Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI BIẾT MÌNH LÀ THIẾU GIA GIẢ, TÔI LEO GIƯỜNG ANH TRAI

Chương 26: Anh Đứng Về Phía Em

Chương 1: Bản Giám Định Trong Ngăn Kéo Chương 2: Người Thích Hợp Nhất Để Nuôi Tôi Chương 3: Đêm Tôi Gõ Cửa Phòng Anh Chương 4: Sáng Hôm Sau, Tôi Không Hối Hận Chương 5: Từ Hôm Nay, Phòng Anh Có Một Nửa Của Tôi Chương 6: Đừng Nhìn Người Khác Lâu Như Vậy Chương 7: Em Đẹp Nhất Khi Tiêu Tiền Của Anh Chương 8: Người Chờ Anh Trở Về Chương 9: Tôi Chỉ Đang Diễn Thôi Chương 10: Người Con Ruột Sắp Trở Về Chương 11: Món Quà Cho Người Sắp Trở Về Chương 12: Người Trở Về Không Giống Tôi Tưởng Chương 13: Nếu Một Ngày Em Không Còn Mang Họ Úc Chương 14: Những Món Đồ Được Chia Thành Ba Phần Chương 15: Những Dấu Vết Không Thể Xóa Sạch Chương 16: Tên Anh Được Khoanh Đỏ Chương 17: Anh Không Trở Về Nữa Chương 18: Em Đừng Dùng Cách Này Nữa Chương 19: Anh Đang Trả Em Về Vị Trí Cũ Chương 20: Trong Cơn Sốt, Tôi Chỉ Gọi Tên Anh Chương 21: Lần Này, Tôi Không Đòi Anh Trở Về Chương 22: Lần Đầu Tiên Anh Bước Về Phía Tôi Chương 23: Một Bữa Tối Không Đổi Lấy Điều Gì Chương 24: Những Lần Anh Trở Về Chương 25: Anh Ở Lại Vì Anh Muốn Chương 26: Anh Đứng Về Phía Em Chương 27: Em Trả Lại Quyền Lựa Chọn Cho Anh Chương 28: Lần Này, Chúng Tôi Cùng Nói Chương 29: Người Tôi Muốn Giữ Lại
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 26: Anh Đứng Về Phía Em

Một tuần sau đêm mưa, buổi giới thiệu bộ sưu tập được tổ chức tại tầng cao nhất của một khách sạn bên sông.

Đây chỉ là sự kiện xem trước dành cho khách mời, không có sân khấu dài dòng hay hàng ghế báo chí chen chúc. Những món phụ kiện được đặt trong tủ kính dưới ánh sáng vừa đủ, người mẫu mặc vest đi lại giữa đám đông để khách có thể nhìn thấy sản phẩm trong tình huống thực tế. Tôi không cần đứng bên cạnh từng chiếc ghim để giải thích ý tưởng, càng không có hứng biến mình thành nhân viên bán hàng. Phần việc của tôi đã hoàn thành từ trước, tối nay chỉ cần xuất hiện đẹp hơn những người còn lại và bảo đảm Lâm Gia Hạo không vì hồi hộp mà tự ý thay đổi những gì đã chốt.

Tôi mặc một bộ vest nhung đen, bên ve áo là chiếc ghim bạc có viên sapphire xanh rất nhỏ. Đó là mẫu từng khiến Úc Đình Xuyên dừng lại nhìn lâu nhất, nhưng tôi chọn nó vì phù hợp với trang phục chứ không phải để gửi cho anh một tín hiệu bí mật nào.

Ít nhất tôi đã tự nói với mình như thế.

Úc Đình Xuyên vốn định đến cùng tôi, nhưng đầu giờ chiều lại nhắn rằng cuộc họp với đối tác nước ngoài có thể kéo dài. Anh không hứa chắc sẽ xuất hiện, chỉ bảo nếu kết thúc kịp sẽ tới. Tôi trả lời rằng anh bận thì thôi, đây cũng không phải dịp quan trọng đến mức Úc tổng phải bỏ cả tập đoàn để đến ngắm vài chiếc ghim.

Anh chỉ gửi lại một câu: Anh biết em đang mong anh đến.

Tôi không trả lời thêm.

