Chương 23: Một Bữa Tối Không Đổi Lấy Điều Gì
Từ sáu giờ chiều, tôi đã nhìn đồng hồ bảy lần.
Quản gia biết Úc Đình Xuyên sẽ trở về ăn tối nên từ sáng đã muốn thay hoa trong phòng ăn, cho người lau lại từng chiếc ly và gọi đầu bếp chuẩn bị một bàn món ăn theo tiêu chuẩn tiệc gia đình. Tôi phải ngăn ông hai lần, cuối cùng chỉ giữ lại bốn món quen thuộc, thêm một bát canh thanh đạm vì dạ dày Úc Đình Xuyên gần đây không tốt.
Đây không phải buổi tiệc chào mừng anh trở về.
Anh cũng chưa thật sự trở về.
Tôi hiểu điều đó, nhưng khi đứng trước tủ quần áo, vẫn thay đến bộ thứ tư mới chịu dừng lại. Tôi không muốn ăn mặc quá tùy ý, khiến anh nghĩ mình không coi trọng bữa tối này; nhưng nếu lựa chọn quá kỹ, mọi thứ lại giống một màn chuẩn bị khác nhằm tác động đến anh. Cuối cùng, tôi mặc một chiếc áo len mỏng màu xám cùng quần dài màu tối, không dùng nước hoa, trên người chỉ có chiếc đồng hồ do chính mình mua từ nhiều năm trước.
Đến sáu giờ năm mươi, tôi xuống phòng khách. Quản gia đang kiểm tra lần cuối trong phòng ăn, thấy tôi liền nói tài xế đã báo xe của Úc Đình Xuyên sắp tới cổng.
Tôi ngồi xuống sofa, cầm máy tính bảng lên như thể đang đọc dở một báo cáo. Màn hình mở đúng tập tài liệu quản lý tài sản tôi đã xem từ buổi chiều, nhưng những hàng số trước mắt hoàn toàn không đi vào đầu. Khi tiếng xe quen thuộc vang lên ngoài sân, ngón tay đang đặt trên màn hình khựng lại, tim cũng đập mạnh đến mức tôi phải hít sâu mới giữ được vẻ bình thường.
Bảy giờ đúng, cửa chính mở.
Úc Đình Xuyên bước vào biệt thự.
Anh mặc bộ vest đã dùng khi đi làm, áo khoác được người làm nhận lấy, trên tay chỉ có điện thoại và một tập tài liệu mỏng. Anh vẫn mang dáng vẻ của người vừa kết thúc một ngày bận rộn, không hề giống người đã chuẩn bị tâm trạng để trở lại nơi mình rời khỏi hơn một tháng.
Nhưng anh đã về.
Tôi đặt máy tính bảng xuống rồi đứng dậy. Suốt cả ngày, tôi đã nghĩ đến rất nhiều câu có thể nói khi gặp anh, từ một lời chào thật bình thường đến việc trêu rằng người hẹn ăn tối lại không mang quà. Cuối cùng, khi Úc Đình Xuyên nhìn sang, tôi chỉ nói: “Anh về đúng giờ.”
“Anh đã hứa với em.” Ánh mắt anh dừng trên gương mặt tôi một lát, dường như xác nhận sức khỏe đã ổn rồi mới nhìn quanh phòng khách. “Em không cần đứng chờ ngoài này.”
“Em cũng vừa xuống.” Tôi không muốn thừa nhận mình đã nghe động tĩnh ngoài sân từ lúc xe còn chưa dừng hẳn, liền chỉ vào chiếc máy tính bảng trên bàn. “Em đang xem hồ sơ.”
Úc Đình Xuyên nhìn màn hình còn sáng, nhận ra bảng phân bổ đầu tư rồi khẽ nhướng mày. “Em xem đến đâu rồi?”
