Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU LY HÔN, TÔI MANG CON RỜI KHỎI ANH

Chương 12: Năm Năm Sau

Chương 1: Lễ Cưới Trong Mơ Chương 2: Bí Mật Đêm Tân Hôn Chương 3: Căn Phòng Sáng Đèn Đến Bình Minh Chương 4: Hôn Nhân Không Tiếng Cười Chương 5: Một Lần Say Rượu Chương 6: Đơn Ly Hôn Chương 7: Sau Khi Rời Khỏi Anh Chương 8: Đứa Trẻ Của Một Mình Em Chương 9: Thành Phố Nam Tân Chương 10: Sinh Mệnh Nhỏ Bé Chương 11: Dư An Chương 12: Năm Năm Sau Chương 13: Người Cũ Dưới Cơn Mưa Chương 14: Chú Lục Không Được Đến Quá Gần Chương 15: Anh Vẫn Chưa Quên Em
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 12: Năm Năm Sau

Năm đầu tiên sau khi Ôn Dĩ An ra đời, Ôn Thanh Dư gần như không nhớ rõ thời gian đã trôi qua thế nào.

Những ngày tháng ấy được tạo thành từ tiếng khóc rất nhỏ lúc nửa đêm, bình sữa ấm trên bàn đầu giường, khăn mềm phơi đầy ban công, những lần ôm con đi qua đi lại trong phòng khách đến khi lưng đau nhức, và cả những buổi sáng y ngồi bên cửa sổ, một tay ôm An An, một tay chậm rãi uống hết bát cháo đã nguội. Trẻ con mới sinh quá mềm, quá nhỏ, nhỏ đến mức ban đầu Ôn Thanh Dư thậm chí không dám thở mạnh khi bế con. Mỗi lần An An nhăn mặt khóc, y đều hoảng đến mức tim thắt lại, nhưng khi con được đặt vào lòng, ngửi thấy mùi sữa nhàn nhạt trên người đứa trẻ, mọi mệt mỏi lại như có nơi để tan đi.

Tần Duyệt ở lại Nam Tân gần một tháng sau khi y sinh. Cô học pha sữa, học thay tã, học phân biệt tiếng khóc vì đói và tiếng khóc vì buồn ngủ, nhưng càng học càng phát hiện làm dì nuôi không hề dễ như lúc mạnh miệng. Có mấy lần nửa đêm An An khóc không ngừng, Tần Duyệt ôm bé đi quanh phòng, tóc tai rối tung, miệng thì thầm thương lượng: “Bảo bảo, mẹ nuôi biết con rất có cá tính, nhưng ba con mới ngủ được nửa tiếng thôi, con nể mặt mẹ nuôi một chút được không?” Ôn Thanh Dư nằm trên giường nghe thấy, vừa mệt vừa buồn cười, cuối cùng vẫn chống người ngồi dậy, nhận lấy An An từ tay cô.

Khi ấy An An vừa vào lòng y đã dần nín khóc.

Tần Duyệt đứng bên cạnh, vẻ mặt bị tổn thương rất sâu. “Được rồi, mẹ nuôi lợi hại nhất thế giới thua ba con rồi.”

Ôn Thanh Dư cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ xíu của con, ánh mắt mềm đến mức như ánh trăng tan trong nước. “Vì con quen tiếng tim của tớ mà.”

Tần Duyệt im lặng vài giây, sau đó quay mặt đi lau mắt. Cô càng ở lại càng hiểu, đứa trẻ này đối với Ôn Thanh Dư không chỉ là con, mà còn là sợi dây kéo y khỏi những ngày tháng đau đến gần như không muốn tiếp tục. Trước kia Ôn Thanh Dư luôn sống như thể chỉ cần mình chịu thiệt một chút thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Sau khi có An An, y vẫn dịu dàng, vẫn ít khi oán trách, nhưng trong sự dịu dàng ấy có thêm một phần cứng cỏi. Y có thể vì mình mà nhịn, nhưng tuyệt đối không vì con mà qua loa.

