Chương 24: Những Lần Anh Trở Về
Thứ bảy, Úc Đình Xuyên về muộn hơn giờ hẹn mười lăm phút.
Anh đã nhắn trước rằng cuộc họp kéo dài, nhưng tôi vẫn ngồi trong phòng khách từ bảy giờ, cứ vài phút lại nhìn đồng hồ một lần. Khi tiếng xe vang lên ngoài sân, tôi không lập tức đứng dậy như lần trước mà cố đọc hết đoạn tin tức đang mở trên máy tính bảng. Chỉ đến khi người làm nhận áo khoác và tiếng bước chân quen thuộc tiến vào, tôi mới ngẩng lên.
Úc Đình Xuyên vừa tháo đồng hồ vừa nhìn tôi, vẻ mệt mỏi trên mặt dịu đi đôi chút. “Anh đã báo sẽ về muộn. Em vẫn ngồi đây chờ sao?”
“Em vừa xuống được vài phút.” Tôi tắt màn hình, không cho anh cơ hội nhìn thấy bản tin đã đứng nguyên một chỗ gần nửa giờ.
Anh không vạch trần, chỉ đưa mắt nhìn cốc nước bên cạnh đã tan hết đá rồi theo tôi vào phòng ăn. Bữa tối hôm ấy vẫn đơn giản, nhưng không còn cảm giác thận trọng đến mức từng câu đều phải cân nhắc như lần đầu. Tôi kể chuyện mẹ đã gọi ba cuộc để nhắc cuối tuần về nhà chính, anh nói cha gần đây đang muốn kéo cả nhà vào một chuyến nghỉ ngắn ngày. Tôi lập tức phản đối vì không muốn bị nhốt trên du thuyền cùng những cuộc nói chuyện về dự án, còn Úc Đình Xuyên bình thản nhắc rằng người từng chọn du thuyền đó chính là tôi.
“Lúc chọn, em chỉ quan tâm phòng ngủ và boong tắm nắng.” Tôi gắp một miếng thịt, nhìn anh bằng vẻ hiển nhiên. “Ai biết cha sẽ biến một chuyến nghỉ dưỡng thành phòng họp nổi?”
“Em đã yêu cầu lắp màn hình lớn trong phòng khách.”
“Để xem phim.”
“Sau đó em lại chê âm thanh không đủ tốt nên chưa từng xem hết một bộ.”
Giọng Úc Đình Xuyên mang theo ý trêu rất nhạt, nhưng đủ khiến tôi nhận ra anh đang nhớ những chuyện cũ mà không còn lập tức đau đớn né tránh. Tôi không cố kéo dài khoảnh khắc ấy bằng một lời nhắc về thời gian hai người từng sống cùng nhau, chỉ chống cằm nhìn anh rồi nói: “Anh nhớ kỹ như vậy, chứng tỏ khi ở căn hộ vẫn nghĩ về em rất nhiều.”
Nụ cười nơi khóe môi anh chậm rãi thu lại, nhưng không phải vì phòng bị. Úc Đình Xuyên đặt đũa xuống, thừa nhận bằng giọng bình tĩnh: “Anh chưa từng nói mình không nghĩ đến em.”
Nếu là trước đây, tôi sẽ lập tức hỏi vậy tại sao còn chưa quay về. Lần này, tôi chỉ múc thêm canh vào bát anh rồi bảo nghĩ nhiều cũng phải ăn, đừng để đến lúc đau dạ dày lại khiến người khác phải chăm sóc. Anh nhìn bát canh một lúc, cuối cùng vẫn dùng hết.
Sau bữa tối, Úc Đình Xuyên ở lại đến gần mười giờ. Chúng tôi không nói thêm chuyện nghiêm trọng nào. Anh xử lý vài email trong phòng khách, còn tôi xem bản phác thảo phụ kiện Lâm Gia Hạo vừa gửi tới. Khi rời đi, anh chủ động nói tối thứ tư nếu không có lịch tiếp khách sẽ về ăn cơm. Tôi không hỏi câu “nếu có lịch thì sao”, chỉ bảo anh báo trước để đầu bếp không chuẩn bị phần rồi lại phải hâm nhiều lần.
Tối thứ tư, anh thật sự trở về.
Tuần sau đó, anh về thêm hai lần.
