Chương 2: Hôn Sự Không Thể Hủy
Lâm phu nhân đến rất nhanh.
Khi bà vén rèm bước vào, trên người còn khoác chiếc áo choàng gấm màu đinh hương, búi tóc chỉ cài vội một cây trâm ngọc, hiển nhiên vừa nghe Xuân Đào bẩm báo đã lập tức bỏ hết việc trong tay chạy tới. Mấy ngày nữa là đại hôn của Lâm Thanh Từ, trong phủ trên dưới đều bận rộn, từ hỉ phục, sính lễ hồi môn đến danh sách khách khứa đều phải kiểm tra thêm lần cuối. Lâm phu nhân mấy hôm nay gần như không ngủ trọn giấc, nhưng vừa thấy sắc mặt con trai trắng bệch ngồi trên giường, mọi mệt mỏi đều hóa thành lo lắng.
Bà bước nhanh đến bên giường, ngồi xuống nắm lấy tay y, vừa chạm vào đã cau mày: “Sao lạnh thế này? Xuân Đào nói con gặp ác mộng, trong người còn khó chịu chỗ nào không? Mấy ngày nay trời xuân ẩm lạnh, mẫu thân đã bảo con không được mở cửa sổ quá lâu, sao vẫn không nghe?”
Lâm Thanh Từ nhìn gương mặt mẫu thân gần trong gang tấc, cổ họng bỗng nghẹn lại. Kiếp trước sau khi y gả vào Tạ gia, ban đầu Lâm phu nhân còn thường gửi thư hỏi thăm, về sau nghe nói y không được phu quân yêu thích, bà vài lần muốn đến Tạ phủ thăm y nhưng đều bị những lời thể diện và lễ pháp chặn ngoài cửa. Đến khi Tạ gia hậu viện càng lúc càng loạn, Lâm gia cũng vì sợ mất mặt mà khuyên y nhẫn nhịn. Y từng oán, từng đau, nhưng khi chết đi sống lại nhìn thấy mẫu thân còn khỏe mạnh ngồi trước mặt, những oán hận ấy lại bị sự tủi thân đè xuống đến không thở nổi.
Y nắm ngược lấy tay Lâm phu nhân, đầu ngón tay run rất khẽ: “Mẫu thân, con không muốn gả nữa.”
Câu nói ấy rơi xuống quá đột ngột. Trong phòng vốn còn tiếng Xuân Đào rót trà, tiếng chén sứ chạm khay nhẹ vang lên, nhưng chỉ một thoáng sau, tất cả đều im bặt. Lâm phu nhân nhìn y như không hiểu mình vừa nghe thấy gì, đến khi thấy Lâm Thanh Từ cúi đầu, hàng mi run rẩy mà sắc mặt lại cố chấp đến khác thường, bà mới dần dần siết chặt tay y.
“Thanh Từ.” Giọng bà chậm lại, không còn vẻ dỗ dành ban đầu. “Con biết mình đang nói gì không?”
Lâm Thanh Từ mím môi. Y đương nhiên biết. Ba ngày nữa là ngày đưa dâu, hỉ thiếp đã phát ra, sính lễ Tạ gia đã đưa đến, hồi môn Lâm gia cũng đã niêm phong hơn phân nửa. Hôn sự của y và Tạ Hoài Cẩn không phải chuyện mới định trong ngày một ngày hai, mà là lời hứa từ khi hai người còn nhỏ. Lúc ấy Tạ gia chưa giàu đến ngày nay, Lâm gia cũng chưa vững vàng như hiện tại, hai nhà từng nương tựa qua một đoạn khó khăn, trưởng bối giao tình sâu nặng, hôn ước này là thể diện của cả hai phủ. Một ca nhi trước ngày đại hôn ba ngày lại nói muốn hủy hôn, không chỉ đánh vào mặt Tạ gia, mà còn chặt đứt đường lui của chính y.
Nhưng Lâm Thanh Từ đã chết một lần trong Tạ gia.