An An ba tháng tuổi, Ôn Thanh Dư bắt đầu mở lại Dư An nửa ngày. Ban đầu Tần Duyệt và dì Lâm đều không đồng ý, sợ y mệt, nhưng Ôn Thanh Dư rất kiên trì. Y không làm nhiều bánh, chỉ pha trà, nướng vài mẻ bánh quy nhỏ, phần lớn công việc giao cho A Nhã. An An được đặt trong chiếc nôi nhỏ phía sau quầy, lúc ngủ ngoan đến mức khách quen đi ngang đều phải hạ giọng. Mạnh San mỗi ngày đều sang nhìn một cái, có khi mang hoa, có khi mang đồ chơi nhỏ, còn tự nhận tiệm hoa bên cạnh là “cơ sở bảo vệ An An số hai”.

Dần dần, người trong phố Trường Đinh đều biết Dư An có một em bé rất ngoan.

Mùa xuân đầu tiên của An An, bé biết lật. Mùa hè đầu tiên, bé biết ngồi trong lòng Ôn Thanh Dư, tò mò nhìn chuông gió trước cửa. Mùa thu, bé mọc chiếc răng đầu tiên, cắn ngón tay mình đến chảy nước mắt rồi lại khóc rất tủi thân. Mùa đông, bé bập bẹ gọi tiếng “ba” đầu tiên vào một buổi tối Ôn Thanh Dư mệt đến ngủ gục cạnh nôi. Khi tiếng gọi non nớt ấy vang lên, Ôn Thanh Dư tỉnh lại rất lâu vẫn không dám tin. Y ôm con vào lòng, nước mắt rơi xuống khăn mềm, còn An An thì hoàn toàn không biết mình vừa làm ba khóc, chỉ mở đôi mắt đen tròn nhìn y, bàn tay nhỏ vỗ lên mặt y như đang dỗ dành.

Năm thứ hai, An An biết đi.

Bước đầu tiên của bé không đi về phía đồ chơi, cũng không đi về phía bánh nhỏ A Nhã cầm trêu, mà loạng choạng bước về phía Ôn Thanh Dư đang ngồi sau quầy tính sổ. Ôn Thanh Dư vừa ngẩng đầu đã thấy con lắc lư đi tới, sợ đến mức lập tức buông bút, giang tay đón. An An nhào vào lòng y, cười khanh khách, đôi mắt cong lên thành hình trăng non. Mạnh San đứng bên cạnh reo lên, dì Lâm vỗ tay, chú Trần vừa vào cửa mua bánh cũng cười đến nếp nhăn nơi khóe mắt sâu hơn hẳn. Ngày hôm ấy, cả phố Trường Đinh đều biết An An của Dư An biết đi rồi.

Năm thứ ba, An An bắt đầu nói rất nhiều.

Bé gọi dì Lâm là bà Lâm, gọi chú Trần là ông Trần, gọi Mạnh San là dì Hoa vì trên người cô lúc nào cũng có mùi hoa tươi. Riêng Tần Duyệt, sau nhiều lần dạy dỗ đầy kiên trì, cuối cùng nhận được danh hiệu “mẹ Duyệt lợi hại”. Lần đầu tiên nghe bé gọi như vậy qua video, Tần Duyệt vui đến mức lập tức chuyển khoản lì xì, còn nghiêm túc nói đây là tiền thưởng cho em bé có mắt nhìn nhất Nam Tân. Ôn Thanh Dư nhìn điện thoại, vừa bất lực vừa buồn cười, nhưng không từ chối. Sau này tiền Tần Duyệt gửi đều được y cất riêng vào tài khoản nhỏ của An An.

Năm thứ tư, An An bắt đầu hiểu một số chuyện.

