Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU LY HÔN, TÔI MANG CON RỜI KHỎI ANH

Chương 9: Thành Phố Nam Tân

Chương 1: Lễ Cưới Trong Mơ Chương 2: Bí Mật Đêm Tân Hôn Chương 3: Căn Phòng Sáng Đèn Đến Bình Minh Chương 4: Hôn Nhân Không Tiếng Cười Chương 5: Một Lần Say Rượu Chương 6: Đơn Ly Hôn Chương 7: Sau Khi Rời Khỏi Anh Chương 8: Đứa Trẻ Của Một Mình Em Chương 9: Thành Phố Nam Tân Chương 10: Sinh Mệnh Nhỏ Bé Chương 11: Dư An Chương 12: Năm Năm Sau Chương 13: Người Cũ Dưới Cơn Mưa Chương 14: Chú Lục Không Được Đến Quá Gần Chương 15: Anh Vẫn Chưa Quên Em
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 9: Thành Phố Nam Tân

Máy bay hạ cánh xuống Nam Tân vào một buổi chiều đầy nắng.

Vừa bước ra khỏi sân bay, Ôn Thanh Dư đã ngửi thấy mùi gió biển rất nhạt trong không khí. Không giống thành phố cũ khô lạnh và nhiều bụi, Nam Tân ấm hơn, trời cao hơn, mây trắng trải thành từng mảng mềm trên nền xanh trong vắt. Xa xa có những hàng cọ thấp lay động theo gió, biển tuy không nhìn thấy ngay nhưng âm thanh của nó như ẩn trong hơi thở của thành phố này, khiến lòng người vừa lạ lẫm vừa chậm rãi dịu xuống.

Tần Duyệt kéo hai vali lớn đi bên cạnh y, vừa đi vừa không ngừng quay đầu nhìn sắc mặt y. “Có chóng mặt không? Có buồn nôn không? Có đau bụng không? Tớ đã nói rồi, đáng lẽ nên đặt xe lăn trong sân bay cho cậu. Cậu cứ nói mình đi được, nhưng bây giờ cậu không phải một mình, cẩn thận hơn một chút thì có mất mặt gì đâu.”

Ôn Thanh Dư một tay đặt nhẹ lên bụng, một tay kéo khăn choàng mỏng trên vai, nghe cô lải nhải suốt đường cũng không thấy phiền. Trái lại, giữa một thành phố xa lạ, sự lo lắng ồn ào của Tần Duyệt khiến y có cảm giác mình vẫn được ai đó giữ lại ở nhân gian. Y quay sang nhìn cô, khóe môi cong lên rất nhẹ. “Tớ thật sự không sao. Trên máy bay cũng không khó chịu nhiều, chỉ hơi buồn ngủ.”

“Từ lúc mang thai đến giờ, câu cậu nói nhiều nhất chính là không sao.” Tần Duyệt lập tức trừng mắt. “Tôi nói trước, đến Nam Tân rồi cậu không được dùng câu này để qua loa với tôi. Khó chịu chính là khó chịu, mệt chính là mệt, muốn ăn gì phải nói, không ăn được gì cũng phải nói. Cậu mà giấu tôi, tôi sẽ gọi điện mắng Lục…”

Lời còn chưa dứt, Tần Duyệt đã đột ngột ngậm miệng.

Tên kia giống như một hòn đá nhỏ rơi xuống giữa bầu không khí vốn đang nhẹ đi. Ôn Thanh Dư hơi khựng lại, nhưng rất nhanh đã cúi mắt nhìn vali dưới chân mình, giọng bình tĩnh hơn Tần Duyệt tưởng. “Không cần mắng anh ấy nữa.”

Tần Duyệt mím môi. “Tôi biết. Xin lỗi, tôi không cố ý nhắc.”

“Không sao.” Ôn Thanh Dư nói xong lại tự nhận ra, bèn bất lực cười một chút. “Được rồi, lần này thật sự không sao. Tớ không còn yếu ớt đến mức nghe tên anh ấy cũng không chịu nổi. Chỉ là từ hôm nay trở đi, chúng ta ít nhắc chuyện cũ hơn một chút. Tớ muốn bảo bảo ở Nam Tân nghe nhiều chuyện vui hơn.”

Tần Duyệt nhìn y, lửa giận trong lòng cuối cùng cũng mềm xuống. Cô gật đầu thật mạnh, kéo vali đi về phía khu đón xe. “Được. Vậy từ hôm nay, chúng ta chỉ nhắc chuyện vui. Ví dụ như lát nữa ăn gì, ngày mai đi xem nhà thế nào, cửa hàng tương lai của cậu nên bán bánh gì. Tôi nghĩ bánh hạt dẻ tạm thời loại khỏi danh sách, dù sao cậu nhìn thấy hạt dẻ là tôi lại muốn đập ai đó.”

