Chương 36: Hỏi Trước
Sau buổi nói chuyện về ba chữ Niệm Thanh Minh, giữa Lục Thiên Dạ và Dương Tiểu Thanh dường như có thêm một tầng yên lặng mới.
Tầng yên lặng ấy không giống năm năm trước. Năm năm trước, yên lặng là né tránh, là đau đến mức không còn sức hỏi, là một người đứng bên kia tường không dám sang, một người ngồi bên này cửa không muốn chờ. Còn hiện tại, yên lặng giống như sau khi cơn mưa lớn đi qua, mặt đất còn ẩm, cành lá còn run, nhưng bầu trời đã hé ra chút sáng rất nhạt. Không ai vội bước tới. Cũng không ai lập tức quay lưng. Dương Tiểu Thanh vẫn chưa đọc thêm phong thư nào khác, Lục Thiên Dạ cũng không hỏi. Mỗi ngày, nếu hai người vô tình gặp nhau trước cổng hai phủ, Dương Tiểu Thanh sẽ gật đầu chào, Lục Thiên Dạ sẽ đáp lễ đúng mực. Có đôi khi ánh mắt chạm nhau lâu hơn một chút, nhưng cuối cùng vẫn đều tự thu về.
Dương Minh Viễn nhìn cảnh ấy mấy lần, trong lòng càng khó chịu. Hắn không còn kiểu vừa thấy Lục Thiên Dạ là muốn xông tới đánh như năm năm trước, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn đã thuận mắt người kia. Nhất là khi thấy Lục Thiên Dạ đứng dưới gốc hòe, rõ ràng muốn nhìn Dương Tiểu Thanh thêm một chút lại phải cố gắng giữ khoảng cách, Dương Minh Viễn vừa muốn mắng hắn đáng đời, vừa không hiểu vì sao trong lòng lại chẳng vui vẻ được bao nhiêu. Có lẽ vì hắn biết, nếu Lục Thiên Dạ đau, Dương Tiểu Thanh chưa chắc không đau. Mà hắn đau lòng nhất, từ trước đến nay đều là tiểu đệ nhà mình.
Sáng hôm ấy, Dương Tiểu Thanh đang ở cửa hàng tơ lụa xem mẫu gấm mới thì Dương Minh Thành nhận được một phong thư từ Hoài Châu đưa tới. Người đưa thư là quản sự quen của Dương gia, đi đường gấp suốt hai ngày, áo ngoài còn dính bụi. Nội dung thư không dài, nhưng khi Dương Minh Thành đọc xong, sắc mặt lập tức trầm xuống. Dương Tiểu Thanh đứng bên cạnh nhận ra khác thường, đặt mẫu gấm trong tay xuống.
“Đại ca, có chuyện gì sao?”
Dương Minh Thành không giấu y, đưa thư qua. “Có người muốn mượn danh Dương gia nhập một lô tơ sống từ Hoài Châu vào Trường An. Trên mặt giấy nhìn không có vấn đề, lợi cũng rất đẹp, nhưng người đứng giữa là Mạnh Hữu.”
Dương Tiểu Thanh cau mày suy nghĩ một lúc.
“Mạnh Hữu là ai?”
“Là thương nhân từng qua lại với Triệu gia ở Giang Nam. Năm đó sau khi Triệu Minh Châu bị Lục Thiên Dạ ép rời khỏi Giang Nam, người này biến mất một thời gian. Gần đây lại xuất hiện ở Hoài Châu, làm ăn rất sạch sẽ, chưa bị ai nắm được nhược điểm.” Dương Minh Thành gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn, giọng vẫn ôn hòa nhưng ánh mắt đã lạnh. “Hắn tìm tới Dương gia lúc này, quá khéo.”
Dương Tiểu Thanh đọc kỹ lá thư. Mấy năm nay y đã học cách xem những văn thư đơn giản, không còn giống thiếu niên mười lăm tuổi chỉ nhìn thấy chữ là đau đầu. Nhưng y cũng không tự cho mình giỏi thương trường, xem xong chỉ nói phần mình thấy được.
“Lợi nhuận cao hơn bình thường hai thành. Nếu chỉ là lô tơ sạch, người này không cần nhường nhiều như vậy. Trên thư nói vì muốn mượn uy tín của Dương gia để vào Trường An, nhưng nếu hàng thật sự không có vấn đề, hắn có thể tìm vài nhà khác cũng được. Đại ca, có phải hắn cố ý chọn Dương gia vì Lục Thiên Dạ vừa trở về không?”
Dương Minh Thành nhìn y một cái, trong mắt hiện lên chút khen ngợi.
“Đại ca cũng nghĩ vậy.”
