Chương 24: Hóa Ra Đệ Đã Biết
Sau văn hội Từ gia, Dương Tiểu Thanh bệnh một trận nhỏ.
Không sốt cao, cũng không nghiêm trọng đến mức phải mời đại phu trong đêm, chỉ là cả người uể oải, ăn không ngon, ngủ không yên. Liễu Như Vân nói y bị gió thu thổi lạnh, sai nhà bếp nấu canh gừng, lại dặn nha hoàn đóng kín cửa sổ. Nhưng người trong Dương phủ đều biết, tiểu công tử nhà họ không phải bệnh vì gió.
Là trong lòng không vui.
Dương Tiểu Thanh từ nhỏ đã như vậy. Khi vui thì ánh mắt sáng đến mức cả sân viện đều như có nắng, khi buồn lại không biết giấu, dù cố ngoan ngoãn ngồi yên, khóe mắt vẫn đỏ lên, giọng nói cũng mềm xuống. Mấy ngày này y không nhắc tới Lục Thiên Dạ, cũng không sang Lục phủ, càng không ngồi bên cửa sổ nhìn về phía cây hòe như trước. Nhưng chính sự yên tĩnh ấy lại khiến người trong nhà càng lo.
Dương Minh Viễn đứng ngoài cửa phòng nhìn vào, thấy Dương Tiểu Thanh ngồi trên giường ôm gối, trước mặt đặt quyển thoại bản mở ra đã nửa canh giờ vẫn chưa lật trang. Hắn nhìn một lát, cuối cùng hít sâu một hơi, bưng đĩa bánh hạch đào đi vào.
“Ăn bánh.”
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó lại cúi xuống.
“Đệ không muốn ăn.”
Dương Minh Viễn đặt đĩa bánh lên bàn, kéo ghế ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc như đang bàn chuyện triều chính.
“Không muốn ăn bánh hạch đào? Xem ra bệnh thật rồi. Ta đi gọi đại phu.”
Dương Tiểu Thanh vội ngẩng đầu.
“Nhị ca.”
“Không gọi đại phu cũng được. Vậy đệ nói thật, rốt cuộc trong lòng đang nghĩ gì?”
Dương Tiểu Thanh im lặng.
Dương Minh Viễn nhìn bộ dạng ấy, giọng không khỏi dịu xuống vài phần. “Còn vì câu ‘tiểu đệ’ kia?”
Đầu ngón tay Dương Tiểu Thanh khẽ siết chặt mép thoại bản.
Thật ra y cũng thấy mình không nên buồn đến vậy. Ở văn hội hôm ấy, Lục Thiên Dạ nói như vậy là để bảo vệ y. Nếu không có câu đó, vị Chu công tử kia chắc chắn còn nói thêm rất nhiều lời khó nghe. Dương Tiểu Thanh hiểu. Y thật sự hiểu. Nhưng hiểu là một chuyện, đau lại là chuyện khác.
Y nhỏ giọng nói:
“Đệ biết Thiên Dạ ca ca không cố ý làm đệ buồn.”
Dương Minh Viễn hừ nhẹ.
“Hắn không cố ý mà còn khiến đệ buồn thành thế này. Nếu cố ý, chẳng phải đệ khóc ngập cả Dương phủ?”
Dương Tiểu Thanh mím môi.
“Nhị ca đừng nói huynh ấy như vậy.”
Dương Minh Viễn tức đến bật cười.
“Đến nước này còn bênh hắn?”
“Không phải bênh.” Dương Tiểu Thanh cúi đầu, giọng càng nhỏ hơn. “Chỉ là đệ biết hắn cũng không dễ chịu.”
Dương Minh Viễn nhìn y rất lâu, cuối cùng vừa đau lòng vừa bất lực. Tiểu đệ nhà hắn đúng là được cưng chiều đến mềm lòng, nhưng một khi trong lòng đặt ai vào, lại cố chấp đến mức người khác không kéo ra được. Rõ ràng bị làm tổn thương là y, vậy mà câu đầu tiên nghĩ tới vẫn là người kia có khó chịu hay không.
“Dương Tiểu Thanh.” Dương Minh Viễn nghiêm giọng. “Đệ có thể thích hắn, nhưng không thể thích đến mức quên mất mình cũng sẽ đau. Hắn khó chịu là chuyện của hắn, đệ khó chịu cũng là chuyện thật. Đừng vì thương hắn mà giả vờ mình không sao.”
Dương Tiểu Thanh nghe xong, hốc mắt lập tức nóng lên.
Y cúi đầu rất lâu mới khẽ đáp:
“Nhưng đệ thật sự không biết phải làm sao.”