Ôn Thanh Dư không nhịn được bật cười. Nụ cười này rất nhẹ, nhưng là nụ cười thật sự đầu tiên của y sau nhiều ngày. Gió biển thổi qua, làm tóc y hơi rối, cũng thổi đi một chút nặng nề còn đọng nơi đáy mắt. Y đưa tay vuốt tóc, trong lòng lặng lẽ nói với đứa trẻ chưa thể nghe thấy rằng đây là nơi ba chọn cho con. Có nắng, có gió, có biển, có một người bạn rất ồn ào nhưng rất tốt. Dù tương lai chưa rõ ràng, ít nhất điểm bắt đầu không quá lạnh.

Khách sạn Tần Duyệt đặt nằm gần khu phố cũ phía Đông Nam Tân. Đó không phải khách sạn cao cấp, chỉ là một nơi nhỏ sạch sẽ, phía dưới có quán cà phê, phía sau cách bờ biển đi bộ khoảng mười phút. Phòng của Ôn Thanh Dư ở tầng ba, cửa sổ nhìn xuống một con đường lát đá xanh. Hai bên đường có những cửa hàng nhỏ san sát, tiệm hoa, tiệm bánh, cửa hàng đồ thủ công, hiệu sách cũ, thỉnh thoảng có xe đạp chậm rãi chạy qua. Nhịp sống nơi này chậm đến mức khiến người vừa rời khỏi thành phố lớn như y có chút không quen.

Vừa vào phòng, Tần Duyệt lập tức kiểm tra chăn gối, ấm nước, nhà tắm, điều hòa, cửa khóa, rồi lấy khăn ướt lau lại bàn ghế một lượt. Ôn Thanh Dư ngồi trên giường nhìn cô bận rộn, trong lòng vừa ấm vừa áy náy. Y biết Tần Duyệt còn công việc ở thành phố cũ, lần này xin nghỉ đi cùng y đã không dễ dàng. Vậy mà từ lúc lên đường đến giờ, cô gần như không ngồi yên phút nào, luôn sợ y mệt, sợ y lạnh, sợ y ăn không ngon, sợ y nửa đêm khó chịu không ai biết.

“Duyệt Duyệt.” Ôn Thanh Dư nhẹ giọng gọi.

Tần Duyệt đang kiểm tra ổ cắm, không quay đầu. “Sao? Muốn uống nước à? Chờ tớ đun. Nước khách sạn không biết sạch không, lát nữa tớ xuống dưới mua thêm mấy chai nước khoáng.”

“Không phải.” Ôn Thanh Dư nhìn bóng lưng cô. “Cảm ơn cậu.”

Tần Duyệt dừng tay.

Cô đứng yên vài giây rồi quay đầu, vẻ mặt cố tỏ ra hung dữ nhưng mắt lại đỏ lên trước. “Tớ đã nói rồi, không được nói mấy câu này. Cậu nói nữa tớ thật sự khóc cho cậu xem đấy. Ôn Thanh Dư, cậu đừng tưởng mình đang mang thai là tớ không dám mắng cậu.”

Ôn Thanh Dư khẽ cười. “Ừm, không nói nữa.”

“Cậu nghỉ trước đi.” Tần Duyệt đi tới kéo chăn đắp lên chân y. “Tối nay ăn cháo hải sản được không? À không, bác sĩ nói hải sản phải cẩn thận. Vậy ăn cháo gà. Tớ vừa thấy dưới lầu có quán cháo, đánh giá khá tốt. Tớ đi mua, cậu ở phòng chờ, không được tự ý ra ngoài.”

“Đi cùng đi.” Ôn Thanh Dư nói. “Tớ muốn nhìn phố một chút.”

Tần Duyệt nhíu mày ngay. “Vừa xuống máy bay, cậu phải nghỉ.”

“Tớ chỉ đi chậm dưới lầu thôi.” Ôn Thanh Dư đặt tay lên bụng, giọng mềm xuống. “Bảo bảo cũng muốn xem nhà mới tương lai của mình.”

Tần Duyệt bị câu này đánh trúng, dù còn muốn cứng miệng cũng không cứng nổi. Cuối cùng cô thở dài, lấy thêm áo khoác mỏng cho y. “Được, nhưng chỉ đi gần đây. Nếu mệt phải nói ngay, không được giả vờ.”

“Ừ.”

