Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI BIẾT MÌNH LÀ THIẾU GIA GIẢ, TÔI LEO GIƯỜNG ANH TRAI

Chương 25: Anh Ở Lại Vì Anh Muốn

Chương 1: Bản Giám Định Trong Ngăn Kéo Chương 2: Người Thích Hợp Nhất Để Nuôi Tôi Chương 3: Đêm Tôi Gõ Cửa Phòng Anh Chương 4: Sáng Hôm Sau, Tôi Không Hối Hận Chương 5: Từ Hôm Nay, Phòng Anh Có Một Nửa Của Tôi Chương 6: Đừng Nhìn Người Khác Lâu Như Vậy Chương 7: Em Đẹp Nhất Khi Tiêu Tiền Của Anh Chương 8: Người Chờ Anh Trở Về Chương 9: Tôi Chỉ Đang Diễn Thôi Chương 10: Người Con Ruột Sắp Trở Về Chương 11: Món Quà Cho Người Sắp Trở Về Chương 12: Người Trở Về Không Giống Tôi Tưởng Chương 13: Nếu Một Ngày Em Không Còn Mang Họ Úc Chương 14: Những Món Đồ Được Chia Thành Ba Phần Chương 15: Những Dấu Vết Không Thể Xóa Sạch Chương 16: Tên Anh Được Khoanh Đỏ Chương 17: Anh Không Trở Về Nữa Chương 18: Em Đừng Dùng Cách Này Nữa Chương 19: Anh Đang Trả Em Về Vị Trí Cũ Chương 20: Trong Cơn Sốt, Tôi Chỉ Gọi Tên Anh Chương 21: Lần Này, Tôi Không Đòi Anh Trở Về Chương 22: Lần Đầu Tiên Anh Bước Về Phía Tôi Chương 23: Một Bữa Tối Không Đổi Lấy Điều Gì Chương 24: Những Lần Anh Trở Về Chương 25: Anh Ở Lại Vì Anh Muốn Chương 26: Anh Đứng Về Phía Em Chương 27: Em Trả Lại Quyền Lựa Chọn Cho Anh Chương 28: Lần Này, Chúng Tôi Cùng Nói Chương 29: Người Tôi Muốn Giữ Lại
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 25: Anh Ở Lại Vì Anh Muốn

Chiều thứ bảy, tôi rời studio sớm hơn dự kiến nhưng vẫn mắc mưa trên đường về.

Tài xế đã đưa xe sát mái hiên, quãng đường từ cửa xe vào nhà chưa đến mười bước, vậy mà gió lớn vẫn hắt nước mưa ướt một bên tóc và vai áo. Tôi vừa bước qua cửa đã thấy Úc Đình Xuyên ngồi trong phòng khách, cà vạt nới lỏng, một tay đặt trên thành sofa, dáng vẻ giống như đã ở đó từ rất lâu.

Anh về sớm hơn tôi gần bốn mươi phút.

Tôi còn chưa kịp hỏi, Úc Đình Xuyên đã đứng dậy. Anh lấy chiếc khăn khô từ tay người làm, kéo tôi lại trước mặt rồi phủ thẳng lên mái tóc còn ẩm.

“Đứng yên.”

Tôi bị khăn che gần nửa tầm nhìn, chỉ có thể cau mày giữ lấy cổ tay anh. “Em mới ướt một chút, không cần lau như vừa bị vớt lên từ hồ.”

“Lần trước em cũng nói chỉ hơi mệt, kết quả sốt đến gần bốn mươi độ.” Úc Đình Xuyên không hề có ý buông, động tác lau tóc vẫn mạnh mẽ nhưng rất cẩn thận “Tài xế không mang ô xuống sao?”

“Có. Gió thổi nghiêng, ô che được gì?”

“Vậy nên đứng trong xe chờ người mở cửa.”

Tôi kéo khăn xuống để nhìn anh. “Anh vừa về nhà đã muốn dạy em cách xuống xe?”

Úc Đình Xuyên nhìn phần vai áo bị ướt, bình thản đáp: “Anh chỉ không muốn đêm nay lại phải gọi bác sĩ Trần.”