“Đủ để biết trước đây mình đã ký rất nhiều thứ mà không đọc.” Tôi cầm máy lên, tắt màn hình rồi đặt lại xuống. “Nhưng tối nay không nói chuyện này. Anh vừa đi làm về, ăn cơm trước đã.”
Tôi đi về phía phòng ăn, bước được vài bước mới nhận ra mình đang vô thức chờ tiếng chân phía sau. Úc Đình Xuyên không để tôi chờ lâu. Anh đi theo, khoảng cách giữa hai người không gần như trước nhưng cũng không xa đến mức khiến tôi phải quay lại tìm.
Phòng ăn không được trang trí thêm. Hoa trên bàn vẫn là bình cũ từ đầu tuần, đèn chỉ bật vừa đủ sáng, thức ăn cũng không bày kín mặt bàn. Úc Đình Xuyên dừng ở cửa một chút, có lẽ đã chuẩn bị tinh thần nhìn thấy một bữa tối được sắp xếp quá mức, nên khi chỉ thấy vài món đơn giản, vẻ mặt thoáng dịu lại.
“Anh tưởng em sẽ cho người thay cả bộ bàn ăn.”
“Em đã định như vậy.” Tôi kéo ghế rồi ngồi xuống vị trí quen thuộc. “Quản gia còn muốn đổi hoa và mở chai rượu anh thích. Nhưng anh đã nói chỉ là bữa tối, em không muốn biến nó thành một buổi lễ khiến anh vừa bước vào đã thấy áp lực.”
Úc Đình Xuyên nhìn tôi, khóe môi hơi động. “Biết dừng đúng lúc không giống em.”
“Em vẫn là em.” Tôi liếc anh, không nhịn được đáp lại bằng giọng kiêu ngạo quen thuộc. “Chỉ là bây giờ đã biết có những việc làm càng lớn chưa chắc càng có ích.”
Anh không nói thêm, nhưng vẻ căng thẳng lúc mới bước vào đã bớt đi đôi chút.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau.
Trước đây, Úc Đình Xuyên thường ngồi bên cạnh vì tôi không thích phải nói chuyện qua một chiếc bàn rộng. Sau khi hai người bắt đầu yêu nhau, khoảng cách ấy càng trở nên tự nhiên; có khi tôi chỉ ăn được vài miếng đã dựa lên vai anh, còn anh vừa xem tin tức vừa đưa thức ăn tới tận miệng. Hôm nay, chiếc ghế bên cạnh vẫn trống, nhưng tôi không bảo anh đổi chỗ.
Bữa ăn bắt đầu trong sự yên lặng có phần gượng gạo.
Tôi từng nghĩ chỉ cần Úc Đình Xuyên ngồi lại nơi này, mọi thói quen cũ sẽ tự động quay về. Nhưng khi thực sự đối diện, cả hai đều phải cân nhắc nên nói gì, nên nhìn nhau bao lâu, thậm chí một động tác gắp thức ăn cũng trở nên rõ ràng hơn bình thường.
Úc Đình Xuyên dùng vài miếng rồi hỏi: “Hôm nay em ăn được những gì?”
Tôi ngẩng lên. “Anh đang kiểm tra em sao?”
“Anh chỉ hỏi.”
“Bữa sáng có cháo, trưa ăn ở nhà chính với mẹ, buổi chiều còn bị quản gia ép uống một cốc sữa.” Tôi thấy anh vẫn nhìn nên bổ sung, “Em không bỏ bữa. Cũng không cần quản gia báo cho anh mỗi ngày.”
“Ông ấy không báo.”
“Vậy anh vẫn muốn biết?”
Úc Đình Xuyên dừng đũa, không tránh câu hỏi. “Anh vẫn quan tâm em sống thế nào.”
Trái tim tôi thắt lại, nhưng lần này không vội nắm lấy câu ấy để hỏi tại sao còn chưa quay về. Tôi chỉ cúi xuống múc một thìa canh, cố giữ giọng bình thường: “Em biết.”
