Chương 34: Chữ Thanh
Sau khi giữ lại phong thư đầu tiên, Dương Tiểu Thanh yên tĩnh hơn hai ngày.
Y không tránh ra ngoài, cũng không tự nhốt mình trong phòng. Sáng vẫn cùng Dương Minh Thành tới cửa hàng tơ lụa, chiều về dùng bữa với phụ mẫu, tối ngồi trong phòng xem vài quyển sổ nhỏ của cửa hàng. Mọi thứ nhìn qua không khác ngày thường, nhưng người Dương gia đều cảm giác được, có một thứ gì đó trong lòng y đã bị khẽ lay động. Không phải lung lay đến mức mất phương hướng, cũng không phải mềm lòng lập tức muốn quay đầu, chỉ là chiếc hộp bị đóng kín năm năm cuối cùng đã hé ra một khe nhỏ, bên trong có ánh sáng, cũng có bụi cũ bị đánh thức.
Phong thư của Lục Thiên Dạ được Dương Tiểu Thanh đặt trong chiếc hộp gỗ cũ. Y không giấu xuống đáy rương nữa, nhưng cũng không mở ra đọc lại nhiều lần. Mỗi tối trước khi ngủ, y sẽ nhìn chiếc hộp một lát, đôi khi chỉ một thoáng, đôi khi lâu hơn. Bên trong có hai tờ giấy nằm cạnh nhau: một tờ là bốn chữ năm xưa y viết rồi vò nát, một tờ là phong thư Lục Thiên Dạ viết sau khi y hết sốt. Hai tờ giấy ấy giống như hai đoạn đường song song bị thời gian cố ý tách ra, đến tận năm năm sau mới được đặt cùng một chỗ.
Dương Tiểu Thanh từng nghĩ mình sẽ hận những phong thư không gửi kia.
Nhưng thật ra không hẳn.
Y giận nhiều hơn.
Giận Lục Thiên Dạ năm đó vẫn tự cho rằng không gửi là tốt cho y. Giận hắn rõ ràng đau, rõ ràng nhớ, rõ ràng muốn quay về, nhưng vẫn dùng im lặng để để lại cho y một khoảng trống lạnh lẽo. Nhưng giữa cơn giận ấy lại có một chút đau lòng không chịu nghe lời. Dương Tiểu Thanh không muốn đau lòng thay hắn, ít nhất không muốn quá nhanh. Nhưng khi nghĩ tới một thiếu niên mười bảy tuổi ở Giang Nam, cầm bút viết thư trong mưa rồi tự tay khóa lại, y vẫn thấy ngực mình hơi nghẹn.
Đó mới là điều khiến y khó chịu nhất.
Nếu chỉ hận, có lẽ sẽ dễ hơn rất nhiều.
Sáng ngày thứ ba, Dương Tiểu Thanh theo Dương Minh Thành đến trà lâu Thanh Phong để gặp một vị khách từ Hoài Châu. Người nọ là thương hộ trung niên họ Chu, từng làm ăn với Dương gia nhiều năm, lần này muốn đặt gấm để đưa về phía Bắc. Chuyện bàn bạc không khó, giá cả cũng thỏa đáng, chỉ là khi nhắc tới đường vận chuyển qua Nam Lĩnh, vị Chu quản sự kia không khỏi cảm thán mấy câu về Niệm Thanh Minh.
“Dương đại công tử, nói thật với ngài, mấy năm nay thương lộ phía Nam thay đổi quá nhiều. Trước kia đi qua Giang Nam, không bị hiệu này ép thì bị bến kia giữ, hàng đến Trường An đã hao mất ba phần lợi. Từ khi Niệm Thanh Minh nắm đường Nam Lĩnh, quy củ rõ ràng hơn hẳn. Lục gia chủ tuổi còn trẻ, nhưng làm việc thật sự khiến người ta nể phục.”
Dương Minh Thành chỉ mỉm cười.
“Chu quản sự quá khen. Dương gia ít đi đường Nam Lĩnh, cũng chỉ nghe nói vài điều.”
Chu quản sự lắc đầu.