Giọng nói vẫn trầm, cách quản người vẫn khiến người khác không có chỗ phản bác. Suốt mấy tuần vừa qua, anh đã mềm đi rất nhiều nhưng luôn giữ một khoảng vừa đủ, khiến đôi khi tôi gần như quên mất Úc Đình Xuyên vốn không phải người do dự hay nhạt nhòa. Anh chỉ kiềm chế vì sợ bản thân mềm lòng quá nhanh, không có nghĩa khí thế từng khiến cả tập đoàn phải im lặng khi anh bước vào phòng họp đã biến mất.

Tôi để mặc anh lau thêm vài cái rồi mới cầm lấy khăn. “Được rồi. Nếu anh tiếp tục, tối nay em sẽ phải ăn cơm với mái tóc giống tổ chim.”

“Em vào thay áo trước.”

“Em còn chưa hỏi vì sao anh tới sớm.”

“Anh đã hẹn về ăn tối.” Úc Đình Xuyên đưa tay vuốt phần tóc bị khăn làm rối ra sau tai tôi, động tác tự nhiên đến mức cả hai đều không kịp tránh. “Công việc xong thì anh về. Chuyện đó cần lý do khác sao?”

Từ “về” lại xuất hiện, lần này anh nói rất rõ ràng, không hề khựng lại như trước.

Tôi nhìn anh vài giây rồi cong môi. “Không cần. Nhưng lần sau anh tới trước thì nhắn một tiếng, để em khỏi bị anh bắt gặp trong bộ dạng này.”

“Bộ dạng của em có vấn đề gì?”

“Không hoàn hảo.”

Ánh mắt Úc Đình Xuyên lướt từ mái tóc hơi ẩm xuống gương mặt tôi, sau đó dừng lại nơi đôi môi. Anh nhìn lâu hơn bình thường một chút mới chậm rãi nói: “Anh chưa nhìn ra chỗ nào không hoàn hảo.”

Tôi không ngờ người đã giữ khoảng cách suốt gần hai tháng lại đột nhiên nói một câu như vậy. Đến khi định đáp trả, anh đã quay sang dặn người làm chuẩn bị trà gừng rồi đi về phía phòng ăn, để lại tôi đứng giữa sảnh với chiếc khăn trong tay và nhịp tim hoàn toàn mất trật tự.

Ít nhất tính cách của anh vẫn còn nguyên.

Chỉ cần Úc Đình Xuyên muốn, một câu rất bình thường cũng đủ khiến tôi không biết nên nổi giận hay vui vẻ.

Tôi thay áo len mỏng rồi xuống tầng. Bữa tối vừa được dọn, Úc Đình Xuyên đã ngồi ở chiếc ghế bên cạnh vị trí của tôi, không còn chọn chỗ đối diện như những lần đầu mới trở về.

Tôi dừng lại một chút nhưng không hỏi vì sao anh đổi chỗ, chỉ kéo ghế ngồi xuống. Khoảng cách gần đến mức khi người làm đặt món ăn, khuỷu tay hai người thỉnh thoảng chạm nhẹ vào nhau. Không ai cố tình né tránh, cũng không biến việc ấy thành một dấu hiệu cần phân tích.

Úc Đình Xuyên múc một bát canh đặt trước mặt tôi. “Uống trước.”

“Em chưa lạnh đến mức phải dùng cả canh lẫn trà gừng.”

“Em có thể chọn một trong hai.”

“Trà gừng rất khó uống.”

“Vậy uống canh.”

Tôi nhìn bát canh đã được đẩy tới, cố ý hỏi: “Nếu em không uống thì sao?”

Úc Đình Xuyên gắp một miếng thức ăn vào bát mình, vẻ mặt không thay đổi. “Anh sẽ bảo Phạm quản gia mang trà gừng lên.”

Tôi lập tức cầm thìa. “Anh vẫn thích dùng quyền lực vào những chuyện rất nhỏ.”

“Có hiệu quả là được.”

