Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

DỰC HẠ TRẦM THANH

Chương 23: Tiểu Đệ

Chương 1: Dưới tán cây hòe năm ấy Chương 2: Người Quan Trọng Nhất Chương 3: Mùa Hạ Năm Mười Lăm Tuổi Chương 4: Cơn Sóng Đầu Tiên Chương 5: Cảm Giác Kỳ Lạ Chương 6: Người Trong Lòng Chương 7: Người Không Thể Thay Thế Chương 8: Người Được Bảo Vệ Chương 9: Chỉ Vì Là Huynh Chương 10: Người Mà Hắn Không Thể Mất Chương 11: Nghịch Lân Chương 12: Không đổi Chương 13: Khoảng cách Chương 14: Người Ngốc Nhất Chương 15: Cảm Giác Không Giống Trước Đây Chương 16: Người Muốn Gặp Nhất Chương 17: Không Giấu Được Nữa Chương 18: Người Đầu Tiên Nhìn Ra Chương 19: Bí Mật Dưới Ánh Hoàng Hôn Chương 20: Được Thiên Vị Chương 21: Một Ngày Không Tới Chương 22: Ngày Kia Chương 23: Tiểu Đệ Chương 24: Hóa Ra Đệ Đã Biết Chương 25: Người Đẩy Ra Trước Chương 26: Một Bức Tường Chương 27: Ba Ngày Chương 28: Mưa Ngoài Cổng Thành

Chương 23: Tiểu Đệ

Văn hội Từ gia mở vào ngày mười sáu tháng chín.

Trường An sau mấy ngày mưa nhỏ cuối cùng cũng hửng nắng. Trên con đường dẫn tới Từ phủ, xe ngựa của các gia tộc lần lượt dừng lại, rèm xe vừa vén đã thấy từng vị công tử y phục chỉnh tề bước xuống, tay cầm quạt xếp, bên hông đeo ngọc, miệng nói thơ văn phong nhã. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một buổi tụ họp thanh quý của đám thiếu niên thế gia, thưởng trà, bình thơ, xem tranh, cùng lắm là so tài vài câu chữ để lưu danh trong vòng bạn bè cùng lứa.

Nhưng Dương Tiểu Thanh ngồi trong xe ngựa Dương gia, lòng bàn tay lại hơi lạnh.

Y không thích những nơi như thế này. Không phải vì ghét người đông, cũng không phải vì sợ giao thiệp, mà bởi ở những chỗ này, ngay cả nụ cười của người ta cũng giống như cách một lớp giấy mỏng. Nhìn thì lịch sự, nghe thì êm tai, nhưng sau lớp giấy ấy rốt cuộc là thiện ý hay cười nhạo, y không phân biệt rõ được.

Dương Minh Viễn ngồi đối diện, từ lúc ra khỏi phủ đã nhìn y mấy lần. Thấy Dương Tiểu Thanh cúi đầu mãi không nói, hắn cuối cùng nhịn không được, đưa tay gõ nhẹ lên vách xe.

“Bây giờ hối hận vẫn kịp.”

Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu.

“Hối hận gì ạ?”

“Hối hận thì quay về. Ta nói với Từ gia đệ bị đau bụng, không đến được.”

Dương Tiểu Thanh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, vốn đang căng thẳng lại suýt bật cười.

“Nhị ca, lý do của huynh có thể dễ nghe hơn chút không?”

“Không thích đau bụng thì đổi thành đau đầu.”

“Cũng không dễ nghe hơn bao nhiêu.”

Dương Minh Thành ngồi bên cạnh không nhịn được bật cười. Hắn đưa tay vén rèm nhìn ra ngoài, thấy xe ngựa đã gần đến Từ phủ, mới quay lại dịu giọng nói với Dương Tiểu Thanh:

“Không cần sợ. Hôm nay có đại ca và nhị ca đi cùng, không ai dám thật sự làm khó đệ. Nếu có người nói gì khiến đệ không vui, cứ nhìn đại ca.”

Dương Minh Viễn hừ nhẹ.

