Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

DỰC HẠ TRẦM THANH

Chương 35: Đứng Bên Cạnh

Chương 1: Dưới tán cây hòe năm ấy Chương 2: Người Quan Trọng Nhất Chương 3: Mùa Hạ Năm Mười Lăm Tuổi Chương 4: Cơn Sóng Đầu Tiên Chương 5: Cảm Giác Kỳ Lạ Chương 6: Người Trong Lòng Chương 7: Người Không Thể Thay Thế Chương 8: Người Được Bảo Vệ Chương 9: Chỉ Vì Là Huynh Chương 10: Người Mà Hắn Không Thể Mất Chương 11: Nghịch Lân Chương 12: Không đổi Chương 13: Khoảng cách Chương 14: Người Ngốc Nhất Chương 15: Cảm Giác Không Giống Trước Đây Chương 16: Người Muốn Gặp Nhất Chương 17: Không Giấu Được Nữa Chương 18: Người Đầu Tiên Nhìn Ra Chương 19: Bí Mật Dưới Ánh Hoàng Hôn Chương 20: Được Thiên Vị Chương 21: Một Ngày Không Tới Chương 22: Ngày Kia Chương 23: Tiểu Đệ Chương 24: Hóa Ra Đệ Đã Biết Chương 25: Người Đẩy Ra Trước Chương 26: Một Bức Tường Chương 27: Ba Ngày Chương 28: Mưa Ngoài Cổng Thành Chương 29: Năm Năm Không Đợi Chương 30: Người Cũ Trước Cửa Chương 31: Đừng Thay Ta Quyết Định Chương 32: Những Bức Thư Không Gửi Chương 33: Một Phong Thư Được Hỏi Trước Chương 34: Chữ Thanh Chương 35: Đứng Bên Cạnh Chương 36: Hỏi Trước Chương 37: Một Đoạn Đường Được Chọn Chương 38: Có Thể Ôm Đệ Không Chương 39: Danh Chính Ngôn Thuận Chương 40: Một Ván Cờ Trong Dương Phủ
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 35: Đứng Bên Cạnh

Sau lần nói chuyện trong đình nhỏ, giữa Dương Tiểu Thanh và Lục Thiên Dạ bỗng có thêm một khoảng yên tĩnh rất lạ.

Không phải lạnh nhạt hơn trước, cũng không hẳn gần gũi hơn trước. Nó giống như sau một trận mưa dài, mặt đất vẫn còn ướt, vết bùn vẫn chưa khô, nhưng cuối cùng đã có thể nhìn thấy một chút ánh sáng nhạt từ khe mây. Dương Tiểu Thanh không gửi thư hỏi thêm, cũng không gọi Lục Thiên Dạ sang đọc tiếp những phong thư cũ. Lục Thiên Dạ cũng không gõ cửa Dương phủ, không đưa quà, không cố tình đứng dưới gốc hòe quá lâu để người kia nhìn thấy. Hai người đều giữ một sự dè dặt mà năm xưa họ chưa từng học được.

Dương Tiểu Thanh cần thời gian nghĩ về cái tên Niệm Thanh Minh, nghĩ về bốn mươi chín phong thư không gửi, nghĩ về câu “ta sẽ hỏi trước” của Lục Thiên Dạ. Còn Lục Thiên Dạ cũng cần thời gian để ép mình không bước qua ranh giới vừa mới được người kia đặt xuống. Năm năm qua hắn đã quen với việc dùng hành động quyết liệt để giải quyết mọi chuyện. Nhưng trở về Trường An rồi, hắn mới hiểu có những việc càng muốn làm cho nhanh, càng dễ làm sai. Dương Tiểu Thanh không phải thương lộ bị chặn, cũng không phải hiệu buôn bị người ta ép giá; y là người đã từng bị hắn dùng chính danh nghĩa bảo vệ làm tổn thương.

Sáng ngày thứ ba, thương hội Trường An đưa thiệp tới cả Lục phủ và Dương phủ.

Nội dung thiệp rất đúng quy củ. Niệm Thanh Minh vừa trở về Trường An, lại nắm giữ đường vận chuyển phía Nam, rất nhiều thương hộ trong thành đều muốn biết sau này giá bến, phí kho, cách phân lượt hàng và quy củ đối với hiệu buôn Giang Nam sẽ thay đổi thế nào. Thương hội bèn đứng ra mở một buổi nghị sự ở hội quán phía Đông thành, mời mấy nhà thương hộ lâu năm tới dự. Lục gia tất nhiên đứng đầu danh sách, Dương gia cũng được mời vì mấy năm nay sinh ý tơ lụa ổn định, lại từng bị người mượn danh Niệm Thanh Minh ép giá, có tư cách lên tiếng.

