Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI BIẾT MÌNH LÀ THIẾU GIA GIẢ, TÔI LEO GIƯỜNG ANH TRAI

Chương 21: Lần Này, Tôi Không Đòi Anh Trở Về

Chương 1: Bản Giám Định Trong Ngăn Kéo Chương 2: Người Thích Hợp Nhất Để Nuôi Tôi Chương 3: Đêm Tôi Gõ Cửa Phòng Anh Chương 4: Sáng Hôm Sau, Tôi Không Hối Hận Chương 5: Từ Hôm Nay, Phòng Anh Có Một Nửa Của Tôi Chương 6: Đừng Nhìn Người Khác Lâu Như Vậy Chương 7: Em Đẹp Nhất Khi Tiêu Tiền Của Anh Chương 8: Người Chờ Anh Trở Về Chương 9: Tôi Chỉ Đang Diễn Thôi Chương 10: Người Con Ruột Sắp Trở Về Chương 11: Món Quà Cho Người Sắp Trở Về Chương 12: Người Trở Về Không Giống Tôi Tưởng Chương 13: Nếu Một Ngày Em Không Còn Mang Họ Úc Chương 14: Những Món Đồ Được Chia Thành Ba Phần Chương 15: Những Dấu Vết Không Thể Xóa Sạch Chương 16: Tên Anh Được Khoanh Đỏ Chương 17: Anh Không Trở Về Nữa Chương 18: Em Đừng Dùng Cách Này Nữa Chương 19: Anh Đang Trả Em Về Vị Trí Cũ Chương 20: Trong Cơn Sốt, Tôi Chỉ Gọi Tên Anh Chương 21: Lần Này, Tôi Không Đòi Anh Trở Về Chương 22: Lần Đầu Tiên Anh Bước Về Phía Tôi Chương 23: Một Bữa Tối Không Đổi Lấy Điều Gì Chương 24: Những Lần Anh Trở Về Chương 25: Anh Ở Lại Vì Anh Muốn Chương 26: Anh Đứng Về Phía Em Chương 27: Em Trả Lại Quyền Lựa Chọn Cho Anh Chương 28: Lần Này, Chúng Tôi Cùng Nói Chương 29: Người Tôi Muốn Giữ Lại
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 21: Lần Này, Tôi Không Đòi Anh Trở Về

Sau khi cơn sốt hạ hẳn, Úc Đình Xuyên không quay lại biệt thự.

Mỗi sáng đúng tám giờ, điện thoại của tôi đều nhận được một tin nhắn từ anh, nội dung chỉ xoay quanh nhiệt độ cơ thể, bữa sáng và lịch bác sĩ Trần tới kiểm tra. Anh vẫn nhớ hôm nào tôi phải uống thuốc, biết dạ dày tôi không chịu được thuốc khi bụng rỗng, thậm chí còn nhắc quản gia Phạm Đức Thành đổi món cháo nếu tôi ăn liên tục thấy ngán. Thế nhưng tất cả đều được sắp xếp từ xa, gọn gàng và chu đáo như cách một người chịu trách nhiệm với người mình vẫn còn quan tâm, không còn là sự thân mật của người yêu từng cùng tôi thức dậy mỗi sáng.

Tôi trả lời đúng sự thật. Ăn được nửa bát thì nói nửa bát, đêm ngủ chập chờn cũng không cố ý viết thành trắng đêm, nhiệt độ hạ đến mức nào báo đúng mức ấy. Có vài lần tôi đã gõ rằng mình nhớ anh, rằng căn phòng rất lạnh dù nhiệt độ vẫn như trước, nhưng nghĩ đến dáng vẻ Úc Đình Xuyên ôm tôi suốt đêm rồi vẫn phải tự ép mình rời đi, cuối cùng lại xóa hết.

Tôi không biết anh có nhận ra sự dè dặt ấy hay không. Tin nhắn cuối cùng trong ngày thường chỉ là một câu nhắc ngủ sớm, sau đó khung trò chuyện im lặng đến sáng hôm sau. Khoảng cách giữa hai người không còn là bốn mươi phút lái xe từ biệt thự tới căn hộ, mà nằm trong từng câu chữ được cân nhắc quá kỹ, đến mức ngay cả một lời thật lòng cũng sợ trở thành gánh nặng.

