Chương 16: Tên Anh Được Khoanh Đỏ
Tôi rời buổi triển lãm sớm hơn dự định.
Úc Duy Khâm gọi tài xế đưa tôi về. Trước khi đóng cửa xe, cậu đứng ngoài nhìn tôi một lát, dường như muốn hỏi chuyện giữa tôi và Úc Đình Xuyên nhưng cuối cùng chỉ nói:
“Về đến nơi thì nhắn cho tôi.”
“Tôi không phải trẻ con.”
“Vậy coi như tôi thuận miệng.”
Tôi không đáp, trực tiếp kéo cửa kính lên.
Xe rời khu triển lãm, thành phố lướt qua ngoài cửa sổ thành những mảng sáng tối nhập nhòe. Tôi cầm điện thoại trong tay, mở khung trò chuyện với Úc Đình Xuyên rồi lại tắt.
Anh nói phải về công ty.
Tôi không biết đó là sự thật hay chỉ là lý do để rời khỏi tôi.
Trước đây, mỗi lần xảy ra chuyện không vui, tôi chẳng bao giờ phải suy nghĩ lâu. Chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, làm nũng vài câu hoặc lạnh mặt nói mình không thích, Úc Đình Xuyên luôn là người quay lại trước.
Nhưng lần này, tôi không dám gọi.
Ba chữ “anh muốn tin” vẫn lặp đi lặp lại trong đầu.
Anh muốn tin, nhưng đã không còn tin được như trước nữa.
Tôi nhìn màn hình tối đen của điện thoại, lần đầu tiên cảm thấy quãng đường trở về Bán Sơn Vân Cảnh dài đến vậy.
Khi xe đi qua cổng an ninh, tôi mới nhận ra sân trước biệt thự đã có một chiếc xe màu đen đỗ sẵn.
Là xe của Úc Đình Xuyên.
Tôi lập tức ngồi thẳng dậy.
Anh đã về trước.
Tâm trạng nặng nề suốt đường đi bỗng dịu xuống một chút. Có lẽ anh chỉ cần thời gian bình tĩnh. Có lẽ sau khi về nhà, chúng tôi vẫn có thể nói rõ.
Tôi xuống xe nhanh hơn thường ngày, vừa bước vào sảnh đã hỏi người làm:
“Đình Xuyên đâu?”
Quản gia đáp:
“Úc tổng đang ở phòng thay đồ trên tầng ba. Anh ấy bảo không cần mang trà lên.”
Phòng thay đồ?
Tôi khựng lại.
Úc Đình Xuyên hiếm khi tự mình lên tầng ba nếu không có tôi. Đồ của anh ở phòng ngủ chính, tầng trên gần như hoàn toàn thuộc về tôi.
Một cảm giác bất an chợt dâng lên.
Tôi không thay giày trong nhà, trực tiếp đi lên cầu thang.
Cửa phòng thay đồ mở.
Ánh đèn bên trong sáng hơn bình thường. Úc Đình Xuyên ngồi trước chiếc bàn dài gần cửa sổ, lưng quay về phía tôi. Áo vest đã được cởi ra, chỉ còn áo sơ mi và quần tây. Cà vạt xám bạc do tôi chọn buổi sáng bị nới lỏng, hai tay áo cũng xắn lên một đoạn.
Trên màn hình máy tính là tệp phân loại tài sản.
Bên cạnh còn có một cửa sổ khác đang mở.
Chỉ nhìn thấy những nét chữ viết tay màu đen và một vòng tròn đỏ, tim tôi đã lạnh xuống.
Tôi đứng ngoài cửa, nhất thời không thể bước tiếp.
Đó là bản ghi chú tôi lập sau khi phát hiện tờ giám định.
Không phải bảng phân loại tài sản gần đây.
Là bản đầu tiên.
Bản tôi đã viết trong lúc hoảng loạn nhất, thực dụng nhất, cũng khó coi nhất.
Tôi dùng bút cảm ứng ghi vội trên máy tính bảng, sau đó chuyển sang lập bảng chi phí chi tiết hơn. Tôi cứ nghĩ tệp ấy đã bị xóa từ lâu, không ngờ nó vẫn được lưu trong dữ liệu đồng bộ.
