã không còn kéo y ngã xuống như trước. Nó giống một vết sẹo trong ngày trở trời, âm ỉ nhắc y từng có một đoạn tình yêu rất sâu, nhưng không còn là toàn bộ cuộc đời y.

“Ừ.” Y nói khẽ. “Tớ đang sống tiếp.”

Tần Duyệt nhìn y, hốc mắt lại hơi đỏ, nhưng lần này cô không khóc. Cô chỉ đưa tay ôm vai y, cùng y đứng dưới bảng hiệu Dư An thêm một lúc.

Sau ngày khai trương, cuộc sống của Ôn Thanh Dư dần có nhịp điệu mới.

Mỗi sáng y thức dậy lúc bảy giờ, ăn một bữa nhẹ, rồi đến cửa hàng chuẩn bị bánh. Vì không thể đứng lâu, y chỉ làm số lượng vừa phải. Bánh chanh mật ong trở thành món được yêu thích nhất, bánh quy bơ ít ngọt cũng thường bán hết trước trưa. Buổi chiều nếu còn sức, y sẽ ngồi sau quầy viết thực đơn mới hoặc đọc sách nuôi dạy trẻ. Nếu mệt, y đóng cửa sớm, để lại bảng nhỏ viết “ông chủ hôm nay cần nghỉ, hẹn gặp ngày mai.”

Ban đầu Ôn Thanh Dư còn thấy ngại vì đóng cửa tùy hứng như vậy, nhưng khách quen trong khu phố lại rất bao dung. Mạnh San mỗi lần thấy bảng nghỉ sẽ gửi sang một bó hoa nhỏ. Dì Lâm thì nhắn tin hỏi có cần mang cơm không. Chú Trần đi ngang cũng sẽ nhìn vào cửa kính xác nhận đèn đã tắt chưa rồi mới yên tâm về nhà. Dần dần, Ôn Thanh Dư không còn xem sự nghỉ ngơi là lỗi lầm nữa. Y bắt đầu tin rằng bản thân khỏe mạnh cũng là một phần quan trọng của Dư An.

Bụng y lớn lên từng chút trong những ngày như vậy.

Đến tháng thứ năm, y cảm nhận được thai máy lần đầu tiên. Hôm ấy y đang ngồi sau quầy ghi sổ bán hàng, cửa hàng vắng khách, ngoài cửa sổ có nắng. Bỗng dưới lòng bàn tay truyền đến một cảm giác rất nhẹ, như có con cá nhỏ khẽ quẫy trong nước. Ôn Thanh Dư sững người, bút rơi xuống sổ. Y cúi đầu nhìn bụng mình, gần như không dám thở mạnh. Một lát sau, cảm giác ấy lại xuất hiện, nhẹ đến mức nếu không chú ý sẽ bỏ lỡ.

Nước mắt của y lập tức rơi xuống.

Mạnh San vừa bước vào mua trà hoa đã bị dọa, vội chạy đến hỏi: “Sao vậy? Đau ở đâu à?”

Ôn Thanh Dư lắc đầu, vừa khóc vừa cười, giọng run đến mức không thành câu. “Con… con vừa động.”

Mạnh San ngẩn ra, sau đó ánh mắt cũng sáng lên. Cô ngồi xổm xuống trước mặt y, không dám tùy tiện chạm, chỉ cười rất dịu: “Thật sao? Bé con chào ba đấy.”

Ôn Thanh Dư cúi đầu, bàn tay phủ lên bụng. Lần này thai nhi lại rất yên tĩnh, như thể vừa rồi chỉ là một lời chào ngắn ngủi. Nhưng đối với y, khoảnh khắc ấy giống như cả thế giới bỗng sáng thêm một chút. Buổi tối hôm đó, y gọi video cho Tần Duyệt, vừa nói con biết động rồi, Tần Duyệt đã hét lên trong điện thoại đến mức đồng nghiệp bên cạnh cũng quay đầu nhìn.

