Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

DỰC HẠ TRẦM THANH

Chương 28: Mưa Ngoài Cổng Thành

Chương 1: Dưới tán cây hòe năm ấy Chương 2: Người Quan Trọng Nhất Chương 3: Mùa Hạ Năm Mười Lăm Tuổi Chương 4: Cơn Sóng Đầu Tiên Chương 5: Cảm Giác Kỳ Lạ Chương 6: Người Trong Lòng Chương 7: Người Không Thể Thay Thế Chương 8: Người Được Bảo Vệ Chương 9: Chỉ Vì Là Huynh Chương 10: Người Mà Hắn Không Thể Mất Chương 11: Nghịch Lân Chương 12: Không đổi Chương 13: Khoảng cách Chương 14: Người Ngốc Nhất Chương 15: Cảm Giác Không Giống Trước Đây Chương 16: Người Muốn Gặp Nhất Chương 17: Không Giấu Được Nữa Chương 18: Người Đầu Tiên Nhìn Ra Chương 19: Bí Mật Dưới Ánh Hoàng Hôn Chương 20: Được Thiên Vị Chương 21: Một Ngày Không Tới Chương 22: Ngày Kia Chương 23: Tiểu Đệ Chương 24: Hóa Ra Đệ Đã Biết Chương 25: Người Đẩy Ra Trước Chương 26: Một Bức Tường Chương 27: Ba Ngày Chương 28: Mưa Ngoài Cổng Thành

Chương 28: Mưa Ngoài Cổng Thành

Trời còn chưa sáng hẳn, Lục phủ đã có động tĩnh.

Mưa thu rơi suốt nửa đêm, đến canh năm vẫn chưa dứt, từng giọt mưa đập lên mái ngói, chảy xuống hiên thành những vệt nước mỏng lạnh lẽo. Người hầu trong phủ đi lại rất khẽ, không ai dám lên tiếng lớn. Xe ngựa đã chuẩn bị ở cửa sau, hai con ngựa đen bị phủ một lớp hơi nước, thỉnh thoảng giậm vó xuống nền đá xanh. Hành lý không nhiều, phần lớn là khế thư, lộ dẫn, mật báo và vài bộ y phục gọn nhẹ. Chuyến đi này danh nghĩa là Lục Thiên Dạ xuống Giang Nam xử lý thương lộ, nhưng trong lòng người Lục phủ đều hiểu, thiếu gia nhà họ không chỉ rời Trường An vì sinh ý.

Tần Uyển Nhu đứng dưới mái hiên, trên người khoác áo choàng màu sẫm. Bà nhìn Lục Thiên Dạ từ trong thư phòng bước ra, sắc mặt tái hơn bình thường, dưới mắt có vệt mệt mỏi rất nhạt. Mới mười bảy tuổi, nhưng bóng dáng hắn trong màn mưa đã có vẻ lạnh lẽo của người trưởng thành quá sớm. Tần Uyển Nhu nhìn mà đau lòng, nhưng đau lòng cũng không thể giữ hắn lại. Bà biết chuyện Giang Nam phải có người đi, càng biết Lục Thiên Dạ nếu tiếp tục ở Trường An, chỉ cần nhìn về phía Dương phủ thêm vài lần, lòng hắn sẽ bị xé rách thêm vài lần.

Lục Chính Đình đứng bên cạnh bà, sắc mặt trầm đến đáng sợ.

“Con thật sự không nói với Tiểu Thanh một tiếng?”

Lục Thiên Dạ dừng bước.

Mưa ngoài hiên vẫn rơi, tiếng mưa khiến câu hỏi ấy càng thêm nặng.

“Hôm qua đã nói rồi.”

Lục Chính Đình cười lạnh.

“Con gọi đó là nói rồi?”

Lục Thiên Dạ không đáp.

Tần Uyển Nhu siết nhẹ khăn tay trong tay. Bà biết hôm qua dưới gốc hòe đã xảy ra chuyện gì. Người hầu không dám nói quá rõ, nhưng chỉ cần nghe bốn chữ “đừng chờ ta”, bà đã hiểu Lục Thiên Dạ đã tự tay cắt vào lòng Dương Tiểu Thanh một nhát sâu đến mức nào. Đứa trẻ Dương gia ấy từ nhỏ gặp bà liền cười, vừa ngoan vừa ngọt, luôn gọi bà là Tần bá mẫu bằng giọng trong trẻo. Vậy mà hiện tại, chính con trai bà lại là người khiến y học được cách im lặng.

Lục Chính Đình tiến lên một bước, giọng trầm hơn:

“Dạ nhi, ta nhắc con lần cuối. Đi Giang Nam không sai. Đối phó Triệu Minh Châu cũng không sai. Nhưng con dùng cách này đối với Tiểu Thanh, sau này chưa chắc còn đường quay đầu.”

Lục Thiên Dạ nhìn màn mưa ngoài hiên, rất lâu mới nói:

“Nếu con quay đầu, y sẽ tiếp tục chờ.”

“Vậy thì sao?”

“Con không thể để y chờ một người không biết ngày về.”

“Là con không thể, hay là con không dám?”

Câu hỏi ấy rơi xuống rất sắc.

Tần Uyển Nhu khẽ gọi:

“Lão gia.”

Lục Chính Đình không dừng lại. Ông nhìn thẳng vào Lục Thiên Dạ, ánh mắt vừa giận vừa đau.

“Con sợ nó chờ, sợ nó đau, sợ nó bị liên lụy. Nhưng con có từng nghĩ, con nói một câu đừng chờ, nó liền thật sự không đau nữa sao? Con rời đi không báo, nó liền bình an vô sự sao? Dạ nhi, trên đời này không phải chỉ có đao kiếm mới làm người ta bị thương. Có khi một câu nói của người mình thương nhất còn đau hơn bị đâm một nhát.”

