Chương 25: Người Đẩy Ra Trước
Sáng hôm sau, lời đồn quả nhiên nổi lên.
Không ồn ào như tiếng chiêng trống giữa chợ, cũng không độc địa đến mức khiến người ta có thể lập tức bắt lấy mà trách mắng. Nó giống một làn sương mỏng len qua từng ngõ nhỏ Trường An, ban đầu chỉ là vài câu nói ở quán trà, sau đó thành tiếng thở dài của mấy vị chưởng quỹ, cuối cùng lại biến thành ánh mắt ái ngại khi người ta nhắc tới Dương gia.
“Nghe nói lô tơ sống của Dương gia bị giữ ở bến Đông.”
“Không phải Dương gia trước giờ làm ăn rất sạch sẽ sao?”
“Sạch sẽ thì sạch sẽ, nhưng gần đây Lục gia gặp phiền phức ở tuyến hàng phía Nam. Dương gia lại thân thiết với Lục gia như vậy, khó tránh khỏi bị liên lụy.”
“Cũng đúng. Hai nhà thân đến mức nào, ai trong Trường An không biết?”
Những câu nói ấy truyền đến Dương phủ khi mặt trời vừa lên khỏi mái hiên.
Dương Chính Viễn đang dùng trà ở chính sảnh, nghe quản sự bẩm báo xong, sắc mặt không quá khó coi, nhưng chén trà trong tay lại chậm chạp không đặt xuống. Dương gia tuy không phải đại thương hộ đứng đầu Trường An, nhưng nhiều năm qua làm ăn vững vàng, dựa vào chữ tín mà đứng. Chữ tín của thương nhân không khác gì mặt mũi của thế gia. Một khi bị người ta gán lên hai chữ “liên lụy”, dù chưa thành tội, cũng đủ để các khách hàng dè chừng.
Dương Minh Thành đứng bên cạnh, giọng vẫn ôn hòa nhưng ánh mắt đã trầm xuống.
“Phụ thân, con đã sai người tới bến Đông. Giấy thông hành không sai, dấu cũng không sai. Nha môn giữ hàng là vì có người nói trong lô tơ trộn hàng chưa kiểm, muốn tra kỹ lại.”
Dương Chính Viễn chậm rãi đặt chén trà xuống.
“Tra là giả, kéo dài mới là thật.”
Dương Minh Thành gật đầu.
“Vâng. Nếu chỉ giữ một hai ngày còn không đáng ngại, nhưng tơ sống sợ ẩm. Kéo thêm vài ngày, dù thả ra cũng mất giá.”
Dương Minh Viễn ngồi một bên, sắc mặt đã lạnh đến mức không thể lạnh hơn.
“Triệu gia?”
Dương Minh Thành nhìn hắn.
“Chưa có chứng cứ.”
“Không có chứng cứ không có nghĩa là không phải.” Dương Minh Viễn cười lạnh. “Mấy ngày trước vừa có lời đồn, hôm qua văn hội vừa xảy ra chuyện, hôm nay hàng của Dương gia đã bị giữ. Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?”
Không ai phản bác.
Bởi mọi người đều biết, đó không phải trùng hợp.
Liễu Như Vân ngồi bên cạnh từ đầu đến cuối không nói gì, đến lúc này mới nhẹ giọng hỏi:
“Tiểu Thanh biết chưa?”
Cả sảnh bỗng yên tĩnh.
Dương Minh Viễn cau mày.
“Không nên để đệ ấy biết.”
“Không để nó biết thì chuyện sẽ không xảy ra sao?” Liễu Như Vân thở dài, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng. “Nó không phải đứa trẻ thật sự chẳng hiểu gì. Các con càng giấu, nó càng đoán. Đến lúc nghe từ miệng người ngoài, lại càng đau hơn.”
Dương Minh Viễn không nói được gì.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân rất nhẹ.
Dương Tiểu Thanh đứng dưới mái hiên.
Không biết đã đứng bao lâu.
Y mặc áo ngoài màu trắng ngọc, tóc còn chưa buộc thật chặt, rõ ràng vừa rửa mặt xong đã tới. Nắng sớm rơi trên gương mặt y, làm sắc môi vốn đã nhạt càng thêm trắng. Trong tay y còn nắm nửa miếng bánh chưa ăn xong, đầu ngón tay siết chặt đến mức vụn bánh rơi xuống nền đá.
Cả sảnh đều nhìn về phía y.
Dương Tiểu Thanh nhìn mọi người, sau đó chậm rãi bước vào.
“Phụ thân, mẫu thân, đại ca, nhị ca.”
Liễu Như Vân lập tức đứng dậy đi tới.