“Không phải khen suông đâu. Cái tên Niệm Thanh Minh cũng hay. Người Giang Nam đều nói Lục gia chủ lấy chữ ấy để tự nhắc mình trong thương đạo, nhớ lấy sự trong sạch, giữ lòng sáng rõ. Làm thương nhân mà dám đặt tên như vậy, nếu không có bản lĩnh thật, sớm muộn cũng bị người ta cười chết. Nhưng hắn làm được, cho nên hiện tại nhắc tới ba chữ ấy, thương nhân phía Nam ít ai không phục.”
Dương Tiểu Thanh đang cúi đầu xem mẫu vải, đầu ngón tay bỗng dừng lại rất nhẹ.
Niệm Thanh Minh.
Từ khi Lục Thiên Dạ trở về, y đã nghe cái tên này rất nhiều lần. Trước đó, trong mấy năm Lục Thiên Dạ ở Giang Nam, Dương gia cũng không phải hoàn toàn không biết tin tức về hắn. Người trong thành từng nhắc tới thế lực mới nổi phía Nam, từng nói thiếu đông gia Lục phủ đã lập nên một mạng lưới thương nghiệp rất lớn, từng nói Niệm Thanh Minh đi tới đâu, quy củ thương đạo được dựng lại tới đó. Nhưng khi ấy Dương Tiểu Thanh cố ý không nghe kỹ, bởi chỉ cần nghe đến chữ Lục, y đã muốn tránh đi.
Hôm nay nghe người khác giải thích ý nghĩa của cái tên ấy, trong lòng y lại bỗng hiện lên một ý nghĩ rất mơ hồ.
Niệm Thanh Minh.
Niệm là nhớ.
Thanh là gì?
Dương Tiểu Thanh không muốn tự mình đa tình thêm lần nữa, nhưng chữ ấy giống một chiếc gai rất nhỏ, vừa rơi xuống lòng đã không thể xem như không có. Y nhìn mẫu vải trong tay, một lúc lâu không nói. Dương Minh Thành ngồi bên cạnh nhận ra y khác thường, nhưng trước mặt khách không hỏi, chỉ thuận thế chuyển chủ đề sang lô hàng Hoài Châu. Cuộc bàn bạc kết thúc nửa canh giờ sau, Chu quản sự vui vẻ ký khế, hẹn ba ngày nữa cho người tới nhận hàng mẫu.
Sau khi khách rời đi, trong nhã gian chỉ còn hai huynh đệ Dương gia.
Dương Minh Thành rót cho Dương Tiểu Thanh một chén trà mới, giọng nhẹ như không:
“Đệ đang nghĩ tới cái tên Niệm Thanh Minh?”
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.
“Đại ca cũng từng nghĩ sao?”
Dương Minh Thành không phủ nhận.
“Từng nghĩ. Không chỉ ta, có lẽ phụ thân và nhị đệ cũng từng nghĩ. Chỉ là không ai nhắc trước mặt đệ.”
Dương Tiểu Thanh cúi mắt.
“Vì sợ đệ buồn?”
“Ừ.” Dương Minh Thành đáp rất thẳng. “Năm đầu tiên, chỉ cần trong nhà vô tình nhắc tới Giang Nam, đệ có thể yên tĩnh cả ngày. Sau này đệ khá hơn, chúng ta lại không nỡ lật lại chuyện cũ. Cái tên kia có ý nghĩa gì, nếu Lục Thiên Dạ không tự nói, người khác đoán bao nhiêu cũng chỉ là đoán.”
Dương Tiểu Thanh cầm chén trà, hỏi rất khẽ:
“Đại ca nghĩ chữ Thanh ấy có liên quan đến đệ không?”
Dương Minh Thành nhìn y một lát.
“Có lẽ có.”
Dương Tiểu Thanh không nói gì.
Dương Minh Thành biết câu trả lời này không dễ nghe. Nếu chữ Thanh kia thật sự là Dương Tiểu Thanh, vậy năm năm qua Lục Thiên Dạ đã đem tên y treo trên thế lực thương nghiệp của mình, đi qua Giang Nam, Hoài Châu, Nam Lĩnh, rồi mang nó trở lại Trường An. Người ngoài khen đó là thanh minh trong thương đạo, nhưng với hai người trong cuộc, nó có lẽ còn nặng hơn rất nhiều. Đó không chỉ là nhớ, mà còn là tự phạt, là không buông, là một kiểu chấp niệm vừa thâm tình vừa ích kỷ.