Dương Chính Viễn đọc xong thiệp, đặt xuống bàn.

“Buổi nghị sự này không thể không đi.”

Dương Minh Thành gật đầu.

“Lục gia trở về với thế lực lớn như vậy, nếu quy củ phía Nam thay đổi mà Dương gia không có mặt, sau này có điều bất lợi cũng khó nói. Hơn nữa chuyện Vạn Hòa vừa qua, thương hội chắc chắn sẽ nhắc tới.”

Dương Minh Viễn ngồi bên cạnh, sắc mặt không tốt lắm.

“Nhắc tới Vạn Hòa thì nhắc, nhưng vì sao trên thiệp lại ghi cả tên Tiểu Thanh? Cửa hàng tơ lụa là đại ca xử lý chính, để Tiểu Thanh đi làm gì?”

Dương Chính Viễn nhìn sang tiểu nhi tử.

“Tiểu Thanh, con nghĩ sao?”

Dương Tiểu Thanh cầm tấm thiệp, nhìn hàng chữ trên đó một lát. Mấy năm qua y đã theo Dương Minh Thành ra ngoài không ít lần, cũng từng gặp thương hộ lớn nhỏ, nhưng những buổi nghị sự của thương hội như thế này trước đây vẫn do phụ thân hoặc đại ca đi. Nếu là trước khi Lục Thiên Dạ trở về, y có lẽ sẽ từ chối rất tự nhiên. Nhưng hiện tại, y lại biết rõ nếu mình không đi, người ngoài càng có chuyện để nói. Họ sẽ nói Dương gia tránh Lục gia, nói Dương tam công tử vẫn để ý chuyện cũ, nói Lục gia chủ vừa trở về đã khiến Dương gia rối loạn. Những lời ấy có thể không quá ác độc, nhưng đủ khiến người ta khó chịu.

Y đặt thiệp xuống, giọng bình tĩnh:

“Con đi.”

Dương Minh Viễn lập tức cau mày.

“Đệ nghĩ kỹ chưa? Lục Thiên Dạ chắc chắn cũng tới. Thương hội đông người, nếu có kẻ không biết chừng mực lại nhắc chuyện cũ thì sao?”

“Vậy con sẽ tự đáp.” Dương Tiểu Thanh nhìn nhị ca, ánh mắt rất dịu nhưng không né tránh. “Năm năm trước, vì vài câu của người ngoài mà chúng ta phải lùi hết bước này đến bước khác. Bây giờ nếu còn vì sợ người khác nói mà tránh đi, vậy chẳng phải con vẫn đứng ở chỗ cũ sao?”

Dương Minh Viễn nghẹn lại.

Dương Minh Thành ngồi bên cạnh mỉm cười rất nhẹ.

“Tiểu Thanh nói đúng. Nếu có người cố ý nhắc chuyện cũ, né tránh chưa chắc khiến họ im miệng. Trái lại, khi Tiểu Thanh có thể đứng ở đó bình tĩnh đáp lời, lời đồn tự nhiên không còn chỗ bám.”

Dương Minh Viễn nhìn đại ca rồi lại nhìn tiểu đệ, cuối cùng hừ lạnh một tiếng.

“Được, vậy ta cũng đi.”

Dương Chính Viễn liếc hắn.

“Con đi để nghị sự hay để đánh người?”

Dương Minh Viễn đáp rất nhanh:

“Con đi để bảo vệ Tiểu Thanh. Nếu có kẻ miệng tiện, con chưa chắc đánh ngay, cùng lắm mắng trước rồi tính.”

Liễu Như Vân vốn đang ngồi bên cạnh yên lặng nghe, đến đây không nhịn được bật cười khẽ. Bà nhìn Dương Tiểu Thanh, thấy y cũng cong môi, trong lòng bỗng nhẹ đi một chút. Từ khi Lục Thiên Dạ trở về, rất nhiều cảm xúc cũ trong phủ bị đánh thức, nhưng ít nhất lần này Dương Tiểu Thanh không còn bị đẩy về phía trước một mình. Y có thể đi, cũng có thể không đi; nếu đi, phía sau có Dương gia đứng cùng.

Cuối cùng, Dương Chính Viễn quyết định để Dương Minh Thành và Dương Tiểu Thanh đi dự, Dương Minh Viễn đi cùng nhưng không ngồi vào bàn chính, tránh để buổi nghị sự biến thành nơi nhị công tử Dương gia trừng mắt với tất cả thương nhân trong thành. Dương Minh Viễn không hài lòng, nhưng bị Liễu Như Vân nhìn một cái liền im bớt. Chỉ trước khi rời chính sảnh, hắn vẫn kéo Dương Tiểu Thanh ra một bên dặn tới dặn lui.