Úc Đình Xuyên nghe thấy tiếng bước chân.
Anh quay lại.
Gương mặt anh không có vẻ tức giận. Chính sự bình tĩnh ấy lại khiến tôi không dám nhìn thẳng.
“Anh về rồi sao?” Tôi nghe giọng mình vang lên, khô khan đến mức xa lạ.
Úc Đình Xuyên không đáp câu hỏi ấy.
Anh nhìn tôi vài giây rồi quay màn hình về phía cửa.
“Máy tính bảng của em từng được đồng bộ với máy này. Trước đây em bảo người của thương hiệu cần lấy nhanh danh mục quần áo và hóa đơn, nên anh đã cài giúp em.”
Tôi nhớ.
Lúc đó tôi còn khen anh tiện lợi, bảo sau này mình không cần tự gửi từng tệp.
Tôi không ngờ chính sự tiện lợi ấy sẽ lật mở thứ đáng lẽ không bao giờ được ai nhìn thấy.
“Tệp phân loại tài sản tự động tải lên sáng nay.” Úc Đình Xuyên nói tiếp. “Anh định xem em đang chuẩn bị điều gì. Trong thư mục lưu trữ có một bản ghi chú cũ.”
Tôi bước tới, định đóng cửa sổ.
Úc Đình Xuyên không ngăn.
Nhưng khi bàn tay chạm vào chuột, tôi lại không thể lập tức nhấn xuống.
Từng dòng chữ hiện rõ trên màn hình.
Tài sản đứng tên cá nhân: tiền gửi, trang sức, một phần cổ phiếu được tặng.
Nếu mất quyền sử dụng thẻ phụ, phải tự thuê nhà, trả lương trợ lý, chi phí quần áo, chăm sóc cá nhân, xe và giao tiếp xã hội — tối đa duy trì mức sống hiện tại từ tám đến mười tháng.
Bên dưới còn có một dòng được gạch hai lần:
Không thể để mình rơi vào cảnh phải đi làm hoặc mua đồ nhìn giá.
Tôi siết chặt tay.
Những lời ấy đúng là do tôi viết.
Lúc đó tôi chỉ nghĩ nếu không còn là thiếu gia nhà họ Úc, ai sẽ tiếp tục nuôi mình. Tôi chưa từng suy xét chuyện tình cảm, càng không nghĩ những dòng chữ này một ngày sẽ được đặt trước mặt người tôi đã thật lòng yêu.
Phía dưới là một mũi tên màu đỏ:
Cần tìm được chỗ dựa ổn định trước khi người con ruột trở về.
Tiếp theo là ba cái tên từng bị viết rồi gạch đi. Một người có quan hệ thân thiết, một người quá keo kiệt, người còn lại thích kiểm soát và chắc chắn không chịu nổi tính khí của tôi.
Chỉ có cái tên cuối cùng không bị gạch.
Úc Đình Xuyên.
Tên anh được khoanh bằng một vòng tròn đỏ rất đậm.
Bên cạnh là những lý do ngắn gọn đến lạnh lùng:
Có tiền.
Luôn mềm lòng với mình.
Tin tưởng tuyệt đối.
Sẽ không để mình chịu khổ.
Dễ giữ lâu dài hơn người ngoài.
Phần cuối cùng mới là thứ khiến tôi không dám nhìn sang người đang ngồi bên cạnh.
Trở ngại: Anh ấy vẫn xem mình là em trai.
Cách giải quyết: Phải khiến anh ấy tin mình đã yêu anh ấy từ lâu. Chủ động trước, không cho anh ấy thời gian lùi lại.
Tôi đã viết từng chữ ấy.
Đêm gõ cửa phòng Úc Đình Xuyên, tôi cũng làm đúng từng bước.
Mặc bộ đồ anh thích.
Dùng mùi hương anh từng khen.
Nói mình yêu anh rất lâu.
