Chương 28: Lần Này, Chúng Tôi Cùng Nói
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong vòng tay Úc Đình Xuyên.
Căn phòng vẫn chưa hoàn toàn trở lại dáng vẻ cũ. Phía tủ của anh chỉ có vài bộ quần áo mang về tối qua, chiếc vali còn mở dưới chân ghế, còn trên bàn đầu giường mới xuất hiện thêm một chiếc đồng hồ và điện thoại của người thứ hai. Tuy vậy, chỉ cần nghe hơi thở đều đặn ngay bên cạnh, tôi đã biết khoảng trống kéo dài hơn hai tháng cuối cùng cũng khép lại.
Tôi nằm nghiêng, nhìn gương mặt còn đang ngủ của anh. Úc Đình Xuyên vốn rất nhạy với ánh mắt của tôi, chưa được bao lâu đã mở mắt, cánh tay đặt ngang eo lập tức siết lại.
“Em định nhìn đến lúc nào?”
“Đến khi chắc chắn anh không nhân lúc em ngủ rồi đổi ý.”
Giọng tôi vẫn còn khàn vì vừa tỉnh, nghe không có bao nhiêu uy hiếp. Úc Đình Xuyên đưa tay vuốt phần tóc rơi trước trán tôi, vẻ mặt bình thản như thể đã đoán trước tôi sẽ nói câu ấy.
“Phần đồ còn lại sẽ được chuyển tới trong hôm nay. Anh không có ý định vừa mang vali về đã bỏ đi.”
“Tốt nhất là vậy.” Tôi nhích gần hơn, tựa cằm lên ngực anh. “Nếu anh còn làm thế lần nữa, em sẽ không để anh mang đồ đi dễ dàng như trước.”
“Em định khóa tủ?”
“Khóa cả cổng.”
Úc Đình Xuyên bật cười, bàn tay trượt xuống sau gáy tôi rồi bóp nhẹ. Dáng vẻ quyết đoán, hơi đáng ghét và hoàn toàn không còn dè dặt ấy khiến căn phòng cuối cùng thật sự có lại hơi thở quen thuộc.
Anh nhìn tôi một lúc rồi hỏi: “Hôm nay em có lịch không?”
“Buổi chiều không có. Có việc gì sao anh?”
“Chúng ta về nhà chính một chuyến.”
Tôi biết anh muốn nói chuyện gì. Cha mẹ đã biết mối quan hệ giữa hai người từ lần tôi thú nhận mọi chuyện lúc trước, cũng biết lý do Úc Đình Xuyên rời khỏi biệt thự. Khi ấy tôi đã nói rất rõ rằng họ không được gọi anh về, càng không được dùng tình cảm gia đình để ép anh tha thứ.
Nhưng cha mẹ vẫn chưa biết anh đã quyết định trở lại.
Tôi im lặng vài giây rồi hỏi: “Anh muốn nói hôm nay sao?”
“Chuyện này không cần giấu.” Úc Đình Xuyên nhìn thẳng vào tôi. “Lần này chúng ta cùng nói về quyết định của cả hai.”
Một câu rất bình thường lại khiến lòng tôi mềm xuống.
Trước đây, khi xảy ra chuyện, tôi luôn nghĩ mình phải tìm cách kiểm soát kết quả. Còn Úc Đình Xuyên có thói quen tự chịu đựng, tự đưa ra quyết định rồi mới báo cho người khác biết. Chúng tôi đều từng cho rằng đó là cách bảo vệ đối phương, cuối cùng chỉ khiến mỗi người đứng một phía, tự đoán người kia đang nghĩ gì.
Tôi chống tay ngồi dậy. “Vậy em gọi cho mẹ, hỏi trưa nay có tiện không.”
“Không cần hỏi quá khách sáo. Đó cũng là nhà em.”
“Em biết.” Tôi liếc anh. “Nhưng nếu cha đang có khách, em không muốn vừa bước vào đã phải tuyên bố chúng ta hòa giải trước một phòng người.”
