Chương 22: Ngày Kia
Ngày kia cuối cùng cũng tới.
Dương Tiểu Thanh tỉnh rất sớm, nhưng lần này không lập tức nhảy xuống giường như mấy hôm trước. Y ngồi trong màn trướng một lúc lâu, tóc đen rũ xuống vai, đôi mắt còn vương hơi nước buổi sớm lặng lẽ nhìn về phía cửa sổ. Hôm nay là ngày Lục Thiên Dạ đã hứa. Người kia nói ngày kia y có thể tới, vậy hôm nay y sang Lục phủ cũng không tính là không nghe lời, càng không tính là cố ý quấy rầy.
Nhưng bàn tay đang vén chăn của Dương Tiểu Thanh lại chậm chạp không hạ xuống.
Nếu là trước kia, y nhất định sẽ không nghĩ nhiều như vậy. Muốn gặp thì đi gặp, muốn nói chuyện thì chạy sang nói, muốn ăn bánh cùng Lục Thiên Dạ thì ôm một gói bánh hạch đào ngồi xuống bên cạnh hắn, làm gì có nhiều quanh co. Nhưng sau một ngày không gặp, sau những lời nghe được trong trà lâu, trong lòng Dương Tiểu Thanh giống như bị ai đó đặt thêm một hòn đá nhỏ. Không nặng đến mức khiến y thở không nổi, nhưng mỗi lần nhớ tới, lại cộm lên đau âm ỉ.
Nha hoàn bước vào hầu y rửa mặt, thấy Dương Tiểu Thanh ngồi ngẩn người liền khẽ hỏi:
“Tam công tử, hôm nay người còn sang Lục phủ không ạ?”
Dương Tiểu Thanh hoàn hồn, vô thức mím môi.
“Sang.”
Nói xong, y lại tự bổ sung như để thuyết phục chính mình:
“Thiên Dạ ca ca nói hôm nay ta có thể tới.”
Nha hoàn không dám nói thêm, chỉ cúi đầu chuẩn bị y phục. Dương Tiểu Thanh chọn một bộ trường sam màu xanh nhạt, không quá rực rỡ, cũng không quá trang trọng. Khi đứng trước gương, y nhìn gương mặt mình trong mặt đồng, bỗng đưa tay chạm nhẹ lên khóe mắt. Hôm qua y khóc trước mặt mẫu thân, dù đã ngủ một đêm, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ.
Không thể để Lục Thiên Dạ nhìn thấy.
Nếu hắn nhìn thấy, chắc chắn sẽ lại cảm thấy y vì hắn mà bị liên lụy, rồi càng muốn đẩy y ra xa hơn.
Nghĩ đến đây, Dương Tiểu Thanh lập tức thấy trong lòng khó chịu. Rõ ràng người làm y buồn là Lục Thiên Dạ, vậy vì sao đến cuối cùng, y còn phải sợ hắn tự trách? Thích một người quả nhiên rất phiền. Phiền đến mức y vừa muốn giận, vừa không nỡ để người kia khó chịu.
Lúc dùng bữa sáng, Liễu Như Vân nhìn Dương Tiểu Thanh mấy lần.
“Muốn sang Lục phủ?”
Dương Tiểu Thanh đang cúi đầu uống cháo, nghe vậy liền khựng lại.
“Dạ.”
Liễu Như Vân đặt đũa xuống, giọng không trách cứ, chỉ nhẹ nhàng hỏi:
“Đã nghĩ kỹ chưa?”
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu.
“Mẫu thân, con không muốn vì người ngoài nói vài câu mà không gặp huynh ấy nữa.”
Liễu Như Vân nhìn ánh mắt của y. Thiếu niên trước mặt vẫn còn non nớt, trong lòng có bao nhiêu vui buồn đều không giấu được. Nhưng giữa vẻ non nớt ấy lại có một chút cố chấp rất sạch sẽ, giống như một nhành cây nhỏ vừa bị gió thổi cong, chưa đủ cứng cáp để chống lại bão lớn, nhưng vẫn không chịu lập tức gãy xuống.
Bà khẽ thở dài, đưa tay gắp cho y một miếng điểm tâm.
“Vậy thì đi đi. Nhưng Tiểu Thanh, nếu trong lòng con có gì không vui, phải nói ra. Đừng tự mình đoán, cũng đừng để người khác tự quyết định thay con.”
Dương Tiểu Thanh ngẩn ra.
Một lát sau, y gật đầu rất nhẹ.
“Con biết rồi.”
Lần này, y thật sự nghe vào.
---
Dương Tiểu Thanh không chạy sang Lục phủ như trước.
Y đi rất chậm.