Người đàn ông ấy vừa lấy lại được một phần bản tính cũ đã bắt đầu đáng ghét đến mức khiến tôi nhiều lần muốn chặn tin nhắn của anh. Nhưng đến khi sự kiện bắt đầu hơn nửa giờ, mỗi lần cửa thang máy mở, ánh mắt tôi vẫn vô thức lướt sang.

Lâm Gia Hạo nhận ra từ lần thứ ba, cầm ly rượu bước tới rồi nói nhỏ: “Cậu nhìn thêm vài lần nữa, người khác sẽ tưởng ở đó sắp xuất hiện một món đấu giá quý hơn cả bộ sưu tập của tôi.”

“Tôi chỉ kiểm tra khách mời.” Tôi đưa mắt nhìn đám đông, không thèm quay sang. “Anh nên quan tâm xem họ có thật sự nhìn sản phẩm hay chỉ tới uống rượu miễn phí.”

“Danh sách khách mời do cậu duyệt một nửa.”

“Vậy nửa còn lại chắc chắn có vấn đề.”

Lâm Gia Hạo lắc đầu, nhưng tâm trạng rõ ràng khá tốt. Phản hồi ban đầu tích cực hơn dự kiến, vài khách hàng đã hỏi về ngày mở bán, còn giám đốc thu mua của một chuỗi cửa hàng cao cấp trực tiếp giữ anh lại trao đổi. Tôi nhìn anh ta bị kéo đi mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút, ít nhất không còn người đứng bên cạnh đếm số lần tôi nhìn thang máy.

Hứa Trạch Lâm xuất hiện sau đó, đưa cho tôi một ly nước không cồn thay vì champagne. “Úc tổng chưa đến sao?”

“Anh ấy có cuộc họp.”

“Cậu không vui?”

Tôi nhìn anh bằng ánh mắt lạnh nhạt. “Tôi đang ở giữa một sự kiện thành công, mặc bộ đồ đẹp nhất tối nay và chiếc ghim do chính mình chỉnh lại. Anh nhìn chỗ nào thấy tôi không vui?”

Hứa Trạch Lâm nhấp rượu, rất thức thời không trả lời.

Tôi đang định đi sang khu trưng bày phía bên kia thì nghe một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.

“Cậu Úc vẫn giống trước đây, đứng ở đâu cũng phải khiến cả phòng nhìn về phía mình.”

Tôi quay lại.

Kỷ Minh Hạo đứng cách tôi hai bước, bên cạnh là hai người đàn ông tôi từng gặp trong vài buổi tiệc của giới kinh doanh. Nhà họ Kỷ sở hữu một hệ thống phân phối hàng xa xỉ, trước đây có ý định hợp tác với tập đoàn Úc nhưng đàm phán mãi vẫn chưa thành. Khi tôi còn được xem là người thừa kế thứ hai của nhà họ Úc, Kỷ Minh Hạo từng chủ động mời tôi đi nghỉ dưỡng vài lần, sau khi chuyện thân thế bị lộ, thái độ lập tức thay đổi đến mức chẳng buồn che giấu.

Tôi chưa từng coi trọng anh ta, bởi vậy chỉ nhìn một cái rồi đáp: “Kỷ thiếu vẫn giống trước đây, thích đến những nơi có nhiều người hơn mình để tìm cảm giác tồn tại.”

Hai người đứng cạnh anh ta không nhịn được, lập tức quay mặt đi. Sắc mặt Kỷ Minh Hạo hơi cứng, nhưng vẫn giữ nụ cười lịch sự.

“Tôi chỉ bất ngờ khi nghe nói cậu tham gia bộ sưu tập này. Cậu Úc trước đây nổi tiếng biết tiêu tiền, không ngờ bây giờ còn có thể kiếm tiền từ sở thích.”

“Có người trả phí để nghe ý kiến của tôi, chứng tỏ ít nhất ý kiến ấy đáng giá.” Tôi lấy ly nước từ tay Hứa Trạch Lâm, chậm rãi nhấp một ngụm. “Không giống vài người chỉ giỏi nói chuyện trong tiệc rượu, hết buổi vẫn chẳng ai nhớ đã nói gì.”

Kỷ Minh Hạo nhìn chiếc ghim trên ve áo tôi, ánh mắt mang theo sự châm chọc. “Có điều thương hiệu này vừa nhận được không ít tài nguyên tốt. Địa điểm, khách mời, cả những kênh phân phối đang liên hệ đều có quan hệ với tập đoàn Úc. Người ngoài nhìn vào khó tránh khỏi nghĩ Lâm Gia Hạo mời cậu vì năng lực hay vì cái họ đang mang.”