Từ khi biết Lục Thiên Dạ cũng thích mình, Dương Tiểu Thanh từng nghĩ mọi chuyện sẽ trở nên rất tốt. Y có thể ngày ngày sang Lục phủ, có thể ngồi bên cạnh nhìn người kia làm việc, có thể chờ hắn ăn bánh cùng mình, có thể giả vờ không biết nụ hôn kia rồi âm thầm vui vẻ thật lâu. Nhưng hiện tại y mới phát hiện, thích nhau không giống được ăn một miếng bánh ngọt. Không phải cắn một miếng là chỉ còn vị ngọt. Có đôi khi vị ngọt chưa kịp tan, đầu lưỡi đã nếm được đắng.
Dương Minh Viễn nhìn y, cuối cùng thở dài, đưa tay đặt lên đầu y xoa nhẹ.
“Không biết thì tạm thời đừng nghĩ. Muốn gặp thì gặp, không muốn gặp thì không gặp. Đệ không cần ngay lập tức nghĩ ra đáp án. Đệ mới mười lăm tuổi, không phải lão đầu bảy mươi, bớt tự làm khó mình đi.”
Dương Tiểu Thanh bị câu cuối cùng chọc cười rất nhẹ, nhưng nụ cười vừa hiện lên đã nhanh chóng tắt đi.
“Nhị ca.”
“Hửm?”
“Nếu Thiên Dạ ca ca tới tìm đệ…”
“Không gặp.”
Dương Tiểu Thanh lập tức ngẩng đầu.
“Đệ còn chưa nói xong.”
“Ta biết đệ muốn nói gì.” Dương Minh Viễn lạnh mặt đáp. “Đệ nhất định muốn nói nếu hắn tới thì cứ để hắn vào, đúng không? Không được. Hắn muốn gặp thì đứng ngoài cổng chờ. Để hắn cũng nếm thử cảm giác muốn gặp mà không được gặp.”
Dương Tiểu Thanh không nói nữa.
Nhưng ánh mắt đã bán đứng y.
Dương Minh Viễn nhìn bộ dạng ấy, thật sự muốn gõ đầu y thêm một cái. Nhưng nhớ tới mấy ngày nay y ăn không ngon ngủ không yên, bàn tay nâng lên cuối cùng vẫn nhẹ nhàng đặt xuống.
“Được rồi, nếu hắn thật sự tới, ta sẽ nói với đệ. Gặp hay không, đệ tự quyết định. Nhưng Tiểu Thanh, nhị ca nói trước, đừng để hắn dỗ vài câu là quên hết đau.”
Dương Tiểu Thanh cúi đầu.
“Đệ đâu dễ dỗ như vậy.”
Dương Minh Viễn nhìn đĩa bánh hạch đào trên bàn.
“Đệ không dễ dỗ?”
Dương Tiểu Thanh lập tức quay mặt sang chỗ khác.
---
Lục Thiên Dạ thật sự tới vào chiều hôm đó.
Hắn không vào Dương phủ, chỉ đứng dưới cây hòe giữa hai phủ, sai người đưa lời vào. Khi nha hoàn tới báo, Dương Tiểu Thanh đang ngồi bên cửa sổ. Nghe thấy bốn chữ “Lục công tử tới”, đầu ngón tay y khẽ run lên, nhưng rất nhanh lại thu vào tay áo.
Nha hoàn cẩn thận hỏi:
“Tam công tử muốn gặp không ạ?”
Dương Tiểu Thanh không đáp ngay.
Y nhìn qua cửa sổ. Từ góc này có thể thấy một phần tán hòe già ngoài cổng. Lá vàng rơi từng chiếc, giống hệt hôm văn hội. Y nghĩ đến Lục Thiên Dạ đứng trước mặt mọi người, giọng bình tĩnh nói y là tiểu đệ trong nhà. Nghĩ đến dáng vẻ hắn muốn giải thích nhưng cuối cùng vẫn không thể nói gì. Nghĩ đến nụ hôn nhẹ dưới ánh hoàng hôn mà chỉ mình y biết.
Không.
Không phải chỉ mình y biết.
Người kia cũng biết.
Chỉ là hắn tưởng y không biết.
Dương Tiểu Thanh chậm rãi đứng dậy.
“Ta đi gặp hắn.”
Nha hoàn vội lấy áo choàng cho y. Dương Tiểu Thanh mặc vào, bước ra ngoài. Đi qua hành lang, y nhìn thấy Dương Minh Viễn đứng cách đó không xa. Nhị ca y khoanh tay dựa cột, rõ ràng đã nghe tin, nhưng lần này không ngăn y.
Dương Minh Viễn chỉ nói:
“Muốn nói gì thì nói thẳng. Đừng khóc trước mặt hắn.”
Dương Tiểu Thanh vốn đang buồn, nghe vậy lại nghẹn một chút.
“Nhị ca.”
“Ta nói sai à?”
“Đệ sẽ không khóc.”