Dương Tiểu Thanh đặt thư xuống, đầu ngón tay hơi siết lại. Những chuyện liên quan đến Triệu Minh Châu và Giang Nam luôn giống một sợi dây cũ, chỉ cần kéo nhẹ liền nối về cơn mưa ngoài cổng thành năm ấy. Nhưng y không còn là người chỉ biết bị sợi dây ấy kéo đi. Y suy nghĩ một lát rồi hỏi:
“Lục gia biết chuyện này chưa?”
“Chưa chắc.” Dương Minh Thành đáp. “Mạnh Hữu từng là người trong mạng lưới cũ của Triệu gia, Lục Thiên Dạ có lẽ còn biết nhiều hơn chúng ta. Nhưng đây là thư gửi cho Dương gia, trước khi chưa rõ ý đối phương, chúng ta không cần vội tìm Lục phủ.”
Dương Tiểu Thanh gật đầu.
Nếu là năm năm trước, Lục Thiên Dạ có lẽ đã nhận tin sớm hơn Dương gia, âm thầm chặn người, âm thầm xử lý sạch sẽ, sau đó để y chỉ nghe được một câu “đừng lo”. Còn hiện tại, Dương Tiểu Thanh không muốn ai thay mình quyết định nữa, nhưng cũng không vì vậy mà cố chấp đẩy toàn bộ sự giúp đỡ ra ngoài. Chuyện liên quan đến người cũ của Triệu gia, liên quan đến thương lộ phía Nam, nếu Dương gia muốn đi tiếp, phải biết mình đang đối mặt với điều gì.
“Đại ca, chúng ta cứ tra trước. Nếu tra ra liên quan đến Niệm Thanh Minh hoặc đường hàng phía Nam, lúc đó gửi bái thiếp cho Lục công tử.”
Dương Minh Thành mỉm cười.
“Đệ nói rất phải.”
Hai người còn chưa kịp bàn kỹ hơn, bên ngoài đã có tiểu nhị vào bẩm rằng người Lục phủ đưa văn thư tới. Dương Minh Thành và Dương Tiểu Thanh nhìn nhau một cái. Chưởng quỹ nhanh chóng dẫn Trần quản sự vào. So với mấy lần trước, lần này Trần quản sự không mang quà, cũng không nói lời riêng. Ông chỉ đưa một phong văn thư được niêm rất chỉnh tề, nói là Lục Thiên Dạ sai ông giao tận tay Dương đại công tử và Dương tam công tử.
Dương Minh Thành mở ra xem, ánh mắt hơi đổi.
Dương Tiểu Thanh đứng bên cạnh cũng nhìn thấy mấy chữ đầu tiên: Mạnh Hữu.
Văn thư của Lục Thiên Dạ viết rất rõ. Mạnh Hữu từng là một trong những người trung gian giúp Triệu Minh Châu chuyển bạc ở Hoài Châu, gần đây xuất hiện lại với thân phận sạch hơn, nhưng sau lưng có dấu vết của vài thương hộ cũ từng bị Niệm Thanh Minh cắt đường. Người này có khả năng đang tìm cách mượn danh Dương gia đưa một lô hàng không rõ nguồn gốc vào Trường An, mục đích chưa hẳn là kiếm lợi, mà là thử xem Dương gia và Lục gia hiện tại ứng xử thế nào. Nếu Dương gia nhận, có thể bị kéo vào phiền phức. Nếu Lục Thiên Dạ tự ý chặn, đối phương sẽ có cớ nói Niệm Thanh Minh âm thầm thao túng Dương gia. Vì vậy, hắn không tự xử lý mà gửi toàn bộ tin tức để Dương gia tự quyết.
Cuối văn thư có một câu do chính tay Lục Thiên Dạ viết thêm.
“Ta có thể cung cấp chứng cứ và người đối chất, nhưng làm hay không làm, gặp hay không gặp, xin Dương gia tự định.”
Dương Tiểu Thanh nhìn câu ấy rất lâu.
Trần quản sự đứng bên cạnh, trong lòng cũng không yên. Ông biết câu này đối với người khác có lẽ chỉ là khách sáo, nhưng đối với Lục Thiên Dạ mà nói là một lần tự cắt vào thói quen cũ. Chủ tử nhà ông biết nguy hiểm trước, biết đối phương có thể nhắm vào Dương gia, phản ứng đầu tiên vẫn là muốn thay Dương Tiểu Thanh chặn hết. Nhưng đêm qua sau khi nhận mật báo, Lục Thiên Dạ đã ngồi trong thư phòng hơn nửa canh giờ, cuối cùng không ra lệnh chặn Mạnh Hữu, cũng không âm thầm cảnh cáo người Hoài Châu, mà viết văn thư này.
Dương Minh Thành đặt văn thư xuống, nhìn Trần quản sự.
“Lục công tử có ý gì?”