“Tôi vẫn mang họ Úc.” Tôi chỉnh lại khuy tay áo, không hề thấy câu nói ấy cần phải né tránh. “Cha mẹ tôi chưa từng tuyên bố có ý định đuổi tôi khỏi nhà. Anh quan tâm đến gia phả người khác như vậy, nhà họ Kỷ đang thiếu người thừa kế sao?”

Nụ cười trên mặt anh ta nhạt đi.

Những người gần đó đã bắt đầu chú ý, nhưng tôi không hạ giọng. Kỷ Minh Hạo vốn cố ý chọn nơi đông người, nếu tôi né tránh, ngày mai câu chuyện sẽ biến thành Úc Chiêu Ninh chột dạ vì bị nói đúng.

Anh ta bước gần hơn nửa bước, giọng vẫn giữ vẻ ôn hòa giả tạo. “Tôi chỉ thấy cậu may mắn. Không phải con ruột nhưng vẫn được giữ lại, muốn thử việc gì cũng có người dọn sẵn đường. Ngay cả Úc tổng trước kia cũng chiều cậu đến mức muốn gì được đó. Chỉ tiếc gần đây không còn thấy hai người xuất hiện cùng nhau. Chẳng lẽ người từng nuôi cậu cuối cùng cũng thấy mệt?”

Tôi không thay đổi sắc mặt, nhưng bàn tay đang cầm ly nước siết lại.

Gọi tôi là thiếu gia giả không khiến tôi tức giận bằng mấy chữ cuối cùng.

Không phải vì anh ta đoán được Úc Đình Xuyên đã rời khỏi biệt thự. Trong giới này, xe của ai xuất hiện ở đâu, ai đã lâu không dự tiệc cùng ai, luôn có người rảnh rỗi âm thầm ghi nhớ. Điều khiến tôi khó chịu là Kỷ Minh Hạo nói về tình cảm của anh như một khoản chu cấp đã hết hạn, giống như Úc Đình Xuyên từng ở bên tôi chỉ vì bỏ tiền nuôi một món đồ đẹp mắt.

Tôi đã từng biến tình yêu của anh thành một phép tính.

Tôi sẽ không để người khác tiếp tục làm thế.

“Kỷ Minh Hạo.” Tôi gọi thẳng tên anh ta, đặt ly nước lên bàn gần đó rồi nhìn vào mắt đối phương. “Anh gọi tôi là thiếu gia giả, tôi không phản đối. Xét về huyết thống, đó là sự thật. Nhưng anh không có tư cách gọi Úc Đình Xuyên là người nuôi tôi.”

Anh ta cười nhạt. “Chẳng lẽ tôi nói sai? Chiếc xe cậu đi, căn biệt thự cậu ở, những món đồ trên người cậu trước đây có bao nhiêu thứ không phải do anh ta—”

“Anh ấy cho tôi những thứ đó vì anh ấy muốn.” Tôi cắt ngang, giọng không lớn nhưng khiến những lời xì xào quanh đó lập tức dừng lại. “Úc Đình Xuyên chưa từng định giá tôi, chưa từng đặt điều kiện phải đổi lại thứ gì, càng chưa từng coi tôi là món đồ được mua bằng tiền. Nếu trong chuyện giữa chúng tôi từng có người biến tình cảm thành giao dịch, người đó là tôi, không phải anh ấy.”

Ánh mắt Kỷ Minh Hạo thoáng hiện vẻ đắc ý, như thể cuối cùng cũng nghe được một lời thừa nhận có thể dùng để cười nhạo. “Vậy là cậu thật sự—”

“Tôi thừa nhận sai lầm của mình với người cần nghe, không phải để anh có đề tài mua vui.” Tôi bước lên một bước, không cho anh ta chen thêm lời nào. “Anh có thể coi thường tôi vì chuyện ấy. Nhưng dùng sai lầm của tôi để hạ thấp tình cảm của Úc Đình Xuyên, anh không xứng.”

Không khí quanh chúng tôi yên đến mức tiếng nhạc nền cũng trở nên rõ ràng.