Úc Đình Xuyên kéo tôi trở lại, hôn một cái rất ngắn lên khóe môi. “Em gọi đi. Anh xuống chuẩn bị bữa sáng.”
“Anh chuẩn bị?”
“Anh bảo người chuẩn bị.”
Tôi lập tức mất hứng. “Vậy thì đừng nói như thể anh định tự nấu.”
“Em muốn ăn đồ anh nấu sao?”
Tôi nhớ đến số lần hiếm hoi anh bước vào bếp, cuối cùng thành thật lắc đầu. “Không cần. Hôm nay vừa mới hòa giải, em chưa muốn phải gọi bác sĩ vì ngộ độc.”
Úc Đình Xuyên bóp cằm tôi, ánh mắt mang theo ý cảnh cáo, nhưng cuối cùng vẫn để tôi cười rồi mới rời giường.
Mẹ nghe điện thoại, biết chúng tôi muốn về dùng bữa thì chỉ im lặng một thoáng rồi đồng ý.
Bà không hỏi Úc Đình Xuyên có đang ở Bán Sơn Vân Cảnh hay không, cũng không vòng vo dò xét tình hình giữa hai người. Có lẽ từ giọng tôi, bà đã nhận ra chuyện hôm nay khác với những lần gọi về ăn cơm thông thường.
Trước khi cúp máy, mẹ chỉ nói: “Cha con buổi trưa có ở nhà. Duy Khâm cũng sẽ về. Hai đứa cùng về đi.”
Tôi đặt điện thoại xuống, quay sang thấy Úc Đình Xuyên đang chỉnh lại cổ tay áo.
“Cả nhà đều có mặt.”
“Vậy càng tốt.”
Anh nói rất bình tĩnh, còn tôi lại bắt đầu thấy căng thẳng. Không phải vì sợ cha mẹ phản đối chuyện hai người yêu nhau; phần khó khăn nhất đã được nói từ lần trước. Tôi chỉ lo họ sẽ cho rằng chúng tôi hòa giải quá nhanh, hoặc nghĩ Úc Đình Xuyên quay về vì thấy tôi bệnh rồi mềm lòng.
Trên xe đến nhà chính, tôi nhắc chuyện ấy lần thứ ba. Úc Đình Xuyên nghe hết, cuối cùng đưa tay nắm lấy tay tôi, kéo ra khỏi phần áo khoác bị tôi vô thức vò nhăn.
“Anh không trở về vì cơn sốt của em.”
“Em biết, nhưng cha mẹ không nhìn thấy hết những chuyện xảy ra sau đó.”
“Vậy chúng ta kể phần cần kể.”
“Anh đừng nhận hết lỗi về mình.”
Úc Đình Xuyên quay sang nhìn tôi. “Lỗi ban đầu vốn không thuộc về anh.”
“Em không nói chuyện ban đầu.” Tôi vừa nói xong đã tự nhận ra xưng hô sai vì căng thẳng, lập tức sửa lại. “Em nói chuyện anh rời đi mà không nói rõ sẽ kéo dài bao lâu. Cha có thể trách anh đã khiến em bệnh.”
“Anh rời đi vì cần khoảng cách, không phải cố tình khiến em bệnh. Nhưng việc để em phải đoán mình còn cơ hội hay không, anh có phần trách nhiệm.” Giọng anh không nặng nề, cũng không giống đang tự kết tội. “Anh sẽ nói đúng như vậy.”
Tôi nhìn bàn tay đang nắm mình, cảm giác bất an dịu đi đôi chút. “Nếu cha mẹ bảo chúng ta cần tách ra thêm để suy nghĩ thì sao?”
“Chúng ta đã suy nghĩ xong.”
“Anh không định nghe?”
“Anh sẽ nghe họ lo điều gì.” Úc Đình Xuyên siết nhẹ ngón tay tôi. “Nhưng quyết định sống cùng nhau là của chúng ta.”