Dương Minh Viễn nhìn đôi mắt còn hơi đỏ của y, vẻ mặt rõ ràng là không tin.
Dương Tiểu Thanh mím môi, không tranh cãi nữa, xoay người đi ra cổng.
Cánh cửa Dương phủ mở ra.
Dưới gốc hòe, Lục Thiên Dạ đứng đó.
Mấy ngày không gặp, hắn dường như gầy đi một chút. Trường bào xanh sẫm khiến khí chất hắn càng thêm trầm tĩnh, nhưng đôi mắt nhìn về phía Dương Tiểu Thanh lại không giấu được mỏi mệt. Hắn vốn là người rất giỏi kiềm chế, cho dù trong lòng có sóng to gió lớn, ngoài mặt cũng có thể bình thản như nước. Nhưng giờ phút này, khi nhìn thấy Dương Tiểu Thanh chậm rãi bước ra, sự bình thản ấy rõ ràng rạn đi.
Dương Tiểu Thanh dừng lại cách hắn vài bước.
Không tiến gần như trước.
Cũng không gọi “Thiên Dạ ca ca” ngay.
Khoảng cách ấy không xa, nhưng đối với Lục Thiên Dạ mà nói lại giống như một vực nhỏ vừa xuất hiện giữa hai người. Trước kia Dương Tiểu Thanh chỉ cần nhìn thấy hắn, nhất định sẽ chạy tới rất gần, gần đến mức hắn phải tự nhắc mình lùi lại. Nhưng hiện tại y đứng đó, ngoan ngoãn, yên tĩnh, giống như đã thật sự học được cách giữ lễ.
Lục Thiên Dạ khẽ gọi:
“Tiểu Thanh.”
Dương Tiểu Thanh cúi mắt.
“Lục công tử tới tìm đệ có chuyện gì sao?”
Ba chữ “Lục công tử” vừa rơi xuống, sắc mặt Lục Thiên Dạ gần như trắng đi.
Hắn từng chịu rất nhiều vết thương. Khi tranh thương lộ, bị người phục kích ngoài bến, lưỡi dao lướt qua cánh tay, máu chảy ướt nửa tay áo, hắn cũng chưa từng nhíu mày. Nhưng ba chữ này từ miệng Dương Tiểu Thanh nói ra lại đau hơn bất kỳ vết dao nào. Bởi chính hắn là người đã tự tay đẩy y đến chỗ phải dùng cách xưng hô ấy để bảo vệ mình.
Lục Thiên Dạ im lặng một lát rồi nói:
“Ta tới xin lỗi.”
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.
“Xin lỗi chuyện gì?”
“Chuyện ở văn hội.”
“Lục công tử nói đệ là tiểu đệ để giúp đệ giải vây, có gì phải xin lỗi?”
Lời này nghe rất hiểu chuyện.
Cũng rất xa cách.
Lục Thiên Dạ nhìn y, trong lòng đau âm ỉ. “Tiểu Thanh, ta biết đệ không vui.”
Dương Tiểu Thanh bỗng bật cười rất nhẹ.
Y cười lên vẫn đẹp như trước, nhưng đôi mắt không sáng.
“Huynh biết đệ không vui, vậy huynh có biết vì sao đệ không vui không?”
Lục Thiên Dạ không đáp.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn. Gió thu thổi qua giữa hai người, lá hòe từ trên cao rơi xuống, có một chiếc đáp lên vai Lục Thiên Dạ. Nếu là trước kia, Dương Tiểu Thanh nhất định sẽ bước tới phủi xuống cho hắn. Nhưng hôm nay y chỉ nhìn, không động.
“Đệ không phải không biết huynh muốn bảo vệ đệ. Đệ cũng không phải không biết ở văn hội hôm ấy, nếu huynh không nói như vậy, những người kia sẽ còn nói khó nghe hơn. Thiên Dạ ca ca, đệ không trách huynh vì đã giúp đệ giải vây.”
Nghe thấy y cuối cùng gọi lại “Thiên Dạ ca ca”, đáy mắt Lục Thiên Dạ khẽ động.
Nhưng câu tiếp theo của Dương Tiểu Thanh lại khiến tim hắn rơi xuống.
“Nhưng đệ buồn vì huynh có thể nói câu đó rất dễ dàng.”
Lục Thiên Dạ khàn giọng:
“Không dễ dàng.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Vậy vì sao huynh nói được?”
Bởi không còn cách nào khác.
Bởi ta không thể để bọn họ dùng ánh mắt đó nhìn đệ.
Bởi ta sợ.
Bởi ta yêu đệ đến mức chỉ cần nghe người khác nói đệ một câu không tốt, ta đã muốn khiến tất cả câm miệng, nhưng lại càng sợ nếu ta thật sự làm vậy, lời đồn sẽ càng không thể vãn hồi.