Từ cổng Dương gia đến cổng Lục gia rõ ràng chỉ cách một đoạn đường quen thuộc, vậy mà hôm nay y lại cảm thấy xa hơn bình thường. Cây hòe trước hai phủ vẫn đứng yên trong gió thu, lá vàng rơi từng chiếc xuống nền đá xanh. Nơi đó từng là chỗ y và Lục Thiên Dạ ngồi chơi khi còn nhỏ, cũng là nơi y vô số lần ngồi đợi người kia tan học, tan việc, tan những cuộc nói chuyện mà y nghe không hiểu.
Mọi thứ dường như vẫn vậy.
Nhưng Dương Tiểu Thanh lại biết, có gì đó đã thay đổi.
Người gác cổng Lục phủ thấy y tới liền vui vẻ hành lễ.
“Dương công tử tới rồi. Thiếu gia đang ở thư phòng.”
Nếu là ngày thường, Dương Tiểu Thanh nhất định đã cười đáp một tiếng rồi bước nhanh vào trong. Nhưng hôm nay y chỉ gật đầu, ôm gói bánh hạch đào trong tay, theo đường đá đi về phía thư phòng. Càng đến gần, tim y càng đập nhanh. Không phải loại vui vẻ muốn lập tức gặp người mình thích như trước, mà là vừa mong vừa sợ.
Y muốn hỏi Lục Thiên Dạ.
Nhưng lại sợ câu trả lời.
Trong thư phòng, Lục Thiên Dạ đã nghe thấy tiếng bước chân từ rất sớm.
Từ khoảnh khắc người hầu bên ngoài bẩm “Dương công tử tới”, ngòi bút trong tay hắn liền dừng lại. Trên bàn còn đặt vài phong thư từ Giang Nam, trong đó có một phong vừa đưa tới sáng nay, nhắc tới việc có người âm thầm mượn danh vài văn nhân trong thành để mở một buổi văn hội ở Từ gia. Nhìn qua chỉ là chuyện phong nhã của đám công tử nhàn rỗi, nhưng thời điểm này quá khéo, người được mời lại vừa vặn có Dương Tiểu Thanh.
Lục Thiên Dạ vừa đọc xong, trong lòng đã lạnh đi.
Triệu Minh Châu không vội động thủ.
Hắn chỉ đang từng chút một đặt Dương Tiểu Thanh vào nơi có nhiều ánh mắt hơn.
Một khi Dương Tiểu Thanh xuất hiện, người ngoài sẽ nhìn y. Một khi Lục Thiên Dạ cũng xuất hiện, lời đồn sẽ càng có cớ. Nếu hắn không xuất hiện, Dương Tiểu Thanh lại sẽ một mình đứng trong những ánh mắt nửa cười nửa dò xét ấy. Triệu Minh Châu không cần làm tổn thương y, chỉ cần để Lục Thiên Dạ nhận ra bản thân bảo vệ không được chu toàn, cũng đã đủ.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ rất nhẹ.
“Thiên Dạ ca ca.”
Giọng nói ấy vừa lọt vào tai, tất cả lạnh lẽo trong mắt Lục Thiên Dạ đều rạn ra một đường.
Hắn đặt phong thư xuống, giọng khàn hơn bình thường.
“Vào đi.”
Dương Tiểu Thanh đẩy cửa bước vào.
Y hôm nay mặc trường sam xanh nhạt, tóc buộc bằng dây lụa cùng màu, gương mặt sạch sẽ mềm mại như ngọc mới mài. Chỉ là đôi mắt hơi đỏ, dù đã cố giấu vẫn không qua được ánh mắt Lục Thiên Dạ. Hắn nhìn thấy, trái tim lập tức đau nhói. Dương Tiểu Thanh nhất định đã khóc. Có thể vì những lời nghe được ngoài phố, cũng có thể vì hắn.
Mà bất kể vì điều gì, đều là hắn không bảo vệ tốt.
Dương Tiểu Thanh ôm gói bánh đi tới trước bàn, đặt xuống.
“Hôm nay là ngày kia.”
Lục Thiên Dạ khựng lại.
Y không nói “đệ tới rồi”, cũng không nói “đệ nhớ huynh”. Chỉ dùng một câu rất nhẹ để nhắc hắn, đây là chính miệng hắn cho phép. Không hiểu sao, Lục Thiên Dạ nghe xong lại thấy trong lòng đau hơn bất cứ lời trách móc nào.
Hắn thấp giọng đáp:
“Ừ.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Huynh không hỏi vì sao đệ tới à?”
“Ta biết.”
“Huynh biết gì?”
Lục Thiên Dạ im lặng một lát.
“Biết đệ sẽ tới.”
Dương Tiểu Thanh vốn định giữ vẻ bình tĩnh, nhưng nghe câu ấy, hốc mắt lại có chút nóng lên. Y cúi đầu mở gói bánh hạch đào, cố tình làm như không để ý.