Trần quản sự cúi đầu đáp đúng lời đã được dặn:
“Chủ tử nói, Mạnh Hữu có thể chỉ là quân cờ thăm dò. Nếu Dương gia muốn từ chối, Niệm Thanh Minh có thể cung cấp chứng cứ để Dương gia không bị mang tiếng thất tín. Nếu Dương gia muốn gặp người này một lần để xem đối phương định làm gì, chủ tử cũng có thể sắp xếp người ở bên ngoài bảo đảm an toàn. Nhưng bất kể Dương gia chọn thế nào, Lục phủ sẽ không tự ý thay Dương gia quyết định.”
Dương Tiểu Thanh nghe đến câu cuối, lòng bỗng khẽ động.
Dương Minh Thành nhìn y một cái rồi hỏi Trần quản sự:
“Nếu Dương gia muốn gặp Mạnh Hữu, Lục công tử có đề nghị nơi nào không?”
“Trà lâu Thanh Phong hoặc thương hội Trường An đều được. Chủ tử nói, tốt nhất chọn nơi đông người, có người của Dương gia, Lục gia và thương hội cùng ở đó, để đối phương không có cơ hội đặt bẫy riêng.”
Dương Minh Thành trầm ngâm một lát, sau đó nói:
“Trần quản sự tạm về trước. Chúng ta cần bàn với phụ thân rồi sẽ hồi âm.”
Trần quản sự hành lễ.
“Vâng.”
Khi ông rời đi, trong cửa hàng yên tĩnh một lúc lâu. Dương Minh Thành quay sang nhìn Dương Tiểu Thanh, hỏi rất nhẹ:
“Đệ nghĩ sao?”
Dương Tiểu Thanh cầm văn thư của Lục Thiên Dạ lên, đọc lại câu cuối một lần nữa. Hắn không tự quyết. Hắn gửi tin. Hắn nói rõ nguy hiểm. Hắn đưa lựa chọn về tay Dương gia. Đây là điều y từng yêu cầu rất nhiều lần, là điều năm xưa y khóc đến khàn giọng cũng không đổi lại được. Bây giờ nó xuất hiện trên một tờ văn thư công sự, không hoa mỹ, không thâm tình, lại khiến lòng y có một cảm giác vừa chua xót vừa nhẹ đi.
“Đệ muốn gặp Mạnh Hữu.”
Dương Minh Thành nhìn y.
“Vì sao?”
“Vì nếu người này thật sự nhắm vào Dương gia, tránh một lần không có nghĩa là tránh được mãi. Hắn muốn thử quan hệ giữa Dương gia và Lục gia, vậy chúng ta cứ để hắn thấy, Dương gia không phải quân cờ của ai cả. Nếu có hợp tác với Niệm Thanh Minh, cũng là hai nhà theo quy củ cùng làm, không phải một bên trốn phía sau, một bên tự tiện bảo vệ.” Dương Tiểu Thanh dừng một chút, rồi nói thêm. “Đệ muốn có mặt. Nhưng đệ sẽ không tự mình đối đầu với hắn. Đại ca ở đó, phụ thân có thể sai người của thương hội cùng dự, Lục công tử nếu muốn cung cấp chứng cứ thì theo đúng thân phận mà tới.”
Dương Minh Thành nhìn y thật lâu.
“Tiểu Thanh, đệ thật sự trưởng thành rồi.”
Dương Tiểu Thanh cúi mắt.
“Không phải trưởng thành gì đâu. Chỉ là năm đó bị người khác tự quyết quá nhiều lần, bây giờ không muốn lặp lại nữa.”
Dương Minh Thành đưa tay xoa nhẹ đầu y như trước.
“Như vậy đã rất tốt.”
---
Tối đó, Dương gia mở một cuộc bàn bạc trong chính sảnh.
Dương Chính Viễn đọc xong cả thư của Mạnh Hữu lẫn văn thư của Lục Thiên Dạ, rất nhanh đã đồng ý gặp người. Ông không phải người sợ chuyện. Dương gia làm ăn nhiều năm, có chữ tín nhưng không mềm yếu. Nếu đối phương thật sự đặt bẫy, càng nên kéo ra ngoài ánh sáng. Liễu Như Vân không tham dự chuyện thương trường, nhưng khi nghe Dương Tiểu Thanh muốn có mặt, bà im lặng một lát rồi không ngăn.
Dương Minh Viễn phản ứng mạnh nhất.
“Không được. Mạnh Hữu từng liên quan Triệu gia, ai biết phía sau có còn thứ gì bẩn thỉu không? Đại ca và phụ thân đi là được, Tiểu Thanh đi làm gì?”
Dương Tiểu Thanh ngồi bên cạnh Liễu Như Vân, giọng rất bình tĩnh:
“Nhị ca, thư của Mạnh Hữu nhắc đến con. Hắn muốn dùng tên con và giao tình cũ giữa hai nhà để ép Dương gia. Nếu con tránh mặt, sau này người khác vẫn sẽ nghĩ chỉ cần nhắc tới chuyện cũ của con và Lục công tử là Dương gia sẽ loạn.”
