Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

DỰC HẠ TRẦM THANH

Chương 31: Đừng Thay Ta Quyết Định

Chương 1: Dưới tán cây hòe năm ấy Chương 2: Người Quan Trọng Nhất Chương 3: Mùa Hạ Năm Mười Lăm Tuổi Chương 4: Cơn Sóng Đầu Tiên Chương 5: Cảm Giác Kỳ Lạ Chương 6: Người Trong Lòng Chương 7: Người Không Thể Thay Thế Chương 8: Người Được Bảo Vệ Chương 9: Chỉ Vì Là Huynh Chương 10: Người Mà Hắn Không Thể Mất Chương 11: Nghịch Lân Chương 12: Không đổi Chương 13: Khoảng cách Chương 14: Người Ngốc Nhất Chương 15: Cảm Giác Không Giống Trước Đây Chương 16: Người Muốn Gặp Nhất Chương 17: Không Giấu Được Nữa Chương 18: Người Đầu Tiên Nhìn Ra Chương 19: Bí Mật Dưới Ánh Hoàng Hôn Chương 20: Được Thiên Vị Chương 21: Một Ngày Không Tới Chương 22: Ngày Kia Chương 23: Tiểu Đệ Chương 24: Hóa Ra Đệ Đã Biết Chương 25: Người Đẩy Ra Trước Chương 26: Một Bức Tường Chương 27: Ba Ngày Chương 28: Mưa Ngoài Cổng Thành Chương 29: Năm Năm Không Đợi Chương 30: Người Cũ Trước Cửa Chương 31: Đừng Thay Ta Quyết Định Chương 32: Những Bức Thư Không Gửi Chương 33: Một Phong Thư Được Hỏi Trước Chương 34: Chữ Thanh Chương 35: Đứng Bên Cạnh Chương 36: Hỏi Trước Chương 37: Một Đoạn Đường Được Chọn Chương 38: Có Thể Ôm Đệ Không Chương 39: Danh Chính Ngôn Thuận Chương 40: Một Ván Cờ Trong Dương Phủ
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 31: Đừng Thay Ta Quyết Định

Hộp quà từ Giang Nam cuối cùng vẫn không vào được Dương phủ.

Sáng hôm sau, Trần quản sự tự mình mang hộp gỗ dài đứng trước cổng Dương gia. Ông không dám dùng danh nghĩa Niệm Thanh Minh, cũng không dám nói quá nhiều, chỉ nói đây là chút lễ vật Lục Thiên Dạ mang về từ Giang Nam, không đáng giá bao nhiêu, xin Dương tam công tử nhận lấy. Người gác cổng Dương gia nghe xong vẻ mặt khó xử, mời ông chờ một lát rồi vào trong truyền lời. Trần quản sự đứng dưới gốc hòe, nhìn cánh cửa Dương gia khép hờ trước mặt, trong lòng bỗng nhớ năm xưa chỉ cần ông ôm một gói điểm tâm tới, Dương Tiểu Thanh đã có thể cười chạy ra hỏi có phải Thiên Dạ ca ca đưa cho mình không.

Bây giờ, qua gần nửa canh giờ, người ra gặp ông không phải Dương Tiểu Thanh.

Là Dương Minh Viễn.

Năm năm không gặp, Dương Minh Viễn cao hơn, trầm hơn, khí thế cũng nặng hơn xưa. Chỉ là ánh mắt nhìn người Lục phủ vẫn chẳng khách khí hơn chút nào. Hắn bước tới trước cổng, nhìn hộp gỗ trong tay Trần quản sự, khóe môi hơi nhếch lên, nhưng không có chút ý cười.

“Trần quản sự, Lục công tử nhà ông mới về đã vội tặng lễ, thật khiến Dương gia chúng ta thụ sủng nhược kinh.”

Trần quản sự biết vị nhị công tử này trong lòng còn oán, đành cúi đầu khách khí.

“Dương nhị công tử nói quá lời. Chủ tử nhà lão nô chỉ là từ Giang Nam mang về vài món đồ nhỏ, nhớ Dương tam công tử có lẽ dùng được, tuyệt không có ý gì khác.”

“Không có ý gì khác?” Dương Minh Viễn liếc hộp gỗ một cái. “Vậy thì càng không cần nhận. Dương gia chúng ta tuy không phải đại phú đại quý như Niệm Thanh Minh, nhưng vài món đồ nhỏ vẫn mua nổi.”

Trần quản sự nghẹn lại.

Dương Minh Viễn nói không sai, nhưng lời này nghe vào tai lại đau. Năm năm trước, Lục Thiên Dạ nói không muốn Dương Tiểu Thanh chờ, bảo mọi chuyện năm ấy chỉ là thiếu niên hồ đồ. Năm năm sau, hắn trở về, mang theo lễ vật, mang theo áy náy, lại muốn đặt những thứ này trước mặt người từng bị hắn làm tổn thương. Nếu đổi lại là Trần quản sự, ông cũng không biết nên nhận bằng tâm tình gì.

