Chương 20: Thiếu Phu Lang Thẩm Người
Sáng hôm sau, Lâm Thanh Từ tỉnh lại trong vòng tay Tạ Hoài Cẩn.
Màn giường buông thấp, trong phòng vẫn còn mùi thuốc nhạt và hơi nước ấm. Đêm qua sau khi mọi thứ lắng xuống, Tạ mẫu sai người âm thầm mời đại phu tâm phúc từ cửa sau vào bắt mạch. Đại phu không dám nhiều lời, chỉ kê thuốc thanh nhiệt giải dư độc cho Tạ Hoài Cẩn, lại kê thêm một thang thuốc dưỡng thân cho Lâm Thanh Từ, dặn nghỉ ngơi hai ngày, tránh đi lại nhiều. Tạ Hoài Cẩn nghe xong, cả đêm gần như không ngủ. Hắn ôm y, thỉnh thoảng sờ trán y, thỉnh thoảng chỉnh chăn, động tác nhẹ đến mức sợ chỉ một hơi thở nặng cũng làm y tỉnh.
Lâm Thanh Từ mở mắt, thấy hắn vẫn đang nhìn mình.
Ánh mắt ấy đỏ vì thức trắng, nhưng không chỉ có áy náy. Bên trong còn có lo lắng, thương tiếc, và một thứ tình cảm sâu nặng đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu. Lâm Thanh Từ nhớ đến đêm qua, mặt hơi nóng lên, thân thể cũng theo đó căng nhẹ. Y quả thật còn khó chịu, eo và chân đều mỏi, nơi bị mở ra lần đầu vẫn đau âm ỉ. Nhưng khi cơn ngượng và đau qua đi, thứ còn lại trong lòng y không phải sợ hãi như y từng tưởng.
Y vẫn nằm trong lòng hắn.
Điều này khiến chính Lâm Thanh Từ cũng ngẩn ra.
Tạ Hoài Cẩn lập tức nhận ra y tỉnh, bàn tay đặt sau lưng y khẽ dừng: “Có đau không?”
Lâm Thanh Từ nghe giọng hắn khàn khàn, biết hắn đã nhịn cả đêm không hỏi nhiều lần. Y im lặng một lát, rồi khẽ đáp: “Có một chút.”
Tạ Hoài Cẩn mím môi, ánh mắt lập tức trầm xuống. Lâm Thanh Từ nhìn thấy hắn lại muốn nói gì đó, bèn đưa tay che lên môi hắn trước. Động tác ấy rất nhẹ, nhưng đủ khiến Tạ Hoài Cẩn cứng người.
“Đừng nói xin lỗi nữa.” Lâm Thanh Từ nói. “Đêm qua ta tự mình bước vào. Ta biết chàng bị thuốc hại, cũng biết chàng đã nhịn đến mức nào. Chuyện này không phải chàng làm sai, càng không phải ta bị ép. Nếu chàng cứ nhận lỗi mãi, chẳng phải biến lựa chọn của ta thành chuyện đáng thương sao?”
Tạ Hoài Cẩn nhìn y rất lâu.
Trong lòng hắn có quá nhiều điều muốn nói. Hắn đau vì đêm đầu tiên của bọn họ không đủ trọn vẹn như hắn từng mong, đau vì Lâm Thanh Từ phải đối diện sợ hãi trong hoàn cảnh như vậy, càng đau vì chính thân thể hắn bị kẻ khác dùng làm công cụ tính kế. Nhưng Lâm Thanh Từ nói đúng. Nếu hắn chỉ mãi cúi đầu xin lỗi, chính là phủ nhận dũng khí của y, phủ nhận sự chủ động mà y đã trao cho hắn.
Hắn chậm rãi nắm lấy tay y, đặt xuống bên môi hôn nhẹ.
“Được.” Hắn khàn giọng nói. “Ta không nói nữa. Nhưng hôm nay em phải nghỉ ngơi, chuyện Tố Hương để ta…”
“Không.” Lâm Thanh Từ ngắt lời hắn.
Tạ Hoài Cẩn khựng lại.
Lâm Thanh Từ nhìn hắn, dù sắc mặt còn nhợt nhạt vì mệt, ánh mắt lại rất rõ ràng: “Tố Hương là nha hoàn trong Thanh Nghi viện. Nàng mượn danh ta bưng trà cho chàng, động tay trong thư phòng của ta và chàng. Đây là chuyện hậu viện, phải để ta xử lý.”
