Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU LY HÔN, TÔI MANG CON RỜI KHỎI ANH

Chương 15: Anh Vẫn Chưa Quên Em

Chương 1: Lễ Cưới Trong Mơ Chương 2: Bí Mật Đêm Tân Hôn Chương 3: Căn Phòng Sáng Đèn Đến Bình Minh Chương 4: Hôn Nhân Không Tiếng Cười Chương 5: Một Lần Say Rượu Chương 6: Đơn Ly Hôn Chương 7: Sau Khi Rời Khỏi Anh Chương 8: Đứa Trẻ Của Một Mình Em Chương 9: Thành Phố Nam Tân Chương 10: Sinh Mệnh Nhỏ Bé Chương 11: Dư An Chương 12: Năm Năm Sau Chương 13: Người Cũ Dưới Cơn Mưa Chương 14: Chú Lục Không Được Đến Quá Gần Chương 15: Anh Vẫn Chưa Quên Em
← Trước
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 15: Anh Vẫn Chưa Quên Em

Sau ngày An An đứng trước quầy Dư An, nghiêm túc nói “chú Lục không được đến quá gần ba”, Lục Cảnh Thần thật sự không xuất hiện thêm mấy ngày.

Phố Trường Đinh vẫn ồn ào vì dự án Lục thị. Người của đoàn khảo sát thỉnh thoảng đi ngang qua, có khi vào các cửa hàng nhỏ hỏi chuyện, có khi đứng ngoài phố chụp ảnh ghi chép. Phó tổng Hàn từng ghé Dư An thêm một lần, nhưng chỉ hỏi vài vấn đề liên quan đến tình hình thuê mặt bằng và lượng khách theo mùa. Thái độ của ông rất khách sáo, không nhắc đến Lục Cảnh Thần, càng không cố dò hỏi quan hệ giữa Ôn Thanh Dư và người đứng đầu dự án. Điều này khiến A Nhã thở phào, còn Ôn Thanh Dư cũng dần bình tĩnh hơn.

Nhưng bình tĩnh không có nghĩa là hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

Mỗi lần chuông gió trước cửa vang lên, Ôn Thanh Dư vẫn sẽ vô thức ngẩng đầu nhanh hơn thường ngày. Khi nhìn thấy người bước vào chỉ là khách quen hoặc du khách lạ, y lại lặng lẽ thu lại cảm xúc, tiếp tục mỉm cười chào khách. Sự thay đổi ấy rất nhỏ, nhỏ đến mức người không thân sẽ không nhận ra, nhưng An An nhận ra. Bé bắt đầu thích ngồi ở chiếc ghế nhỏ gần quầy hơn trước, cũng không chạy sang tiệm hoa chơi quá lâu. Nếu có người đàn ông xa lạ mặc vest bước vào, bé sẽ nhìn nhiều hơn một chút, sau đó quay đầu xác nhận sắc mặt Ôn Thanh Dư.

Ôn Thanh Dư đau lòng vì sự nhạy cảm đó.

Buổi chiều hôm ấy, khi khách trong tiệm đã vơi, y ngồi xổm trước mặt An An, nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo đồng phục mẫu giáo cho bé. “An An, con không cần ở tiệm với ba cả ngày. Dì Hoa nói hôm nay có hoa mới về, con không muốn sang xem sao?”

An An ôm hộp bút màu của mình, lắc đầu. “Con muốn ở với ba.”

“Vì sợ chú Lục lại đến à?”

Bé không trả lời ngay. Đôi mắt đen trong veo nhìn Ôn Thanh Dư một lúc, cuối cùng mới nhỏ giọng nói: “Con không ghét chú Lục. Nhưng chú ấy nhìn ba rất buồn.”

Ôn Thanh Dư khựng tay.

An An cúi đầu nhìn mũi giày nhỏ của mình. “Con không biết vì sao chú ấy buồn. Nhưng mỗi lần chú ấy nhìn ba, ba cũng không vui. Ba nói chú ấy trước kia từng tốt với ba, vậy vì sao bây giờ hai người nhìn nhau lại buồn như vậy ạ?”