Con phố dưới khách sạn náo nhiệt hơn khi nhìn từ cửa sổ. Vì gần biển nên các cửa hàng đều có phong cách sáng sủa, bảng hiệu gỗ, rèm vải màu nhạt, chậu cây đặt trước cửa. Mùi bánh nướng, mùi cà phê, mùi hoa tươi và hơi mặn của gió biển trộn vào nhau, không quá nồng, lại khiến lòng người dần thả lỏng. Ôn Thanh Dư đi rất chậm, Tần Duyệt cũng không thúc giục, chỉ đi sát bên cạnh y, tay luôn lơ lửng như sẵn sàng đỡ người bất cứ lúc nào.

Đi qua một tiệm bánh nhỏ, Ôn Thanh Dư dừng lại trước tủ kính. Bên trong bày bánh kem cuộn, bánh su, bánh quy bơ và vài loại bánh trái cây màu sắc dịu mắt. Chủ tiệm là một cô gái trẻ, thấy y nhìn lâu liền mở cửa cười hỏi: “Hai anh chị muốn mua bánh sao? Hôm nay bánh chanh mật ong vừa ra lò, vị nhẹ lắm, không ngấy đâu.”

Tần Duyệt lập tức nhìn Ôn Thanh Dư. “Có muốn ăn không?”

Ôn Thanh Dư nhìn miếng bánh nhỏ màu vàng nhạt, không hiểu sao lại thấy hơi muốn thử. Từ sau khi mang thai, khẩu vị của y rất thất thường, nhiều món trước kia thích bây giờ chỉ nhìn đã khó chịu. Hiếm khi có thứ khiến y không buồn nôn, Tần Duyệt còn vui hơn chủ tiệm, lập tức mua hai phần nhỏ, còn hỏi kỹ thành phần có quá nhiều bơ hay không.

Hai người ngồi xuống chiếc bàn nhỏ bên ngoài tiệm. Ôn Thanh Dư dùng thìa cắt một miếng bánh, đưa vào miệng. Vị chanh rất nhẹ, mật ong thơm dịu, phần kem không quá béo. Y nuốt xuống, dạ dày không phản đối. Tần Duyệt nhìn y ăn thêm miếng thứ hai, vẻ mặt như nhìn thấy kỳ tích.

“Thích à?” cô hỏi.

Ôn Thanh Dư gật đầu. “Ừ. Vị rất dễ chịu.”

“Vậy ngày mai lại mua.” Tần Duyệt lập tức ghi nhớ. “Không, lát nữa tớ hỏi xem họ có bán công thức không. Nếu không bán thì tớ học kiểu tương tự, sau này cậu tự làm cũng được. Cậu không phải muốn mở cửa hàng nhỏ sao? Bánh chanh mật ong này có thể thêm vào thực đơn.”

Ôn Thanh Dư bị cô nói đến bật cười. “Còn chưa tìm được cửa hàng, cậu đã nghĩ đến thực đơn rồi.”

“Phải nghĩ trước chứ.” Tần Duyệt chống cằm nhìn con phố trước mặt. “Tớ cảm thấy nơi này khá tốt. Người không quá đông, nhưng có khách du lịch, dân địa phương cũng thân thiện. Nếu mở cửa hàng nhỏ bán bánh, trà hoa, nước trái cây, thêm vài món thủ công cậu thích, chắc sẽ hợp.”

Ôn Thanh Dư nhìn dòng người chậm rãi qua lại, ánh mắt dần dịu xuống. “Tớ cũng nghĩ vậy.”

Trước kia, y từng nói với Lục Cảnh Thần rằng nếu sau này không làm thiết kế nữa, y muốn mở một cửa hàng nhỏ. Không cần quá lớn, cửa sổ sáng, có vài chậu cây, bán bánh ngọt và trà, buổi chiều có nắng rơi trên bàn gỗ. Khi ấy Lục Cảnh Thần ngồi bên cạnh y, vừa xem tài liệu vừa nghe, sau đó ngẩng đầu nói nếu em muốn, anh sẽ tìm mặt bằng tốt cho em. Ôn Thanh Dư khi ấy cười nói mình chỉ nói vậy thôi, không phải thật sự muốn bỏ việc. Lục Cảnh Thần lại rất nghiêm túc, nói chỉ cần em muốn, đều có thể là thật.

Giờ đây cửa hàng nhỏ ấy có lẽ thật sự sẽ thành hình.

Chỉ là không còn Lục Cảnh Thần ở bên cạnh.

Ôn Thanh Dư cúi đầu nhìn miếng bánh trong đĩa, cảm giác chua ngọt nơi đầu lưỡi bỗng lan đến tận lòng. Y không để mình chìm vào cảm xúc đó quá lâu. Y đặt tay lên bụng, nhẹ nhàng xoa một cái. Không sao, y đã hứa sẽ ít nhắc chuyện buồn. Cửa hàng nhỏ này không phải giấc mơ bị bỏ lại trong cuộc hôn nhân cũ, mà là mái nhà mới y muốn xây cho con.