“Nhìn ta cũng được. Ta mắng người nhanh hơn đại ca.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hai vị huynh trưởng, trong lòng ấm lên. Y biết họ đều vì mình mà tới. Dương Minh Thành vốn có việc ở cửa hàng tơ lụa, Dương Minh Viễn càng không thích mấy buổi văn hội giả bộ phong nhã này, nhưng hôm nay cả hai đều đi cùng y, giống như sợ chỉ cần lơi mắt một chút, y sẽ bị người ngoài bắt nạt.

Thật ra Dương Tiểu Thanh không phải không sợ bị bàn tán.

Chỉ là so với những lời ngoài kia, y càng muốn biết Lục Thiên Dạ hôm nay sẽ làm thế nào.

Xe ngựa dừng trước cổng Từ phủ. Dương Minh Thành xuống trước, sau đó quay lại đỡ Dương Tiểu Thanh. Dương Tiểu Thanh vừa đứng vững đã nghe thấy tiếng người chào hỏi từ bên cạnh. Từ Dịch mặc trường bào màu lam nhạt, bên môi mang nụ cười quen thuộc, bước nhanh tới trước mặt họ.

“Dương đại công tử, Dương nhị công tử, Tiểu Thanh, các ngươi tới rồi.”

Dương Minh Thành đáp lễ chu toàn.

“Từ công tử khách khí.”

Dương Minh Viễn chỉ gật đầu qua loa, rõ ràng không có hứng thú nói chuyện. Từ Dịch cũng không để bụng, ánh mắt rất nhanh rơi xuống Dương Tiểu Thanh. Hắn cười nói:

“Mấy ngày nay không gặp, nghe nói ngươi ở nhà dưỡng bệnh?”

Dương Tiểu Thanh hơi ngẩn ra, sau đó lập tức hiểu cái gọi là “dưỡng bệnh” hơn phân nửa là lời Dương Minh Viễn truyền ra để chặn miệng người ngoài. Y vừa định đáp thì Dương Minh Viễn đã lạnh nhạt lên tiếng trước:

“Đệ ấy thân thể yếu, ra ngoài ít một chút cũng tốt. Chẳng lẽ Từ công tử còn phải hỏi rõ bệnh ở đâu?”

Từ Dịch bị nghẹn một chút, nụ cười trên mặt hơi cứng.

“Dương nhị công tử hiểu lầm rồi, ta chỉ quan tâm Tiểu Thanh thôi.”

Dương Minh Viễn cười như không cười.

“Quan tâm thì nhớ chọn lời dễ nghe mà nói.”

Không khí trước cổng Từ phủ nhất thời hơi lúng túng. Dương Minh Thành nhẹ nhàng nhìn Dương Minh Viễn một cái, sau đó mỉm cười hòa hoãn:

“Nhị đệ tính tình thẳng, Từ công tử đừng để bụng. Hôm nay là văn hội, chúng ta cũng không nên đứng mãi ngoài cửa.”

Từ Dịch lập tức thuận thế gật đầu, dẫn ba người vào phủ.

Từ gia hôm nay chuẩn bị rất chu đáo. Văn hội đặt ở vườn phía Đông, nơi có hồ sen đã tàn quá nửa, chỉ còn vài đóa cuối mùa lặng lẽ nổi trên mặt nước. Dọc theo hành lang treo mành trúc mỏng, trên bàn bày trà Giang Nam, điểm tâm tinh xảo, còn có vài bức tranh cuộn đặt trong hộp gỗ đàn hương. Công tử các nhà tụm năm tụm ba nói chuyện, tiếng quạt xếp mở ra khép lại xen lẫn tiếng cười, thoạt nhìn quả thật phong nhã.

Nhưng khi Dương Tiểu Thanh bước vào, y vẫn cảm nhận được rất nhiều ánh mắt rơi trên người mình.

Không quá lộ liễu.

Cũng không quá thất lễ.

Chỉ là nhìn nhiều hơn một chút, cười nhẹ hơn một chút, sau đó quay đầu ghé tai nói với người bên cạnh vài câu. Những động tác ấy nếu đặt vào trước kia, Dương Tiểu Thanh có lẽ sẽ không để ý. Nhưng sau khi nghe những lời trong trà lâu, y bỗng trở nên nhạy cảm hơn rất nhiều. Mỗi ánh mắt lướt qua đều giống như mang theo câu hỏi không nói ra miệng.