Ngày thứ tư sau cơn sốt, bác sĩ Trần xác nhận tình trạng đã ổn định, chỉ cần tiếp tục nghỉ ngơi và ăn uống đúng giờ. Quản gia Phạm nghe xong gần như coi lời bác sĩ là mệnh lệnh tuyệt đối. Mỗi bữa, ông đều cho người đặt khay thức ăn trong phòng rồi đứng ngoài chờ, chỉ khi thấy tôi ăn được ít nhất một nửa mới yên tâm mang xuống.

Trước đây, bị quản như thế chưa đến hai ngày, tôi đã lạnh mặt đuổi hết người ra ngoài. Lần này tôi không nổi nóng. Dù chẳng có khẩu vị, tôi vẫn ngồi trước bàn ăn nhỏ bên cửa sổ, ép mình nuốt từng miếng chậm chạp. Tôi không muốn ngất thêm lần nữa, càng không muốn Úc Đình Xuyên lại phải bỏ hết công việc, thức trắng bên giường rồi sáng hôm sau tự buộc mình bước ra khỏi căn phòng này.

Chiều hôm ấy, mẹ bất ngờ đến biệt thự.

Tôi đang ngồi đọc tin tức trên máy tính bảng thì nghe tiếng xe ngoài sân. Trái tim theo phản xạ đập nhanh, nhưng người bước vào phòng lại là mẹ. Bà mang theo hai túi thức ăn và chiếc áo khoác tôi để quên ở nhà chính. Vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt bà đã thay đổi, sau đó không nói thêm câu nào liền đi thẳng tới sờ trán.

“Con sốt đến ngất mà vẫn giấu mẹ?” Bàn tay bà áp lên trán tôi thật lâu, xác nhận không còn nóng mới chịu buông xuống, nhưng đôi mắt đã đỏ lên. “Nếu Phạm quản gia không báo, con định chờ đến lúc nào mới nói?”

Tôi nhìn sang quản gia Phạm Đức Thành đang đứng gần cửa. Ông cúi đầu, vẻ mặt áy náy, có lẽ biết tôi không thích chuyện trong biệt thự truyền đến tai cha mẹ. Tuy vậy, lần này tôi không trách, chỉ quay lại nói với mẹ: “Con đã khỏe hơn rồi. Mẹ đừng nhìn con như thể vừa từ phòng cấp cứu trở về.”

“Con còn gầy thành thế này mà nói đã khỏe?” Mẹ kéo chăn trên đầu gối tôi xuống, kiểm tra cả cổ tay vẫn còn dấu kim truyền. “Đình Xuyên đâu? Con bệnh nặng như vậy, tại sao nó không báo cho mẹ?”

Căn phòng bỗng yên lặng.

Mẹ dường như cũng nhận ra câu hỏi của mình không nhận được đáp án như thường lệ. Ánh mắt bà chậm rãi lướt qua phía tủ quần áo đã trống một nửa, chiếc bàn đầu giường chỉ còn đồ dùng của tôi và cửa phòng tắm đang mở, nơi chỉ có một chiếc cốc cùng một bàn chải đánh răng.

Bà quay lại nhìn tôi, giọng hạ xuống: “Hai đứa xảy ra chuyện gì?”

Nếu là trước đây, tôi sẽ lập tức tìm một lý do đủ hợp lý. Công ty bận, căn hộ gần tập đoàn thuận tiện hơn, hoặc tôi muốn ở một mình vài ngày. Cha mẹ chưa từng đề phòng lời tôi, chỉ cần tôi giữ vẻ mặt bình thường, gần như chuyện gì cũng có thể cho qua.

Nhưng chính sự tin tưởng ấy khiến cổ họng tôi nghẹn lại.

Tôi đã quá quen với việc người khác tin mình. Cha mẹ tin tôi chưa biết chuyện thân thế; Úc Đình Xuyên tin lời tỏ tình đã được chuẩn bị từ trước; đến khi bị phát hiện, tôi vẫn cố nói sao cho nỗi sợ của mình trở thành một lý do đủ đáng thương, như thể chỉ cần người khác hiểu tôi hoảng loạn thế nào thì tổn thương mình gây ra sẽ nhẹ đi.

Tôi kéo chăn sang một bên rồi đứng dậy. Cơ thể vẫn yếu, bước chân hơi chao đảo, mẹ lập tức đưa tay đỡ. Tôi không gạt ra, chỉ nắm tay bà và nói: “Mẹ xuống phòng khách với con đi. Con có chuyện phải nói.”

“Chuyện gì mà không thể nói ở đây?”

“Con không muốn kể trên chiếc giường này.”

Mẹ nhìn tôi một lúc, cuối cùng không hỏi thêm.