Thậm chí còn cố ý nhắc đến chuyện tìm một người khác để ép anh buông bỏ sự kiềm chế cuối cùng.
Tôi đóng cửa sổ lại.
Màn hình trở về bảng phân loại tài sản mới, nhưng những dòng chữ kia đã không thể biến mất khỏi căn phòng.
“Anh không nên xem đồ của em.”
Tôi biết câu này vô lý.
Nhưng ngoài nó ra, tôi không biết phải nói gì.
Úc Đình Xuyên nhìn tôi, ánh mắt mệt mỏi đến mức tim tôi chợt đau.
“Đó là điều duy nhất em muốn nói sao?”
Tôi quay mặt đi.
“Anh tự ý mở tệp riêng của em.”
“Ừ.” Anh thừa nhận rất bình thản. “Anh đã xâm phạm sự riêng tư của em. Nếu em muốn trách, anh nhận.”
Sự thẳng thắn ấy khiến lời tiếp theo của tôi nghẹn lại.
Úc Đình Xuyên đứng dậy. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước, nhưng anh không tiến lại gần như mọi lần.
“Anh đã nghĩ rất lâu trên đường về. Anh tự hỏi có phải mình đang nghi ngờ em quá mức hay không. Có thể em chỉ sợ bị cha mẹ bỏ lại, có thể tệp tài sản chỉ là một cách khiến em yên tâm.”
Anh nhìn màn hình đã tối đi, giọng nói vẫn đều nhưng khàn hơn bình thường.
“Anh thậm chí đã nghĩ, chỉ cần em nói mình biết thân thế từ trước, anh cũng có thể hiểu. Em hoảng sợ, em cần một chỗ dựa, em không dám hỏi cha mẹ. Những chuyện đó đều không đáng trách.”
Tôi nhìn anh, môi khẽ động.
Úc Đình Xuyên tiếp tục:
“Nhưng anh không biết trong kế hoạch ấy còn có mình.”
Không gian rộng lớn bỗng im lặng.
Tôi chưa từng thấy anh như vậy.
Không nổi giận.
Không lạnh lùng.
Chỉ giống như vừa mất đi một thứ mình đã đặt toàn bộ niềm tin vào.
Anh quay lại nhìn tôi.
“Đêm đó em bước vào phòng anh vì sợ mình sẽ không còn tiền sao?”
Tôi không trả lời.
“Em nói đã yêu anh rất lâu, vì trong bản ghi chú này em viết phải khiến anh tin như vậy?”
Tôi muốn phủ nhận.
Muốn nói tình cảm sau đó đã khác.
Nhưng câu hỏi của anh là về đêm đầu tiên.
Mà đêm đó, đúng là không có gì để biện minh.
Tôi siết chặt ngón tay, móng tay gần như bấm vào lòng bàn tay.
“Lúc ấy em vừa biết mình không phải con ruột. Em nghĩ cha mẹ sẽ đuổi em đi.”
“Vì vậy em cần tìm người nuôi.”
Giọng Úc Đình Xuyên rất nhẹ.
Hai chữ “người nuôi” từ miệng anh nói ra khiến tôi thấy khó chịu đến mức lập tức ngẩng đầu.
“Đừng nói như vậy.”
“Trong ghi chú của em là như vậy.”
“Em chỉ viết trong lúc hoảng loạn.”
“Nhưng sau đó em đã làm theo.”
Tôi không thể phản bác.
Úc Đình Xuyên cười rất khẽ, nhưng nụ cười ấy không có chút vui vẻ nào.
“Anh từng nhớ rất rõ đêm đó. Nhớ em đứng trong phòng làm việc, nói mình không muốn chỉ làm em trai. Nhớ em nói đã thích anh từ rất lâu. Anh còn nghĩ mình là người may mắn nhất, bởi người anh không dám chạm tới hóa ra cũng đang chờ anh.”
Anh dừng lại, ánh mắt đỏ lên rất nhạt nhưng vẫn không rời khỏi tôi.
“Hóa ra em chỉ chọn được người phù hợp nhất trong một danh sách.”
Lồng ngực tôi như bị bóp chặt.