Y từng vì thể diện, vì lễ pháp, vì hai chữ “đã gả” mà chịu đựng hết năm này qua năm khác. Kiếp trước mỗi lần y muốn hỏi người kia vì sao chán ghét mình, lời vừa đến miệng đã bị nỗi sợ mất mặt và chút tự tôn cuối cùng ép trở về. Y không muốn để người ngoài biết mình đau đến thế nào, không muốn để Lâm gia biết ca nhi đẹp nhất Thanh Châu sau khi gả đi lại sống không bằng một hạ nhân được sủng trong hậu viện. Kết quả y càng nhẫn, người đời càng cười; y càng giữ thể diện, những kẻ kia càng đạp lên thể diện của y.
“Mẫu thân, con biết.” Lâm Thanh Từ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ lên nhưng giọng nói vẫn cố giữ bình tĩnh. “Con biết hôn kỳ đã gần, cũng biết nếu lúc này hủy hôn, Lâm gia sẽ bị người ta nghị luận. Nhưng con thật sự không muốn gả cho Tạ Hoài Cẩn nữa. Xin mẫu thân thương con một lần, cầu phụ thân nghĩ cách nói với Tạ gia. Dù sau này không ai cầu cưới con nữa, dù con ở lại Lâm gia cả đời, con cũng nhận.”
Lâm phu nhân nhìn y rất lâu. Bà nuôi đứa con này từ nhỏ, sao có thể không biết Lâm Thanh Từ là người thế nào. Y nhìn qua mềm mại, giống một cành hoa lê được nuôi trong màn lụa, nhưng thật ra tính tình rất biết chừng mực. Từ nhỏ đến lớn, y chưa từng dùng nước mắt để đòi thứ không nên đòi. Cầm kỳ thi họa, lễ nghi quản gia, dùng hương phối sắc, đối đáp xã giao, mỗi thứ y đều học rất tốt. Người ngoài chỉ thấy y là ca nhi đẹp nhất Thanh Châu, thấy y mặc áo gấm, đeo ngọc bội, cười lên như ánh trăng rơi xuống hồ xuân, lại không biết để có được dáng vẻ khiến người ta ngưỡng mộ ấy, y đã trải qua bao nhiêu ngày ngồi thẳng lưng trước án sách, bao nhiêu lần luyện đàn đến đầu ngón tay đỏ lên cũng không kêu đau.
Một công tử như vậy, trước nay chưa từng khiến mẫu thân khó xử.
Càng như thế, Lâm phu nhân càng không thể xem lời hôm nay là một câu hờn dỗi trước ngày xuất giá.
Bà dịu giọng hỏi: “Có phải con nghe được lời không hay nào bên ngoài không? Hay là Tạ đại thiếu gia làm chuyện gì khiến con tủi thân? Con nói với mẫu thân, mẫu thân nhất định thay con làm chủ.”
Lâm Thanh Từ hơi hé môi, nhưng cuối cùng không nói được gì. Y có thể nói thế nào? Nói mình từng gả cho Tạ Hoài Cẩn một đời, nói người kia đêm tân hôn khinh miệt y, sau đó nạp hết ca nhi này đến ca nhi khác vào hậu viện, khiến y trở thành trò cười của Thanh Châu? Nói Tạ phụ Tạ mẫu lần lượt bệnh nặng, nói Xuân Đào bị bán đi, nói y chết trong biển lửa, trước khi chết chỉ muốn kiếp sau đừng bao giờ gặp lại Tạ Hoài Cẩn nữa?
Những chuyện ấy quá hoang đường. Nếu y nói ra, mẫu thân chỉ càng cho rằng y bị ác mộng dọa đến hồ đồ.
“Không có lời đồn gì cả.” Y cúi mắt, giọng nhỏ đi. “Cũng không phải Tạ đại thiếu gia làm gì. Chỉ là… con sợ.”
