Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI BIẾT MÌNH LÀ THIẾU GIA GIẢ, TÔI LEO GIƯỜNG ANH TRAI

Chương 22: Lần Đầu Tiên Anh Bước Về Phía Tôi

Chương 1: Bản Giám Định Trong Ngăn Kéo Chương 2: Người Thích Hợp Nhất Để Nuôi Tôi Chương 3: Đêm Tôi Gõ Cửa Phòng Anh Chương 4: Sáng Hôm Sau, Tôi Không Hối Hận Chương 5: Từ Hôm Nay, Phòng Anh Có Một Nửa Của Tôi Chương 6: Đừng Nhìn Người Khác Lâu Như Vậy Chương 7: Em Đẹp Nhất Khi Tiêu Tiền Của Anh Chương 8: Người Chờ Anh Trở Về Chương 9: Tôi Chỉ Đang Diễn Thôi Chương 10: Người Con Ruột Sắp Trở Về Chương 11: Món Quà Cho Người Sắp Trở Về Chương 12: Người Trở Về Không Giống Tôi Tưởng Chương 13: Nếu Một Ngày Em Không Còn Mang Họ Úc Chương 14: Những Món Đồ Được Chia Thành Ba Phần Chương 15: Những Dấu Vết Không Thể Xóa Sạch Chương 16: Tên Anh Được Khoanh Đỏ Chương 17: Anh Không Trở Về Nữa Chương 18: Em Đừng Dùng Cách Này Nữa Chương 19: Anh Đang Trả Em Về Vị Trí Cũ Chương 20: Trong Cơn Sốt, Tôi Chỉ Gọi Tên Anh Chương 21: Lần Này, Tôi Không Đòi Anh Trở Về Chương 22: Lần Đầu Tiên Anh Bước Về Phía Tôi Chương 23: Một Bữa Tối Không Đổi Lấy Điều Gì Chương 24: Những Lần Anh Trở Về Chương 25: Anh Ở Lại Vì Anh Muốn Chương 26: Anh Đứng Về Phía Em Chương 27: Em Trả Lại Quyền Lựa Chọn Cho Anh Chương 28: Lần Này, Chúng Tôi Cùng Nói Chương 29: Người Tôi Muốn Giữ Lại
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 22: Lần Đầu Tiên Anh Bước Về Phía Tôi

Ba tuần sau khi tôi gửi bức thư ấy, Úc Đình Xuyên vẫn sống ở căn hộ gần tập đoàn.

Chúng tôi không cắt đứt liên lạc, nhưng cũng không còn trò chuyện mỗi ngày như thời gian tôi vừa khỏi sốt. Anh không hỏi từng bữa tôi đã ăn gì, tôi cũng không gửi những tin nhắn dài rồi chờ đợi một câu trả lời có thể khiến mình yên lòng. Thỉnh thoảng, anh nhắc tôi đến lịch tái khám hoặc chuyển lời của cha mẹ; tôi đáp lại đúng chuyện cần nói, không cố kéo dài bằng những câu hỏi về giờ tan làm hay bao giờ anh trở về.

Khoảng cách ấy không làm tôi bớt nhớ anh.

Nó chỉ khiến tôi học được cách chịu đựng nỗi nhớ mà không lập tức ném nó lên vai người khác.

Tập hồ sơ quản lý tài sản cha gửi tới đã nằm trên bàn làm việc gần một tháng. Ban đầu, chỉ cần nhìn qua những báo cáo dòng tiền và bảng phân bổ đầu tư, tôi đã muốn gọi người phụ trách tới mang tất cả đi. Nhưng mỗi lần định đóng lại, tôi đều nhớ đến bản ghi chú cũ từng tính mình có thể duy trì cuộc sống hiện tại trong bao lâu, nhớ cái tên Úc Đình Xuyên bị khoanh đỏ như một phương án bảo đảm.

Tôi không muốn cả đời mình chỉ biết hai loại con số: giá món đồ đang thích và hạn mức trong thẻ của người khác.