Cha đến sau đó gần một giờ.

Mẹ đã gọi ông trong lúc tôi thay quần áo. Khi tôi xuống tầng, cả hai đang ngồi cạnh nhau trên sofa, vẻ mặt nghiêm túc đến mức căn phòng khách rộng rãi cũng trở nên ngột ngạt. Tôi không ngồi sát mẹ như mọi lần, chỉ chọn chiếc ghế đối diện, đặt hai tay lên đầu gối rồi bắt đầu kể từ ngày nhìn thấy bản giám định trong phòng làm việc của cha.

Tôi nói mình đã mở ngăn kéo, đọc được kết quả không tồn tại quan hệ cha con sinh học, sau đó nghe thấy tiếng cha mẹ trở về nên vội vàng đặt lại. Tôi kể rằng mình không dám hỏi vì sợ người con ruột đã được tìm thấy và cả nhà chỉ đang chờ một thời điểm thích hợp để đẩy tôi ra ngoài. Tôi cũng kể về bảng tính chi phí, số tiền còn lại, thời gian có thể duy trì cuộc sống hiện tại, danh sách những người có khả năng trở thành chỗ dựa và cái tên Úc Đình Xuyên được khoanh đỏ như một lựa chọn tối ưu.

Không giấu một chi tiết nào.

Đến khi tôi kể về dòng ghi chú phải khiến anh tin mình đã yêu từ lâu, mẹ đã trắng bệch mặt. Cha ngồi bên cạnh, hai tay đan lại trước người, từ đầu đến cuối không cắt ngang nhưng sự thất vọng trong mắt càng lúc càng rõ.

Mẹ là người lên tiếng trước. Bà nhìn tôi, giọng run đến mức gần như không thành câu: “Con sợ cha mẹ bỏ con đến vậy sao? Hai mươi lăm năm sống cùng nhau, chẳng lẽ không đủ để con hỏi mẹ một lần?”

Tôi cúi mắt. “Lúc đó con chỉ nhìn thấy kết quả giám định. Con nghĩ khi Úc Duy Khâm trở về, những gì con đang có sẽ bị lấy lại.”

“Nhưng tại sao phải là Đình Xuyên?” Mẹ hỏi, nước mắt đã đọng nơi khóe mắt nhưng bà không lau. “Con biết nó thương con nhất, nên mới chọn đúng người sẽ không nỡ để con chịu khổ sao?”

Tôi không thể phủ nhận, chỉ khẽ đáp: “Vâng.”

Một tiếng ấy khiến mẹ quay mặt đi.

Cha im lặng rất lâu mới cất lời. Giọng ông không lớn nhưng nặng đến mức tôi không thể trốn tránh: “Con hoảng sợ không phải là điều đáng trách. Con ích kỷ, sợ mất cuộc sống đang có, cha mẹ cũng có thể hiểu. Nhưng con biết rõ Đình Xuyên đặt con ở đâu trong lòng, lại biến tình cảm của nó thành phương án bảo đảm cho mình. Con có hiểu đó mới là điều khiến nó đau hay không?”

“Con biết.”

Cha nhìn thẳng vào tôi. “Trước đây con chỉ biết mình đã nói dối. Còn bây giờ, con có thật sự hiểu tại sao lời nói dối ấy lại tàn nhẫn với nó đến vậy chưa?”

Tôi không thể lập tức trả lời.

Sau đêm ở nhà chính, sau khi nhìn anh mang quần áo khỏi biệt thự, sau cơn sốt khiến Úc Đình Xuyên phải quay về rồi vẫn rời đi, tôi tưởng mình đã hiểu. Thế nhưng mỗi khi có cơ hội, tôi vẫn theo bản năng tìm đúng chỗ mềm lòng của anh để kéo người trở lại. Tôi từng chọn nước hoa anh thích, mặc bộ quần áo anh thích, dùng sự gần gũi khiến anh dao động, thậm chí khi tỉnh dậy trong vòng tay anh còn lập tức cho rằng mọi chuyện đã được tha thứ.

Tôi biết sự thật, nhưng chưa chắc đã hiểu hết cảm giác của người bị tổn thương.

“Con đang học cách hiểu,” tôi nói, giọng khàn đi vì phải thừa nhận chính mình vẫn còn quá vụng về. “Có lẽ hiện tại vẫn chưa đủ.”