Bé biết ba khác với nhiều người lớn khác. Những gia đình khác có cha có mẹ, hoặc có hai ba, hai mẹ. Còn nhà bé chỉ có ba và bé. Có lần ở lớp mẫu giáo, một bạn nhỏ hỏi cha của An An đâu, An An về nhà không khóc cũng không nháo, chỉ ngồi trên ghế nhỏ sau quầy nhìn Ôn Thanh Dư rất lâu. Đến khi cửa hàng đóng cửa, bé mới ôm gấu bông đi đến bên cạnh y, ngẩng đầu hỏi: “Ba ơi, con có cha không?”

Ôn Thanh Dư khi ấy đang lau quầy, bàn tay lập tức dừng lại.

Câu hỏi này y đã chuẩn bị trong lòng rất lâu. Từ khi An An còn nằm trong bụng, y đã nghĩ một ngày nào đó con sẽ hỏi. Nhưng khi ngày ấy thật sự đến, y vẫn cảm thấy cổ họng mình nghẹn đến đau. Y đặt khăn xuống, ngồi xổm trước mặt con. An An có đôi mắt rất giống Lục Cảnh Thần. Lúc còn nhỏ chưa rõ, càng lớn càng giống. Mỗi lần đôi mắt ấy nghiêm túc nhìn y, Ôn Thanh Dư đều như bị ký ức chạm nhẹ. Không còn đau dữ dội như trước, nhưng vẫn có một chỗ rất sâu trong lòng âm ỉ.

“Có.” Ôn Thanh Dư nói rất nhẹ. “Con có cha.”

An An chớp mắt. “Vậy cha ở đâu ạ?”

Ôn Thanh Dư nhìn con, không né tránh. “Cha ở một nơi rất xa. Trước kia cha và ba từng ở bên nhau, nhưng sau đó người lớn không biết cách sống cùng nhau nữa, nên ba đưa con đến Nam Tân.”

An An nghiêng đầu suy nghĩ rất lâu. Bé còn nhỏ, không hiểu hết “không biết cách sống cùng nhau” nghĩa là gì, nhưng bé hiểu một điều: ba không cười khi nhắc đến cha. Vì vậy bé lập tức đặt gấu bông xuống, dùng hai bàn tay nhỏ ôm lấy mặt Ôn Thanh Dư. “Vậy An An ở với ba. Ba không buồn.”

Ôn Thanh Dư nhìn gương mặt non nớt của con, nước mắt suýt nữa rơi xuống. Y cúi đầu hôn lên trán bé. “Ừ. Ba có An An nên không buồn.”

Từ đó về sau, An An rất ít hỏi về cha.

Không phải vì bé không tò mò, mà vì bé quá nhạy cảm. Bé giống Lục Cảnh Thần ở đôi mắt và sự thông minh yên tĩnh, lại giống Ôn Thanh Dư ở sự mềm lòng. Dù mới bốn tuổi, bé đã biết khi nào ba mệt, khi nào ba cười nhưng không thật sự vui, khi nào ba nhìn biển quá lâu là đang nhớ chuyện không thể nói. Mỗi lần như vậy, bé sẽ lặng lẽ kéo ghế nhỏ đến bên cạnh y, đặt bàn tay mềm mại vào lòng bàn tay y, dùng cách của một đứa trẻ nói cho ba biết mình vẫn ở đây.

Đến năm thứ năm, Ôn Dĩ An trở thành bảo bối nổi tiếng nhất phố Trường Đinh.

Bé cao hơn bạn cùng tuổi một chút, da trắng, tóc mềm, đôi mắt đen sáng vừa ngoan vừa lanh lợi. Khi không cười, khuôn mặt nhỏ có vẻ bình tĩnh quá mức, giống một ông cụ non nghiêm túc. Nhưng chỉ cần thấy Ôn Thanh Dư, đôi mắt ấy lập tức cong lên, cả người như viên kẹo được bóc khỏi giấy gói, ngọt đến mức ai nhìn cũng mềm lòng. Mỗi sáng đi mẫu giáo, bé tự mình mang balo nhỏ, đứng ở cửa vẫy tay với Ôn Thanh Dư, còn dặn ngược lại: “Ba ăn sáng xong mới được làm bánh. Ba không được đứng lâu. Ba nhớ uống sữa.”