Không lần nào ở lại qua đêm, cũng chưa từng bước lên tầng hai, nhưng những lần xuất hiện không còn giống một cuộc hẹn cần được chuẩn bị cẩn thận. Có hôm anh báo trước từ trưa, có hôm gần tan làm mới gửi tin nhắn hỏi biệt thự còn bữa tối hay không. Đến lần thứ tư, anh không nhắn gì cả. Tôi đang đứng trong phòng thay đồ, cùng trợ lý lựa mẫu áo cho buổi chụp thử thì quản gia lên báo Úc Đình Xuyên đã về.
Tôi đi xuống, nhìn thấy anh ngồi ở sofa, cà vạt đã nới lỏng, trên tay cầm cuốn catalogue Lâm Gia Hạo để lại từ buổi chiều. Dáng vẻ ấy tự nhiên đến mức trong vài giây tôi tưởng những tuần xa cách chỉ là một cơn ác mộng, anh vẫn như trước, kết thúc công việc rồi trở về nhà, tiện tay xem thứ tôi bỏ quên trên bàn.
Tôi dừng ở bậc thang cuối, cố giữ giọng bình thường: “Hôm nay anh không báo trước.”
Úc Đình Xuyên ngẩng lên. Ánh mắt anh lướt qua chiếc sơ mi lụa màu kem và chiếc quần dài tôi đang mặc, sau đó mới khép catalogue lại. “Cuộc họp kết thúc sớm. Anh đi ngang qua đây nên về dùng bữa.”
Từ “về” được nói ra quá tự nhiên.
Cả hai đều nhận thấy.
Úc Đình Xuyên khựng lại rất ngắn, còn tôi phải siết tay vào lan can mới không lập tức bước tới. Sau một khoảng im lặng, tôi đi xuống, cầm lấy cuốn catalogue từ tay anh rồi cố ý nói: “Đã về thì anh đừng ngồi như khách. Phạm quản gia vừa cho người dọn bữa tối.”
Anh không sửa lại cách dùng từ, cũng không giải thích mình chỉ tiện đường. Đó là lần đầu tiên sau gần hai tháng, căn biệt thự được anh gọi là nhà mà không phải vì thói quen bị tôi ép buộc.
Tôi không nhắc lại, nhưng suốt bữa tối tâm trạng tốt đến mức người làm cũng nhìn ra. Úc Đình Xuyên gắp nhầm món tôi không thích vào bát, tôi vẫn ăn hết hai miếng mới phát hiện, khiến anh nhìn tôi với vẻ khó hiểu.
“Em không thích cần tây.”
“Tâm trạng tốt nên có thể rộng lượng bỏ qua.” Tôi đặt phần còn lại sang một bên rồi liếc anh. “Nhưng chỉ hôm nay. Lần sau anh còn gắp nhầm, em vẫn sẽ tính là anh không để tâm.”
Úc Đình Xuyên nhìn tôi một lát rồi tự nhiên đổi đĩa thức ăn gần mình với món tôi thích hơn. Anh không nói lời dỗ dành, tôi cũng không nhân cơ hội dựa vào sự quan tâm ấy để hỏi thêm điều gì. Chỉ một động tác nhỏ như thế đã đủ khiến khoảng cách trên bàn ăn bớt lạnh.
Sau vài tuần, những lần anh trở về dần trở thành một phần trong lịch sinh hoạt. Có tối chúng tôi ăn cùng nhau, có hôm anh chỉ ghé lấy tài liệu cha gửi nhầm sang biệt thự rồi ở lại uống một cốc trà. Tôi vẫn khó chịu mỗi lần anh đứng dậy mặc áo khoác, đôi lúc sắc mặt còn rõ đến mức anh vừa nhìn đã biết, nhưng tôi không tiếp tục dùng sự thất vọng ấy để khiến anh cảm thấy có lỗi.
Có lần, khi Úc Đình Xuyên chuẩn bị rời đi lúc gần mười một giờ, tôi đứng ở cửa nhìn mưa bụi ngoài sân rồi lạnh giọng nói: “Anh đã ở đây hơn bốn tiếng. Căn hộ chỉ là nơi ngủ, vậy mà anh nhất định phải quay lại mới chịu được sao?”
Anh dừng tay trên khuy áo, nhìn tôi thật lâu. “Em đang giận.”