Lục Thiên Dạ rũ mắt, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt.

“Con biết.”

“Con biết rồi vẫn làm?”

“Vâng.”

Lục Chính Đình nhìn hắn rất lâu, cuối cùng như bị câu trả lời ấy làm cho cạn hết lửa giận. Ông chậm rãi lùi lại một bước, giọng khàn đi:

“Vậy con đi đi.”

Tần Uyển Nhu hốc mắt đỏ lên. Bà bước tới chỉnh lại cổ áo cho Lục Thiên Dạ, động tác vẫn dịu dàng như khi hắn còn nhỏ. Khi ấy Lục Thiên Dạ lần đầu theo phụ thân đi xa kiểm hàng, mới mười hai tuổi, bà cũng đứng dưới mái hiên như thế này, vừa dặn hắn đi đường cẩn thận vừa nhét vào tay hắn một túi bình an. Hôm nay bà cũng lấy ra một chiếc túi nhỏ, nhưng bàn tay đưa tới giữa chừng lại run lên.

“Dạ nhi, đi đường cẩn thận.”

Lục Thiên Dạ nhận lấy.

“Mẫu thân yên tâm.”

Tần Uyển Nhu nhìn hắn, cuối cùng vẫn nhịn không được hỏi:

“Con thật sự không muốn để lại một phong thư cho Tiểu Thanh sao?”

Lục Thiên Dạ im lặng.

Một phong thư có thể viết gì?

Viết xin lỗi sao? Viết đừng khóc sao? Viết hãy quên ta sao? Hay viết ta rất nhớ đệ, rất muốn đệ chờ, nhưng lại không có tư cách nói ra? Mỗi một chữ đều là dây kéo, chỉ cần buộc vào Dương Tiểu Thanh, y sẽ lại vì hắn mà đứng yên tại chỗ. Hắn đã tàn nhẫn một lần, không thể lại vừa đẩy y ra vừa lưu lại hy vọng.

Lục Thiên Dạ cúi đầu, giọng rất thấp:

“Không để lại nữa.”

Tần Uyển Nhu nhắm mắt.

Lục Thiên Dạ hành lễ với cha mẹ, sau đó xoay người bước vào màn mưa. Trần quản sự đi theo phía sau, muốn bung ô cho hắn, nhưng hắn chỉ khẽ giơ tay ngăn lại. Mưa rơi lên vai, lên tóc, rất nhanh thấm lạnh qua y phục. Hắn không quay đầu nhìn Lục phủ, cũng không nhìn sang tường Dương phủ bên cạnh. Bởi hắn sợ chỉ cần nhìn một cái, tất cả quyết tâm sẽ tan rã.

Xe ngựa lăn bánh từ cửa sau Lục phủ.

Khi bánh xe nghiền qua lớp nước mưa trên nền đá, Lục Thiên Dạ ngồi trong xe, bàn tay đặt trên quyển sách có kẹp chiếc lá hòe khô. Hắn không mở sách ra, chỉ đặt tay lên đó rất lâu. Mưa ngoài xe như vô tận. Con đường rời Trường An còn chưa đi được bao xa, nhưng trong lòng hắn đã có cảm giác mình bỏ lại cả đời phía sau.

---

Dương Tiểu Thanh tỉnh dậy vì tiếng mưa.

Y gần như cả đêm không ngủ, đến gần sáng mới mơ màng thiếp đi một lát. Trong mơ, y lại trở về dưới gốc hòe hôm qua. Lục Thiên Dạ đứng trước mặt y, bàn tay từng nắm cổ tay y rất ấm, nhưng sau đó lại chậm rãi buông ra. Hắn nói: “Đừng chờ ta.” Dương Tiểu Thanh muốn hỏi vì sao, muốn nói mình có thể chờ, muốn nói chỉ cần hắn quay đầu một lần, y vẫn sẽ chạy về phía hắn. Nhưng trong mơ, y không phát ra được âm thanh nào, chỉ có thể nhìn bóng người kia càng lúc càng xa.

Khi tỉnh lại, gối đã ướt một mảng.

Nha hoàn nghe thấy động tĩnh, vội vàng bưng nước vào. Thấy sắc mặt Dương Tiểu Thanh tái nhợt, nàng muốn khuyên vài câu, nhưng y đã chống tay ngồi dậy, ánh mắt vô thức nhìn về phía cửa sổ.

“Giờ nào rồi?”

Nha hoàn đáp:

“Đã qua giờ Mão một chút.”

Dương Tiểu Thanh khựng lại.

Không hiểu vì sao, trong lòng y bỗng dâng lên một cảm giác hoảng hốt. Y vén chăn xuống giường, còn chưa kịp mang giày đã đi tới bên cửa sổ đẩy ra. Mưa lạnh lập tức hắt vào, nha hoàn vội kêu lên, nhưng Dương Tiểu Thanh như không nghe thấy. Y nhìn về phía Lục phủ. Mái hiên bên kia chìm trong mưa mỏng, thư phòng không sáng đèn, cổng trước cũng yên tĩnh đến lạ.

Quá yên tĩnh.

Y quay đầu hỏi:

“Lục phủ hôm nay có động tĩnh gì không?”

Nha hoàn hơi do dự.

Dương Tiểu Thanh nhìn nàng, giọng lập tức thấp xuống:

“Nói.”