Tần Duyệt xin nghỉ bay đến Nam Tân vào cuối tuần, vừa vào cửa đã đòi cảm nhận thai máy. Nhưng bé con như cố ý trêu mẹ nuôi, cô đặt tay lên bụng Ôn Thanh Dư rất lâu mà không động. Tần Duyệt vừa thất vọng vừa không cam lòng, ngồi bên sofa nghiêm túc thương lượng với bụng y: “Bảo bảo, con nể mặt mẹ nuôi chút đi. Mẹ nuôi bay hơn hai tiếng đến đây, con không thể lạnh lùng như vậy.”

Ôn Thanh Dư cười đến vai run. “Con còn nhỏ, đâu phải muốn động là động.”

“Con chắc chắn nghe hiểu.” Tần Duyệt cúi xuống nói tiếp. “Con động một cái, sau này mẹ nuôi mua cho con xe đồ chơi đẹp nhất.”

Vừa dứt lời, dưới lòng bàn tay cô bỗng có một cái chạm rất nhẹ.

Tần Duyệt cứng đờ.

Ôn Thanh Dư cũng ngẩn ra, sau đó hai người nhìn nhau, cùng bật cười. Tần Duyệt cười xong lại khóc, cúi đầu áp trán rất nhẹ lên bụng y, giọng nghẹn đến mức không còn hung dữ nổi: “Bảo bảo ngoan quá. Con phải bình an lớn lên nhé. Ba con thật sự rất thương con.”

Ôn Thanh Dư vuốt tóc cô, trong mắt cũng có nước. “Con biết mà.”

Tháng thứ bảy, bác sĩ Tống xác nhận em bé là bé trai.

Ôn Thanh Dư cầm kết quả khám, ngồi ngoài hành lang bệnh viện rất lâu. Dì Lâm đi cùng y, cười hỏi có phải đã nghĩ tên rồi không. Y gật đầu, rồi lại lắc đầu, cuối cùng nói từng chữ rất nhẹ: “Cháu muốn gọi con là Ôn Dĩ An.”

Dì Lâm lặp lại cái tên ấy một lần, ánh mắt dịu xuống. “Dĩ An. Lấy bình an làm điều quan trọng nhất. Tên hay.”

Ôn Thanh Dư nhìn tờ khám trong tay. Họ Ôn là của y, Dĩ An là lời hứa của y với con. Không phải họ Lục, không phải cái tên gắn với gia tộc hay trách nhiệm của người kia. Ít nhất trong những năm tháng đầu tiên của đứa trẻ, y muốn con thuộc về chính mình, thuộc về cuộc sống bình yên mà y tự tay xây nên. Nếu một ngày nào đó Lục Cảnh Thần biết sự tồn tại của con, nếu mọi chuyện buộc phải đối diện, đó sẽ là chuyện của tương lai. Còn bây giờ, đứa trẻ này là Ôn Dĩ An, là An An của y.

Tối đó, y viết tên con lên trang đầu tiên của quyển sổ dành riêng cho bé.

“Ôn Dĩ An.”

Viết xong, y đặt tay lên bụng, dịu dàng nói: “An An, sau này con có tên rồi.”

Đứa trẻ trong bụng như nghe thấy, khẽ động một cái. Ôn Thanh Dư cúi đầu cười, ánh đèn trên bàn rơi xuống gò má y, làm nụ cười ấy mềm đến mức gần như phát sáng.

Thai kỳ về sau vất vả hơn nhiều.