“Em có quyền giận.” Tôi không phủ nhận, nhưng cũng không chắn cửa. “Anh về đây, ăn món em bảo người chuẩn bị, dùng trà của em, còn ngồi trên sofa của em đến gần nửa đêm. Em muốn anh ở lại là chuyện bình thường.”
Úc Đình Xuyên hỏi rất khẽ: “Vậy tại sao em vẫn để anh đi?”
Tôi nhìn anh, lồng ngực đau âm ỉ nhưng không quay mặt tránh. “Bởi anh trở về nhiều hơn không có nghĩa anh đã sẵn sàng ngủ lại. Em có thể không vui, nhưng em không muốn anh bước lên tầng vì thấy mình có lỗi với em.”
Nét mặt anh thay đổi rất nhẹ. Cuối cùng, Úc Đình Xuyên chỉ đưa tay chỉnh phần cổ áo tôi bị gió thổi lệch, sau đó dặn đừng đứng ngoài cửa quá lâu. Anh vẫn rời đi, nhưng sáng hôm sau đã chủ động nhắn rằng tối thứ sáu sẽ về sớm.
Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy rất lâu, nhận ra niềm tin giữa hai người có lẽ không trở lại bằng một khoảnh khắc lớn lao. Nó được xây bằng những lần anh nói sẽ về rồi thật sự xuất hiện, và những lần tôi muốn giữ nhưng vẫn để anh tự quyết định khi nào sẽ rời đi.
*
Cuộc sống của tôi không còn chỉ xoay quanh tiếng xe ngoài cổng.
Lâm Gia Hạo tìm đến vào đầu tháng, mang theo bản phác thảo bộ sưu tập phụ kiện nam mới và một lời mời mà ban đầu tôi cho rằng anh ta đang đùa. Thương hiệu của anh ta muốn thay đổi hình ảnh, từ kiểu sang trọng an toàn sang trẻ hơn nhưng vẫn giữ cảm giác cao cấp. Đội thiết kế đã chỉnh ba lần, kết quả càng sửa càng giống một quầy trưng bày cố nhét quá nhiều ý tưởng vào cùng một chỗ.
Lâm Gia Hạo đặt toàn bộ bản mẫu lên bàn trong phòng khách, nhìn tôi bằng vẻ nghiêm túc hiếm thấy. “Cậu từng chê bộ sưu tập mùa xuân của tôi giống quà tặng kèm trong khách sạn năm sao. Sau đó những mẫu cậu chọn lại bán tốt nhất. Lần này tôi muốn cậu tham gia từ đầu.”
Tôi cầm một chiếc kẹp cà vạt lên, nhìn chưa đến mười giây đã đặt xuống. “Phần đá quá lớn, đường nét thì cố làm mạnh mẽ nhưng lại không đủ dứt khoát. Người đeo nó sẽ giống đang cố chứng minh mình có tiền.”
Lâm Gia Hạo nhắm mắt hít sâu, có lẽ đã hối hận vì vừa mời tôi. “Đây là mẫu ub và hai tuần.”
“Vậy họ đã lãng phí hai tuần.” Tôi kéo bản vẽ lại gần, dùng bút khoanh phần cần bỏ rồi nói tiếp, “Phụ kiện nam không phải cứ tăng kích thước là có khí chất. Nếu muốn trẻ hơn, hãy thay tỷ lệ và chất liệu, không phải đính thêm một viên đá màu rồi tự gọi đó là cá tính.”
Anh ta nhìn phần tôi vừa đánh dấu, sắc mặt từ khó chịu dần chuyển thành suy nghĩ. Sau gần một giờ, chúng tôi đã loại gần nửa số mẫu. Tôi yêu cầu làm lại ba phiên bản, đổi màu kim loại của một bộ và bỏ hoàn toàn ý tưởng dùng logo lớn trên vòng tay.
Đến khi Lâm Gia Hạo hỏi mức thù lao, tôi mới nhận ra lời mời này không phải một cuộc trò chuyện giữa bạn bè. Tôi không hề có ý định biến mình thành nhân viên phải chấm công mỗi sáng, nhưng việc được trả tiền cho thứ như hình thức mình vốn làm tốt vẫn khiến lòng tự trọng được thỏa mãn theo một cách mới.
