Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI BIẾT MÌNH LÀ THIẾU GIA GIẢ, TÔI LEO GIƯỜNG ANH TRAI

Chương 14: Những Món Đồ Được Chia Thành Ba Phần

Chương 1: Bản Giám Định Trong Ngăn Kéo Chương 2: Người Thích Hợp Nhất Để Nuôi Tôi Chương 3: Đêm Tôi Gõ Cửa Phòng Anh Chương 4: Sáng Hôm Sau, Tôi Không Hối Hận Chương 5: Từ Hôm Nay, Phòng Anh Có Một Nửa Của Tôi Chương 6: Đừng Nhìn Người Khác Lâu Như Vậy Chương 7: Em Đẹp Nhất Khi Tiêu Tiền Của Anh Chương 8: Người Chờ Anh Trở Về Chương 9: Tôi Chỉ Đang Diễn Thôi Chương 10: Người Con Ruột Sắp Trở Về Chương 11: Món Quà Cho Người Sắp Trở Về Chương 12: Người Trở Về Không Giống Tôi Tưởng Chương 13: Nếu Một Ngày Em Không Còn Mang Họ Úc Chương 14: Những Món Đồ Được Chia Thành Ba Phần Chương 15: Những Dấu Vết Không Thể Xóa Sạch Chương 16: Tên Anh Được Khoanh Đỏ Chương 17: Anh Không Trở Về Nữa Chương 18: Em Đừng Dùng Cách Này Nữa Chương 19: Anh Đang Trả Em Về Vị Trí Cũ Chương 20: Trong Cơn Sốt, Tôi Chỉ Gọi Tên Anh Chương 21: Lần Này, Tôi Không Đòi Anh Trở Về Chương 22: Lần Đầu Tiên Anh Bước Về Phía Tôi Chương 23: Một Bữa Tối Không Đổi Lấy Điều Gì Chương 24: Những Lần Anh Trở Về Chương 25: Anh Ở Lại Vì Anh Muốn Chương 26: Anh Đứng Về Phía Em Chương 27: Em Trả Lại Quyền Lựa Chọn Cho Anh Chương 28: Lần Này, Chúng Tôi Cùng Nói Chương 29: Người Tôi Muốn Giữ Lại
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 14: Những Món Đồ Được Chia Thành Ba Phần

Cuối tuần, tôi vẫn về nhà chính ăn cơm.

Úc Duy Khâm thật sự xuống bếp.

Cậu làm một món cá hấp cùng canh củ sen, trình bày đơn giản đến mức tôi vừa nhìn đã cảm thấy không có gì đáng mong đợi. Nhưng khi nếm thử, hương vị lại vừa miệng hơn dự đoán, cá không tanh, thịt mềm, nước sốt thanh mà không nhạt.

Tôi ăn thêm miếng thứ hai rồi mới nhận ra Úc Duy Khâm đang nhìn mình.

“Sao vậy?”

“Không có gì.” Cậu đặt đũa xuống, khóe môi hơi cong. “Tôi chỉ tưởng cậu sẽ chê.”

“Tôi không cố tình chê một món ăn ngon.”

“Vậy là ngon?”

Tôi liếc Úc Duy Khâm. Người này rõ ràng biết tôi đã ăn thêm nhưng vẫn cố hỏi, chẳng khác nào muốn nghe lời khen trực tiếp.

Tôi không dễ để cậu được như ý.

“Tạm được. Ít nhất đầu bếp trong nhà chưa cần lo mất việc.”

Mẹ ngồi bên cạnh bật cười.

“Con khen thẳng một câu khó đến vậy sao?”

“Con đã nói tạm được rồi.”

Úc Duy Khâm không tranh luận, chỉ gắp thêm một miếng cá vào bát tôi.

“Vậy ăn thêm đi.”

Tôi nhìn đũa của cậu, lại nhìn miếng cá trong bát.