Câu hỏi của trẻ con giống một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ tưởng đã yên. Ôn Thanh Dư nhìn con, nhất thời không biết nên giải thích thế nào. Tình yêu giữa người lớn có quá nhiều điều phức tạp. Có yêu thật, có tổn thương thật, có hối hận thật, cũng có những điều dù thật lòng vẫn không thể quay lại. Những thứ ấy đối với một đứa trẻ năm tuổi quá nặng, y không muốn An An phải hiểu quá sớm.

Y đưa tay ôm con vào lòng, giọng rất nhẹ. “Vì có những chuyện trước kia ba và chú ấy đều không làm tốt. Cho nên khi gặp lại, mọi người sẽ hơi buồn một chút. Nhưng đây là chuyện của người lớn, không phải lỗi của An An, cũng không cần An An phải giúp ba giải quyết.”

An An dựa vào vai y. “Nhưng con muốn ba vui.”

“Ba có An An nên đã vui hơn rất nhiều rồi.”

“Thật ạ?”

“Thật.” Ôn Thanh Dư hôn nhẹ lên tóc con. “Nhưng sau này nếu chú Lục đến, An An không cần sợ. Ba sẽ tự nói chuyện với chú ấy. Con chỉ cần làm em bé năm tuổi của ba thôi, được không?”

An An suy nghĩ rất nghiêm túc. Một lúc sau, bé vòng tay ôm cổ y, nhỏ giọng đáp: “Được. Nhưng nếu chú ấy làm ba khóc, con vẫn sẽ không cho chú ấy đến gần.”

Ôn Thanh Dư cười khẽ, nhưng hốc mắt hơi nóng. “Ừ, nếu ba khóc, An An có thể bảo vệ ba.”

A Nhã đứng sau quầy nghe được đoạn cuối, quay mặt vào trong giả vờ kiểm tra tủ bánh. Cô đến Dư An đã lâu, chứng kiến An An từ một em bé lẫm chẫm chạy trong tiệm đến đứa trẻ nhỏ nghiêm túc bảo vệ ba mình. Cô không biết quá khứ của Ôn Thanh Dư rốt cuộc có bao nhiêu chuyện, nhưng chỉ nhìn cách An An cẩn thận như vậy cũng đủ hiểu, người đàn ông tên Lục Cảnh Thần kia nhất định không chỉ là “người quen cũ” đơn giản.

Mưa liên tục mấy ngày, cuối cùng cũng tạnh vào chiều thứ sáu.

Bầu trời Nam Tân sau mưa xanh trong, mặt đường còn ẩm, những vũng nước nhỏ phản chiếu bảng hiệu của các cửa hàng. Vì thời tiết đẹp, khách du lịch trên phố nhiều hơn. Dư An bán hết bánh chanh mật ong từ sớm, chỉ còn ít bánh quy và trà hoa. Ôn Thanh Dư đóng cửa tiệm lúc bốn giờ, dẫn An An ra bờ biển đi dạo như đã hứa. Bé cầm chiếc xô nhựa nhỏ, nghiêm túc tìm vỏ sò sau khi thủy triều rút. Ôn Thanh Dư đi phía sau, tay cầm áo khoác nhỏ của con, thỉnh thoảng nhắc bé đừng chạy quá xa.

Biển sau mưa rất đẹp. Sóng không lớn, gió mang theo hơi lạnh dễ chịu, ánh chiều rơi xuống mặt nước thành từng mảng vàng nhạt. An An nhặt được một chiếc vỏ sò trắng, lập tức chạy về khoe. “Ba ơi, cái này giống mặt trăng.”

Ôn Thanh Dư nhận lấy nhìn. “Đẹp lắm. An An muốn mang về đặt ở đâu?”

“Đặt ở Dư An.” Bé nói. “Cho khách xem.”

“Không đặt trong phòng con à?”

An An lắc đầu. “Dư An là nhà của ba và con. Đặt ở đó cũng giống đặt trong phòng con.”

Ôn Thanh Dư nghe vậy, lòng mềm xuống. Y cúi người giúp con lau cát trên tay, đang định nói gì thì điện thoại trong túi áo vang lên. Là dì Lâm gọi đến, hỏi hai cha con tối nay có về ăn canh không. Ôn Thanh Dư vừa nghe máy vừa xoay người tránh gió, không phát hiện An An vì nhìn thấy một vỏ sò xanh nhạt mà bước xa thêm vài bước.