Mẹ nhìn tôi một lúc rồi hỏi về mối quan hệ giữa hai người. Tôi không giấu chuyện sau khi biết không có quan hệ huyết thống, Úc Đình Xuyên đã chấp nhận lời tỏ tình và chúng tôi sống cùng nhau như người yêu. Tôi cũng thừa nhận ban đầu là giả, nhưng tình cảm về sau đã thành thật. Tôi không thể nói chính xác bắt đầu từ ngày nào; chỉ biết hiện tại, dù không còn biệt thự, thẻ ngân hàng hay thân phận thiếu gia, người tôi muốn ở bên vẫn là anh.

Mẹ nghe xong không dịu lại như tôi từng tưởng. Bà siết hai tay trên đầu gối, hỏi rất chậm: “Con nói bây giờ là thật, nhưng Đình Xuyên đã từng nghe cùng một câu trong đêm con bắt đầu lừa nó. Con muốn nó phải tin bằng cách nào?”

Tôi im lặng thật lâu rồi mới đáp: “Con không biết. Vì vậy lần này con không định ép anh ấy phải tin ngay.”

Cha dựa lưng vào sofa, vẻ nghiêm khắc không hề giảm. “Con kể những chuyện này cho cha mẹ vì muốn chúng ta gọi Đình Xuyên về, hay muốn chúng ta khuyên nó tha thứ?”

“Không.” Tôi lắc đầu ngay, không muốn câu trả lời có bất kỳ chỗ mập mờ nào. “Cha mẹ đừng gọi anh ấy vì chuyện của con. Cũng đừng trách anh ấy đã rời khỏi biệt thự. Anh ấy không làm gì sai.”
Mẹ nhìn sắc mặt tôi, rõ ràng không tin tôi thật sự chịu được. “Con mỗi ngày sống một mình trong căn nhà đó, còn bệnh đến ngất, vậy mà bảo mẹ cứ để mặc sao?”

“Con không chịu được.” Tôi không tiếp tục giả vờ mạnh mẽ. “Mỗi tối con đều muốn gọi anh ấy về, mỗi lần nghe tiếng xe ngoài sân vẫn nghĩ có thể là anh. Nhưng nếu mẹ dùng tình cảm gia đình để ép anh ấy trở lại, con vẫn chỉ đang tìm thêm một cách khác để lấy điều mình muốn. Khi đó, dù anh có về, mọi chuyện cũng không thay đổi.”

Căn phòng yên lặng rất lâu.

Cha nhìn tôi, sự thất vọng trong mắt vẫn còn nhưng đã bớt lạnh hơn trước. “Ít nhất lần này con biết có những việc không nên làm.”

Đó không phải lời khen, nhưng tôi vẫn cảm thấy một phần nặng nề trong lòng được đặt xuống. Tôi đã nói sự thật mà không cố biến cha mẹ thành đồng minh, cũng không mong họ thay mình xử lý hậu quả.

Sau đó, tôi đề nghị cha tách quyền sử dụng những thẻ phụ đứng tên gia đình và Úc Đình Xuyên, chỉ giữ lại tài khoản, cổ phần cùng những tài sản thực sự đã được sang tên cho mình. Mẹ lập tức phản đối, cho rằng tôi không cần tự phạt bản thân bằng cách cắt hết mọi thứ đang dùng.

“Con không định trả quà, cũng không muốn sống khổ để chứng minh mình biết hối hận.” Tôi nhìn cả hai, cố giải thích rõ để cha mẹ không hiểu đây lại là một màn khổ nhục. “Nhưng con không muốn mỗi lần nói yêu anh ấy, ngay cả bản thân cũng phải tự hỏi nếu không còn được chu cấp như trước thì tình cảm có thay đổi hay không. Con phải biết mình có thể tự sống mà không biến một người thành đường lui.”

Cha không đồng ý ngay. Ông hỏi tôi có biết tài sản cá nhân đang gồm những gì, dòng tiền mỗi tháng đến từ đâu, khoản nào thuộc lợi tức đầu tư, khoản nào do quỹ gia đình chi trả, những hợp đồng bảo hiểm và nghĩa vụ thuế được quản lý thế nào hay không.

Tôi không biết.

Trước đây, mọi thứ đều có người phụ trách. Tôi chỉ cần chọn món mình thích, ký tên đúng nơi được đánh dấu rồi tiếp tục cuộc sống. Sự im lặng của tôi khiến cha thở dài, nhưng ông không mỉa mai hay dùng nó để phủ nhận quyết định vừa rồi.