“Đệ mua bánh.”
“Ừ.”
“Lần trước huynh đã hứa ăn cùng đệ.”
“Ừ.”
“Vậy huynh ăn đi.”
Dương Tiểu Thanh đẩy gói bánh tới trước mặt hắn, động tác vẫn giống ngày thường, nhưng không còn vẻ vui vẻ đắc ý. Lục Thiên Dạ nhìn y, cuối cùng đưa tay cầm một miếng bánh. Bánh hạch đào vẫn thơm, vẫn giòn, nhưng cắn vào miệng lại như có vị đắng rất nhạt.
Dương Tiểu Thanh ngồi xuống đối diện hắn.
Trong thư phòng yên tĩnh một lúc lâu.
Ngoài cửa sổ có gió thổi qua, lá hòe chạm nhẹ lên mái hiên phát ra tiếng xào xạc. Trước kia chỉ cần hai người ở cùng nhau, dù không nói gì cũng thấy an ổn. Nhưng hôm nay, ngay cả sự im lặng cũng khiến người ta bất an.
Cuối cùng, vẫn là Dương Tiểu Thanh mở miệng trước.
“Thiên Dạ ca ca.”
“Hửm?”
“Hôm qua đệ nghe thấy người ngoài nói chuyện của chúng ta.”
Đầu ngón tay Lục Thiên Dạ khẽ siết lại.
Dương Tiểu Thanh nhìn thấy, nhưng vẫn nói tiếp:
“Họ nói đệ ngày nào cũng sang Lục phủ, nói đệ và huynh thân thiết quá mức, nói Dương gia phải giữ mặt mũi. Nhị ca đã mắng họ, nhưng đệ vẫn nghe thấy.”
Lục Thiên Dạ nhìn y.
“Tiểu Thanh…”
“Huynh cũng nghe thấy rồi, đúng không?”
Lục Thiên Dạ không đáp.
Dương Tiểu Thanh cười rất nhẹ, nhưng nụ cười ấy không vui.
“Cho nên huynh mới nói ngày mai không cần tới. Không phải vì huynh bận, cũng không phải sợ đệ mệt. Là vì huynh sợ người ngoài nói đệ.”
Từng chữ đều rất mềm.
Nhưng lại như từng viên đá nhỏ rơi vào lòng Lục Thiên Dạ.
Hắn không biết từ khi nào Dương Tiểu Thanh bắt đầu nhìn thấu những lời tránh né của mình. Thiếu niên ấy rõ ràng vẫn còn ngây thơ, vẫn dễ vui dễ buồn, vẫn thích ăn bánh, thích làm nũng, thích kéo tay áo hắn. Nhưng trong những chuyện liên quan đến hắn, y lại nhạy bén đến mức khiến hắn không thể trốn.
Lục Thiên Dạ rũ mắt.
“Đệ không nên nghe những lời đó.”
“Nhưng đệ đã nghe rồi.”
“Những lời đó không đáng để trong lòng.”
“Nếu không đáng, vì sao huynh lại vì chúng mà đẩy đệ ra?”
Câu hỏi ấy khiến Lục Thiên Dạ hoàn toàn im lặng.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, hốc mắt chậm rãi đỏ lên, nhưng lần này y không khóc. Y chỉ đặt hai tay lên đầu gối, cố gắng ngồi thật ngay ngắn, giống như sợ mình vừa mềm xuống sẽ lại biến thành đứa trẻ chỉ biết tủi thân.
“Thiên Dạ ca ca, đệ không thích người ngoài nói như vậy. Nhưng đệ càng không thích huynh không nói gì đã tự quyết định thay đệ. Nếu huynh thấy đệ tới đây sẽ làm huynh phiền, huynh cứ nói thẳng. Nếu huynh thấy đệ khiến người khác chê cười, huynh cũng có thể nói. Nhưng huynh đừng dùng một câu ‘ta bận’ để lừa đệ.”
Lục Thiên Dạ nghe đến đây, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Ta chưa từng thấy đệ phiền.”
“Vậy huynh có thấy đệ khiến người khác chê cười không?”
“Không có.”
“Thật không?”
“Thật.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn rất lâu.
Rất lâu sau, y mới nhỏ giọng hỏi:
“Vậy vì sao huynh không cần đệ tới?”
Lục Thiên Dạ nhắm mắt.