“Tiểu Thanh, sao con ra đây? Gió sớm còn lạnh, thân thể con mới tốt lên một chút.”
Dương Tiểu Thanh lắc đầu.
“Mẫu thân, con nghe thấy rồi.”
Liễu Như Vân khựng lại.
Dương Tiểu Thanh nhìn Dương Chính Viễn, giọng rất nhẹ nhưng không run.
“Lô hàng của nhà ta bị giữ lại, có phải vì Lục gia không?”
Dương Chính Viễn nhìn tiểu nhi tử trước mặt. Trước đây, Dương Tiểu Thanh rất ít khi hỏi chuyện làm ăn trong nhà. Không phải y không quan tâm, mà là mọi người đều không nỡ để y bận lòng. Trong mắt Dương Chính Viễn, tiểu nhi tử chỉ cần bình an vui vẻ, muốn ăn thì ăn, muốn chơi thì chơi, muốn chạy sang Lục phủ tìm người cũng có thể chạy. Nhưng hôm nay, đứa trẻ ấy đứng trong chính sảnh, hỏi một câu mà đáng lẽ y không cần hỏi.
Dương Chính Viễn bỗng cảm thấy lòng mình hơi nặng.
“Không hẳn là vì Lục gia.” Ông nói chậm rãi. “Là có người muốn mượn Lục gia để động vào Dương gia.”
Dương Tiểu Thanh im lặng một lúc.
Y nghe hiểu.
Ít nhất hiểu được một phần.
Có người muốn làm khó Lục Thiên Dạ, nhưng không đánh thẳng vào hắn, mà quay sang động vào Dương gia. Bởi vì mọi người đều biết Dương gia và Lục gia thân thiết. Cũng bởi vì mọi người đều biết y và Lục Thiên Dạ thân thiết.
Cổ họng Dương Tiểu Thanh hơi nghẹn lại.
“Là vì con sao?”
“Không phải.” Dương Minh Viễn lập tức đứng dậy. “Không liên quan đến đệ.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Nhị ca, đệ không phải thật sự ngốc.”
Dương Minh Viễn nhất thời nghẹn lời.
Dương Tiểu Thanh cúi đầu nhìn vụn bánh rơi trong lòng bàn tay. Món bánh vốn còn rất ngọt, nhưng lúc này y lại chẳng nếm được gì. Y từng nói với Lục Thiên Dạ rằng mình không phải giấy, không phải chạm một cái sẽ rách. Nhưng đến khi chuyện thật sự chạm đến Dương gia, y mới phát hiện bản thân vẫn sợ.
Y không sợ bị người ngoài nói.
Nhưng sợ phụ thân vì y mà phải nhíu mày.
Sợ đại ca vì y mà bôn ba.
Sợ nhị ca vì y mà nổi giận với người khác.
Sợ mẫu thân nhìn y bằng ánh mắt đau lòng như lúc này.
Dương Tiểu Thanh bỗng hiểu thêm một chút vì sao Lục Thiên Dạ luôn nói sợ y bị thương.
Hóa ra có những thương tổn không cần rơi trên người mình.
Chỉ cần rơi xuống người mình yêu thương, cũng đủ đau rồi.
Dương Chính Viễn nhìn sắc mặt của y, giọng trầm ổn hơn.
“Tiểu Thanh, chuyện làm ăn trong nhà để phụ thân và các ca ca con xử lý. Con không cần tự trách. Người muốn hại Dương gia mới là kẻ sai, không phải con.”
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu.
“Nhưng nếu con không ngày ngày sang Lục phủ, có phải người ngoài sẽ không nhìn Dương gia như vậy không?”
Không ai lập tức trả lời.
Sự im lặng ấy khiến trong lòng Dương Tiểu Thanh càng lạnh hơn một chút.
Liễu Như Vân nắm lấy tay y.
“Tiểu Thanh, con thích ai không phải lỗi. Nhưng trên đời này có nhiều chuyện phức tạp hơn đúng sai. Mẫu thân không muốn ép con tránh Lục Thiên Dạ, càng không muốn con vì mấy chuyện này mà ghét bỏ lòng mình. Chỉ là trước khi Lục gia xử lý xong phiền phức, con có thể tạm thời ít sang đó hơn một chút không?”
Dương Tiểu Thanh nhìn mẫu thân.
Bà nói rất dịu dàng.
Không ép.
Không trách.
Nhưng cũng chính vì dịu dàng như vậy, Dương Tiểu Thanh càng không thể nói không.
Y rất muốn gặp Lục Thiên Dạ.
Rất muốn chạy sang hỏi hắn có phải hắn đã biết chuyện này từ trước, có phải vì chuyện này mà tối qua không dám hứa với y.
Nhưng lời đến bên miệng, y lại nuốt xuống.