Sự độc đoán quen thuộc ấy không khiến tôi khó chịu. Trái lại, cảm giác được anh quản như trước làm bữa tối trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tôi không còn phải cố chứng minh mình có thể tự chăm sóc mọi thứ, anh cũng không liên tục dừng tay giữa chừng như thể một miếng thức ăn được gắp sang bát tôi có thể khiến ranh giới sụp đổ.

Chúng tôi nói về chuyến nghỉ dưỡng mà cha đang muốn sắp xếp. Úc Duy Khâm đã từ chối vì bận theo công trình, mẹ liền gọi cho tôi, nói nếu cả ba người con trai đều không đi thì chiếc du thuyền mua về chẳng khác nào một khoản đầu tư thất bại.

“Cha có thể đi cùng mẹ.” Tôi dùng canh được nửa bát rồi đặt thìa xuống. “Hai người họ nghỉ dưỡng, tại sao nhất định phải kéo theo cả nhà?”

“Vì mẹ muốn chụp ảnh gia đình.”

“Bà đã chụp vào tháng trước.”

“Trong ảnh tháng trước, em không chịu đứng cạnh Duy Khâm.”

“Tại cậu ấy mặc bộ vest màu xám quá nhạt, đứng cạnh làm màu da em bị ảnh hưởng.”

Úc Đình Xuyên quay sang nhìn tôi. “Màu da em bị ảnh hưởng qua ảnh sao?”

“Bố cục tổng thể bị ảnh hưởng.” Tôi sửa lại, hoàn toàn không thấy lý do của mình vô lý. “Hơn nữa, em đã bảo Hứa Trạch Lâm chuẩn bị đồ cho cậu ấy. Ai bảo cậu ấy tự chọn?”

“Duy Khâm không coi một bức ảnh gia đình là buổi chụp tạp chí.”

“Đó là lý do cậu ấy cần nghe em.”

Úc Đình Xuyên bật cười, sau đó gắp phần rau tôi vừa âm thầm đẩy sang một bên trở lại bát. “Em quản người khác rất giỏi, trước hết ăn hết phần của mình đi.”

Tôi nhìn mấy cọng rau, lập tức muốn phản đối, nhưng thấy vẻ mặt không cho thương lượng của anh thì đành ăn một ít. Tôi từng thích việc anh nuông chiều mọi yêu cầu, nhưng cũng nhớ cảm giác bị anh nhìn một cái liền biết mình không thể tiếp tục tùy hứng. Những điều ấy vốn cùng tồn tại trong Úc Đình Xuyên: anh chiều tôi, nhưng không phải người không có nguyên tắc; anh mềm lòng, nhưng chưa bao giờ yếu đuối.

Có lẽ suốt thời gian vừa qua, vì cả hai chỉ chăm chăm nhìn vào vết thương, tôi đã quên mất người đàn ông mình yêu còn có thể khiến tôi bực đến nghiến răng rồi vài phút sau lại muốn dựa vào anh.

Bữa tối đi được hơn nửa thì quản gia bước vào. Ông báo đoạn đường xuống núi vừa có cây lớn đổ chắn ngang. Bộ phận an ninh đã liên hệ người xử lý nhưng ít nhất phải tới khuya mới có thể thông xe.

Tôi chưa kịp lên tiếng, Úc Đình Xuyên đã lấy điện thoại gọi cho tài xế. Sau khi xác nhận xe đang ở bãi phía dưới và không thể lên đón, anh đặt điện thoại xuống, bình tĩnh quay sang quản gia.

“Chuẩn bị phòng nghỉ và một bộ quần áo. Tối nay tôi ở lại.”

Quản gia đáp vâng rồi rời đi.

Tôi nhìn anh. “Anh quyết định nhanh vậy sao?”

“Đường không an toàn, anh không có sở thích mạo hiểm trong mưa chỉ để chứng minh mình nhất định phải ngủ ở căn hộ.”

Câu trả lời quá thẳng thắn khiến sự căng thẳng mà tôi chưa kịp hình thành lập tức tan đi. Không cần tôi khuyên, không cần anh nhấn mạnh chỉ ở một đêm, càng không có màn cả hai nhìn nhau rồi cố đoán người kia đang mong đợi điều gì.