Kỷ Minh Hạo có lẽ không ngờ tôi sẽ nói thẳng tới mức ấy trước mặt nhiều người. Anh ta đứng im vài giây rồi cố kéo lại vẻ tự tin, giọng mang theo ý mỉa mai rõ hơn: “Cậu bảo vệ anh ta như vậy, nhưng người đâu? Hay Úc tổng đã không còn quan tâm chuyện người khác nói gì về cậu?”

“Câu cuối cùng nói rất đúng.”

Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau đám đông.

Tôi quay đầu.

Úc Đình Xuyên vừa bước ra khỏi thang máy. Tống Minh Kha đi sau anh nửa bước, trên tay vẫn cầm cặp tài liệu, có lẽ hai người đến thẳng từ cuộc họp. Anh mặc bộ vest màu than, cà vạt chưa kịp thay, vẻ lạnh lùng trên gương mặt khiến những người đang đứng chắn đường gần như tự động tách sang hai bên.

Ánh mắt anh lướt qua Kỷ Minh Hạo rồi dừng trên tôi.

Chỉ một cái nhìn, tôi biết anh đã nghe được ít nhất phần cuối.

Úc Đình Xuyên đi thẳng tới, không đứng đối diện Kỷ Minh Hạo mà dừng bên cạnh tôi. Bàn tay anh đặt sau lưng, giữ ngay phần eo qua lớp vest, động tác bình thản nhưng rõ ràng đến mức không ai có thể giả vờ không nhìn thấy.

“Chiêu Ninh nói đúng.” Anh nhìn Kỷ Minh Hạo, giọng không hề cao nhưng từng chữ đều lạnh và sắc. “Chuyện giữa chúng tôi không phải đề tài để cậu dùng trong một buổi tiệc.”

Kỷ Minh Hạo nhanh chóng thay đổi thái độ. “Úc tổng, tôi chỉ đùa vài câu với Chiêu Ninh. Có lẽ cậu ấy hiểu nghiêm trọng quá.”

“Cậu gọi em ấy là người được tôi nuôi, sau đó hỏi tôi đã chán hay chưa.” Úc Đình Xuyên hơi nghiêng đầu, ánh mắt không có chút ý cười. “Cậu thường đùa bằng cách hạ thấp cả hai người trước mặt mình sao?”

“Ý tôi không phải như vậy.”

“Vậy ý cậu là gì?”

Kỷ Minh Hạo không trả lời được ngay.

Úc Đình Xuyên không cho anh ta thời gian nghĩ ra một cách giải thích đẹp hơn. Anh đưa mắt nhìn chiếc logo nhỏ trên khuy áo đối phương, giọng càng bình thản lại càng khiến người nghe khó chịu.

“Nhà họ Kỷ đang muốn gặp tôi để bàn về hệ thống phân phối phía nam. Cậu tới đây vì biết tôi có thể xuất hiện, nhưng lại dùng tên tôi để xúc phạm Chiêu Ninh. Nếu đây là cách nhà họ Kỷ thể hiện thiện chí, cuộc gặp không cần sắp xếp nữa.”

Sắc mặt Kỷ Minh Hạo thay đổi hẳn. “Úc tổng, chuyện hợp tác là công việc của công ty, không nên vì một hiểu lầm cá nhân—”

“Cách một người nói về người khác khi nghĩ mình không phải chịu hậu quả cũng là tiêu chuẩn đánh giá trong công việc.” Úc Đình Xuyên nhìn anh ta, không để lại bất kỳ khoảng trống thương lượng nào. “Hơn nữa, cậu vẫn chưa xin lỗi đúng người.”

Kỷ Minh Hạo siết chặt ly rượu. Xung quanh có quá nhiều ánh mắt, anh ta không thể tiếp tục giữ vẻ ngạo mạn, cuối cùng quay sang tôi.

“Chiêu Ninh, những lời vừa rồi là tôi quá lời.”

Tôi nhìn anh ta, không có ý giúp đối phương giữ lại thể diện. “Anh nên nói rõ mình xin lỗi vì điều gì.”

Khóe môi Úc Đình Xuyên khẽ động, bàn tay sau lưng tôi cũng siết nhẹ hơn một chút.

Kỷ Minh Hạo gần như nghiến răng. “Tôi xin lỗi vì đã dùng chuyện thân thế để hạ thấp cậu và nói không đúng về quan hệ giữa cậu với Úc tổng.”