Tôi cong môi, dựa trở lại ghế. “Anh nói như vậy nghe rất có khí thế.”
“Em thích?”
“Khá thích.”
“Chỉ khá?”
Tôi quay sang nhìn vẻ mặt bình thản nhưng rõ ràng đang chờ câu trả lời của anh, cuối cùng bật cười. “Rất thích. Hài lòng chưa?”
Úc Đình Xuyên không trả lời, chỉ kéo bàn tay tôi lên hôn nhẹ vào đầu ngón tay. Động tác tự nhiên đến mức tôi không còn cảm thấy chúng tôi đang chuẩn bị bước vào một cuộc thẩm vấn, mà chỉ là hai người cùng trở về nói với gia đình về lựa chọn đã đưa ra.
Cha mẹ ngồi trong phòng khách khi chúng tôi đến. Úc Duy Khâm cũng có mặt, trên bàn vẫn còn vài bản vẽ và máy tính xách tay, rõ ràng vừa bị mẹ gọi xuống giữa lúc đang làm việc.
Cậu nhìn chúng tôi bước vào cùng nhau, ánh mắt dừng ở khoảng cách gần giữa hai người rồi rất nhanh quay lại màn hình. Không có vẻ bất ngờ, càng không có ý định hỏi trước.
Cha đặt tách trà xuống. “Ngồi đi.”
Tôi chọn chỗ bên cạnh Úc Đình Xuyên. Lần trước, khi thú nhận chuyện bản giám định và kế hoạch tiếp cận anh, tôi đã ngồi một mình đối diện cha mẹ. Hôm nay, bàn tay Úc Đình Xuyên đặt ngay bên cạnh, không nắm lấy tôi trước mặt mọi người nhưng đủ gần để chỉ cần dịch một chút là có thể chạm vào.
Mẹ nhìn hai người một lúc rồi hỏi: “Hai đứa đã nói chuyện xong rồi?”
“Vâng.” Tôi lên tiếng trước. “Đình Xuyên đã trở về Bán Sơn Vân Cảnh.”
Cha không tỏ ra bất ngờ, chỉ nhìn sang anh. “Con quyết định trở về vì đã thật sự tha thứ, hay vì thấy Chiêu Ninh như vậy nên không yên lòng?”
Câu hỏi đúng vào điều tôi đã lo trên đường tới. Tôi vừa định nói, bàn tay Úc Đình Xuyên đã chạm nhẹ vào ngón tay tôi, ra hiệu để anh tự trả lời.
“Ban đầu con cũng không phân biệt được.” Anh nhìn thẳng cha, giọng điềm tĩnh và rõ ràng. “Vì vậy con mới không trở lại ngay sau khi Chiêu Ninh bệnh. Con vẫn về ăn tối, vẫn ở cạnh khi cần, nhưng giữ chỗ ở riêng cho đến khi chắc chắn quyết định của mình không chỉ đến từ việc mềm lòng.”
Mẹ hỏi: “Bây giờ con chắc chắn rồi sao?”
“Vâng.” Úc Đình Xuyên đáp không chút do dự. “Con không quên chuyện đã xảy ra, nhưng con đã nhìn thấy em ấy không còn cố dùng tình cảm của con để đổi lấy một kết quả. Hôm qua, Chiêu Ninh trả lại cho con quyền lựa chọn mà đêm đầu tiên em ấy đã không cho con có. Con trở về vì sau khi suy nghĩ đầy đủ, con vẫn muốn tiếp tục sống cùng em ấy.”
Cha im lặng một lúc rồi quay sang tôi. “Còn con? Con có hiểu việc Đình Xuyên trở về không có nghĩa từ nay nó phải lập tức giống hệt trước kia không?”
“Con hiểu.” Tôi không tránh ánh mắt ông. “Con vẫn muốn anh ấy chiều con, cũng không định giả vờ mình trở thành một người hoàn toàn khác. Nhưng nếu anh ấy không vui, không tin hoặc cần nói lại chuyện cũ, con sẽ nghe. Con không xem việc anh ấy đã tha thứ là quyền để con tiếp tục làm mọi thứ theo ý mình.”