Nha hoàn bị ánh mắt ấy làm cho hoảng, đành nhỏ giọng đáp:

“Ban nãy nô tỳ nghe người gác cửa nói, hình như cửa sau Lục phủ có xe ngựa đi ra. Nhưng trời còn sớm, cũng không biết là ai…”

Câu sau chưa nói hết, Dương Tiểu Thanh đã bước nhanh ra ngoài.

“Công tử!”

Nha hoàn vội đuổi theo, nhưng Dương Tiểu Thanh đã cầm lấy áo choàng khoác vội lên người. Y thậm chí không kịp buộc tóc lại cho chỉnh tề, chỉ dùng dây lụa quấn qua loa, sau đó chạy thẳng về phía chính viện. Dọc đường gặp gia đinh, ai cũng giật mình. Từ sau mấy ngày buồn bã, đây là lần đầu tiên họ thấy Dương Tiểu Thanh chạy nhanh như vậy, nhưng vẻ mặt y không phải vui mừng, mà là hoảng loạn đến trắng bệch.

Dương Minh Viễn vừa từ chính sảnh đi ra đã bị y đâm sầm vào.

“Tiểu Thanh, đệ làm gì vậy?”

Dương Tiểu Thanh nắm lấy tay áo hắn.

“Nhị ca, Lục phủ có xe ngựa rời đi phải không?”

Dương Minh Viễn sắc mặt khẽ đổi.

Sự thay đổi rất nhỏ ấy khiến trái tim Dương Tiểu Thanh chìm thẳng xuống.

“Huynh biết?”

Dương Minh Viễn không đáp ngay.

Dương Tiểu Thanh lập tức buông tay hắn, quay người định chạy ra ngoài. Dương Minh Viễn vội kéo y lại, giọng gấp hơn:

“Đệ đứng lại! Trời đang mưa, đệ định đi đâu?”

“Đệ đi tìm huynh ấy.”

“Dương Tiểu Thanh!”

“Huynh ấy đi rồi đúng không?” Dương Tiểu Thanh quay đầu nhìn hắn, hốc mắt đỏ lên rất nhanh. “Hôm qua huynh ấy nói ba ngày sau. Vì sao hôm nay đã đi? Vì sao không nói với đệ? Nhị ca, huynh buông ra, đệ phải hỏi rõ.”

Dương Minh Viễn nhìn đôi mắt ấy, bàn tay đang nắm cánh tay y siết lại rồi lại thả lỏng. Hắn biết mình nên ngăn. Lục Thiên Dạ đã nói đến mức đó, đã rời đi không báo, Dương Tiểu Thanh đuổi theo chỉ càng đau lòng. Nhưng nếu không để y đi, có lẽ cả đời này y sẽ nhớ mãi buổi sáng mưa ấy, nhớ mãi mình đã không kịp hỏi một câu cuối cùng.

Dương Minh Viễn cắn răng.

“Ta đi với đệ.”

Dương Tiểu Thanh ngẩn ra.

Dương Minh Viễn quay đầu quát nha hoàn:

“Chuẩn bị xe! Nhanh!”

Dương Minh Thành nghe tiếng bước ra, vừa nhìn thấy sắc mặt hai người đã hiểu chuyện. Hắn không ngăn, chỉ nhanh chóng sai người đi hỏi hướng xe ngựa Lục phủ rời thành. Dương Chính Viễn và Liễu Như Vân cũng nhận được tin, Liễu Như Vân vội vã tới nơi, thấy Dương Tiểu Thanh khoác áo không chỉnh, tóc còn ướt vì mưa, lòng đau như bị bóp chặt.

“Tiểu Thanh.”

Dương Tiểu Thanh nhìn mẫu thân, giọng khàn đi:

“Mẫu thân, con chỉ gặp huynh ấy một lần. Con hỏi xong sẽ về.”

Liễu Như Vân nhìn y rất lâu, cuối cùng không nỡ nói chữ không. Bà bước tới chỉnh lại áo choàng cho y, buộc dây áo thật chặt, lại lau nước mưa trên má y. Khi mở miệng, giọng bà run rất nhẹ:

“Đi đi. Nhưng dù nghe thấy gì, con cũng phải nhớ quay về nhà.”

Dương Tiểu Thanh gật đầu.

“Con biết.”

Lần này, không ai biết y có thật sự biết hay không.

---

Xe ngựa Dương gia lao ra khỏi phủ trong mưa.

Dương Minh Viễn ngồi bên cạnh Dương Tiểu Thanh, sắc mặt nặng nề đến mức cả khoang xe không ai dám lên tiếng. Hắn vốn có rất nhiều lời muốn nói. Muốn mắng Lục Thiên Dạ không phải người, muốn nói nếu người kia đã bảo đừng chờ thì đệ cũng đừng đuổi nữa, muốn bảo Dương Tiểu Thanh rằng trên đời này không phải chỉ có một Lục Thiên Dạ. Nhưng nhìn sang bên cạnh, thấy Dương Tiểu Thanh ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đầu gối siết đến trắng bệch, tất cả lời mắng đều nghẹn lại.

Đứa trẻ này đâu phải không biết đau.

Chỉ là đau rồi vẫn muốn hỏi.

Xe chạy qua đường lớn Trường An, nước mưa bắn lên hai bên bánh. Vì trời còn sớm, người trên phố không nhiều, chỉ có vài tiểu thương vội vàng kéo bạt che hàng, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn xe ngựa Dương gia chạy gấp trong mưa. Dương Tiểu Thanh vén rèm nhìn ra ngoài, từng cửa tiệm quen thuộc lướt qua trước mắt. Trước kia y từng cùng Lục Thiên Dạ đi qua con phố này vô số lần. Có lần trời mưa bất chợt, Lục Thiên Dạ đưa áo choàng của mình cho y, còn bản thân chỉ che nửa chiếc ô. Khi ấy y hỏi hắn có lạnh không, hắn chỉ nói không lạnh, rồi kéo y vào trong mái hiên mua bánh nóng.