Một lúc lâu sau, Dương Tiểu Thanh gật đầu.
“Con biết rồi.”
Dương Minh Viễn nhìn y, trong lòng vừa đau vừa tức.
Hắn thà Dương Tiểu Thanh làm ầm lên một chút. Thà y nói mình không chịu, không hiểu, không muốn bị người lớn sắp đặt. Nhưng y lại ngoan ngoãn gật đầu. Đứa trẻ được cưng chiều nhất Dương gia, lần đầu tiên học được cách vì người khác mà tự mình lùi một bước.
Mà bước lùi ấy, chẳng ai thấy dễ chịu.
---
Gần trưa, người của Lục gia tới Dương phủ.
Không phải Lục Thiên Dạ.
Là Trần quản sự.
Dương Tiểu Thanh lúc ấy đang ngồi trong tiểu viện, trước mặt đặt một bát canh ngọt đã nguội quá nửa. Nha hoàn khuyên y ăn thêm mấy lần, y chỉ lắc đầu. Nghe thấy người Lục gia tới, y theo bản năng đứng dậy, nhưng vừa đứng lên lại dừng lại.
Không phải hắn.
Nếu là Lục Thiên Dạ, người gác cổng sẽ chạy nhanh hơn, nha hoàn cũng sẽ nhìn y bằng ánh mắt khác.
Dương Tiểu Thanh ngồi xuống lại.
Nhưng tai vẫn không nhịn được nghe ngóng động tĩnh phía chính sảnh.
Tiếng người nói chuyện cách khá xa, nghe không rõ từng chữ. Nhưng một lát sau, Dương Minh Viễn từ phía trước trở về, sắc mặt đen đến mức nha hoàn trong sân đều không dám thở mạnh. Hắn vừa vào đã thấy Dương Tiểu Thanh ngồi bên bàn, ánh mắt nhìn về phía mình.
Dương Minh Viễn lập tức dừng bước.
“Nhìn ta làm gì?”
Dương Tiểu Thanh hỏi:
“Lục gia nói gì ạ?”
Dương Minh Viễn mím môi.
“Không có gì.”
“Nhị ca.”
Dương Minh Viễn bị tiếng gọi ấy làm cho mềm lòng, nhưng lửa giận trong ngực vẫn chưa tan. Hắn đi tới ngồi xuống đối diện Dương Tiểu Thanh, rót một chén trà lạnh uống cạn, sau đó mới nghiến răng nói:
“Lục gia muốn tạm thời rút khỏi vài mối sinh ý chung với Dương gia.”
Dương Tiểu Thanh ngẩn ra.
“Sao cơ?”
“Trần quản sự nói gần đây Lục gia bị người ta nhắm vào, không muốn liên lụy Dương gia, nên những thương lộ dùng chung tạm thời tách ra. Nói thì dễ nghe, nhưng truyền ra ngoài chẳng khác nào nói hai nhà đang giữ khoảng cách.”
Dương Tiểu Thanh ngồi yên tại chỗ.
Trong đầu bỗng vang lên câu Lục Thiên Dạ nói dưới gốc hòe hôm qua.
“Ta phải xử lý vài chuyện trước.”
Thì ra đây là cách hắn xử lý.
Rút sinh ý.
Tách thương lộ.
Giữ khoảng cách.
Không cần hỏi y.
Không cần nói với y.
Cứ như vậy tự mình quyết định xong tất cả.
Dương Tiểu Thanh bỗng muốn cười, nhưng khóe môi vừa nhúc nhích, hốc mắt đã nóng lên trước. Hắn vừa mới hứa sẽ không dùng lý do bận để lừa y. Nhưng hắn không hứa sẽ không tự quyết định thay y. Hóa ra Lục Thiên Dạ hiểu rõ mình sẽ làm gì, cho nên hôm qua mới không chịu hứa.
Dương Minh Viễn thấy sắc mặt y không đúng, lập tức nói:
“Tiểu Thanh, đệ đừng nghĩ nhiều. Chuyện sinh ý vốn là chuyện người lớn, không liên quan…”
“Là hắn quyết định sao?”
Dương Minh Viễn im lặng.
Dương Tiểu Thanh đã hiểu.
Y chậm rãi đứng dậy.
Dương Minh Viễn lập tức nhíu mày.
“Đệ đi đâu?”
“Đệ muốn gặp huynh ấy.”
“Không được.”
“Nhị ca.”
“Dương Tiểu Thanh, đệ còn muốn để hắn nói thêm gì khiến đệ đau nữa?”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, đôi mắt đỏ lên nhưng giọng lại rất nhỏ:
“Nhưng nếu đệ không hỏi, đệ sẽ càng đau.”