Dương Minh Viễn nhíu mày.
“Để họ nghĩ thì sao? Danh tiếng của đệ quan trọng hơn hay an toàn của đệ quan trọng hơn?”
“An toàn quan trọng, nhưng con không đi một mình.” Dương Tiểu Thanh nhìn hắn. “Phụ thân, đại ca, người của thương hội và Lục công tử đều ở đó. Nếu như vậy vẫn không an toàn, vậy chứng tỏ Trường An này đã không còn nơi nào an toàn nữa.”
Dương Minh Viễn nghẹn lại.
Dương Chính Viễn nhìn tiểu nhi tử, trong mắt có vẻ phức tạp. Ông còn nhớ năm xưa Dương Tiểu Thanh đứng ngoài cửa chính sảnh nghe chuyện lô tơ sống bị giữ, câu đầu tiên hỏi có phải vì mình không. Khi ấy y còn rất nhỏ, vừa đau vừa sợ, vẫn vô thức đem lỗi kéo về phía bản thân. Bây giờ y ngồi ở đây, vẫn là gương mặt ấy, nhưng ánh mắt đã vững hơn nhiều. Y không cố tỏ ra mạnh, cũng không liều lĩnh. Y chỉ đang học cách đối diện với những thứ từng khiến mình bị thương.
Dương Chính Viễn chậm rãi nói:
“Cho Tiểu Thanh đi.”
Dương Minh Viễn lập tức quay đầu.
“Phụ thân!”
“Nhưng Minh Viễn cũng đi.” Dương Chính Viễn nhìn nhị tử. “Con ở đó không được động thủ trước, không được phá bàn, càng không được vì tức giận mà làm Dương gia mất thế. Nếu không giữ được tính tình thì ở nhà.”
Dương Minh Viễn bị nghẹn đến mặt đen lại.
Dương Tiểu Thanh mím môi nhịn cười.
Liễu Như Vân nhìn hai huynh đệ, vẻ lo lắng trong mắt cuối cùng dịu xuống một chút. Bà nắm tay Dương Tiểu Thanh, nhẹ giọng nói:
“Con muốn đi, mẫu thân không ngăn. Nhưng con phải nhớ, đối diện với chuyện cũ không có nghĩa là phải tự làm khó mình. Nếu trong lòng không thoải mái, lập tức nói với phụ thân hoặc các ca ca.”
Dương Tiểu Thanh gật đầu.
“Con nhớ.”
Dương Minh Viễn vẫn không vui, nhưng cũng không phản đối nữa. Hắn chỉ lạnh mặt nói:
“Nếu Lục Thiên Dạ dám nhân cơ hội nói gì khiến đệ khó chịu, ta không cần biết thương hội hay trà lâu, ta vẫn đánh hắn.”
Dương Chính Viễn nhàn nhạt nhìn hắn.
“Vậy con ở nhà.”
Dương Minh Viễn lập tức ngậm miệng.
Dương Tiểu Thanh cuối cùng bật cười rất nhẹ. Tiếng cười ấy không lớn, nhưng đủ khiến bầu không khí trong chính sảnh dịu đi. Liễu Như Vân nhìn y cười, lòng cũng mềm xuống. Sau năm năm, Dương Tiểu Thanh đã không còn là thiếu niên hồn nhiên ngày xưa, nhưng may mắn là y cũng chưa đánh mất khả năng cười trước người nhà.
---
Hồi âm của Dương gia được đưa sang Lục phủ ngay trong đêm.
Lục Thiên Dạ đọc xong, ánh mắt dừng ở dòng “Dương tam công tử sẽ cùng dự” rất lâu. Trần quản sự đứng bên cạnh, sợ hắn lại lo lắng quá mức, vội nói:
“Dương lão gia và hai vị công tử đều đi, lại chọn thương hội Trường An, nơi đó an toàn. Chủ tử không cần quá lo.”
Lục Thiên Dạ khép hồi âm lại.
“Ta biết.”
Trần quản sự nghe hai chữ ấy, không khỏi liếc hắn một cái. Năm xưa mỗi lần Lục Thiên Dạ nói “ta biết”, phía sau thường là một quyết định khiến người khác đau lòng. Nhưng bây giờ cùng là hai chữ ấy, giọng hắn đã khác. Không phải tự cho mình đúng, mà là đang ép bản thân thật sự tin vào lựa chọn của Dương Tiểu Thanh.
Một lúc sau, Lục Thiên Dạ nói:
“Ngày mai chuẩn bị toàn bộ chứng cứ liên quan Mạnh Hữu, nhưng không đưa ra trước khi Dương gia mở lời. Người của chúng ta chỉ đứng ở vị trí nên đứng, không được áp quá gần Dương công tử.”