“Không phải bây giờ.”
Tôi bước tới một bước.
“Ban đầu đúng là em đã nghĩ như thế. Nhưng sau đó không còn nữa.”
Úc Đình Xuyên không lùi, cũng không đưa tay đón tôi.
“Sau đó là từ lúc nào?”
Tôi khựng lại.
Anh hỏi rất nghiêm túc:
“Ngày em chuyển đồ vào phòng anh? Ngày em bảo anh phải nhìn em cả đời? Hay lúc em ngồi đợi anh về ăn tối?”
Tôi muốn trả lời, nhưng từng ký ức bị anh nhắc đến đều lẫn lộn giữa tính toán và thật lòng.
Lúc mới chuyển vào phòng, tôi vẫn vui vì kế hoạch thành công.
Lúc bắt anh mua đồ, tôi vẫn nghĩ mình đã tìm được người có thể nuôi mình lâu dài.
Nhưng từ khi nào tôi bắt đầu chờ tiếng xe ngoài sân?
Từ khi nào một nụ hôn không còn chỉ dùng để giữ anh?
Từ khi nào tôi nhìn thấy anh mệt mỏi sẽ đau lòng, thấy người khác đến gần anh sẽ khó chịu, nghe anh nói yêu lại không dám coi đó là chiến thắng của kế hoạch nữa?
Tôi không biết một ngày chính xác.
Tình cảm không có ranh giới rõ ràng để tôi chỉ vào rồi bảo từ đây mọi thứ đã thành thật.
Sự im lặng của tôi đã trở thành câu trả lời tàn nhẫn nhất.
Úc Đình Xuyên khép mắt một thoáng.
“Khi chính em cũng không biết, anh phải tin điều gì?”
“Em yêu anh.”
Tôi nói rất nhanh, gần như sợ chậm một giây anh sẽ không nghe nữa.
Lần đầu tiên ba chữ ấy rời khỏi miệng tôi mà không có tính toán.
Không phải để dỗ dành.
Không phải để khiến anh mua cho tôi thứ gì.
Tôi thật sự yêu anh.
Nhưng Úc Đình Xuyên chỉ nhìn tôi, ánh mắt đau đến mức tôi bỗng thấy lời nói của mình quá yếu ớt.
“Đêm đầu tiên em cũng nói như vậy.”
Tôi đứng im.
Một câu ấy đã khiến mọi lời giải thích còn lại trở nên vô nghĩa.
Tôi đưa tay muốn nắm lấy tay áo anh. Úc Đình Xuyên không tránh, nhưng cũng không đáp lại. Những ngón tay tôi siết trên lớp vải sơ mi, giống như chỉ cần giữ đủ chặt, anh sẽ không thể rời khỏi đây.
“Em thừa nhận ban đầu em đến với anh vì sợ mất tiền, sợ phải sống khổ. Em đã lừa anh.” Giọng tôi càng lúc càng khàn. “Nhưng những chuyện sau này không phải tất cả đều giả. Em chờ anh về là thật. Em không thích người khác gọi anh thân mật là thật. Em muốn anh chỉ yêu một mình em cũng là thật.”
Úc Đình Xuyên nhìn bàn tay đang giữ áo mình.
“Chiêu Ninh, em có biết điều đau nhất là gì không?”
Tôi không dám hỏi.
Anh vẫn nói:
“Không phải em cần tiền.”
Giọng anh thấp, từng chữ đều chậm rãi.
“Anh biết em thích cuộc sống hiện tại, thích tiêu tiền, thích được chiều. Nếu ngay từ đầu em nói em sợ mất tất cả, anh vẫn sẽ bảo vệ em. Em không cần phải yêu anh, anh cũng sẽ không để em rơi vào cảnh không có chỗ ở.”
Tôi cắn chặt môi.
“Điều đau nhất là em biết anh yêu em đến mức nào, nên mới chọn đúng điểm ấy để lừa.”
Tay tôi bất giác buông lỏng.
Úc Đình Xuyên đã yêu tôi từ trước.