Tôi đưa ra mức phí cao hơn đề nghị ban đầu gần gấp đôi.
Lâm Gia Hạo nhìn tôi như nhìn một kẻ cướp. “Cậu mới tham gia lần đầu.”
“Nhưng anh vừa giữ lại toàn bộ những chỉnh sửa em đưa ra.” Tôi dựa lưng vào sofa, bình thản nhấp trà. “Nếu anh thấy không đáng, anh có thể mang những mẫu kia về và tiếp tục để đội thiết kế tranh luận thêm hai tuần.”
Cuối cùng, anh ta vẫn ký.
Công việc không khiến tôi trở nên cần cù theo cách người khác vẫn ca ngợi. Tôi không đến studio trước mười giờ sáng, từ chối những gì phòng thử mẫu phải đổi toàn bộ ánh sáng vì màu kim loại bị sai dưới đèn cũ. Tôi cũng khiến ba nhân viên trẻ gần như bật khóc khi nói thẳng bảng phối đồ họ chuẩn bị không thể xuất hiện trong bất kỳ chiến dịch nào có ý định bán hàng.
Nhưng những nhận xét của tôi đều có lý do.
Tôi biết một chiếc ghim nên nằm ở đâu trên ve áo, độ bóng nào khiến món đồ trông đắt tiền mà không phô trương, màu da và dáng tay nào phù hợp với từng loại vòng. Những năm tiêu tiền, xem trình diễn và thử vô số sản phẩm không chỉ để lại trong tủ một đống quần áo. Tôi có con mắt mà ngay cả những người làm nghề nhiều năm cũng phải thừa nhận.
Hứa Trạch Lâm được mời phụ trách trang phục cho buổi chụp thử. Ngày đầu tới studio, anh nhìn bảng mẫu đã bị tôi sửa kín rồi bật cười: “Cuối cùng cũng có người trả tiền để nghe cậu chê bai.”
Tôi khoanh tay, không khách khí đáp: “Ít nhất lời chê của tôi có giá trị. Anh nên cảm ơn vì hôm nay tôi chưa nói bộ vest anh mang tới làm người mẫu thấp đi năm centimet.”
Hứa Trạch Lâm lập tức quay lại kiểm tra phom áo, sau đó thật sự đổi sang một bộ khác.
Buổi chụp thử kéo dài gần tám tiếng. Tôi mệt đến mức trên đường về chỉ muốn nhắm mắt, nhưng lần đầu tiên trong nhiều tuần, sự mệt mỏi không đến từ việc nhớ Úc Đình Xuyên hay cố đoán anh đang nghĩ gì. Tôi đã dành cả ngày cho một thứ thuộc về mình, tranh luận, lựa chọn và nhìn sản phẩm thay đổi đúng theo ý muốn.
Tối đó, khi về tới biệt thự, tôi phát hiện Úc Đình Xuyên đang ở phòng khách.
Anh không báo trước. Trên bàn là hộp mẫu Lâm Gia Hạo gửi nhầm tới tập đoàn vì địa chỉ người nhận vẫn dùng thông tin cũ. Một chiếc ghim bạc đã được chỉnh theo đề nghị của tôi nằm trong tay anh, đường nét gọn hơn bản đầu, viên đá chỉ còn là một điểm xanh rất nhỏ ở góc.
Tôi đặt túi xuống, đi tới lấy món đồ khỏi tay anh. “Mẫu chưa hoàn thiện, anh đừng làm xước.”
“Anh chỉ xem.” Úc Đình Xuyên nhìn vẻ mặt mệt mỏi nhưng rõ ràng có tinh thần của tôi, sau đó hỏi, “Cả ngày em ở studio sao?”
“Lâm Gia Hạo đã kể với anh?”
“Hứa Trạch Lâm gọi hỏi anh có biết em vừa khiến một đội thiết kế phải làm lại toàn bộ bảng mẫu không.”
Tôi nhíu mày. “Anh ấy không nói họ làm không đạt sao?”
“Có. Anh ấy còn nói những thay đổi của em tốt hơn bản cũ.”
Tôi không giấu được vẻ hài lòng. “Ít nhất anh ấy còn biết đánh giá công bằng.”