Ông thấp giọng nói:

“Dương nhị công tử, chủ tử nhà lão nô không muốn ép Dương tam công tử nhận. Nếu Dương tam công tử không thích, lão nô lập tức mang về. Chỉ là trong đó có một chiếc nghiên mực đá suối Nam Lĩnh, nghe nói Dương tam công tử gần đây thường giúp Dương đại công tử xem thư từ cửa hàng, chủ tử nhà lão nô mới…”

“Trần quản sự.”

Một giọng nói rất nhẹ vang lên sau cánh cửa.

Trần quản sự lập tức ngẩng đầu.

Dương Tiểu Thanh bước ra từ trong phủ. Hôm nay y mặc trường bào màu trắng ngà, bên ngoài khoác áo mỏng màu xanh nhạt, tóc vấn gọn bằng trâm ngọc giản dị. Vẻ mặt y ôn hòa, không giận dữ, cũng không xa cách đến mức thất lễ. Nhưng chính sự ôn hòa ấy lại khiến Trần quản sự không khỏi cúi đầu sâu hơn. Ông từng thấy Dương Tiểu Thanh tuổi mười lăm trong thư phòng Lục phủ, ôm bánh hạch đào, mắt sáng rực gọi “Thiên Dạ ca ca”. Người trước mặt vẫn là y, nhưng lại như đã cách một đời.

Dương Tiểu Thanh dừng bên cạnh Dương Minh Viễn, ánh mắt rơi xuống hộp gỗ trong tay Trần quản sự.

“Ý tốt của Lục công tử, ta xin nhận trong lòng. Nhưng đồ thì không cần.”

Trần quản sự khẽ gọi:

“Dương công tử…”

Dương Tiểu Thanh mỉm cười rất nhẹ.

“Trần quản sự, xin ngài chuyển lời giúp ta. Giang Nam xa xôi, Lục công tử mang đồ về không dễ, nên giữ lại tặng trưởng bối trong nhà. Ta ở Trường An nhiều năm, muốn dùng gì đều có thể tự mua, không cần làm phiền người khác nhớ thay.”

Câu nói ấy không nặng.

Nhưng từng chữ đều vạch ranh giới rất rõ.

Không cần người khác nhớ thay.

Dương Minh Viễn nghe xong, lửa giận trong lòng bỗng lắng xuống một chút. Trước kia hắn luôn lo Dương Tiểu Thanh vừa gặp Lục Thiên Dạ sẽ mềm lòng. Nhưng giờ nhìn tiểu đệ đứng ở đây, lễ phép từ chối quà của người kia, hắn lại chẳng thấy vui vẻ như tưởng tượng. Bởi sự bình tĩnh của Dương Tiểu Thanh không phải tự nhiên mà có, mà là bị năm năm đau lòng mài ra.

Trần quản sự cúi đầu thật thấp.

“Lão nô hiểu. Lão nô sẽ chuyển lời.”

Dương Tiểu Thanh gật đầu.

“Làm phiền Trần quản sự.”

Nói xong, y không nhìn hộp quà nữa, xoay người trở vào phủ. Dương Minh Viễn đứng lại nhìn Trần quản sự một lát, cuối cùng cũng không làm khó ông thêm, chỉ lạnh nhạt nói:

“Trần quản sự, Dương gia không phải không biết lễ. Nếu sau này Lục gia hoặc Niệm Thanh Minh có chuyện sinh ý cần bàn, cứ theo quy củ đưa bái thiếp. Còn những việc riêng như thế này, tốt nhất đừng có lần sau.”

Trần quản sự khẽ thở dài.

“Lão nô nhớ rồi.”

Khi ông ôm hộp gỗ trở về Lục phủ, Lục Thiên Dạ đang đứng dưới hiên thư phòng nhìn sang tường Dương gia. Thấy hộp quà còn nguyên trong tay Trần quản sự, hắn không hề bất ngờ, chỉ im lặng rất lâu. Lá hòe bên ngoài rơi xuống nền đá, gió thu lùa qua tay áo hắn, khiến bóng dáng cao lớn ấy càng thêm cô độc.

Trần quản sự bước tới, thấp giọng nói lại từng câu của Dương Tiểu Thanh.

Lục Thiên Dạ nghe đến câu “không cần làm phiền người khác nhớ thay”, đầu ngón tay khẽ co lại. Một lúc lâu sau, hắn mới đưa tay nhận lấy hộp gỗ. Chiếc hộp không nặng, nhưng khi đặt vào tay hắn lại như chứa đầy toàn bộ năm năm không thể gửi đi.

“Y nói đúng.”

Trần quản sự nhìn hắn.

“Chủ tử…”

“Đồ mang về cất vào kho.” Lục Thiên Dạ khàn giọng nói. “Sau này không được tự ý đưa gì sang Dương phủ nữa.”

Trần quản sự cúi đầu.

“Vâng.”