Y theo bản năng muốn tìm Lục Thiên Dạ.

Nhưng nhìn quanh một vòng, lại không thấy người kia.

Trong lòng Dương Tiểu Thanh bỗng hụt đi một chút. Y không biết mình đang thất vọng hay nhẹ nhõm. Nếu Lục Thiên Dạ không tới, có lẽ lời đồn hôm nay sẽ bớt đi. Nhưng nếu hắn không tới, y lại cảm thấy mình giống như bị đặt một mình trong nơi đầy sương mù, không nhìn thấy đường, cũng không biết nên đi về đâu.

Dương Minh Viễn nhìn thấy vẻ mặt ấy, lập tức thấp giọng nói:

“Đừng tìm nữa. Người chưa tới.”

Dương Tiểu Thanh đỏ mặt.

“Đệ đâu có tìm.”

“Đôi mắt của đệ sắp dán lên cổng rồi.”

“Nhị ca.”

Dương Minh Viễn còn muốn nói tiếp thì bên ngoài truyền tới tiếng chào hỏi rõ ràng hơn lúc trước. Có người đứng dậy, có người vô thức chỉnh lại y phục, ngay cả Từ Dịch đang nói chuyện với mấy vị công tử cũng lập tức quay đầu.

Dương Tiểu Thanh không cần nhìn cũng biết là ai tới.

Lục Thiên Dạ bước vào từ cuối hành lang.

Hôm nay hắn mặc trường bào màu xanh sẫm, thắt lưng đen, bên hông chỉ đeo một miếng ngọc trắng giản dị. So với đám công tử thích dùng y phục rực rỡ để tôn vẻ phong lưu, Lục Thiên Dạ vẫn thanh lãnh như thường, nhưng chính sự giản đơn ấy lại khiến hắn càng nổi bật. Hắn vừa xuất hiện, tiếng nói cười trong vườn dường như tự nhiên thấp xuống. Không cần ai nhắc, mọi người đều biết người trước mặt không chỉ là thiếu đông gia Lục Ký, mà còn là người mấy tháng gần đây khiến Triệu gia chịu thiệt lớn trong thương giới.

Lục Thiên Dạ chào hỏi Từ gia rất đúng mực.

Sau đó ánh mắt hắn rơi xuống người Dương Tiểu Thanh.

Chỉ một thoáng rất ngắn.

Nhưng Dương Tiểu Thanh vẫn cảm nhận được.

Trái tim y lập tức đập nhanh hơn. Bao nhiêu tủi thân, buồn bực, bất an tích lại hai ngày nay như bị ánh mắt ấy nhẹ nhàng chạm vào. Y vốn muốn tỏ ra bình tĩnh, muốn để Lục Thiên Dạ biết mình không phải cứ thấy hắn là mềm lòng, nhưng vừa nhìn thấy người kia đứng đó, y lại không nhịn được muốn gọi một tiếng “Thiên Dạ ca ca”.

May mà Dương Minh Viễn ở bên cạnh ho nhẹ một tiếng.

Dương Tiểu Thanh lập tức cúi đầu uống trà.

Lục Thiên Dạ nhìn thấy động tác ấy, đáy mắt thoáng hiện ý cười rất nhạt, nhưng ngay sau đó đã bị hắn thu lại. Hắn không đi thẳng tới bên Dương Tiểu Thanh như trước, mà ngồi xuống vị trí được an bài cách Dương gia ba ghế. Khoảng cách không xa, đủ để hắn nhìn thấy y, cũng đủ để người ngoài không thể nói hai người quá mức thân cận.

Dương Tiểu Thanh nhìn khoảng cách ấy, lòng vừa an ổn vừa đau.

Hóa ra Lục Thiên Dạ thật sự đang giữ khoảng cách.

Dù là vì bảo vệ y.

Cảm giác ấy vẫn không dễ chịu.

---

Văn hội bắt đầu rất nhanh.

Từ gia lấy ra vài bức tranh từ Giang Nam, mời mọi người cùng xem. Tranh vẽ sông nước, mái chèo, mưa bụi, bến đò, nét bút thanh nhã, quả thật có vài phần ý cảnh. Mấy vị công tử thay phiên bình phẩm, lời lẽ hoa mỹ, câu sau cao hơn câu trước. Dương Tiểu Thanh không am hiểu tranh, chỉ ngồi nghe, thỉnh thoảng cúi đầu ăn một miếng điểm tâm.