Úc Đình Xuyên sẽ ở lại.

Chuyện chỉ đơn giản như thế.

Tôi cúi xuống tiếp tục ăn, nhưng tâm trạng tốt lên quá rõ, đến mức anh nhìn một cái đã nhận ra.

“Vui vậy sao?”

“Đường bị chặn, em nên buồn à?”

“Em có thể giả vờ bình tĩnh thêm một chút.”

“Anh đã biết rồi thì em giả cho ai xem?” Tôi quay sang, không che giấu ý muốn của mình. “Em muốn anh ở lại. Rất muốn. Nhưng tối nay là anh tự quyết định, không phải em giữ.”

Úc Đình Xuyên nhìn tôi vài giây, sau đó đưa tay bóp nhẹ gáy tôi, lực không mạnh nhưng mang theo sự thân mật và chiếm hữu đã biến mất quá lâu. “Anh không mù. Em không cần ngày nào cũng nhắc mình đã không giữ anh.”

Tôi khựng lại.

Anh buông tay, giọng vẫn bình thản nhưng ánh mắt rõ ràng nghiêm túc hơn: “Chiêu Ninh, anh cần em hiểu sai lầm của mình, không cần em biến thành người đứng trước mặt anh cũng phải cân nhắc xem nên thở mạnh hay nhẹ. Em muốn gì thì cứ nói. Việc đồng ý hay không là quyết định của anh.”

“Anh không sợ em lại dùng lời nói khiến anh mềm lòng sao?”

“Anh đã biết em có thể làm gì.” Khóe môi Úc Đình Xuyên hơi cong, vẻ tự tin quen thuộc hiện rõ. “Nếu vẫn để em dắt đi chỉ bằng vài câu, vậy vấn đề nằm ở anh chứ không phải ở em.”

Tôi nhìn anh thật lâu rồi mới dựa nhẹ vào lưng ghế. “Được. Vậy em nói thẳng, em muốn anh ngủ ở phòng chính.”

“Không.”

Anh từ chối nhanh đến mức tôi bật cười vì tức. “Anh vừa bảo em cứ nói.”

“Anh bảo em nói, không hứa sẽ đồng ý.”

“Úc Đình Xuyên, anh đúng là—”

“Anh thế nào?”

Tôi nhìn vẻ ung dung của anh, cuối cùng phải thừa nhận mình đã nhớ dáng vẻ đáng ghét này rất nhiều. “Anh rất biết cách làm người khác mất hứng.”

“Nhưng em đang cười.”

Tôi lập tức thu khóe môi lại. “Anh nhìn nhầm.”

Anh không tranh luận thêm, chỉ gắp miếng cá đã được gỡ xương đặt vào bát tôi, như thể việc vừa từ chối bước lên phòng ngủ chính không hề ảnh hưởng đến sự quan tâm còn lại. Tôi cũng không tiếp tục giận. Ít nhất tối nay, giữa chúng tôi đã không còn thứ không khí cẩn thận đến mức một câu nói thật cũng phải bọc qua ba lớp giải thích.

Sau bữa tối, mưa vẫn chưa giảm. Hệ thống truyền hình bị ảnh hưởng bởi tín hiệu, còn mạng chập chờn đến mức một đoạn phim chưa đầy mười phút phải dừng ba lần. Tôi tắt màn hình, nhìn Úc Đình Xuyên đang ngồi bên cạnh rồi đề nghị xuống phòng giải trí chơi bi-a.

Anh nhướng mày. “Em đã bao lâu không chơi?”

“Đủ lâu để anh chủ quan.”

“Lần trước em thua ba ván liên tiếp.”

“Đó là vì anh cố ý đứng quá gần làm em mất tập trung.”

“Em đang đổ lỗi cho người thắng?”

Tôi đứng dậy trước. “Anh sợ thua thì có thể từ chối.”

Chỉ một câu khiêu khích đã đủ kéo anh đi theo.