Ngày hôm sau, Tần Duyệt dẫn Ôn Thanh Dư đi xem nhà.

Trước khi đến Nam Tân, cô đã liên hệ vài môi giới địa phương, chọn sẵn mấy căn hộ gần bệnh viện và khu phố cũ. Căn đầu tiên nằm trong chung cư mới, an ninh tốt, thang máy rộng, gần siêu thị, nhưng giá thuê cao và không khí hơi lạnh lẽo. Căn thứ hai ở khu dân cư cũ, giá rẻ hơn, dưới lầu có chợ sáng, nhưng cầu thang không tiện cho người đang mang thai. Căn thứ ba là một căn hộ hai phòng ngủ trong tòa nhà thấp tầng gần biển, cách bệnh viện tư nhân mười lăm phút đi xe, cách khu phố cũ khoảng mười phút đi bộ, dưới lầu có hiệu thuốc và cửa hàng tiện lợi.

Ôn Thanh Dư vừa bước vào căn thứ ba đã dừng lại lâu hơn.

Căn hộ không lớn, nhưng ánh sáng rất tốt. Phòng khách nối với ban công nhỏ, từ ban công có thể nhìn thấy một đoạn biển xanh xa xa giữa hai tòa nhà thấp. Phòng ngủ chính đủ đặt giường lớn và tủ quần áo, phòng nhỏ có thể làm phòng em bé sau này. Bếp tuy không rộng nhưng sạch sẽ, cửa sổ mở ra hướng có gió, không bị bí mùi. Nội thất không sang trọng, nhưng ấm áp, vừa vặn, không khiến người ta thấy xa lạ.

Chủ nhà là một dì hơn năm mươi tuổi tên Lâm Tú Phương. Dì nói giọng địa phương rất nhẹ, nhưng cố dùng tiếng phổ thông rõ hơn vì sợ hai người nghe không quen. Thấy Ôn Thanh Dư đi chậm, sắc mặt lại nhợt nhạt, dì không hỏi nhiều, chỉ kéo ghế cho y ngồi rồi rót nước ấm. “Căn này trước kia là con gái dì ở, sau nó lấy chồng chuyển đi nơi khác nên mới cho thuê. Đồ đạc đều giữ sạch, nếu cháu không thích cái gì có thể nói dì dọn bớt. Một mình cháu ở à?”

Tần Duyệt lập tức căng thẳng. Ôn Thanh Dư lại đặt tay lên cốc nước, bình tĩnh đáp: “Tạm thời là một mình ạ.”

Dì Lâm nhìn y, ánh mắt có lẽ đã nhận ra điều gì đó nhưng không hỏi thẳng. Bà chỉ cười hiền. “Một mình ở thì càng phải chú ý an toàn. Tòa nhà này hàng xóm đều là người quen lâu năm, không phức tạp. Dưới lầu có chú bảo vệ họ Trần, tuy tuổi hơi lớn nhưng rất nhiệt tình. Có việc gì cứ gọi dì, dì ở cách đây hai con phố.”

Tần Duyệt lập tức hỏi kỹ hơn về khóa cửa, an ninh, hàng xóm, phí điện nước, hợp đồng. Dì Lâm kiên nhẫn trả lời từng câu, còn chủ động nói nếu Ôn Thanh Dư thuê lâu dài có thể giảm một chút tiền thuê, chỉ cần giữ nhà sạch sẽ là được. Ôn Thanh Dư nghe cuộc đối thoại của hai người, ánh mắt vô thức nhìn về phía phòng nhỏ. Cửa sổ phòng ấy hướng về phía đông, buổi sáng chắc sẽ có nắng. Nếu kê một chiếc giường em bé ở đó, treo rèm màu trắng, đặt thêm một tủ nhỏ, có lẽ sẽ rất ấm.

Tần Duyệt nhận ra ánh mắt của y, giọng bất giác mềm xuống. “Cậu thích căn này?”

Ôn Thanh Dư gật đầu rất nhẹ. “Ừ. Tớ thấy ở đây rất yên tĩnh.”

Dì Lâm cười nói: “Yên tĩnh là thật. Buổi tối chỉ nghe gió biển thôi, không ồn như khu trung tâm. Nếu cháu thích thì cứ ở thử mấy ngày rồi quyết định cũng được, dì không vội.”

“Không cần thử đâu ạ.” Ôn Thanh Dư quay lại nhìn dì, giọng dịu nhưng chắc chắn. “Nếu dì đồng ý, cháu muốn thuê một năm trước.”