Từ Dịch nhìn thấy, cười hỏi:

“Tiểu Thanh thấy bức tranh này thế nào?”

Đột nhiên bị gọi tên, Dương Tiểu Thanh hơi ngẩn ra. Rất nhiều ánh mắt lập tức quay sang nhìn y. Y đặt miếng điểm tâm xuống, nhìn bức tranh treo trước mặt một lát, thành thật đáp:

“Rất đẹp.”

Có người bật cười rất khẽ.

Một vị công tử họ Chu phe phẩy quạt, giọng mang ý trêu ghẹo:

“Dương công tử bình tranh chỉ có hai chữ rất đẹp sao?”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, không hiểu trong câu ấy có bao nhiêu cười nhạo, nhưng vẫn thật lòng đáp:

“Ta không hiểu tranh, chỉ cảm thấy nhìn vào khiến lòng người yên tĩnh, vậy chắc là đẹp.”

Tiếng cười ban đầu hơi lắng xuống.

Dương Minh Thành khẽ mỉm cười, ánh mắt có chút tự hào. Dương Tiểu Thanh đúng là không biết dùng điển cố để khoe tài, nhưng lời y nói luôn sạch sẽ trực tiếp, không giả vờ hiểu những thứ mình không hiểu. Đó cũng là điểm đáng quý nhất của y.

Từ Dịch lập tức tiếp lời:

“Ta lại thấy Tiểu Thanh nói rất hay. Tranh vốn là để người xem cảm nhận, nếu nhìn thấy yên tĩnh trong lòng, chẳng phải đã đủ rồi sao?”

Mấy người bên cạnh cũng gật đầu phụ họa, bầu không khí vừa dịu xuống, vị công tử họ Chu kia lại cười nói:

“Ta chỉ thuận miệng thôi, Từ công tử cần gì bảo vệ người như vậy. Nói đến bảo vệ, Dương công tử từ nhỏ có Dương gia che chở, lại có Lục công tử chăm sóc, đúng là khiến người khác hâm mộ.”

Lời vừa ra, không khí bỗng khựng lại rất nhẹ.

Dương Tiểu Thanh lập tức cảm nhận được ánh mắt vài người chuyển qua lại giữa mình và Lục Thiên Dạ.

Vị công tử họ Chu giống như không nhận ra, vẫn cười rất tự nhiên.

“Nghe nói hai vị từ nhỏ lớn lên bên nhau, tình cảm còn hơn huynh đệ ruột thịt. Trường An này chắc chẳng tìm được ai thân thiết hơn.”

Dương Minh Viễn đặt chén trà xuống.

Âm thanh không lớn, nhưng đủ khiến người bên cạnh nghe thấy.

Từ Dịch lập tức ho nhẹ.

“Chu công tử, hôm nay là văn hội, chúng ta vẫn nên nói tranh thì hơn.”

Chu công tử cười đáp:

“Sao vậy? Ta khen hai vị tình cảm tốt cũng không được sao? Hay là gần đây bên ngoài nói nhiều quá, ngay cả lời tốt cũng không thể nói?”

Một câu ấy rơi xuống, mọi người đều im lặng.

Dương Tiểu Thanh ngồi yên tại chỗ, đầu ngón tay đặt trên chén trà hơi trắng đi. Y không ngốc đến mức nghe không ra câu này không phải lời tốt. Người này rõ ràng đang dùng giọng điệu cười nói để nhắc tới những lời đồn ngoài kia. Không mắng, không nhục nhã, thậm chí còn khoác vỏ bọc khen ngợi, nhưng từng chữ đều như gai nhỏ, âm thầm đâm vào nơi người ta khó phòng bị nhất.

Dương Minh Viễn vừa định mở miệng thì Lục Thiên Dạ đã đặt chén trà xuống.

“Chu công tử nói không sai.”

Giọng hắn rất bình tĩnh.

Nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại khiến cả vườn yên tĩnh hẳn.