Dương Tiểu Thanh đặt chén trà xuống.
“Nếu thật sự có liên quan đến đệ, huynh ấy vẫn chưa hỏi đệ.”
Dương Minh Thành nghe câu này, trong mắt hiện lên chút tán thưởng rất nhạt.
“Đệ nhận ra điểm này, đại ca rất yên tâm.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Đại ca không sợ đệ vì cái tên ấy mà mềm lòng sao?”
“Sợ, nhưng càng sợ đệ chỉ nhìn thấy thâm tình trong đó mà quên mất một điều.” Dương Minh Thành chậm rãi nói. “Nếu Lục Thiên Dạ dùng tên đệ để nhớ, để lập chí, để tự phạt, hắn có lẽ rất đau khổ. Nhưng hắn có từng hỏi đệ có muốn trở thành cái tên bị hắn mang theo như vậy không? Trước kia hắn không hỏi đệ đã đẩy đệ đi. Nếu chuyện này cũng vậy, vậy dù xuất phát từ yêu, nó vẫn là vết cũ chưa sửa hết.”
Dương Tiểu Thanh im lặng rất lâu.
Một lát sau, y gật đầu.
“Đệ muốn hỏi huynh ấy.”
Dương Minh Thành không ngăn.
“Vậy hỏi. Nhưng hỏi bằng cách của đệ, đừng để hắn dẫn đệ đi.”
Dương Tiểu Thanh khẽ cười.
“Đại ca bây giờ nói chuyện càng ngày càng giống phụ thân.”
Dương Minh Thành cũng cười theo.
“Vì phụ thân nói có lý.”
Dương Tiểu Thanh nhìn ra ngoài cửa sổ trà lâu. Phố chính Trường An người qua lại như nước, trên đường có vài chiếc lá hòe bị gió cuốn tới từ đâu đó, lăn nhẹ bên bậc đá. Y nhìn chúng, trong lòng bỗng bình tĩnh hơn. Y không còn muốn né tránh cái tên Niệm Thanh Minh nữa. Nếu chữ Thanh ấy thật sự liên quan đến y, y muốn chính miệng Lục Thiên Dạ nói ra. Không phải để cảm động, cũng không phải để trách mắng ngay, mà là để hiểu xem trong năm năm kia, hắn đã đặt y ở vị trí nào trong cuộc đời mình.
---
Chiều hôm ấy, một phong thư ngắn được đưa sang Lục phủ.
Lục Thiên Dạ đang cùng Lục Chính Đình bàn chuyện thương hội Trường An. Niệm Thanh Minh trở về không chỉ là việc riêng của Lục phủ, mà còn khiến toàn bộ thế cục thương giới Trường An thay đổi. Mấy nhà thương hộ lớn muốn gặp hắn, quan phủ cũng sai người truyền ý muốn lập quy củ mới cho đường hàng phía Nam. Lục Thiên Dạ nghe xong từng việc, xử lý rất nhanh, nhưng khi người hầu bẩm Dương phủ đưa thư tới, tay hắn đặt trên khế thư lập tức dừng lại.
Lục Chính Đình nhìn hắn một cái.
“Đọc đi.”
Lục Thiên Dạ mở phong thư.
Bên trong chỉ có một câu:
“Cái tên Niệm Thanh Minh, có liên quan đến ta không?”
Nét chữ của Dương Tiểu Thanh vẫn bình ổn, nhưng Lục Thiên Dạ nhìn câu ấy, sắc mặt lại trắng đi rất nhẹ. Vấn đề này sớm muộn sẽ tới, chỉ là hắn không ngờ nhanh như vậy. Năm đó khi đặt tên Niệm Thanh Minh, hắn chưa từng nghĩ có ngày mình có thể bình tĩnh giải thích với Dương Tiểu Thanh. Khi ấy hắn chỉ biết nếu không giữ lại một thứ liên quan đến y, những năm tháng ở Giang Nam sẽ trở nên dài đến mức không thể chịu nổi. Hắn dùng cái tên ấy để nhắc mình vì sao phải mạnh lên, cũng dùng nó để tự hành hạ mỗi khi muốn quay về.