Lục Thiên Dạ quay người vào thư phòng. Trên bàn vẫn đặt hộp thư cũ hắn mang từ Giang Nam về. Bên trong có mấy chục phong thư chưa từng gửi, mỗi phong đều là một lần hắn nhớ Dương Tiểu Thanh đến không chịu nổi. Trước kia hắn không gửi vì sợ y chờ. Bây giờ hắn trở về rồi, lại phát hiện những bức thư ấy cũng không còn tư cách đưa ra. Năm năm trước hắn đã không cho Dương Tiểu Thanh được chọn. Năm năm sau, ít nhất chuyện nhận hay không nhận, nghe hay không nghe, tha thứ hay không tha thứ, hắn phải trả lại cho y.

---

Dương Tiểu Thanh không ở trong phủ quá lâu.

Sau khi từ chối hộp quà, y vẫn theo kế hoạch tới cửa hàng tơ lụa cùng Dương Minh Thành. Dương Minh Viễn vốn muốn đi theo, nhưng cửa hàng khác trong nhà có việc, cuối cùng chỉ có thể dặn người hầu đi cùng y cẩn thận. Dương Tiểu Thanh nghe nhị ca lải nhải một lúc, cuối cùng không nhịn được cười.

“Nhị ca, đệ đã hai mươi tuổi rồi.”

Dương Minh Viễn cau mày.

“Hai mươi tuổi thì sao? Trong mắt ta, đệ vẫn là đứa trẻ năm đó chạy trong mưa khiến cả nhà sợ chết khiếp.”

Nụ cười bên môi Dương Tiểu Thanh khựng rất nhẹ.

Dương Minh Viễn cũng nhận ra mình lỡ lời, sắc mặt lập tức khó coi. Nhưng Dương Tiểu Thanh chỉ cúi đầu chỉnh lại tay áo, rồi ngẩng lên như không có gì.

“Đệ sẽ cẩn thận.”

Dương Minh Viễn nhìn y lên xe, trong lòng nghẹn lại. Có đôi khi hắn tình nguyện Dương Tiểu Thanh mắng mình một câu không biết nói chuyện, còn hơn bình tĩnh bỏ qua như vậy. Nhưng thời gian quả thật đã thay đổi rất nhiều thứ. Tiểu đệ nhà hắn hiện tại biết cách không để người khác khó xử, cũng biết cách tự mình nuốt xuống những cảm xúc bị vô ý chạm vào.

Xe ngựa Dương gia đến cửa hàng tơ lụa lúc gần trưa.

Cửa hàng nằm trên phố Tây, là một trong những cửa hàng lâu năm nhất của Dương gia. Sau khi Lục gia và Dương gia tách thương lộ, nơi này từng bị ảnh hưởng một thời gian, nhưng dưới tay Dương Minh Thành đã dần ổn định. Dương Tiểu Thanh mấy năm gần đây thường đến đây giúp tiếp khách quen, chọn màu vải, ghi đơn hàng nhỏ. Y không giỏi tính toán lớn, nhưng có mắt thẩm mỹ tốt, lại kiên nhẫn nghe khách nói, vì vậy rất được mấy vị phu nhân tiểu thư trong thành yêu thích.

Hôm nay vừa vào cửa hàng, chưởng quỹ đã vội bước ra.

“Đại công tử, tam công tử, có vị khách từ Giang Nam tới, nói muốn đặt một lô gấm lớn. Nhưng giá ép xuống quá thấp, lão nô không dám tự quyết.”

Dương Minh Thành cau mày.

“Người đâu?”

“Đang chờ ở nhã gian phía sau.”

Dương Tiểu Thanh nghe hai chữ Giang Nam, ánh mắt hơi động, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường. Dương Minh Thành nhìn y một cái, thấp giọng nói:

“Đệ ngồi ngoài trước, đại ca vào xem.”

Dương Tiểu Thanh lắc đầu.

“Đệ đi cùng đại ca. Nếu là chuyện màu gấm và mẫu vải, đệ có thể nghe một chút.”

Dương Minh Thành suy nghĩ rồi gật đầu.

Hai người vào nhã gian. Bên trong ngồi một nam tử trung niên mặc áo gấm màu nâu, bên cạnh có hai tùy tùng. Người nọ tự xưng họ Hồ, là quản sự một hiệu buôn Giang Nam, muốn đặt gấm để đưa lên phía Bắc. Lời nói ban đầu còn khách khí, nhưng sau vài câu đã lộ ý ép giá. Hắn nói gần đây Niệm Thanh Minh mở đường mới, gấm Giang Nam vào Trường An nhiều hơn trước, giá vải trong thành sớm muộn cũng giảm. Dương gia nếu không chịu nhân lúc này nhường giá, e rằng sau này sẽ mất khách.

Dương Minh Thành nghe xong, sắc mặt vẫn ôn hòa, nhưng ánh mắt đã lạnh đi.

“Hồ quản sự nói vậy là muốn mua gấm của Dương gia, hay muốn thay Niệm Thanh Minh dạy Dương gia làm ăn?”

Hồ quản sự cười.