Tôi vẫn mua quần áo mới, vẫn đến những nhà hàng mình thích, cũng không biến bản thân thành một người khắc khổ để chứng minh đã biết hối hận. Chỉ khác ở chỗ trước khi ký hóa đơn, tôi bắt đầu biết khoản tiền ấy lấy từ tài khoản nào, lợi tức tháng này là bao nhiêu, món đồ đang mua có thực sự thích hay chỉ vì tôi đã quen với cảm giác không cần nhìn giá.

Việc đó khó chịu hơn tôi tưởng.

Người phụ trách tài sản tên Lương Khải Văn có sự kiên nhẫn đáng kinh ngạc. Mỗi khi tôi cau mày vì một thuật ngữ không hiểu, anh ta đều giải thích lại bằng cách đơn giản hơn, tuyệt đối không lộ vẻ coi thường. Sau ba tuần, tôi vẫn không thích những bảng số liệu, nhưng ít nhất đã biết mình có những gì, khoản nào do cha mẹ cho, khoản nào được tạo ra từ cổ phần và phần nào trước đây do Úc Đình Xuyên âm thầm chi trả.

Tôi chủ động dừng sử dụng những thẻ phụ đứng tên anh.

Không cắt, không gửi trả, càng không chụp ảnh báo cho anh biết. Tôi chỉ đặt chúng vào ngăn kéo, tiếp tục sống bằng tài khoản của mình. Số tiền đang có đủ để tôi duy trì cuộc sống rất tốt, chỉ là không thể tiêu tùy hứng đến mức chẳng cần chịu trách nhiệm.

Tôi từng nghĩ nếu làm được chuyện này, mình sẽ lập tức muốn Úc Đình Xuyên nhìn thấy.

Nhưng rồi tôi nhận ra, nếu ngay cả việc học cách chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình cũng cần anh chứng kiến và khen ngợi, nó vẫn chỉ là một màn biểu diễn khác.

*

Cuối tháng, nhà họ Úc nhận được lời mời tham dự đêm đấu giá từ thiện thường niên của quỹ Vân Hà.

Trước đây, tôi rất thích những buổi như thế. Không hẳn vì mục đích từ thiện, mà bởi danh sách khách mời luôn gồm những người nổi tiếng trong giới kinh doanh và thời trang, còn các món đấu giá phần lớn là trang sức, đồng hồ hoặc tác phẩm nghệ thuật hiếm. Tôi thường không cần quan tâm hạn mức; chỉ cần nâng bảng, Úc Đình Xuyên sẽ thanh toán.

Năm nay, lúc mẹ gọi hỏi tôi có tham dự hay không, phản ứng đầu tiên là từ chối. Tôi biết Úc Đình Xuyên sẽ có mặt với tư cách đại diện tập đoàn, mà những cuộc chạm mặt trước đây gần như lần nào cũng kết thúc bằng việc tôi không kiểm soát được mong muốn kéo anh trở về.

Tôi chưa kịp nói, mẹ đã bảo Úc Duy Khâm có một mô hình kiến trúc được đưa ra đấu giá, toàn bộ số tiền thu được sẽ dùng để cải tạo khu nội trú cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Bà muốn cả nhà cùng xuất hiện, nhưng vẫn nói nếu tôi cảm thấy không thoải mái thì không cần miễn cưỡng.

Tôi im lặng một lát rồi đồng ý.

Không thể vì sợ gặp Úc Đình Xuyên mà biến mọi hoạt động của gia đình thành một vấn đề. Anh đã rời khỏi biệt thự để có khoảng cách, không phải để tôi tự nhốt mình trong đó.

Tôi chọn một bộ vest đen có đường cắt đơn giản, không dùng mùi nước hoa từng xuất hiện trong đêm đầu tiên, cũng không đeo bất cứ món trang sức nào Úc Đình Xuyên đã mua. Không phải vì muốn phủ nhận những thứ anh từng tặng, mà bởi tối nay tôi không muốn mỗi chi tiết trên người mình đều giống một lời nhắc nhở được chuẩn bị sẵn.