Nhưng Dương Minh Thành nói đúng, Dương Tiểu Thanh cũng sẽ nhìn ra.
Hắn vẫn chưa hỏi y.
Lục Chính Đình thấy vẻ mặt hắn, đặt chén trà xuống.
“Tiểu Thanh hỏi gì?”
Lục Thiên Dạ đưa thư cho phụ thân.
Lục Chính Đình đọc xong, không hề bất ngờ. Ông gấp thư lại, đặt lên bàn, giọng rất trầm:
“Trả lời thật.”
“Con biết.”
“Biết thì tốt. Nhưng Dạ nhi, lần này đừng chỉ nói mình nhớ nó bao nhiêu, khổ bao nhiêu. Con phải tự mình hiểu rõ, việc lấy tên nó đặt vào thế lực của mình mà không hỏi, bản chất vẫn giống lỗi cũ của con. Con có thể thâm tình, nhưng không thể dùng thâm tình để che đi chuyện mình lại một lần nữa tự quyết định thay nó.”
Lục Thiên Dạ cúi mắt.
“Con hiểu.”
Lục Chính Đình nhìn hắn, hiếm khi không trách thêm. Năm năm qua con trai ông đã học được rất nhiều thứ bằng cái giá quá đắt. Bây giờ mỗi lần đối diện với Dương Tiểu Thanh, hắn không còn là thiếu niên cứng đầu chỉ biết nói “ta biết” rồi vẫn làm. Hắn bắt đầu biết dừng, biết hỏi, biết nhận ra tình cảm của mình nếu không đặt đúng chỗ cũng có thể thành gánh nặng cho người khác.
Lục Thiên Dạ viết hồi âm rất nhanh.
Không dài.
“Có liên quan. Nếu đệ muốn nghe, ta sẽ nói rõ. Nếu đệ thấy không thích hợp, ta cũng sẽ nhận.”
Phong thư được đưa về Dương phủ trước khi trời tối.
Dương Tiểu Thanh đọc xong, ngồi trong phòng thật lâu. Câu “ta cũng sẽ nhận” khiến y hơi ngẩn ngơ. Lục Thiên Dạ không giải thích vội, không nói cái tên ấy đẹp đẽ hay đau khổ thế nào, cũng không dùng một đoạn dài nhớ nhung để khiến y mềm lòng. Hắn chỉ thừa nhận có liên quan, sau đó đặt quyền phản ứng vào tay y. Y có thể nghe, có thể trách, có thể thấy không thích hợp. Hắn đều nhận.
Dương Tiểu Thanh không lập tức trả lời.
Đêm đó, y mở chiếc hộp gỗ, lấy phong thư đầu tiên Lục Thiên Dạ đọc cho mình nghe ra. Y không đọc lại toàn bộ, chỉ nhìn mấy dòng cuối: “Nếu ngày ấy đệ không còn muốn nghe nữa, ta cũng không được trách đệ.” Năm năm trước, Lục Thiên Dạ đã viết như vậy. Nhưng năm đó hắn chỉ viết rồi không gửi, chỉ tự biết rồi tự chịu. Bây giờ hắn rốt cuộc đem câu ấy ra ngoài ánh sáng, để y thật sự có quyền không muốn nghe.
Sáng hôm sau, Dương Tiểu Thanh sai người đưa lời sang Lục phủ.
Vẫn là đình nhỏ sau vườn Dương gia.
Vẫn có người hầu đứng xa.
Vẫn là một cuộc gặp cần được cho phép.
Lục Thiên Dạ tới vào giờ Tỵ. Hắn dừng ngoài đình như lần trước, không bước vào ngay. Dương Tiểu Thanh ngồi bên trong, trước mặt đặt bình trà mới. Hôm nay y không mặc y phục quá nhạt, mà là trường bào màu xanh trúc rất dịu, khiến sắc mặt trắng ngần có thêm chút sinh khí. Khi thấy Lục Thiên Dạ đứng ngoài, y đặt chén trà xuống.