Mẹ nhìn tôi thật lâu. Lần trước bà đã hỏi tôi có thật sự hiểu mình làm tổn thương Úc Đình Xuyên ở đâu hay chưa. Khi ấy, tôi chỉ có thể trả lời rằng mình đang học cách hiểu.
Hôm nay, bà không hỏi lại câu ấy.
Bà chỉ nói: “Mẹ đã không gọi Đình Xuyên về như con yêu cầu. Không phải vì mẹ không đau lòng khi thấy con bệnh, mà vì mẹ biết nếu cha mẹ can thiệp, sau này hai đứa sẽ không biết quyết định ấy thật sự thuộc về ai.”
Tôi khẽ siết ngón tay. “Con biết.”
“Nhưng mẹ cũng không muốn chuyện gì xảy ra, hai đứa lại tự giải quyết đến mức cả nhà chỉ được biết sau cùng.” Bà nhìn từ tôi sang Úc Đình Xuyên, giọng dịu nhưng rất nghiêm túc. “Một đứa giấu thân thế, một đứa rời nhà hơn hai tháng. Hai đứa đều có thói quen tự quyết định rồi cho rằng người khác chỉ cần chấp nhận.”
Tôi không phản bác được.
Úc Đình Xuyên cũng thừa nhận: “Chuyện đó là lỗi của cả hai.”
Cha hỏi anh: “Nếu sau này con lại nghi ngờ Chiêu Ninh thì sao?”
“Con sẽ nói thẳng.” Úc Đình Xuyên đáp. “Con không muốn sống như chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng cũng không tiếp tục giữ khoảng cách chỉ để bảo vệ bản thân. Nếu con không tin một lời nào đó, con sẽ hỏi em ấy thay vì âm thầm suy đoán.”
Cha lại nhìn tôi. “Nếu nó hỏi, con có nói thật không?”
Tôi khẽ nhíu mày vì câu hỏi quá trực tiếp, nhưng vẫn đáp: “Con sẽ cố nói trước khi anh ấy phải hỏi. Con không dám hứa mình từ nay không bao giờ ích kỷ hay che giấu điều khiến bản thân xấu đi. Nhưng con biết nếu tiếp tục nói dối để giữ người, dù anh ấy có ở lại cũng không còn ý nghĩa.”
Không khí trong phòng khách chậm rãi dịu xuống.
Cha dựa lưng vào ghế, vẻ nghiêm khắc vẫn còn nhưng không còn giống đang xem xét một quyết định bốc đồng. “Lần trước, cha mẹ đã biết hai đứa có tình cảm. Điều khiến chúng ta lo không phải quan hệ huyết thống, vì vốn không có. Cha chỉ muốn chắc chắn hai đứa quay lại không phải vì đau quá nên vội vàng bám lấy nhau.”
“Không vội.” Úc Đình Xuyên nói. “Chúng con đã mất hơn hai tháng.”
Tôi lập tức bổ sung: “Với con là rất lâu.”
Úc Duy Khâm vẫn im lặng từ đầu bỗng ngẩng lên. “Mỗi tuần cậu đều hỏi tôi. Tôi biết.”
Tôi quay sang nhìn cậu. “Tôi hỏi có hai lần.”
“Bốn lần.”
“Cậu nhớ nhầm.”
“Tin nhắn vẫn còn.”
Mẹ đưa mắt cảnh cáo cả hai, nhưng khóe môi đã hơi cong. Không khí nặng nề cuối cùng bị phá vỡ bởi cuộc tranh luận chẳng liên quan.
Cha nhìn Úc Duy Khâm. “Con không có điều gì muốn nói sao?”