Nếu là trước đây, có người tùy tiện gắp đồ ăn cho tôi, tôi chắc chắn sẽ không động đến. Nhưng món này Úc Duy Khâm tự làm, mẹ còn đang nhìn, tôi không muốn khiến không khí khó xử chỉ vì chút chuyện nhỏ.

Tôi ăn miếng cá ấy.

Ở bên cạnh, Úc Đình Xuyên vẫn im lặng dùng bữa, nhưng bàn tay dưới bàn đã đặt lên đầu gối tôi từ lúc nào.

Tôi quay sang nhìn anh.

Ánh mắt anh rất bình thường, chỉ có ngón tay chậm rãi vuốt qua lớp vải như thể đang nhắc tôi rằng anh vẫn ở đây.

Tôi lập tức thấy dễ chịu hơn.

Sau bữa cơm, mẹ kéo Úc Duy Khâm đi xem mấy món đồ mới mua cho phòng riêng. Cha gọi Úc Đình Xuyên vào phòng làm việc bàn chuyện công ty. Tôi vốn định về phòng cũ nghỉ một lát, nhưng vừa đi qua hành lang đã nghe phía sau có tiếng bước chân.

Úc Duy Khâm cầm một chiếc hộp dài đi tới.

“Tôi có chuyện muốn hỏi.”

“Chuyện gì?”

Cậu mở hộp, bên trong là chiếc đồng hồ tôi tặng hôm trước.

“Tôi không biết chỉnh dây.”

Tôi nhìn cổ tay cậu.

“Cậu không mang ra cửa hàng sao?”

“Không muốn làm phiền.”

“Vậy cậu tìm tôi thì không phải làm phiền?”

Úc Duy Khâm im lặng vài giây, sau đó đáp rất thẳng:

“Cậu mua. Tôi nghĩ cậu sẽ biết.”

Tôi không biết.

Tôi chỉ chọn đồng hồ, còn những việc như chỉnh dây đương nhiên luôn có nhân viên làm. Nhưng nếu nói mình không biết trước mặt Úc Duy Khâm, nghe có vẻ quá mất mặt.

Tôi cầm chiếc đồng hồ, mở khóa ra xem một lúc rồi bảo:

“Đi theo tôi.”

Phòng cũ của tôi có một hộp dụng cụ nhỏ dành cho phụ kiện. Thứ này vốn do người của thương hiệu chuẩn bị, tôi chưa từng tự dùng lần nào.

Úc Duy Khâm đứng bên cạnh nhìn tôi loay hoay gần năm phút, cuối cùng nhịn không được hỏi:

“Cậu có thật sự biết không?”

“Tôi đang xem.”

“Cậu vừa bảo tôi đi theo.”

“Đi theo không có nghĩa tôi đã làm chuyện này trước đây.”

Úc Duy Khâm khẽ thở dài, lấy điện thoại ra tìm hướng dẫn. Tôi lập tức giữ cổ tay cậu lại.

“Đừng tìm. Tôi làm được.”

“Cậu sắp làm xước đồng hồ.”

“Tôi mua được một chiếc thì cũng mua được chiếc thứ hai.”

“Tôi chỉ cần một chiếc.”

Câu nói ấy khiến tôi dừng tay.

Úc Duy Khâm cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ, giọng vẫn bình thản:

“Là quà cậu tặng. Làm xước thì đáng tiếc.”

Tôi im lặng một lát, cuối cùng đặt dụng cụ xuống.

“Vậy ra cửa hàng.”

“Không cần. Tôi thử tự làm.”

“Cậu còn không biết khóa ở đâu.”

“Nhưng tôi có thể học.”

Tôi nhìn cậu tháo từng mắt dây theo hướng dẫn, động tác ban đầu còn vụng nhưng rất nhanh đã hiểu cách làm. Chỉ vài phút sau, chiếc đồng hồ đã vừa với cổ tay.