Khi tôi tới hội trường, cha mẹ và Úc Duy Khâm đã vào trong. Úc Đình Xuyên đứng gần khu vực tiếp khách, đang nói chuyện với vài người thuộc ban tổ chức. Anh mặc vest màu tối, dáng người cao nổi bật giữa đám đông, vẻ mặt bình thản đến mức không ai có thể đoán được giữa chúng tôi đã xảy ra chuyện gì.

Ánh mắt hai người chạm nhau từ khoảng cách khá xa.

Anh khựng lại rất ngắn rồi gật đầu. Tôi cũng đáp lại, sau đó đi thẳng đến chỗ cha mẹ, không tìm lý do bước về phía anh.

Tôi biết Úc Đình Xuyên vẫn nhìn theo mình.

Nhưng tối nay, tôi không muốn biến sự chú ý ấy thành cơ hội.

Buổi đấu giá bắt đầu sau bữa tiệc nhẹ. Tôi ngồi giữa mẹ và Úc Duy Khâm, còn Úc Đình Xuyên ở hàng ghế trước cùng đại diện tập đoàn. Khoảng cách chỉ vài mét, đủ để tôi nhìn thấy đường nét nghiêng của gương mặt anh nhưng không nghe được những lời trao đổi nhỏ với người bên cạnh.

Mô hình của Úc Duy Khâm được đưa lên ở phần giữa chương trình. Đó là thiết kế một thư viện nhỏ dành cho khu dân cư cũ, đường nét giản dị nhưng có cách tận dụng ánh sáng rất đẹp. Tôi vốn định giơ bảng, nhưng vừa nhìn giá mở đầu đã biết có nhiều người thực sự quan tâm. Cuối cùng, một công ty xây dựng trả mức giá cao hơn dự kiến để sở hữu, còn tôi chỉ quay sang nói với Úc Duy Khâm rằng ít nhất tác phẩm đầu tiên của cậu được bán không cần dựa vào việc người nhà tranh nhau nâng giá.

Úc Duy Khâm cười nhạt. “Tôi còn tưởng cậu sẽ mua bằng được rồi mang về đặt trong phòng thay đồ.”

“Tôi chưa thiếu đồ trang trí đến mức lấy mô hình nhà trẻ làm phụ kiện.” Tôi liếc cậu, giọng vẫn không khách khí. “Hơn nữa, giá cuối cùng không tệ. Cậu nên cảm ơn tôi đã không phá hỏng cuộc đấu giá bằng cách khiến người khác bỏ cuộc quá sớm.”

Chúng tôi nói nhỏ nhưng mẹ vẫn nghe thấy, bà bật cười rồi nhắc tôi hôm nay đừng gây chuyện. Không khí giữa ba người tự nhiên hơn trước, không ai nhắc đến những tuần tôi bệnh hay việc Úc Đình Xuyên vẫn sống ở ngoài.

Đến cuối chương trình, một chiếc ghim cài áo cổ được đưa ra đấu giá. Kiểu dáng không quá phô trương, chất liệu bạch kim đính một viên sapphire nhỏ, rất hợp với những bộ vest Úc Đình Xuyên thường mặc. Ngay khi nhìn thấy, tôi đã biết trước đây mình sẽ mua nó cho ai.

Ngón tay đặt trên bảng đấu giá khẽ động.

Tôi có đủ tiền trong tài khoản cá nhân, món đồ cũng không vượt quá khả năng. Nhưng nhớ đến chiếc đồng hồ bị gửi trả, tôi vẫn không nâng bảng. Không phải vì món quà không thật lòng, mà bởi hiện tại Úc Đình Xuyên không cần thêm một thứ buộc anh phải phản ứng.

Người ngồi phía sau bỗng cúi tới, giọng cười mang theo ý trêu chọc quen thuộc: “Cậu Úc hôm nay tiết chế quá. Tôi còn nghĩ món này vừa xuất hiện, cậu đã bắt đầu tìm Úc tổng thanh toán.”