Cậu khép máy tính lại, vẻ mặt rất thản nhiên. “Con đã biết quan hệ của họ từ trước, cũng biết anh Đình Xuyên rời đi vì chuyện gì. Bây giờ hai người tự quyết định quay lại, con không có lý do phản đối.”
Tôi hơi bất ngờ vì câu nói gọn đến thế.
Úc Duy Khâm nhìn sang tôi rồi nói thêm: “Chỉ mong lần sau có mâu thuẫn, hai người đừng hỏi ý kiến con bằng cách giả vờ kể chuyện của người khác.”
Tôi lạnh mặt. “Tôi chưa từng nói đó là chuyện của người khác.”
“Cậu hỏi nếu một người ban đầu tiếp cận người kia vì tiền, sau đó yêu thật thì nên làm gì. Cậu còn đổi tên nhân vật.”
Úc Đình Xuyên quay sang nhìn tôi.
Tôi lập tức nói: “Chuyện đó không quan trọng.”
Khóe môi anh hơi cong. “Tối nay anh muốn nghe lại.”
“Không có gì để nghe.”
Mẹ bật cười trước, sau đó lắc đầu như bất lực. Bà không còn nhìn chúng tôi bằng vẻ lo sợ như khi cuộc nói chuyện bắt đầu. Có lẽ chính những câu tranh cãi quen thuộc ấy khiến bà nhận ra hai người không quay về với nhau trong trạng thái tuyệt vọng hay cố gắng diễn một phiên bản trưởng thành hoàn hảo.
Chúng tôi vẫn là chúng tôi.
Chỉ là đã biết mình từng sai ở đâu.
Sau một lúc, mẹ đưa tay về phía tôi. Tôi dịch sang, để bà nắm lấy tay mình như những năm còn nhỏ.
“Mẹ cần thời gian để quen với việc hai đứa không còn chỉ là anh em.” Bà nói thật, không cố đưa ra một lời chúc phúc quá đẹp. “Nhưng lần trước mẹ đã nói rồi, mẹ không muốn mất bất kỳ đứa con nào. Nếu hai đứa đã quyết định cùng nhau, mẹ sẽ không bắt phải tách ra.”
Tôi nhìn bà, cổ họng hơi nghẹn. “Mẹ không giận sao?”
“Có.” Bà siết tay tôi. “Mẹ vẫn giận con vì không tin cha mẹ, giận Đình Xuyên vì có chuyện lại tự dọn ra ngoài, để cả nhà lo lắng mà không nói rõ mình cần bao lâu. Nhưng giận không có nghĩa mẹ muốn hai đứa sống theo điều làm mẹ dễ chấp nhận hơn.”
Cha khẽ ho một tiếng, sau đó nói: “Cha đồng ý với mẹ con.”
Tôi nhìn ông, suýt nữa bật cười vì cách chấp nhận quá ngắn gọn. “Chỉ vậy thôi sao?”
“Con muốn cha viết một bài phát biểu?”
“Không cần.” Tôi lập tức từ chối. “Như vậy là đủ.”
Úc Đình Xuyên lúc này mới nắm lấy tay tôi trước mặt cha mẹ. Anh không nói thêm lời hứa nào, bởi những điều cần nói đã được nói rõ. Bàn tay ấy rất vững, không phải cử chỉ dỗ dành, mà là cách anh công khai đứng cùng phía với tôi.
Mẹ nhìn thấy, khẽ thở dài rồi chuyển sang chuyện bữa trưa. “Ở lại ăn cơm. Hôm nay không ai được lấy lý do công việc rời đi trước.”
Úc Duy Khâm lập tức nhìn đồng hồ. “Chiều con phải đến công trình.”
“Ăn xong rồi đi.”
Tôi nhân cơ hội nói: “Chiều người ta còn chuyển đồ của Đình Xuyên về biệt thự.”
Mẹ nhìn anh. “Đã chuyển về hẳn?”
“Vâng.” Úc Đình Xuyên đáp. “Phần còn lại hôm nay sẽ tới.”