“Vào đi.”
Lục Thiên Dạ bước vào, ngồi xuống đối diện y.
Dương Tiểu Thanh không vòng vo.
“Ta muốn nghe ý nghĩa thật của cái tên ấy.”
Lục Thiên Dạ gật đầu.
“Được.”
Y nhìn hắn.
“Trước khi huynh nói, ta muốn nói trước một câu.”
“Đệ nói đi.”
“Dù ý nghĩa của nó là gì, ta không muốn nghe lời khiến ta phải cảm động.” Dương Tiểu Thanh nói rất nhẹ, nhưng ánh mắt không né tránh. “Nếu huynh dùng cái tên ấy để nhớ ta, để tự phạt, để lập chí, thì cứ nói thật. Nhưng đừng nói như thể vì huynh quá khổ, ta nên mềm lòng.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, cổ họng nghẹn lại.
“Ta sẽ không nói như vậy.”
“Vậy huynh nói đi.”
Lục Thiên Dạ im lặng một lát, như đang chọn từng chữ để không làm người đối diện khó xử. Hắn nhìn mặt hồ sen tàn ngoài đình, nhớ lại đêm mưa ở Giang Nam năm thứ hai. Khi ấy Triệu Minh Châu nói với hắn: “Ngươi thắng ta trên thương trường cũng vô dụng. Chỉ cần Dương Tiểu Thanh không còn đợi ngươi, ngươi thắng bao nhiêu cũng là thua.” Câu ấy đâm vào nơi sâu nhất trong lòng hắn. Đêm đó hắn trở về, nhìn những thương đội rời rạc dưới tay mình, bỗng muốn đặt cho chúng một cái tên. Một cái tên đủ để hắn nhớ mình vì sao phải đi tiếp, cũng đủ để nhắc hắn từng phụ một người thế nào.
“Niệm là nhớ.” Lục Thiên Dạ nói rất chậm. “Thanh là Tiểu Thanh. Minh ban đầu là ánh sáng của thanh minh, cũng là điều ta muốn làm trong thương đạo. Người ngoài nghĩ đó là nhớ lấy sự trong sạch, giữ lòng sáng rõ. Cách hiểu ấy không sai, nhưng không phải toàn bộ.”
Dương Tiểu Thanh đặt tay lên chén trà, không nói.
Lục Thiên Dạ tiếp tục:
“Năm thứ hai ở Giang Nam, Triệu Minh Châu hỏi ta thắng thương trường thì có ích gì nếu đệ không còn đợi ta. Khi ấy ta không trả lời hắn. Nhưng đêm đó, ta đặt tên cho thương đội của mình là Niệm Thanh Minh. Ta muốn dùng cái tên ấy nhắc mình không được quên vì sao rời Trường An, cũng nhắc mình không được quên người bị ta bỏ lại. Ta nói với người ngoài là thanh minh trong thương đạo, nhưng trong lòng ta biết chữ Thanh ấy là đệ.”
Dương Tiểu Thanh nghe đến đây, đầu ngón tay khẽ siết lại.
Không phải y không đoán được.
Nhưng nghe chính miệng Lục Thiên Dạ thừa nhận, lòng vẫn nhói lên.
“Huynh dùng tên ta để tự phạt mình?”
Lục Thiên Dạ nhìn y.
“Có.”
“Cũng dùng nó để nhắc mình mạnh lên?”
“Có.”
“Vậy huynh có từng nghĩ, nếu một ngày ta nghe thấy, ta sẽ cảm thấy thế nào không?”
Lục Thiên Dạ im lặng.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, trong mắt không có tức giận dữ dội, nhưng có một sự mỏi mệt rất rõ.
“Lục Thiên Dạ, huynh biết chuyện khiến ta đau nhất năm đó là gì không?”
Lục Thiên Dạ đáp rất thấp:
“Là ta không hỏi đệ.”