“Đến đó nếu thấy không thoải mái thì nói với đại ca, đừng cố chống. Nếu Lục Thiên Dạ muốn nói chuyện riêng, đệ không muốn nghe thì đừng nghe. Nếu có người nhắc lại chuyện năm xưa, đệ cứ nhìn ta, ta tự có cách khiến hắn nuốt lời về.”

Dương Tiểu Thanh nghe đến bật cười.

“Nhị ca, huynh có cách gì?”

Dương Minh Viễn khoanh tay.

“Cách của ta không tiện nói trước mặt mẫu thân.”

Dương Tiểu Thanh lắc đầu cười nhẹ, trong lòng lại ấm lên. Năm năm qua, người trong nhà luôn dùng cách của họ bảo vệ y. Phụ thân cho y đường lui, mẫu thân cho y chỗ khóc, đại ca cho y lý trí, nhị ca thì giống một thanh đao nóng nảy, lúc nào cũng sẵn sàng chém những thứ khiến y đau. Y từng nghĩ tình cảm của mình với Lục Thiên Dạ là chuyện lớn nhất đời thiếu niên, đến sau này mới hiểu, ngoài tình yêu, y vẫn còn rất nhiều thứ đáng để giữ.

---

Lục phủ cũng nhận được thiệp cùng lúc.

Lục Thiên Dạ xem xong danh sách người dự, ánh mắt dừng ở tên Dương Tiểu Thanh rất lâu. Hắn đã đoán Dương gia sẽ đi, nhưng không ngờ Dương Tiểu Thanh cũng đích thân có mặt. Trần quản sự đứng bên cạnh nhìn sắc mặt hắn, trong lòng vừa lo vừa mừng. Lo là vì những nơi đông người luôn dễ sinh lời khó nghe; mừng là vì Dương Tiểu Thanh không tránh. Không tránh nghĩa là y không còn để chuyện cũ ép mình trốn sau cửa Dương phủ nữa.

Lục Chính Đình cũng ở thư phòng. Ông cầm tấm thiệp lên xem một lượt, rồi nhìn con trai.

“Con định đi chứ?”

“Vâng.”

“Vậy nhớ kỹ, ở thương hội, Tiểu Thanh không cần con thay nó chắn mọi câu nói.” Lục Chính Đình đặt tấm thiệp xuống, giọng nghiêm nghị. “Nếu có chuyện liên quan đến Niệm Thanh Minh, con nên xử lý. Nhưng nếu có người chĩa lời về phía nó, trước khi con mở miệng, hãy nhìn xem nó có cần con mở miệng hay không.”

Lục Thiên Dạ cúi mắt.

“Con hiểu.”

Lục Chính Đình nhìn hắn, thấy hắn thật sự nghe vào, giọng mới dịu xuống một chút.

“Dạ nhi, người muốn bù đắp thường dễ phạm một lỗi khác. Con từng làm nó đau vì tự quyết định thay nó. Bây giờ nếu vì muốn bù đắp mà lại thay nó chắn hết gió mưa, vậy vẫn là không tin nó có thể tự đứng vững.”

Lục Thiên Dạ khẽ gật đầu.

“Con biết. Ngày mai, con sẽ đứng bên cạnh, không đứng phía trước y.”

Lục Chính Đình nghe xong, rất lâu không nói gì. Ông nhớ Lục Thiên Dạ năm mười bảy tuổi cũng từng nói “con biết” bằng giọng rất chắc, nhưng khi ấy cái biết của hắn là biết rồi vẫn làm theo nỗi sợ của mình. Bây giờ cái biết này cuối cùng có thêm chút kính trọng dành cho lựa chọn của người khác. Để học được điều ấy, cả hai thiếu niên năm xưa đều đã trả giá quá đắt.

Đêm trước buổi nghị sự, Lục Thiên Dạ mở hộp thư cũ nhưng không lấy ra phong nào. Hắn chỉ nhìn lớp phong bì xếp ngay ngắn bên trong rồi khép lại. Mấy ngày nay, hắn luôn nhắc mình không được dùng những phong thư kia làm dây kéo Dương Tiểu Thanh về. Y muốn đọc thì sẽ hỏi. Y chưa hỏi thì chúng nên nằm yên ở đó. Hôm nay thương hội sắp tới, hắn càng không được để chuyện riêng làm loạn sự bình tĩnh mà Dương Tiểu Thanh khó khăn lắm mới có được.

Ngoài cửa sổ, cây hòe lay động trong gió đêm.

Lục Thiên Dạ nhìn một lúc rồi tắt đèn.