Dương Minh Viễn cứng họng.
Dương Tiểu Thanh không đợi hắn đồng ý, xoay người đi ra ngoài. Dương Minh Viễn muốn kéo y lại, nhưng tay vừa đưa ra đã dừng giữa không trung. Bởi hắn bỗng nhận ra, có vài câu Dương Tiểu Thanh nhất định phải tự mình nghe. Nếu không, y sẽ mãi ôm một chút hy vọng rất ngốc nghếch, tự dỗ mình rằng Lục Thiên Dạ có nỗi khổ, Lục Thiên Dạ không cố ý, Lục Thiên Dạ chỉ là không biết nói.
Dương Minh Viễn nhắm mắt, cuối cùng chỉ quay đầu dặn nha hoàn:
“Đi theo công tử. Nếu có gì không đúng, lập tức gọi ta.”
---
Dương Tiểu Thanh sang Lục phủ trong gió lạnh cuối thu.
Lần này y không cầm bánh, cũng không mang thoại bản. Hai tay trống không, chỉ có một chiếc áo choàng trắng khoác trên vai. Gió thổi làm vạt áo y lay động, bóng dáng thiếu niên bước qua con đường giữa hai phủ trông mỏng manh hơn ngày thường rất nhiều, nhưng bước chân lại không chậm.
Người gác cổng Lục phủ thấy y tới, nhất thời hơi lúng túng.
“Dương công tử…”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Thiếu gia nhà các ngươi có ở thư phòng không?”
Người gác cổng do dự một chút.
“Có ạ.”
“Ta tự đi.”
Không ai dám ngăn.
Từ nhỏ Dương Tiểu Thanh ra vào Lục phủ đã quen, người hầu Lục gia cũng xem y như nửa chủ tử. Nhưng hôm nay không hiểu sao, nhìn bóng lưng y đi vào, mấy người lại cảm thấy trong lòng bất an. Dương công tử vẫn là Dương công tử, nhưng không còn vẻ chạy tới tìm người đầy vui vẻ như trước.
Trong thư phòng, Lục Thiên Dạ đang đứng trước bản đồ thương lộ phía Nam.
Trên bàn đặt các ký hiệu đánh dấu kho hàng, bến thuyền, nha môn, hiệu buôn. Hắn vừa cùng Trần quản sự bàn xong chuyện tách đường hàng của Dương gia ra khỏi Lục gia, sắc mặt còn mang vẻ lạnh lẽo chưa tan. Nghe thấy tiếng bước chân gấp bên ngoài, hắn lập tức quay đầu.
Cửa bị đẩy ra.
Dương Tiểu Thanh đứng ngoài cửa.
Khoảnh khắc nhìn thấy y, vẻ lạnh lẽo trong mắt Lục Thiên Dạ lập tức vỡ ra. Nhưng rất nhanh hắn lại nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của y, trái tim lập tức chìm xuống.
“Tiểu Thanh.”
Dương Tiểu Thanh bước vào, đóng cửa lại.
Động tác của y rất nhẹ, nhưng tiếng cửa khép vang lên trong thư phòng lại giống như cắt đứt tất cả đường lui.
Trần quản sự nhìn hai người, rất thức thời cúi đầu.
“Thiếu đông gia, lão nô lui trước.”
Không ai đáp.
Ông lặng lẽ rời khỏi thư phòng, còn thuận tay khép cửa lại.
Trong phòng chỉ còn Lục Thiên Dạ và Dương Tiểu Thanh.
Dương Tiểu Thanh nhìn bản đồ trên bàn, nhìn những dấu đỏ chi chít mà mình hoàn toàn không hiểu, sau đó lại nhìn Lục Thiên Dạ. Người trước mặt vẫn bình tĩnh như vậy. Dường như dù xảy ra chuyện gì, hắn cũng có thể đứng vững, có thể sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, có thể thay người khác quyết định điều gì là tốt nhất.
Nhưng Dương Tiểu Thanh bỗng cảm thấy rất mệt.
Y hỏi:
“Huynh muốn tách sinh ý của Lục gia và Dương gia?”
Lục Thiên Dạ im lặng một lát.
“Chỉ là tạm thời.”
“Tạm thời bao lâu?”
“Đợi ta xử lý xong chuyện phía Nam.”
“Bao lâu?”
Lục Thiên Dạ không đáp.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, giọng càng nhẹ hơn:
“Huynh xem, huynh lại không nói rõ.”
Lục Thiên Dạ siết chặt tay.
“Tiểu Thanh, chuyện này không giống chuyện hôm qua.”
“Có gì không giống?”
“Đây là chuyện sinh ý của hai nhà.”