Khi y cúp máy quay lại, An An đang đứng cách đó không xa, trước mặt là một người đàn ông cao lớn.

Lục Cảnh Thần cũng không ngờ sẽ gặp hai cha con ở bờ biển.

Hắn đến đây một mình. Lịch trình khảo sát kết thúc sớm, khách sạn lại quá yên tĩnh, hắn không muốn ở trong phòng nhìn tài liệu thêm nữa nên bảo trợ lý Trần không cần đi theo, tự mình đi dọc bờ biển. Hắn vốn chỉ muốn thở một chút, không ngờ vừa đi đến đoạn bãi cát gần phố cũ đã nhìn thấy bóng dáng nhỏ mặc áo khoác vàng nhạt đang cúi đầu nhặt vỏ sò.

Đứa trẻ ngẩng đầu, cũng nhận ra hắn.

An An cầm vỏ sò trong tay, lập tức lùi nửa bước. “Chú Lục.”

Lục Cảnh Thần dừng lại, không bước tới nữa. Hắn cúi mắt nhìn bé, giọng thấp hơn bình thường: “Chào cháu.”

An An nhìn hắn, sau đó quay đầu tìm Ôn Thanh Dư. Thấy ba đang đi về phía mình, bé mới không căng thẳng như lần trước, nhưng vẫn đứng yên chờ. Lục Cảnh Thần nhìn động tác nhỏ ấy, trong lòng âm ỉ đau. Một đứa trẻ được dạy dỗ rất tốt, lễ phép, ngoan ngoãn, nhưng chỉ cần thấy hắn là lập tức muốn tìm nơi an toàn. Nơi an toàn ấy là Ôn Thanh Dư. Còn hắn là người khiến cả hai cha con cảnh giác.

Ôn Thanh Dư đi đến, tay đặt nhẹ lên vai An An. “Lục tiên sinh.”

Lục Cảnh Thần nhìn y. Gió biển thổi tóc Ôn Thanh Dư hơi rối, áo khoác màu nhạt làm y trông mềm hơn khi đứng trong tiệm. Năm năm qua, hắn đã nhiều lần tưởng tượng y sống ở nơi nào, có lẽ là một căn hộ nhỏ, có lẽ là một thành phố khác, có lẽ đã gặp người tốt hơn. Nhưng không có tưởng tượng nào cụ thể như cảnh trước mắt: y đứng bên bờ biển sau mưa, một tay che gió cho đứa trẻ, một tay cầm áo khoác nhỏ, ánh mắt bình tĩnh mà xa cách.

“Trùng hợp thôi.” Lục Cảnh Thần nói. “Anh đi dạo, không biết hai người ở đây.”

Ôn Thanh Dư gật đầu. “Tôi biết.”

An An ngẩng đầu nhìn hai người. Bé còn nhớ lời ba nói, chuyện của người lớn để ba tự giải quyết. Vì vậy bé không chen vào, chỉ nắm tay Ôn Thanh Dư chặt hơn một chút.

Lục Cảnh Thần nhìn chiếc xô nhỏ trong tay bé, hỏi rất nhẹ: “Cháu đang nhặt vỏ sò à?”

An An suy nghĩ một lát, rồi lễ phép đáp: “Vâng.”

“Nhặt được nhiều không?”

Bé nhìn vào xô. “Bốn cái. Nhưng chỉ mang hai cái về thôi. Ba nói không nên lấy quá nhiều đồ của biển.”

Lục Cảnh Thần khựng lại, ánh mắt rơi xuống Ôn Thanh Dư. Đây đúng là điều y sẽ dạy một đứa trẻ. Dịu dàng, vừa đủ, không tham lấy mọi thứ mình thích. Hắn bỗng nhớ năm xưa Ôn Thanh Dư cũng như vậy. Khi yêu, y chưa từng đòi hỏi quá nhiều. Ngay cả trong hôn nhân đau đớn nhất, y cũng chỉ yên lặng thu mình lại, như thể chỉ cần bản thân không cần thêm gì nữa thì có thể giảm bớt khó xử cho hắn.

An An nhìn hắn, rồi nhìn vỏ sò trong xô. Bé do dự vài giây, lấy ra một chiếc không quá đẹp, đưa cho Lục Cảnh Thần. “Cho chú một cái.”