Lâm phu nhân nghe hai chữ ấy, lòng lập tức mềm xuống. Bà đưa tay vuốt tóc y, than nhẹ: “Ca nhi trước ngày xuất giá có ai không sợ? Năm đó mẫu thân gả cho phụ thân con, đêm trước cũng sợ đến khóc một trận. Con từ nhỏ được nuôi trong phủ, chưa từng rời mẫu thân lâu như vậy, bỗng nhiên phải đến một nhà khác làm thiếu phu lang, đương nhiên sẽ bất an. Nhưng Thanh Từ, Tạ gia không phải nhà xa lạ. Tạ phu nhân là người ôn hòa, Tạ lão gia cũng trọng lễ. Tạ đại thiếu gia tuổi còn trẻ đã là tú tài, sau này nếu chăm chỉ học hành thi lên, tiền đồ chưa chắc kém ai. Quan trọng hơn, hôn sự này là do hai nhà chúng ta nhìn nhau nhiều năm mới định. Nếu thật sự có chỗ không ổn, mẫu thân sao nỡ đẩy con vào?”
Lâm Thanh Từ nhắm mắt. Chính vì kiếp trước mọi người đều nói Tạ gia rất tốt, Tạ Hoài Cẩn rất tốt, hôn sự này rất tốt, y mới mang một lòng mong đợi bước lên kiệu hoa. Nhưng đợi y lại không phải vị thiếu gia ôn hòa trong ký ức, mà là ánh mắt lạnh lẽo như dao cứa vào xương. Y không biết vì sao người ấy lại thay đổi, cũng không biết sau khi rơi hồ Tạ Hoài Cẩn đã gặp chuyện gì, y chỉ biết nếu kiếp này lại gả, y rất có thể lại đi vào con đường cũ.
“Nhưng nếu con thật sự sống không tốt thì sao?” Lâm Thanh Từ hỏi rất khẽ. “Nếu hắn không thích con thì sao? Nếu hắn cảm thấy con quá mềm yếu, quá không giống dáng vẻ hắn muốn thì sao? Nếu sau này hắn nạp người khác vào phủ, để con một mình đối mặt với cả hậu viện, mẫu thân còn có thể ngày ngày đến Tạ gia đón con về không?”
Lâm phu nhân ngẩn ra. Những lời này sắc nhọn hơn dáng vẻ thường ngày của Lâm Thanh Từ rất nhiều, như thể không phải một ca nhi chưa xuất giá đang lo xa, mà là người đã thật sự bị cuộc đời mài đến rướm máu. Bà đang định nói gì, ngoài cửa đã truyền đến tiếng ho nhẹ của Lâm lão gia.
Xuân Đào vội hành lễ, rèm trúc được vén lên. Lâm lão gia bước vào, trên người còn mặc thường phục trong thư phòng, sắc mặt nghiêm hơn ngày thường. Hiển nhiên ông đã nghe được vài câu cuối. Lâm Thanh Từ thấy phụ thân, thân thể vô thức căng lên, rồi vẫn cúi đầu gọi một tiếng: “Phụ thân.”
Lâm lão gia không lập tức trách mắng. Ông đứng cách giường vài bước nhìn y, ánh mắt vừa nghiêm vừa phức tạp. Đứa con ca nhi này là thể diện của Lâm gia. Từ nhỏ Lâm Thanh Từ đã thông minh, học đàn học thơ đều nhanh, đánh cờ với huynh trưởng cũng chưa chắc thua, tranh thủy mặc từng được tiên sinh trong thành khen có linh khí. Ca nhi nhà khác học lễ nghi thường chỉ cầu không sai, còn y lại có thể học đến mức khiến người nhìn thấy liền biết đây là công tử được dạy dỗ cẩn thận. Chính vì thế, Lâm gia mới càng xem trọng hôn sự này. Một ca nhi như Lâm Thanh Từ, nếu không gả vào nhà có gia phong đoan chính, há chẳng phải uổng phí bao năm nuôi dạy?
“Con muốn hủy hôn?” Lâm lão gia hỏi.
Lâm Thanh Từ nắm chặt chăn: “Vâng.”
“Lý do.”
Lâm Thanh Từ im lặng. Lâm phu nhân muốn thay y nói vài câu, nhưng Lâm lão gia giơ tay ngăn lại, ánh mắt vẫn đặt trên người y. Trong phòng yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng nước trà nguội dần trong chén. Một lát sau, Lâm Thanh Từ mới khàn giọng đáp: “Con không muốn gả cho Tạ Hoài Cẩn.”