“Bộ phận quản lý tài sản sẽ gửi toàn bộ hồ sơ cho con. Trước mắt chưa cắt bất cứ thẻ nào cho đến khi con hiểu rõ mình đang làm gì. Nếu muốn tự quản lý cuộc sống, ít nhất phải biết thứ gì thuộc về mình và mình có trách nhiệm thế nào với nó.”

“Con đồng ý.”

Mẹ vẫn lo lắng, bàn tay nắm lấy những ngón tay tôi lạnh ngắt. “Con có định rời biệt thự không?”
Tôi lắc đầu. “Không. Đình Xuyên đã nói đó là nhà của con. Nếu bây giờ con chuyển đi, chẳng khác nào lại dùng một hành động lớn để ép anh ấy phản ứng. Con vẫn ở đó, nhưng sẽ không đến căn hộ hay tập đoàn nếu anh ấy không muốn.”

“Vậy con định chờ đến bao giờ?” Mẹ hỏi, giọng đã dịu xuống nhưng nỗi đau vẫn còn nguyên.
Tôi nhìn bàn tay bà đang nắm mình, sau đó mới thành thật: “Đến khi anh ấy có thể nhìn con mà không phải tự hỏi lời nào là thật, lời nào được nói để giữ người. Nếu ngày đó không đến, con cũng không có quyền trách anh ấy.”

Mẹ siết tay tôi chặt hơn nhưng không nói lời an ủi rằng Úc Đình Xuyên chắc chắn sẽ tha thứ. Có lẽ bà hiểu một lời hứa như thế lúc này chỉ khiến tôi tiếp tục trông đợi vào một kết quả mà anh chưa từng đồng ý.

Tối hôm ấy, sau khi cha mẹ rời đi, tôi ngồi một mình trong phòng làm việc gần ba giờ.
Trước mặt là một trang giấy trắng.

Tôi từng viết rất nhiều kế hoạch, từ lịch mua sắm, danh sách khách mời cho đến bản tính toán mình có thể duy trì cuộc sống xa hoa trong bao lâu. Tôi luôn thích biến mọi thứ thành từng mục rõ ràng, bởi chỉ cần có một con đường cụ thể, tôi sẽ cảm thấy tình hình vẫn nằm trong khả năng kiểm soát.

Lần này, tôi không viết kế hoạch khiến Úc Đình Xuyên quay về.

Tôi chỉ viết lại toàn bộ sự thật, không lược bớt phần nào khiến bản thân trông xấu xí. Tôi kể khoảnh khắc nhìn thấy bản giám định, nỗi sợ bị đuổi khỏi nhà, sự ích kỷ khi nghĩ đến tiền bạc trước tiên và lý do tên anh được khoanh đỏ giữa những người khác. Tôi thừa nhận lúc bước vào phòng đêm đó, mình chưa yêu anh như đã nói; tôi biết anh mềm lòng, biết việc nhắc đến một người khác sẽ khiến anh mất bình tĩnh, nên cố tình không cho anh đủ thời gian suy xét.

Tôi cũng viết rằng mình không thể chỉ ra ngày chính xác tình cảm trở thành thật. Có thể là lúc anh tự tay đeo vòng cổ cho tôi nhưng từ đầu đến cuối chỉ nhìn người trong gương; có thể là buổi tối tôi ngồi chờ đến khi thức ăn được hâm lại hai lần; cũng có thể là khoảnh khắc nhìn thấy vết thương trên tay anh, tôi quên cả chuyện giận dỗi, chỉ muốn kéo người về bôi thuốc.

Tình cảm ấy lớn lên bên trong lời nói dối, chậm đến mức chính tôi không nhận ra. Đến khi Úc Duy Khâm trở về, thứ khiến tôi sợ không còn là tài sản bị chia bớt, mà là việc một người khác cũng có thể gọi Úc Đình Xuyên là anh, cũng có thể nhận được sự quan tâm từ người đàn ông tôi đã coi là của riêng mình.

Phần cuối cùng, tôi không xin anh trở về, cũng không hứa sẽ thay đổi chỉ trong vài ngày.

Tôi viết rằng mình gửi những điều này không phải để đổi lấy sự tha thứ, mà vì không muốn từ nay anh còn phải tự đoán chuyện nào giữa hai người là thật. Sự thật là ban đầu tôi chọn anh vì sợ mất tiền, sợ phải sống một cuộc đời không được nuông chiều; sự thật khác là hiện tại, ngay cả khi cha mẹ vẫn cần tôi, tài sản không bị lấy lại và tôi không phải rời khỏi nhà họ Úc, người tôi muốn trở về vẫn chỉ có anh.