Trong lòng hắn giống như có một sợi dây bị kéo căng đến cực hạn. Chỉ cần thêm một chút nữa, tất cả những thứ hắn cố gắng kìm nén đều sẽ đứt ra. Hắn muốn nói với Dương Tiểu Thanh rằng không phải không cần. Là quá cần. Cần đến mức chỉ một ngày không gặp đã cảm thấy cả thư phòng trống rỗng. Cần đến mức nghe y bị người ngoài nói xấu liền muốn đập nát tất cả trà lâu trong thành. Cần đến mức chỉ cần y đứng trước mặt hỏi một câu, hắn đã suýt quên mất mọi lời cảnh báo, mọi nguy cơ, mọi thứ còn đang ẩn trong bóng tối.
Nhưng chính vì cần đến vậy, hắn mới không thể mặc kệ.
Lục Thiên Dạ đứng dậy, chậm rãi đi tới trước mặt Dương Tiểu Thanh.
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.
Khoảng cách giữa hai người rất gần.
Gần đến mức y có thể nhìn thấy bóng mình trong mắt hắn.
Lục Thiên Dạ cúi người, giọng thấp xuống:
“Tiểu Thanh, ta chưa từng không cần đệ.”
Dương Tiểu Thanh ngẩn ra.
Lục Thiên Dạ nhìn đôi mắt đỏ hoe của y, cuối cùng vẫn không nhịn được đưa tay chạm nhẹ lên khóe mắt ấy. Đầu ngón tay hắn rất lạnh, nhưng động tác lại dịu dàng đến mức khiến Dương Tiểu Thanh lập tức muốn khóc.
“Ta chỉ sợ.”
Dương Tiểu Thanh khẽ hỏi:
“Huynh sợ gì?”
Lục Thiên Dạ im lặng.
Dương Tiểu Thanh chờ hắn nói tiếp.
Nhưng Lục Thiên Dạ lại không thể nói.
Không thể nói Triệu Minh Châu đang nhìn về phía y, không thể nói những lời đồn kia có thể chỉ là bước đầu tiên, càng không thể nói chỉ cần nghĩ tới chuyện y bị người khác làm hại vì mình, hắn đã đau đến mức muốn phát điên. Những thứ ấy quá nặng. Dương Tiểu Thanh mới mười lăm tuổi, vốn nên tiếp tục sống dưới ánh mặt trời, không nên bị hắn kéo vào vũng bùn tranh đấu của Triệu gia và Lục gia.
Cuối cùng, Lục Thiên Dạ chỉ khàn giọng nói:
“Sợ đệ bị thương.”
Dương Tiểu Thanh ngẩn người.
Một lúc sau, y bỗng đưa tay nắm lấy tay áo hắn.
“Nhưng đệ cũng sợ huynh bị thương.”
Lục Thiên Dạ nhìn y.
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu, đôi mắt vẫn đỏ, nhưng giọng lại rõ ràng hơn rất nhiều:
“Thiên Dạ ca ca, đệ không hiểu nhiều chuyện như huynh. Đệ không hiểu vì sao người ngoài thích nói xấu, cũng không hiểu vì sao thích một người lại phải giấu như làm sai chuyện gì. Nhưng đệ biết, nếu huynh vì bảo vệ đệ mà tự làm mình khó chịu, đệ cũng sẽ khó chịu.”
Lục Thiên Dạ không nói được lời nào.
“Đệ không phải giấy.” Dương Tiểu Thanh nắm tay áo hắn chặt hơn, giọng nhỏ đi nhưng vẫn cố chấp. “Không phải chạm một cái sẽ rách, gió thổi một cái sẽ bay. Huynh có thể bảo vệ đệ, nhưng không thể không nói gì đã đẩy đệ ra rồi bảo đó là vì tốt cho đệ.”
Trong khoảnh khắc ấy, Lục Thiên Dạ bỗng cảm thấy Dương Tiểu Thanh giống như thật sự lớn hơn một chút.
Không phải kiểu trưởng thành hiểu hết nhân tình thế thái.
Mà là một thiếu niên trong tình yêu đầu đời, lần đầu tiên học cách giữ lấy điều mình không muốn mất.
Vẫn vụng về.
Vẫn trong trẻo.
Nhưng đã có gai rất nhỏ.
Gai ấy không đâm người khác, chỉ vì sợ chính mình bị buông tay.
Lục Thiên Dạ nhìn y rất lâu, cuối cùng đưa tay xoa nhẹ đầu y.
“Ta biết rồi.”
Dương Tiểu Thanh lập tức hỏi:
“Biết thật không?”
“Thật.”
“Vậy sau này huynh không được dùng lý do bận để lừa đệ nữa.”
Lục Thiên Dạ im lặng một lát, khẽ đáp:
“Được.”
“Cũng không được tự quyết định thay đệ.”
Câu này, Lục Thiên Dạ không lập tức đáp.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Thiên Dạ ca ca.”
Lục Thiên Dạ biết mình nên nói được.