Tần Duyệt vừa muốn nói có cần suy nghĩ thêm không, nhưng nhìn vẻ mặt của y lại nuốt lời. Cô hiểu, Ôn Thanh Dư cần một nơi để đặt xuống hành lý và nỗi sợ. Căn hộ này có lẽ không hoàn hảo nhất, nhưng nó khiến y lần đầu tiên từ khi rời thành phố cũ chủ động nói muốn ở lại. Chỉ điều đó thôi đã đủ quan trọng.

Hợp đồng thuê nhà được ký ngay trong chiều hôm đó.

Dì Lâm rất chu đáo, còn đưa cho Ôn Thanh Dư một danh sách nhỏ ghi số điện thoại của bảo vệ, hiệu thuốc, bệnh viện gần nhất, cửa hàng sửa điện nước và chợ sáng. Khi nghe Ôn Thanh Dư hỏi gần đây có cửa hàng nào cho thuê không, dì Lâm hơi suy nghĩ rồi nói: “Có đấy. Cuối phố Trường Đinh có một tiệm nhỏ đang để trống. Trước kia là tiệm trà của một đôi vợ chồng già, sau họ về quê với con trai nên đóng cửa. Mặt bằng không lớn, nhưng phía trước sáng, phía sau có kho nhỏ và bếp. Nếu cháu muốn mở cửa hàng nhẹ nhàng thì có thể xem thử.”

Tần Duyệt lập tức sáng mắt. “Gần đây không ạ?”

“Đi bộ chừng bảy tám phút thôi.” Dì Lâm nhìn sắc trời ngoài cửa sổ. “Nếu hai cháu không mệt, dì dẫn đi xem luôn. Chủ nhà là bạn cũ của dì, nói chuyện dễ lắm.”

Ôn Thanh Dư vốn vừa bay hôm qua, hôm nay lại đi xem nhà cả buổi, sắc mặt đã hơi mệt. Tần Duyệt định từ chối, nhưng y lại nhẹ nhàng kéo tay cô. “Đi xem một chút thôi. Nếu mệt tớ sẽ nói.”

Tần Duyệt nhìn y nghiêm túc vài giây. “Câu này phải giữ lời.”

“Ừ.”

Phố Trường Đinh nằm sau khu phố du lịch một đoạn, yên tĩnh hơn con đường dưới khách sạn nhưng vẫn có khách qua lại. Tiệm trà cũ nằm ở góc ngã rẽ, bảng hiệu đã tháo xuống, cửa kính hơi bám bụi, nhưng bên trong không tối. Dì Lâm gọi điện cho chủ nhà, chẳng bao lâu đã có một ông chú trung niên đến mở cửa. Cánh cửa kính lâu không dùng phát ra tiếng kẽo kẹt rất khẽ, bụi trong không khí bay lên dưới ánh nắng cuối chiều.

Ôn Thanh Dư bước vào, tim bỗng đập chậm lại.

Cửa hàng nhỏ hơn tưởng tượng, nhưng bố cục rất hợp ý y. Phía trước có thể đặt bốn năm chiếc bàn nhỏ, bên trái là quầy gỗ cũ, phía sau có một khung cửa dẫn vào bếp và kho. Tường sơn màu kem đã cũ, vài chỗ bong nhẹ, nhưng cửa sổ sát mặt đường rất rộng. Ánh chiều muộn rơi qua cửa kính, phủ lên sàn gạch một lớp vàng dịu dàng. Nếu sơn lại tường, thay rèm, sửa quầy, đặt thêm kệ bánh và vài chậu cây, nơi này có thể trở thành một cửa hàng rất ấm.

Tần Duyệt đi một vòng, vừa xem vừa phân tích thực tế. “Diện tích không lớn nhưng đủ cho giai đoạn đầu. Bếp phía sau cần sửa lại, đường nước phải kiểm tra. Quầy gỗ này còn dùng được không? Nếu không thì thay mới. Vị trí khá tốt, không nằm ngay trục du lịch ồn ào nhưng khách đi bộ vẫn có thể nhìn thấy. Cậu một mình làm thì quy mô như vậy vừa sức hơn, sau này sinh con có thể thuê thêm người.”

Dì Lâm nghe cô nói nhanh như vậy thì bật cười. “Cô bé này giống quản lý quá.”

“Tôi là bạn cậu ấy.” Tần Duyệt nói rất nghiêm túc. “Cậu ấy dễ mềm lòng, nên tôi phải hỏi kỹ một chút.”

Ôn Thanh Dư đứng trước cửa sổ, không nhịn được quay đầu nhìn cô. “Tớ đâu có dễ mềm lòng như vậy.”

Tần Duyệt liếc y. “Cậu tự tin nói lại lần nữa xem?”

Ôn Thanh Dư không nói nữa.