Lâm lão gia cau mày: “Tạ đại thiếu gia phẩm hạnh không tốt?”
“Không phải.”
“Tạ gia bạc đãi Lâm gia?”
“Không phải.”
“Hắn có thông phòng, ngoại thất, hay từng nói lời khinh bạc con?”
Lâm Thanh Từ hơi run lên. Kiếp này chưa có. Tất cả những chuyện y sợ đều chưa xảy ra, cho nên y không có chứng cứ, không có lý do đủ để đặt trước mặt phụ thân. Hôn ước cổ đại không phải trò trẻ con, y không thể chỉ dựa vào một câu “con đã chết một lần” để buộc hai nhà hủy bỏ mọi thứ.
Thấy y không đáp, giọng Lâm lão gia trầm xuống: “Thanh Từ, phụ thân thương con, nhưng thương con không có nghĩa là để con tùy hứng hủy hoại cả đời mình. Ba ngày nữa là đại hôn, lúc này con nói không gả, người ngoài sẽ nghĩ thế nào? Họ sẽ nói Tạ gia có lỗi, nói Lâm gia thất tín, cũng sẽ nói con ỷ vào dung mạo và tài danh mà khinh người. Con là ca nhi, lời đồn một khi truyền ra, sau này dù ở lại Lâm gia cũng không còn ngày yên ổn.”
Lâm Thanh Từ cắn môi đến trắng bệch.
Lâm phu nhân không đành lòng, nhẹ giọng nói: “Lão gia, Thanh Từ chỉ là sợ quá thôi. Nó chưa từng rời nhà, lại đúng lúc Tạ đại thiếu gia vừa rơi hồ bệnh một trận, trong lòng khó tránh khỏi bất an. Ông đừng dọa nó.”
Lâm lão gia thở dài một hơi, thần sắc dịu xuống đôi chút: “Ta không dọa nó. Thanh Từ, phụ thân chỉ muốn con hiểu, hôn sự này không thể hủy chỉ vì một cơn sợ hãi. Nếu Tạ gia thật sự làm chuyện có lỗi, dù phải đắc tội cả Thanh Châu, phụ thân cũng sẽ đòi công đạo cho con. Nhưng hiện tại Tạ gia không sai, Tạ Hoài Cẩn cũng không sai. Hắn là tú tài trẻ tuổi, lại là đại thiếu gia duy nhất của Tạ gia, lần này rơi hồ tỉnh lại, Tạ lão gia còn sai người truyền lời rằng hôn lễ mọi thứ vẫn theo lễ, tuyệt không để Lâm gia chịu thiệt. Một nhà như vậy, con bảo phụ thân lấy lý do gì đến cửa từ hôn?”
Lâm Thanh Từ chậm rãi buông mắt.
Y biết phụ thân nói không sai. Chính vì không sai, y mới không đường để lui.
Lâm phu nhân nắm tay y, dịu giọng dỗ: “Mấy ngày này con đừng nghĩ nhiều nữa. Nếu con thật sự sợ, mẫu thân sẽ chuẩn bị thêm người đi theo con. Xuân Đào, Thu Nguyệt đều để con mang sang. Hồi môn cũng sẽ thêm vài cửa tiệm, sau này con ở Tạ gia có bạc trong tay, có người của mình, không ai dám xem nhẹ con. Còn chuyện phu thê… Tạ đại thiếu gia là người đọc sách, lại từ nhỏ được Tạ gia dạy lễ. Nếu con mới gả qua chưa quen, cứ từ từ nói với hắn, đừng tự dọa mình.”
Lâm Thanh Từ nghe vậy, lòng lại chua xót đến khó chịu. Kiếp trước y cũng mang Xuân Đào và Thu Nguyệt sang, cũng có hồi môn, cũng từng tin người đọc sách sẽ hiểu lễ. Nhưng khi một hán tử đã chán ghét y, khi cả hậu viện đều muốn kéo y xuống, những thứ ấy chẳng khác gì giấy mỏng gặp mưa, thoạt nhìn còn nguyên vẹn, thật ra chỉ cần chạm nhẹ đã rách nát.