Úc Đình Xuyên lấy chiếc ghim từ tay tôi, quan sát thêm một lúc rồi nói mẫu này đẹp. Tôi biết lời khen của anh không phải để dỗ dành. Anh đã nhìn thấy vô số món phụ kiện cao cấp, nếu không thích sẽ không nói cho qua.
“Phần đường cắt là ý của em.” Tôi ngồi xuống đối diện, theo thói quen muốn kể hết quá trình chỉnh sửa, nhưng vừa nói được vài câu lại dừng. “Anh có mệt không? Nếu không muốn nghe chuyện công việc, em sẽ nói sau.”
“Anh muốn nghe.” Úc Đình Xuyên đặt chiếc ghim lại hộp rồi nhìn tôi. “Em kể tiếp đi.”
Tôi kể từ bản mẫu đầu tiên đến việc đổi màu kim loại, cả chuyện người mẫu mặc sai áo khiến tỷ lệ chiếc vòng tay bị lệch. Khi nói đến điều mình thật sự hứng thú, tôi không còn phải cân nhắc từng chữ. Úc Đình Xuyên cũng không cắt ngang, thỉnh thoảng hỏi một câu đúng vào phần tôi vừa giải thích, chứng tỏ anh thật sự lắng nghe.
Đến lúc người làm mang bữa tối lên, tôi mới nhận ra mình đã nói gần nửa giờ.
“Em nói quá nhiều sao?” Tôi hỏi, nhưng giọng không hề có ý xin lỗi.
“Không.” Ánh mắt Úc Đình Xuyên dịu hơn. “Lâu rồi anh mới thấy em nhắc đến một chuyện khác mà quên nhìn đồng hồ.”
Tôi hiểu anh đang nói gì. Trước đây, mỗi lần anh về biệt thự, dù cố tỏ ra bình thường, tôi vẫn luôn đếm thời gian, sợ chỉ cần không tận dụng từng phút, anh sẽ lại đứng dậy rời đi.
Hôm nay, tôi thật sự quên mất.
Tôi nhìn hộp mẫu trên bàn rồi chậm rãi nói: “Em vẫn chờ anh. Nhưng em không muốn cuộc sống của mình chỉ còn việc chờ. Như vậy không tốt cho em, cũng không công bằng với anh.”
Úc Đình Xuyên không đáp ngay. Một lúc sau, anh mới hỏi tôi có thích công việc này không.
“Khá thích.” Tôi thành thật dựa vào ghế, xoa nhẹ cổ tay vì cả ngày đã thử quá nhiều mẫu. “Em không thích họp sớm, cũng không có ý định ngày nào cũng đến studio. Nhưng em thích việc người khác phải thừa nhận em chọn đúng.”
Khóe môi anh cong lên. “Điều đó rất giống em.”
“Tất nhiên. Anh đừng mong em thay đổi đến mức thành một người khác.” Tôi nhìn anh, giọng nửa đùa nửa thật nhưng ý tứ rất rõ. “Em vẫn thích quần áo đẹp, thích tiêu tiền và ghét bị người khác ra lệnh. Em chỉ không muốn những thứ đó là toàn bộ giá trị của mình.”
Úc Đình Xuyên nhìn tôi rất lâu. Trong ánh mắt anh có sự mềm mại, nhưng phía sau vẫn tồn tại một lớp mệt mỏi chưa được tháo bỏ hoàn toàn.
Tôi nhận ra, lần đầu tiên không hỏi anh đang nghĩ gì.
Tối đó, sau bữa ăn, anh ở lại phòng khách xem bản mẫu cùng tôi. Chúng tôi tranh luận về việc nên dùng ảnh cận hay ảnh toàn thân cho chiến dịch. Tôi cho rằng người mua phụ kiện cần nhìn rõ chi tiết, còn anh nói nếu không xây dựng được hình ảnh tổng thể, món đồ đẹp đến đâu cũng chỉ giống sản phẩm đặt trong tủ kính.
“Anh đang dùng kinh nghiệm điều hành tập đoàn để can thiệp vào chuyên môn của em sao?” Tôi nghiêng đầu nhìn anh, rõ ràng không phục.
“Anh chỉ đưa ra góc nhìn của người sẽ trả tiền mua.”
“Anh không phải khách hàng mục tiêu. Anh đã có quá nhiều phụ kiện, phần lớn còn chưa dùng hết.”
“Trong số đó có rất nhiều món em mua.”