Mấy người trong cửa hàng đều cười. Không khí vì vậy trở nên nhẹ hơn. Chủ nhà cũng là người dễ nói chuyện, thấy Ôn Thanh Dư thật lòng muốn thuê để mở cửa hàng nhỏ, liền nói có thể cho thời gian sửa chữa, tiền thuê ba tháng đầu giảm một nửa. Ông còn kể trước kia tiệm trà này từng rất được người dân gần đây thích, chỉ là hai vợ chồng già sức khỏe không còn tốt mới đóng cửa. Nếu cửa hàng mới mở lại, khu phố có thêm chỗ ngồi uống trà ăn bánh, người trong vùng hẳn sẽ vui.

Ôn Thanh Dư nghe vậy, trong lòng càng mềm.

Y đi đến phía sau quầy cũ, đưa tay chạm lên mặt gỗ đã hơi xước. Trên đó còn lưu lại dấu vết thời gian, nhưng không khiến người ta khó chịu. Ngược lại, nó giống như một món đồ từng chứng kiến rất nhiều ngày bình thường. Tiếng khách quen gọi trà, tiếng thìa chạm ly, tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, tiếng ai đó cười trong một buổi chiều yên ổn. Những điều ấy đều là thứ Ôn Thanh Dư muốn cho con mình.

Một cuộc sống bình thường nhưng ấm áp.

“Thanh Dư.” Tần Duyệt đi đến bên cạnh y. “Cậu thật sự thích nơi này?”

Ôn Thanh Dư nhìn cửa sổ sáng. “Ừ.”

“Vậy thuê?”

Y cúi đầu, bàn tay đặt lên bụng mình rất nhẹ, như đang hỏi đứa trẻ chưa thể trả lời. Một lát sau, y mỉm cười. “Thuê.”

Tần Duyệt thở dài như đã đoán được, nhưng trong mắt lại có ý cười. “Được. Vậy chúng ta thuê. Nhưng nói trước, sửa chữa phải giao người khác làm, cậu chỉ được ngồi chỉ huy. Không được tự sơn tường, không được khuân đồ, không được đứng quá lâu. Tớ sẽ tìm thợ, tìm người thiết kế, tìm…”

“Duyệt Duyệt.” Ôn Thanh Dư bất đắc dĩ cắt ngang. “Cậu thật sự còn phải về đi làm.”

“Tớ biết.” Tần Duyệt hừ một tiếng. “Cho nên trước khi về tớ phải sắp xếp hết cho cậu. Nếu không, với tính của cậu, cậu chắc chắn sẽ tự mình làm đến kiệt sức rồi lại nói không sao.”

Ôn Thanh Dư không phản bác được.

Tối hôm đó, họ ăn cơm ở một quán nhỏ gần biển. Ôn Thanh Dư chỉ ăn được nửa bát cháo cá không tanh, thêm vài miếng rau luộc. Tần Duyệt rất hài lòng, còn gọi thêm một phần bánh chanh mật ong mang về. Sau bữa tối, hai người đi bộ chậm rãi dọc theo con đường ven biển. Gió đêm dịu hơn ban ngày, sóng vỗ vào bờ đá phát ra âm thanh đều đều. Đèn đường kéo thành một vệt sáng dài, phản chiếu lên mặt nước đen xanh.

Ôn Thanh Dư dừng lại trước lan can, nhìn biển rất lâu.

Tần Duyệt đứng bên cạnh y, không nói chuyện. Cô biết lúc này không nên làm ồn. Từ khi đến Nam Tân, Ôn Thanh Dư luôn cố gắng tiến về phía trước, xem nhà, xem cửa hàng, tính toán tiền bạc, ghi chú bệnh viện, như thể chỉ cần bận rộn thì sẽ không bị quá khứ đuổi kịp. Nhưng con người không thể mãi bận. Đến khi đứng trước biển rộng như vậy, có lẽ những cảm xúc bị nén xuống cuối cùng cũng có chỗ để thở.

“Duyệt Duyệt.” Ôn Thanh Dư bỗng gọi.

“Ừ?”

“Cậu nói xem, sau này con hỏi cha ở đâu, tớ nên trả lời thế nào?”

Tần Duyệt nghẹn lại.

Đây là câu hỏi cô cũng từng nghĩ đến, nhưng không dám chủ động nhắc. Gió biển thổi qua, làm mắt cô hơi cay. Cô quay đầu nhìn Ôn Thanh Dư, thấy y vẫn nhìn mặt biển, sắc mặt rất yên tĩnh. Không giống đang chuẩn bị khóc, cũng không giống oán hận. Chỉ là một người sắp làm ba thật sự bắt đầu suy nghĩ về tất cả những câu hỏi đứa trẻ có thể đặt ra trong tương lai.