A Nhã đứng sau quầy nghe thấy thì cười đến không thở nổi. “Ông chủ nhỏ, mấy câu này hôm nay cháu đã nói ba lần rồi.”

An An nghiêm túc quay đầu nhìn cô. “Vì ba hay quên.”

Ôn Thanh Dư đứng sau quầy, bất đắc dĩ nói: “Ba không quên.”

An An nhìn y bằng ánh mắt hoàn toàn không tin. “Hôm qua ba quên uống sữa.”

Ôn Thanh Dư nhất thời không phản bác được. A Nhã cười càng vui hơn, còn Mạnh San vừa mở cửa tiệm hoa bên cạnh đã nghe thấy, lập tức sang góp vui: “An An đúng lắm, người lớn hay không tự giác thì phải nhắc nhiều lần.”

An An nhận được đồng minh, vẻ mặt càng nghiêm túc hơn. Bé đi đến trước mặt Ôn Thanh Dư, ngửa đầu nói: “Ba cúi xuống.”

Ôn Thanh Dư không hiểu nhưng vẫn cúi xuống. An An ôm cổ y, hôn một cái lên má y, giọng non nớt mà rõ ràng: “Ba ngoan, con đi học đây.”

Cả cửa hàng lập tức cười vang.

Ôn Thanh Dư vừa ngượng vừa buồn cười, đưa tay xoa đầu con. “Được, ba sẽ ngoan. Ông cụ non mau đi học đi, không là muộn.”

An An lúc này mới chịu để dì Lâm đưa đến lớp mẫu giáo gần đó. Bé đi được vài bước lại quay đầu vẫy tay, đến khi chắc chắn Ôn Thanh Dư cũng vẫy lại mới yên tâm rời đi. Bóng dáng nhỏ bé đeo balo màu xanh nhạt nhanh chóng biến mất ở góc phố. Ôn Thanh Dư đứng trước cửa nhìn theo, ánh mắt dịu đến mức như cả buổi sáng đều tan vào trong đó.

A Nhã chống cằm nhìn y. “Ông chủ, An An càng lớn càng đẹp. Sau này chắc chắn làm nhiều bạn nhỏ mê lắm.”

Ôn Thanh Dư quay vào cửa hàng, cười nhẹ. “Con còn bé.”

“Bé gì nữa, năm tuổi rồi.” Mạnh San ngồi ở bàn gần cửa sổ, vừa cắm hoa vừa tiếp lời. “Hôm qua tôi còn thấy bé dỗ con gái nhà tiệm sách khóc. Nó lấy khăn giấy cho người ta, còn nói ‘khóc xong nhớ uống nước, không thì cổ họng đau’. Nghe mà tôi muốn ôm về nuôi.”

A Nhã lập tức nói: “Không được, An An là của Dư An chúng ta.”

Ôn Thanh Dư nghe hai người tranh nhau, nụ cười bên môi càng sâu. Năm năm trôi qua, Dư An đã không còn là cửa hàng mới mở non nớt. Khách quen nhiều hơn, khách du lịch cũng thường ghé qua vì nghe nói ở phố Trường Đinh có một tiệm bánh nhỏ rất ấm, ông chủ dịu dàng, bánh không quá ngọt, trà hoa rất thơm, còn có một em bé thỉnh thoảng xuất hiện sau quầy, lễ phép đáng yêu đến mức khiến người ta muốn quay lại.

Cuộc sống của hai cha con không giàu sang, nhưng rất ổn.