Bụng lớn khiến Ôn Thanh Dư không thể đứng lâu, lưng thường xuyên đau, đêm ngủ cũng khó tìm tư thế thoải mái. Cửa hàng Dư An chỉ mở nửa ngày, sau đó nhờ một cô gái trẻ trong khu phố tên A Nhã đến phụ việc. A Nhã học rất nhanh, tính tình lanh lợi, thường nói ông chủ Ôn chỉ cần ngồi trong tiệm là đủ làm khách muốn quay lại, những việc khác cứ để cô làm. Ôn Thanh Dư bị cô chọc cười, nhưng cũng thật sự nhờ có cô mà nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Có một lần trời mưa lớn, Ôn Thanh Dư ở cửa hàng đến muộn vì chờ tạnh mưa. Dì Lâm không yên tâm, đội áo mưa đến đón y. Hai người đi dưới mái hiên, dì Lâm một tay cầm ô, một tay đỡ y, miệng không ngừng nhắc sau này trời mưa thì đóng cửa sớm, tiền kiếm ít một chút cũng không sao. Ôn Thanh Dư nghe bà lải nhải, bỗng nhớ đến những ngày ở căn nhà tân hôn, nhớ Lục Cảnh Thần cũng từng dặn y trời mưa phải mang ô. Nhưng ký ức ấy chỉ lướt qua rất nhanh, không còn làm y đau đến không thở nổi.

Đêm đó về nhà, An An đạp rất mạnh.

Ôn Thanh Dư nằm trên giường, tay đặt lên bụng, khẽ nói: “Con không thích mưa sao? Hay là hôm nay ba đi hơi lâu, con giận rồi?”

Thai nhi lại động thêm một cái.

Y bật cười, sau đó chậm rãi trở mình. Ngoài cửa sổ mưa rơi rất lớn, nhưng căn hộ nhỏ sáng đèn. Trên tủ đầu giường đặt ảnh siêu âm của An An, bên cạnh là chậu bạc hà đã lớn hơn nhiều. Ngoài phòng khách có chiếc ghế em bé Tần Duyệt mua sớm, trong phòng nhỏ có rèm trắng và vài món đồ sơ sinh đầu tiên. Tất cả đều đang chờ đứa trẻ đến.

Tháng cuối cùng, Tần Duyệt gần như xin nghỉ dài ngày đến Nam Tân ở cùng y.

Cô đem theo hai vali lớn, một vali là đồ của mình, một vali toàn là đồ trẻ con mua từ thành phố cũ. Dì Lâm nhìn cô lôi ra nào là quần áo sơ sinh, khăn mềm, bình sữa, đồ chơi treo nôi, không nhịn được cười nói cô còn chuẩn bị đầy đủ hơn cả người sắp sinh. Tần Duyệt nghiêm túc đáp rằng mẹ nuôi phải có tôn nghiêm của mẹ nuôi. Ôn Thanh Dư ngồi trên sofa nhìn họ sắp xếp đồ cho An An, trong lòng mềm đến mức nói không nên lời.

Ngày dự sinh càng gần, y càng khó ngủ.

Không phải vì sợ sinh con hoàn toàn, mà vì có quá nhiều cảm xúc trộn vào nhau. Y chờ mong được gặp An An, lại sợ quá trình sinh nở nguy hiểm vì cơ thể mình đặc biệt. Y sợ mình không đủ tốt, sợ sau này con đau ốm, sợ một mình không thể vừa chăm con vừa giữ cửa hàng. Tần Duyệt biết y bất an, mỗi tối đều ngồi bên giường nói chuyện với y. Có lúc là chuyện vui ở công ty, có lúc là tên đồ dùng cho em bé, có lúc chỉ đơn giản là nắm tay y đến khi y ngủ.

Một đêm gần cuối tháng, Ôn Thanh Dư tỉnh dậy vì cơn đau bụng rõ ràng hơn mọi lần.

Ban đầu y tưởng chỉ là An An đạp mạnh, nhưng rất nhanh cơn đau thứ hai kéo đến, lan từ bụng xuống lưng, khiến y không nhịn được nắm chặt ga giường. Tần Duyệt ngủ ở phòng bên cạnh, nghe tiếng động lập tức chạy sang. Vừa thấy sắc mặt Ôn Thanh Dư, cô hoàn toàn tỉnh táo, vừa đỡ y ngồi dậy vừa gọi cho bác sĩ Tống và dì Lâm.

“Thanh Dư, nhìn tớ.” Tần Duyệt cố giữ giọng ổn định dù tay mình cũng run. “Hít thở chậm. Đừng sợ, bác sĩ đã dặn trước rồi. Túi đồ đi sinh tớ chuẩn bị sẵn ở cửa. Dì Lâm đang sang. Chúng ta đến bệnh viện ngay.”