Lục Thiên Dạ ngước mắt nhìn vị công tử họ Chu, ánh mắt không lạnh lùng quá mức, nhưng đủ khiến nụ cười trên mặt đối phương cứng lại.

“Dương gia và Lục gia qua lại nhiều năm, hai nhà trưởng bối thân như người một nhà. Tiểu Thanh từ nhỏ gọi ta một tiếng ca ca, trong mắt ta cũng chẳng khác gì tiểu đệ trong nhà. Tình nghĩa như vậy, người lòng ngay tự nhiên nhìn ra huynh đệ thân thiết. Còn nếu có người nhất định phải nghĩ lệch, vậy thứ bẩn không phải tình nghĩa của hai nhà, mà là lòng kẻ đó.”

Từng chữ của hắn rơi xuống rất chậm.

Không nặng lời mắng chửi.

Nhưng sắc bén hơn bất kỳ câu mắng nào.

Sắc mặt Chu công tử thay đổi.

“Lục công tử hiểu lầm rồi, ta không có ý đó.”

Lục Thiên Dạ nhìn hắn.

“Vậy thì tốt.”

Chỉ ba chữ.

Lại ép đối phương không nói thêm được câu nào.

Không khí trong vườn nhất thời căng như dây đàn. Từ Dịch vội vàng đứng ra hòa giải, cười nói vài câu chuyển chủ đề sang bức tranh tiếp theo. Mọi người cũng rất thức thời không tiếp tục nhắc tới chuyện vừa rồi. Văn hội dường như lại trở về vẻ phong nhã ban đầu, nhưng Dương Tiểu Thanh đã không nghe lọt thêm câu nào nữa.

Trong đầu y chỉ còn lại một câu của Lục Thiên Dạ.

Tiểu đệ trong nhà.

Rõ ràng Lục Thiên Dạ đang bảo vệ y.

Rõ ràng câu nói ấy đã khiến những người kia không dám tiếp tục bàn tán.

Nhưng không hiểu sao, Dương Tiểu Thanh lại thấy ngực mình âm ỉ đau.

Y cúi đầu nhìn chén trà trước mặt. Nước trà trong chén sóng sánh, phản chiếu đôi mắt hơi đỏ của y. Y muốn tự nói với mình rằng Lục Thiên Dạ không sai. Trong hoàn cảnh vừa rồi, hắn chỉ có thể nói như vậy. Hắn không thể nói khác. Hắn càng không thể trước mặt mọi người thừa nhận điều gì.

Nhưng lý trí vừa hiểu, lòng lại vừa đau.

Tiểu đệ.

Nếu chỉ là tiểu đệ, nụ hôn dưới ánh hoàng hôn kia là gì?

Nếu chỉ là tiểu đệ, vì sao hắn nhìn y bằng ánh mắt ấy?

Nếu chỉ là tiểu đệ, vì sao khi y nói “đệ muốn đợi huynh”, hắn lại đau lòng như vậy?

Dương Tiểu Thanh không dám hỏi.

Càng không dám nhìn Lục Thiên Dạ.

---

Sau phần bình tranh là đối thơ.

Dương Tiểu Thanh vốn không giỏi những chuyện này, Dương Minh Thành liền thay y tham dự vài lượt. Dương Minh Thành tính tình ôn hòa nhưng học vấn không tệ, đối đáp vừa đủ, không tranh hơn thua nhưng cũng không để Dương gia mất mặt. Dương Minh Viễn thì chẳng thèm giả vờ hứng thú, ngồi bên cạnh lạnh mặt uống trà, ai nhìn qua cũng biết vị này hôm nay đến không phải để thưởng tranh, mà để trông chừng đệ đệ.

Lục Thiên Dạ ngồi cách đó không xa, thỉnh thoảng vẫn nhìn về phía Dương Tiểu Thanh.

Dương Tiểu Thanh biết.

Nhưng y không nhìn lại.

Không phải giận.

Mà là sợ mình vừa nhìn một cái, những cảm xúc cố nén sẽ tràn ra. Y sợ Lục Thiên Dạ thấy mình khó chịu, lại càng sợ hắn không thấy. Thích một người hóa ra có thể mâu thuẫn như vậy. Vừa muốn được dỗ, vừa không muốn để người kia khó xử. Vừa biết hắn bảo vệ mình, vừa vì cách hắn bảo vệ mà đau lòng.