“Vậy chuyện này cũng vậy.” Dương Tiểu Thanh nói, giọng chậm nhưng từng chữ rõ ràng. “Huynh lấy chữ Thanh ấy, mang nó đi Giang Nam, đặt lên thương đội của mình, để người ngoài ngày ngày gọi, để bản thân ngày ngày nhớ. Có thể trong lòng huynh rất đau, rất thâm tình, rất không buông được. Nhưng huynh vẫn chưa hỏi ta có muốn trở thành cái tên để huynh nhớ và tự phạt hay không.”
Sắc mặt Lục Thiên Dạ trắng đi.
Nhưng hắn không né tránh.
“Đúng. Là ta sai.”
Dương Tiểu Thanh rũ mắt.
“Huynh đừng nhận sai nhanh như vậy.”
Lục Thiên Dạ khựng lại.
Dương Tiểu Thanh nhìn chén trà trong tay, giọng thấp hơn:
“Huynh nhận sai quá nhanh, ta sẽ không biết nên nói gì nữa. Ta biết huynh đau. Cũng biết cái tên ấy có lẽ đã chống đỡ huynh rất lâu. Nếu ta nói không thích, giống như phủ nhận năm năm của huynh. Nhưng nếu ta nói không sao, lại giống như phủ nhận cảm giác của chính mình.”
Lục Thiên Dạ siết chặt tay.
“Đệ không cần nghĩ cho ta. Nếu đệ thấy không thích hợp, ta có thể đổi tên Niệm Thanh Minh.”
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.
“Đổi tên rồi thì chuyện huynh từng không hỏi ta sẽ biến mất sao?”
“Không.”
“Vậy huynh đổi để làm gì?”
Lục Thiên Dạ không đáp được ngay.
Dương Tiểu Thanh khẽ thở ra.
“Huynh xem, huynh lại muốn dùng một hành động rất nhanh để sửa một chuyện rất chậm. Năm đó huynh đẩy ta ra cũng rất nhanh. Sau đó đi Giang Nam, dùng năm năm chịu đau để chứng minh mình không quên. Bây giờ ta nói chữ Thanh ấy khiến ta khó xử, huynh lại lập tức nói có thể đổi tên. Lục Thiên Dạ, có những chuyện không phải cứ làm một việc lớn là có thể giải quyết.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, trong mắt hiện lên đau đớn lẫn tỉnh ngộ.
Hắn đã thắng quá nhiều ván cờ bằng quyết đoán. Thương trường cần nhanh, cần dứt khoát, cần một khi phát hiện sai liền lập tức đổi đường. Nhưng tình cảm không phải thương lộ. Dương Tiểu Thanh không cần hắn vung tay đổi một cái tên đã theo mình năm năm, càng không cần hắn dùng hành động cực đoan mới để phủ định hành động cực đoan cũ. Điều y cần là hắn thật sự hiểu, không phải cứ vì yêu là có thể tự ý đem người kia đặt vào chỗ mình muốn.
Lục Thiên Dạ cúi đầu rất chậm.
“Ta hiểu rồi.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Hiểu gì?”
“Đổi hay không đổi tên, không phải điều quan trọng nhất. Quan trọng là ta lại một lần dùng đệ làm lý do cho lựa chọn của mình mà không hỏi đệ. Dù lựa chọn ấy không gây hại cho đệ trước mắt, nó vẫn là lỗi cũ.” Lục Thiên Dạ nói từng chữ rất rõ, không giống nhận sai để xoa dịu, mà như thật sự đem vết thương mổ ra nhìn kỹ. “Ta không nên lập tức nói đổi tên để khiến đệ thấy mình phải quyết định thay cả năm năm của ta. Ta nên hỏi đệ, đệ muốn ta làm gì với cái tên ấy, hoặc đệ có cần thời gian nghĩ không.”
Dương Tiểu Thanh im lặng.
Rất lâu sau, y nhẹ giọng nói:
“Lần này huynh nói đúng.”
Lục Thiên Dạ nhìn y.