Ôn Thanh Dư đau đến trán toát mồ hôi, nhưng vẫn cố gật đầu. “An An…”

“An An sẽ ổn.” Tần Duyệt nắm tay y. “Cậu cũng sẽ ổn. Hai người đều phải ổn.”

Dì Lâm đến rất nhanh, chú Trần dưới lầu cũng được đánh thức, lập tức gọi xe đưa họ đến bệnh viện. Đêm Nam Tân yên tĩnh, đèn đường lướt qua cửa kính xe thành những vệt sáng dài. Ôn Thanh Dư tựa vào vai Tần Duyệt, một tay ôm bụng, một tay bị cô nắm chặt. Cơn đau từng đợt kéo đến, làm ý thức y lúc rõ lúc mơ hồ. Trong cơn đau ấy, y bỗng nhớ đến rất nhiều chuyện: viện phúc lợi cũ, lễ cưới dưới nắng cuối thu, căn phòng tân hôn lạnh lẽo, chuyến bay rời khỏi thành phố cũ, tiếng tim thai đầu tiên, bảng hiệu Dư An trong ngày khai trương.

Tất cả những đoạn đường ấy cuối cùng dẫn y đến đêm nay.

Bác sĩ Tống đã chờ sẵn ở bệnh viện. Vì tình trạng cơ thể của Ôn Thanh Dư đặc biệt, kế hoạch sinh đã được chuẩn bị từ trước. Y được đưa vào phòng sinh đặc biệt, Tần Duyệt bị chặn bên ngoài. Trước khi cửa khép lại, cô nắm tay y không chịu buông, mắt đỏ đến đáng sợ nhưng giọng vẫn cố vững: “Thanh Dư, tớ ở ngoài. Cậu nghe chưa? Tớ ở ngay ngoài cửa. Cậu và An An nhất định phải ra gặp tớ.”

Ôn Thanh Dư nhìn cô, dù đau đến sắc mặt trắng bệch vẫn cố gắng cười rất nhẹ. “Ừ. Mẹ nuôi còn chưa mua xe đồ chơi đẹp nhất cho con mà.”

Tần Duyệt bật khóc ngay lập tức. Cửa phòng sinh khép lại trước mắt cô.

Thời gian trong phòng sinh dài đến không có điểm cuối. Ôn Thanh Dư không nhớ rõ mình đã đau bao lâu, cũng không nhớ bác sĩ và y tá đã nói những gì. Y chỉ nhớ giọng bác sĩ Tống luôn rất bình tĩnh, bảo y thở, bảo y đừng gồng quá sớm, bảo y nghe theo nhịp. Có lúc y đau đến muốn ngất đi, nhưng mỗi khi ý thức sắp chìm xuống, y lại nghe thấy trong lòng mình vang lên tiếng tim thai nhỏ bé ngày trước.

An An rất cố gắng.

Vậy nên ba cũng phải cố gắng.

Không biết qua bao lâu, giữa ánh sáng trắng và mồ hôi lạnh, Ôn Thanh Dư nghe thấy một tiếng khóc rất nhỏ.

Âm thanh ấy không lớn, thậm chí còn hơi yếu ớt, nhưng khi nó vang lên, cả thế giới trong lòng y như đột nhiên yên lại. Bác sĩ nói gì đó, y nghe không rõ, chỉ có nước mắt lập tức trượt xuống. Y cố mở mắt, nhìn về phía tiếng khóc. Một y tá ôm đứa trẻ đã được lau sơ đến bên cạnh y, cúi xuống cho y nhìn.

“Ôn tiên sinh, là bé trai. Bé rất ngoan.”

Ôn Thanh Dư nhìn đứa trẻ trong khăn mềm.