Chỉ một chữ thôi là có thể khiến Dương Tiểu Thanh vui lại.
Nhưng hắn cũng biết, bản thân có lẽ sẽ không làm được. Nếu một ngày nguy hiểm thật sự ép đến trước mặt, hắn vẫn sẽ chọn đẩy y ra, dù y có khóc, có hận, có đau đến mức nào. Bởi hắn thà để Dương Tiểu Thanh hận mình, cũng không muốn nhìn y vì mình mà mất đi một đời bình an.
Dương Tiểu Thanh chờ rất lâu không thấy hắn đáp, ánh sáng trong mắt lại nhạt xuống một chút.
“Huynh lại không chịu hứa.”
Lục Thiên Dạ đau đến mức cổ họng khô khốc.
“Tiểu Thanh…”
“Thôi.” Dương Tiểu Thanh cúi đầu, buông tay áo hắn ra. “Ít nhất huynh đã nói sau này không lừa đệ.”
Y nói xong liền cúi đầu cầm một miếng bánh, cắn một ngụm rất nhỏ. Rõ ràng bánh vẫn là món y thích, nhưng ăn vào lại không thấy ngọt như trước. Dương Tiểu Thanh bỗng cảm thấy thích một người thật sự khác xa trong thoại bản. Trong thoại bản, hai người thích nhau thì cùng ngắm trăng, cùng tặng hoa, cùng vượt qua mọi chuyện rất dễ dàng. Nhưng đến lượt y và Lục Thiên Dạ, chỉ một câu hứa thôi cũng khó đến vậy.
Lục Thiên Dạ nhìn dáng vẻ cúi đầu ăn bánh của y, lòng mềm đến đau.
Hắn ngồi xuống bên cạnh, cầm một miếng bánh lên.
“Không phải muốn ta ăn cùng đệ sao?”
Dương Tiểu Thanh khựng lại.
Lục Thiên Dạ cắn một miếng bánh, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường.
“Ngọt hơn hôm trước.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, trong lòng còn tủi thân nhưng khóe môi đã không nhịn được nhích lên một chút.
“Huynh nói dối. Rõ ràng cùng một tiệm.”
“Có lẽ hôm nay người mua chọn khéo hơn.”
Dương Tiểu Thanh ngẩn ra, sau đó mặt lập tức đỏ lên.
“Thiên Dạ ca ca.”
“Hửm?”
“Huynh đang dỗ đệ sao?”
Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt dịu xuống rất khẽ.
“Dỗ được không?”
Dương Tiểu Thanh cố ý quay mặt đi.
“Chưa được.”
Lục Thiên Dạ im lặng một lát, lại cầm thêm một miếng bánh.
“Vậy ta ăn thêm một miếng.”
Dương Tiểu Thanh cuối cùng không nhịn được bật cười.
Tiếng cười ấy rất nhẹ, còn mang chút nghẹn ngào chưa tan, nhưng đối với Lục Thiên Dạ mà nói lại giống như ánh sáng đầu tiên sau một đêm dài. Hắn nhìn y cười, trong lòng vừa vui vừa đau. Vui vì người này vẫn rất dễ dỗ, vẫn nguyện ý vì hắn mà mềm lòng. Đau vì chính sự dễ dỗ ấy khiến hắn càng cảm thấy mình tàn nhẫn.
Nếu một ngày hắn thật sự phải làm y khóc.
Dương Tiểu Thanh còn có thể cười lại với hắn như vậy không?
---
Buổi trưa, Dương Tiểu Thanh ở lại Lục phủ dùng bữa.
Tần Uyển Nhu thấy hai người không còn lạnh nhạt như hôm trước, trong lòng nhẹ đi một chút. Bà tự tay gắp cho Dương Tiểu Thanh vài món y thích, lại dặn nhà bếp làm thêm canh ngọt. Dương Tiểu Thanh vốn hơi ngại vì chuyện sáng nay, nhưng được Tần Uyển Nhu dịu dàng hỏi han vài câu, rất nhanh liền mềm lại, ngoan ngoãn ăn thêm nửa bát cơm.
Sau bữa trưa, Lục Thiên Dạ phải gặp Trần quản sự bàn chuyện hàng phía Nam. Dương Tiểu Thanh biết hắn có việc, không quấy nữa, chỉ ngồi dưới mái hiên trong sân sau, cầm thoại bản lật qua lật lại. Nhưng y đọc chẳng vào. Ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía thư phòng đóng kín cửa.
Bên trong thư phòng, không khí đã không còn chút dịu dàng nào.
Trần quản sự đặt một tấm thiệp lên bàn.
“Thiếu đông gia, đây là thiệp văn hội Từ gia vừa đưa tới Dương phủ. Người của chúng ta sao lại một phần.”