Tất cả như mới hôm qua.

Nhưng hôm nay y đuổi theo người ấy trong mưa, lại không biết có còn kịp hay không.

Dương Minh Viễn thấy y vén rèm mãi, cuối cùng thấp giọng nói:

“Đừng nhìn nữa, mưa hắt vào lạnh.”

Dương Tiểu Thanh không buông rèm.

“Nhị ca, nếu đệ không đuổi kịp thì sao?”

Dương Minh Viễn cứng người.

Một lát sau, hắn đáp:

“Đuổi không kịp thì về.”

“Nhưng đệ còn chưa hỏi.”

“Hỏi rồi thì thay đổi được gì?”

Dương Tiểu Thanh cúi mắt, giọng rất nhẹ:

“Không thay đổi được gì cũng phải hỏi. Nếu không, đệ sẽ luôn nghĩ có phải huynh ấy chỉ đi vì có nỗi khổ, có phải thật ra huynh ấy muốn đệ chờ nhưng không dám nói. Nhị ca, đệ muốn nghe chính miệng huynh ấy nói lần nữa.”

Dương Minh Viễn nghe mà tim nghẹn lại.

“Đệ muốn nghe hắn nói gì?”

Dương Tiểu Thanh im lặng rất lâu.

“Không biết.”

Y thật sự không biết.

Y vừa sợ Lục Thiên Dạ nói đừng chờ thêm lần nữa, vừa mong hắn đổi ý. Vừa sợ hắn lạnh lùng, vừa sợ hắn dịu dàng. Nếu hắn lạnh lùng, y sẽ đau. Nếu hắn dịu dàng, y lại không nỡ buông. Tình yêu đầu đời của y giống như một sợi chỉ rối trong mưa, càng muốn gỡ càng quấn chặt vào lòng bàn tay, đến cuối cùng kéo một cái liền đau đến bật máu.

Xe ngựa cuối cùng cũng tới gần cổng Nam.

Từ xa đã nhìn thấy một đoàn xe đang chờ kiểm lộ dẫn trước cổng thành. Không quá đông, nhưng trong đó có một chiếc xe ngựa màu đen quen mắt. Rèm xe không thêu hoa văn rực rỡ, thân xe giản dị mà trầm ổn, hộ vệ đi theo đều mặc y phục màu sẫm. Dương Tiểu Thanh chỉ nhìn một cái đã nhận ra đó là xe của Lục phủ.

Tim y đập mạnh đến mức gần như đau.

“Dừng xe!”

Phu xe lập tức ghìm cương.

Xe còn chưa dừng hẳn, Dương Tiểu Thanh đã vén rèm muốn nhảy xuống. Dương Minh Viễn vội giữ lấy y, đỡ y xuống xe rồi cầm ô đuổi theo. Nhưng Dương Tiểu Thanh chạy quá nhanh, mưa thấm ướt vạt áo, giày đạp lên nước bùn cũng không để ý. Trong mắt y chỉ còn chiếc xe ngựa phía trước.

“Thiên Dạ ca ca!”

Tiếng gọi ấy vang lên trong mưa.

Không lớn như tiếng gió, nhưng đủ khiến người trong xe ngựa Lục phủ cứng người.

Lục Thiên Dạ ngồi trong xe, bàn tay đặt trên quyển sách bỗng siết chặt. Trần quản sự ngồi bên ngoài lập tức quay đầu nhìn vào, sắc mặt thay đổi. Họ đã cố ý đi từ cửa sau, cố ý đi sớm hơn dự định, lại không ngờ Dương Tiểu Thanh vẫn đuổi đến.

Ngoài xe, tiếng bước chân trong nước mưa càng lúc càng gần.

“Thiên Dạ ca ca!”

Lục Thiên Dạ nhắm mắt lại.

Chỉ một tiếng gọi thôi, tất cả tường thành hắn dựng trong lòng suốt đêm gần như sụp xuống.

Trần quản sự khẽ gọi:

“Thiếu đông gia…”

Lục Thiên Dạ mở mắt. Trong mắt hắn có một khoảnh khắc đau đến mức không thể che giấu, nhưng rất nhanh lại bị ép xuống. Hắn vén rèm bước xuống xe.

Dương Tiểu Thanh dừng lại cách hắn vài bước, thở hơi gấp vì chạy trong mưa. Dây buộc tóc của y hơi lỏng, vài sợi tóc đen dính bên má, áo choàng bị mưa làm ướt một mảng. Dương Minh Viễn chạy tới sau, giơ ô che lên đầu y, nhưng y giống như không cảm thấy lạnh, chỉ nhìn Lục Thiên Dạ không chớp mắt.

Lục Thiên Dạ nhìn dáng vẻ ấy, lồng ngực đau đến gần như tê dại.

“Tiểu Thanh, sao đệ tới đây?”

Dương Tiểu Thanh nghe câu ấy, bỗng bật cười rất nhẹ.

“Sao đệ tới đây?” Y lặp lại, giọng run lên. “Huynh đi mà không nói với đệ, còn hỏi vì sao đệ tới đây?”

Lục Thiên Dạ không đáp.

Dương Tiểu Thanh bước lên một bước.

“Hôm qua huynh nói ba ngày sau đi.”

“Ta đổi lịch trình.”

“Vì sao không nói với đệ?”

“Không cần thiết.”

Ba chữ ấy vừa ra khỏi miệng, Dương Minh Viễn lập tức biến sắc.

“Lục Thiên Dạ!”