Hai sự thật cùng tồn tại không khiến lời nói dối đầu tiên trở nên nhẹ hơn. Tôi cũng hiểu Úc Đình Xuyên không có nghĩa vụ phải tin phần sau chỉ vì tôi đang đau khổ.

Cuối thư, tôi nói rõ mình sẽ không tới căn hộ, không tự ý xuất hiện ở tập đoàn, không dùng cha mẹ hay tình trạng sức khỏe để buộc anh quay lại. Tôi không nói sẽ từ bỏ, bởi đó lại là một lời không thật. Tôi vẫn muốn anh, chỉ là lần này sẽ học cách muốn một người mà không xem tình yêu của họ như thứ mình có quyền sử dụng.

Tôi đọc lại hai lần rồi gửi vào email cá nhân của Úc Đình Xuyên. Sau khi nhấn gửi, tôi không nhắn tin nhắc anh xem, càng không gọi hỏi bao giờ sẽ đọc.

Tôi xuống phòng ăn dùng bữa sáng theo đúng giờ bác sĩ dặn. Quản gia Phạm nhìn thấy tôi ăn gần hết một bát cháo thì lộ rõ vẻ nhẹ nhõm, nhưng không biết đêm qua tôi gần như không ngủ. Buổi trưa, bộ phận quản lý tài sản gửi tới một tập hồ sơ dày. Chỉ nhìn những bảng số liệu, hợp đồng và báo cáo đầu tư, tôi đã đau đầu, nhưng vẫn ngồi đọc từng trang, phần nào không hiểu đều đánh dấu lại để chiều gọi người phụ trách tới giải thích.

Đây không phải cuộc sống tôi thích. Tôi vẫn ghét những con số rối rắm, vẫn muốn quăng tất cả cho người khác rồi đi xem bộ sưu tập mới. Nhưng lần đầu tiên, tôi hiểu việc không biết gì về chính cuộc sống của mình đã khiến tôi dễ dàng coi một con người là phương án bảo đảm.

Tôi không muốn lặp lại chuyện ấy.

Gần tối, điện thoại rung lên.

Úc Đình Xuyên đã trả lời email. Nội dung chỉ có hai dòng, nói rằng anh đã đọc hết và cảm ơn vì lần này tôi chịu nói thật.

Tôi nhìn màn hình rất lâu. Không có câu sẽ trở về, cũng không có lời xác nhận đã tin tình cảm hiện tại. Anh vẫn cần thời gian, có lẽ còn cần nhiều hơn tôi tưởng, nhưng lần đầu tiên kể từ khi rời đi, câu trả lời ngắn ngủi ấy không khiến tôi cảm thấy bị bỏ mặc.

Ít nhất anh đã đọc hết những phần xấu xí nhất mà tôi không còn che giấu.

Ít nhất lần này, khi nói cảm ơn, anh không phải tự hỏi những dòng chữ kia được viết để đổi lấy điều gì ngay lập tức.

Tôi gõ một câu rằng mình rất nhớ anh, nhìn thật lâu rồi vẫn xóa đi. Không phải vì câu ấy không thật, mà bởi tối nay anh không cần phải gánh thêm nỗi nhớ của tôi.

Cuối cùng, tôi chỉ trả lời rằng mình đã biết, đồng thời nhắc anh nhớ dùng bữa tối đúng giờ. Úc Đình Xuyên không nhắn thêm, tôi cũng không tiếp tục chờ bên màn hình mà đặt điện thoại xuống, mở tập hồ sơ còn dang dở rồi đọc lại từ phần đầu.

Ngoài cửa sổ, đèn trong vườn lần lượt sáng lên, sân trước vẫn không có chiếc xe quen thuộc. Tôi vẫn nhớ anh đến mức chỉ cần nhìn khoảng ghế trống trong phòng ăn cũng thấy ngực đau âm ỉ, vẫn muốn ngay lúc này chạy tới căn hộ, đứng trước cửa đến khi anh chịu nhìn mình.

Nhưng lần đầu tiên, tôi hiểu theo đuổi một người không phải lúc nào cũng là tiến lại gần.

Đôi khi, điều khó nhất là đứng yên đúng nơi họ đã yêu cầu, không dùng nỗi đau của mình để xâm phạm khoảng cách họ cần, rồi âm thầm trở thành một người không còn khiến tình yêu của họ biến thành vết thương.

(Hết chương 21)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0