Tạ Hoài Cẩn cau mày: “Nhưng thân thể em…”
“Ta không ra sân dưới nắng thẩm nàng.” Lâm Thanh Từ nói. “Ta sẽ ngồi trong sảnh. Có Chu ma ma, Xuân Đào, Thu Nguyệt ở đó, mẫu thân cũng ở ngoài viện. Chàng có thể ở bên cạnh, nhưng không được thay ta hỏi hết.”
Tạ Hoài Cẩn nhìn y, ánh mắt vừa lo vừa mềm. Sau đêm qua, hắn thật sự chỉ muốn giấu y trong chăn nghỉ ngơi, không để bất kỳ chuyện dơ bẩn nào chạm đến y nữa. Nhưng hắn cũng hiểu, nếu hắn thay y xử lý Tố Hương, người trong viện sẽ càng nhớ rằng đại thiếu gia nổi giận vì bị tính kế, mà không nhớ rằng thiếu phu lang mới là chủ của Thanh Nghi viện. Lâm Thanh Từ không muốn chỉ được bảo vệ sau lưng hắn. Y muốn đứng ở vị trí của mình.
Đó là điều hắn nên tôn trọng.
“Được.” Tạ Hoài Cẩn nói. “Ta ở bên cạnh em. Em hỏi, ta nghe. Nếu em mệt, lập tức dừng.”
Lâm Thanh Từ khẽ gật đầu.
Sau khi rửa mặt thay áo, Tạ Hoài Cẩn tự tay đỡ Lâm Thanh Từ dậy. Y mặc áo màu trắng ngà, bên ngoài khoác áo mỏng xanh nhạt, tóc chỉ buộc gọn, không cài nhiều trang sức. Sắc mặt y còn hơi tái, nhưng khi bước ra khỏi phòng chính, lưng vẫn thẳng. Xuân Đào nhìn thấy y, hốc mắt đỏ lên, vội cúi đầu giấu đi. Tạ mẫu đã ngồi trong gian ngoài từ sớm, thấy hai người đi ra, ánh mắt dừng trên sắc mặt Lâm Thanh Từ, vừa đau lòng vừa tức giận.
“Thanh Từ, con thật sự muốn tự thẩm?” Tạ mẫu hỏi.
Lâm Thanh Từ hành lễ rất nhẹ, được Tạ Hoài Cẩn đỡ ngay khi vừa cúi người. Y không cố chấp làm đủ lễ, chỉ ngồi xuống ghế mềm Chu ma ma chuẩn bị, rồi đáp: “Mẫu thân, Thanh Nghi viện là viện của con. Nếu hôm nay con không hỏi, về sau người dưới sẽ nghĩ chỉ cần nhắm vào đại thiếu gia, thiếu phu lang sẽ không có quyền lên tiếng.”
Tạ mẫu nhìn y một lát, cuối cùng gật đầu. “Được. Mẫu thân ở đây. Con cứ hỏi.”
Không bao lâu sau, Tố Hương bị đưa vào.
Nàng đã bị giữ cả đêm, tóc hơi rối, sắc mặt trắng bệch. Nhưng khi bước vào gian ngoài, nàng vẫn cố ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Hoài Cẩn trước. Ánh mắt ấy vừa sợ vừa mang chút hy vọng cuối cùng, như thể chỉ cần Tạ Hoài Cẩn mềm lòng một chút, nàng vẫn còn đường sống khác. Tạ Hoài Cẩn ngồi bên cạnh Lâm Thanh Từ, ánh mắt lạnh đến mức nàng vừa chạm vào đã run lên.
Lâm Thanh Từ thấy hết.
Tố Hương run rẩy quỳ xuống đất: “Thiếu phu lang tha mạng, nô tỳ oan uổng. Nô tỳ chỉ bưng trà theo phân phó, không biết vì sao đại thiếu gia lại…”
“Ta chưa hỏi, ngươi đã kêu oan.” Lâm Thanh Từ ngắt lời. “Xem ra trong lòng ngươi biết mình phạm chuyện gì.”
Tố Hương nghẹn lại.
Lâm Thanh Từ nhìn sang Thanh Mặc: “Đồ vật tìm được ở đâu, nói rõ.”