Trần quản sự gật đầu.
“Vâng.”
“Còn nữa.” Lục Thiên Dạ dừng một chút. “Nếu đối phương cố ý nhắc chuyện cũ của ta và y, không ai được tự tiện quát mắng thay y. Đợi y hoặc Dương gia phản ứng trước.”
Trần quản sự ngẩn ra, rồi cúi đầu.
“Lão nô hiểu.”
Lục Thiên Dạ đứng trước bàn, nhìn ngọn đèn lặng lẽ cháy. Hắn đương nhiên muốn bảo vệ Dương Tiểu Thanh. Bản năng ấy chưa từng mất, thậm chí sau năm năm càng sâu hơn. Nhưng hắn cuối cùng hiểu, bảo vệ không phải là đứng trước mặt y, che hết gió mưa rồi không cho y nhìn thấy trời đất bên ngoài. Bảo vệ là khi y muốn tự mình bước, hắn đứng ở nơi y cho phép, không để dao thật rơi xuống người y, nhưng cũng không cướp mất quyền cầm ô của y.
Đêm ấy, hắn mở hộp thư không gửi.
Không phải để đọc, mà lấy phong thứ năm mươi chưa viết xong ra. Trên giấy chỉ có một câu: “Ta sắp trở về, nhưng không biết còn có thể gọi đệ là Tiểu Thanh không.” Hắn nhìn câu ấy rất lâu, sau đó lấy bút viết tiếp bên dưới.
“Hôm nay ta học được một điều. Nếu ta thật sự muốn gọi, cũng phải chờ đệ cho phép. Nếu đệ không cho phép, ta sẽ đứng ở nơi đệ thấy an toàn.”
Viết xong, hắn gấp phong thư lại.
Phong thứ năm mươi cuối cùng cũng hoàn thành.
Nhưng hắn vẫn không gửi.
Bởi nó chưa được hỏi.
---
Ngày hôm sau, thương hội Trường An đông hơn thường lệ.
Mạnh Hữu đến rất đúng giờ. Người này ngoài bốn mươi, mặt mày hiền hòa, ăn mặc không quá phô trương, nhìn qua giống một thương nhân từng trải và biết điều. Nhưng người có thể từng làm trung gian cho Triệu Minh Châu dĩ nhiên không thật sự đơn giản. Hắn vừa bước vào đã chắp tay cười, trước tiên hành lễ với Dương Chính Viễn, sau đó nhìn sang Dương Minh Thành, Dương Minh Viễn, cuối cùng ánh mắt dừng trên người Dương Tiểu Thanh lâu hơn một chút.
“Vị này chắc là Dương tam công tử. Năm đó ở Trường An, tại hạ từng nghe danh công tử rất nhiều.”
Dương Minh Viễn lập tức lạnh mặt.
Dương Tiểu Thanh lại không biến sắc, chỉ gật đầu đáp lễ.
“Mạnh quản sự quá lời. Ta chỉ là người bình thường trong Dương gia, không đáng để ngài nghe danh.”
Mạnh Hữu cười.
“Dương tam công tử khiêm tốn rồi. Ai không biết năm xưa Lục gia chủ…”
Hắn còn chưa nói hết, Dương Tiểu Thanh đã đặt chén trà xuống.
Âm thanh không lớn.
Nhưng đủ khiến câu nói của Mạnh Hữu dừng lại.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, giọng ôn hòa:
“Mạnh quản sự, hôm nay chúng ta bàn chuyện lô tơ Hoài Châu. Nếu ngài muốn bàn chuyện cũ của người khác, trà lâu bên ngoài thương hội có lẽ thích hợp hơn.”
Lời này không nặng, nhưng từng chữ đều như một cánh cửa khép lại trước mặt đối phương. Dương Minh Viễn ngồi bên cạnh suýt nữa bật cười lạnh. Hắn phát hiện tiểu đệ nhà mình mấy năm nay thật sự không còn là đứa trẻ nghe lời đồn liền đỏ mắt nữa. Dương Tiểu Thanh không chửi người, cũng không dùng lời sắc bén quá mức, nhưng chỉ cần một câu đã khiến đối phương không còn chỗ tiếp tục dò xét.
Mạnh Hữu hơi sững, rồi lập tức cười xòa.
“Là tại hạ thất lễ.”
Lục Thiên Dạ ngồi phía đối diện, từ đầu đến cuối chưa lên tiếng. Khi Mạnh Hữu nhắc đến “năm xưa Lục gia chủ”, bàn tay hắn dưới tay áo đã siết lại, nhưng hắn nhớ lời mình dặn đêm qua. Dương Tiểu Thanh chưa cần hắn mở miệng. Dương gia cũng chưa cần. Cho nên hắn không động. Chỉ đến khi Dương Tiểu Thanh tự mình chặn câu kia lại, hắn mới chậm rãi thả lỏng bàn tay.