Ngày mai, hắn sẽ gặp Dương Tiểu Thanh giữa rất nhiều ánh mắt. Không phải dưới gốc hòe, không phải trong đình nhỏ, cũng không phải trong nhã gian chỉ có hai người. Đó sẽ là nơi người ngoài nhìn vào quan hệ của họ, thử dò xét, thử dùng lời cũ khơi vết thương cũ. Năm năm trước hắn đã chọn cách nói Dương Tiểu Thanh là tiểu đệ để giải vây, rồi tự tay làm y đau. Lần này, hắn tuyệt đối không thể lặp lại sai lầm đó.

---

Hội quán thương hội phía Đông thành sáng hôm sau đã rất náo nhiệt.

Xe ngựa của các nhà thương hộ lần lượt dừng trước cổng. Người tới dự phần lớn đều là gia chủ hoặc đại công tử các nhà, y phục không quá xa hoa nhưng đều có khí độ của người quen tính toán bạc tiền trong lòng bàn tay. Dương Tiểu Thanh cùng Dương Minh Thành đến không sớm không muộn. Khi y bước xuống xe, lập tức có không ít ánh mắt nhìn qua. Ánh mắt ấy không còn giống lời đồn ác ý năm xưa, nhưng vẫn mang theo tò mò. Năm năm trước, cái tên Dương Tiểu Thanh từng bị người ta đặt cạnh Lục Thiên Dạ trong vô số lời bàn tán mập mờ; năm năm sau, Lục Thiên Dạ mang Niệm Thanh Minh trở về, Dương Tiểu Thanh lại cùng Dương gia xuất hiện ở thương hội. Người ngoài sao có thể không nhìn thêm vài lần.

Dương Tiểu Thanh cảm nhận được những ánh mắt ấy, nhưng không né tránh.

Y mặc trường bào màu ngọc nhạt, bên ngoài khoác áo choàng mỏng màu xanh xám, dáng người thanh mảnh mà lưng thẳng. Dương Minh Thành đi bên cạnh, thỉnh thoảng thấp giọng nói vài câu về các thương hộ có mặt hôm nay. Dương Tiểu Thanh chăm chú nghe, vẻ mặt ôn hòa, không giống người bị kéo đến nơi đông người, mà giống một vị công tử Dương gia thật sự tới bàn việc. Dương Minh Viễn theo sau cách vài bước, ánh mắt quét qua đám người tò mò kia, khiến không ít kẻ lập tức thu mắt về.

Lục Thiên Dạ đến sau.

Khi xe ngựa màu huyền đen dừng trước cổng hội quán, tiếng trò chuyện xung quanh rõ ràng nhỏ đi một chút. Hôm nay hắn không mặc y phục quá nổi bật, nhưng khí thế của Lục gia chủ Niệm Thanh Minh không cần hoa văn quý giá để chống đỡ. Hắn bước xuống xe, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Dương Tiểu Thanh trong hành lang. Chỉ một thoáng, rất nhanh hắn thu lại, sau đó theo lễ chào hỏi mấy vị trưởng bối thương hội.

Dương Tiểu Thanh cũng nhìn thấy hắn.

Hai người cách nhau một khoảng sân lát đá xanh, không ai bước tới trước. Dương Tiểu Thanh chỉ khẽ gật đầu theo lễ, Lục Thiên Dạ đáp lại bằng một cái gật đầu rất nhẹ. Không gọi tên, không tiến gần, không để người ngoài nhìn ra bất kỳ điều gì có thể đem ra bàn tán. Nhưng chính sự đúng mực ấy lại khiến Dương Tiểu Thanh bỗng cảm thấy lòng mình ổn định hơn. Lục Thiên Dạ thật sự đang học.

Buổi nghị sự bắt đầu sau đó không lâu.

Chủ trì thương hội là Từ lão gia, một thương nhân già từng qua lại với cả Lục gia và Dương gia. Ông mở đầu bằng vài câu khách khí, sau đó nói tới chuyện đường hàng phía Nam. Niệm Thanh Minh nắm bến Nam Lĩnh, kho Hoài Châu và mấy tuyến vận chuyển Giang Nam, vì vậy quy củ mới của Lục Thiên Dạ sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến giá hàng vào Trường An. Các thương hộ trong thành muốn nghe rõ quy tắc, tránh sau này bị hiệu buôn phía Nam mượn danh gây khó dễ.

Lục Thiên Dạ nói không dài, nhưng từng điều đều rõ ràng.