Những lời ấy cuộn lên trong lòng Lục Thiên Dạ, nhưng cuối cùng vẫn không thể nói thành tiếng.
Dương Tiểu Thanh thấy hắn im lặng, ánh mắt càng đỏ hơn một chút. Nhưng y nhớ lời Dương Minh Viễn, không khóc trước mặt hắn. Y chỉ hít một hơi rất nhẹ, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Thiên Dạ ca ca, đệ hỏi huynh một câu, huynh trả lời thật với đệ được không?”
Lục Thiên Dạ nhìn y.
“Được.”
Dương Tiểu Thanh siết chặt tay áo.
“Huynh thật sự chỉ xem đệ là tiểu đệ sao?”
Câu hỏi này, y đã hỏi ở Từ phủ.
Khi ấy Lục Thiên Dạ không đáp.
Hôm nay y hỏi lại.
Lục Thiên Dạ biết, nếu lần này hắn vẫn im lặng, có lẽ có thứ gì đó giữa họ sẽ thật sự vỡ ra một mảnh.
Hắn nhìn Dương Tiểu Thanh, giọng rất thấp nhưng rõ ràng:
“Không phải.”
Hai chữ ấy rơi xuống.
Dương Tiểu Thanh ngẩn người.
Rõ ràng trong lòng y đã đoán được đáp án từ lâu, thậm chí từng vì nụ hôn kia mà ôm chăn vui đến cả đêm không ngủ. Nhưng khi thật sự nghe Lục Thiên Dạ tự miệng nói ra “không phải”, trái tim y vẫn đập mạnh đến mức gần như đau.
Không phải tiểu đệ.
Vậy y là gì?
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, môi khẽ run.
“Vậy đệ là gì?”
Lục Thiên Dạ không nói.
Dương Tiểu Thanh chờ hắn.
Gió thu lạnh hơn một chút, thổi qua vạt áo hai người. Khoảng cách vài bước ấy vẫn nằm giữa họ, không ai tiến lên, cũng không ai lùi lại. Rất lâu sau, Lục Thiên Dạ mới khàn giọng:
“Là người ta muốn bảo vệ nhất.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Chỉ vậy thôi sao?”
Lục Thiên Dạ nhắm mắt một cái.
Không phải.
Đương nhiên không phải.
Nhưng hắn có thể nói gì? Nói y là người hắn đặt trong lòng? Nói hắn từng hôn y trong lúc y ngủ? Nói suốt những năm tháng dài đằng đẵng, y đã trở thành phần mềm yếu nhất trong trái tim hắn? Nếu nói ra rồi, Dương Tiểu Thanh nhất định sẽ bước tới. Mà hắn sợ nhất chính là y bước tới không chút do dự.
Thấy hắn lại im lặng, Dương Tiểu Thanh bỗng thấy lòng mình lắng xuống một cách kỳ lạ.
Không phải không đau nữa.
Mà là đau quá nên bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.
Y chậm rãi hỏi:
“Thiên Dạ ca ca, huynh còn nhớ hôm hoàng hôn trong thư phòng không?”
Sắc mặt Lục Thiên Dạ lập tức thay đổi.
Dương Tiểu Thanh nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Ngày đó đệ ngủ trên vai huynh.”
Lục Thiên Dạ đứng cứng tại chỗ.
Dương Tiểu Thanh từng chữ rất nhẹ, nhưng mỗi chữ đều như rơi thẳng vào lòng hắn.
“Huynh hôn đệ.”
Lá hòe rơi xuống giữa hai người.
Một chiếc.
Hai chiếc.
Rất lâu không ai nói gì.
Lục Thiên Dạ gần như quên cả hít thở. Hắn nhìn Dương Tiểu Thanh, nhìn đôi mắt đỏ hoe nhưng cố chấp của y, cuối cùng mới hiểu vì sao những ngày qua Dương Tiểu Thanh vừa vui vẻ vừa mạnh dạn hơn trước. Hóa ra y biết. Hóa ra nụ hôn mà hắn cho rằng chỉ mình mình nhớ đến phát điên, y cũng đã âm thầm giữ trong lòng.
Giọng Lục Thiên Dạ khàn đặc:
“Đệ khi đó… tỉnh?”
Dương Tiểu Thanh không né tránh.
“Ừ.”
Bàn tay Lục Thiên Dạ rơi bên người siết chặt đến phát đau.
“Vì sao không nói?”
Dương Tiểu Thanh cười rất nhẹ, hốc mắt đỏ hơn.
“Vì đệ vui.”
Chỉ ba chữ.
Lại khiến trái tim Lục Thiên Dạ như bị ai đó bóp nát.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, nước mắt cuối cùng vẫn không nghe lời mà rơi xuống, nhưng y không lau ngay. Y không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ thế rơi ra. Mất mặt cũng được, yếu đuối cũng được, y không nhịn nổi nữa.