Tôi nhận ra người nói là Tạ Minh Duệ, người từng cố ý đến gần tôi trong buổi tiệc trang sức trước đây. Anh ta không có ác ý rõ ràng, chỉ quen nói chuyện nửa đùa nửa thật, nhưng câu ấy vẫn khiến vài người gần đó quay sang.

Tôi đặt bảng đấu giá xuống, bình tĩnh đáp: “Tôi thích thì tự mua được. Nhưng hôm nay không muốn.”

Tạ Minh Duệ hơi nhướng mày. “Hiếm thấy thật. Trước đây cậu nhìn trúng thứ gì, Úc tổng chưa từng để người khác giành.”

“Đó là vì anh ấy chiều tôi, không phải vì anh ấy có nghĩa vụ thanh toán mọi thứ tôi muốn.” Tôi nhìn thẳng Tạ Minh Duệ, không lớn tiếng nhưng đủ để những người gần đó nghe rõ. “Anh ấy là một con người, không phải chiếc thẻ được đặt cạnh tên tôi. Sau này đừng đem chuyện ấy ra đùa nữa.”

Nụ cười trên mặt Tạ Minh Duệ nhạt đi. Anh ta có lẽ không ngờ tôi sẽ nghiêm túc đến vậy, sau vài giây mới gật đầu: “Được, là tôi nói không phù hợp.”

Tôi không tiếp tục làm khó, chỉ quay lại sân khấu. Chiếc ghim cuối cùng được một người khác mua. Trong lòng có chút tiếc, nhưng không đến mức khó chịu như tôi từng nghĩ.

Đến khi buổi đấu giá kết thúc, tôi mới biết Úc Đình Xuyên đã đứng ở lối đi phía sau từ lúc nào.

Anh không nhìn Tạ Minh Duệ.

Ánh mắt chỉ dừng trên tôi, sâu và nặng đến mức tôi hiểu anh đã nghe thấy cuộc nói chuyện vừa rồi.

Tôi không giải thích, cũng không bước tới hỏi anh nghĩ gì.

*

Sau phần đấu giá là tiệc rượu. Cha mẹ ở lại nói chuyện với vài người quen, Úc Duy Khâm bị một kiến trúc sư lớn tuổi giữ lại, còn tôi ra ban công phía sau hội trường để tránh tiếng nhạc quá ồn.

Trời cuối thu đã lạnh. Gió lùa qua cổ áo, mang theo mùi cây cỏ ẩm sau cơn mưa buổi chiều. Tôi đứng chưa lâu thì cánh cửa kính phía sau mở ra.

Không cần quay lại, tôi cũng biết là ai.

Úc Đình Xuyên bước tới nhưng không đứng quá gần. Anh tựa nhẹ vào lan can phía bên kia, im lặng một lúc mới hỏi: “Sức khỏe đã ổn hẳn chưa?”

“Bác sĩ Trần nói không còn vấn đề. Em ăn đúng giờ, thuốc cũng đã ngừng.”

“Anh biết.”

Tôi quay sang nhìn anh. “Quản gia Phạm vẫn báo cho anh sao?”

“Không phải ngày nào cũng báo. Anh có hỏi hai lần.”

Giọng anh bình thường, nhưng chỉ một câu thừa nhận đã khiến lòng tôi nóng lên. Tôi muốn hỏi tại sao không hỏi trực tiếp, muốn nói anh vẫn quan tâm đến thế thì việc ở riêng còn có ý nghĩa gì, nhưng cuối cùng giữ lại.

“Em đã khỏe. Anh không cần lo.”

Úc Đình Xuyên nhìn gương mặt tôi, dường như muốn xác nhận câu ấy có đúng hay không. Sau vài giây, anh mới hỏi về chuyện vừa rồi với Tạ Minh Duệ.

“Anh nghe thấy sao?”

“Ừ.”