Ôn Thanh Dư hơi bất ngờ. “An An?”

An An nhỏ giọng giải thích: “Dì Lâm nói nếu gặp khách ở biển thì có thể tặng vỏ sò. Nhưng cái giống mặt trăng con muốn tặng ba, nên cái này cho chú.”

Lục Cảnh Thần nhìn chiếc vỏ sò nhỏ trong lòng bàn tay đứa trẻ. Nó không hoàn chỉnh, mép hơi mẻ, màu xám trắng, dính một chút cát ướt. Nếu là bất cứ lúc nào khác, hắn có lẽ sẽ không để ý đến một vật nhỏ như vậy. Nhưng bây giờ bàn tay trẻ con đưa nó đến trước mặt hắn, nghiêm túc lại hơi cảnh giác, như vừa giữ khoảng cách vừa cố dùng lễ phép của mình đối xử công bằng với người lớn.

Hắn chậm rãi nhận lấy. “Cảm ơn cháu.”

An An gật đầu, như hoàn thành một nhiệm vụ giao tiếp, lập tức quay lại ôm xô của mình.

Ôn Thanh Dư nhìn vỏ sò trong tay Lục Cảnh Thần, ánh mắt hơi phức tạp. Y hiểu An An. Bé không thích Lục Cảnh Thần đến gần mình, nhưng cũng không muốn làm người khác buồn vô cớ. Đứa trẻ này từ nhỏ đã có sự mềm lòng gần giống y, nhưng lại có một chút bình tĩnh giống người kia. Sự kết hợp ấy nhiều lúc khiến Ôn Thanh Dư vừa kiêu hãnh vừa lo sợ.

“An An.” Y cúi đầu nói. “Con đi nhặt thêm một cái ở gần đây thôi, không được ra sát nước. Ba nói chuyện với chú Lục vài câu.”

An An lập tức nhìn y.

“Ba không buồn.” Ôn Thanh Dư bổ sung rất nhẹ. “Ba cũng không sợ.”

Bé nhìn sắc mặt y, xác nhận ba không giống hôm mưa ở Dư An, cuối cùng mới gật đầu. “Con ở chỗ kia. Ba gọi là con nghe.”

“Ừ.”

An An ôm xô chạy đến một đoạn cát cách đó không xa, vừa đủ để người lớn nhìn thấy, cũng vừa đủ để hai người nói chuyện riêng. Lục Cảnh Thần nhìn đứa trẻ cúi đầu tìm vỏ sò, cổ họng hơi khàn. “Thằng bé rất ngoan.”

“Ừ.” Nhắc đến con, giọng Ôn Thanh Dư mềm đi rõ rệt. “An An luôn rất ngoan.”

Lục Cảnh Thần nghe ra sự dịu dàng trong giọng y, ngón tay cầm vỏ sò hơi siết lại. Hắn không nên hỏi, nhưng câu hỏi vẫn lặng lẽ đè trong ngực từ hôm ở Dư An đến giờ. Cuối cùng hắn chỉ nói bằng giọng rất thấp: “Năm năm qua, người ở bên cạnh em… đối xử tốt với em chứ?”

Ôn Thanh Dư sững lại.

Rất nhanh, y hiểu ý hắn. Lục Cảnh Thần nghĩ An An là con của y với người khác. Có lẽ trong lòng hắn còn tự bổ sung thêm một người chưa từng xuất hiện, một người cùng y có con, cùng y xây Dư An, cùng y đi qua những năm tháng mà hắn bỏ lỡ. Ý nghĩ này khiến Ôn Thanh Dư thấy chua xót, nhưng cũng nhẹ nhõm hơn. Ít nhất hắn không nghĩ đến chân tướng. Ít nhất An An tạm thời vẫn an toàn trong cuộc sống bình yên của mình.

“Không có người đó.” Ôn Thanh Dư nói.

Lục Cảnh Thần ngẩng đầu nhìn y.

Ôn Thanh Dư không giải thích quá sâu, chỉ nhìn về phía An An. “Năm năm qua, tôi tự mình nuôi An An. Dì Lâm, Tần Duyệt và mọi người trong phố giúp tôi rất nhiều. Nhưng trong nhà chỉ có tôi và con.”