Lục Thiên Dạ cầm lên.
Thiệp viết rất nhã, lời lẽ phong lưu thanh nhã, nói đầu thu cảnh đẹp, mời chư vị công tử tới Từ phủ thưởng trà bình thơ, xem vài bức tranh mới từ Giang Nam đưa đến. Người đứng tên là Từ Dịch. Bề ngoài không có gì bất thường, nhưng bên dưới danh sách khách lại có vài cái tên khiến ánh mắt Lục Thiên Dạ lạnh đi.
Đều là những người gần đây từng bàn tán chuyện Dương Tiểu Thanh.
Trần quản sự thấp giọng nói:
“Bên ngoài đều nói chỉ là văn hội nhỏ. Nhưng người đưa tranh từ Giang Nam tới có liên quan đến hiệu buôn vừa được Triệu Minh Châu thu mua. Dù chưa có chứng cứ trực tiếp, nhưng tám chín phần là hắn đứng sau.”
Lục Thiên Dạ đặt tấm thiệp xuống.
“Dương phủ nhận rồi?”
“Dương nhị công tử vốn định từ chối, nhưng Từ gia và Dương gia cũng có qua lại. Từ Dịch lại tự mình đưa thiệp, nói chỉ là tụ họp bạn cũ. Nếu từ chối quá cứng, ngược lại dễ khiến người ngoài bàn tán Dương gia chột dạ.”
Lục Thiên Dạ nhắm mắt một cái.
Quả nhiên.
Triệu Minh Châu không cần dùng đao.
Hắn chỉ cần đặt Dương gia vào thế tiến thoái đều khó.
Đi thì bị người nhìn.
Không đi thì bị người nói.
Mà Lục Thiên Dạ cũng như vậy. Nếu hắn đi cùng, sẽ khiến những lời kia có thêm chứng cứ để bám víu. Nếu hắn không đi, hắn lại không yên tâm để Dương Tiểu Thanh một mình bước vào nơi có người cố ý giăng sẵn ánh mắt.
Trần quản sự hỏi:
“Thiếu đông gia, chúng ta có cần ra mặt ngăn lại không?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Nếu ta ngăn, người ngoài sẽ càng tin rằng giữa ta và Tiểu Thanh có chuyện không thể nói.” Lục Thiên Dạ mở mắt, giọng lạnh hơn. “Huống hồ, Triệu Minh Châu muốn xem phản ứng của ta. Ta càng sốt ruột, hắn càng biết nên đánh vào đâu.”
Trần quản sự cau mày.
“Vậy văn hội hôm đó…”
Lục Thiên Dạ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dưới mái hiên, Dương Tiểu Thanh đang ngồi ôm thoại bản, đầu hơi cúi, gió thu thổi qua làm vài sợi tóc bên má y lay động. Y rõ ràng không thích đọc lúc này, nhưng vẫn cố tỏ vẻ ngoan ngoãn để không làm phiền hắn. Một người như vậy, nếu thật sự bước vào đám người kia, nghe thêm vài câu nửa thật nửa giả, trong lòng sẽ đau đến mức nào?
Ánh mắt Lục Thiên Dạ dần tối xuống.
“Hôm đó ta sẽ đi.”
Trần quản sự ngẩn ra.
“Nhưng như vậy…”
“Ta không thể để y một mình.”
Chỉ một câu.
Không còn đường lui.
---
Chiều hôm ấy, khi Dương Tiểu Thanh chuẩn bị rời Lục phủ, Từ gia quả nhiên đã đưa thiệp tới Dương phủ.
Tin này là Dương Minh Viễn tự mình sang báo.
Hắn đứng ngay trước cổng Lục phủ, sắc mặt không tốt lắm. Thấy Dương Tiểu Thanh đi ra cùng Lục Thiên Dạ, Dương Minh Viễn lập tức nhìn Lục Thiên Dạ bằng ánh mắt rất khó chịu, như thể chỉ cần đối phương nói sai một chữ hắn sẽ kéo người ra ngoài đánh một trận.
Dương Tiểu Thanh hơi ngạc nhiên.
“Nhị ca, huynh tới đón đệ sao?”
Dương Minh Viễn hừ lạnh.
“Không thì sao? Để đệ tự mình mọc cánh bay về à?”
Dương Tiểu Thanh đã quen với miệng dao lòng đậu hũ của hắn, cũng không giận, chỉ cười đi tới.
“Đệ đâu còn nhỏ.”
“Trong mắt ta, đệ chẳng lớn hơn năm tuổi là bao.”
“Nhị ca!”