Nhưng y không thể nói.
Cuối cùng, Lâm Thanh Từ chỉ gật đầu rất khẽ: “Con biết rồi.”
Lâm phu nhân thấy y như vậy, trong lòng vừa thương vừa bất an. Bà kéo y vào lòng, vỗ nhẹ lưng y như khi y còn nhỏ: “Thanh Từ, mẫu thân biết con sợ. Nhưng con phải nhớ, con không phải ca nhi không nơi nương tựa. Con là công tử Lâm gia, là người được mẫu thân tự tay dạy ra. Con biết đàn, biết cờ, biết thơ họa, biết xem sổ sách, biết quản hạ nhân, biết đối đáp lễ nghi. Con đẹp, nhưng con không chỉ có đẹp. Sau khi gả sang đó, nếu Tạ gia tốt với con, con dùng lòng thật mà đáp. Nếu có ai dám xem nhẹ con, con cũng đừng chỉ biết nhẫn. Sau lưng con còn có Lâm gia.”
Những lời ấy rơi vào tai Lâm Thanh Từ như một chiếc kim nhỏ châm vào nơi mềm nhất. Kiếp trước, nếu y sớm hiểu rằng mình không chỉ là một ca nhi bị phu quân ghét bỏ, có lẽ y đã không lặng lẽ cúi đầu đến cuối cùng. Nhưng khi ấy ánh mắt chán ghét của người kia quá nặng, nặng đến mức khiến y tự nghi ngờ chính mình. Người đời từng ngưỡng mộ y bao nhiêu, sau đó cười nhạo y bấy nhiêu. Dung mạo, tài học, lễ nghi, mọi thứ từng khiến y được nâng niu đều biến thành chứng cứ để người ta nói hắn không giữ nổi lòng phu quân.
Lâm Thanh Từ tựa vào lòng mẫu thân, không khóc ra tiếng. Nhưng bên trong lồng ngực, thứ vừa sống lại cùng y đã lạnh xuống từng chút.
Nếu hôn sự không thể hủy, vậy kiếp này y sẽ không giao lòng mình ra nữa.
Ở Tạ phủ, Tạ Hoài Cẩn cũng vừa uống xong chén thuốc đắng.
Tạ mẫu ngồi bên cạnh nhìn hắn, từ lúc đại phu bắt mạch xong đến giờ vẫn chưa yên tâm. Tạ phụ đứng trước cửa sổ, tay chắp sau lưng, sắc mặt nhìn qua nghiêm khắc, nhưng đã mấy lần quay đầu xem sắc mặt con trai. Trong phòng đặt lò than nhỏ, trên bàn còn để sách vở Tạ Hoài Cẩn thường dùng. Hắn đã là tú tài, vốn đang chuẩn bị tiếp tục học để sau này thi Hương, nhưng lần rơi hồ này khiến cả nhà sợ đến hồn bay phách tán, ngay cả Tạ phụ cũng không còn tâm trạng nhắc chuyện công khóa.
Tạ Hoài Cẩn đặt chén thuốc xuống, giọng vẫn hơi khàn: “Phụ thân, mẫu thân, con không sao. Đại phu đã nói chỉ cần nghỉ ngơi hai ngày, sẽ không làm chậm hôn lễ.”
Tạ mẫu cau mày: “Đến lúc này rồi con còn nghĩ đến hôn lễ? Thân thể quan trọng hơn. Nếu con còn khó chịu, chúng ta có thể thương lượng với Lâm gia lùi lại vài ngày.”
“Không thể lùi.” Tạ Hoài Cẩn gần như lập tức nói.
Tạ phụ và Tạ mẫu đều nhìn hắn. Tạ Hoài Cẩn nhận ra mình quá gấp, liền hạ mắt che đi cảm xúc trong đáy lòng. Hắn không thể nói Lâm Thanh Từ cũng có thể đã trở về, càng không thể nói nếu hôn lễ lùi lại, y sẽ có thêm thời gian tìm cách hủy hôn. Hắn biết mình không có tư cách trách y. Nếu kiếp này Lâm Thanh Từ thật sự nhớ rõ tất cả, dù y muốn trốn khỏi hắn cũng là chuyện nên làm. Nhưng chỉ cần còn một cơ hội, hắn vẫn muốn đứng trước mặt y bằng thân phận Tạ Hoài Cẩn thật sự, nói với y rằng kiếp này hắn sẽ không để y chịu khổ.