“Vậy càng phải ăn xong.” Bà quay sang dặn người làm thêm món, sau đó nhìn tôi đầy ý nhắc nhở. “Không cần vừa hòa giải đã vội chạy về kiểm tra từng chiếc áo.”
Tôi không đồng ý. “Người của anh ấy chọn đồ không đáng tin.”
Úc Đình Xuyên bình thản hỏi: “Tống Minh Kha đã làm gì khiến em không tin?”
“Lần trước anh ấy xếp chung hai chiếc áo dễ nhăn.”
“Tống Minh Kha không tự xếp.”
“Vậy người anh ấy gọi càng không đáng tin.”
Cha đưa tay day trán, còn Úc Duy Khâm quay sang bảo mẹ tốt nhất nên cho dọn cơm ngay trước khi chúng tôi chuyển cuộc họp gia đình thành chuyện sắp xếp tủ áo.
Bữa trưa diễn ra tự nhiên hơn tôi tưởng.
Không ai cố tình tránh nhắc đến chuyện hai người vừa hòa giải, nhưng cũng không biến chúng tôi thành trung tâm của mọi câu nói. Cha hỏi công trình của Úc Duy Khâm, mẹ nói về chuyến nghỉ dưỡng cuối tháng, còn Úc Đình Xuyên vẫn theo thói quen gỡ xương cá rồi đặt phần thịt vào bát tôi.
Động tác ấy khiến mẹ nhìn sang.
Tay tôi khựng lại một chút, nhưng không đẩy bát ra. Úc Đình Xuyên cũng không thu tay về như từng làm trong bữa cơm lạnh nhạt trước đó. Anh chỉ nói món này còn nóng, bảo tôi ăn trước.
Mẹ nhìn vài giây rồi tiếp tục câu chuyện đang nói, không có vẻ khó chịu, chỉ là chưa hoàn toàn quen với việc một cử chỉ từng được xem là anh trai chăm em giờ mang ý nghĩa khác.
Tôi cũng không cần bà phải quen ngay.
Đến giữa bữa, mẹ tuyên bố chuyến nghỉ dưỡng cuối tháng vẫn giữ nguyên, tất cả đều phải đi. Úc Duy Khâm phản đối vì công trình đang bận, tôi không muốn bị kéo lên du thuyền để nghe cha nói chuyện đầu tư, nhưng Úc Đình Xuyên lại bình thản đứng về phía mẹ.
Tôi quay sang nhìn anh. “Anh vừa trở về đã phản bội em?”
“Đi nghỉ vài ngày không phải phản bội.”
“Anh biết em không thích bị nhốt trên biển.”
“Trên du thuyền có phòng thay đồ em tự chọn.”
“Đó là ưu điểm duy nhất.”
Úc Duy Khâm ở đối diện chậm rãi nói: “Hai người vẫn giống trước.”
Tôi liếc cậu. “Cậu có ý kiến?”
“Không.” Cậu cúi xuống dùng bữa, vẻ mặt rất bình thản. “Chỉ là từ nay cả nhà không cần giả vờ tin những cử chỉ đó hoàn toàn là tình anh em nữa.”
Tôi còn chưa kịp phản bác, mẹ đã gắp thêm thức ăn vào bát Úc Duy Khâm, bảo cậu ăn thay vì tiếp tục trêu chọc. Tuy nhiên, nụ cười rất nhẹ nơi khóe môi bà vẫn không giấu được.
Tôi quay sang Úc Đình Xuyên. Anh cũng đang nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng nhưng không còn phải che giấu trước gia đình.
Có lẽ từ hôm nay, mọi thứ không thể lập tức trở nên bình thường theo cách cũ.
Nhưng chúng tôi cũng không cần cách cũ nữa.
Trên đường về Bán Sơn Vân Cảnh, tôi dựa vào vai Úc Đình Xuyên, nhớ lại từng câu trong phòng khách rồi bất ngờ hỏi: “Anh có thấy cha mẹ đồng ý dễ hơn dự đoán không?”