Lục Thiên Dạ đứng bên cạnh nhìn hai huynh đệ, ánh mắt dịu đi một thoáng. Dương Minh Viễn tuy ngoài miệng luôn chê bai, nhưng thật ra lại thương Dương Tiểu Thanh không kém bất kỳ ai. Có người như vậy ở bên y, Lục Thiên Dạ vốn nên yên tâm. Nhưng không hiểu sao, càng thấy nhiều người thương y, hắn càng cảm thấy bản thân không nên trở thành người làm y đau nhất.
Dương Minh Viễn nhìn sang Lục Thiên Dạ.
“Lục Thiên Dạ, nói chuyện riêng vài câu.”
Dương Tiểu Thanh lập tức cảnh giác.
“Nhị ca, huynh muốn nói gì?”
“Không đánh hắn.”
“Huynh còn chưa nói mà.”
Dương Minh Viễn bị y chọc tức cười.
“Trong mắt đệ, ta là loại người không nói lý sao?”
Dương Tiểu Thanh rất thành thật im lặng.
Dương Minh Viễn: “…”
Lục Thiên Dạ khẽ nói:
“Ta nói vài câu với Dương nhị công tử. Đệ đứng trong hiên chờ một lát.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, lại nhìn Dương Minh Viễn, cuối cùng miễn cưỡng gật đầu.
Hai người đi đến dưới gốc hòe.
Dương Minh Viễn không vòng vo, mở miệng liền hỏi:
“Thiệp văn hội Từ gia, ngươi biết chưa?”
“Biết.”
“Có vấn đề?”
“Có.”
Dương Minh Viễn sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Là Triệu gia?”
“Chưa có chứng cứ, nhưng khả năng rất lớn.”
Dương Minh Viễn quay đầu nhìn Dương Tiểu Thanh đang đứng dưới hiên. Thiếu niên ấy vẫn không biết hai người đang nói gì, chỉ hơi nghiêng đầu nhìn về phía này, vẻ mặt còn mang chút lo lắng sợ bọn họ cãi nhau. Dương Minh Viễn nhìn y, ngực bỗng nghẹn lại.
“Vậy vì sao không từ chối?”
Lục Thiên Dạ đáp:
“Vì từ chối sẽ khiến lời đồn càng khó nghe hơn.”
“Đi thì không khó nghe sao?”
“Đi ít nhất còn có thể nhìn rõ ai đứng sau.”
Dương Minh Viễn cười lạnh.
“Cho nên ngươi định dùng Tiểu Thanh làm mồi?”
Ánh mắt Lục Thiên Dạ lập tức lạnh xuống.
“Ta sẽ không dùng y làm mồi.”
“Nhưng hiện tại y đã ở trong cục của các ngươi.” Dương Minh Viễn tiến lên một bước, giọng đè thấp nhưng từng chữ đều nặng. “Lục Thiên Dạ, ta biết ngươi có nỗi khổ. Ta cũng biết Triệu gia nhằm vào ngươi trước. Nhưng người bị kéo vào là Tiểu Thanh. Nó mới mười lăm tuổi, nó chỉ thích ngươi thôi, nó không biết thương trường, không biết âm mưu, càng không biết người ngoài có thể độc đến mức nào.”
Lục Thiên Dạ im lặng.
Dương Minh Viễn nhìn hắn, lửa giận trong mắt dần biến thành một loại bất lực khó nén.
“Nếu ngươi bảo vệ được nó, thì đừng để nó nghe thêm những lời như hôm qua. Nếu ngươi bảo vệ không được, thì đừng để nó càng lún sâu. Nó không phải người để ngươi lúc muốn thì dung túng, lúc sợ thì đẩy ra.”
Câu cuối cùng như lưỡi dao đâm thẳng vào ngực Lục Thiên Dạ.
Rất lâu sau, hắn mới khàn giọng nói:
“Ta biết.”
“Ngươi biết là tốt nhất.”
Dương Minh Viễn hít sâu một hơi, quay đầu lại nhìn Dương Tiểu Thanh, giọng thấp xuống:
“Tiểu Thanh rất dễ dỗ. Nhưng dễ dỗ không có nghĩa là không đau. Ngươi đừng ỷ vào việc nó thích ngươi mà lần nào cũng để nó tự mình mềm lòng trước.”
Nói xong, Dương Minh Viễn không chờ Lục Thiên Dạ đáp, xoay người đi về phía Dương Tiểu Thanh.
Dương Tiểu Thanh thấy hai người quay lại, lập tức hỏi:
“Hai người nói gì vậy?”
Dương Minh Viễn thuận tay gõ nhẹ trán y.
“Nói đệ ngốc.”
Dương Tiểu Thanh ôm trán, lập tức bất mãn.
“Đệ đâu có ngốc.”
Dương Minh Viễn nhìn y một cái, trong lòng thở dài.
Ngốc.
Sao lại không ngốc.