“Nhưng vì sao lại thành chuyện sinh ý của hai nhà?” Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, cuối cùng không nhịn được hỏi. “Nếu không phải vì đệ và huynh, người ngoài sẽ nhìn Dương gia như vậy sao? Nếu không phải vì huynh muốn bảo vệ đệ, huynh sẽ tách thương lộ sao? Thiên Dạ ca ca, chuyện này rõ ràng cũng liên quan đến đệ.”
Lục Thiên Dạ nhắm mắt một cái.
“Chính vì liên quan đến đệ, ta mới phải làm vậy.”
Dương Tiểu Thanh cười khẽ.
“Lại là vì đệ.”
Câu này không giống trách móc.
Nhưng khiến Lục Thiên Dạ đau hơn trách móc.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, đôi mắt đỏ lên từng chút một. “Huynh luôn nói vì đệ. Vì đệ nên không cho đệ tới. Vì đệ nên nói đệ là tiểu đệ. Vì đệ nên không chịu hứa. Bây giờ cũng vì đệ nên tách Dương gia ra khỏi Lục gia. Thiên Dạ ca ca, nếu tất cả đều là vì đệ, vậy vì sao đệ lại là người cuối cùng được biết?”
Lục Thiên Dạ không thể trả lời.
Bởi Dương Tiểu Thanh nói đúng.
Hắn vẫn luôn tự mình quyết định.
Từ khi những lời đồn bắt đầu nổi lên, từ khi Triệu Minh Châu vươn tay về phía Dương gia, từ khi hắn cảm thấy mình không đủ mạnh để bảo vệ y, hắn đã chọn cách quen thuộc nhất: gánh tất cả lên vai mình, sau đó đẩy Dương Tiểu Thanh đến nơi hắn cho là an toàn. Hắn biết cách đó sẽ làm y đau, nhưng vẫn tự cho rằng đau một chút còn hơn nguy hiểm.
Nhưng hắn quên mất, người bị đẩy ra cũng có trái tim.
Dương Tiểu Thanh tiến lên một bước.
“Huynh nói huynh không xem đệ là tiểu đệ.”
Lục Thiên Dạ nhìn y.
“Đúng.”
“Huynh nói nụ hôn đó không phải thương hại.”
“Đúng.”
“Huynh nói huynh không thể buông tay.”
Lục Thiên Dạ khựng lại.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
“Vậy vì sao người đẩy ra trước luôn là huynh?”
Một câu ấy khiến cả thư phòng yên tĩnh đến mức nghe được tiếng gió ngoài song cửa.
Lục Thiên Dạ nhìn nước mắt trên mặt y, bước chân gần như không thể khống chế mà tiến lên. Nhưng hắn vừa động, Dương Tiểu Thanh đã lùi lại nửa bước. Không nhiều, chỉ nửa bước, nhưng đủ khiến hắn lập tức dừng lại.
Lần đầu tiên.
Dương Tiểu Thanh không để hắn chạm vào.
Bàn tay Lục Thiên Dạ rơi bên người chậm rãi siết chặt.
“Tiểu Thanh…”
“Huynh đừng dỗ đệ trước.” Dương Tiểu Thanh lau nước mắt, giọng run nhưng vẫn cố nói rõ từng chữ. “Đệ sợ huynh dỗ một câu, đệ lại quên mất mình đang đau.”
Lục Thiên Dạ sắc mặt trắng đi.
Dương Tiểu Thanh cũng đau đến không thở nổi. Y không muốn nói những lời này. Y muốn như trước kia, chỉ cần Lục Thiên Dạ gọi một tiếng, y liền chạy tới. Chỉ cần hắn xoa đầu, y liền mềm lòng. Chỉ cần hắn nói bánh hôm nay ngọt hơn hôm trước, y liền vui đến mức quên hết tủi thân.
Nhưng nếu lần nào cũng như vậy, có phải Lục Thiên Dạ sẽ mãi không biết y thật sự đau thế nào không?
Y không muốn chỉ làm đứa trẻ dễ dỗ trong mắt hắn.
Y cũng không muốn tình cảm của mình bị đặt xuống rồi nâng lên tùy theo một câu “vì tốt cho đệ”.
Dương Tiểu Thanh hít một hơi, cố gắng để giọng mình không vỡ ra.
“Đệ biết huynh có nỗi khổ. Đệ cũng biết Triệu gia rất nguy hiểm, biết Dương gia có thể bị liên lụy. Đệ không trách huynh muốn bảo vệ mọi người. Nhưng Thiên Dạ ca ca, bảo vệ một người không phải là không cho người đó biết gì, rồi tự mình làm hết, tự mình quyết định hết.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, cổ họng đau rát.
“Ta chỉ sợ đệ không chịu nổi.”