Phí bến không tăng trong một năm đầu. Kho hàng chia lượt theo khế thư đã ký, không ưu tiên riêng cho nhà nào vì giao tình. Thương hộ phía Nam nếu mượn danh Niệm Thanh Minh ép giá hoặc cưỡng ép thương hộ Trường An ký khế bất lợi, sẽ bị cắt quyền dùng bến và kho. Ngược lại, thương hộ Trường An nếu giả mạo quan hệ với Lục gia để ép thương nhân Giang Nam nhường lợi, cũng sẽ bị đưa vào danh sách đen của Niệm Thanh Minh. Những điều ấy vừa ra, hội quán lập tức vang lên tiếng bàn luận nho nhỏ.

Một thương nhân họ Lưu ngồi bên phải bỗng cười nói:

“Lục gia chủ quả nhiên công chính. Chỉ là nói không ưu tiên riêng vì giao tình, e rằng có người không tin. Ai chẳng biết Dương gia và Lục gia nhiều năm giao hảo, Dương tam công tử lại cùng Lục gia chủ có tình nghĩa từ nhỏ. Nếu sau này Dương gia đi đường Nam Lĩnh, chẳng lẽ thật sự không được chiếu cố chút nào?”

Câu này vừa ra, không khí trong sảnh lập tức lặng xuống.

Dương Minh Viễn ngồi ở hàng sau lập tức lạnh mặt, bàn tay đặt trên tay vịn ghế siết lại. Dương Minh Thành cũng hơi cau mày. Lời của Lưu quản sự nghe như đùa, nhưng thật ra rất hiểm. Nếu Lục Thiên Dạ nói sẽ không chiếu cố, người ngoài sẽ nhìn Dương Tiểu Thanh bằng ánh mắt thương hại, giống như tình nghĩa cũ chẳng đáng một đồng trên bàn làm ăn. Nếu hắn nói sẽ chiếu cố, vậy quy củ vừa lập lập tức thành trò cười, Dương gia cũng bị đẩy vào vị trí dựa vào tình riêng để lấy lợi.

Lục Thiên Dạ gần như muốn mở miệng ngay.

Nhưng trước khi nói, hắn nhìn sang Dương Tiểu Thanh.

Dương Tiểu Thanh cũng đang nhìn hắn.

Ánh mắt hai người chạm nhau rất ngắn. Dương Tiểu Thanh nhận ra hắn đang chờ, không phải chờ y cầu cứu, mà là hỏi y có muốn tự mình nói không. Chỉ một khoảnh khắc ấy thôi, lòng y bỗng chấn động rất nhẹ. Năm năm trước ở văn hội Từ gia, Lục Thiên Dạ không nhìn y như vậy. Hắn tự mình đứng ra, tự mình nói y là tiểu đệ, tự mình dùng một câu bảo vệ để cắt vào lòng y. Còn hôm nay, trước mặt rất nhiều người, hắn dừng lại.

Dương Tiểu Thanh đặt chén trà xuống, tiếng sứ chạm bàn rất khẽ.

“Lưu quản sự nói vậy, là không tin quy củ của Niệm Thanh Minh, hay không tin phẩm cách của Dương gia?”

Lưu quản sự không ngờ người mở miệng là Dương Tiểu Thanh, nụ cười hơi cứng lại.

“Dương tam công tử hiểu lầm rồi. Ta chỉ thuận miệng nói đùa vài câu.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, vẻ mặt vẫn ôn hòa.

“Nghị sự thương hội liên quan đến lợi ích các nhà, một câu thuận miệng có thể khiến quy củ của Lục gia chủ bị nghi ngờ, cũng có thể khiến Dương gia bị đặt vào thế mượn giao tình cầu lợi. Lưu quản sự là người làm ăn nhiều năm, hẳn biết lời nói trên bàn thương nghị không thể xem là trò đùa.”

Sắc mặt Lưu quản sự thay đổi.

Trong sảnh có người khẽ ho một tiếng, cũng có người cúi đầu uống trà che đi vẻ kinh ngạc. Nhiều người từng nghe chuyện Dương tam công tử năm xưa, trong ấn tượng vẫn là tiểu công tử được Dương gia nuông chiều, tính tình mềm, không thích tranh chấp. Hôm nay thấy y ngồi đó, giọng nói không cao, sắc mặt không nặng, lại khiến người khác không tìm được khe hở phản bác, bọn họ mới nhận ra năm năm thật sự có thể mài một người thành dáng vẻ khác.

Dương Tiểu Thanh tiếp tục nói:

“Dương gia và Lục gia có giao tình cũ, điều này không cần phủ nhận. Nhưng giao tình là giao tình, sinh ý là sinh ý. Nếu Dương gia đi đường Nam Lĩnh, nên trả bao nhiêu phí bến thì trả bấy nhiêu, nên xếp lượt nào thì xếp lượt đó. Nếu Niệm Thanh Minh vì Dương gia mà phá quy củ, Dương gia sẽ không nhận. Nếu có người muốn dùng chuyện cũ giữa hai nhà để ép Dương gia hoặc Lục gia phải nhường lợi, Dương gia cũng không nhận.”