Dương Tiểu Thanh đứng yên.

Mưa rơi xuống tán ô, vang lên từng tiếng nặng nề. Y nhìn Lục Thiên Dạ, nhìn gương mặt lạnh lùng mà mình quen thuộc đến từng đường nét, lại bỗng cảm thấy người trước mặt xa lạ đến mức đáng sợ. Không cần thiết. Hóa ra chuyện hắn rời Trường An, chuyện hắn đi Giang Nam không biết ngày về, đối với y mà nói cũng không cần thiết phải biết.

Y cố gắng hít một hơi.

“Không cần thiết sao?”

Lục Thiên Dạ nhìn y. Móng tay hắn gần như bấm vào lòng bàn tay, nhưng giọng vẫn bình tĩnh:

“Ừ.”

Dương Tiểu Thanh gật đầu, giống như thật sự nghe hiểu.

“Vậy đệ đến hỏi huynh một câu cuối cùng.”

Lục Thiên Dạ không nói.

Dương Tiểu Thanh nhìn thẳng vào mắt hắn, nước mắt bị mưa hòa tan, không biết là khóc hay chỉ bị mưa làm ướt.

“Huynh hôm qua nói đừng chờ huynh. Là thật lòng sao?”

Lục Thiên Dạ cảm thấy cổ họng mình như bị dao cứa.

Dương Tiểu Thanh lại nói:

“Thiên Dạ ca ca, huynh nhìn đệ mà nói. Chỉ cần huynh nói không phải thật lòng, đệ sẽ tin. Chỉ cần huynh nói huynh sợ, nói huynh không dám để đệ chờ, nhưng trong lòng vẫn muốn đệ chờ, đệ cũng sẽ tin. Đệ không cần huynh hứa bao giờ về, cũng không cần huynh hứa mọi chuyện sẽ tốt. Đệ chỉ muốn biết, trong lòng huynh rốt cuộc có muốn đệ chờ hay không.”

Dương Minh Viễn đứng bên cạnh, bàn tay cầm ô run lên vì tức giận lẫn đau lòng. Hắn rất muốn kéo Dương Tiểu Thanh đi. Một đứa trẻ được Dương gia nâng niu như vậy, vì sao phải đứng trong mưa cầu xin một câu thật lòng từ người khác? Nhưng hắn không động. Vì hắn biết, đây là câu Dương Tiểu Thanh nhất định phải hỏi.

Lục Thiên Dạ nhìn Dương Tiểu Thanh.

Trong mưa, thiếu niên trước mặt chật vật đến mức khiến người ta đau lòng. Y không còn là tiểu công tử ôm bánh chạy sang Lục phủ cười đến rạng rỡ, cũng không còn là người ngồi trong thư phòng đỏ mặt lén nhìn hắn. Y đứng ở đây, đem chút hy vọng cuối cùng trong lòng đặt vào một câu trả lời của hắn.

Chỉ cần hắn nói muốn.

Dương Tiểu Thanh sẽ chờ.

Chính vì vậy, hắn càng không thể nói.

Lục Thiên Dạ nghe thấy giọng mình vang lên trong mưa, bình tĩnh đến mức như không phải của mình:

“Không muốn.”

Dương Tiểu Thanh khẽ run.

Lục Thiên Dạ tiếp tục nói, từng chữ đều như tự tay cắt vào tim mình:

“Tiểu Thanh, ta không muốn đệ chờ.”

Mưa càng lúc càng lớn.

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, rất lâu không nói gì. Y từng nghĩ mình đã chuẩn bị sẵn rồi. Dù Lục Thiên Dạ lặp lại câu hôm qua, dù hắn bảo đừng chờ, y cũng có thể chịu được. Nhưng hóa ra khi thật sự nghe hắn nói “không muốn”, lòng y vẫn đau đến mức như bị xé ra.

Y khẽ hỏi:

“Vì đệ chờ sẽ liên lụy huynh sao?”

Lục Thiên Dạ sắc mặt trắng bệch.

“Không phải.”

“Vậy vì sao?”

“Vì không đáng.”

Dương Tiểu Thanh ngẩn ra.

Lục Thiên Dạ nhìn y, ép mình nói tiếp:

“Ta đi Giang Nam không biết bao giờ trở lại. Một năm, ba năm, thậm chí lâu hơn đều có thể. Đệ mới mười lăm tuổi, không nên vì ta mà chờ trong lời đồn. Đệ còn có Dương gia, có phụ mẫu huynh trưởng, có rất nhiều đường có thể đi. Ta không đáng để đệ lãng phí tuổi trẻ.”

Dương Tiểu Thanh nghe từng chữ, bỗng cảm thấy rất kỳ lạ.

Rõ ràng những lời ấy đều giống vì y mà nghĩ.

Nhưng vì sao lại lạnh đến vậy?

Y nhìn Lục Thiên Dạ, giọng khàn đi:

“Huynh nói huynh không đáng, vậy đệ thích huynh tính là gì?”

Lục Thiên Dạ im lặng.

Dương Tiểu Thanh bước thêm một bước, gần như đã đứng sát mép ô. Mưa hắt lên mặt y, nhưng y không lau.

“Thiên Dạ ca ca, đệ hỏi huynh lần cuối. Huynh thích đệ, đúng không?”

Dương Minh Viễn lập tức nhìn về phía Lục Thiên Dạ.

Trần quản sự ở phía xa cũng đỏ mắt.

Cả cổng thành dường như yên lặng trong khoảnh khắc ấy.