“Vậy càng chứng minh mắt nhìn của em tốt.”
Cuộc tranh luận kéo dài đến khi người làm đổi trà lần thứ hai. Cuối cùng, tôi thừa nhận có thể thử cả hai cách, còn Úc Đình Xuyên cũng đồng ý phần ảnh cận cần được giữ lại. Khi không còn bản mẫu nào để xem, căn phòng chậm rãi yên xuống.
Đồng hồ đã qua mười một giờ.
Tôi biết anh sắp đi, nhưng không lập tức nhắc. Úc Đình Xuyên cũng không đứng dậy ngay. Anh ngồi tựa vào sofa, ánh mắt dừng trên chiếc ghim bạc trong hộp một lúc lâu rồi bất ngờ nói: “Có một chuyện anh vẫn chưa nói hết với em.”
Tôi đặt cốc trà xuống. Vẻ mặt anh khiến tôi biết đó không phải chuyện công việc.
“Anh cứ nói.”
Úc Đình Xuyên cúi mắt, hai bàn tay đan lại trước người. “Sau khi nhìn thấy bản ghi chú, anh không chỉ thấy bị lừa. Có một thời gian, anh còn cảm thấy xấu hổ với chính mình.”
Tôi khẽ siết ngón tay nhưng không cắt ngang.
Anh nói chậm, dường như đã giữ những lời này quá lâu nên mỗi câu đều rất khó thốt ra. “Anh biết em hiểu anh đã yêu em từ trước. Nhưng có lẽ em không biết anh từng tự ghét tình cảm ấy đến mức nào. Khi vẫn nghĩ chúng ta có quan hệ huyết thống, anh luôn cảm thấy chỉ cần mình để lộ một chút, anh sẽ làm hỏng cả cuộc sống của em.”
Đây không phải lần đầu anh nhắc đến những năm yêu thầm, nhưng giọng điệu hôm nay khác hẳn. Không chỉ có đau đớn vì lời nói dối của tôi, mà còn là sự khinh miệt từng dành cho chính bản thân.
“Đến ngày biết chúng ta không phải anh em ruột, anh vẫn chưa dám thấy nhẹ nhõm.” Úc Đình Xuyên ngẩng lên nhìn tôi, khóe mắt đã đỏ nhưng giọng vẫn giữ bình tĩnh. “Anh sợ việc mình vui mừng vì sự thật ấy quá ích kỷ. Em vừa biết thân thế bị đảo lộn, còn điều đầu tiên anh nghĩ lại là cuối cùng tình cảm của mình không còn hoàn toàn sai trái.”
Tôi muốn nói anh không sai, nhưng cuối cùng vẫn giữ im lặng. Anh không cần một câu an ủi vội vàng, càng không cần tôi dùng vài lời đẹp đẽ phủ lên những năm tháng anh đã tự giày vò.
Úc Đình Xuyên tiếp tục: “Rồi em xuất hiện trong phòng anh, nói đã yêu anh rất lâu. Anh đã tin ngay. Không phải vì lời nói không có sơ hở, mà vì anh muốn tin đến mức không dám nhìn kỹ. Sau đó, mỗi lần nhớ lại đêm đó, anh không chỉ trách em. Anh còn tự hỏi có phải chính sự ham muốn và tình cảm ích kỷ của mình đã khiến anh trở thành một người dễ bị lợi dụng như vậy hay không.”
Tôi cảm thấy cổ họng đau rát. Lúc trước anh đã kể về niềm vui khi được đáp lại, nhưng đến hôm nay tôi mới hiểu phía sau niềm vui ấy còn có cả sự xấu hổ. Bản ghi chú không chỉ khiến anh nghi ngờ tôi; nó còn khiến anh quay lại kết tội chính mình vì đã hạnh phúc quá dễ dàng.
“Anh không ngu ngốc.” Tôi chờ đến khi chắc chắn anh đã nói hết mới cất tiếng, giọng thấp nhưng rõ. “Cũng không phải vì anh yêu quá nhiều nên mới đáng bị em lợi dụng. Người chọn dùng tình cảm ấy là em. Anh tin vì người nói là em, bởi suốt hai mươi lăm năm em chưa từng cho anh lý do phải đề phòng. Lỗi đó không thể bị đẩy trở lại cho anh chỉ vì anh đã muốn được yêu.”