“Đệ tưởng huynh cũng thích đệ. Đệ tưởng nụ hôn kia là thật. Đệ tưởng nếu đệ bước tới thêm một chút, huynh sẽ không lùi nữa. Cho nên đệ mới ngày ngày tìm huynh, mới muốn đợi huynh, mới vui đến mức không ngủ được. Thiên Dạ ca ca, nếu hôm đó huynh chỉ nhất thời thương hại tiểu đệ, vậy huynh nói cho đệ biết. Đệ sẽ không tự mình nghĩ nhiều nữa.”
“Không phải thương hại.”
Lục Thiên Dạ gần như lập tức đáp.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn qua màn nước mắt.
Lục Thiên Dạ tiến lên một bước.
Lần này, Dương Tiểu Thanh không lùi.
Hắn đưa tay, muốn lau nước mắt cho y, nhưng đầu ngón tay vừa nâng lên lại dừng giữa không trung. Hắn sợ chính mình không có tư cách. Sợ một khi chạm vào, tất cả phòng tuyến đều tan vỡ. Nhưng khi nhìn thấy nước mắt trên mặt Dương Tiểu Thanh, lý trí mà hắn tự hào nhiều năm cuối cùng vẫn sụp xuống một góc.
Lục Thiên Dạ cúi đầu, dùng ngón tay lau đi giọt nước mắt bên má y.
Động tác rất nhẹ.
Như thể sợ chạm mạnh một chút sẽ làm y đau hơn.
“Không phải thương hại.” Hắn lặp lại, giọng thấp đến gần như run. “Cũng không phải nhất thời.”
Dương Tiểu Thanh đứng yên.
Lục Thiên Dạ nhìn y. Dưới gốc hòe cuối thu, thiếu niên trước mặt vẫn non nớt như vậy, sạch sẽ như vậy, một đôi mắt vừa khóc xong càng sáng đến khiến người ta đau lòng. Hắn biết mình không nên nói tiếp. Càng nói càng sai, càng nói càng không thể thu hồi. Nhưng nếu lúc này vẫn né tránh, hắn sẽ thật sự làm vỡ lòng Dương Tiểu Thanh.
“Tiểu Thanh, ta không thể xem đệ là tiểu đệ.”
Dương Tiểu Thanh khẽ run.
Lục Thiên Dạ nói rất chậm, giống như mỗi chữ đều phải dùng hết sức mới có thể thoát khỏi cổ họng.
“Ta từng muốn như vậy. Nếu chỉ xem đệ là đệ đệ, mọi chuyện sẽ đơn giản hơn rất nhiều. Ta có thể bảo vệ đệ, chiều đệ, nhìn đệ lớn lên, nhìn đệ cưới vợ sinh con, nhìn đệ bình an cả đời. Nhưng ta làm không được.”
Đôi mắt Dương Tiểu Thanh mở to.
Đây là lần đầu tiên Lục Thiên Dạ nói nhiều như vậy về lòng mình.
Không phải những câu lảng tránh.
Không phải “ta sợ đệ bị thương”.
Mà là thật sự mở ra một góc trái tim hắn cho y nhìn thấy.
Lục Thiên Dạ nhìn y, đáy mắt đau đến mức gần như không còn che giấu được.
“Ta càng lớn càng biết mình sai. Biết không nên để đệ quá gần, không nên dung túng đệ, càng không nên sinh ra tâm tư vượt quá tình nghĩa huynh đệ. Nhưng mỗi lần nhìn thấy đệ chạy về phía ta, ta đều không nỡ lùi. Ta tham luyến từng chút một, tự nói với mình chỉ thêm hôm nay, chỉ thêm một lần nữa. Cho đến khi ta phát hiện, ta đã không thể buông tay được nữa.”
Dương Tiểu Thanh nghe mà nước mắt rơi càng nhiều.
Không phải vì đau.
Mà vì cuối cùng y cũng nghe thấy đáp án mình mong chờ.
Thiên Dạ ca ca thật sự thích y.
Không phải y tự mình đa tình.
Không phải nụ hôn kia là mộng.
Người này cũng giống y, thậm chí có lẽ còn sớm hơn y, sâu hơn y, đau hơn y.
Dương Tiểu Thanh đưa tay nắm lấy tay áo Lục Thiên Dạ.
Động tác quen thuộc ấy khiến Lục Thiên Dạ lập tức đau lòng.
“Vậy vì sao vẫn muốn đẩy đệ ra?”
Lục Thiên Dạ im lặng.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, giọng nghẹn lại:
“Vì lời đồn sao?”
“Một phần.”
“Vì Triệu gia?”
Lục Thiên Dạ khựng lại.