Ngốc đến mức người khác chỉ cần đối tốt với y một chút, y liền có thể đem cả trái tim đặt vào tay người ta.
---
Tối hôm đó, Dương phủ bàn chuyện văn hội.
Dương Chính Viễn vốn không thích để Dương Tiểu Thanh ra ngoài vào thời điểm lời đồn chưa lắng xuống, nhưng thiệp Từ gia đã đưa tới trước mặt, lại là danh nghĩa bạn cũ tụ họp. Nếu từ chối quá dứt khoát, ngược lại giống như thừa nhận Dương Tiểu Thanh có điều gì không thể gặp người. Cuối cùng, Dương Minh Thành quyết định hôm đó sẽ đi cùng y, Dương Minh Viễn cũng đi, tránh để người khác có cơ hội nhiều lời.
Dương Tiểu Thanh ngồi bên cạnh nghe, mãi đến cuối mới nhỏ giọng hỏi:
“Thiên Dạ ca ca có đi không?”
Cả phòng yên tĩnh một thoáng.
Dương Minh Viễn nhìn y bằng ánh mắt hận rèn sắt không thành thép.
“Đệ chỉ quan tâm hắn có đi không?”
Dương Tiểu Thanh cúi đầu.
“Đệ chỉ hỏi thôi.”
Dương Minh Viễn còn muốn nói gì đó, nhưng Liễu Như Vân đã nhìn hắn một cái. Hắn đành nuốt lời lại, chỉ hừ lạnh rồi quay mặt sang chỗ khác.
Dương Minh Thành dịu giọng nói:
“Lục công tử hẳn sẽ đi. Từ gia cũng đưa thiệp sang Lục phủ.”
Dương Tiểu Thanh khẽ “ồ” một tiếng.
Không biết là vui hay lo.
Đêm ấy, Dương Tiểu Thanh nằm trên giường rất lâu không ngủ. Y không thích văn hội. Những nơi đó có quá nhiều người y không quen, ai nói chuyện cũng vòng vo, cười cũng không thật lòng. Nhưng nếu Lục Thiên Dạ đi, y lại muốn đi. Không phải để dính lấy hắn như trước, mà là muốn tận mắt nhìn xem, khi ở trước mặt nhiều người, Lục Thiên Dạ sẽ đứng gần y hay tránh xa y.
Nghĩ đến đây, Dương Tiểu Thanh lại thấy mình thật kỳ lạ.
Rõ ràng sợ đau.
Nhưng vẫn muốn biết đáp án.
---
Ở một nơi khác trong Trường An, Triệu Minh Châu ngồi trước bàn cờ.
Trên bàn chỉ có hai quân đen trắng.
Một quân đặt ở góc bàn, một quân đặt rất gần đường biên.
Thuộc hạ đứng bên cạnh thấp giọng bẩm báo:
“Đại công tử, Lục Thiên Dạ đã nhận thiệp. Dương gia cũng chưa từ chối.”
Triệu Minh Châu khẽ cười.
“Vậy là tốt.”
“Có cần an bài người trong văn hội không?”
“Không cần quá nhiều. Người càng đông, càng dễ lộ dấu vết.” Triệu Minh Châu cầm quân đen lên, chậm rãi đặt xuống cạnh quân trắng. “Chỉ cần vài người biết nói đúng lúc là đủ.”
Thuộc hạ do dự.
“Đại công tử muốn bọn họ nói gì?”
Triệu Minh Châu nhìn hai quân cờ sát cạnh nhau, ánh mắt sâu thẳm.
“Không cần mắng. Không cần nhục nhã. Càng không cần đụng đến Dương Tiểu Thanh.”
Hắn khẽ đẩy quân đen ra xa quân trắng một chút.
“Chỉ cần để Lục Thiên Dạ nghe thấy một câu.”
“Câu gì ạ?”
Triệu Minh Châu mỉm cười.
“Người như Dương Tiểu Thanh, nếu cứ ở cạnh hắn, sớm muộn cũng bị hắn hủy cả đời.”
Thuộc hạ cúi đầu, sống lưng không hiểu sao lạnh đi.
Triệu Minh Châu không nhìn hắn nữa, chỉ lặng lẽ nhìn bàn cờ trước mặt. Đối với hắn mà nói, tình cảm là thứ vừa buồn cười vừa hữu dụng. Một người nếu không có điểm yếu, vậy thì khó đánh bại. Nhưng một khi đã có, không cần người khác ra tay quá nhiều, chính hắn sẽ vì bảo vệ điểm yếu ấy mà tự chặt đứt tay mình.
Mà Lục Thiên Dạ.
Rõ ràng đã sắp cầm dao lên rồi.
(Hết chương 22)
Bình luận 💬 0