Dương Tiểu Thanh không nhìn hắn, nhưng biết hắn không chen vào.
Y không thể nói rõ cảm giác trong lòng mình lúc ấy. Có lẽ là nhẹ nhõm, cũng có lẽ là một chút chua xót rất nhỏ. Hóa ra Lục Thiên Dạ thật sự có thể đứng đó nhìn y tự mình nói hết một câu, không cướp lấy, không che chắn quá mức. Điều này đối với người khác quá bình thường, nhưng đối với họ lại là một bước rất khó.
Dương Chính Viễn mở miệng đưa cuộc bàn bạc trở về chính sự.
“Mạnh quản sự, lô tơ Hoài Châu của ngài, Dương gia đã xem qua điều kiện. Lợi cao hơn bình thường hai thành, lại yêu cầu dùng danh nghĩa Dương gia nhập Trường An. Chuyện tốt như vậy, vì sao không tìm nhà khác?”
Mạnh Hữu đã khôi phục dáng vẻ thương nhân hòa nhã.
“Dương lão gia nói vậy là không tin tại hạ rồi. Dương gia nhiều năm có chữ tín, hàng qua tay Dương gia vào Trường An dễ được khách nhận hơn. Tại hạ mới trở lại Hoài Châu chưa lâu, muốn mượn uy tín quý phủ mở đường, chia thêm hai thành lợi cũng là phải.”
Dương Minh Thành mỉm cười.
“Nghe rất hợp lý.”
Mạnh Hữu vừa định tiếp lời thì Dương Minh Thành đã đặt một phần giấy lên bàn.
“Nhưng lô tơ này đi từ kho nào ra? Trên thư ngài ghi kho Đông Hoài, nhưng chúng ta sai người tra, kho Đông Hoài ba tháng nay không nhập số tơ lớn như vậy. Nếu hàng không đi từ đó, vậy nguồn gốc thật ở đâu?”
Nụ cười của Mạnh Hữu hơi cứng lại.
Dương Minh Viễn cười lạnh.
“Mạnh quản sự, đừng nói là ghi nhầm. Làm ăn lớn như vậy mà ghi nhầm kho hàng, Dương gia chúng ta không dám nhận.”
Mạnh Hữu rất nhanh ổn định sắc mặt.
“Có lẽ là người dưới tay viết sai. Hàng thật sự không có vấn đề, nếu Dương gia không tin, có thể kiểm tra trước.”
Lục Thiên Dạ lúc này mới mở miệng, giọng trầm và lạnh:
“Kiểm tra ở đâu? Kho Nam Hà sao?”
Sắc mặt Mạnh Hữu lần này thật sự thay đổi.
Lục Thiên Dạ không nhìn hắn quá lâu, chỉ đặt một phần văn thư khác lên bàn.
“Kho Nam Hà năm đó thuộc tuyến hàng cũ của Triệu gia. Sau khi Triệu Minh Châu rời Giang Nam, kho này đổi chủ ba lần, trên mặt giấy hiện tại rất sạch. Nhưng tháng trước, người giữ kho cũ vừa liên hệ với một hiệu đổi tiền bị Niệm Thanh Minh cắt quyền dùng bến. Mạnh Hữu, ngươi không phải muốn bán tơ cho Dương gia. Ngươi muốn dùng danh nghĩa Dương gia đưa lô hàng có liên quan đến tuyến cũ của Triệu gia vào Trường An, sau đó để người ngoài nói Dương gia và Niệm Thanh Minh cấu kết che giấu nguồn hàng.”
Không khí trong phòng lập tức lạnh xuống.
Mạnh Hữu nhìn Lục Thiên Dạ, nụ cười trên mặt cuối cùng nhạt đi.
“Lục gia chủ quả nhiên vẫn lợi hại như năm nào.”
Lục Thiên Dạ nhàn nhạt đáp:
“Không bằng Triệu Minh Châu dai dẳng.”
Dương Tiểu Thanh nghe đến tên kia, hàng mi khẽ động.
Mạnh Hữu cười một tiếng.
“Lục gia chủ hiểu lầm rồi. Triệu công tử đã rời Giang Nam, hiện tại tại hạ chỉ vì mình làm ăn.”
Dương Chính Viễn đặt chén trà xuống, giọng trầm ổn:
“Vậy thương vụ này không cần bàn nữa. Dương gia không nhận lô hàng không rõ nguồn gốc. Mạnh quản sự nếu thật sự trong sạch, cứ đưa đầy đủ giấy kho, giấy vận chuyển và người bảo chứng tới thương hội. Khi đó Dương gia có thể xem lại.”