Buổi sáng, Ôn Thanh Dư làm bánh, bán đến đầu giờ chiều. Sau đó y đóng cửa nghỉ, đi đón An An tan học. Nếu trời đẹp, hai cha con sẽ ra bờ biển đi dạo một lát. An An thích nhặt vỏ sò, nhưng không nhặt quá nhiều. Bé nói vỏ sò cũng có nhà của nó, mình chỉ được lấy những chiếc đã được biển cho phép. Ôn Thanh Dư không biết bé nghe câu này ở đâu, nhưng mỗi lần nhìn con nghiêm túc chọn một hai chiếc vỏ sò nhỏ đem về, lòng y đều mềm đến không còn hình dạng.

Tối đến, hai cha con ăn cơm ở căn hộ nhỏ. An An ngồi trên ghế trẻ em đã hơi chật, dùng thìa xúc cơm rất nghiêm túc. Bé không kén ăn, chỉ không thích cà rốt, nhưng nếu Ôn Thanh Dư nói ăn cà rốt mắt sẽ sáng, bé vẫn sẽ nhăn mặt ăn hết. Sau bữa tối, Ôn Thanh Dư kiểm tra bài thủ công của bé, đọc truyện trước khi ngủ, hôn lên trán bé rồi tắt đèn. Có đôi lúc An An ngủ rồi, y ngồi bên giường nhìn con rất lâu. Gương mặt đứa trẻ trong ánh đèn ngủ vừa giống y vừa giống một người khác. Mỗi lần nhìn thấy đường nét ngày càng rõ, Ôn Thanh Dư đều không thể không thừa nhận máu mủ là thứ rất kỳ diệu. Y chưa từng cố ý nói với An An quá nhiều về Lục Cảnh Thần, nhưng người kia vẫn tồn tại trong đôi mắt, trong sống mũi, trong vẻ bình tĩnh sớm hiểu chuyện của con.

Ban đầu y từng sợ điều đó.

Về sau, y học được cách không sợ nữa.

An An là An An. Không phải bóng dáng thay thế của bất kỳ ai, cũng không phải bằng chứng của một cuộc hôn nhân thất bại. Bé là con của y, là đứa trẻ đã cùng y đi qua năm năm bình yên ở Nam Tân. Dù trên gương mặt có bao nhiêu phần giống Lục Cảnh Thần, linh hồn nhỏ bé ấy vẫn thuộc về chính bé.

Chiều hôm ấy, trời Nam Tân đột nhiên đổ mưa.

Mưa mùa hạ đến rất nhanh. Vừa rồi còn nắng, chỉ chốc lát mây đen đã kéo qua từ mặt biển, mưa rơi xuống mái hiên lộp bộp. Ôn Thanh Dư nhìn đồng hồ, phát hiện sắp đến giờ đón An An. Y vừa lấy ô sau quầy, chuông gió trước cửa đã vang lên. Một bóng người nhỏ bé mặc áo mưa vàng đứng ngoài cửa, hai tay ôm chặt balo trước ngực, bên cạnh là dì Lâm cầm ô.

“Ba!” An An vừa vào cửa đã lập tức kéo mũ áo mưa xuống, để lộ gương mặt nhỏ ướt một chút vì mưa tạt. “Con về rồi.”

Ôn Thanh Dư vội bước tới, lấy khăn lau tóc cho con. “Sao hôm nay về sớm vậy? Không phải ba nói sẽ đến đón con sao?”

Dì Lâm thu ô, cười nói: “Mưa lớn quá, lớp tan sớm. Dì vừa đi ngang qua trường nên đón An An về luôn. Đứa nhỏ này còn nhất định nói phải về tiệm trước, sợ ba đi đón không thấy con sẽ lo.”

An An ngẩng đầu, vẻ mặt rất nghiêm túc. “Ba hay lo.”

Ôn Thanh Dư cầm khăn dừng lại. Một lát sau, y ngồi xổm xuống trước mặt con, nhẹ nhàng lau vệt nước trên má bé. “Vậy An An có lạnh không?”

“Không lạnh ạ.” Bé nói xong như nhớ ra điều gì, lập tức bổ sung: “Là thật sự không lạnh, không phải nói cho ba yên tâm.”

A Nhã đang dọn khay bánh bên cạnh cười thành tiếng. “An An đúng là hiểu ba con quá.”