Tôi đã nghe anh nói yêu mình rất nhiều lần trong những ngày lạnh nhạt nhất. Vấn đề giữa chúng tôi chưa bao giờ là tình cảm đã biến mất, mà là tình cảm còn nguyên nhưng không thể che lấp những gì đã xảy ra.
Úc Đình Xuyên ăn thêm một chút rồi nhìn sang món cá đặt gần tôi. Trước đây, anh sẽ tự nhiên kéo đĩa lại, gỡ hết xương rồi mới đặt vào bát. Hôm nay tay anh vừa động đã dừng, có lẽ nhớ đến bữa cơm ở nhà chính.
Tôi nhận ra, bèn tự gắp một miếng rồi cẩn thận tách xương. Động tác của tôi chưa thành thạo, nhưng ít nhất không để bị đâm thêm lần nữa.
“Em làm được.” Tôi không nhìn anh, chỉ nói như đang giải thích một chuyện rất nhỏ. “Anh không cần phải ngồi nhìn tay em như thế.”
Úc Đình Xuyên khựng lại, sau đó rút ánh mắt về. “Anh không định giành lấy.”
“Em biết.” Tôi đặt miếng cá vào bát mình rồi mới ngẩng lên. “Anh chỉ chưa quen.”
Anh im lặng.
Tôi cũng chưa quen. Có những việc từng được anh làm thay quá lâu, đến khi tự mình thực hiện, tôi mới nhận ra sự chăm sóc ấy đã len vào từng chi tiết nhỏ của cuộc sống. Trước đây, tôi chỉ coi chúng là điều hiển nhiên vì anh yêu tôi; đến lúc mất đi mới hiểu mỗi hành động đều là một phần tình cảm anh đã trao.
Tôi ăn được vài miếng rồi nói: “Em không học những việc này để chứng minh sau này không cần anh. Em vẫn thích được anh chăm sóc, cũng không muốn giả vờ mình có thể lập tức trở thành người hoàn toàn độc lập. Chỉ là em không muốn anh cảm thấy nếu rời đi, em sẽ không sống nổi, rồi vì lo lắng mà phải quay về.”
Úc Đình Xuyên nhìn tôi qua chiếc bàn, ánh mắt trở nên sâu hơn. “Em nghĩ anh trở về tối nay vì lo em không sống nổi sao?”
“Không.” Tôi đáp ngay, nhưng vẫn thành thật nói tiếp, “Nếu là ba tuần trước, có lẽ em sẽ nghĩ như vậy. Em sẽ xem việc anh chủ động hẹn ăn tối là dấu hiệu sắp tha thứ, sau đó tìm cách giữ anh ở lại. Tối nay em vẫn rất muốn anh ở lại, chỉ là không còn nghĩ anh phải làm thế vì em đã biết ăn uống hay quản lý tiền của mình.”
Anh khẽ siết những ngón tay đang cầm đũa. “Em nói những điều này bình tĩnh hơn trước.”
“Bởi em đã nghĩ rất nhiều.” Tôi nhìn thẳng vào anh, không cố dùng nước mắt hay vẻ đáng thương để khiến lời nói có sức nặng hơn. “Nhưng bình tĩnh không có nghĩa em không đau. Lúc nghe anh nói sau bữa tối vẫn sẽ về căn hộ, em đã khó chịu cả đêm. Em chỉ không muốn biến sự khó chịu ấy thành trách nhiệm của anh.”
Úc Đình Xuyên đặt đũa xuống, vẻ mặt lộ ra sự mệt mỏi mà anh vẫn giấu rất kỹ. “Anh không muốn em phải cân nhắc từng câu khi ở cạnh anh.”