“Không dễ.” Anh nắm lấy bàn tay tôi, chậm rãi đan những ngón tay vào nhau. “Lần trước em đã kể gần hết sự thật. Họ có hơn hai tháng để suy nghĩ về mối quan hệ của chúng ta.”
“Em chỉ kể những phần cần thiết.”
“Em đã nói mình bước vào phòng anh vì tiền, sau đó yêu thật và bị phát hiện.” Khóe môi anh hơi cong. “Phần nào còn chưa đủ cần thiết?”
Tôi ngồi thẳng, nhìn anh đầy cảnh cáo. “Anh đừng hỏi.”
“Anh không hỏi chi tiết đêm đó.” Úc Đình Xuyên kéo tôi trở lại vai mình, giọng mang theo ý trêu rất rõ. “Anh chỉ muốn biết em đã kể đến đâu.”
“Đủ để mẹ biết anh không ép em.”
“Vậy là được.”
Tôi im lặng một lúc rồi nói: “Lần trước em ngồi một mình trước mặt họ, cảm giác rất khác hôm nay.”
“Vì hôm nay anh ở bên cạnh?”
“Ừ.” Tôi không phủ nhận. “Nhưng không phải để anh nói thay. Chỉ là biết dù họ hỏi điều gì, chúng ta cũng đang cùng trả lời.”
Úc Đình Xuyên cúi xuống hôn nhẹ lên tóc tôi. “Sau này cũng vậy.”
“Anh đừng hứa quá đẹp.”
“Đây không phải lời hứa đẹp.” Anh nhìn tôi, giọng bình tĩnh nhưng chắc chắn. “Chỉ là việc chúng ta nên làm.”
Khi xe về tới biệt thự, trước sảnh đã có xe vận chuyển đỗ lại. Tống Minh Kha đang đứng cùng quản gia kiểm tra những chiếc vali và hộp đồ được mang vào.
Tôi vừa xuống xe đã đi thẳng tới. “Tại sao đồ vest lại đặt chung với áo khoác?”
Tống Minh Kha nhìn tôi, vẻ mặt bình tĩnh đến mức có lẽ đã chuẩn bị trước. “Các túi đều được bọc riêng, không ảnh hưởng.”
“Còn hộp đồng hồ?”
“Trong xe phía sau, có người cầm riêng.”
Tôi định hỏi tiếp thì Úc Đình Xuyên đã từ phía sau ôm lấy eo, kéo người lùi lại nửa bước.
“Để họ làm.”
“Em phải kiểm tra.”
“Em có thể kiểm tra sau khi đồ được đưa lên.”
“Tới lúc đó nhăn rồi thì sao?”
“Anh mua áo mới.”
Tôi quay lại nhìn anh. “Đó không phải vấn đề tiền.”
“Anh biết.” Úc Đình Xuyên cúi xuống, nói đủ nhỏ để chỉ mình tôi nghe. “Em chỉ muốn tận mắt thấy tất cả đồ của anh trở về.”
Tôi im lặng.
Anh nói đúng, nhưng tôi không muốn thừa nhận trước mặt Tống Minh Kha và người làm. Tôi đẩy nhẹ cánh tay đang ôm eo, không đẩy được thì đành lạnh giọng bảo mọi người tiếp tục.
Từng chiếc vali được mang qua cửa chính, đi lên căn phòng của chúng tôi. Không ai cần theo dõi xe ra vào để biết Úc Đình Xuyên sống ở đâu, cũng không cần dựa vào tin đồn hay đoán từ những lần anh trở về ăn tối.
Chính chúng tôi đã nói với người nhà.
Chính anh đã đưa đồ về.
Còn bàn tay đang giữ lấy tôi không phải để ngăn tôi chạy theo, mà chỉ là một thói quen thân mật cuối cùng đã có thể xuất hiện dưới ánh sáng, trước tất cả những người thuộc về gia đình này.
(Hết chương 28)
Bình luận 💬 0