“Em không biết anh đứng đó.”

“Anh biết.”

Tôi bật cười nhạt. “Anh sợ em cố ý nói cho anh nghe?”

“Trước đây anh có thể sẽ nghĩ như vậy.” Úc Đình Xuyên không né tránh. “Bây giờ anh chỉ muốn hỏi tại sao em không mua chiếc ghim.”

Tôi hơi bất ngờ. “Anh cũng nhìn ra nó hợp với anh?”

“Anh biết cách em nhìn một món đồ khi đã nghĩ đến người sẽ nhận.”

Câu nói làm tôi nhớ lại những năm qua, có lẽ anh đã nhìn thấy ánh mắt ấy rất nhiều lần. Tôi cúi xuống bàn tay đặt trên lan can, giọng chậm lại: “Em muốn mua. Nhưng chiếc đồng hồ lần trước đã đủ khiến anh khó xử rồi. Món quà của em có thể thật lòng, nhưng anh không cần phải nhận chỉ để chứng minh mình vẫn còn thương.”

Gió thổi qua khoảng trống giữa hai người. Úc Đình Xuyên không nói ngay, vẻ mặt bình tĩnh nhưng bàn tay đặt trên lan can đã khẽ siết.

Tôi tiếp tục trước khi bản thân mất can đảm: “Ba tuần nay, em không dùng những thẻ đứng tên anh. Em cũng bắt đầu học cách quản lý tài sản của mình. Em nói điều này không phải để anh thấy em đã hoàn thành thêm một việc rồi nên quay về. Chỉ là anh vừa hỏi, em không muốn giấu.”

“Vì sao không trả lại thẻ?”

“Bởi trả lại quá phô trương, giống như cố làm một chuyện lớn để ép anh phản ứng.” Tôi hơi cong môi, nụ cười không có bao nhiêu vui vẻ. “Hơn nữa, đó là những thứ anh đã cho. Em không cần phủ nhận việc từng được anh chiều mới có thể chứng minh mình đang thay đổi.”

Ánh mắt Úc Đình Xuyên cuối cùng dịu đi một chút. “Em vẫn mua bộ đồ tối nay.”

“Bằng tiền của em.” Tôi liếc anh, sự kiêu ngạo quen thuộc trở lại đôi chút. “Em đang học cách chịu trách nhiệm, không phải chuẩn bị mặc đồ cũ cả đời. Anh đừng mong chỉ vì thất tình mà em lập tức biến thành người không biết thưởng thức.”

Khóe môi Úc Đình Xuyên khẽ động.

Đó không hẳn là một nụ cười, nhưng là biểu cảm mềm mại nhất tôi nhìn thấy trên gương mặt anh suốt nhiều tuần qua.

Tôi gần như theo bản năng muốn tiến thêm một bước, nhưng cuối cùng vẫn đứng yên. Không phải vì sợ anh tránh, mà vì khoảnh khắc này không cần bị biến thành một phép thử khác.

Tôi nhìn ra khu vườn tối phía dưới, nói nhỏ hơn: “Em vẫn rất nhớ anh. Việc không đến căn hộ, không xuất hiện ở tập đoàn không làm em bớt muốn anh trở về. Chỉ là bây giờ em hiểu, nỗi nhớ của em không thể trở thành lý do buộc anh phải tha thứ sớm hơn.”

Úc Đình Xuyên im lặng rất lâu.

Đến khi tôi nghĩ anh sẽ không trả lời, anh mới khàn giọng hỏi: “Em có giận anh không?”

“Có.” Tôi thừa nhận ngay. “Em giận lúc anh gửi trả đồng hồ, giận khi anh mang quần áo đi, giận đến mức muốn khóa cửa biệt thự không cho ai vào. Có lúc em còn nghĩ anh rõ ràng vẫn yêu, tại sao không thể bỏ qua như trước.”