Lưu quản sự cười gượng.

“Dương tam công tử nói nặng rồi.”

“Không nặng.” Dương Tiểu Thanh nhìn hắn. “Năm năm trước, lời ngoài kia đã đủ nhiều. Năm năm sau, nếu còn có người muốn dùng vài câu mập mờ để đặt Dương gia và Lục gia lên bàn cân, vậy ta nói rõ trước cũng tốt. Dương gia không bán thảm, không nhận đặc quyền, càng không cho phép người khác dùng tên ta để bàn giá.”

Câu cuối cùng vừa ra, hội quán hoàn toàn yên tĩnh.

Lục Thiên Dạ nhìn Dương Tiểu Thanh, trong lòng đau nhưng cũng có một thứ gì đó rất nóng chậm rãi dâng lên. Đây là Dương Tiểu Thanh sau năm năm. Không còn chạy tới sau lưng hắn trốn tránh lời đồn, cũng không cần hắn dùng một câu tiểu đệ để giải vây. Y tự mình ngồi ở đó, dùng giọng bình tĩnh nói rõ ranh giới của mình, nói rõ Dương gia không cần dựa vào ai, cũng không cho phép ai dùng tên y để cân đo lợi ích.

Một lát sau, Lục Thiên Dạ mới mở miệng.

“Dương tam công tử nói đúng.”

Giọng hắn rất trầm, không có chút do dự nào.

Mọi ánh mắt lại chuyển về phía hắn.

Lục Thiên Dạ nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng rất ngắn trên người Lưu quản sự rồi thu lại.

“Niệm Thanh Minh lập quy củ để mọi nhà có đường làm ăn rõ ràng, không phải để ai dựa vào giao tình cũ kiếm lợi. Từ hôm nay trở đi, bất kỳ hiệu buôn nào mượn danh nghĩa quan hệ giữa Lục gia và Dương gia để ép giá, dò xét hoặc tung lời mập mờ, đều xem như phá quy củ của ta. Lưu quản sự vừa rồi nói là lời đùa, vậy hôm nay chỉ dừng ở lời đùa. Nếu sau này còn có lần thứ hai, hiệu buôn Lưu gia trong vòng ba năm không được dùng bến Nam Lĩnh.”

Lưu quản sự sắc mặt trắng bệch, vội đứng dậy chắp tay.

“Lục gia chủ thứ lỗi, là Lưu mỗ nói năng không thỏa đáng. Dương tam công tử, Lưu mỗ cũng xin bồi lễ với ngài.”

Dương Tiểu Thanh gật đầu rất nhẹ.

“Lưu quản sự sau này cẩn trọng lời nói là được.”

Chuyện này qua đi, buổi nghị sự tiếp tục. Nhưng sau đó không còn ai dám tùy tiện nhắc tới quan hệ giữa Dương gia và Lục gia nữa. Các thương hộ chuyển sang bàn phí bến, lượt kho, khế ước vận chuyển, mọi chuyện dần trở lại đúng quỹ đạo. Dương Tiểu Thanh không nói thêm nhiều, nhưng khi cần xác nhận điều khoản liên quan tới tơ lụa, y vẫn mở miệng đúng lúc. Mấy vị trưởng bối thương hội nhìn y bằng ánh mắt khác trước, có người còn âm thầm gật đầu với Dương Minh Thành.

Buổi nghị sự kết thúc vào gần chiều.

Khi mọi người rời khỏi hội quán, trời bỗng đổ mưa nhỏ. Mưa không lớn, chỉ là một lớp bụi nước mỏng phủ lên mái hiên và phiến đá ngoài sân. Dương Tiểu Thanh đứng dưới hiên đợi xe ngựa Dương gia, nhưng gia đinh chạy tới báo bánh xe bị kẹt ở ngõ sau, phải sửa một lát mới tới được. Dương Minh Thành cau mày, đang định sai người thuê xe khác thì Lục Thiên Dạ từ phía sau bước tới, nhưng dừng lại cách vài bước rất đúng mực.

“Dương đại công tử, Dương tam công tử.”

Dương Minh Thành quay đầu nhìn hắn.

“Lục công tử có việc?”

Lục Thiên Dạ nhìn Dương Tiểu Thanh một thoáng, rồi mới nói với Dương Minh Thành:

“Xe của Lục phủ đang ở ngoài cổng. Nếu hai vị không ngại, có thể dùng trước. Ta sẽ sai người đưa xe khác tới đón mình.”