Úc Đình Xuyên nhìn tôi, ánh mắt khẽ dao động.
Tôi không tiến lại gần, chỉ ngồi đối diện và nói hết những điều mình đã hiểu. “Em biết nếu em bảo anh đừng xấu hổ, anh sẽ không thể lập tức bỏ được cảm giác ấy. Nhưng em không muốn anh nghĩ việc đã tin em là một lỗi lầm của anh. Anh đã trao cho em niềm tin vì anh yêu, còn em là người làm hỏng nó. Chuyện này nên nằm đúng chỗ của nó.”
“Em không cần nhận hết mọi thứ lên mình.”
“Em không nhận phần của anh.” Tôi lắc đầu, không để anh hiểu nhầm rằng mình lại đang dùng cảm giác tội lỗi để tự trừng phạt. “Anh có quyền giận, quyền nghi ngờ, thậm chí có quyền cảm thấy mình đã quá dễ tin. Nhưng trách nhiệm của việc nói dối vẫn là của em. Em không thể để anh vừa bị tổn thương vừa phải xấu hổ vì đã yêu em.”
Căn phòng yên lặng thật lâu.
Úc Đình Xuyên đưa mắt nhìn ra cửa kính, nơi bóng tối phủ kín khu vườn. Một lúc sau, anh mới khàn giọng nói: “Có những đêm anh gần như đã lái xe về đây. Nhưng mỗi lần đặt tay lên vô lăng, anh lại nhớ mình từng bước vào mối quan hệ này mà không hề giữ lại đường lui. Anh sợ nếu quay về quá nhanh, anh sẽ lại bỏ qua chính mình.”
“Vậy anh đừng quay về quá nhanh.” Tôi nói, dù câu ấy khiến ngực đau lên. “Anh cứ giữ đường lui cho đến khi không còn cần nó nữa. Em muốn anh trở lại vì đã lựa chọn em một lần nữa, không phải vì anh không chịu nổi việc nhìn em chờ.”
Anh quay lại nhìn tôi. Có lẽ Úc Đình Xuyên không ngờ tôi có thể nói câu ấy mà không lập tức khóc hoặc đòi một thời hạn cụ thể.
Tôi cười rất nhạt, không che giấu sự miễn cưỡng. “Em nói được không có nghĩa em thích. Mỗi lần anh mặc áo khoác, em vẫn muốn giấu chìa khóa xe. Nhưng ít nhất em biết nếu làm thế, người ở lại chỉ là người bị giữ chân, không phải người đã muốn về.”
Vẻ nặng nề trong mắt anh cuối cùng dịu xuống. Khóe môi Úc Đình Xuyên hơi cong, mang theo chút bất lực quen thuộc. “Em vẫn nghĩ đến chuyện giấu chìa khóa sao?”
“Em còn nghĩ đến việc bảo bảo vệ khóa cổng.” Tôi dựa lưng vào sofa, thản nhiên thừa nhận. “Nhưng em đã không làm, anh nên đánh giá cao khả năng kiềm chế của em.”
“Anh có đánh giá.” Nụ cười của anh rõ hơn một chút. “Chỉ là tiêu chuẩn tiến bộ của em hơi đặc biệt.”
“Anh đã yêu một người đặc biệt, đương nhiên phải chấp nhận tiêu chuẩn khác người.”
Câu nói vừa dứt, cả hai đều khựng lại. Tôi không cố sửa thành “từng yêu”, còn Úc Đình Xuyên cũng không phủ nhận thì hiện tại. Anh chỉ nhìn tôi thật lâu, rồi ánh mắt rơi xuống bàn tay tôi đang đặt trên gối.
Một lát sau, anh nói: “Bộ sưu tập khi nào chụp chính thức?”
Tôi hiểu anh muốn đưa cuộc trò chuyện ra khỏi nơi quá nặng nề, nên cũng thuận theo. Tôi kể lịch chụp dự kiến vào cuối tuần tới, còn phải chỉnh hai mẫu vòng và chọn lại người mẫu chính. Úc Đình Xuyên đề nghị cho tôi xem thử hồ sơ của một nhiếp ảnh gia từng làm việc với tập đoàn, nhưng lập tức nói rõ chỉ là gợi ý, quyết định vẫn thuộc về tôi và Lâm Gia Hạo.