Dương Tiểu Thanh lập tức hiểu mình đoán đúng.
Y không biết Triệu gia cụ thể đang làm gì, cũng không hiểu những chuyện trong mật báo của Lục Thiên Dạ. Nhưng y không phải thật sự ngốc. Từ những lời mẫu thân, nhị ca, từ vẻ mặt của Lục Thiên Dạ, từ văn hội Từ gia kỳ lạ kia, y đã cảm giác được có một thứ gì đó đang ép tới gần.
“Thiên Dạ ca ca, huynh lại muốn giấu đệ.”
Lục Thiên Dạ thấp giọng:
“Ta không muốn đệ sợ.”
“Nhưng huynh giấu đệ, đệ cũng sẽ sợ.”
Dương Tiểu Thanh nắm tay áo hắn chặt hơn.
“Đệ không hiểu nhiều chuyện, nhưng đệ có thể nghe. Huynh nói với đệ, đệ sẽ cố gắng hiểu. Huynh không nói, đệ chỉ có thể tự đoán. Tự đoán còn đáng sợ hơn.”
Lục Thiên Dạ nhìn y rất lâu.
Cuối cùng, hắn vẫn không nói toàn bộ.
Chỉ nói:
“Triệu gia chưa hoàn toàn sụp đổ. Có người đang đứng sau những lời đồn gần đây. Văn hội hôm qua cũng không sạch sẽ.”
Dương Tiểu Thanh sắc mặt hơi trắng đi.
Nhưng y không buông tay.
“Người đó nhằm vào huynh sao?”
“Ừ.”
“Vậy vì sao lại kéo đệ vào?”
Lục Thiên Dạ nhìn y.
Dương Tiểu Thanh chỉ ngẩn ra một thoáng rồi hiểu.
Bởi vì y là điểm yếu của Lục Thiên Dạ.
Ý nghĩ ấy khiến lòng y vừa đau vừa ngọt. Đau vì mình thành thứ để người khác uy hiếp hắn. Ngọt vì trong đời này, y thật sự quan trọng với người kia đến vậy.
Dương Tiểu Thanh cúi đầu một lát, sau đó nhỏ giọng nói:
“Vậy sau này đệ sẽ cẩn thận hơn.”
“Tiểu Thanh…”
“Nhưng đệ sẽ không vì vậy mà không gặp huynh nữa.”
Lục Thiên Dạ nhắm mắt.
Quả nhiên.
Đây chính là điều hắn sợ.
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt vẫn đỏ nhưng rất kiên định.
“Đệ thích huynh, không phải chỉ thích những lúc vui vẻ. Nếu huynh gặp nguy hiểm, đệ lại trốn thật xa, vậy đệ tính là gì chứ?”
Lục Thiên Dạ đau đến mức gần như không nói nổi.
“Đệ còn nhỏ.”
“Đệ biết.”
“Đệ không hiểu hậu quả.”
“Vậy huynh dạy đệ.”
“Có những chuyện không thể dạy.”
“Vậy huynh đừng một mình chịu.”
Cuộc đối thoại ấy như kéo căng sợi dây trong lòng Lục Thiên Dạ. Hắn nhìn Dương Tiểu Thanh, lần đầu tiên cảm thấy mình thật sự không còn đường lui. Nếu hắn nói tiếp, Dương Tiểu Thanh sẽ càng bước tới. Nếu hắn im lặng, Dương Tiểu Thanh sẽ đau. Mà bất kể lựa chọn thế nào, người bị tổn thương cuối cùng cũng vẫn là y.
Gió dưới gốc hòe bỗng lạnh hơn.
Lục Thiên Dạ chậm rãi đưa tay, gỡ bàn tay Dương Tiểu Thanh khỏi tay áo mình.
Động tác rất nhẹ.
Nhưng Dương Tiểu Thanh lập tức cứng người.
“Thiên Dạ ca ca?”
Lục Thiên Dạ không dám nhìn ánh mắt ấy quá lâu.
“Tiểu Thanh, cho ta một chút thời gian.”
Dương Tiểu Thanh nhìn bàn tay bị gỡ ra, trong lòng như bị kim đâm.
“Huynh lại muốn đệ chờ?”
“Không phải.”
“Vậy là gì?”
Lục Thiên Dạ khàn giọng:
“Ta phải xử lý vài chuyện trước.”
Dương Tiểu Thanh hỏi rất khẽ:
“Sau khi xử lý xong, huynh còn đẩy đệ ra không?”
Lục Thiên Dạ im lặng.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
Một lúc lâu sau, y bỗng cười một cái.
Lần này không phải cười vui, cũng không phải cười ngoan. Là kiểu cười rất nhẹ của người đã hiểu, nhưng không muốn vạch trần thêm.
“Huynh xem, huynh vẫn không chịu hứa.”