Phòng giải trí nằm cuối hành lang tầng một, đã lâu không được dùng nhưng vẫn được dọn sạch. Tôi chọn gậy, thử vài đường rồi cúi xuống ngắm bóng. Úc Đình Xuyên đứng đối diện, tháo khuy cổ tay áo và xắn lên một đoạn, để lộ đường gân rõ trên cẳng tay.

Tôi nhìn hơi lâu.

Anh bắt được ánh mắt ấy, không hề tránh mà còn cố ý chậm rãi điều chỉnh tay áo bên kia. “Em định thắng bằng cách nhìn anh sao?”

“Em đang xem anh có giấu bài trong tay áo không.”

“Đánh đi.”

Ván đầu tiên, tôi dẫn trước khá xa. Đến gần cuối, Úc Đình Xuyên bắt đầu nghiêm túc, liên tiếp đưa ba bóng vào lỗ, khiến lợi thế của tôi biến mất. Tôi đi vòng qua bàn tìm góc đánh, vừa cúi xuống đã thấy anh đứng ngay phía sau.

“Anh chắn ánh sáng.”

“Góc tay của em sai.”

“Em không cần anh dạy.”

Úc Đình Xuyên không nghe. Anh bước sát hơn, một tay giữ phần gậy phía trước, tay kia đặt lên cổ tay tôi để chỉnh hướng. Lồng ngực anh gần như chạm vào lưng, hơi thở lướt rất nhẹ qua tai khiến động tác vốn đơn giản lập tức trở nên nguy hiểm.

“Thả lỏng vai.” Giọng anh thấp xuống. “Em dùng quá nhiều lực.”

Tôi quay đầu, khoảng cách gần đến mức chỉ cần nhích thêm một chút là môi sẽ chạm vào cằm anh. “Anh đứng thế này mà bảo em thả lỏng?”

Ánh mắt Úc Đình Xuyên tối đi. Bàn tay trên cổ tay tôi siết nhẹ, nhưng anh không lập tức lùi lại.

“Trước kia em nói anh đứng gần làm em thua.” Anh nhìn thẳng vào tôi, giọng trầm đến mức gần như hòa vào tiếng mưa ngoài cửa. “Bây giờ anh muốn xem có thật không.”

Tôi biết anh đang trêu mình, cũng biết nếu tiếp tục nhìn như vậy, người thua sẽ không chỉ là một ván bi-a. Tôi quay lại, đánh mạnh hơn mức cần thiết. Quả bóng va vào thành bàn rồi lệch khỏi lỗ, khiến Úc Đình Xuyên cười rất khẽ ngay sau lưng.

“Quả nhiên là thật.”

Tôi đứng thẳng, dùng cán gậy chặn trước người anh. “Anh gian lận.”

“Anh không chạm vào bóng.”

“Anh cố tình làm em phân tâm.”

“Em có thể làm lại với anh.”

Ánh mắt anh mang theo ý khiêu khích rõ ràng. Tôi bước sát hơn, tưởng mình có thể khiến anh lùi, nhưng Úc Đình Xuyên chỉ cúi xuống, một tay chống lên mép bàn sau lưng tôi. Khoảng cách lập tức bị anh chiếm lại, khiến người bị vây giữa anh và bàn bi-a trở thành tôi.

“Em định làm anh phân tâm thế nào?” anh hỏi.

Tôi ngẩng đầu, lòng hiếu thắng và nỗi nhớ cùng lúc trỗi dậy. “Anh muốn em biểu diễn ngay bây giờ sao?”

Trong vài giây, không ai cử động.

Ánh mắt Úc Đình Xuyên lướt qua môi tôi, bàn tay đặt trên mép bàn khẽ siết. Tôi biết anh vẫn muốn mình. Anh chưa từng che giấu chuyện đó, chỉ không cho phép ham muốn thay anh quyết định việc tha thứ.

Nhưng lần này, người lùi trước không phải tôi.

Úc Đình Xuyên đưa tay gõ nhẹ lên trán tôi, sau đó đứng thẳng. “Đánh hết ván.”

Tôi cau mày. “Anh không dám?”