Tôi cố ý hỏi: “Anh giúp em vì muốn đầu tư vào thương hiệu, hay vì đang thiên vị em?”
“Cả hai đều không.” Anh cầm điện thoại, mở một thư mục ảnh rồi đưa sang. “Anh chỉ không muốn bộ sưu tập có chiếc ghim anh thấy đẹp bị chụp hỏng.”
Tôi nhận điện thoại, lướt qua vài tấm rồi phải thừa nhận mắt nhìn của anh không tệ. Chúng tôi ngồi sát hơn để xem ảnh trên cùng một màn hình, vai gần như chạm nhau. Không ai cố ý rút ra, cũng không có sự thăm dò về giới hạn thân mật. Khoảng cách ấy chỉ tự nhiên xuất hiện giữa một cuộc trò chuyện, giống như cơ thể vẫn nhớ rõ vị trí quen thuộc dù lòng người còn cần thêm thời gian.
Đến gần nửa đêm, Úc Đình Xuyên mới đứng dậy.
Tôi đưa anh ra cửa. Lần này sắc mặt vẫn không tốt nhưng tôi chỉ đứng dựa bên tủ, không nói thêm lời giữ người.
Úc Đình Xuyên mặc áo xong lại nhìn tôi. “Ngày mai em có đến studio không?”
“Buổi chiều. Buổi sáng em ngủ bù.”
“Đừng ngủ đến mức bỏ bữa.”
“Phạm quản gia sẽ không cho em cơ hội đó.”
Anh khẽ gật đầu, bước ra bậc thềm rồi bất ngờ quay lại. “Cuối tuần anh sẽ về sớm hơn. Em có thể mang những mẫu còn lại về đây, anh muốn xem bản hoàn chỉnh.”
Niềm vui dâng lên quá nhanh, nhưng tôi không giả vờ lạnh nhạt. Tôi cong môi, đáp bằng giọng rất tự nhiên: “Vậy anh về trước bảy giờ. Em sẽ cho anh xem, nhưng ý kiến không đủ tốt thì em không nhận.”
“Anh sẽ chuẩn bị kỹ.”
Chiếc xe rời khỏi sân khi đã qua nửa đêm. Tôi đứng trong cửa nhìn theo đến lúc đèn hậu khuất hẳn rồi mới quay vào. Trên bàn phòng khách, hộp mẫu vẫn mở, chiếc ghim bạc nằm dưới ánh đèn, bên cạnh là cốc trà Úc Đình Xuyên chưa uống hết.
Anh vẫn chưa ở lại.
Những bộ quần áo trong tủ cũng chưa được mang về.
Nhưng những lần trở về đã không còn chỉ vì anh muốn quan sát xem tôi thay đổi được bao lâu. Anh bắt đầu hỏi về công việc của tôi, đưa ra ý kiến, hẹn lần gặp tiếp theo và để một phần cuộc sống của mình chậm rãi nối lại với nơi này.
Còn tôi cũng không còn ngồi trong căn biệt thự trống, ngày ngày chỉ nghĩ nên làm gì để giữ anh.
Ngày mai, tôi có một buổi thử mẫu phải tham dự, hai nhân viên đang chờ tôi duyệt bảng phối mới và Lâm Gia Hạo chắc chắn sẽ gọi tranh luận về ngân sách. Cuối tuần, Úc Đình Xuyên sẽ trở về xem thành quả.
Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi mong chờ một ngày mới không chỉ vì ngày ấy có thể đưa anh về gần hơn.
Tôi còn có một cuộc sống của riêng mình để sống, và lần này, tôi muốn khi Úc Đình Xuyên thật sự trở về, người anh nhìn thấy không còn là kẻ chỉ biết bám lấy tình yêu của anh để tồn tại.
Mà vẫn là Úc Chiêu Ninh kiêu ngạo, khó chiều và thích những thứ đẹp nhất.
Chỉ khác ở chỗ, tôi đã bắt đầu hiểu một tình yêu đẹp không phải thứ có thể chiếm lấy bằng tính toán, càng không thể giữ lại bằng nỗi sợ hãi.
Nó phải được hai người cùng lựa chọn, vào mỗi lần bước về phía nhau.
(Hết chương 24)
Bình luận 💬 0