Ôn Thanh Dư cũng bật cười, nhưng trong lòng lại mềm đến hơi đau. Y ôm con vào lòng một chút, ngửi thấy mùi mưa và sữa tắm trẻ con trên người bé. Năm năm trước, y từng hứa sẽ cho con một mái nhà. Bây giờ nhìn đứa trẻ mặc áo mưa vàng đứng trong cửa hàng nhỏ, được hàng xóm đưa về, được mọi người trêu chọc yêu thương, y bỗng cảm thấy ít nhất lời hứa này y đã không thất hứa.

Mưa không có dấu hiệu ngừng. Vì trời xấu, khách trong tiệm thưa dần. Ôn Thanh Dư quyết định đóng cửa sớm. An An lập tức xung phong lau bàn. Bé cầm khăn nhỏ của riêng mình, lau rất chậm, cũng không thật sự sạch bao nhiêu, nhưng vẻ mặt nghiêm túc như đang làm việc lớn. A Nhã cố ý đưa cho bé một chiếc bánh quy hình sao làm tiền công. An An nhận lấy, suy nghĩ một chút rồi bẻ đôi, đưa nửa lớn cho Ôn Thanh Dư.

“Ba ăn.”

Ôn Thanh Dư nhận nửa chiếc bánh, hỏi: “Sao ba được nửa lớn?”

“Vì ba làm bánh vất vả.” An An nói. “Con nhỏ, ăn nửa nhỏ là được.”

A Nhã và Mạnh San vừa sang tránh mưa nghe thấy đều yên tĩnh một chút. Đứa trẻ năm tuổi vốn nên vô tư hơn, nhưng An An từ nhỏ đã rất biết thương người. Ôn Thanh Dư từng vui vì con hiểu chuyện, cũng từng đau lòng vì con hiểu chuyện quá sớm. Y xoa đầu bé, dịu giọng nói: “An An cũng vất vả lau bàn, nên chúng ta chia bằng nhau.”

Y bẻ lại chiếc bánh, chia thành hai phần gần bằng nhau. An An nhìn một lát rồi gật đầu, như cảm thấy cách này rất công bằng.

Cửa hàng đóng cửa, mưa vẫn chưa ngừng. Hai cha con không vội về, ngồi bên cửa sổ chờ mưa nhỏ hơn. Ôn Thanh Dư pha một ly sữa ấm cho An An, còn mình uống trà hoa. An An ngồi trên ghế, hai chân đung đưa, vừa uống sữa vừa nhìn mưa ngoài cửa kính. Một lát sau, bé bỗng hỏi: “Ba ơi, mưa hôm nay có giống ngày ba đến Nam Tân không?”

Ôn Thanh Dư suy nghĩ rồi lắc đầu. “Ngày ba đến Nam Tân trời nắng.”

“Con cũng ở đó hả ba?”

“Ừ.” Ôn Thanh Dư đặt tay lên bụng mình theo thói quen cũ, dù nơi đó bây giờ đã không còn An An bé xíu nữa. “Khi đó con còn ở trong bụng ba.”

An An nhìn bụng y, rồi lại nhìn mình, như đang cố tưởng tượng bản thân từng nhỏ đến mức nằm trong đó. “Vậy lúc đó con có ngoan không?”

“Rất ngoan.” Ôn Thanh Dư cười. “Con cùng ba đi máy bay, xem nhà, xem cửa hàng, nghe tiếng biển. Sau này con còn ở trong bụng ba nghe thấy bảng hiệu Dư An được treo lên.”

An An lập tức ưỡn ngực rất nhỏ. “Vậy Dư An cũng có con.”

“Đúng.” Ôn Thanh Dư chạm nhẹ lên chóp mũi bé. “Dư An là nhà của ba và An An.”

An An cười lên, hai lúm đồng tiền nhỏ hiện ra rất nhạt. Nhưng chỉ một lát sau, bé lại nghiêng đầu hỏi: “Vậy cha có biết Dư An không?”