“Dương đại công tử đừng hiểu lầm. Hồ mỗ chỉ nói theo tình thế. Ai không biết hiện tại đường hàng phía Nam do Niệm Thanh Minh nắm giữ, Lục gia chủ lại vừa trở về Trường An. Dương gia và Lục gia vốn có giao tình cũ, nếu dựa vào quan hệ ấy lấy giá tốt từ Giang Nam thì mọi chuyện dễ nói. Nhưng nếu Dương gia muốn tự đứng riêng, chỉ sợ giá này không còn đẹp như trước.”

Lời này vừa rơi xuống, không khí trong nhã gian lập tức trầm xuống.

Dương Tiểu Thanh rũ mắt nhìn chén trà trước mặt.

Mấy năm qua y đã nghe rất nhiều kiểu lời nói. Có khen, có dò xét, có thương hại, có cười nhạo rất kín. Nhưng kiểu lời này y vẫn nhận ra được. Hồ quản sự không hẳn là người của Triệu Minh Châu, cũng chưa chắc có ác ý lớn, chỉ là thấy Lục Thiên Dạ vừa trở về, muốn dùng quan hệ cũ giữa hai nhà ép Dương gia nhường một bước. Trước kia là lời đồn ép họ cách xa, bây giờ lại là lợi ích muốn kéo họ lại gần. Người đời quả nhiên rất biết thuận gió bẻ lái.

Dương Minh Thành đặt chén trà xuống.

“Hồ quản sự, giá của Dương gia nhiều năm qua đều theo chất vải mà định. Nếu ngài thành tâm muốn mua, chúng ta có thể bàn. Nếu ngài đến để nhắc giao tình Lục gia, vậy e rằng đi nhầm cửa rồi.”

Hồ quản sự cười khẽ.

“Dương đại công tử cần gì nói tuyệt tình như vậy. Ta nghe nói sáng nay người của Lục phủ còn sang Dương gia tặng lễ. Hai nhà nếu thật sự không còn qua lại, vì sao Lục gia chủ vừa về đã nhớ tới Dương tam công tử?”

Dương Tiểu Thanh chậm rãi ngẩng đầu.

Dương Minh Thành sắc mặt lập tức lạnh xuống.

“Hồ quản sự.”

Dương Tiểu Thanh nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, âm thanh không lớn nhưng đủ khiến tất cả nhìn về phía y. Y vẫn ngồi rất ngay ngắn, dáng vẻ ôn hòa, không có chút tức giận rõ ràng. Nhưng khi y mở miệng, giọng lại bình tĩnh đến mức khiến người đối diện không thể tiếp tục cười cợt.

“Hồ quản sự, nếu ngài tới bàn gấm vóc, Dương gia hoan nghênh. Nếu ngài tới nghe chuyện trong hậu viện hai phủ, e rằng ngoài phố có nhiều trà lâu thích hợp với ngài hơn.”

Hồ quản sự hơi sững.

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, tiếp tục nói:

“Về phần giá cả, đại ca ta đã nói rất rõ. Dương gia bán gấm bằng tay nghề, bằng chữ tín, không bán bằng giao tình cũ với bất kỳ ai. Ngài cảm thấy giá cao, có thể không mua. Nhưng nếu muốn dùng tên Lục gia để ép Dương gia hạ giá, vậy xin thứ lỗi, đơn này chúng ta không tiếp.”

Hồ quản sự không ngờ vị tam công tử nhìn ôn hòa này lại nói thẳng như vậy, nhất thời sắc mặt hơi khó coi.

“Dương tam công tử nói vậy không sợ đắc tội người Giang Nam sao?”

Dương Tiểu Thanh mỉm cười.

“Dương gia làm ăn nhiều năm, nếu vì không chịu bán rẻ một lô gấm mà đắc tội toàn bộ người Giang Nam, vậy người Giang Nam cũng quá hẹp hòi rồi.”

Dương Minh Thành suýt bật cười, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

Hồ quản sự bị nghẹn đến mặt lúc đỏ lúc trắng. Hắn vốn tưởng Dương gia sau mấy năm bị lời đồn bào mòn sẽ kiêng kỵ nhất chuyện Lục gia, chỉ cần nhắc vài câu là có thể khiến họ lùi. Không ngờ Dương Tiểu Thanh nhìn mềm mỏng, lời ra lại không để lại khe hở cho người khác chen vào.

Đúng lúc này, bên ngoài nhã gian vang lên tiếng bước chân.

Chưởng quỹ vén rèm bước vào, vẻ mặt khó xử.

“Đại công tử, tam công tử, Lục công tử tới.”

Dương Tiểu Thanh khựng lại rất nhẹ.

Dương Minh Thành cau mày.

Hồ quản sự nghe vậy lại lập tức thay đổi sắc mặt. Hắn đứng dậy, nụ cười trên mặt lập tức ân cần hơn nhiều.

“Lục gia chủ cũng tới? Thật đúng là khéo.”

Không lâu sau, Lục Thiên Dạ bước vào nhã gian.