Lục Cảnh Thần im lặng thật lâu.

Hắn từng nghĩ mình đã đủ đau khi thấy Ôn Thanh Dư có một đứa trẻ. Nhưng khi nghe y nói “tôi tự mình nuôi An An”, cơn đau ấy bỗng đổi hình dạng. Không còn là ghen tuông hay mất mát ích kỷ, mà là một cảm giác nghẹt thở khác. Hắn không có tư cách hỏi vì sao y một mình nuôi con, không có tư cách hỏi người kia ở đâu, càng không có tư cách đau lòng thay y. Nhưng chỉ cần tưởng tượng Ôn Thanh Dư từng mang theo một đứa trẻ nhỏ ở thành phố xa lạ, mở cửa hàng, sinh hoạt, nửa đêm có thể một mình ôm con dỗ khóc, hắn đã cảm thấy trái tim như bị thứ gì đó đè nặng.

“Rất vất vả phải không?” hắn hỏi khàn giọng.

Ôn Thanh Dư nhìn biển. “Ban đầu có. Sau này quen rồi.”

“Vì sao không tìm người giúp?”

“Có rất nhiều người giúp tôi.” Y quay đầu nhìn hắn. “Lục tiên sinh, không phải chỉ có người yêu hay bạn đời mới được xem là giúp đỡ. Tần Duyệt, dì Lâm, A Nhã, Mạnh San, mọi người ở Nam Tân đều từng giúp tôi. Tôi không sống đáng thương như anh tưởng.”

Lục Cảnh Thần mím môi. “Anh không nghĩ em đáng thương.”

“Nhưng ánh mắt của anh giống như vậy.”

Câu này rất nhẹ, lại khiến Lục Cảnh Thần không thể phản bác. Hắn nhìn y, nhiều năm thương nhớ, hối hận và đau lòng lặng lẽ chất lên ánh mắt, có lẽ chính hắn cũng không biết nó nặng đến mức nào. Với Ôn Thanh Dư hôm nay, sự thương hại hay đau lòng quá mức đều là thứ y không cần. Y đã dùng năm năm chứng minh mình có thể sống, có thể nuôi con, có thể dựng một mái nhà. Nếu hắn chỉ nhìn thấy vất vả mà không nhìn thấy sức mạnh của y, đó cũng là một kiểu phủ nhận.

Lục Cảnh Thần cúi mắt. “Xin lỗi.”

Ôn Thanh Dư hơi nhíu mày.

Hắn lập tức sửa lại, giọng thấp hơn: “Anh sẽ chú ý.”

Gió biển thổi qua giữa hai người. Khoảng lặng này không nặng nề như lần đầu gặp lại trong tiệm, nhưng vẫn có quá nhiều điều không thể nói. Một lát sau, Lục Cảnh Thần lấy chiếc vỏ sò An An tặng bỏ vào túi áo khoác, như cất một vật rất quan trọng.

Ôn Thanh Dư nhìn động tác ấy, lòng hơi động, nhưng không nói gì.

“Thanh Dư.” Lục Cảnh Thần bỗng gọi.

Ôn Thanh Dư nhìn hắn.

Hắn đã lâu không gọi y bằng giọng như vậy. Không phải “Ôn tiên sinh”, không phải cách xưng hô xa cách trước người ngoài, mà là Thanh Dư. Hai chữ rơi vào gió biển, mang theo một đoạn quá khứ không thể tránh khỏi. Ôn Thanh Dư không lập tức ngăn lại, có lẽ vì nơi này chỉ có biển, chỉ có hoàng hôn, chỉ có một đứa trẻ đang cúi đầu nhặt vỏ sò cách đó không xa.

Lục Cảnh Thần nhìn y, từng chữ nói rất chậm: “Anh vẫn chưa quên em.”

Ôn Thanh Dư đứng yên.

Sóng vỗ vào bờ, âm thanh đều đặn. An An ở phía xa bỗng reo lên vì nhặt được một chiếc vỏ sò đẹp, nhưng không chạy lại ngay, chỉ giơ cao cho Ôn Thanh Dư xem. Y quay đầu nhìn con một cái, giơ tay đáp lại. Đến khi An An lại cúi xuống tiếp tục tìm, y mới nhìn về phía Lục Cảnh Thần.