Mạnh Hữu nhìn quanh một lượt, biết hôm nay không thể đạt được mục đích. Hắn vốn nghĩ Dương gia hoặc sẽ sợ bị liên lụy mà tránh Lục Thiên Dạ, hoặc sẽ dựa vào Lục Thiên Dạ để chặn hắn, bất kể bên nào đều có lời để truyền ra ngoài. Không ngờ Dương gia ngồi đây, Lục Thiên Dạ cũng ngồi đây, nhưng mọi chuyện lại theo quy củ thương hội mà đi. Dương Tiểu Thanh không né tránh chuyện cũ, Lục Thiên Dạ cũng không nóng vội thay y chắn lời. Ván thăm dò này, hắn không lấy được điểm yếu mình muốn.
Trước khi rời đi, Mạnh Hữu bỗng nhìn Dương Tiểu Thanh.
“Dương tam công tử, tại hạ thật sự hơi bất ngờ. Năm xưa nghe nói công tử được Lục gia chủ bảo vệ rất kỹ, không ngờ hôm nay lại có thể ngồi đây bàn chuyện thương trường.”
Dương Minh Viễn lập tức muốn lên tiếng, nhưng Dương Tiểu Thanh đã nhẹ nhàng nhìn sang.
“Mạnh quản sự nói sai rồi.”
Mạnh Hữu nhướng mày.
Dương Tiểu Thanh nói rất bình tĩnh:
“Năm xưa ta từng được rất nhiều người trong nhà bảo vệ, cũng từng được Lục công tử bảo vệ. Nhưng được bảo vệ không có nghĩa là cả đời không thể tự mình ngồi xuống bàn chuyện. Mạnh quản sự nếu cho rằng một người từng yếu đuối thì mãi mãi chỉ có thể yếu đuối, vậy ngài không hiểu lòng người bằng hiểu sổ sách rồi.”
Dương Minh Viễn lập tức thấy trong lòng thoải mái.
Dương Minh Thành cũng cong môi rất nhẹ.
Lục Thiên Dạ nhìn Dương Tiểu Thanh, ánh mắt sâu xuống. Câu này không chỉ nói cho Mạnh Hữu nghe, cũng giống nói cho hắn nghe. Người từng được bảo vệ không phải món đồ sứ phải đặt mãi trong hộp. Dương Tiểu Thanh có thể đau, có thể yếu mềm, có thể cần người nhà ở bên, nhưng y cũng có thể ngồi ở đây, dùng giọng ôn hòa nói ra ranh giới của mình.
Mạnh Hữu nhìn Dương Tiểu Thanh một lát, cuối cùng chắp tay cười.
“Dương tam công tử nói phải. Tại hạ thụ giáo.”
Hắn rời khỏi thương hội rất nhanh.
Sau khi người đi rồi, Dương Minh Viễn mới đập tay xuống bàn, lạnh giọng nói:
“Thứ người gì vậy chứ. Vừa mở miệng đã muốn chọc vào chuyện cũ, thật tưởng ai cũng ngu như hắn sao?”
Dương Chính Viễn liếc hắn.
“Ở thương hội, nói năng giữ chừng mực.”
Dương Minh Viễn lập tức im, nhưng sắc mặt vẫn khó coi.
Dương Minh Thành thu lại văn thư trên bàn.
“Xem ra phía sau Mạnh Hữu vẫn có người. Hắn không nhất định là người của Triệu Minh Châu, nhưng chắc chắn có kẻ muốn thử quan hệ giữa Dương gia và Niệm Thanh Minh.”
Lục Thiên Dạ gật đầu.
“Ta sẽ tiếp tục tra, nhưng trước khi có kết quả, sẽ gửi tin cho Dương gia trước.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Lục công tử hôm nay đã làm được.”
Câu này rất nhẹ.
Nhưng Lục Thiên Dạ nghe xong, bàn tay đặt trên đầu gối khẽ siết lại. Hắn biết đây không phải khen ngợi thân mật, chỉ là xác nhận một việc hắn đã hứa. Nhưng với hắn mà nói, đã đủ quý giá.
“Sau này cũng sẽ như vậy.”
Dương Tiểu Thanh không đáp, nhưng ánh mắt không còn lạnh như trước.
Cuộc bàn bạc kết thúc sau đó không lâu. Dương Chính Viễn dẫn người Dương gia rời khỏi thương hội, Lục Thiên Dạ đi chậm hơn nửa bước. Khi xuống bậc thềm, Dương Tiểu Thanh vô tình giẫm phải một chiếc lá ướt, thân hình hơi nghiêng. Lục Thiên Dạ gần như theo bản năng đưa tay, nhưng bàn tay vừa nâng lên đã dừng giữa không trung.
Hắn nhìn Dương Tiểu Thanh, giọng thấp nhưng rất rõ:
“Ta có thể đỡ đệ không?”
Dương Tiểu Thanh khựng lại.