Dương Tiểu Thanh quay đầu nhìn mặt hồ sen tàn. Gió thổi qua, vài chiếc lá khô bên mép hồ khẽ rung. Y đã từng là chữ Thanh trong lòng Lục Thiên Dạ, dù không được hỏi, dù bị đặt vào đó bằng một kiểu cố chấp khiến người ta vừa đau vừa giận. Nhưng năm năm qua, cái tên ấy cũng đã trở thành một phần rất lớn trong thương giới phía Nam. Nó không chỉ thuộc về Lục Thiên Dạ nữa, cũng không chỉ liên quan đến y. Có nhiều người dựa vào quy củ của Niệm Thanh Minh mà làm ăn tử tế hơn, có nhiều thương hộ nhỏ nhờ nó mà không bị ép đến đường cùng. Nếu y chỉ vì giận mà bảo hắn đổi tên, có lẽ chính y cũng thấy không cần thiết.
Nhưng y cũng không thể nói không sao.
Bởi thật sự có sao.
“Ta không muốn huynh đổi tên ngay.” Dương Tiểu Thanh nói. “Nhưng từ nay về sau, nếu huynh còn dùng ba chữ ấy để làm bất kỳ chuyện gì liên quan đến ta hoặc Dương gia, huynh phải hỏi trước.”
Lục Thiên Dạ đáp ngay:
“Được.”
“Còn nữa.” Dương Tiểu Thanh nhìn hắn. “Nếu người ngoài hỏi chữ Thanh ấy có ý nghĩa gì, huynh không được lấy ta ra nói.”
“Sẽ không.”
“Ta không muốn trở thành câu chuyện thâm tình trong miệng người khác, cũng không muốn người ta nói Dương Tiểu Thanh được Lục gia chủ nhớ năm năm nên nên thế này, nên thế kia. Tên đó là chuyện của huynh. Ta nghe rồi, biết rồi, nhưng không có nghĩa là ta nhận toàn bộ.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, cổ họng hơi nghẹn.
“Ta hiểu.”
Dương Tiểu Thanh khẽ gật đầu.
“Vậy trước mắt cứ như vậy.”
Lục Thiên Dạ nhìn y rất lâu, đáy mắt đỏ lên rất nhạt. Năm năm trước, Dương Tiểu Thanh đứng trong mưa hỏi hắn có thật lòng không, khi ấy hắn chỉ biết dùng lời tàn nhẫn đẩy y ra. Năm năm sau, y ngồi trước mặt hắn, bình tĩnh nói ra ranh giới của mình. Y không còn đem một câu thích đặt vào tay hắn mặc hắn quyết định nữa. Y biết đau, biết giận, biết không nhận hết nỗi khổ của hắn, cũng biết tự bảo vệ mình mà không cần biến thành người lạnh lùng.
Hắn vừa đau vừa thấy may mắn.
May mắn vì sau năm năm bị hắn phụ lòng, Dương Tiểu Thanh vẫn lớn lên thành một người rất tốt.
Dương Tiểu Thanh bị ánh mắt của hắn nhìn đến hơi không tự nhiên, bèn rũ mắt uống một ngụm trà. Trà đã nguội, vị chát nhạt lan trên đầu lưỡi. Y đặt chén xuống, chủ động đổi đề tài:
“Triệu Minh Châu hiện tại thế nào?”
Lục Thiên Dạ hơi ngẩn ra.
Đây là lần đầu tiên Dương Tiểu Thanh chủ động hỏi tới chuyện năm đó phía sau lời đồn.
“Hắn rời Giang Nam rồi, thế lực còn lại không nhiều. Nhưng người này chưa chết tâm hoàn toàn, sau này có lẽ còn xuất hiện.”
Dương Tiểu Thanh gật đầu.
“Năm đó văn hội Từ gia, bến Đông, lời đồn ở Trường An, đều là hắn sao?”
“Phần lớn là hắn đứng sau, trực tiếp ra tay là người trung gian và vài thương hộ bị hắn mua chuộc.” Lục Thiên Dạ dừng một lát, rồi nói tiếp. “Ta đã xử lý những người có thể tra được. Nhưng khi ấy ta không đủ chứng cứ kéo hắn ra ánh sáng ngay, cho nên mới chọn đi Giang Nam.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Nếu khi đó huynh nói với ta rõ hơn, ta vẫn không thể giúp gì nhiều. Nhưng ít nhất ta sẽ biết mình vì sao bị đẩy ra.”