Lục Thiên Dạ nhìn Dương Tiểu Thanh. Ánh mắt y quá sạch, quá đau, cũng quá cố chấp. Nếu hắn nói thích, tất cả những lời trước đó đều sẽ thành vô nghĩa. Dương Tiểu Thanh sẽ không đi. Y sẽ dùng một câu thích ấy chống đỡ qua tất cả lời đồn, tất cả chờ đợi, tất cả thương tổn mà hắn không biết ngày nào mới kết thúc.

Hắn không thể.

Lục Thiên Dạ chậm rãi rũ mắt.

“Tiểu Thanh, tình cảm thiếu niên dễ nhất thời hồ đồ. Đợi thêm vài năm, đệ sẽ hiểu.”

Dương Tiểu Thanh đứng im.

Rất lâu sau, y mới nhẹ giọng hỏi:

“Hồ đồ?”

Lục Thiên Dạ không nhìn y.

“Ừ.”

Dương Tiểu Thanh bỗng cười.

Tiếng cười ấy rất nhẹ, gần như bị mưa nuốt mất, nhưng Lục Thiên Dạ vẫn nghe thấy. Hắn cảm thấy mình giống như bị ai đó đâm một nhát xuyên tim. Dương Tiểu Thanh chưa từng dùng giọng như vậy cười với hắn. Không vui, không giận, chỉ là đau đến mức không còn biết nên khóc thế nào.

Y nói:

“Vậy nụ hôn hôm hoàng hôn cũng là hồ đồ sao?”

Lục Thiên Dạ không đáp.

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, từng chữ rất chậm:

“Huynh nói đi. Nếu huynh nói đúng, đệ sẽ không hỏi nữa.”

Lục Thiên Dạ gần như không thể thở nổi. Màn mưa trước mắt trở nên mơ hồ, nhưng hắn vẫn nghe thấy tiếng Dương Tiểu Thanh. Hắn biết mình chỉ cần im lặng, y sẽ vẫn còn hy vọng. Cho nên hắn phải nói. Phải nói đến mức y không thể tự lừa mình nữa.

“Đúng.”

Chỉ một chữ.

Dương Tiểu Thanh như bị rút hết sức lực.

Dương Minh Viễn không nhịn được nữa, tiến lên túm lấy cổ áo Lục Thiên Dạ. Chiếc ô rơi xuống đất, nước mưa lập tức phủ kín vai Dương Tiểu Thanh. Dương Minh Viễn đỏ mắt, giọng run vì giận:

“Lục Thiên Dạ, ngươi nói lại lần nữa thử xem!”

Trần quản sự và hộ vệ Lục phủ lập tức tiến lên, nhưng Lục Thiên Dạ giơ tay ngăn lại. Hắn để mặc Dương Minh Viễn túm lấy mình, sắc mặt trắng như giấy, nhưng không tránh.

Dương Minh Viễn nghiến răng:

“Ngươi biết nó thích ngươi đến mức nào không? Ngươi biết mấy ngày nay nó ăn ngủ thế nào không? Ngươi nói hồ đồ? Ngươi hôn nó rồi bảo là hồ đồ? Lục Thiên Dạ, ngươi còn là người không?”

Lục Thiên Dạ thấp giọng:

“Là lỗi của ta.”

“Lỗi của ngươi thì ngươi sửa đi! Ngươi nói mấy câu tàn nhẫn này là sửa sao? Ngươi muốn nó hận ngươi để ngươi yên tâm đi Giang Nam đúng không? Ngươi tưởng ngươi vĩ đại lắm sao? Ta nói cho ngươi biết, ngươi chỉ là tên nhát gan!”

Những lời ấy đâm thẳng vào mặt Lục Thiên Dạ.

Hắn không phản bác.

Bởi Dương Minh Viễn nói đúng.

Hắn chính là nhát gan. Không dám giữ, không dám hứa, không dám để Dương Tiểu Thanh đi theo mình vào một ván cờ đầy dao. Hắn dùng cái cớ bảo vệ để che giấu nỗi sợ của chính mình, rồi tự tay làm người mình yêu nhất đau đến mức không còn đường hỏi.

Dương Tiểu Thanh đứng trong mưa, bỗng đưa tay kéo nhẹ tay áo Dương Minh Viễn.

“Nhị ca, buông ra đi.”

Dương Minh Viễn quay đầu nhìn y, mắt đỏ lên.

“Tiểu Thanh…”

“Buông ra đi.”

Giọng y rất nhẹ.

Nhưng rất rõ.

Dương Minh Viễn cắn răng buông tay. Lục Thiên Dạ lùi lại nửa bước, cổ áo bị kéo lệch, nước mưa theo sợi tóc chảy xuống gò má. Hắn nhìn Dương Tiểu Thanh, nhưng người kia không còn khóc nữa.

Dương Tiểu Thanh cúi xuống nhặt chiếc ô dưới đất lên. Tay y run, nhưng vẫn cố mở ô. Dương Minh Viễn muốn giúp, y lắc đầu. Mưa rơi trên vai y lạnh buốt, nhưng y lại chậm rãi đứng thẳng hơn, giống như cuối cùng cũng biết mình không nên cầu thêm một câu nào nữa.

Y nhìn Lục Thiên Dạ.

“Đệ hiểu rồi.”

Lục Thiên Dạ sắc mặt trắng bệch.

Lại là câu ấy.

Nhưng lần này, hắn không còn tư cách sợ nữa.

Dương Tiểu Thanh nói rất chậm:

“Thì ra trong mắt huynh, đệ chỉ là thiếu niên nhất thời hồ đồ. Thì ra nụ hôn đó cũng là hồ đồ. Thì ra những ngày đệ vui đến mức không ngủ được, nhớ huynh đến mức không ăn nổi, đều là tự mình nghĩ nhiều.”

“Tiểu Thanh…”

Dương Tiểu Thanh lắc đầu.