Đến khi văn hội kết thúc, Dương Tiểu Thanh gần như thở phào.

Từ Dịch tiễn khách tới tận cửa. Khi tới lượt Dương gia, hắn hơi áy náy nhìn Dương Tiểu Thanh.

“Hôm nay Chu công tử nói năng không biết chừng mực, ngươi đừng để trong lòng.”

Dương Tiểu Thanh lắc đầu.

“Không sao.”

Từ Dịch nhìn sắc mặt y, rõ ràng không tin.

“Tiểu Thanh, ta thật sự không biết hắn sẽ nói như vậy. Hôm nay vốn chỉ muốn mời ngươi ra ngoài giải khuây, không ngờ lại khiến ngươi khó chịu.”

Dương Tiểu Thanh nhìn Từ Dịch. Hắn không giống đang giả vờ. Có lẽ hắn thật sự không biết mình bị người khác lợi dụng, cũng có lẽ biết nhưng không nhìn ra hết. Dương Tiểu Thanh bỗng cảm thấy rất mệt. Thì ra không phải ai làm người khác buồn cũng là cố ý, nhưng không cố ý không có nghĩa là người bị tổn thương sẽ không đau.

Y nhẹ giọng đáp:

“Từ Dịch, sau này nếu có văn hội như vậy, ngươi không cần mời ta nữa.”

Từ Dịch ngẩn ra.

“Vì sao?”

Dương Tiểu Thanh mím môi, suy nghĩ một lát mới nói:

“Ta không thích.”

Một câu rất đơn giản.

Nhưng lần này y nói rất rõ.

Từ Dịch nhìn y, cuối cùng đành gật đầu.

“Được.”

Dương Minh Viễn đứng bên cạnh nghe xong, sắc mặt cuối cùng cũng dễ coi hơn một chút. Hắn đưa tay kéo Dương Tiểu Thanh về phía mình, như thể sợ tiểu đệ nhà mình đứng thêm một lát sẽ lại bị ai bắt nạt. Đúng lúc này, Lục Thiên Dạ cũng từ phía sau đi tới.

Dương Tiểu Thanh theo bản năng muốn nhìn hắn.

Nhưng nhớ tới hai chữ “tiểu đệ”, ánh mắt vừa nâng lên lại hạ xuống.

Lục Thiên Dạ dừng bước trước mặt y.

“Tiểu Thanh.”

Dương Tiểu Thanh nắm chặt tay áo.

“Dạ.”

Chỉ một tiếng đáp rất nhẹ.

Lại khiến lòng Lục Thiên Dạ chùng xuống.

Từ sau khi vào văn hội đến giờ, đây là lần đầu tiên Dương Tiểu Thanh thật sự đáp lời hắn. Nhưng giọng y quá ngoan, quá thấp, không còn chút thân mật tự nhiên như trước. Lục Thiên Dạ biết vì sao. Câu “tiểu đệ trong nhà” vừa rồi là hắn tự tay đặt xuống giữa hai người một đường ranh.

Hắn bảo vệ y khỏi lời đồn.

Cũng làm y đau.

Dương Minh Viễn nhìn hai người, cuối cùng kéo Dương Minh Thành đi trước vài bước, miễn cưỡng chừa cho họ một khoảng riêng rất nhỏ. Nhưng hắn không đi xa, chỉ đứng dưới bậc thềm cách đó vài bước, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Lục Thiên Dạ như cảnh cáo.

Lục Thiên Dạ thấp giọng hỏi:

“Hôm nay bị dọa sao?”

Dương Tiểu Thanh lắc đầu.

“Không có.”

“Chu công tử nói những lời đó, đệ đừng để trong lòng.”

“Đệ biết.”

Lại là giọng điệu ngoan ngoãn ấy.

Lục Thiên Dạ thà rằng y tức giận hỏi hắn vì sao nói như vậy, thà rằng y kéo tay áo hắn chất vấn, cũng không muốn thấy y đứng trước mặt mình, rõ ràng khó chịu nhưng vẫn cố tỏ ra hiểu chuyện.