Không khí trong cửa hàng bỗng lặng xuống rất khẽ.

Ôn Thanh Dư nhìn con. An An không cố ý làm y đau, chỉ là trẻ con đến một độ tuổi nào đó sẽ bắt đầu tò mò về những mảnh ghép còn thiếu trong câu chuyện của mình. Đôi mắt bé rất sạch, không có oán trách, chỉ có thắc mắc đơn thuần. Ôn Thanh Dư không muốn dùng im lặng làm con nghĩ câu hỏi của mình là sai.

Y đặt ly trà xuống, dịu giọng đáp: “Cha không biết.”

An An chớp mắt. “Vì cha ở xa ạ?”

“Ừ. Vì cha ở xa.”

“Vậy cha có biết con không?”

Lần này Ôn Thanh Dư im lặng lâu hơn.

Mưa ngoài cửa kính rơi xuống thành từng vệt dài. Trong tiếng mưa, y nghe thấy nhịp tim mình chậm rãi nặng xuống. Câu hỏi này sớm muộn cũng sẽ đến. Y từng chuẩn bị rất nhiều cách trả lời, nhưng khi đối diện với đôi mắt của con, mọi câu chữ được chuẩn bị kỹ lưỡng đều trở nên không đủ dịu dàng.

“Hiện tại cha chưa biết.” Ôn Thanh Dư cuối cùng nói. “Không phải vì An An không tốt. An An là đứa trẻ tốt nhất trên đời. Chỉ là chuyện của người lớn trước kia rất phức tạp, ba chưa biết nên nói thế nào cho đúng.”

An An suy nghĩ rất nghiêm túc. Một lúc sau, bé hỏi: “Vậy nếu cha biết, cha có thích con không?”

Cổ họng Ôn Thanh Dư nghẹn lại. Hình ảnh Lục Cảnh Thần thoáng hiện lên trong lòng y. Người đàn ông ấy từng không thể chấp nhận cơ thể y, từng để y khóc một mình trong phòng tân hôn, từng đề nghị ly hôn vì muốn giải thoát cho cả hai. Nhưng Ôn Thanh Dư cũng biết, nếu Lục Cảnh Thần biết An An tồn tại, hắn sẽ không ghét con. Có lẽ hắn sẽ đau, sẽ hối hận, sẽ muốn bù đắp, sẽ làm tất cả những gì hắn cho là tốt nhất. Chỉ là y không biết tình yêu ấy sẽ đến với bao nhiêu gánh nặng.

Nhưng trước mặt An An, y không muốn gieo nghi ngờ.

“Có.” Ôn Thanh Dư nói rất nhẹ. “An An đáng được tất cả mọi người yêu thích.”

An An nghe vậy, như được đáp án mình muốn, lập tức cười. “Nhưng con thích ba nhất.”

Ôn Thanh Dư cúi đầu hôn lên trán con. “Ba cũng thích An An nhất.”

Mưa nhỏ dần sau hơn nửa tiếng. Ôn Thanh Dư khóa cửa tiệm, một tay cầm ô, một tay nắm tay An An đi về căn hộ. Trên đường, An An cố ý giẫm lên mấy vũng nước nhỏ, nhưng mỗi lần giẫm đều nhìn sắc mặt Ôn Thanh Dư trước, chỉ dám giẫm rất nhẹ để nước không bắn lên quần ba. Ôn Thanh Dư nhìn con, trong lòng vừa buồn cười vừa mềm. Khi đi ngang tiệm hoa, Mạnh San đứng trong cửa vẫy tay nói ngày mai có hoa mới về, sẽ để cho Dư An một bó đẹp. Chú Trần dưới lầu thấy hai cha con về thì nhắc sàn trơn, đi chậm một chút. Những lời chào hỏi vụn vặt ấy đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của họ.

Buổi tối, An An ngủ rất nhanh.