Thanh Mặc lập tức bước lên, đặt một túi giấy nhỏ và hộp hương trước mặt mọi người. “Bẩm thiếu phu lang, sau khi đại thiếu gia khóa cửa, tiểu nhân giữ Tố Hương lại, sau đó cùng Thu Nguyệt kiểm tra phòng nàng ở. Trong hộp trang điểm của nàng có túi thuốc bột này, giấu dưới lớp phấn. Hộp hương này là loại nàng định thay vào lò trong thư phòng. Đại phu đêm qua đã xem qua, nói thuốc bột trong trà và hương đều có tính thúc tình, dùng riêng phát chậm, dùng cùng nhau sẽ mạnh hơn.”
Tố Hương lập tức dập đầu: “Không phải của nô tỳ! Là có người hại nô tỳ! Thiếu phu lang minh giám, nô tỳ chỉ là nha hoàn nhị đẳng, sao dám có gan làm chuyện như vậy?”
Lâm Thanh Từ không nhìn nàng ngay, mà hỏi Thu Nguyệt: “Sổ ra vào phòng bếp nhỏ hôm qua đâu?”
Thu Nguyệt dâng sổ lên: “Đã tra. Hôm qua trước giờ Ngọ, người đến lấy trà cho thư phòng vốn phải là tiểu tư A Lâm. Nhưng Tố Hương nói thiếu phu lang trước khi ra cửa từng dặn nàng để ý trà nước của đại thiếu gia, nên tự nhận việc. A Lâm có hỏi Xuân Đào tỷ tỷ không, nàng nói Xuân Đào đang theo thiếu phu lang ra ngoài, không nên vì chút việc nhỏ làm phiền.”
Lâm Thanh Từ gật đầu, lại hỏi: “Hương trong thư phòng ai quản?”
Chu ma ma đáp: “Bẩm thiếu phu lang, từ trước đến nay do Thu Nguyệt giữ chìa hộp hương, nhưng hôm qua trong hộp để sẵn ba viên hương thường dùng. Tố Hương phụ trách quét dọn gian ngoài, có cơ hội chạm vào. Sáng nay lão nô đã kiểm lại, thiếu một viên hương cũ, thêm một viên hương lạ.”
Từng câu từng câu rơi xuống, mặt Tố Hương càng trắng. Nàng vẫn dập đầu, miệng lặp lại mình bị hại, nhưng giọng đã yếu đi rất nhiều. Lâm Thanh Từ nhìn nàng, trong đầu không khỏi nhớ đến kiếp trước. Khi ấy mỗi kẻ vào hậu viện Tạ gia đều có lý do riêng. Có người nói bị ép, có người nói ngưỡng mộ, có người nói chỉ muốn một nơi nương tựa. Nhưng cuối cùng, những lý do ấy đều biến thành dao cắt lên người y.
Kiếp này, y sẽ không để dao ấy đâm xuống nữa.
“Ngươi nói bị hại.” Lâm Thanh Từ nói. “Vậy ai hại ngươi? Vì sao hại ngươi? Thuốc ở trong hộp phấn của ngươi, hương lạ do ngươi mang đến thư phòng, trà cũng do ngươi tự giành việc bưng vào. Ngươi có chứng cứ nào chứng minh mình vô tội?”
Tố Hương run rẩy ngẩng đầu, nước mắt rơi đầy mặt: “Thiếu phu lang, nô tỳ… nô tỳ chỉ là nhất thời hồ đồ. Nô tỳ không muốn hại đại thiếu gia, nô tỳ chỉ là ngưỡng mộ đại thiếu gia. Nô tỳ nghĩ nếu có thể hầu hạ đại thiếu gia một lần, dù làm thông phòng cũng cam nguyện. Thiếu phu lang là ca nhi thế gia cao quý, được đại thiếu gia nâng niu trong tay, cần gì để ý một nha hoàn thấp hèn như nô tỳ? Nô tỳ sẽ không tranh với thiếu phu lang, chỉ cầu có một nơi dung thân…”
Trong phòng lập tức lạnh xuống.
Tạ mẫu giận đến tay đặt trên tay vịn siết chặt. Tạ Hoài Cẩn kế bên Lâm Thanh Từ càng như phủ một tầng sương lạnh, nhưng hắn không mở miệng. Hắn đã hứa để Lâm Thanh Từ xử lý, vậy lúc này sẽ không giành lời của y. Chỉ là ánh mắt hắn nhìn Tố Hương đã không khác gì nhìn một vật chết.