“Lâm gia đã chuẩn bị xong, hỉ thiếp cũng phát ra rồi. Lúc này Tạ gia chủ động lùi hôn, người ngoài khó tránh khỏi suy đoán lung tung, sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Lâm công tử.” Tạ Hoài Cẩn nói chậm rãi, từng chữ đều ổn định trở lại. “Con chỉ rơi hồ một lần, không phải bệnh nặng không dậy nổi. Nếu vì chút phong hàn của con mà khiến Lâm công tử bị người ta nghị luận, đó mới là Tạ gia thất lễ.”
Tạ mẫu nghe hắn nhắc đến Lâm Thanh Từ như vậy, ánh mắt mềm đi vài phần. Bà vốn rất thích vị công tử Lâm gia kia. Lâm Thanh Từ dung mạo đẹp, tính tình lại đoan trang, cầm kỳ thi họa đều thông, trong các ca nhi Thanh Châu hiếm có ai sánh bằng. Quan trọng hơn, bà từng gặp y vài lần, biết y tuy mềm mại nhưng không phù phiếm, nói chuyện có chừng mực, ánh mắt trong sạch. Một ca nhi như vậy gả vào Tạ gia, bà chỉ sợ con trai mình chưa đủ tốt, nào nỡ để y chịu nửa phần ủy khuất.
“Con nghĩ được như vậy, mẫu thân cũng yên tâm.” Tạ mẫu thở dài. “Chỉ là sau khi thành thân, con phải đối xử với Thanh Từ cho tốt. Nó là công tử được Lâm gia nâng trong tay, nhưng gả đến Tạ gia rồi chính là người nhà chúng ta. Con đừng học mấy thiếu gia bên ngoài, chưa đứng vững công danh đã nghĩ đến chuyện hậu viện rối ren. Mẫu thân nói trước, Tạ gia chúng ta không có thói nạp người lung tung làm nhục chính thất.”
Tạ Hoài Cẩn nghe đến hai chữ hậu viện, bàn tay đặt trên đầu gối âm thầm siết chặt.
Kiếp trước, chính dưới gương mặt hắn, kẻ kia đã đem hậu viện Tạ gia biến thành nơi khiến Lâm Thanh Từ bị vạn người cười nhạo. Những ca nhi ăn mặc thô giản, lời nói sắc nhọn kia từng dựa vào sự sủng ái của kẻ đó mà chế giễu Lâm Thanh Từ mềm yếu, nói y chỉ biết đeo ngọc mặc lụa, không có nửa phần thú vị. Khi đó Tạ Hoài Cẩn đứng bên cạnh, nhìn Lâm Thanh Từ lặng lẽ đặt chén trà xuống, đầu ngón tay giấu trong tay áo run rất nhẹ. Chỉ một cái run ấy, hắn nhớ đến tận bây giờ.
Hắn ngẩng đầu nhìn mẫu thân, giọng rất thấp nhưng chắc chắn: “Mẫu thân yên tâm. Đời này con chỉ có một phu lang, cũng chỉ cần một mình Thanh Từ.”
Tạ mẫu sửng sốt, sau đó vừa vui vừa ngượng thay hắn: “Đứa nhỏ này, còn chưa thành thân đã nói thẳng như vậy.”
Tạ phụ hừ nhẹ một tiếng, nhưng sắc mặt cũng dịu hơn: “Nói được thì phải làm được. Con đã là tú tài, sau khi thành thân càng phải thu tâm. Đường thi cử không dễ đi, Tạ gia tuy có gia nghiệp nhưng không thể chỉ dựa vào tiền bạc. Sĩ nông công thương, thương hộ dù có giàu cũng thấp hơn người có công danh một bậc. Con nếu thật sự muốn bảo vệ gia đình, bảo vệ phu lang tương lai của mình, thì phải đọc sách cho đàng hoàng, thi lên cho đàng hoàng.”