“Anh sợ nếu tiếp tục, người không chịu dừng sẽ là em.”

“Anh quá tự tin rồi.”

“Vậy thắng anh trước đi.”

Cuối cùng tôi vẫn thua, chỉ cách một bóng. Tôi cho rằng anh đã dùng thủ đoạn không đứng đắn, còn anh bình thản tuyên bố tâm lý cũng là một phần của thi đấu. Chúng tôi tranh cãi từ phòng giải trí ra tới phòng khách, đến khi quản gia mang trà lên vẫn chưa thống nhất được ai mới là người gian lận.

Đã lâu tôi không cười nhiều như vậy.

Không phải cố cười để chứng minh mình ổn, cũng không phải dùng vài câu trêu chọc để che đi sự nặng nề. Chỉ đơn giản là tôi thích tranh hơn thua với Úc Đình Xuyên, còn anh biết chính xác phải nói gì để tôi nổi cáu rồi lại không nhịn được muốn tiếp tục ở cạnh.

Gần mười một giờ, bộ phận an ninh báo đoạn đường đã tạm thời được dọn một làn, xe có thể di chuyển nếu chạy chậm. Tài xế nhắn hỏi có cần lên đón hay không.

Tôi thấy thông báo hiện trên điện thoại của Úc Đình Xuyên nhưng không nói gì.

Anh đọc xong, trả lời một câu rồi úp màn hình xuống bàn.

“Tài xế sẽ không tới sao?” tôi hỏi.

“Anh bảo cậu ấy về nghỉ.”

Tôi nhìn anh, không giấu nổi bất ngờ. “Đường đã thông rồi.”

“Anh biết.”

“Vậy tại sao anh không về căn hộ?”

Úc Đình Xuyên tựa lưng vào sofa, ánh mắt dừng trên gương mặt tôi. “Vì đã muộn, trời vẫn mưa và anh không muốn đi.”

Ba lý do được nói ra rất bình thường, nhưng điều cuối cùng khiến lòng tôi nóng lên.

Không muốn đi.

Không phải không thể.

Tôi ngồi im vài giây rồi mới hỏi: “Anh ở lại vì anh muốn?”

“Ừ.”

“Anh nghĩ kỹ chưa?”

“Chiêu Ninh.” Úc Đình Xuyên hơi nhíu mày, nhưng giọng lại có ý cười. “Em vừa bảo muốn anh ở lại, bây giờ anh ở thì em lại hỏi nhiều như vậy. Em định làm anh đổi ý sao?”

“Tất nhiên không.” Tôi lập tức cầm điện thoại của anh đặt xa hơn, đề phòng anh thật sự gọi tài xế quay lại. “Em chỉ xác nhận.”

“Em vừa giấu điện thoại của anh ngay trước mặt anh.”

“Anh có ý kiến?”

“Không.” Anh nhìn bàn tay tôi đang đè trên điện thoại, vẻ mặt rất ung dung. “Ít nhất lần này em không giấu chìa khóa xe.”

Tôi bật cười. “Anh vẫn nhớ chuyện đó?”

“Em từng thừa nhận muốn khóa cả cổng, anh khó quên được.”

Không khí trong phòng khách dịu xuống. Tôi không cần giả vờ thờ ơ, còn anh cũng không khiến quyết định ở lại trở thành một bước tiến nặng nề phải giải thích. Anh muốn ở, vậy anh ở. Điều đó không đồng nghĩa mọi vết thương đã biến mất, nhưng cũng không cần vì chưa hoàn toàn tha thứ mà từ chối mọi khoảnh khắc gần gũi.

Gần nửa đêm, Úc Đình Xuyên đứng dậy bảo tôi đi ngủ. Tôi đi cùng anh tới trước phòng dành cho khách ở tầng một, kiểm tra người làm đã chuẩn bị đầy đủ rồi định quay lên tầng.

“Chiêu Ninh.”

Tôi quay lại. “Còn thiếu gì?”

“Lại đây.”

Giọng anh không lớn nhưng mang theo sự quyết đoán khiến tôi theo bản năng bước tới. Khi chỉ còn cách nhau một cánh tay, Úc Đình Xuyên kéo tôi vào lòng.