“Vậy huynh đã hỏi đệ chưa?”
“…”
“Huynh chưa từng hỏi.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Huynh chỉ thấy đệ nhỏ, thấy đệ được mọi người cưng chiều, thấy đệ không hiểu thương trường, không hiểu lời đồn, không hiểu lòng người xấu xa. Nhưng huynh chưa từng hỏi đệ có muốn cùng huynh chịu một chút không.”
Lục Thiên Dạ khàn giọng:
“Ta không nỡ.”
“Nhưng huynh đẩy đệ ra, đệ cũng đau.”
Dương Tiểu Thanh nói đến đây, cuối cùng nghẹn lại. Y cúi đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay. Rõ ràng đã tự nói với mình không được khóc nhiều như vậy, nhưng chỉ cần đối diện với Lục Thiên Dạ, mọi kiên cường nhỏ bé y vừa dựng lên đều trở nên không chịu nổi một kích.
Lục Thiên Dạ đứng đó, cảm thấy từng giọt nước mắt của y đều như rơi thẳng vào tim mình.
Hắn muốn ôm y.
Muốn nói xin lỗi.
Muốn nói tất cả đều là lỗi của hắn.
Nhưng ngoài thư phòng, ngoài Lục phủ, ngoài bức tường giữa hai nhà, gió đã nổi lên. Triệu Minh Châu đang chờ hắn mềm lòng, chờ hắn không nỡ, chờ hắn giữ Dương Tiểu Thanh lại bên cạnh để rồi kéo cả Dương gia xuống nước.
Hắn không thể.
Ít nhất lúc này không thể.
Lục Thiên Dạ nhắm mắt lại.
Khi mở ra, đáy mắt đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
Bình tĩnh đến mức gần như tàn nhẫn.
“Tiểu Thanh, chuyện sinh ý hai nhà đã quyết định rồi.”
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu.
Ánh mắt y trong khoảnh khắc ấy ngơ ngác đến mức khiến người ta đau lòng.
“Huynh vẫn muốn làm vậy?”
“Ừ.”
“Dù đệ không muốn?”
“Ừ.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn rất lâu.
Rất lâu sau, y bỗng gật đầu.
“Đệ biết rồi.”
Lục Thiên Dạ gần như sợ hãi câu “đệ biết rồi” này.
Bởi mỗi lần Dương Tiểu Thanh nói như vậy, ánh sáng trong mắt y đều sẽ tắt đi một chút.
Dương Tiểu Thanh lùi thêm một bước, chậm rãi hành lễ với hắn. Vẫn là lễ nghi đúng mực, vẫn là tư thái tiểu công tử Dương gia nên có, nhưng so với ba chữ “Lục công tử” ở văn hội hôm trước còn khiến Lục Thiên Dạ đau hơn.
“Vậy chuyện sinh ý, đệ không hiểu, cũng không xen vào. Lục công tử đã quyết định, Dương gia tự sẽ phối hợp.”
Lục Thiên Dạ hô hấp nghẹn lại.
“Tiểu Thanh, đừng gọi ta như vậy.”
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.
“Vậy đệ nên gọi huynh là gì?”
“…”
“Thiên Dạ ca ca sao?” Dương Tiểu Thanh cười rất nhẹ, nhưng nước mắt lại rơi xuống. “Thiên Dạ ca ca sẽ dỗ đệ, sẽ xoa đầu đệ, sẽ nói đệ không phải tiểu đệ, nhưng cuối cùng vẫn tự mình quyết định hết mọi chuyện. Nếu gọi Lục công tử, ít nhất đệ còn có thể nhớ rõ, có vài chuyện đệ không nên tham lam quá.”
Lục Thiên Dạ tiến lên một bước, giọng gần như mất khống chế:
“Không phải đệ tham lam.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Vậy là gì?”
Lục Thiên Dạ không đáp được.
Dương Tiểu Thanh lau nước mắt, xoay người đi về phía cửa.
Bàn tay Lục Thiên Dạ siết chặt đến phát run.
“Tiểu Thanh.”
Dương Tiểu Thanh dừng lại, nhưng không quay đầu.
Lục Thiên Dạ nhìn bóng lưng y, có khoảnh khắc gần như muốn bất chấp tất cả. Nhưng cuối cùng, hắn chỉ thấp giọng nói:
“Mấy ngày tới đừng ra ngoài một mình.”
Dương Tiểu Thanh đứng yên rất lâu.
Sau đó y khẽ cười.
“Huynh xem, đến lúc này huynh vẫn chỉ biết dặn đệ cẩn thận.”
Lục Thiên Dạ như bị đánh thẳng vào ngực.
Dương Tiểu Thanh không nói thêm nữa.