Hắn không mặc đồ quá phô trương, chỉ là trường bào màu huyền đen, thắt lưng ngọc, nhưng vừa xuất hiện, cả gian phòng như bị ép xuống một tầng khí thế vô hình. Ánh mắt hắn trước tiên rơi trên người Dương Tiểu Thanh. Chỉ một thoáng, rất nhanh đã thu lại, giống như sợ ánh nhìn của mình khiến y khó chịu.

Dương Minh Thành đứng dậy trước.

“Lục công tử.”

Lục Thiên Dạ đáp lễ.

“Dương đại công tử.”

Dương Tiểu Thanh cũng đứng dậy, cúi đầu theo lễ.

“Lục công tử.”

Lục Thiên Dạ nghe ba chữ ấy, cổ họng khẽ nghẹn, nhưng không biểu hiện ra ngoài. Hắn nhìn Hồ quản sự, ánh mắt lập tức lạnh hơn.

“Hồ quản sự.”

Hồ quản sự vội cười.

“Không ngờ Lục gia chủ cũng ở đây. Vừa hay Hồ mỗ đang bàn chuyện mua gấm với Dương gia, cũng nhắc tới Niệm Thanh Minh mấy câu. Nếu có gì không đúng, xin Lục gia chủ chỉ giáo.”

Lục Thiên Dạ nhìn hắn.

“Ngươi đại diện hiệu buôn nào?”

Hồ quản sự lập tức đáp.

“Hiệu buôn Vạn Hòa ở Giang Nam.”

Lục Thiên Dạ không đổi sắc mặt.

“Vạn Hòa tháng trước vừa xin dùng bến thuyền Nam Lĩnh của Niệm Thanh Minh, khế thư còn chưa ký. Hồ quản sự đã có thể thay Niệm Thanh Minh tới Trường An ép giá Dương gia, xem ra bến thuyền của ta nhỏ quá, không chứa nổi đại Phật như ngươi.”

Sắc mặt Hồ quản sự lập tức trắng đi.

“Lục gia chủ hiểu lầm! Hồ mỗ tuyệt không có ý thay Niệm Thanh Minh…”

“Không có ý thì tốt.” Lục Thiên Dạ ngắt lời hắn, giọng không cao nhưng lạnh đến tận xương. “Niệm Thanh Minh làm ăn theo quy củ. Ai dám mượn danh nghĩa của ta ép thương hộ khác, người đó sau này không cần bước lên bến thuyền của Niệm Thanh Minh nữa.”

Hồ quản sự lập tức đổ mồ hôi lạnh.

“Lục gia chủ, chuyện hôm nay là Hồ mỗ lỡ lời. Mong Lục gia chủ rộng lượng…”

Lục Thiên Dạ không nhìn hắn nữa.

“Xin lỗi Dương gia.”

Hồ quản sự cứng người.

Hắn nhìn Dương Minh Thành, lại nhìn Dương Tiểu Thanh, cuối cùng chỉ có thể cúi đầu.

“Dương đại công tử, Dương tam công tử, hôm nay là Hồ mỗ nói năng không thỏa đáng, xin hai vị thứ lỗi.”

Dương Minh Thành nhìn Dương Tiểu Thanh.

Dương Tiểu Thanh không lập tức đáp. Y nhìn Hồ quản sự một lát, rồi nói:

“Dương gia nhận lời xin lỗi. Nhưng đơn gấm này, chúng ta không làm.”

Hồ quản sự sắc mặt càng khó coi, nhưng trước mặt Lục Thiên Dạ, một chữ cũng không dám cãi. Hắn vội vàng cáo từ, gần như chạy khỏi nhã gian. Chưởng quỹ cũng thức thời lui ra, trong phòng chỉ còn Dương Minh Thành, Dương Tiểu Thanh và Lục Thiên Dạ.

Không khí bỗng yên tĩnh.

Dương Minh Thành nhìn hai người, cuối cùng nói:

“Ta ra ngoài xem chưởng quỹ xử lý sổ đặt hàng. Tiểu Thanh, nếu có việc thì gọi đại ca.”

Dương Tiểu Thanh gật đầu.

“Dạ.”

Dương Minh Thành rời khỏi nhã gian, rèm trúc nhẹ nhàng buông xuống. Trong phòng chỉ còn tiếng trà nóng trên bếp nhỏ sôi lăn tăn. Dương Tiểu Thanh ngồi xuống trước, nâng tay rót một chén trà mới, không đưa cho Lục Thiên Dạ, cũng không mời hắn ngồi. Lục Thiên Dạ đứng đó một lát, cuối cùng tự mình ngồi xuống đối diện y.

Dương Tiểu Thanh nhìn chén trà, mở miệng trước:

“Hôm nay đa tạ Lục công tử giải vây.”

Lục Thiên Dạ thấp giọng:

“Không phải giải vây. Chuyện này vốn do người kia mượn danh Niệm Thanh Minh gây ra, ta nên xử lý.”

“Dù vậy, Dương gia vẫn nhận ân tình này.”

Lục Thiên Dạ nhìn y.

“Ta không cần Dương gia nhận ân tình.”

Dương Tiểu Thanh cuối cùng ngẩng đầu.