“Tớ không biết.” Tần Duyệt thành thật nói. “Nhưng tớ nghĩ không cần nói dối con. Có thể nói cha con là một người từng rất yêu ba, nhưng vì người lớn không biết cách ở bên nhau nên đã tách ra. Đừng nói xấu anh ta trước mặt con, nhưng cũng đừng biến anh ta thành người hùng chưa từng mắc lỗi. Chờ con lớn hơn, cậu muốn nói bao nhiêu thì nói bấy nhiêu.”

Ôn Thanh Dư cúi mắt, khẽ gật đầu. “Tớ cũng nghĩ vậy. Tớ không muốn con hận anh ấy.”

“Cậu vẫn nghĩ cho anh ta?” Tần Duyệt nhíu mày.

“Không phải nghĩ cho anh ấy.” Ôn Thanh Dư nhẹ giọng. “Là nghĩ cho con. Nếu tớ dùng oán hận để kể về cha nó, vậy một nửa huyết mạch trong người con cũng sẽ trở thành thứ khiến nó khó xử. Tớ không muốn con cảm thấy sự ra đời của mình là sai lầm.”

Tần Duyệt nghe vậy, lòng mềm đến phát đau. “Thanh Dư, cậu nhất định sẽ là một người ba rất tốt.”

Ôn Thanh Dư khẽ cười, nhưng trong mắt có một chút bất an. “Tớ sợ mình làm không tốt.”

“Không ai sinh ra đã biết làm cha mẹ.” Tần Duyệt nói. “Cậu sẽ học. Tớ cũng sẽ học làm dì. Nếu sau này cậu bận mở tiệm, tớ sẽ bay đến trông bé. Nếu có ai bắt nạt hai ba con, tớ sẽ…”

“Cậu sẽ gọi điện mắng người đó?” Ôn Thanh Dư tiếp lời.

Tần Duyệt hừ một tiếng. “Không chỉ mắng. Tớ còn có thể đặt vé bay đến đánh người.”

Ôn Thanh Dư bật cười. Tiếng cười của y rất khẽ, nhưng tan vào gió biển lại mềm mại hơn mấy ngày trước rất nhiều. Y cúi đầu nhìn bụng mình, bàn tay đặt lên đó lâu hơn một chút. “Bảo bảo, con nghe thấy chưa? Sau này con có một dì rất hung dữ.”

Tần Duyệt lập tức sửa: “Là rất lợi hại.”

“Ừ, rất lợi hại.”

Hai người đứng bên biển thêm một lát rồi quay về khách sạn. Đêm đó, Ôn Thanh Dư ngủ khá hơn những ngày trước. Trong mơ không còn là căn phòng tân hôn sáng đèn đến bình minh, cũng không còn là bức ảnh cưới bị tháo xuống. Y mơ thấy một cửa hàng nhỏ có rèm trắng, trên kệ đặt bánh chanh mật ong, ngoài cửa treo bảng gỗ chưa viết tên. Có một đứa trẻ rất nhỏ ngồi trên ghế, chân còn chưa chạm đất, hai tay ôm ly sữa, ngẩng đầu cười với y.

Sáng hôm sau tỉnh lại, Ôn Thanh Dư vẫn nhớ nụ cười ấy.

Y ngồi bên cửa sổ khách sạn, mở sổ tay ra. Tần Duyệt còn đang ngủ, trong phòng rất yên tĩnh. Gió sớm từ biển thổi vào qua khe cửa, mang theo mùi muối nhạt. Ôn Thanh Dư cầm bút, viết xuống những việc cần làm tiếp theo: chuyển vào căn hộ của dì Lâm, ký hợp đồng thuê cửa hàng, liên hệ đội sửa chữa, đặt lịch khám ở bệnh viện Nam Tân, mua thêm đồ dùng thiết yếu.

Viết đến dòng “tên cửa hàng”, ngòi bút của y dừng lại.

Trước kia y từng nghĩ nếu mở tiệm, có thể đặt một cái tên thật dịu dàng, như “Gió Nhỏ”, “Bên Cửa Sổ”, hoặc “Ngày Nắng”. Nhưng bây giờ, những cái tên ấy bỗng không còn phù hợp. Cửa hàng này không chỉ là giấc mơ của y nữa. Nó là nơi y và con sẽ bắt đầu cuộc sống mới, là mái nhà đầu tiên y tự tay xây sau khi rời khỏi Lục Cảnh Thần.

Ôn Thanh Dư cúi đầu nhìn bụng mình, môi cong lên rất nhẹ.

“Dư An.”

Chữ Dư trong tên y.

Chữ An là điều y mong nhất cho con.