Y mở cửa rời khỏi thư phòng.
Gió ngoài cửa ùa vào, thổi tung vài tờ giấy trên bàn. Một tờ bản đồ thương lộ rơi xuống đất, trên đó có đường mực đỏ kéo dài từ Lục gia đến Dương gia, sau đó bị gạch ngang một nét rất sâu. Lục Thiên Dạ cúi đầu nhìn tờ giấy ấy, rất lâu không nhặt lên.
Ngoài sân, Dương Tiểu Thanh đi rất chậm.
Y từng vô số lần đi qua con đường này. Khi nhỏ chạy nhanh quá suýt ngã, Lục Thiên Dạ sẽ đứng phía trước đỡ y. Lớn hơn một chút, y ôm bánh qua đây, nha hoàn Lục phủ vừa thấy đã cười nói thiếu gia đang đợi. Mấy ngày trước thôi, y còn ngồi trong thư phòng này, ngây ngốc nghĩ mình được người kia thích, cả thế giới đều ngọt.
Hóa ra từ ngọt đến đắng chỉ cách nhau vài ngày.
Khi đi ngang qua cây hòe trong sân Lục phủ, Dương Tiểu Thanh bỗng dừng lại.
Y ngẩng đầu nhìn tán cây vàng úa.
Lá hòe rơi xuống vai y.
Lần này không có ai thay y phủi đi.
---
Chiều hôm đó, tin Lục gia và Dương gia tạm thời tách vài mối sinh ý chung rất nhanh truyền ra ngoài.
Bề ngoài là Lục gia chủ động nói không muốn liên lụy Dương gia, lời lẽ đầy tình nghĩa. Người nghe đều khen Lục gia biết nghĩ cho bạn cũ, Dương gia cũng giữ mặt mũi, hai nhà tuy tách thương lộ nhưng không tổn hại giao tình. Nhưng trong đám người thích bàn tán, vẫn có vài tiếng cười rất nhỏ.
“Nói là không tổn hại giao tình, nhưng ai biết sau này thế nào?”
“Lục gia gặp chuyện liền tách ra, xem ra Dương gia cũng sợ bị liên lụy.”
“Ta thấy không chỉ chuyện sinh ý đâu. Gần đây Dương tam công tử cũng ít tới Lục phủ rồi.”
“Chắc là người nhà quản chặt. Dù sao lời ngoài kia cũng không dễ nghe.”
Những lời này rất nhanh đến tai Lục Thiên Dạ.
Hắn ngồi trong thư phòng, nghe Trần quản sự bẩm báo từng câu, thần sắc không thay đổi.
Trần quản sự nhìn hắn, cuối cùng không nhịn được nói:
“Thiếu đông gia, lời đồn vẫn chưa dừng.”
“Ta biết.”
“Vậy chúng ta làm vậy chẳng phải…”
“Chưa đủ.”
Trần quản sự khựng lại.
Lục Thiên Dạ nhìn bản đồ trên bàn, giọng rất thấp:
“Triệu Minh Châu muốn thấy ta lùi. Ta lùi rồi, hắn sẽ không lập tức dừng tay. Hắn sẽ thử xem ta có thể lùi đến mức nào.”
Trần quản sự nghe ra ý trong lời hắn, sắc mặt lập tức biến đổi.
“Thiếu đông gia, ngài định tiếp tục giữ khoảng cách với Dương công tử?”
Lục Thiên Dạ im lặng.
Trần quản sự vội nói:
“Nhưng hôm nay Dương công tử đã rất đau lòng. Nếu tiếp tục…”
“Ta biết.”
Lại là ba chữ ấy.
Trần quản sự bỗng không nói được nữa.
Lục Thiên Dạ sao có thể không biết? Người đau lòng nhất khi Dương Tiểu Thanh rơi nước mắt chính là hắn. Nhưng chính vì biết, hắn mới càng giống kẻ tự tay cầm dao đâm vào ngực mình. Mỗi một bước lùi đều không chỉ đẩy Dương Tiểu Thanh ra xa, mà còn khoét một miếng máu thịt trong lòng hắn.
Nhưng hắn không có lựa chọn tốt hơn.
Ít nhất hiện tại không có.
---
Đêm xuống, viện nhỏ phía Nam thành lại sáng đèn.
Triệu Minh Châu nghe xong tin tức, khóe môi cong lên rất nhạt.
“Lục gia đã tách thương lộ?”
Thuộc hạ đáp:
“Vâng. Tin đã truyền khắp nơi. Bên ngoài đều nói Lục gia có tình có nghĩa, không muốn liên lụy Dương gia.”
Triệu Minh Châu khẽ cười.
“Có tình có nghĩa.”