Dương Tiểu Thanh không lập tức đáp.

Nếu là trước kia, Lục Thiên Dạ có lẽ đã trực tiếp sai người đưa xe tới, thậm chí không cho y cơ hội từ chối. Nhưng hôm nay hắn hỏi, còn hỏi qua cả Dương Minh Thành trước mặt mọi người, không để chuyện này trở nên mập mờ. Dương Tiểu Thanh nhìn màn mưa ngoài hiên, suy nghĩ một lát rồi nói:

“Không cần phiền như vậy. Xe Dương gia chỉ hỏng một chút, đợi một lát là được.”

Lục Thiên Dạ gật đầu.

“Được.”

Hắn đáp xong liền không nói nữa, cũng không cố khuyên. Dương Tiểu Thanh thấy vậy, trong lòng lại có chút cảm giác kỳ lạ. Người này thật sự đang học từng chút một, học cả việc bị từ chối rồi đứng yên. Y quay đầu nhìn mưa ngoài hiên, bỗng nhớ đến cơn mưa ngoài cổng thành năm xưa. Khi ấy Lục Thiên Dạ đứng trong mưa, còn y chật vật chạy tới hỏi một câu thật lòng. Bây giờ cũng là mưa, nhưng cả hai đều đã khác.

Dương Minh Thành nhìn hai người, bỗng nói:

“Mưa chưa lớn, đứng đây chờ cũng được. Lục công tử nếu không vội, có thể cùng chờ một lát. Vừa hay ta muốn hỏi thêm về điều khoản kho hàng Hoài Châu.”

Lục Thiên Dạ đáp:

“Được.”

Ba người đứng dưới mái hiên hội quán. Dương Minh Thành hỏi vài câu công sự, Lục Thiên Dạ đáp rất rõ. Dương Tiểu Thanh đứng bên cạnh lắng nghe, thỉnh thoảng bổ sung một hai ý liên quan đến hàng tơ lụa. Mưa rơi trước hiên, giăng thành một lớp mỏng giữa họ và con phố ngoài kia. Dương Minh Thành nói được một lúc thì bị chưởng quỹ thương hội gọi vào ký bổ sung một điều khoản, trước khi đi còn nhìn Dương Tiểu Thanh một cái. Dương Tiểu Thanh gật nhẹ, ý bảo mình không sao.

Dưới hiên chỉ còn Dương Tiểu Thanh và Lục Thiên Dạ, nhưng người hầu hai nhà vẫn đứng gần đó, khoảng cách đủ để không ai cảm thấy thất lễ.

Lục Thiên Dạ không vội mở miệng.

Cuối cùng là Dương Tiểu Thanh nói trước:

“Hôm nay ở hội quán, vì sao huynh không nói trước?”

Lục Thiên Dạ nhìn màn mưa, giọng rất thấp:

“Vì ta nhìn thấy đệ muốn tự mình nói.”

Dương Tiểu Thanh quay đầu nhìn hắn.

“Nếu ta không nói thì sao?”

“Vậy ta sẽ hỏi đệ bằng mắt thêm một lần. Nếu đệ vẫn không muốn nói, ta sẽ thay đệ chặn phần liên quan đến Niệm Thanh Minh, nhưng sẽ không nói thay tâm ý của đệ.”

Dương Tiểu Thanh im lặng một lát.

“Huynh thật sự nghĩ được nhiều như vậy trong khoảnh khắc đó?”

Lục Thiên Dạ khựng lại, rồi thành thật đáp:

“Không hoàn toàn. Lúc đầu ta vẫn muốn lập tức mở miệng. Nhưng ta nhớ phụ thân nói phải nhìn xem đệ có cần ta mở miệng hay không, nên ta dừng lại.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn rất lâu, bỗng khẽ cười.

Nụ cười ấy rất nhạt, nhưng không phải nụ cười khách khí.

“Lần này huynh dừng đúng lúc.”

Lục Thiên Dạ nghe câu ấy, trong lòng như có thứ gì đó bị gió thu khẽ chạm. Không phải tha thứ, cũng không phải gần gũi lập tức, nhưng đó là lần đầu tiên sau khi hắn trở về, Dương Tiểu Thanh nói hắn đã làm đúng một việc. Chỉ một câu thôi, lại khiến hắn gần như không biết nên đặt tay vào đâu.

Hắn cúi mắt, giọng khàn đi:

“Sau này ta sẽ cố gắng dừng đúng lúc hơn.”

Dương Tiểu Thanh nhìn mưa ngoài hiên, giọng nhẹ hơn:

“Thật ra hôm nay ta vẫn sợ.”

Lục Thiên Dạ lập tức nhìn y.