Anh từng không dám vượt qua giới hạn vì nghĩ chúng tôi là anh em ruột. Sau khi biết sự thật, anh vẫn nhẫn nhịn, bởi không biết tôi có thể chấp nhận tình cảm ấy hay không.
Còn tôi lợi dụng chính sự mềm lòng của anh.
Tôi biết anh sẽ không từ chối nếu tin tôi đã yêu từ lâu.
Biết chỉ cần chủ động bước vào phòng, anh sẽ không thể đẩy mình ra.
Trên bản ghi chú, tôi còn viết rất rõ: Không cho anh ấy thời gian lùi lại.
Lúc ấy, tôi chỉ thấy mình thông minh.
Bây giờ nhìn ánh mắt anh, tôi mới hiểu từng dòng chữ đã tàn nhẫn đến mức nào.
“Em xin lỗi.”
Câu xin lỗi vừa nói ra, chính tôi cũng thấy quá nhẹ.
Úc Đình Xuyên không trách mắng. Anh chỉ nhìn quanh căn phòng chứa đầy những thứ đã mua cho tôi, rồi quay lại chiếc máy tính đang lưu mọi tính toán từ đầu.
“Anh đã từng nghĩ những ngày này là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của mình.”
Tim tôi đau nhói.
“Vẫn có thể là như vậy.”
“Anh không biết.”
“Đình Xuyên…”
“Anh không biết lúc em hôn anh, em thật sự muốn hôn hay chỉ muốn giữ chặt một nguồn bảo đảm. Không biết những câu em nói có bao nhiêu phần là thói quen trong kế hoạch. Cũng không biết nếu cha mẹ sớm nói rõ sẽ không đuổi em, em có còn bước vào phòng anh hay không.”
Tôi lập tức đáp:
“Bây giờ em vẫn sẽ chọn anh.”
“Nhưng khi đó thì không.”
Tôi cứng người.
Anh nói đúng.
Nếu ngay từ đầu biết mình vẫn được cha mẹ yêu thương, không bị thu lại tài sản, không cần tự đi làm, có lẽ tôi sẽ không mạo hiểm quyến rũ anh vào đêm đó.
Có lẽ chúng tôi vẫn tiếp tục làm anh em trên danh nghĩa, còn anh vẫn giấu tình cảm.
Chính nỗi sợ nghèo khó đã đẩy tôi tới gần anh trước.
Đó là sự thật không thể thay đổi.
Úc Đình Xuyên nhẹ nhàng gỡ những ngón tay tôi khỏi tay áo.
Động tác của anh vẫn rất dịu, như thể ngay cả lúc này cũng sợ làm tôi đau.
Tôi càng hoảng hơn.
“Anh muốn làm gì?”
“Anh cần yên tĩnh một thời gian.”
“Ở đây cũng có thể yên tĩnh.”
“Anh không thể ở cùng phòng với em đêm nay.”
Tôi lập tức nắm lại cổ tay anh.
“Anh muốn đi đâu?”
“Căn hộ gần công ty.”
“Bao lâu?”
Úc Đình Xuyên im lặng.
Sự im lặng ấy khiến nỗi sợ trong tôi bùng lên dữ dội hơn bất kỳ lúc nào biết mình là thiếu gia giả.
Tôi từng nghĩ đáng sợ nhất là mất nhà, mất tiền, mất cuộc sống xa hoa.
Nhưng bây giờ, căn biệt thự vẫn còn nguyên, thẻ vẫn nằm trong ví, mọi món đồ quanh tôi đều chưa hề bị lấy lại.
Chỉ có người đàn ông trước mặt muốn rời đi.
Tôi mới hiểu mình thật sự sợ mất thứ gì.
“Em không cho anh đi.”
Tôi kéo anh lại, gần như theo bản năng vòng tay ôm lấy eo. Mặt áp vào ngực anh, tôi nghe nhịp tim quen thuộc vẫn đang đập rất mạnh.
Úc Đình Xuyên cứng người.
Trong vài giây, bàn tay anh nâng lên như muốn ôm tôi. Tôi cảm nhận rất rõ sự dao động ấy, lập tức siết chặt hơn.