Bốn chữ ấy từ miệng hắn nói ra, chẳng hiểu sao lại lạnh hơn cả mưa thu.
Thuộc hạ hỏi:
“Đại công tử, bước tiếp theo có cần tiếp tục động vào Dương gia không?”
“Không cần động mạnh.” Triệu Minh Châu cầm quân cờ trắng trên bàn lên, chậm rãi xoay giữa hai ngón tay. “Động mạnh sẽ khiến Lục Thiên Dạ phản kích. Hiện tại chỉ cần để hắn nhìn thấy, dù hắn lùi một bước, Dương gia vẫn sẽ bị người ngoài bàn tán. Như vậy hắn sẽ hiểu, một bước chưa đủ.”
Thuộc hạ cúi đầu, sống lưng hơi lạnh.
“Đại công tử muốn hắn lùi đến đâu?”
Triệu Minh Châu đặt quân trắng xuống bên cạnh quân đen.
Sau đó chậm rãi đẩy quân đen ra xa.
“Đến khi chính miệng hắn nói với Dương Tiểu Thanh rằng giữa hai người không có gì.”
Thuộc hạ do dự.
“Nhưng nếu Lục Thiên Dạ không chịu?”
Triệu Minh Châu nhìn bàn cờ, ánh mắt bình tĩnh.
“Hắn sẽ chịu.”
“Vì sao?”
“Vì Dương Tiểu Thanh càng đau, hắn càng sợ. Càng sợ, càng muốn tự mình kết thúc tất cả.” Triệu Minh Châu nhàn nhạt nói. “Người ngoài ép hắn, hắn sẽ không cúi đầu. Nhưng nếu là vì Dương Tiểu Thanh, hắn sẽ tự quỳ xuống trước lòng mình.”
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua hàng trúc, phát ra tiếng xào xạc lạnh lẽo.
Triệu Minh Châu nhìn vầng trăng bị mây mỏng che khuất.
“Ngày mai, để người đưa một phần tin tới bến Đông. Nói Lục gia và Dương gia tách thương lộ chỉ là che mắt người ngoài, thật ra hai nhà vẫn qua lại mật thiết. Ta muốn xem Lục Thiên Dạ còn có thể chịu được bao lâu.”
Thuộc hạ cúi đầu nhận lệnh.
Triệu Minh Châu khẽ nhắm mắt, nụ cười bên môi nhạt đến gần như không có.
“Vở kịch hay vừa mới bắt đầu.”
---
Đêm ấy, Dương Tiểu Thanh không ngủ.
Y ngồi trước cửa sổ, nhìn ánh đèn bên Lục phủ.
Đèn thư phòng của Lục Thiên Dạ vẫn sáng.
Giống hệt vô số đêm trước kia.
Nhưng Dương Tiểu Thanh lần đầu tiên không muốn chạy sang đó nữa.
Không phải không nhớ.
Mà là quá nhớ nên đau.
Y đặt tay lên ngực mình, nơi trái tim vẫn đập rất nhanh mỗi khi nghĩ tới người kia. Nụ hôn dưới ánh hoàng hôn là thật. Lời “không phải tiểu đệ” cũng là thật. Ánh mắt đau lòng của Lục Thiên Dạ là thật. Nhưng những bước lùi của hắn cũng là thật. Những quyết định không hỏi y cũng là thật. Cả khoảng cách đang dần hiện ra giữa hai người, cũng là thật.
Dương Tiểu Thanh bỗng thấy trong lòng rất loạn.
Y không biết nên tin vào điều gì.
Cũng không biết nên giữ lấy điều gì.
Ngoài cửa, Liễu Như Vân lặng lẽ đứng một lúc, cuối cùng không bước vào. Bà nhìn bóng lưng tiểu nhi tử dưới ánh trăng, trong lòng đau như bị kim châm. Có lẽ đây là lần đầu tiên Dương Tiểu Thanh thật sự nếm được vị đắng của tình yêu. Không phải đau đến chết đi sống lại, cũng không phải biến cố trời long đất lở. Chỉ là một người muốn tới gần, một người lại cứ lùi. Một người muốn hỏi rõ, một người lại cứ giấu. Hai trái tim rõ ràng hướng về nhau, nhưng giữa họ đã bắt đầu có quá nhiều thứ không thể chỉ dựa vào thích mà vượt qua.
Trong phòng, Dương Tiểu Thanh cúi đầu, nhẹ giọng tự hỏi:
“Thiên Dạ ca ca, huynh còn muốn đẩy đệ bao xa nữa?”
Không ai trả lời y.
Chỉ có gió thu thổi qua song cửa.
Lạnh đến mức đầu ngón tay y hơi run.
(Hết chương 25)
Bình luận 💬 0