Không báo trước.

Không thăm dò.

Cánh tay anh siết quanh eo, bàn tay còn lại giữ sau gáy tôi, ép gương mặt tôi tựa vào vai. Mùi hương quen thuộc phủ xuống, khiến toàn bộ sự bình tĩnh tôi giữ suốt nhiều tuần gần như tan ra trong một khoảnh khắc.

Tôi lập tức ôm lại, ngón tay nắm chặt lớp áo sơ mi sau lưng anh. “Anh đang làm gì?”

“Ôm em.”

“Em biết.” Giọng tôi nghẹn lại dù không muốn. “Ý em là tại sao?”

“Vì anh muốn.”

Lại là câu ấy.

Úc Đình Xuyên không nói đây là phần thưởng cho sự thay đổi của tôi, không bảo cái ôm không có nghĩa đã tha thứ, cũng không dùng thêm bất kỳ lời nào để phá hỏng sự gần gũi vừa xuất hiện. Anh chỉ ôm rất lâu, lâu đến mức tôi cảm nhận được nhịp tim trầm ổn ngay dưới tai.

Tôi không tranh thủ hôn anh, cũng không kéo người vào phòng ngủ chính. Nhưng lần này không phải vì sợ làm sai, mà bởi tôi biết mình không cần vội. Người đàn ông đang ôm tôi đã chủ động ở lại khi đường thông, chủ động kéo tôi vào lòng và không hề có ý lùi khỏi cảm xúc của chính mình.

Một lúc sau, Úc Đình Xuyên mới nới tay. Anh vuốt nhẹ sau gáy tôi, giọng thấp hơn bình thường: “Lên ngủ đi. Đừng nằm suy nghĩ đến sáng.”

Tôi vẫn giữ phần áo trước ngực anh. “Anh biết em sẽ nghĩ gì sao?”

“Em sẽ đếm xem cái ôm này có nghĩa anh còn bao lâu mới trở lại phòng ngủ.”

Bị nói trúng, tôi lập tức lạnh mặt. “Em không rảnh như vậy.”

“Vậy thì tốt.” Khóe môi anh cong lên. “Ngủ ngon.”

Tôi nhìn anh, cố ý đứng yên thêm vài giây rồi mới buông tay. “Ngủ ngon, Đình Xuyên.”

Tối đó, tôi trở về phòng ngủ chính một mình nhưng không thấy căn phòng lạnh như trước. Tôi không cần nghe tiếng xe rời khỏi sân, cũng không phải tự hỏi Úc Đình Xuyên đang ngủ ở căn hộ hay còn làm việc đến khuya. Anh ở ngay dưới tầng, trong căn phòng do chính anh lựa chọn, sau khi đã có thể rời đi nhưng không muốn.

Tôi nằm xuống chưa đầy mười phút đã ngủ.

Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không cần dùng hết sức để giữ một người, cũng không phải tỉnh táo canh chừng xem khoảng cách giữa hai người đã rút ngắn được bao nhiêu.

Bởi tối nay, người bước lại gần trước là anh.

Sáng hôm sau, tôi xuống tầng muộn hơn bình thường gần nửa giờ.

Úc Đình Xuyên đang ngồi trong phòng ăn, trước mặt là bữa sáng đã dùng được một nửa. Anh mặc áo sơ mi lấy từ kho, kích thước hơi rộng ở vai nhưng vẫn đẹp đến mức khiến tôi phải nhìn thêm vài giây.

Anh đặt tách cà phê xuống. “Tối qua ngủ ngon sao?”

“Khá tốt.” Tôi ngồi vào chiếc ghế bên cạnh, không chọn đối diện. “Ít nhất không có người nào ôm xong rồi khiến em mất ngủ.”

“Vậy anh đã đánh giá thấp khả năng thích nghi của em.”

“Anh thất vọng à?”

Úc Đình Xuyên nhìn tôi, ánh mắt lướt qua đôi môi rồi chậm rãi đáp: “Không. Lần sau anh có thể thử cách khác.”