Lục Thiên Dạ đau đến mức sắc mặt trắng bệch.
Dương Tiểu Thanh lùi lại nửa bước. Lá hòe dưới chân bị y giẫm lên, phát ra một tiếng vỡ rất khẽ. Y lau nước mắt trên mặt, cố gắng đứng thẳng hơn một chút.
“Thiên Dạ ca ca, đệ có thể đợi huynh. Nhưng đệ không thể cứ đoán mãi. Nếu một ngày huynh thật sự không cần đệ nữa, huynh phải nói rõ với đệ. Đừng dùng lời vì tốt cho đệ để lừa đệ.”
Lục Thiên Dạ nhìn y.
Môi hắn khẽ động, cuối cùng chỉ nói được một chữ:
“Được.”
Dương Tiểu Thanh gật đầu.
“Vậy hôm nay đệ về trước.”
Nói xong, y xoay người đi vào Dương phủ.
Lần này Lục Thiên Dạ không gọi y lại.
Bởi hắn biết, nếu gọi, Dương Tiểu Thanh có lẽ vẫn sẽ quay đầu. Nhưng chính vì y vẫn sẽ quay đầu, hắn càng không thể gọi.
Cánh cửa Dương phủ khép lại.
Lục Thiên Dạ đứng dưới gốc hòe rất lâu.
Đầu ngón tay hắn vẫn còn vương cảm giác nước mắt của Dương Tiểu Thanh.
Nóng đến bỏng rát.
---
Đêm đó, thư phòng Lục phủ sáng đèn đến tận canh ba.
Trần quản sự đặt ba phong mật báo lên bàn, sắc mặt nặng nề hơn mấy hôm trước rất nhiều.
“Thiếu đông gia, đã tra rõ. Người liên hệ với Chu công tử ở văn hội là một thư sinh họ Lưu. Họ Lưu này tháng trước vừa từ Giang Nam tới, ở nhờ Từ gia vì quen biết một vị quản sự cũ. Nhưng truy ngược bạc dùng trên đường thì có liên quan đến hiệu đổi tiền mà Triệu Minh Châu vừa thu mua.”
Lục Thiên Dạ nhìn phong thư, ánh mắt lạnh lẽo.
“Tiếp tục.”
“Còn có chuyện Dương gia.” Trần quản sự dừng một chút, giọng thấp hơn. “Một lô tơ sống của Dương gia ở bến Đông bị nha môn giữ lại, nói là giấy thông hành có dấu sai. Vốn chỉ là việc nhỏ, bổ sung giấy tờ là được. Nhưng người của chúng ta nghe được, có người âm thầm nhắc với quan sai rằng Dương gia gần đây qua lại quá mật với Lục gia, mà Lục gia đang bị tra tuyến hàng phía Nam.”
Bàn tay Lục Thiên Dạ đặt trên bàn chậm rãi siết lại.
Trần quản sự không dám ngẩng đầu.
“Hiện tại chuyện chưa lớn. Dương đại công tử đã tự mình đi xử lý, hẳn có thể đè xuống. Nhưng nếu đối phương tiếp tục thổi gió, sinh ý Dương gia sẽ bị ảnh hưởng.”
Trong thư phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Sau một lúc lâu, Lục Thiên Dạ mới mở miệng:
“Triệu Minh Châu không định động vào Tiểu Thanh ngay.”
Trần quản sự khẽ gật đầu.
“Đúng vậy. Hắn đang động vào những thứ quanh Dương công tử. Danh tiếng, gia tộc, sinh ý. Từng chút một, không đủ để chúng ta phản kích công khai, nhưng đủ khiến Dương gia khó chịu.”
Lục Thiên Dạ nhắm mắt lại.
Trong đầu hắn hiện lên gương mặt Dương Tiểu Thanh dưới gốc hòe.
“Đệ thích huynh, không phải chỉ thích những lúc vui vẻ.”
Thiếu niên ấy vừa khóc vừa nói không muốn trốn xa.
Nhưng Triệu Minh Châu đang từng bước chứng minh một điều: chỉ cần Dương Tiểu Thanh ở cạnh hắn, những người quanh y sẽ bị kéo vào vòng xoáy. Không cần đao kiếm, không cần máu tươi. Chỉ cần một lô hàng bị giữ, vài câu lời đồn, một buổi văn hội, cũng đủ khiến cuộc sống vốn yên ổn của Dương gia bắt đầu nổi sóng.
Lục Thiên Dạ thấp giọng hỏi:
“Có cách nào chặt đứt tay Triệu Minh Châu ở Trường An trong thời gian ngắn không?”