Hắn khẽ gọi:

“Tiểu Thanh.”

Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.

Ánh mắt y vẫn trong veo, chỉ là ánh sáng rực rỡ thường ngày đã bị phủ một lớp sương mỏng. Y nhìn hắn rất lâu, sau đó bỗng hỏi:

“Thiên Dạ ca ca, trong mắt huynh, đệ thật sự chỉ là tiểu đệ sao?”

Câu hỏi ấy rơi xuống rất nhẹ.

Nhưng đối với Lục Thiên Dạ lại như sấm sét giữa trời quang.

Hắn nhìn Dương Tiểu Thanh, môi mấp máy nhưng không thốt ra được chữ nào. Hắn có thể trước mặt mọi người nói y là tiểu đệ, có thể dùng thân phận ca ca để che đi tất cả ánh mắt bẩn thỉu, có thể lạnh lùng đáp trả những kẻ cố ý khơi chuyện. Nhưng khi Dương Tiểu Thanh đứng trước mặt hắn, dùng đôi mắt đỏ hoe hỏi câu này, hắn lại không thể nói dối thêm lần nữa.

Không phải.

Đương nhiên không phải.

Dương Tiểu Thanh chưa bao giờ chỉ là tiểu đệ.

Là người hắn yêu.

Là người hắn mơ thấy trong những đêm không ngủ.

Là người hắn muốn chạm vào nhưng không dám, muốn giữ lấy nhưng phải lùi, muốn đặt bên cạnh cả đời nhưng lại sợ chính mình hủy đi cả đời y.

Nhưng những lời ấy, hắn không thể nói ở đây.

Cũng không dám nói vào lúc này.

Dương Tiểu Thanh chờ rất lâu.

Lâu đến mức ánh sáng cuối cùng trong mắt y cũng dần dịu xuống.

Y bỗng cười một cái.

Nụ cười rất ngoan.

Cũng rất đau.

“Đệ biết rồi.”

Lục Thiên Dạ lập tức tiến lên một bước.

“Tiểu Thanh, ta không phải…”

Dương Tiểu Thanh lùi lại rất nhẹ.

Không nhiều.

Chỉ nửa bước.

Nhưng nửa bước ấy khiến Lục Thiên Dạ lập tức cứng người tại chỗ.

Dương Tiểu Thanh cúi đầu hành lễ với hắn. Không phải dáng vẻ đùa nghịch ngày thường, mà là một lễ rất đúng mực của tiểu công tử Dương gia dành cho thiếu đông gia Lục gia.

“Lục công tử hôm nay đã giúp đệ giải vây, đệ cảm tạ.”

Lục công tử.

Ba chữ ấy như một lưỡi dao mỏng đâm thẳng vào tim Lục Thiên Dạ.

Sắc mặt hắn trong khoảnh khắc ấy gần như trắng đi.

Dương Tiểu Thanh cũng đau. Nói xong câu ấy, đầu ngón tay giấu trong tay áo của y run lên. Nhưng y không sửa miệng. Y không biết mình đang giận hay đang tự bảo vệ mình. Chỉ biết nếu Lục Thiên Dạ có thể trước mặt người ngoài kéo y trở lại thân phận tiểu đệ, vậy y cũng có thể dùng ba chữ “Lục công tử” để nhắc bản thân đừng quá tham lam.

Người được thiên vị lâu rồi, một khi phát hiện sự thiên vị ấy phải giấu dưới danh nghĩa huynh đệ mới có thể gặp người, hóa ra cũng sẽ đau đến mức không thở nổi.

Dương Minh Thành thấy tình hình không đúng, vội bước tới.

“Tiểu Thanh, chúng ta nên về rồi.”

Dương Tiểu Thanh gật đầu.

“Dạ.”

Y không nhìn Lục Thiên Dạ nữa, xoay người đi về phía xe ngựa Dương gia. Dương Minh Viễn đi ngang qua Lục Thiên Dạ, sắc mặt lạnh đến đáng sợ. Hắn vốn muốn mắng vài câu, nhưng nhìn vẻ mặt của Lục Thiên Dạ, lời đến miệng lại dừng lại. Bởi hắn phát hiện người này cũng chẳng tốt hơn Dương Tiểu Thanh bao nhiêu.