Tôi càng nhìn càng không hiểu.

“Việc gì cậu cũng muốn tự làm sao?”

Úc Duy Khâm thử cử động cổ tay, xác nhận không quá chật rồi mới đáp:

“Không phải việc gì cũng có người làm thay.”

“Trong nhà này có.”

“Nhưng trước đây không có.”

Giọng nói rất nhẹ, không hề mang ý trách móc. Chính vì vậy, tôi càng không biết nên trả lời thế nào.

Tôi lớn lên trong một thế giới hoàn toàn khác. Quần áo có người chuẩn bị, xe có tài xế, đồ hỏng chỉ cần thay mới. Còn Úc Duy Khâm đã quen tự mình xử lý mọi chuyện từ nhỏ.

Nếu năm đó không có sai sót, người sống cuộc đời ấy có thể là tôi.

Ý nghĩ này làm tôi khó chịu. Tôi lập tức nhìn sang nơi khác.

Úc Duy Khâm dường như nhận ra mình vừa nói điều khiến tôi không vui, cậu khép hộp lại rồi chủ động đổi chủ đề:

“Cuối tuần sau công ty tôi có một buổi triển lãm kiến trúc. Cậu có muốn đến xem không?”

“Tôi không hiểu kiến trúc.”

“Không cần hiểu. Địa điểm khá đẹp, có khu trưng bày ánh sáng, có lẽ cậu sẽ thích.”

Tôi nhìn cậu.

“Cậu đang mời tôi?”

“Ừ.”

“Vì cha mẹ bảo sao?”

“Không. Tôi tự hỏi.”

Tôi không trả lời ngay.

Từ lúc Úc Duy Khâm trở về, chúng tôi chưa từng ở riêng với nhau quá lâu. Cậu không lấy lòng tôi, tôi cũng không chủ động thân thiết. Hai người giống như cùng đứng trong một căn phòng, biết rõ đối phương tồn tại nhưng đều giữ một khoảng cách vừa đủ.

Lời mời này giống như một bước tiến nhỏ.

Tôi không biết mình có muốn bước theo hay không.

Cuối cùng tôi chỉ nói:

“Gửi địa chỉ cho tôi. Hôm đó nếu không có lịch khác, tôi sẽ xem.”

Úc Duy Khâm gật đầu.

“Được.”

Cậu rời khỏi phòng, trước khi đóng cửa còn nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay một lần nữa.

Tôi đứng giữa căn phòng cũ, bỗng cảm thấy người này thật sự rất kỳ lạ.

Không đáng ghét như tôi đã chuẩn bị.

Cũng không thân thiết đến mức khiến tôi có thể hoàn toàn buông cảnh giác.

*

Ba ngày sau, tôi bắt đầu sắp xếp lại đồ đạc trong biệt thự Bán Sơn Vân Cảnh.

Ban đầu chỉ vì chiếc tủ mới ở phòng thay đồ đã làm xong. Nhà thiết kế gọi người chuyển đồ từ tầng ba xuống, nhân viên phụ trách kiểm kê cần tôi xác nhận món nào tiếp tục dùng, món nào đưa vào kho bảo quản.

Nhưng đến khi nhìn thấy từng chiếc hộp được đặt thành hàng, trong đầu tôi lại xuất hiện một ý nghĩ khác.

Nếu một ngày phải rời nhà họ Úc, những thứ nào thật sự thuộc về tôi?

Tôi đã biết cha mẹ không định đuổi mình.

Úc Đình Xuyên cũng nói sẽ không để tôi đi.

Nhưng tôi vẫn muốn biết.

Có lẽ vì đã sợ một lần, nên dù được trấn an bao nhiêu, trong lòng vẫn muốn chuẩn bị sẵn một con đường lui.

Tôi bảo người làm mang ba loại nhãn khác nhau tới.

Màu trắng dành cho những thứ tôi tự mua.