“Được, tôi nghe thấy rồi.” Tôi quay sang Lâm Gia Hạo vừa trở lại sau khi nhận được tin từ nhân viên. “Nhưng tôi không muốn tiếp tục nhìn thấy anh ta ở đây.”

Lâm Gia Hạo không hề do dự. Anh gọi quản lý sự kiện tới, lịch sự mời Kỷ Minh Hạo rời đi. Hai người đi cùng anh ta cũng không ở lại, nhanh chóng theo ra thang máy.

Đến khi cánh cửa khép lại, những người xung quanh mới giả vờ quay về cuộc trò chuyện trước đó. Tuy vậy, tôi biết tối nay tất cả bọn họ sẽ nhớ rõ cảnh vừa xảy ra, từ lời tôi nói đến bàn tay Úc Đình Xuyên vẫn còn đặt trên eo.

Tôi quay sang, hạ giọng chỉ đủ hai người nghe: “Anh đến hỗ trợ sự kiện hay đến khiến khách mời sợ không dám nói chuyện?”

“Cả hai.” Úc Đình Xuyên bình thản đáp, hoàn toàn không có ý rút tay. “Nhưng xem ra phần thứ hai hiệu quả hơn.”

“Em đã xử lý được.”

“Anh biết.”

Câu trả lời không có chút miễn cưỡng, khiến tôi khựng lại.

Úc Đình Xuyên nhìn thẳng vào mắt tôi. “Anh bước tới không phải vì nghĩ em cần người cứu. Anh chỉ không có thói quen đứng nhìn kẻ khác dùng tên anh để làm em khó chịu.”

“Vậy anh định đứng như thế này đến bao giờ?” Tôi liếc xuống bàn tay đang giữ eo mình. “Mọi người đều đang nhìn.”

“Em không thích sao?”

Tôi không trả lời ngay.

Thật ra tôi thích đến mức chỉ sợ mình để lộ quá rõ. Úc Đình Xuyên hiểu vẻ im lặng ấy theo cách riêng, khóe môi hơi cong lên rồi kéo tôi đi về phía khu trưng bày.

“Vậy đứng gần anh một chút.” Anh cúi thấp giọng bên tai tôi. “Anh không muốn phải đi xuyên cả căn phòng lần nữa nếu xuất hiện thêm một kẻ ngu ngốc.”

“Anh đang coi em là người của anh sao?”

Bước chân Úc Đình Xuyên không dừng. “Em có ý kiến?”

Tôi nhìn gương mặt nghiêng của anh, cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng cuối cùng vẫn cong môi. “Tạm thời không.”

Phần còn lại của sự kiện diễn ra suôn sẻ hơn mức cần thiết.

Úc Đình Xuyên không hỏi sâu về quá trình thiết kế, cũng không biến mình thành người đánh giá từng sản phẩm. Anh chỉ ở bên cạnh tôi, nói chuyện với vài khách quen, thỉnh thoảng nhận một ly nước từ nhân viên rồi đưa sang khi thấy tôi chưa uống gì. Sự hiện diện của anh khiến những ánh mắt dò xét tự động trở nên lịch sự hơn, nhưng điều khiến tôi dễ chịu nhất không phải việc người khác không dám nói thêm.

Mà là từ lúc bước tới, anh chưa từng rời khỏi bên tôi.

Trước đây, Úc Đình Xuyên luôn có khí thế khiến người ta nhìn anh trước tiên, nhưng tối nay anh không giành lấy sự chú ý. Khi có người hỏi về bộ sưu tập, anh chỉ nghiêng người nhường chỗ để tôi trả lời. Khi một người quen khen chiếc ghim tôi đang đeo, anh nhìn sang tôi, trong mắt có một vẻ tự hào rất nhẹ mà chỉ người quá quen mới nhận ra.

Gần mười giờ, khách bắt đầu rời đi. Lâm Gia Hạo còn phải ở lại với đội ngũ, Hứa Trạch Lâm đã bận kiểm tra trang phục được thu về. Tôi vừa định gọi tài xế thì Tống Minh Kha bước tới báo xe của Úc Đình Xuyên đang chờ dưới sảnh.

Tôi nhìn anh. “Em có xe riêng.”

“Để tài xế của em về trước.” Úc Đình Xuyên nhận áo khoác từ nhân viên, tiện tay khoác lên vai tôi trước. “Anh đưa em về.”