Lâm Thanh Từ lại rất bình tĩnh.
Y từng nghe những lời này quá nhiều. Không tranh, không cầu danh phận, chỉ muốn hầu hạ. Nhưng một khi thật sự bước vào cửa, nào có ai không tranh? Tranh ánh mắt, tranh đêm ngủ lại, tranh một câu nói, tranh quyền trong viện, tranh đến cuối cùng đem danh phận chính phu lang của y giẫm thành bùn. Tố Hương không hề vô tội. Nàng biết rõ hắn đã thành thân, biết rõ Thanh Nghi viện có chủ, vẫn mượn danh y hạ thuốc. Cái gọi là ngưỡng mộ chỉ là tham vọng được bọc bằng nước mắt.
“Ngươi nói không tranh với ta.” Lâm Thanh Từ nhẹ giọng. “Nhưng ngươi dùng danh nghĩa của ta bưng trà cho phu quân ta, dùng hương bẩn trong thư phòng của ta, muốn trong lúc hắn không tỉnh táo buộc hắn chạm vào ngươi. Nếu chuyện thành, người ngoài sẽ nói gì? Nói đại thiếu gia Tạ gia tân hôn chưa lâu đã thu nha hoàn trong viện phu lang. Nói thiếu phu lang không giữ được người. Nói Tạ gia hậu viện vừa yên đã loạn. Đây là không tranh của ngươi sao?”
Tố Hương run lên, cắn môi không nói được.
Lâm Thanh Từ tiếp tục: “Ngươi không chỉ muốn một nơi dung thân. Ngươi muốn dùng thanh danh của đại thiếu gia, thể diện của Tạ gia, và tôn nghiêm của ta để đổi cho mình một đường lên cao. Ngươi gọi đó là ngưỡng mộ, nhưng ta chỉ thấy hèn hạ.”
Từng chữ không cao giọng, nhưng rõ ràng đến mức cả phòng lặng ngắt.
Tạ Hoài Cẩn nhìn Lâm Thanh Từ ngồi trước mặt, trái tim như bị thứ gì nắm lấy. Y vẫn còn mệt, sắc mặt vẫn nhợt nhạt, nhưng ánh mắt lúc này không còn là ánh mắt của người bị tổn thương chỉ biết lùi lại. Y đang dùng thân phận thiếu phu lang của Thanh Nghi viện, dùng lễ nghi và lý lẽ, xé toạc sự giả vờ đáng thương của Tố Hương. Đây là Lâm Thanh Từ vốn nên có: mềm mại, thanh nhã, nhưng không hề yếu đuối.
Tố Hương bị nói đến mặt xám như tro. Nhưng nàng vẫn không cam, bỗng quay sang Tạ Hoài Cẩn khóc lóc: “Đại thiếu gia! Nô tỳ thật lòng ngưỡng mộ người. Nô tỳ không cầu danh phận cao, chỉ cần được ở bên cạnh người hầu hạ bút mực. Thiếu phu lang rộng lượng như vậy, vì sao không thể dung một người…”
“Câm miệng.” Tạ Hoài Cẩn cuối cùng lên tiếng.
Giọng hắn rất thấp, nhưng Tố Hương lập tức im bặt.
Tạ Hoài Cẩn vẫn ngồi cạnh Lâm Thanh Từ, bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay y như một sự chống đỡ lặng thầm. “Ngươi không xứng nhắc hai chữ rộng lượng trước mặt phu lang ta. Ta đời này chỉ có một phu lang, không cần thông phòng, không cần nha hoàn hầu giường, càng không cần kẻ dùng thuốc nói chuyện ngưỡng mộ.”
Tố Hương ngã ngồi xuống đất.
Tạ Hoài Cẩn không nhìn nàng nữa, cúi đầu hỏi Lâm Thanh Từ: “Em xử lý thế nào, ta đều nghe.”
Câu này không phải giao gánh nặng cho y, mà là thừa nhận quyền của y. Tất cả hạ nhân trong phòng đều nghe rõ. Tạ mẫu cũng không nói thêm, chỉ chờ Lâm Thanh Từ quyết định.