Y viết hai chữ ấy lên giấy, nét bút ban đầu hơi run, sau đó dần ổn định. Dư An. Phần đời còn lại bình an. Chỉ là một cái tên rất nhỏ, nhưng khi nó xuất hiện trên trang giấy, Ôn Thanh Dư bỗng cảm thấy tương lai mơ hồ trước mặt như có thêm một điểm tựa cụ thể. Y không biết sau này con sẽ là bé trai hay bé gái, không biết y có thể kinh doanh tốt không, không biết những ngày khó khăn sẽ đến vào lúc nào. Nhưng ít nhất y đã có một cái tên để gọi mái nhà mới của họ.

Tần Duyệt tỉnh dậy đúng lúc nhìn thấy y đang mỉm cười với quyển sổ. Cô ngồi dậy, tóc rối tung, giọng còn ngái ngủ: “Cậu cười gì thế?”

Ôn Thanh Dư quay đầu, đưa sổ cho cô xem. “Tên cửa hàng.”

Tần Duyệt dụi mắt, nhìn hai chữ trên giấy. Một lát sau, cô tỉnh hẳn, ánh mắt mềm xuống. “Dư An?”

“Ừ.” Ôn Thanh Dư nhẹ nhàng đặt tay lên bụng. “Dư của tớ, An là bình an. Sau này nếu con tên có chữ An thì càng tốt.”

Tần Duyệt nhìn y rất lâu, bỗng cười. “Nghe hay lắm. Vậy chốt tên này. Cửa hàng Dư An, ông chủ Ôn Thanh Dư, còn có bé con chưa ra đời đã là cổ đông tinh thần lớn nhất.”

Ôn Thanh Dư bật cười. “Cổ đông tinh thần là gì chứ?”

“Là người khiến ông chủ dù buồn nôn cũng phải ăn hết nửa bát cháo.” Tần Duyệt xuống giường, vừa mặc áo khoác vừa nói. “Được rồi, cổ đông tinh thần và ông chủ Ôn hôm nay có lịch trình rất bận. Chúng ta phải ký hợp đồng nhà, hợp đồng tiệm, sau đó đi mua đồ dùng. Nhưng trước hết, ông chủ Ôn phải ăn sáng.”

Ôn Thanh Dư nhìn cô vội vàng đi rửa mặt, cúi đầu cười rất lâu.

Trong lúc ấy, điện thoại của y đặt trên bàn bỗng sáng lên. Không phải tin nhắn mới, chỉ là thông báo cũ được hệ thống nhắc lại vì y chưa xóa. Dòng cuối cùng của Lục Cảnh Thần vẫn nằm trong hộp thoại: “Sau này bảo trọng.” Ôn Thanh Dư nhìn nó một lát, lòng vẫn khẽ đau, nhưng cơn đau ấy không còn sắc nhọn như trước. Y mở hộp thoại, do dự vài giây, cuối cùng không trả lời thêm gì nữa, chỉ tắt thông báo của cuộc trò chuyện.

Sau này, y thật sự phải bảo trọng.

Không phải để người kia yên tâm.

Mà vì y còn có đứa trẻ của một mình mình, còn có căn hộ nhỏ nhìn thấy biển, còn có cửa hàng Dư An sắp mở trên phố Trường Đinh.

Ngoài cửa sổ, Nam Tân bắt đầu một ngày mới. Xe đạp lướt qua con đường lát đá, tiệm bánh dưới lầu mở cửa, mùi chanh mật ong theo gió bay lên rất nhẹ. Ôn Thanh Dư khép sổ lại, đứng dậy đi rửa mặt. Trong gương, sắc mặt y vẫn chưa tốt, đôi mắt còn hơi mệt, nhưng ánh sáng trong đó đã không còn giống người bị bỏ lại giữa căn nhà trống.

Y cúi đầu, khẽ nói với bụng mình: “Bảo bảo, hôm nay chúng ta đi xem nhà mới.”

Bên ngoài, tiếng Tần Duyệt vọng ra từ phòng tắm: “Ôn Thanh Dư, đừng đứng lâu! Mau ngồi xuống chờ tớ!”

Ôn Thanh Dư bất đắc dĩ đáp một tiếng, nhưng khóe môi vẫn cong lên.

Thành phố Nam Tân xa lạ vẫn còn rất nhiều điều y chưa biết. Nhưng ít nhất vào buổi sáng hôm ấy, khi nắng rơi lên vai, khi gió biển thổi qua cửa sổ, khi hai chữ “Dư An” nằm yên trong sổ tay, Ôn Thanh Dư lần đầu tiên cảm thấy mình thật sự đã đặt chân lên một đoạn đường mới.

Đoạn đường này không còn Lục Cảnh Thần đi cùng.

Nhưng có con ở bên y.

Vậy là đủ để y tiếp tục bước về phía trước.

(Hết chương 9)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0