Màu xanh dành cho quà cha mẹ tặng.

Màu đen dành cho những món Úc Đình Xuyên mua.

Người quản lý đồ dùng tên Trần Ngọc Lâm cầm tập nhãn, do dự hỏi:

“Thiếu gia muốn phân loại theo người tặng sao?”

“Ừ.”

“Để tiện làm hồ sơ bảo hiểm?”

Tôi nhìn anh ta.

“Cứ coi như vậy.”

Trần Ngọc Lâm không hỏi thêm.

Quần áo rất khó chia, bởi phần lớn được thanh toán bằng thẻ phụ hoặc tài khoản gia đình. Đồng hồ, trang sức và xe thì dễ hơn. Mỗi món đều có hồ sơ riêng, chỉ cần xem lại hóa đơn là biết ai mua.

Tôi ngồi giữa phòng thay đồ, nhìn đồ vật lần lượt được chia thành ba khu.

Những thứ cha mẹ tặng nhiều hơn tôi tưởng.

Quà sinh nhật, quà dịp lễ, quà mang về sau mỗi chuyến đi. Có những món tôi chỉ đeo một lần rồi cất, thậm chí đã quên người tặng, nhưng hồ sơ vẫn ghi rất rõ.

Đồ Úc Đình Xuyên mua còn nhiều hơn.

Từ chiếc đồng hồ tôi đang đeo, những bộ lễ phục gần đây, đến cả chiếc gối lụa tôi dùng mỗi tối cũng do anh cho người đặt riêng.

Tôi nhìn khu vực mang nhãn đen ngày càng lớn, trong lòng vừa yên tâm vừa có một cảm giác rất khó gọi tên.

Nếu tôi không còn gì trong tay, chỉ cần Úc Đình Xuyên vẫn còn yêu, tôi vẫn có thể sống như hiện tại.

Nhưng nếu một ngày anh không còn tin tình yêu của tôi nữa thì sao?

Tôi lập tức gạt suy nghĩ ấy đi.

Anh sẽ không biết.

Chỉ cần tôi không nói, không ai có thể biết mình đã nhìn thấy bản giám định trước đêm bước vào phòng anh.

Tôi đang kiểm tra một chiếc trâm cài thì ngoài cửa có tiếng bước chân.

Trần Ngọc Lâm định ra chào, nhưng Úc Đình Xuyên đã bước vào.

Anh vừa từ công ty về, áo vest còn chưa thay. Ánh mắt đầu tiên dừng trên người tôi, sau đó chậm rãi lướt qua ba khu đồ vật đã được phân chia rõ ràng.

“Đang làm gì vậy?”

Tôi đặt chiếc trâm xuống.

“Dọn tủ.”

“Dọn tủ cần chia thành ba phần sao?”

Anh bước đến, cầm thử một chiếc nhãn đen. Trên nhãn có ghi tên món đồ, ngày mua và người thanh toán.

Tôi biết Úc Đình Xuyên rất nhạy bén.

Chỉ nhìn vài tờ là anh sẽ nhận ra quy luật.

Tôi quay sang Trần Ngọc Lâm.

“Anh ra ngoài trước đi.”

Trần Ngọc Lâm lập tức dẫn những người còn lại rời khỏi phòng. Cửa khép lại, không gian rộng lớn chỉ còn tôi và Úc Đình Xuyên.

Anh đặt nhãn xuống.

“Màu đen là những thứ anh mua?”

“Ừ.”

“Màu xanh là cha mẹ?”

“Ừ.”

“Còn màu trắng?”

“Tự em mua.”

Úc Đình Xuyên nhìn tôi rất lâu.

“Tại sao phải chia như vậy?”

Tôi đã chuẩn bị sẵn một lý do.

“Để làm hồ sơ bảo hiểm.”

“Bảo hiểm không cần phân biệt người tặng.”

“Em thích phân biệt.”