Đứa trẻ rất nhỏ, da còn đỏ, mắt nhắm chặt, bàn tay bé xíu co lại bên má. Nó không giống thiên thần trắng trẻo trong tranh, cũng không giống tưởng tượng mơ hồ của y suốt nhiều tháng. Nhưng khi nhìn thấy nó, Ôn Thanh Dư bỗng cảm thấy trái tim mình được lấp đầy đến đau. Đây là An An. Là sinh mệnh nhỏ bé từng nằm trong bụng y, từng làm y buồn nôn, từng đạp nhẹ dưới tay y, từng cùng y vượt qua những đêm cô độc nhất.

“An An…” Ôn Thanh Dư khẽ gọi, giọng yếu đến gần như không thành tiếng. “Ba ở đây.”

Đứa trẻ như nghe thấy, tiếng khóc nhỏ dần. Bàn tay bé xíu khẽ động, chạm vào đầu ngón tay của y. Cảm giác ấy mềm đến mức Ôn Thanh Dư không dám dùng lực. Y nhìn ngón tay nhỏ xíu kia, nước mắt không ngừng rơi, nhưng khóe môi lại cong lên rất nhẹ.

Ngoài phòng sinh, Tần Duyệt nghe thấy tiếng khóc của trẻ con thì gần như đứng bật dậy. Dì Lâm nắm tay cô, hai người đều đỏ mắt. Khi y tá ra báo cha con bình an, Tần Duyệt che miệng, nước mắt rơi xuống không ngừng. Cô quay mặt đi lau vội, miệng vẫn cố nói: “Tôi đã biết mà. Thanh Dư của chúng ta lợi hại như vậy, An An cũng ngoan như vậy, nhất định sẽ bình an.”

Dì Lâm vỗ nhẹ lưng cô. “Đúng vậy. Bình an là tốt rồi.”

Khi Ôn Thanh Dư được đưa về phòng bệnh, trời ngoài cửa sổ đã bắt đầu sáng. Tần Duyệt lập tức chạy đến bên giường, muốn mắng y vài câu vì làm mình sợ chết khiếp, nhưng nhìn sắc mặt mệt mỏi của y, cuối cùng chỉ nghẹn ngào nắm tay y. “Đau lắm đúng không?”

Ôn Thanh Dư mệt đến gần như không mở nổi mắt, nhưng vẫn cố nhìn sang chiếc nôi nhỏ bên cạnh. An An nằm trong đó, ngủ rất ngoan, khuôn mặt nhỏ nhăn nhăn, hơi thở nhẹ đến mức phải nhìn kỹ mới thấy lồng ngực phập phồng.

“Đáng.” Ôn Thanh Dư nói khẽ.

Tần Duyệt lại khóc.

Ôn Thanh Dư nhìn cô, muốn cười nhưng không còn sức. Y chỉ nhẹ nhàng nắm lại tay cô, rồi quay đầu nhìn con. Ánh bình minh rơi qua cửa sổ bệnh viện, phủ lên chiếc khăn mềm quấn quanh An An. Trong khoảnh khắc ấy, Ôn Thanh Dư bỗng cảm thấy tất cả những đêm dài mình từng đi qua đều có điểm cuối. Điểm cuối ấy không phải là quay về bên Lục Cảnh Thần, cũng không phải là quên hết đau lòng, mà là đứa trẻ nhỏ bé đang ngủ bên cạnh y.

Sau này, y không còn chỉ là Ôn Thanh Dư từng bị bỏ lại trong phòng tân hôn.

Y là ba của Ôn Dĩ An.

Là người sẽ tự tay xây một mái nhà tên Dư An cho con.

Là người dù từng mất đi tình yêu, vẫn còn có thể yêu thêm một sinh mệnh bằng tất cả dịu dàng còn lại.

Ôn Thanh Dư nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ thấm vào tóc mai. Bên tai là tiếng thở rất nhẹ của con, tiếng Tần Duyệt nhỏ giọng gọi điện báo bình an cho dì Lâm, tiếng thành phố Nam Tân thức dậy ngoài cửa sổ. Một ngày mới bắt đầu, bình thường như bao ngày khác, nhưng đối với y, cả thế giới đã từ đây đổi khác.

“An An.” Y khẽ gọi trong lòng. “Chào mừng con đến bên ba.”

(Hết chương 11)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0