Tạ Hoài Cẩn đứng dậy, trịnh trọng hành lễ với phụ thân: “Con ghi nhớ. Sau khi thành thân, con sẽ tiếp tục ôn thi, không phụ kỳ vọng của phụ thân, cũng không để Thanh Từ vì con mà bị người ngoài xem nhẹ.”
Tạ phụ nhìn hắn thật lâu. Không biết có phải vì vừa đi qua một trận sinh tử hay không, ông luôn cảm thấy đứa con trước mặt bỗng trầm ổn hơn rất nhiều. Trước kia Tạ Hoài Cẩn cũng thông minh, cũng hiểu lễ, nhưng trên người vẫn có vài phần thong dong của thiếu gia được nuôi trong nhà giàu. Còn hiện tại, ánh mắt hắn như bị mài qua bởi chuyện gì rất nặng, bình tĩnh đến mức khiến người làm phụ thân vừa yên tâm vừa đau lòng.
Tạ mẫu sợ hắn mệt, vội bảo hắn ngồi xuống. Tạ Hoài Cẩn lại nhìn sang bà, nhẹ giọng nói: “Mẫu thân, ngày mai có thể thay con đưa một phần lễ sang Lâm phủ không?”
Tạ mẫu hỏi: “Con muốn đưa gì?”
Tạ Hoài Cẩn im lặng một lát. Hắn biết Lâm Thanh Từ thích hương, thích ngọc, thích những vật tinh xảo đẹp đẽ. Kiếp trước y từng có một hộp hương hợp hoan do mẫu thân chuẩn bị trước đại hôn, nhưng sau đó bị một ca nhi trong hậu viện cố ý làm đổ, mùi hương thanh nhã ấy trộn với bùn đất, trở thành một chuyện nhỏ không ai để ý. Hắn muốn đưa cho y thật nhiều thứ, muốn đem tất cả những gì y từng mất bù lại, nhưng bây giờ chưa thành thân, hắn không thể quá đường đột khiến y sợ hơn.
“Không cần quý trọng quá mức.” Hắn nói. “Chỉ cần một hộp hương an thần, thêm một miếng ngọc bình an. Nói là con sau khi rơi hồ mới biết thân thể đáng quý, mong Lâm công tử mấy ngày này cũng ngủ yên, đừng vì hôn lễ mà mệt mỏi.”
Tạ mẫu nghe vậy, cười khẽ: “Cuối cùng cũng biết đau lòng người ta rồi.”
Tạ Hoài Cẩn không đáp, chỉ rũ mắt nhìn ngón tay mình. Kiếp trước hắn dùng đôi tay hư vô ôm Lâm Thanh Từ vô số lần đều không thể chạm vào. Kiếp này, ngay cả một hộp hương đưa sang trước hôn lễ, hắn cũng phải cân nhắc từng chữ, sợ vội quá khiến y bất an, sợ chậm quá lại không kịp nói với y rằng hắn không còn là người trong cơn ác mộng kia.
Màn đêm dần buông xuống Thanh Châu.
Lâm Thanh Từ ngồi trước án sách trong phòng, trước mặt đặt một cây đàn cổ. Đây là cây đàn mẫu thân tặng y năm mười bốn tuổi, mặt đàn dùng gỗ ngô đồng lâu năm, dây đàn trong mà ấm. Kiếp trước sau khi gả vào Tạ gia, y từng đánh đàn trong đêm dài vắng lặng, nhưng người kia chưa từng dừng chân nghe một khúc. Về sau trong hậu viện có ca nhi chê tiếng đàn của y quá mềm, nói thứ âm luật công tử khuê các này chỉ hợp để dỗ người già ngủ, chẳng có nửa phần khí khái. Từ đó y rất ít chạm vào đàn nữa.
Bây giờ đầu ngón tay đặt lên dây đàn, Lâm Thanh Từ lại không gảy xuống.