“Nhưng tôi đã không còn chờ anh nữa.” Y nói.

Câu trả lời không lớn, cũng không sắc bén. Chính vì không sắc bén, nó càng giống sự thật đã lắng xuống sau rất nhiều năm. Lục Cảnh Thần nhìn y, sắc mặt hơi trắng, nhưng không lùi lại. Có lẽ hắn đã đoán được đáp án này từ trước khi mở miệng. Chỉ là có những lời nếu không nói ra, sẽ mãi trở thành tảng đá trong lòng. Hắn không nói để cầu Ôn Thanh Dư lập tức quay lại, càng không có tư cách yêu cầu y đáp lại. Hắn chỉ muốn thừa nhận trước mặt y rằng năm năm này không phải chỉ có y mang theo ký ức.

“Anh biết.” Lục Cảnh Thần nói. “Anh không nói câu này để em khó xử. Cũng không phải muốn em phải đáp lại. Anh chỉ… không muốn tiếp tục giả vờ rằng gặp lại em rồi, anh vẫn có thể bình tĩnh như một người quen cũ.”

Ôn Thanh Dư nhìn hắn thật lâu.

Người đàn ông trước mắt vẫn là Lục Cảnh Thần. Vẫn trầm ổn, vẫn kiềm chế, vẫn có dáng vẻ khiến người khác vô thức tin tưởng. Nhưng cũng không hoàn toàn là Lục Cảnh Thần năm năm trước. Hắn đã học được cách nói ra cảm xúc mà không dùng nó để ép người khác nhận lấy. Học được cách đứng yên sau ranh giới, thừa nhận yêu nhưng không biến tình yêu thành đòi hỏi. Sự thay đổi ấy khiến Ôn Thanh Dư không thể xem hắn như người xa lạ đơn thuần, nhưng cũng không đủ để xóa đi nửa năm hôn nhân đã từng khiến y đau đến chết lặng.

“Lục Cảnh Thần.” Y gọi cả họ tên hắn, giọng rất nhẹ. “Tôi từng rất yêu anh.”

Ánh mắt Lục Cảnh Thần run lên.

“Yêu đến mức khi anh rút tay về trong đêm tân hôn, tôi vẫn cố nghĩ lý do cho anh. Yêu đến mức khi anh nói cần thời gian, tôi thật sự chờ. Yêu đến mức lúc ký đơn ly hôn, tôi vẫn không thể ghét anh.” Ôn Thanh Dư nói rất chậm, không khóc, cũng không oán hận, như đang mở một quyển sách cũ đã ố vàng. “Nhưng sau đó tôi có An An. Tôi phải sống. Tôi phải ăn, phải ngủ, phải mở tiệm, phải làm ba của con. Mỗi ngày tôi đều bận học cách không đặt toàn bộ cuộc đời mình vào tình yêu đó nữa.”

Lục Cảnh Thần không nói được gì.

Ôn Thanh Dư nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh mà buồn. “Vì vậy anh chưa quên tôi, tôi nghe thấy rồi. Nhưng tôi không thể vì câu này mà quay lại làm Ôn Thanh Dư của năm năm trước. Người đó đã đi qua rất nhiều chuyện mới đứng được ở đây. Tôi không muốn đánh mất cậu ấy lần nữa.”

Lục Cảnh Thần nhắm mắt trong khoảnh khắc rất ngắn, rồi mở ra. “Anh hiểu.”

“Anh không cần tránh Dư An, cũng không cần cố xuất hiện.” Ôn Thanh Dư nói. “Nếu gặp vì công việc, tôi sẽ đối xử với anh như người phụ trách dự án. Nếu gặp ngoài đường, tôi có thể chào anh như người quen cũ. Nhưng An An là ranh giới của tôi. Tôi không muốn con bị cuốn vào cảm xúc giữa chúng ta.”

“Anh sẽ không làm tổn thương thằng bé.”

“Tôi tin anh không cố ý.” Ôn Thanh Dư nhìn hắn. “Nhưng nhiều chuyện không cần cố ý vẫn có thể gây tổn thương. Năm đó cũng vậy.”