Lục Thiên Dạ rũ mắt.
“Là lỗi của ta.”
Lần này Dương Tiểu Thanh không bảo hắn đừng nhận sai nhanh như vậy. Bởi câu này không phải nhận cho qua, mà là sự thật.
Y khẽ thở ra.
“Ta không hỏi tiếp hôm nay nữa.”
Lục Thiên Dạ lập tức nói:
“Được.”
Dương Tiểu Thanh đứng dậy.
“Ta hơi mệt, muốn về phòng nghỉ.”
Lục Thiên Dạ cũng đứng lên, nhưng không tiến lại đỡ y, chỉ lùi nửa bước để nhường đường. Động tác ấy rất nhỏ, nhưng Dương Tiểu Thanh nhìn thấy. Y đi qua bên cạnh hắn, bước xuống bậc đá ngoài đình. Nha hoàn đứng xa thấy y ra liền vội tiến tới, nhưng y khoát tay ý bảo không cần đỡ.
Đi được vài bước, Dương Tiểu Thanh bỗng dừng lại.
Y không quay đầu, chỉ nói:
“Lục Thiên Dạ, hôm nay ta không tức giận như ta nghĩ.”
Lục Thiên Dạ đứng trong đình, ánh mắt khẽ động.
Dương Tiểu Thanh tiếp tục:
“Nhưng cũng không cảm động như có lẽ huynh từng nghĩ. Ta chỉ thấy chuyện này rất phức tạp, cần nghĩ thêm.”
Lục Thiên Dạ nhìn bóng lưng y, giọng thấp nhưng rất dịu:
“Đệ cứ nghĩ. Lần này, ta không vội.”
Dương Tiểu Thanh khẽ gật đầu, sau đó rời khỏi đình nhỏ.
Lục Thiên Dạ đứng lại rất lâu.
Trần quản sự bước tới sau khi Dương Tiểu Thanh đi xa, thấp giọng hỏi:
“Chủ tử, Dương công tử nói thế nào?”
Lục Thiên Dạ nhìn mặt hồ tàn sen, trong mắt có đau, nhưng cũng có một chút ánh sáng rất nhỏ.
“Y nói cần nghĩ thêm.”
Trần quản sự nghe vậy, nhẹ nhàng thở ra.
Cần nghĩ thêm nghĩa là chưa khép cửa.
Lục Thiên Dạ cũng hiểu điều đó. Hắn đã từng dùng năm năm để học cái giá của việc không hỏi. Bây giờ, Dương Tiểu Thanh cho hắn một cơ hội rất nhỏ để học lại từ đầu. Không phải học cách yêu, bởi hắn chưa từng ngừng yêu. Mà là học cách yêu một người nhưng không biến tình yêu ấy thành quyết định đè lên người đó.
Chiều hôm ấy, sau khi Lục Thiên Dạ rời đi, Dương Tiểu Thanh trở về phòng, lấy phong thư cũ ra đặt bên cạnh chiếc hộp gỗ. Y không mở thêm lá thư nào khác, cũng không viết thư hỏi tiếp. Chỉ lấy một tờ giấy mới, viết xuống ba chữ “Niệm Thanh Minh”, rồi đặt bên cạnh câu hỏi cũ đã được trả lời.
Y nhìn ba chữ ấy rất lâu.
Trước đây, nó là tên một thế lực xa xôi ở Giang Nam.
Hôm qua, nó là một nghi vấn khiến lòng y không yên.
Hôm nay, nó trở thành một phần câu chuyện chưa biết nên đặt vào đâu.
Dương Tiểu Thanh chậm rãi gấp tờ giấy lại, không cất vào hộp, mà đặt lên mặt bàn. Có lẽ ngày mai nhìn thấy, y vẫn sẽ thấy lòng phức tạp. Có lẽ nhiều ngày sau, y sẽ lại muốn hỏi Lục Thiên Dạ một chuyện khác. Nhưng ít nhất lúc này, y biết mình không còn chỉ là người bị năm xưa kéo đi nữa.
Lần này, y đang tự mình bước.
Rất chậm.
Nhưng là bước của chính y.
(Hết chương 34)
Bình luận 💬 0