“Vậy Lục công tử cần gì?”

Một câu rất nhẹ.

Lại khiến Lục Thiên Dạ im lặng rất lâu.

Hắn cần gì?

Cần y nhìn hắn thêm một chút. Cần y đừng gọi hắn là Lục công tử. Cần y hỏi một câu năm năm qua hắn sống thế nào. Cần y trách hắn, mắng hắn, thậm chí hận hắn cũng được, chỉ cần không bình tĩnh đến mức như đang đối diện một người ngoài. Nhưng những thứ ấy, hắn đều không có tư cách đòi.

“Ta chỉ không muốn người khác dùng tên của ta làm khó Dương gia.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn một lúc.

“Lục công tử.”

“Ừ.”

“Sau này nếu gặp chuyện tương tự, xin Lục công tử cứ xử lý phần liên quan đến Niệm Thanh Minh. Nhưng phần liên quan đến Dương gia, xin để Dương gia tự quyết.”

Lục Thiên Dạ siết chặt tay.

“Ta không có ý thay Dương gia quyết định.”

“Vậy hôm nay nếu Hồ quản sự không nhắc tới Niệm Thanh Minh, Lục công tử cũng sẽ bước vào sao?”

Lục Thiên Dạ không đáp.

Dương Tiểu Thanh nhìn phản ứng ấy, đã hiểu.

Y cúi mắt, giọng vẫn rất bình tĩnh:

“Lục công tử, năm năm trước huynh thay ta quyết định rất nhiều chuyện. Khi ấy huynh nói là bảo vệ ta. Bây giờ huynh trở về, nếu vẫn dùng cách đó, vậy giữa hiện tại và năm xưa có gì khác?”

Sắc mặt Lục Thiên Dạ trắng đi.

“Tiểu Thanh…”

Dương Tiểu Thanh ngắt lời hắn, nhưng giọng không nặng:

“Ta không nói Lục công tử có ác ý. Ta biết huynh muốn giúp. Hôm nay huynh xuất hiện, Hồ quản sự lập tức xin lỗi, chuyện cũng dễ giải quyết hơn rất nhiều. Nhưng Lục công tử, ta không còn là thiếu niên mười lăm tuổi bị người khác nói vài câu liền chỉ biết khóc nữa.”

Lục Thiên Dạ nhìn y, trong mắt có đau đớn rất sâu.

“Ta biết.”

“Không, huynh chưa biết.” Dương Tiểu Thanh nhẹ giọng nói. “Nếu huynh thật sự biết, sáng nay sẽ không sai Trần quản sự đưa quà sang Dương phủ, hôm nay cũng sẽ không đứng ngoài nghe một lúc rồi mới vào giải vây. Huynh vẫn đang dùng cách của huynh để đặt ta ở nơi an toàn hơn. Nhưng ta không cần huynh đặt nữa.”

Lục Thiên Dạ gần như không thở nổi.

Dương Tiểu Thanh không tức giận.

Chính vì không tức giận, từng câu mới càng rõ ràng.

Y không còn là thiếu niên năm xưa vừa khóc vừa hỏi hắn có thích mình không. Y đã học được cách nói ra ranh giới của mình bằng giọng bình tĩnh. Lục Thiên Dạ từng mong y trưởng thành, mong y không bị mình liên lụy, mong y có thể sống tốt. Bây giờ y thật sự trưởng thành rồi, hắn lại phát hiện sự trưởng thành ấy là bức tường cao nhất giữa hai người.

“Ta xin lỗi.”

Dương Tiểu Thanh im lặng một lát.

“Lục công tử không cần lúc nào cũng xin lỗi.”

Lục Thiên Dạ khàn giọng:

“Nhưng ta nợ đệ rất nhiều.”

“Ta biết.”

Một câu “ta biết” từ miệng Dương Tiểu Thanh nói ra, khiến Lục Thiên Dạ hơi ngẩn người. Năm đó hắn từng nói với y rất nhiều lần “ta biết”, biết y đau, biết y buồn, nhưng vẫn làm. Bây giờ đổi lại là y nói “ta biết”, giọng lại bình tĩnh như vậy.

Dương Tiểu Thanh tiếp tục nói:

“Chính vì biết, nên ta không muốn những món nợ ấy lại trở thành thứ kéo chúng ta về chỗ cũ. Lục công tử nợ ta hay không, đó là chuyện trong lòng huynh. Ta có muốn nhận lời xin lỗi ấy hay không, là chuyện của ta. Xin huynh đừng vì thấy mình nợ mà cứ thay ta sắp xếp.”

Lục Thiên Dạ chậm rãi rũ mắt.

“Được.”

Dương Tiểu Thanh khựng lại.

Hình như y không ngờ hắn đáp nhanh như vậy.

Lục Thiên Dạ ngẩng đầu nhìn y, đáy mắt vẫn đau, nhưng giọng rất rõ:

“Sau này nếu chuyện liên quan đến Dương gia, ta sẽ không tự tiện nhúng tay. Nếu cần dùng đến Niệm Thanh Minh, ta sẽ theo quy củ đưa bái thiếp. Nếu đệ không muốn gặp, ta sẽ không ép. Nếu đệ không nhận quà, ta sẽ không đưa nữa.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.