Câu cuối nhẹ đến mức gần như tan trong gió, nhưng Lục Cảnh Thần vẫn nghe thấy.

Năm đó cũng vậy.

Hắn chưa từng cố ý làm Ôn Thanh Dư đau. Hắn yêu y, tự trách, muốn cố gắng. Nhưng kết quả vẫn là y khóc một mình trong phòng tân hôn, vẫn là y gầy đi từng ngày trong căn nhà sáng đèn, vẫn là y ký đơn ly hôn bằng bàn tay bình tĩnh đến tàn nhẫn. Có những vết thương không cần ác ý mới tạo thành. Sự yếu hèn, trốn tránh, im lặng và chậm trễ cũng đủ làm một người bị tổn thương đến rời đi.

“Anh sẽ nhớ.” Lục Cảnh Thần nói khàn giọng. “An An là ranh giới của em. Anh sẽ không vượt qua.”

Ôn Thanh Dư khẽ gật đầu.

An An lúc này ôm xô chạy về. Bé thấy hai người không còn căng thẳng như trước, vẻ mặt cũng thả lỏng hơn một chút. “Ba ơi, con nhặt được cái này đẹp hơn.”

Ôn Thanh Dư ngồi xổm xuống, nhìn chiếc vỏ sò nhỏ màu xanh nhạt trong tay con. “Đẹp thật. Con muốn mang về không?”

“Muốn ạ.” An An nói xong lại nhìn Lục Cảnh Thần. Bé nhớ mình đã cho chú một chiếc vỏ sò rồi, vì vậy rất công bằng mà nói: “Chú Lục cũng có một cái, nên cái này của ba.”

Lục Cảnh Thần nhìn đứa trẻ. “Ừ, của ba cháu.”

An An nghe hắn nói vậy, có vẻ hài lòng. Bé đặt chiếc vỏ sò vào tay Ôn Thanh Dư, rồi nghiêm túc hỏi: “Ba nói chuyện xong chưa? Dì Lâm nói tối nay có canh.”

Ôn Thanh Dư cười. “Xong rồi. Chúng ta về thôi.”

Bé lập tức nắm lấy tay y. Đi được hai bước, An An quay đầu nhìn Lục Cảnh Thần, nhớ đến lễ phép mà Ôn Thanh Dư dạy, liền nói: “Chú Lục, tạm biệt.”

Lục Cảnh Thần nhìn bé, giọng rất nhẹ: “Tạm biệt.”

An An kéo Ôn Thanh Dư đi về phía lối lên bờ. Hoàng hôn phủ lên bóng hai cha con, một lớn một nhỏ, tay nắm tay rất chặt. Ôn Thanh Dư đi chậm theo nhịp bước của con, thỉnh thoảng cúi đầu nghe bé nói về vỏ sò, ánh mắt dịu dàng đến mức cả người như được ánh chiều bao lấy.

Lục Cảnh Thần đứng lại trên bãi cát, nhìn họ đi xa.

Hắn không đuổi theo.

Trong túi áo khoác, chiếc vỏ sò nhỏ An An tặng nằm sát lòng bàn tay hắn, mát lạnh, thô ráp, chân thật. Lục Cảnh Thần chậm rãi nắm lấy nó, như nắm lấy một mảnh rất nhỏ của cuộc sống mà Ôn Thanh Dư đã xây dựng sau khi rời khỏi hắn. Hắn biết mình không có quyền bước vào tùy tiện. Càng biết câu “anh vẫn chưa quên em” không thể đổi lại bất cứ điều gì ngay lúc này.

Nhưng sau năm năm gặp lại, lần đầu tiên hắn cũng rõ ràng hiểu một chuyện.

Hắn chưa quên Ôn Thanh Dư.

Và lần này, nếu còn muốn đến gần người ấy, hắn không thể chỉ dựa vào tình yêu chưa quên, càng không thể dựa vào hối hận muộn màng.

Hắn phải học cách đứng ngoài cánh cửa Dư An trước.

Học cách không làm đứa trẻ kia sợ.

Học cách để Ôn Thanh Dư tin rằng, hắn xuất hiện lần nữa không phải để lấy đi sự bình yên y vất vả mới có được.

(Hết chương 15)

← Trước

Bình luận 💬 0