Thu Nguyệt đứng bên cạnh khẽ hỏi: “Công tử, người muốn luyện khúc nào? Phu nhân nói ngày mai còn có nữ tiên sinh đến xem lại lễ nghi xuất giá, nếu người mệt thì nghỉ sớm cũng được.”
Lâm Thanh Từ nhìn bóng mình mờ mờ trên thân đàn, hồi lâu mới đáp: “Không luyện nữa.”
Y từng học cầm kỳ thi họa, từng nghĩ một đời của mình có thể giống như lời mẫu thân dạy, dù ở nơi nào cũng giữ được thanh quý trong lòng. Nhưng kiếp trước, tất cả tài học ấy không cứu được y. Một khi phu quân chán ghét, mọi ưu điểm đều thành trò cười; một khi hậu viện rối loạn, lễ nghi chỉ khiến người ta cảm thấy y dễ bắt nạt hơn.
Y đứng dậy, đi đến trước cửa sổ. Hoa lê trong sân bị gió đêm thổi rơi lác đác, trắng như tuyết mỏng. Lâm Thanh Từ đưa tay chạm vào khung cửa, thấp giọng hỏi: “Xuân Đào, phụ thân mẫu thân đã nghỉ chưa?”
Xuân Đào đáp: “Bẩm công tử, phu nhân còn đang kiểm tra hồi môn, lão gia ở thư phòng.”
Lâm Thanh Từ khép mắt. Hôm nay y đã thử rồi. Hôn sự này không thể hủy.
Vậy y chỉ còn một con đường.
Ba ngày sau, y vẫn sẽ gả vào Tạ gia. Nhưng kiếp này, y sẽ không còn là Lâm Thanh Từ ngốc nghếch ôm lòng ái mộ bước vào phòng tân hôn nữa. Y sẽ mang theo Xuân Đào, Thu Nguyệt, mang theo hồi môn của mình, mang theo những gì mẫu thân từng dạy. Nếu Tạ Hoài Cẩn lại chán ghét y, y sẽ không cầu xin, không chất vấn, càng không để mình bị ép đến mức chết trong một trận hỏa hoạn mà không ai hay biết.
Y có thể mềm mại, có thể yêu cái đẹp, có thể mặc áo lụa, đeo ngọc bội, dùng hương thanh nhã và nói năng nhỏ nhẹ. Nhưng mềm mại không có nghĩa là mặc người giẫm đạp.
Đêm ấy, Tạ phủ và Lâm phủ đều sáng đèn rất muộn.
Mà ở thôn Hứa gia ngoài thành Thanh Châu, trong một gian nhà đất thấp bé, một người đàn ông trẻ tuổi bỗng bật dậy từ chiếc giường tre cũ nát. Hắn thở hổn hển, nhìn vách đất loang lổ, nhìn mái nhà thấp đến mức như sắp sập xuống, rồi cúi đầu nhìn đôi tay thô ráp đầy vết chai của mình. Trong đầu hắn còn sót lại ký ức hỗn loạn của một nông phu tên Hứa Đình Sơn, nghèo rớt mồng tơi, phụ mẫu mất sớm, chỉ còn vài mẫu ruộng cằn và một căn nhà rách.
Một lúc lâu sau, hắn mới nghiến răng bật ra một câu: “Sao lại thế này?”
Vì sao hắn lại thành một nông dân nghèo?
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua ruộng hoang, lạnh đến thấu xương. Hứa Đình Sơn nhìn căn nhà rách nát trước mặt, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, cuối cùng cười lạnh một tiếng. Nghèo thì sao? Hắn là người hiện đại, còn sợ không sống nổi ở cái nơi cổ hủ này à? Một đám cổ nhân chỉ biết lễ pháp với sĩ nông công thương, chẳng qua là chưa thấy bản lĩnh thật sự mà thôi.
Hắn siết chặt nắm tay, trong mắt dần hiện lên thứ ánh sáng tham lam mà chính hắn cũng không nhận ra.
Nếu ông trời đã cho hắn đến đây, vậy sớm muộn gì hắn cũng phải sống thành người đứng trên đầu thiên hạ này.
(Hết chương 2)
Bình luận 💬 0