“Anh còn chưa hỏi em định đi đâu.”

“Muộn thế này, em còn muốn đi đâu?”

“Em có thể đến câu lạc bộ.”

Anh nhìn sắc mặt đã lộ vẻ mệt của tôi, hoàn toàn không bị câu nói đánh lừa. “Em có thể thử. Anh sẽ bảo người lái xe thẳng về Bán Sơn Vân Cảnh.”

“Đó là bắt cóc.”

“Em có thể báo cảnh sát khi về đến nhà.”

Tôi bật cười, không tiếp tục tranh. Úc Đình Xuyên đặt tay sau lưng tôi, đưa ra khỏi sảnh với dáng vẻ tự nhiên như thể suốt gần hai tháng qua chưa từng tồn tại khoảng cách nào.

Trong xe chỉ có hai người ở khoang sau. Tống Minh Kha ngồi ghế trước, tài xế nâng vách ngăn ngay khi xe rời khách sạn. Ánh đèn thành phố lướt qua cửa kính, phản chiếu lên gương mặt Úc Đình Xuyên những mảng sáng tối liên tục.

Tôi tháo chiếc ghim trên ve áo, đặt vào hộp nhỏ rồi mới hỏi: “Anh đến từ lúc nào?”

“Trước khi Kỷ Minh Hạo nói về căn biệt thự.”

“Vậy anh đã nghe gần hết.”

“Ừ.”

Tôi tựa lưng vào ghế, nghĩ đến lời mình đã nói trước mặt bao nhiêu người, trong lòng bỗng xuất hiện một chút khó chịu muộn màng. Không phải hối hận, chỉ là những chuyện giữa hai người vốn quá riêng tư, vậy mà tôi đã để một kẻ không đáng biết chạm vào.

“Em không định nói nhiều như vậy.” Tôi nhìn ra ngoài cửa kính. “Nhưng anh ta gọi anh là người nuôi em như thể tình cảm của anh chỉ đáng bằng những hóa đơn đã thanh toán. Em nghe không nổi.”

Bàn tay đặt trên ghế của Úc Đình Xuyên dịch lại, nắm lấy những ngón tay tôi. Anh không hỏi trước, chỉ luồn tay vào rồi siết chặt như một thói quen từng bị kìm lại quá lâu.

“Em không cần bảo vệ danh dự của anh trước những người đó.”

“Em không bảo vệ danh dự của anh.” Tôi quay sang, để mặc bàn tay anh giữ mình. “Em bảo vệ chuyện của chúng ta.”

Ánh mắt Úc Đình Xuyên chậm rãi thay đổi.

Tôi không né tránh, cũng không sửa lời. “Em từng làm sai với anh. Nhưng chuyện ấy thuộc về hai chúng ta. Người ngoài có thể chê em ích kỷ, giả dối hay tham tiền, em đều có thể nghe. Họ không được phép vì thế mà nói tình yêu anh dành cho em là một cuộc mua bán.”

Ngón tay anh siết chặt hơn.

“Em gọi đó là chuyện của chúng ta,” anh nói, giọng thấp xuống.

“Chẳng lẽ không phải?”

“Anh thích cách em nói.”

Tôi khẽ nhướng mày. “Anh đừng vì thích mà lập tức cho rằng em đang dỗ anh.”

“Anh không cần em dỗ.”

Úc Đình Xuyên đưa bàn tay đang nắm lên, ngón cái chậm rãi miết qua khớp ngón tay tôi. Cử chỉ không quá thân mật, nhưng trong không gian kín và yên tĩnh của chiếc xe, nó khiến hơi thở tôi rối đi rõ rệt.

“Lúc Kỷ Minh Hạo nhắc đến việc anh rời khỏi biệt thự, tay em run.” Anh nhìn thẳng tôi, vẻ điềm tĩnh khiến tôi biết không thể phủ nhận. “Em vẫn sợ người khác nói đúng điều em đang sợ.”

Tôi im lặng một lúc rồi thừa nhận: “Em sợ họ nhìn ra anh chưa quay về.”

“Anh đã đứng cạnh em.”

“Đứng cạnh trong một buổi tối và trở về sống cùng em là hai việc khác nhau.”

“Anh biết.”