Dương Tiểu Thanh không quay đầu, chỉ chậm rãi nói:

“Sợ người ngoài lại nhắc chuyện cũ, sợ mình mở miệng không đủ tốt, sợ huynh lại thay ta nói một câu khiến ta không biết nên đứng ở đâu. Nhưng khi huynh dừng lại, ta bỗng cảm thấy lần này có lẽ mình có thể tự nói.”

Lục Thiên Dạ hô hấp hơi nghẹn.

“Đệ nói rất tốt.”

“Không cần dỗ ta.”

“Không phải dỗ.” Lục Thiên Dạ nhìn y, giọng nghiêm túc. “Là thật lòng.”

Dương Tiểu Thanh rũ mắt, khóe môi hơi cong lên rồi lại nhanh chóng ép xuống. Một lát sau, y hỏi:

“Những phong thư còn lại, có phong nào kể chuyện Triệu Minh Châu không?”

“Có.”

“Lần sau nếu ta muốn nghe, ta sẽ nói trước. Nhưng lần này ta muốn nghe chuyện đó, không phải vì muốn biết huynh nhớ ta bao nhiêu, mà vì ta muốn hiểu năm đó rốt cuộc chuyện gì xảy ra.”

Lục Thiên Dạ gật đầu.

“Được. Ta sẽ chọn phong liên quan đến Triệu Minh Châu. Nếu trong thư có đoạn khiến đệ không thoải mái, ta sẽ hỏi trước khi đọc tiếp.”

Dương Tiểu Thanh nghe vậy, không đáp ngay. Y bỗng cảm thấy giữa họ giống như đang chậm rãi dựng lại một con đường. Con đường này không còn là con đường quen thuộc dưới gốc hòe năm xưa, nơi y chạy về phía hắn không cần nghĩ. Nó gập ghềnh hơn, xa hơn, mỗi bước đều phải hỏi, phải dừng, phải xác nhận người kia có còn muốn đi tiếp hay không. Nhưng ít nhất, con đường ấy là do y tự mình đặt chân lên.

Xe ngựa Dương gia cuối cùng cũng tới.

Dương Minh Thành từ trong hội quán đi ra, nhìn hai người dưới hiên một thoáng, sau đó mỉm cười như không thấy gì.

“Tiểu Thanh, về thôi.”

Dương Tiểu Thanh gật đầu, bước xuống bậc thềm. Mưa tuy nhỏ nhưng nền đá vẫn ướt, nha hoàn vội bung ô chạy tới. Lục Thiên Dạ đứng bên cạnh theo bản năng muốn nhắc y cẩn thận, nhưng lời đến miệng lại dừng lại. Dương Tiểu Thanh tự mình bước qua vũng nước nhỏ, vạt áo lướt nhẹ qua màn mưa. Đi được vài bước, y bỗng quay đầu nhìn Lục Thiên Dạ.

“Lục Thiên Dạ.”

Hắn lập tức ngẩng đầu.

Dương Tiểu Thanh cầm cán ô trong tay nha hoàn, giọng rất nhẹ:

“Hôm nay cảm ơn huynh đã đứng bên cạnh, không đứng phía trước ta.”

Nói xong, y không đợi Lục Thiên Dạ đáp, xoay người lên xe ngựa.

Rèm xe buông xuống, bánh xe chậm rãi lăn đi trong mưa nhỏ. Lục Thiên Dạ đứng dưới mái hiên, nhìn chiếc xe rời khỏi hội quán, rất lâu không động. Trần quản sự bước tới bên cạnh hắn, trên mặt không giấu được chút vui mừng.

“Chủ tử, Dương công tử vừa rồi là…”

“Ta biết.”

Lục Thiên Dạ nói rất khẽ.

Lần này, ba chữ “ta biết” không còn giống năm xưa. Không phải biết y đau mà vẫn làm, không phải biết y buồn mà vẫn đẩy ra. Mà là hắn biết, Dương Tiểu Thanh vừa mở cho hắn thêm một khe cửa rất nhỏ. Cánh cửa ấy vẫn mong manh, vẫn có thể khép lại bất cứ lúc nào nếu hắn nóng vội. Nhưng ít nhất hôm nay, người kia đã nói cảm ơn hắn vì không chắn trước mặt.

Mưa thu rơi xuống mái hiên, lạnh mà không buốt.

Lục Thiên Dạ nhìn theo hướng xe ngựa Dương gia biến mất, trong lòng lặng lẽ nói một câu.

Sau này ta sẽ học.

Học cách không đẩy đệ đi, cũng không chắn hết đường trước mặt đệ.

Học cách đứng bên cạnh đệ.

(Hết chương 35)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0