Anh không lập tức phản bác, chỉ chậm rãi bước tới. Khi còn cách tôi một bước, Úc Đình Xuyên cúi xuống nhìn chiếc vòng đang đeo trên tay tôi.

“Cái này mẹ tặng.”

“Em biết.”

“Vậy nếu là màu xanh thì sao?”

Tôi im lặng.

Ánh mắt anh càng trở nên chăm chú.

“Chiêu Ninh, em đang chuẩn bị trả lại những thứ cha mẹ mua sao?”

“Không.”

Tôi đáp quá nhanh.

Úc Đình Xuyên không phải người dễ bị lừa bởi một câu phủ nhận. Anh đưa tay giữ lấy cằm tôi, buộc tôi phải nhìn thẳng.

“Vậy em đang chuẩn bị điều gì?”

Tôi không thích bị nhìn bằng ánh mắt quá nghiêm túc như thế. Nó khiến những suy nghĩ giấu kín trong lòng giống như sắp bị bóc ra từng lớp.

Tôi nghiêng mặt tránh tay anh, đứng dậy đi về phía tủ kính.

“Em chỉ muốn biết đồ nào thật sự thuộc về mình.”

“Những thứ ở đây đều thuộc về em.”

“Trên giấy tờ thì chưa chắc.”

Câu nói vừa rời khỏi miệng, tôi đã hối hận.

Úc Đình Xuyên đứng yên phía sau.

“Em nghĩ cha mẹ sẽ lấy lại?”

“Em không nói vậy.”

“Nhưng em đang nghĩ.”

Tôi quay lại, sự khó chịu trong lòng bỗng trào lên.

“Anh đừng lúc nào cũng cho rằng mình hiểu hết em.”

Câu nói khiến anh khựng lại.

Tôi biết mình hơi quá đáng, nhưng nỗi bất an bị chạm đúng chỗ khiến tôi không muốn lùi.

“Anh biết cha mẹ yêu em. Biết họ không định đuổi em. Biết em đang ghen, đang sợ, đang không thoải mái. Nhưng không có nghĩa anh nhìn một cái là biết mọi chuyện em nghĩ.”

Úc Đình Xuyên im lặng vài giây.

Khi lên tiếng lại, giọng anh đã dịu hơn:

“Anh không nghĩ mình biết hết.”

Tôi không đáp.

Anh bước tới, lần này không giữ cằm hay ép tôi nhìn, chỉ đứng sau lưng rồi vòng tay ôm lấy eo.

“Anh chỉ thấy em đang tự chuẩn bị cho một ngày không ai cần em nữa.”

Lồng ngực tôi siết lại.

Úc Đình Xuyên nói rất khẽ bên tai:

“Anh không biết vì sao em sợ đến mức ấy. Nhưng em không cần phải chia những thứ này.”

“Anh không thể bảo đảm mọi người mãi mãi không thay đổi.”

“Anh có thể bảo đảm phần của anh.”

Tôi nhìn ba khu đồ vật phản chiếu trong tấm gương lớn.

Màu trắng.

Màu xanh.

Màu đen.

Ba phần được chia rất rõ, giống như chỉ cần sắp xếp xong, tôi sẽ biết khi mất tất cả mình còn có thể mang theo bao nhiêu.

Úc Đình Xuyên siết vòng tay quanh eo tôi.

“Những thứ anh mua cho em đều là của em. Căn biệt thự này cũng vậy. Nếu một ngày em không còn muốn mang họ Úc, anh sẽ sang tên toàn bộ những gì em cần.”

Tôi cười nhạt.

“Anh đang dùng tiền dỗ em sao?”

“Anh biết tiền có tác dụng với em.”

“Anh nói như em chỉ thích tiền.”

“Em cũng thích anh.”

Giọng anh quá chắc chắn.

Tôi nhìn anh trong gương. Ánh mắt Úc Đình Xuyên không có nghi ngờ, chỉ có sự dịu dàng và tin tưởng gần như tuyệt đối.