Tôi quay sang nhìn anh. Úc Đình Xuyên không né câu nói ấy, cũng không lập tức dùng vài lời mơ hồ để trấn an. Anh vẫn là người đàn ông có thể dịu dàng ôm tôi nhưng không tùy tiện đưa ra một lời hứa mình chưa chắc giữ được.

Tôi thích anh vì điều đó, dù đôi khi cũng chính vì thế mà tức giận.

“Lúc anh đặt tay lên eo em,” tôi nói, cố ý đổi giọng nhẹ hơn, “cả phòng đều nhìn thấy.”

“Anh cố ý.”

“Anh không sợ ngày mai người ta nói chúng ta có quan hệ không bình thường sao?”

“Quan hệ giữa anh và em vốn chưa từng bình thường.”

Tôi bật cười, nhưng nụ cười nhanh chóng lắng xuống khi anh tiếp tục nhìn mình bằng ánh mắt quá sâu.

“Anh không đứng ra vì đã quên chuyện cũ,” Úc Đình Xuyên nói. “Nhưng anh cũng không muốn dùng chuyện cũ làm lý do để giả vờ em không còn là người anh muốn bảo vệ.”

Lòng tôi nóng lên, cảm giác ấy lan từ nơi bàn tay đang bị nắm đến tận lồng ngực. Tôi không hỏi câu đó có nghĩa anh đã tha thứ bao nhiêu phần, chỉ xoay cổ tay, chủ động đan chặt những ngón tay hai người.

“Em xử lý Kỷ Minh Hạo tốt hơn anh.”

“Anh biết.” Khóe môi anh cong lên. “Cho nên anh chỉ xử lý phần liên quan đến mình.”

“Anh hủy luôn cuộc gặp hợp tác, không sợ người ta bảo công tư không phân minh?”

“Nhà họ Kỷ chưa ký được gì với tập đoàn. Anh chỉ từ chối dành thời gian cho một đối tác không phù hợp.” Úc Đình Xuyên bình thản đến mức rõ ràng đã cân nhắc đủ, không phải hành động vì nóng giận. “Cậu ta cố ý nhắc đến anh để khiến em khó xử, đồng thời muốn thử xem anh sẽ phản ứng thế nào. Anh đã cho cậu ta câu trả lời.”

“Câu trả lời là gì?”

“Không nên dùng em để thăm dò anh.”

Ánh mắt anh lạnh đi trong một thoáng, khí thế mạnh mẽ giống hệt người vẫn khiến cả phòng họp phải yên lặng. Sau đó, khi quay lại nhìn tôi, sự sắc bén ấy lập tức dịu xuống.

“Từ sau đừng đứng một mình khi có người cố tình gây chuyện.”

“Anh vừa bảo em không cần cứu.”

“Không cần cứu không có nghĩa phải một mình.” Úc Đình Xuyên đưa tay còn lại chỉnh cổ áo khoác cho tôi, giọng trầm mà dứt khoát. “Em có thể xử lý trước. Anh sẽ đứng cạnh sau. Hai việc không mâu thuẫn.”

Tôi nhìn anh, hồi lâu mới nói: “Đình Xuyên, anh như thế này rất dễ khiến em được nước lấn tới.”

“Em đã lấn rất nhiều rồi.”

“Vậy anh còn chiều?”

“Anh thích.”

Một câu nói quá thẳng khiến tôi không đáp được ngay. Úc Đình Xuyên thấy vẻ mặt ấy, khóe môi cong lên rõ hơn, rõ ràng hài lòng vì cuối cùng cũng khiến tôi im lặng.

Tôi không chịu thua, nghiêng người lại gần rồi hỏi nhỏ: “Anh thích đến mức nào?”

Ánh mắt anh lập tức tối xuống.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn rất gần, bàn tay vẫn đan chặt, mùi hương quen thuộc trên người anh phủ lên tôi. Nếu là vài tuần trước, khoảnh khắc này chắc chắn sẽ trở thành một lần thử giới hạn. Nhưng tối nay, không ai cần dùng sự gần gũi để đổi lấy điều gì.

Úc Đình Xuyên nâng tay, ngón cái chạm nhẹ lên khóe môi tôi như muốn lau một dấu vết không tồn tại. Anh nhìn rất lâu rồi mới thấp giọng đáp: “Đủ để anh đến muộn vẫn phải tới. Đủ để nghe người khác nói một câu không đúng cũng thấy khó chịu.”