Lục Thiên Dạ dừng một chút, rồi nói tiếp:

“Năm năm trước, ta sai vì chưa từng hỏi đệ. Năm năm sau, ta sẽ học cách hỏi trước.”

Hốc mắt Dương Tiểu Thanh bỗng hơi nóng.

Không phải vì mềm lòng ngay.

Mà vì câu này đến muộn quá lâu.

Nếu năm năm trước, dưới gốc hòe hoặc ngoài cổng thành, Lục Thiên Dạ có thể nói với y như vậy, có phải tất cả đã khác không? Nhưng người đời không thể quay về năm cũ. Những câu đáng lẽ phải nói khi ấy, dù hôm nay được nói ra, cũng đã mất đi một phần sức cứu vãn.

Dương Tiểu Thanh cúi đầu uống một ngụm trà, dùng vị đắng nhạt để ép cảm xúc xuống.

“Vậy hôm nay, Lục công tử còn chuyện gì muốn nói không?”

Lục Thiên Dạ nhìn y rất lâu.

“Có.”

Dương Tiểu Thanh đặt chén xuống.

“Mời nói.”

Lục Thiên Dạ siết chặt tay, giọng khàn đi:

“Năm đó ở cổng thành, những lời ta nói đều là giả.”

Đầu ngón tay Dương Tiểu Thanh khựng lại.

Trong phòng yên tĩnh.

Lục Thiên Dạ nhìn sắc mặt y, vẫn tiếp tục nói, như thể nếu hôm nay không nói ra, hắn sẽ không còn cơ hội nữa.

“Ta nói không muốn đệ chờ là giả. Ta nói tình cảm thiếu niên là hồ đồ cũng là giả. Nụ hôn hôm hoàng hôn càng không phải nhất thời. Ta biết bây giờ nói những lời này đã quá muộn, cũng biết đệ có thể không cần nữa. Nhưng ta vẫn phải nói. Tiểu Thanh, năm đó ta thích đệ. Năm năm qua cũng chưa từng đổi.”

Chén trà trong tay Dương Tiểu Thanh khẽ nghiêng.

Nước trà sóng sánh suýt tràn ra ngoài.

Y đặt chén xuống rất chậm.

Lục Thiên Dạ nhìn y, trong lòng giống như bị treo lên lưỡi dao. Hắn không cầu y đáp lại, nhưng vẫn sợ nhìn thấy sự lạnh nhạt trong mắt y. Có những lời hắn chôn năm năm, mỗi đêm đều gặm nhấm hắn. Nhưng đối với Dương Tiểu Thanh, lời thật lòng đến muộn ấy chưa chắc là thuốc. Có thể chỉ là một lần xé lại vết sẹo.

Dương Tiểu Thanh im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tiếng nước trên bếp nhỏ sôi lên rồi lắng xuống.

Cuối cùng, y khẽ hỏi:

“Vì sao bây giờ mới nói?”

Lục Thiên Dạ hô hấp nghẹn lại.

Câu hỏi ấy không có tức giận.

Nhưng đau hơn tất cả trách móc.

“Bởi năm đó ta sợ.” Hắn nói rất thấp. “Sợ không bảo vệ được đệ, sợ Dương gia bị kéo xuống nước, sợ Triệu Minh Châu dùng đệ uy hiếp ta. Ta tự cho mình đúng, nghĩ chỉ cần đẩy đệ ra xa, đệ sẽ bình an. Ta không nghĩ đến đệ sẽ đau đến mức nào, hoặc nói đúng hơn, ta biết nhưng vẫn làm.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.

“Vậy bây giờ không sợ nữa sao?”

“Sợ.”

Dương Tiểu Thanh hơi ngẩn ra.

Lục Thiên Dạ nhìn y, đáy mắt có một sự thẳng thắn gần như đau đớn:

“Ta vẫn sợ. Sợ đệ không tha thứ, sợ đệ không cần ta, sợ ta vừa tới gần đã khiến đệ nhớ lại chuyện cũ. Nhưng lần này, ta không muốn vì sợ mà lại thay đệ quyết định.”

Dương Tiểu Thanh chậm rãi rũ mắt.

Trái tim y rất loạn.

Năm năm qua, y từng tưởng tượng rất nhiều lần, nếu một ngày Lục Thiên Dạ trở về nói năm đó đều là giả, mình sẽ phản ứng thế nào. Có lẽ sẽ khóc, có lẽ sẽ mắng hắn, có lẽ sẽ hỏi vì sao tàn nhẫn như vậy. Nhưng khi thật sự nghe được, y lại chỉ thấy trong lòng trống rỗng một lúc lâu. Không phải không đau, cũng không phải không dao động. Chỉ là những lời này đến sau quá nhiều mùa mưa, quá nhiều đêm dài, quá nhiều lần y tự nói với mình đừng chờ nữa.