Anh thật sự tin tôi yêu mình.

Cảm giác tội lỗi chợt hiện lên, nhanh đến mức tôi phải quay mặt đi.

“Đừng tự mãn.”

Úc Đình Xuyên cúi xuống hôn nhẹ sau tai tôi.

“Nếu không thích anh, em đã không để đồ anh mua chiếm nhiều chỗ nhất.”

“Tại anh mua quá nhiều.”

“Vậy anh tiếp tục mua, đến khi cả căn phòng chỉ còn nhãn đen.”

Tôi vốn đang bất an, vẫn bị câu nói ấy làm cong khóe môi.

“Anh không sợ em tiêu hết tiền sao?”

“Không.”

“Cũng không sợ em chỉ vì anh có tiền nên mới dính lấy anh?”

Câu hỏi vừa thốt ra, căn phòng bỗng yên tĩnh.

Tôi cảm nhận cánh tay quanh eo khựng lại rất nhẹ.

Chỉ một khoảnh khắc.

Nhưng tôi vẫn nhận ra.

Úc Đình Xuyên xoay người tôi lại, nhìn thẳng vào mắt.

“Tại sao đột nhiên hỏi vậy?”

Tim tôi đập nhanh hơn.

Tôi lập tức nhướng mày, dùng giọng điệu tùy hứng quen thuộc che đi sự chột dạ:

“Bởi anh cứ nói em thích tiền. Em hỏi lại thôi.”

Anh nhìn tôi một lúc, như đang phân biệt câu hỏi vừa rồi chỉ là đùa hay còn ý nghĩa khác.

Cuối cùng, Úc Đình Xuyên đưa tay vuốt mái tóc bên má tôi.

“Em thích tiền không có gì sai.”

“Nếu thích hơn anh thì sao?”

“Vậy anh sẽ cố kiếm nhiều hơn, để em phải thích cả hai.”

Tôi bật cười, nhưng tiếng cười không hoàn toàn tự nhiên.

Anh không nhận ra.

Hoặc có nhận ra chút khác thường, nhưng chưa đủ để biết nguyên nhân.

Úc Đình Xuyên cúi xuống hôn tôi. Nụ hôn dịu dàng, không mang ý chiếm hữu như những lúc bị tôi cố ý trêu chọc, chỉ giống một lời trấn an.

Tôi vòng tay qua cổ anh, chủ động đáp lại sâu hơn.

Càng được anh tin tưởng, tôi càng không muốn buông.

Cũng càng sợ ngày anh phát hiện lời tỏ tình đầu tiên của mình không hề trong sạch như anh vẫn nghĩ.

Sau khi tách ra, Úc Đình Xuyên bảo người mang toàn bộ nhãn đi.

Tôi không ngăn.

Ba khu đồ vật lại được xếp lẫn vào nhau. Quà của cha mẹ, quà của anh và những thứ tôi tự mua trở về cùng một căn phòng, không còn ranh giới rõ ràng.

Nhưng bảng phân loại đã được lưu trong máy tính bảng.

Tôi không xóa.

Tối ấy, khi Úc Đình Xuyên ngủ say bên cạnh, tôi mở lại tệp hồ sơ một lần nữa.

Dòng cuối cùng vẫn ghi tổng giá trị những món thuộc về riêng tôi.

Tôi nhìn con số ấy thật lâu rồi tắt màn hình.

Trong bóng tối, cánh tay Úc Đình Xuyên theo thói quen vòng qua eo, kéo tôi sát vào lồng ngực.

Tôi nằm yên, không dám động.

Lần đầu tiên, tôi cảm thấy bí mật của mình giống một chiếc gai.

Bây giờ chưa ai nhìn thấy.

Nhưng chỉ cần bị phát hiện, người đau nhất có lẽ không phải tôi.

(Hết chương 14)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0