Chỉ là một người đau đến đỏ mắt.

Một người đau đến không còn sắc mặt.

Cuối cùng, Dương Minh Viễn chỉ lạnh lùng nói:

“Lục Thiên Dạ, nếu ngươi cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn có ngày Tiểu Thanh sẽ thật sự không quay đầu nhìn ngươi nữa.”

Nói xong, hắn xoay người rời đi.

Xe ngựa Dương gia chậm rãi lăn bánh.

Lục Thiên Dạ đứng trước cổng Từ phủ, nhìn chiếc xe đi xa, rất lâu không động. Gió thu thổi qua, vạt áo hắn khẽ lay động. Người xung quanh đều đã rời đi gần hết, chỉ còn vài gia đinh Từ phủ dọn dẹp đèn lồng và bàn trà trong vườn. Thế gian vẫn náo nhiệt như cũ, nhưng trong tai hắn chỉ còn lại ba chữ kia.

Lục công tử.

Hắn từng nghĩ chỉ cần Dương Tiểu Thanh bình an, mình chịu đau thế nào cũng được.

Nhưng đến giờ phút này, hắn mới biết có một loại đau không phải bị dao đâm, mà là người mình yêu nhất tự tay trả lại khoảng cách mà chính mình ép ra.

---

Trên tầng cao phía sau Từ phủ, rèm trúc khẽ lay động.

Triệu Minh Châu ngồi bên cửa sổ, chậm rãi thu hồi ánh mắt. Từ vị trí này nhìn xuống, vừa vặn có thể thấy cổng trước Từ phủ, cũng vừa vặn thấy cảnh Dương Tiểu Thanh hành lễ với Lục Thiên Dạ rồi lên xe rời đi.

Thuộc hạ đứng phía sau cúi đầu.

“Đại công tử, xem ra đã có hiệu quả.”

Triệu Minh Châu khẽ cười.

“Hiệu quả tốt hơn ta tưởng.”

“Có cần tiếp tục để người truyền lời không?”

“Không cần vội.”

Triệu Minh Châu cầm chén trà lên, hương trà Giang Nam thanh nhạt quẩn quanh đầu ngón tay. Hắn nhìn mặt trà sóng sánh, ánh mắt bình tĩnh đến mức gần như ôn hòa.

“Lời đồn giống như lửa nhỏ. Thổi quá mạnh sẽ tắt, cứ để nó âm ỉ mới cháy lâu. Hôm nay Lục Thiên Dạ đã tự nói Dương Tiểu Thanh là tiểu đệ, câu này tốt hơn chúng ta nói một trăm câu.”

Thuộc hạ có chút không hiểu.

“Vì sao?”

Triệu Minh Châu đặt chén trà xuống.

“Bởi lời người ngoài chỉ khiến Dương Tiểu Thanh tủi thân. Nhưng lời Lục Thiên Dạ nói ra, mới thật sự khiến y đau.”

Hắn đứng dậy, đi tới bên cửa sổ.

Dưới đường, bóng dáng Lục Thiên Dạ vẫn đứng đó, thẳng tắp, lạnh lùng, giống như không gì có thể lay động. Nhưng Triệu Minh Châu biết, người như vậy một khi bị lay động, vết nứt sẽ sâu hơn người thường gấp trăm lần.

“Tiếp theo, không cần vội động đến Dương Tiểu Thanh. Hãy để Lục Thiên Dạ tự nhìn thấy, càng giữ y bên cạnh, y càng bị người đời nhìn bằng ánh mắt khác.”

Triệu Minh Châu khẽ cong môi.

“Đợi đến khi hắn tự tin rằng rời xa mới là bảo vệ, chúng ta sẽ thắng một nửa.”

Ngoài cửa sổ, gió thu cuốn lá vàng bay qua mái Từ phủ.

Một ngày văn hội phong nhã kết thúc trong yên lặng.

Nhưng giữa Dương Tiểu Thanh và Lục Thiên Dạ, có thứ gì đó lần đầu tiên rạn ra một đường rất nhỏ.

Nhỏ đến mức chưa ai nhìn rõ.

Nhưng đã đủ để đau.

(Hết chương 23)

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0