Y hỏi:

“Lục công tử nói xong rồi sao?”

Lục Thiên Dạ nhìn y.

“Ừ.”

Dương Tiểu Thanh đứng dậy.

“Vậy ta cũng nói một câu.”

Lục Thiên Dạ lập tức đứng lên theo.

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, giọng nhẹ nhưng rõ:

“Năm đó, ta thật sự đã chờ huynh một thời gian rất lâu.”

Lục Thiên Dạ sắc mặt trắng đi.

“Tiểu Thanh…”

“Không phải chờ huynh quay về.” Dương Tiểu Thanh nói. “Là chờ mình hết đau. Chờ đến một ngày nghe tên huynh sẽ không khóc, nhìn cây hòe sẽ không nhớ cổng thành, ăn bánh hạch đào sẽ không nghĩ đáng lẽ phải mua hai gói. Ta chờ rất lâu mới làm được.”

Lục Thiên Dạ đứng yên tại chỗ, không nói được gì.

Dương Tiểu Thanh khẽ cười, nhưng mắt đã đỏ.

“Cho nên Lục công tử, xin đừng vừa trở về đã nói với ta năm đó đều là giả, rồi mong ta lập tức quay đầu nhìn huynh như chưa từng có gì xảy ra. Ta không làm được.”

“Ta không mong đệ lập tức quay đầu.”

“Vậy thì tốt.”

Dương Tiểu Thanh cúi đầu hành lễ.

“Đại ca còn đang đợi ta. Hôm nay xin cáo từ trước.”

Y xoay người đi ra ngoài.

Lần này, Lục Thiên Dạ không giữ.

Hắn đứng trong nhã gian, nhìn rèm trúc lay động sau khi Dương Tiểu Thanh rời đi, bàn tay buông bên người chậm rãi siết lại. Hắn đã nói ra lời thật lòng, nhưng không thấy nhẹ nhõm hơn chút nào. Bởi hắn cuối cùng hiểu, nói thật không phải để được tha thứ, mà chỉ là bước đầu tiên để thôi tiếp tục lừa dối người kia.

Ngoài cửa, Dương Tiểu Thanh đi đến hành lang sau cửa hàng thì dừng lại.

Dương Minh Thành đứng cách đó không xa, không hỏi nhiều, chỉ đưa cho y một chiếc khăn tay.

Dương Tiểu Thanh nhận lấy, cúi đầu lau khóe mắt.

“Đại ca, đệ không khóc.”

Dương Minh Thành dịu giọng:

“Ừ, là gió thổi.”

Dương Tiểu Thanh im lặng một lát, bỗng bật cười rất nhẹ.

“Đại ca cũng biết nói dối rồi.”

“Thỉnh thoảng thôi.”

Dương Tiểu Thanh nhìn ra ngoài phố. Dòng người vẫn qua lại, tiếng rao hàng vẫn vang lên, ánh nắng cuối thu phủ lên mái ngói cũ, mọi thứ đều bình thường như chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng trong lòng y, chiếc hộp bị đóng kín suốt năm năm vừa bị người ta gõ nhẹ một cái. Không mở tung, cũng không còn yên lặng như trước.

“Đại ca.”

“Ừ?”

“Huynh ấy nói năm đó đều là giả.”

Dương Minh Thành nhìn y.

“Đệ tin không?”

Dương Tiểu Thanh khẽ gật đầu.

“Tin.”

“Tin rồi vui không?”

Dương Tiểu Thanh suy nghĩ thật lâu.

“Không biết.”

Dương Minh Thành không ép y.

Dương Tiểu Thanh nhìn bàn tay mình, giọng rất nhỏ:

“Đệ từng rất muốn nghe câu đó. Nhưng bây giờ nghe được, lại chỉ thấy… nếu năm đó huynh ấy chịu nói thì tốt biết bao.”

Một câu ấy rơi xuống, Dương Minh Thành bỗng không biết nên an ủi thế nào. Trên đời này rất nhiều hiểu lầm không phải không thể giải, chỉ là khi lời giải đến quá muộn, người nghe đã không còn đứng ở chỗ cũ nữa.

Dương Tiểu Thanh hít một hơi, gấp khăn tay lại.

“Đi thôi đại ca, còn phải xem sổ hàng.”

Dương Minh Thành khẽ gật đầu.

“Ừ.”

Phía sau rèm trúc, Lục Thiên Dạ đứng trong nhã gian vẫn chưa rời đi. Hắn không nghe rõ hết lời Dương Tiểu Thanh nói với Dương Minh Thành, nhưng câu cuối cùng kia lại theo gió lọt vào tai hắn rất rõ.

“Nếu năm đó huynh ấy chịu nói thì tốt biết bao.”

Lục Thiên Dạ chậm rãi nhắm mắt.

Năm năm trước, hắn đã chọn im lặng.

Năm năm sau, mỗi một câu nói ra đều phải trả bằng đau đớn.

Nhưng dù đau, hắn cũng phải học cách nói tiếp.

(Hết chương 31)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0