Tôi quay lại nhìn anh, không che giấu phần xấu xí còn tồn tại trong lòng. “Nhưng em biết anh không làm những việc ấy để trừng phạt em. Anh chỉ không muốn tiếp tục bỏ qua cảm giác của chính mình. Em có thể đau, có thể không cam tâm, nhưng không thể vì thế mà nói anh sai.”

Úc Đình Xuyên nhắm mắt một thoáng. Khi mở ra, vẻ mệt mỏi giấu kín suốt thời gian qua cuối cùng cũng hiện rõ.

“Anh đã đọc bức thư của em rất nhiều lần.”

Tôi không ngờ anh chủ động nhắc đến, trái tim lập tức đập mạnh.

Anh nói tiếp: “Mỗi lần đọc, anh đều muốn tin. Nhưng ngay sau đó, anh lại nhớ đêm đầu tiên em cũng nhìn anh như thế nào, đã nói những lời gì. Anh không biết mình đang tin hiện tại hay lại bị chính mong muốn của mình thuyết phục.”

“Em hiểu.”

“Không, trước đây em chưa hiểu.” Úc Đình Xuyên nhìn tôi, giọng không trách móc mà chỉ có sự mệt mỏi sâu kín. “Nhưng mấy tuần này, anh bắt đầu thấy em không còn chỉ cố tìm một cách đúng để anh quay lại.”

Tôi nắm chặt lan can, không dám lập tức coi câu ấy là hy vọng.

“Anh vẫn chưa tha thứ cho em sao?”

“Chưa thể hoàn toàn.” Úc Đình Xuyên đáp rất thẳng. “Có những lúc anh nhớ em đến mức muốn trở về ngay trong đêm. Nhưng chỉ cần nghĩ đến bản ghi chú, anh lại không biết lần quay về ấy là vì đã thật sự sẵn sàng, hay chỉ vì anh không chịu nổi khi em đau.”

Câu trả lời vẫn khiến ngực tôi nhói lên, nhưng lần này tôi không hỏi phải mất bao lâu hay mình cần làm thêm gì. Tôi chỉ gật đầu, để anh biết mình đã nghe rõ.

“Vậy anh cứ đợi đến khi sẵn sàng. Em sẽ không bảo mình không đau, nhưng em cũng không làm anh phải chịu trách nhiệm cho nỗi đau đó.”

Úc Đình Xuyên nhìn tôi rất lâu. Gió thổi qua mái tóc anh, ánh đèn từ hội trường hắt lên đường nét gương mặt quen thuộc mà tôi đã nhớ suốt từng đêm.

Cuối cùng, anh gọi tên tôi: “Chiêu Ninh.”

“Em nghe.”

“Anh không muốn khoảng cách này trở thành cách trừng phạt em mãi.”

Tôi ngẩng lên.

Giọng Úc Đình Xuyên trầm thấp, từng chữ đều được nói ra sau sự cân nhắc rất lâu: “Anh chưa thể trở lại phòng ngủ như trước, cũng không thể coi mọi chuyện đã qua. Nhưng anh muốn thử nhìn vào những gì em đang làm, thay vì chỉ nhìn vào lỗi ban đầu.”

Tôi không biết phải phản ứng thế nào trong vài giây. Tất cả những câu từng luyện tập trong đầu đều trở nên không cần thiết, chỉ còn trái tim đập mạnh đến mức lồng ngực đau nhói.

“Anh muốn thử thế nào?”

“Bắt đầu bằng một bữa tối.”

Tôi nhìn anh, sợ mình nghe nhầm.

Úc Đình Xuyên hơi quay mặt, ánh mắt rơi xuống khu vườn phía dưới. “Tối mai anh sẽ về Bán Sơn Vân Cảnh. Chỉ ăn tối, sau đó anh vẫn trở lại căn hộ.”

Nếu là vài tuần trước, tôi nhất định sẽ hỏi tại sao không ở lại, sẽ tìm cách kéo dài bữa ăn hoặc khiến anh không thể rời đi. Nhưng lúc này, tôi chỉ siết ngón tay quanh lan can, cố giữ giọng không run quá rõ.