“Lục công tử, không cần giải thích.”

Ba chữ “Lục công tử” vang lên trong mưa, lần này không còn giống giận dỗi. Nó giống như một cánh cửa thật sự khép lại, dù bên trong vẫn còn máu chảy, bên ngoài đã không còn ai nhìn thấy.

“Lục công tử đi Giang Nam thuận lợi. Từ nay về sau, Dương Tiểu Thanh sẽ không chờ nữa.”

Nói xong, y cúi đầu hành lễ.

Rất đúng mực.

Rất xa lạ.

Sau đó y quay người đi về phía xe ngựa Dương gia.

Dương Minh Viễn nhìn Lục Thiên Dạ bằng ánh mắt như muốn giết người, nhưng cuối cùng vẫn không nói thêm gì. Hắn nhặt ô che lên đầu Dương Tiểu Thanh, đỡ y lên xe. Khi rèm xe buông xuống, Lục Thiên Dạ vẫn đứng trong mưa, không động, không gọi, không đuổi theo.

Xe ngựa Dương gia rời đi rất nhanh.

Bánh xe nghiền qua nước mưa, để lại hai vệt nước mờ trên đường đá. Lục Thiên Dạ nhìn theo cho đến khi không còn thấy gì nữa. Trần quản sự bước tới, giọng nghẹn lại:

“Thiếu đông gia, ngài vì sao phải nói đến mức đó?”

Lục Thiên Dạ không đáp.

Một lúc lâu sau, hắn mới cúi đầu nhìn bàn tay mình.

Trong lòng bàn tay là mảnh lá hòe đã bị nước mưa làm ướt, mép lá nát ra, dính vào da thịt. Hắn không biết mình đã siết chặt nó từ lúc nào. Chỉ biết nơi lòng bàn tay đau rát, nhưng không bằng một phần vạn nỗi đau trong ngực.

“Đi thôi.”

Giọng hắn khàn đến mức gần như không thành tiếng.

Trần quản sự đỏ mắt.

“Thiếu đông gia…”

“Đi thôi.”

Hắn lặp lại.

Nếu còn ở lại, hắn sẽ thật sự quay đầu.

---

Xe ngựa Dương gia đi được một đoạn rất xa, Dương Tiểu Thanh vẫn không nói gì.

Y ngồi trong xe, áo choàng ướt hơn nửa, tóc cũng ướt, gương mặt tái nhợt đến mức gần như trong suốt. Dương Minh Viễn sai người đem khăn khô tới, y nhận lấy nhưng không lau. Hắn nhìn y như vậy, tức giận ban nãy dần hóa thành sợ hãi.

“Tiểu Thanh, đệ nói gì đi.”

Dương Tiểu Thanh chậm rãi ngẩng đầu.

“Nhị ca.”

“Ừ, ta đây.”

“Đệ hơi lạnh.”

Dương Minh Viễn lập tức kéo áo choàng khô phủ lên người y, giọng run lên vì đau lòng:

“Biết lạnh sao còn chạy trong mưa? Đệ đúng là… đúng là…”

Hắn mắng không nổi nữa.

Dương Tiểu Thanh tựa vào vách xe, đôi mắt nhìn rèm xe đang lay động.

“Nhị ca, hóa ra người ta đau đến mức quá rồi sẽ không khóc nữa.”

Dương Minh Viễn hốc mắt đỏ lên.

“Đừng nói nữa.”

Dương Tiểu Thanh rất nghe lời, thật sự không nói nữa.

Khi xe về đến Dương phủ, Liễu Như Vân đã đứng chờ trước cổng. Thấy Dương Tiểu Thanh được đỡ xuống, cả người ướt lạnh, bà gần như không đứng vững. Dương Chính Viễn lập tức sai người mời đại phu, Dương Minh Thành tự mình đi chuẩn bị nước nóng, cả Dương phủ trong phút chốc rối loạn.

Nhưng Dương Tiểu Thanh rất ngoan.

Bảo thay áo, y thay.

Bảo uống canh gừng, y uống.

Bảo nằm xuống nghỉ, y nằm xuống.

Ngoan đến mức tất cả mọi người đều thấy sợ.

Đại phu bắt mạch xong, nói chỉ là nhiễm lạnh và ưu tư quá độ, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Liễu Như Vân ngồi bên giường, nắm tay Dương Tiểu Thanh không buông. Tay y lạnh đến mức bà phải dùng hai tay ủ lấy. Dương Tiểu Thanh nhìn mẫu thân, bỗng nhẹ giọng nói:

“Mẫu thân, con không chờ nữa.”

Liễu Như Vân nước mắt lập tức rơi xuống.

Dương Tiểu Thanh lại cười rất ngoan.

“Thật đó. Con nghe lời rồi.”

Liễu Như Vân ôm y vào lòng, nghẹn ngào không nói được gì. Bà không biết nên vui hay nên đau. Đứa trẻ này cuối cùng cũng nói không chờ nữa, nhưng cái giá lại là ánh sáng trong mắt y bị người ta tự tay dập tắt.

Đêm xuống, Dương Tiểu Thanh phát sốt.

Ban đầu chỉ là nóng nhẹ, đến nửa đêm thì sốt cao. Y nằm trên giường, môi khô khốc, trong cơn mê vẫn rất yên tĩnh, không gọi tên ai, cũng không khóc. Liễu Như Vân canh bên giường suốt đêm. Dương Minh Viễn đứng ngoài cửa, một quyền đập vào cột gỗ, mu bàn tay rách da chảy máu cũng không thấy đau. Dương Chính Viễn nhìn mưa ngoài hiên, sắc mặt trầm như nước.