“Đình Xuyên, em đã nói thật rồi. Em yêu anh. Anh có thể giận, có thể mắng em, nhưng đừng đi.”
Bàn tay anh cuối cùng vẫn đặt xuống lưng tôi.
Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn.
Anh vẫn mềm lòng.
Tôi gần như muốn dựa vào sự mềm lòng ấy thêm một lần nữa, muốn ôm chặt, muốn hôn anh, muốn dùng tất cả những gì từng có tác dụng để giữ người lại.
Nhưng Úc Đình Xuyên chỉ vuốt nhẹ lưng tôi rồi chậm rãi gỡ vòng tay ra.
“Em xem.” Giọng anh khàn đi. “Đến lúc này anh vẫn không thể nhìn em hoảng mà bỏ mặc.”
Tôi ngẩng đầu.
“Vậy anh ở lại.”
“Không.”
Anh lùi lại một bước.
“Chính vì còn mềm lòng, anh mới cần rời đi. Nếu ở lại, chỉ cần em khóc hoặc ôm anh, anh sẽ lại tự thuyết phục rằng mọi chuyện không quan trọng.”
Tôi chưa khóc.
Nhưng nghe đến đó, mắt đã nóng lên.
Úc Đình Xuyên nhìn thấy, ánh mắt đau đớn thoáng dao động. Anh quay mặt đi, như thể không dám nhìn lâu hơn.
“Anh không lấy lại bất cứ thứ gì. Thẻ em vẫn dùng như trước, biệt thự cũng là nhà của em. Những món anh đã tặng đều thuộc về em.”
Tôi lập tức hỏi:
“Còn anh?”
Câu hỏi khiến anh đứng yên.
Tôi bước tới, nhưng lần này không dám chạm vào.
“Em không hỏi nhà hay thẻ. Em hỏi anh.”
Rất lâu sau, Úc Đình Xuyên mới nhìn lại tôi.
“Anh không biết.”
Ba chữ ấy khiến mọi sức lực trong người tôi như bị rút sạch.
Anh không nói chia tay.
Nhưng cũng không còn nói mình thuộc về tôi như trước.
Úc Đình Xuyên lấy áo vest đặt trên ghế. Khi đi ngang qua, anh dừng lại, đưa tay chỉnh phần cổ áo bị lệch của tôi theo thói quen.
Ngón tay anh chạm rất nhẹ.
Tôi lập tức nắm lấy.
“Đừng đi.”
Ánh mắt anh rơi xuống hai bàn tay đang chạm nhau.
Trong một thoáng, tôi tưởng anh sẽ đổi ý.
Nhưng cuối cùng, Úc Đình Xuyên chỉ khẽ siết tay tôi rồi buông ra.
“Chiêu Ninh, anh cần biết những gì giữa chúng ta là thật.”
“Em có thể chứng minh.”
“Không phải tối nay.”
Anh rời khỏi phòng thay đồ.
Tôi đứng giữa căn phòng đầy những món đồ anh đã mua, nghe tiếng bước chân đi xuống cầu thang. Không lâu sau, ngoài sân vang lên tiếng xe khởi động.
Tôi chạy đến cửa sổ.
Chiếc xe màu đen chậm rãi rời khỏi biệt thự, biến mất sau cổng an ninh.
Lần này, Úc Đình Xuyên vẫn không quay đầu.
Trên màn hình máy tính, cửa sổ tôi vừa đóng vẫn còn trong lịch sử truy cập. Chỉ cần nhấn một lần, bản ghi chú ấy sẽ lại xuất hiện.
Tên anh vẫn được khoanh đỏ ở chính giữa.
Ngày trước tôi nhìn vòng tròn đó và nghĩ mình đã tìm được con đường sống tốt nhất.
Bây giờ tôi mới hiểu, từ khoảnh khắc viết tên anh xuống như một mục tiêu, tôi đã tự tay chôn một lưỡi dao giữa hai người.
Đến hôm nay nó mới thật sự cứa xuống.
(Hết chương 16)
Bình luận 💬 0