“Em sẽ bảo người chuẩn bị món anh thích.”

“Không cần làm quá nhiều.”

“Em biết. Chỉ là bữa tối.”

Úc Đình Xuyên quay lại nhìn tôi. Có lẽ anh nhận ra tôi đang cố nén đến mức nào, vẻ đau lòng trong mắt càng rõ, nhưng lần này anh không lùi lại.

“Anh sẽ về lúc bảy giờ.”

Tôi gật đầu. “Em sẽ đợi.”

Hai chữ ấy từng xuất hiện rất nhiều lần giữa chúng tôi. Trước đây, tôi nói đợi anh như một cách làm nũng, biết chắc người kia nhất định sẽ trở về. Hôm nay, tôi không còn sự chắc chắn ấy, cũng không xem việc chờ đợi là quyền khiến anh phải đáp lại.

Nhưng lần đầu tiên kể từ đêm Úc Đình Xuyên rời khỏi biệt thự, chính anh đã chủ động hẹn một thời điểm trở về.

Không phải vì tôi ngất.

Không phải vì cha mẹ yêu cầu.

Cũng không phải vì tôi dùng quà, nước mắt hay sự gần gũi để khiến anh mềm lòng.

Anh chỉ đang thử bước về phía tôi, dù mới là một bước rất nhỏ.

*

Khi buổi tiệc kết thúc, trời lại bắt đầu mưa. Cha mẹ về cùng nhau, Úc Duy Khâm có hẹn với người trong ngành nên rời đi trước. Tôi đi xuống sảnh, đang chờ tài xế đưa xe tới thì Úc Đình Xuyên dừng bên cạnh.

Anh nhìn màn mưa ngoài cửa rồi hỏi: “Tài xế của em đâu?”

“Đang lấy xe. Bãi đỗ phía sau hơi đông.”

Úc Đình Xuyên khẽ gật đầu, không rời đi trước. Chúng tôi đứng dưới mái hiên, giữa tiếng mưa và ánh đèn xe liên tục quét qua mặt đường. Khoảng cách không gần đến mức chạm vào nhau, nhưng cũng không còn giống hai người phải cố tránh từng ánh mắt.

Xe tôi đến sau vài phút.

Trước khi mở cửa, tôi quay lại nhìn anh. Trong lòng vẫn có hàng trăm điều muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ nhắc: “Ngày mai bảy giờ. Anh đừng để em chờ đến lúc thức ăn nguội.”

Khóe môi Úc Đình Xuyên cuối cùng cũng hiện lên một nụ cười rất nhạt. “Anh sẽ đúng giờ.”

Tôi lên xe, không ngoái lại quá nhiều như những lần trước. Tuy vậy, khi xe bắt đầu rời khỏi sảnh, tôi vẫn nhìn qua kính chiếu hậu và thấy anh đứng dưới mái hiên, ánh mắt dõi theo cho đến khi xe hòa vào dòng đường.

Tối ấy, tôi trở về biệt thự, đi qua phòng ăn đã trống suốt nhiều tuần rồi dừng lại trước chiếc ghế bên cạnh mình. Tôi không bảo người làm thay hoa, không gọi nhà hàng chuẩn bị một bàn đầy món, cũng không chọn quà để đặt bên cạnh chỗ ngồi của anh.

Tôi chỉ dặn quản gia ngày mai nấu một bữa tối bình thường cho hai người.

Sau đó, tôi trở về phòng ngủ, mở cánh tủ còn trống một nửa. Khoảng trống vẫn ở đó, chưa có bất cứ món đồ nào được mang về. Úc Đình Xuyên cũng chưa hứa sẽ ở lại sau bữa tối.

Nhưng lần đầu tiên, căn biệt thự không còn giống một nơi chỉ có mình tôi cố giữ quá khứ.

Ngày mai, anh sẽ tự mở cánh cửa ấy và bước vào.

Dù chỉ trong vài giờ.

(Hết chương 22)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0