“Chỉ vậy thôi sao?”

“Chiêu Ninh.” Anh khẽ bóp cằm tôi, nụ cười mang theo cảnh cáo. “Đừng tham ngay lúc này.”

“Em vốn tham.”

“Anh biết.”

Cuối cùng anh không hôn. Chỉ kéo tôi dựa vào vai, bàn tay giữ sau gáy, để đầu tôi nằm đúng vị trí quen thuộc từng thuộc về mình suốt nhiều năm. Tôi cũng không cố ngẩng lên đòi thêm, bởi chiếc xe đang đi về Bán Sơn Vân Cảnh, còn anh chưa từng nhắc sẽ quay lại căn hộ.

Khi xe dừng trước sảnh, Úc Đình Xuyên xuống trước rồi đưa tay cho tôi. Tôi nhìn bàn tay ấy một giây, sau đó đặt tay mình vào mà không cần giả vờ khách sáo.

Quản gia ra đón, rõ ràng bất ngờ khi thấy hai người cùng trở về. Ông chưa kịp hỏi, Úc Đình Xuyên đã tháo áo khoác giao cho người làm rồi nói: “Tối nay tôi ở lại. Sáng mai không cần chuẩn bị xe quá sớm.”

Tôi đứng bên cạnh nhìn anh. “Anh không về căn hộ?”

“Anh vừa nói rồi.”

“Em đang xác nhận anh không phải vì sợ em bị người ta nói vài câu nên ở lại canh.”

Úc Đình Xuyên quay sang, đưa tay kéo tôi lại gần bằng phần eo vừa được anh giữ suốt buổi tối. “Anh ở lại vì muốn ở. Đừng biến một quyết định đơn giản thành bài kiểm tra.”

Giọng anh không nặng, nhưng cách kéo người lại mang theo sự chiếm hữu rõ ràng. Tôi chống tay lên ngực anh, không hề có ý đẩy ra.

“Vậy tối nay anh vẫn ngủ tầng một?”

“Ừ.”

Tôi lập tức lạnh mặt. “Quyết định này không còn đơn giản nữa.”

Úc Đình Xuyên bật cười, bàn tay trên eo siết thêm một chút rồi mới buông. “Em vừa trải qua cả buổi tối rất tốt, đừng phá hỏng bằng cách tham quá nhanh.”

“Anh nói như thể em là người dễ mất kiểm soát.”

“Trong chuyện liên quan đến anh, em luôn vậy.”

Tôi không thể phủ nhận, chỉ nhìn anh bằng vẻ không hài lòng. Úc Đình Xuyên lại không lập tức đi về phòng khách. Anh đứng trước mặt tôi một lúc, sau đó nâng tay vuốt phần tóc hơi rối bên thái dương.

“Ngày mai đừng sắp lịch buổi sáng.”

“Anh có chuyện gì?”

“Có vài lời chúng ta nên nói cho xong.” Ánh mắt anh dừng trên gương mặt tôi, không còn ý trêu chọc nhưng cũng không nặng nề như những lần đối thoại trước. “Không phải để nhắc lại lỗi cũ. Anh muốn nói về sau này.”

Tim tôi đập mạnh.

Tôi nhìn anh rất lâu, cố tìm xem đó có phải một lời hứa được che giấu trong câu nói bình thường hay không. Nhưng Úc Đình Xuyên không cho tôi đoán thêm, chỉ bóp nhẹ sau gáy rồi bảo lên nghỉ.

Lần này tôi nghe lời.

Không phải vì đột nhiên trở nên ngoan ngoãn, mà bởi tối nay đã đủ nhiều. Anh đến dù cuộc họp kết thúc muộn, công khai đứng cạnh tôi, nắm tay tôi trên đường về và chủ động ở lại khi không có cơn mưa nào ngăn xe xuống núi.

Tôi không còn phải cố tìm ý nghĩa trong từng hành động nhỏ.

Úc Đình Xuyên đã nói rất rõ.

Anh chưa quên chuyện cũ, nhưng cũng không muốn tiếp tục đứng ngoài cuộc sống của tôi.

Sáng mai, lần đầu tiên sau hơn hai tháng, chúng tôi sẽ không chỉ nói về những gì đã vỡ.

Chúng tôi sẽ nói về việc có muốn cùng nhau xây lại hay không.

(Hết chương 26)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0