Mưa vẫn rơi.

Còn Lục Thiên Dạ đã ra khỏi Trường An.

---

Ngoài thành, đoàn xe Lục phủ đi trong mưa đến tận chiều mới nghỉ chân ở một trạm dịch nhỏ.

Lục Thiên Dạ xuống xe, y phục đã thay, nhưng sắc mặt vẫn trắng như người bệnh. Trần quản sự theo sau, muốn khuyên hắn dùng chút cháo nóng, nhưng vừa mở miệng đã thấy hắn đứng dưới mái hiên nhìn về hướng Trường An. Trạm dịch cách thành đã rất xa, dĩ nhiên không còn thấy tường thành nữa, càng không thấy cây hòe giữa hai phủ. Nhưng Lục Thiên Dạ vẫn nhìn rất lâu, giống như chỉ cần nhìn thêm một chút, có thể thấy người kia lần cuối.

Không lâu sau, thân tín từ phía sau đuổi tới, mang theo tin tức vừa truyền ra khỏi thành.

“Thiếu đông gia.”

Lục Thiên Dạ quay đầu.

Thân tín cúi đầu, do dự một chút mới nói:

“Dương công tử sau khi về phủ… phát sốt.”

Lục Thiên Dạ đứng sững tại chỗ.

Trần quản sự lập tức biến sắc.

“Có nặng không?”

Thân tín đáp:

“Đại phu đã tới, nói là nhiễm lạnh lại ưu tư quá độ. Dương phủ đang chăm sóc, tạm thời chưa nguy hiểm.”

Tạm thời chưa nguy hiểm.

Nhưng Lục Thiên Dạ lại cảm thấy máu trong người mình như lạnh đi từng chút một.

Dương Tiểu Thanh phát sốt.

Vì đuổi theo hắn trong mưa.

Vì nghe hắn nói những lời tàn nhẫn ấy.

Vì hắn.

Lục Thiên Dạ gần như lập tức xoay người về phía ngựa.

Trần quản sự vội giữ lại.

“Thiếu đông gia!”

Lục Thiên Dạ nhìn hắn, đôi mắt đỏ đến đáng sợ.

“Buông tay.”

“Ngài không thể quay về!”

“Ta nói buông tay!”

Trần quản sự quỳ xuống trước mặt hắn, giọng nghẹn lại:

“Thiếu đông gia, ngài quay về rồi thì mọi chuyện hôm nay tính là gì? Những lời ngài nói với Dương công tử tính là gì? Ngài tự tay đẩy y ra đến mức đó, bây giờ quay lại, y sẽ càng không buông được. Triệu Minh Châu cũng sẽ biết, chỉ cần Dương công tử đau một chút, ngài liền mất hết lý trí!”

Lục Thiên Dạ đứng yên.

Mưa ngoài mái hiên rơi xuống thành từng chuỗi, lạnh đến thấu xương.

Trần quản sự cúi đầu, nước mắt rơi xuống nền đất ẩm.

“Thiếu đông gia, lão nô biết ngài đau. Nhưng ngài đã đi đến bước này rồi. Nếu muốn bảo vệ Dương công tử, nếu muốn có ngày quay về không còn sợ ai động đến y nữa, ngài phải đi tiếp.”

Lục Thiên Dạ nhắm mắt lại.

Trong đầu hắn hiện lên gương mặt tái nhợt của Dương Tiểu Thanh trong mưa, hiện lên tiếng y hỏi: “Huynh thích đệ, đúng không?” hiện lên câu “Lục công tử đi Giang Nam thuận lợi” lạnh đến mức khiến người ta không còn đường sống.

Hắn từng nghĩ mình đủ tàn nhẫn.

Nhưng hóa ra chỉ cần nghe y phát sốt, tất cả tàn nhẫn kia đều hóa thành tro bụi.

Rất lâu sau, Lục Thiên Dạ chậm rãi buông tay khỏi dây cương.

“Cho người ở lại Trường An.”

Giọng hắn khàn đến gần như vỡ.

“Ngày ngày báo tình hình của y cho ta.”

Trần quản sự lập tức đáp:

“Vâng.”

Lục Thiên Dạ quay người đi vào phòng trong trạm dịch. Hắn đóng cửa lại, ngăn tất cả người ngoài ở sau lưng. Trong phòng không đốt đèn, chỉ có ánh chiều mưa xám trắng hắt qua cửa sổ. Hắn đứng trong bóng tối rất lâu, cuối cùng lấy quyển sách trong hành lý ra.

Mảnh lá hòe kẹp bên trong đã ướt nát.

Hắn nhìn nó, bỗng cúi người, một tay chống lên mép bàn.

Máu từ lòng bàn tay nhỏ xuống mặt giấy.

Từng giọt.

Từng giọt.

Như những lời không thể nói.

Đêm ấy, Lục Thiên Dạ không ngủ.

Đến sáng hôm sau, đoàn xe tiếp tục đi về phía Nam.

Phía sau là Trường An trong mưa, là Dương phủ đang sáng đèn vì Dương Tiểu Thanh sốt cao, là cây hòe già rơi lá không ngừng giữa hai phủ.

Phía trước là Giang Nam, Triệu Minh Châu, thương trường hiểm ác, và một con đường không biết ngày về.

Lục Thiên Dạ ngồi trong xe ngựa, bên môi không còn chút huyết sắc. Hắn nhìn màn mưa ngoài rèm, trong lòng lặng lẽ nói một câu mà Dương Tiểu Thanh sẽ không bao giờ nghe thấy.

Tiểu Thanh, xin lỗi.

Lần này, là ta phụ đệ.

(Hết chương 28)

← Trước
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0