Tôi cầm ly nước, suýt nữa làm đổ.

Anh bình thản tiếp tục ăn như thể không hề biết câu vừa rồi có ý nghĩa gì. Tôi nhìn nghiêng gương mặt ấy, cuối cùng phải thừa nhận chỉ cần Úc Đình Xuyên không tự ép mình thành một người lạnh lùng, tôi chưa bao giờ là đối thủ của anh trong những trò khiến người khác mất bình tĩnh.

“Anh đừng hứa những chuyện chưa chắc làm được.”

“Anh không hứa.” Anh quay sang, giọng thấp xuống. “Anh chỉ nói có thể.”

Tôi không tiếp tục, bởi nếu tranh thêm, người bị dồn đến không còn đường lùi chắc chắn vẫn là tôi.

Sau bữa sáng, Úc Đình Xuyên gọi tài xế tới. Trước khi rời đi, anh bảo quản gia giữ lại trong phòng một bộ đồ dùng cá nhân và vài món quần áo cơ bản, không cần mỗi lần anh ở lại đều chuẩn bị mới.

Tôi đứng bên cạnh, nghe xong chỉ hỏi: “Anh định còn ở lại nhiều lần sao?”

“Anh chưa quyết định số lần.”

“Vậy tại sao phải để đồ?”

Úc Đình Xuyên mặc áo khoác, quay sang kéo lại cổ áo cho tôi dù người sắp ra ngoài là anh. “Vì anh không muốn lần sau mặc một chiếc sơ mi rộng hơn một cỡ.”

“Anh có thể mang đồ từ căn hộ.”

“Phiền.”

“Vậy anh chuyển hết về càng đỡ phiền.”

Anh nhìn tôi, không giận vì câu nói thẳng ấy. “Em lại bắt đầu tham rồi.”

“Em vốn tham.” Tôi ngẩng cằm, hoàn toàn không phủ nhận. “Anh đã bảo em không cần giả ngoan trước mặt anh.”

Úc Đình Xuyên bật cười, sau đó đưa tay bóp nhẹ cằm tôi. “Anh bảo em nói thật, không bảo em được nước lấn tới.”

“Anh có thể từ chối.”

“Anh đang từ chối.”

Tôi hất tay anh ra nhưng vẫn không giấu được nụ cười. Khi xe đã đợi ngoài sân, Úc Đình Xuyên mới bước xuống bậc thềm. Đi được vài bước, anh quay lại nhắc tối thứ tư sẽ về, nếu không có cuộc họp đột xuất thì có thể ở lại muộn.

Tôi tựa vào khung cửa, cố ý hỏi: “Muộn đến mức nào?”

“Đến khi anh muốn đi.”

Câu trả lời vẫn rất Úc Đình Xuyên: không để tôi sắp xếp, không cho một lời hứa dễ dàng, nhưng quyền quyết định ấy không còn chỉ hướng về việc rời khỏi tôi. Anh đã bắt đầu dùng nó để lựa chọn trở về, ở lại và tiến gần hơn theo cách của chính mình.

Chiếc xe rời khỏi sân. Tôi quay vào nhà, nhìn thấy người làm đang mang bộ quần áo đã giặt sạch tới phòng khách tầng một.

Chúng chưa được đặt vào khoảng tủ bên cạnh tôi.

Úc Đình Xuyên cũng chưa nói đã tha thứ hoàn toàn.

Nhưng đêm qua không còn là một cơn mưa vô tình giữ anh lại. Khi đường đã thông, anh vẫn ở đó; khi tôi không đòi hỏi, anh vẫn chủ động ôm tôi; và trước khi rời đi, anh để lại những món đồ vì biết mình sẽ còn dùng đến.

Lần đầu tiên trong suốt quá trình này, tôi không cảm thấy mình đang đuổi theo một người chỉ biết lùi lại.

Úc Đình Xuyên đã quay đầu.

Và một khi người đàn ông ấy thật sự muốn bước về phía tôi, anh chưa bao giờ là người chậm chạp hay do dự.

(Hết chương 25)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0