Trần quản sự im lặng một lát, khó khăn đáp:
“Khó. Người này làm việc sạch sẽ hơn Triệu lão gia rất nhiều. Tất cả đều qua trung gian, chúng ta không có chứng cứ trực tiếp. Nếu cưỡng ép ra tay, ngược lại dễ bị hắn cắn ngược.”
Lục Thiên Dạ mở mắt.
Đáy mắt lạnh đến mức gần như không còn chút ánh sáng.
“Vậy thì ép hắn lộ sơ hở.”
Trần quản sự ngẩng đầu.
“Thiếu đông gia định làm gì?”
Lục Thiên Dạ nhìn ngọn đèn trước mặt. Ánh lửa lay động, hắt bóng hắn lên vách tường, kéo dài thành một dáng hình cô độc.
“Ngày mai, lấy danh nghĩa Lục gia rút khỏi ba phần sinh ý chung với Dương gia. Những cửa hàng đang mượn thương lộ Lục gia tạm thời chuyển sang đường khác. Bên ngoài truyền tin, nói Lục gia gần đây gặp chút phiền phức, không muốn liên lụy Dương gia.”
Trần quản sự biến sắc.
“Thiếu đông gia, nếu làm như vậy, bên ngoài sẽ nghĩ hai nhà bất hòa. Dương công tử cũng sẽ…”
“Ta biết.”
Lục Thiên Dạ cắt lời.
Hắn biết Dương Tiểu Thanh sẽ đau.
Biết Dương Tiểu Thanh vừa mới nói không muốn hắn tự quyết định thay y, mà hắn lại đang làm chính điều đó.
Nhưng nếu không làm, Triệu Minh Châu sẽ tiếp tục nhắm vào Dương gia. Hôm nay là lô tơ sống, ngày mai có thể là cửa hàng, ngày kia có thể là Dương Minh Thành, Dương Minh Viễn, Liễu Như Vân, Dương Chính Viễn. Đến khi mọi người quanh Dương Tiểu Thanh đều bị kéo xuống nước, y sẽ tự trách đến mức nào?
Hắn không thể để chuyện đó xảy ra.
Trần quản sự nhìn hắn, trong lòng không đành.
“Thiếu đông gia, ngài vừa mới gặp Dương công tử…”
“Cho nên phải nhanh hơn.”
Lục Thiên Dạ khép mắt lại.
Nếu còn chậm, hắn sẽ mềm lòng.
Nếu còn để Dương Tiểu Thanh đứng trước mặt mình hỏi thêm vài câu, hắn sẽ không còn đủ sức đẩy y ra nữa.
Mà hắn bây giờ còn chưa đủ mạnh.
Chưa đủ mạnh để giữ y bên cạnh mà không để y chịu bất kỳ tổn thương nào.
“Làm theo lời ta.”
Trần quản sự cúi đầu.
“Vâng.”
---
Cùng lúc đó, trong một viện nhỏ ở phía Nam thành Trường An, Triệu Minh Châu đang ngồi dưới đèn đọc thư.
Nghe thuộc hạ bẩm báo xong chuyện lô hàng Dương gia, hắn chỉ khẽ cười.
“Lục Thiên Dạ có động tĩnh gì?”
“Người của Lục gia đã đi bến Đông. Nhưng không ra mặt công khai, chỉ âm thầm giúp Dương gia thông đường.”
“Vậy là hắn vẫn chưa đủ đau.”
Triệu Minh Châu đặt thư xuống, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.
“Ngày mai thả thêm một tin.”
Thuộc hạ cúi đầu.
“Tin gì ạ?”
Triệu Minh Châu nhàn nhạt nói:
“Dương gia vì thân thiết với Lục gia nên bị liên lụy. Nếu Dương tam công tử còn ngày ngày qua lại Lục phủ, chỉ sợ sau này sinh ý Dương gia khó yên.”
Thuộc hạ hơi do dự.
“Như vậy có quá rõ không?”
“Không rõ sao khiến Lục Thiên Dạ nghe thấy?”
Triệu Minh Châu cười rất ôn hòa.
“Ta chính là muốn hắn nghe thấy. Muốn hắn biết, tình cảm của hắn không bảo vệ được Dương Tiểu Thanh, chỉ khiến Dương Tiểu Thanh trở thành nơi người khác hạ dao.”
Hắn đứng dậy, đi tới bên cửa sổ.
Ngoài kia, Trường An đêm xuống yên bình như một bức tranh.
Nhưng dưới lớp yên bình ấy, từng sợi dây đã bắt đầu siết lại.
“Người như Lục Thiên Dạ, nếu ta ép hắn buông, hắn sẽ không buông. Nhưng nếu để hắn tự cho rằng buông tay mới là bảo vệ, hắn sẽ tự mình cắt đứt mọi thứ.”
Triệu Minh Châu khẽ mỉm cười.
“Đó mới là thú vị nhất.”
(Hết chương 24)
Bình luận 💬 0