Lâm Thanh Từ ngồi thẳng người. Thân thể y vẫn khó chịu, nhưng giọng không hề run: “Tố Hương tự ý dùng thuốc cấm, mượn danh chủ tử, mưu hại đại thiếu gia, làm loạn Thanh Nghi viện. Theo gia quy, đánh hai mươi trượng, bán ra khỏi phủ. Nhưng chuyện này liên quan đến thuốc bẩn, không thể để nàng bị bán đến nơi có thể dùng miệng lưỡi hủy thanh danh Tạ gia. Mẫu thân, con muốn đưa nàng đến nha môn, lấy tội dùng dược mưu hại chủ gia mà xử.”
Tố Hương hét lên: “Không! Thiếu phu lang tha mạng! Nếu đưa đến nha môn, đời nô tỳ sẽ hủy!”
Lâm Thanh Từ nhìn nàng: “Khi ngươi hạ thuốc, có từng nghĩ nếu chuyện thành, đời của ta sẽ bị ngươi hủy không?”
Tố Hương nghẹn lại, nước mắt rơi đầy mặt.
Lâm Thanh Từ không mềm lòng. “Thanh Mặc, giữ lại chén trà, hương lạ, thuốc bột, lời khai của A Lâm và người phòng bếp. Chu ma ma, ghi lại toàn bộ chuyện hôm qua và hôm nay, để mẫu thân xem qua rồi giao cho phụ thân. Chuyện đưa nha môn do chính viện xử lý, nhưng quyết định xử phạt trong Thanh Nghi viện là ta định.”
Thanh Mặc lập tức đáp: “Vâng, thiếu phu lang.”
Chu ma ma cũng cúi đầu: “Lão nô nhớ kỹ.”
Tạ mẫu nhìn Lâm Thanh Từ, trong mắt vừa thương vừa tự hào. “Cứ làm theo lời Thanh Từ. Người như vậy nếu chỉ bán đi, về sau chưa chắc không hại nhà khác. Đưa nha môn là đúng.”
Tố Hương bị kéo ra ngoài trong tiếng khóc tuyệt vọng. Lâm Thanh Từ ngồi yên trên ghế, đến khi tiếng nàng xa hẳn mới chậm rãi thả lỏng tay. Đầu ngón tay y đã lạnh toát, lưng cũng rịn một lớp mồ hôi mỏng. Tạ Hoài Cẩn lập tức cúi người, một tay đỡ vai y, một tay đặt dưới cánh tay y.
“Mệt rồi?” Hắn hỏi.
Lâm Thanh Từ khẽ gật đầu. “Một chút.”
Tạ mẫu lập tức nói: “Đưa Thanh Từ vào nghỉ đi. Việc còn lại để ta và phụ thân con xử lý. Thanh Từ hôm nay đã làm đủ rồi.”
Tạ Hoài Cẩn không hỏi thêm, trực tiếp đỡ Lâm Thanh Từ đứng dậy. Trước mặt hạ nhân, hắn vẫn giữ chừng mực, chỉ để y mượn lực mình. Nhưng vừa vào đến phòng trong, hắn lập tức bế y lên rất cẩn thận. Lâm Thanh Từ giật mình, theo bản năng ôm lấy cổ hắn.
“Tạ Hoài Cẩn…”
“Không có người ngoài.” Hắn nói khẽ. “Em đi nhiều sẽ đau.”
Mặt Lâm Thanh Từ lập tức nóng lên, nhưng không phản bác. Tạ Hoài Cẩn đặt y xuống giường, kéo chăn phủ qua chân y, rồi ngồi bên cạnh nhìn sắc mặt y. Lâm Thanh Từ bị hắn nhìn đến bất đắc dĩ, đưa tay chạm nhẹ mu bàn tay hắn.
“Ta xử lý có nặng quá không?” Y hỏi.
“Không nặng.” Tạ Hoài Cẩn đáp ngay. “Nàng dùng thuốc hại người, nếu chỉ bán đi mới là quá nhẹ. Em xử lý rất đúng.”
Lâm Thanh Từ khẽ thở ra. Vừa rồi trước mặt mọi người y có thể bình tĩnh, nhưng sau khi trở về phòng, thân thể mệt mỏi và ký ức cũ cùng lúc tràn lên, khiến y vẫn không khỏi hoài nghi mình có quá lạnh lùng không. Tạ Hoài Cẩn nhìn ra, kéo tay y đặt vào lòng bàn tay mình.
“Thanh Từ, em không cần vì không mềm lòng với người hại mình mà tự trách.” Hắn nói. “Dịu dàng của em rất quý, không nên lãng phí cho kẻ muốn giẫm lên em.”