Có lẽ vì hôm nay trời mưa, lại lau bàn ở tiệm nên bé mệt. Ôn Thanh Dư ngồi bên giường, nhìn con ngủ say, đưa tay chỉnh lại góc chăn. Đôi mắt khi nhắm lại của An An càng giống Lục Cảnh Thần. Hàng mi dài, sống mũi thẳng, môi hơi mím ngay cả trong giấc ngủ. Chỉ là đường nét mềm hơn, mang theo sự trong trẻo chỉ thuộc về trẻ con. Ôn Thanh Dư nhìn rất lâu, cuối cùng khẽ thở ra.

Năm năm rồi.

Y từng nghĩ thời gian đủ lâu sẽ làm mọi chuyện mờ đi. Quả thật, nỗi đau đã mờ hơn. Y không còn vì nhớ đến đêm tân hôn mà không thở được, không còn vì nhìn thấy người có dáng lưng giống Lục Cảnh Thần trên phố mà đứng chết lặng. Nhưng thời gian không xóa sạch tất cả. Nó chỉ phủ lên ký ức một lớp bụi mỏng, bình thường không chạm đến thì tưởng đã yên, nhưng chỉ cần một câu hỏi vô tình của An An, lớp bụi ấy lại bị gió thổi lên.

Ôn Thanh Dư cúi xuống hôn má con. “Ngủ ngon, An An.”

Rời khỏi phòng trẻ, y quay về phòng khách, mở máy tính kiểm tra đơn đặt bánh cho ngày mai. Vừa mở trang tin địa phương, một tiêu đề lớn hiện lên ở góc màn hình khiến tay y dừng lại.

“Lục thị chính thức khảo sát dự án khu nghỉ dưỡng cao cấp ven biển Nam Tân, dự kiến đầu tư xây dựng tổ hợp nghỉ dưỡng mới tại khu Đông.”

Ôn Thanh Dư nhìn hai chữ Lục thị, trái tim như bị ai đó gõ nhẹ một cái.

Không quá đau, nhưng rất rõ.

Y ngồi yên trước máy tính rất lâu. Bài viết không nhắc đến tên Lục Cảnh Thần, chỉ nói đoàn khảo sát của Lục thị sẽ đến Nam Tân trong thời gian tới, dự án nếu thành công sẽ trở thành điểm nhấn du lịch mới của thành phố. Khu Đông cách phố Trường Đinh không gần nhưng cũng không quá xa. Với một thành phố nhỏ như Nam Tân, bất cứ tin tức lớn nào cũng sẽ nhanh chóng lan ra khắp nơi.

Ôn Thanh Dư tắt trang tin.

Y đứng dậy đi đến cửa sổ, nhìn ra con đường còn ướt mưa bên dưới. Đèn đường phản chiếu trên mặt nước đọng thành những vệt sáng loang lổ. Thành phố này từng là nơi y chọn để rời khỏi Lục Cảnh Thần, là nơi y nghĩ có thể giấu con lớn lên bình yên. Năm năm qua, cuộc sống của y thật sự đã yên ổn đến mức gần như khiến y quên rằng thế giới ngoài kia vẫn chuyển động, Lục thị vẫn tồn tại, Lục Cảnh Thần vẫn tồn tại.

Chỉ là y không biết người đến Nam Tân lần này có phải hắn hay không.

Sau cánh cửa phòng trẻ, An An ngủ rất ngoan, không biết gì về cái tên vừa xuất hiện trên màn hình máy tính của ba. Ôn Thanh Dư đứng trong phòng khách tối mờ, một tay đặt lên bệ cửa sổ, rất lâu sau mới chậm rãi thở ra.

Có lẽ chỉ là trùng hợp.

Y tự nói với mình như vậy.

Nhưng ngoài cửa sổ, mưa vừa tạnh lại bắt đầu rơi xuống rất nhỏ, giống như một đoạn quá khứ đã ngủ yên nhiều năm, cuối cùng lặng lẽ gõ cửa trong đêm.

(Hết chương 12)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0