Dương Minh Viễn đứng phía trước lập tức quay đầu, ánh mắt như dao bay tới. Nhưng Dương Tiểu Thanh không nhìn nhị ca, cũng không lập tức tránh. Y nhìn bàn tay Lục Thiên Dạ dừng ở khoảng cách vừa đủ, nhìn sự khắc chế gần như vụng về ấy, trong lòng bỗng mềm xuống một chút rất nhỏ.
Y đưa tay đặt lên cổ tay hắn.
“Có thể.”
Chỉ hai chữ.
Lục Thiên Dạ gần như không dám dùng lực. Hắn chỉ đỡ nhẹ để y đứng vững trên bậc đá, rồi lập tức buông tay. Dương Tiểu Thanh thu tay về, đầu ngón tay còn lưu lại chút hơi ấm quen thuộc. Năm năm đã qua, hơi ấm ấy vẫn giống như trước, nhưng người chạm vào nó đã không còn là thiếu niên không biết phòng bị.
Dương Tiểu Thanh đứng vững rồi nói:
“Đa tạ.”
Lục Thiên Dạ đáp rất khẽ:
“Không cần.”
Dương Minh Viễn đứng phía trước nhìn cảnh này, mặt đen như đáy nồi. Nhưng cuối cùng hắn không xông tới kéo Dương Tiểu Thanh đi. Bởi hắn cũng nghe thấy câu hỏi kia. “Ta có thể đỡ đệ không?” Người khác có thể không hiểu sức nặng của câu hỏi ấy, nhưng người Dương gia hiểu. Lục Thiên Dạ cuối cùng cũng biết hỏi trước khi chạm vào thế giới của Dương Tiểu Thanh.
Trên đường về, Dương Tiểu Thanh ngồi trong xe ngựa, rất lâu không nói. Dương Minh Viễn ngồi đối diện, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn hỏi:
“Vừa rồi vì sao cho hắn đỡ?”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Vì hắn hỏi.”
Dương Minh Viễn nghẹn lại.
Dương Tiểu Thanh cúi đầu nhìn đầu ngón tay mình, giọng rất nhẹ:
“Nhị ca, hắn hỏi trước. Đệ cũng muốn thử tự mình đáp.”
Dương Minh Viễn nhìn y thật lâu, cuối cùng quay mặt đi, hừ một tiếng rất nhỏ.
“Chỉ lần này thôi.”
Dương Tiểu Thanh khẽ cười.
“Chuyện này không thể do nhị ca quyết định.”
Dương Minh Viễn lập tức quay đầu trừng y.
Dương Tiểu Thanh không né, chỉ nhìn hắn bằng đôi mắt mang chút ý cười. Ánh mắt ấy khiến Dương Minh Viễn bỗng nhớ lại rất lâu trước kia, khi tiểu đệ nhà hắn còn có thể không sợ gì mà cãi lại mình mấy câu vô hại. Hắn nhìn y một lúc, lửa giận trong lòng dần tan đi, cuối cùng chỉ thở dài.
“Đúng là lớn rồi, biết chọc tức nhị ca rồi.”
Dương Tiểu Thanh không đáp, nhưng khóe môi vẫn cong nhẹ.
Ngoài xe, gió thu lướt qua phố dài. Lục Thiên Dạ đứng trước cửa thương hội, nhìn xe ngựa Dương gia đi xa. Cổ tay hắn vẫn còn cảm giác Dương Tiểu Thanh đặt tay lên rất nhẹ, chỉ một thoáng thôi, lại khiến hắn gần như không dám động. Năm năm trước, hắn từng có thể nắm tay y rất tự nhiên, xoa đầu y, kéo y tránh khỏi dòng người, thậm chí cúi đầu hôn lên má y dưới hoàng hôn. Năm năm sau, một lần đỡ tay được cho phép đã khiến hắn cảm thấy như nhận được thứ quý giá nhất.
Trần quản sự đứng bên cạnh, thấp giọng nói:
“Chủ tử, hôm nay Dương công tử không tránh ngài.”
Lục Thiên Dạ nhìn cuối đường đã không còn bóng xe.
“Ừ.”
Chỉ một tiếng rất nhẹ.
Nhưng trong mắt hắn có ánh sáng mà Trần quản sự đã rất lâu chưa thấy.
Không phải hy vọng lớn lao, càng không phải chắc chắn. Chỉ là một chút ấm áp nhỏ nhoi, giống như sau năm năm mưa dài, cuối cùng có một tia nắng rất mỏng rơi xuống lòng bàn tay. Lục Thiên Dạ biết mình vẫn còn rất nhiều đường phải đi, rất nhiều nợ phải trả. Nhưng ít nhất hôm nay, Dương Tiểu Thanh đã cho phép hắn đỡ một lần.
Mà lần này, là hắn hỏi trước.
(Hết chương 36)
Bình luận 💬 0