Lâm Thanh Từ nhìn hắn, trong lòng chậm rãi yên xuống. Một lúc lâu sau, y mới nói: “Đêm qua ta sợ. Hôm nay thẩm nàng, ta cũng sợ. Nhưng ta không muốn lùi nữa.”
“Ta biết.” Tạ Hoài Cẩn cúi đầu hôn lên tay y. “Em đã làm rất tốt.”
“Không phải chỉ ta.” Lâm Thanh Từ nói. “Là chúng ta.”
Tạ Hoài Cẩn hơi ngẩn ra.
Lâm Thanh Từ nhìn hắn, giọng còn mệt nhưng rất rõ: “Nếu đêm qua chàng không tự khóa cửa, nếu hôm nay chàng không đứng sau ta, ta chưa chắc có thể bình tĩnh như vậy. Tạ Hoài Cẩn, ta xử lý hậu viện, chàng giữ ranh giới của mình. Đây không phải một người bảo vệ một người, là chúng ta cùng giữ Thanh Nghi viện.”
Tạ Hoài Cẩn cảm thấy lồng ngực nóng lên.
Mấy tháng trước, Lâm Thanh Từ còn không dám tin hắn. Một tháng trước, y vẫn hỏi hắn nếu người khác không giống y thì sao. Đến hôm nay, y nói “chúng ta cùng giữ Thanh Nghi viện”. Không phải hắn hèn mọn cầu y tin, cũng không phải y bị động né trong lòng hắn. Họ cuối cùng bắt đầu đứng cùng một phía, bằng tư thế ngang hàng của phu phu.
Tạ Hoài Cẩn cúi người, nhẹ nhàng ôm lấy y.
“Ừm.” Hắn khàn giọng. “Là chúng ta.”
Lâm Thanh Từ tựa vào vai hắn, lần này chủ động vòng tay qua lưng hắn. Thân thể y còn mệt, nhưng trong lòng lại không nặng như sáng sớm. Đêm qua không hoàn mỹ, hôm nay cũng không dễ dàng. Nhưng những chuyện ấy không khiến họ xa nhau, trái lại đẩy họ đến gần hơn. Y đã thấy Tạ Hoài Cẩn trong lúc nguy hiểm vẫn giữ mình vì y, cũng để Tạ Hoài Cẩn thấy y không chỉ cần được che chở, mà có thể cùng hắn xử lý bùn đất dưới chân.
Một lát sau, Lâm Thanh Từ khẽ gọi: “Phu quân.”
Tạ Hoài Cẩn cứng đờ.
Đây là lần đầu tiên sau khi thành thân, y không vì lễ, không vì trước mặt người ngoài, mà ở trong phòng riêng gọi hắn như vậy.
Lâm Thanh Từ gọi xong cũng đỏ mặt, nhưng không đổi lời. Y chỉ vùi mặt vào vai hắn, giọng thấp hơn: “Em mệt.”
Tạ Hoài Cẩn mắt đỏ lên, nhưng lần này hắn không để áy náy lấn át. Hắn chỉ ôm y nằm xuống, kéo chăn phủ kín, rồi nằm bên cạnh ôm y vào lòng như mọi đêm trước. Khác là lần này, giữa họ đã có một tầng thân mật mới, không chỉ ở thân thể, mà còn ở lòng tin vừa được đặt xuống rõ ràng hơn.
“Ngủ đi.” Hắn hôn nhẹ lên tóc y. “Phu quân ở đây.”
Lâm Thanh Từ nhắm mắt. Khóe môi y rất khẽ cong lên, mệt mỏi nhưng yên ổn.
Ngoài phòng, Tạ mẫu đang sai người niêm phong chứng cứ, Thanh Mặc dẫn tiểu tư canh chặt Tố Hương, Tạ phụ cũng đã nhận được tin. Cơn sóng bẩn trong Thanh Nghi viện chưa hoàn toàn qua đi, nhưng gốc rễ đã bị nhổ lên trước ánh sáng. Không còn che giấu, không còn nhẫn nhịn, không còn để kẻ hại người dùng nước mắt đổi đường sống.
Trong phòng, Lâm Thanh Từ ngủ dần trong vòng tay Tạ Hoài Cẩn.
Lần này, y không phải người được cứu khỏi một cơn ác mộng.
Y là người cùng hắn đóng lại cánh cửa dẫn về ác mộng ấy.
(Hết chương 20)
Bình luận 💬 0