“Em cũng không muốn.” Tôi cười nhạt, đầu ngón tay khẽ miết lên thành bát. “Nhưng trước đây em nói quá dễ dàng. Em biết câu nào khiến anh mềm lòng, câu nào có thể làm anh mất bình tĩnh, nên dùng chúng mà không nghĩ đến hậu quả. Bây giờ chậm lại một chút cũng tốt. Ít nhất em phải biết lời mình sắp nói là vì thật sự muốn anh hiểu, hay chỉ để đổi lấy phản ứng.”
Không khí trên bàn ăn trầm xuống, nhưng không còn ngột ngạt như những cuộc đối thoại trước. Lần này, tôi không hỏi mình đã làm đúng chưa; Úc Đình Xuyên cũng không phải chỉ ra thêm một sai lầm rồi nhìn tôi hoảng loạn sửa chữa.
Chúng tôi chỉ đang nói thật.
Sau một lúc, anh hỏi về những tập hồ sơ trên bàn phòng khách. Tôi kể rằng cha chưa cho cắt thẻ phụ ngay, chỉ yêu cầu hiểu rõ toàn bộ tài sản trước khi quyết định. Tôi đã dừng sử dụng thẻ đứng tên anh, nhưng không gửi trả vì không muốn biến nó thành một màn từ bỏ phô trương.
“Lương Khải Văn nói em học khá nhanh.” Úc Đình Xuyên đưa mắt nhìn tôi, trong giọng có một chút ý trêu rất nhạt. “Chỉ là tính kiên nhẫn không tốt, mỗi lần gặp phần khó đều muốn đổi người giải thích.”
Tôi nhíu mày. “Anh còn hỏi cả Lương Khải Văn?”
“Anh gặp anh ấy trong cuộc họp đầu tuần.”
“Vậy anh ấy đã kể xấu em bao nhiêu?”
“Không nhiều.” Khóe môi Úc Đình Xuyên cuối cùng cong lên rõ hơn. “Chỉ nói em có thể tranh luận mười phút về lý do một thuật ngữ tài chính không nên được đặt tên khó hiểu như vậy.”
“Em nói sai sao? Nếu một khái niệm có thể giải thích bằng ba câu, tại sao phải dùng một từ khiến người bình thường nghe xong chỉ muốn đóng hồ sơ?” Tôi đáp theo phản xạ, đến khi thấy nụ cười của anh mới chợt im lại.
Đã rất lâu tôi không nhìn thấy Úc Đình Xuyên cười với mình như vậy.
Không phải nụ cười bất lực khi tôi cố làm nũng, càng không phải vẻ mềm lòng xuất hiện giữa những lần tranh cãi. Chỉ là một khoảnh khắc rất bình thường, giống những bữa tối trước kia chúng tôi từng nói về những chuyện không quan trọng.
Tôi không muốn phá hỏng nên chỉ cúi xuống ăn tiếp. Nhưng ngay cả canh trong bát cũng dường như có vị khác lúc đầu.
Sau bữa tối, tôi không bảo người làm mang trà vào phòng ngủ hay cố kéo dài bằng một bộ phim. Tôi đưa Úc Đình Xuyên tới phòng khách, nơi tập tài liệu vẫn nằm trên bàn. Anh ngồi xuống chiếc sofa đối diện, còn tôi mở máy tính bảng xem nốt phần bị bỏ dở, cả hai ở chung một không gian nhưng không cần liên tục nói chuyện.
Úc Đình Xuyên xử lý email trên điện thoại. Thỉnh thoảng, tôi ngẩng lên nhìn anh rồi lại cúi xuống trước khi bị phát hiện. Đến lần thứ ba, anh không rời mắt khỏi màn hình nhưng vẫn lên tiếng: “Em có thể nhìn thẳng, không cần giả vờ đọc.”
Tôi đặt máy tính bảng xuống. “Em nhìn người từng sống trong nhà mình, có gì phải lén lút?”
“Anh chỉ thấy em nhìn một dòng gần năm phút.”
“Dòng đó khó.”
Úc Đình Xuyên không vạch trần thêm. Anh đưa tay lấy tập hồ sơ ở mép bàn, lật qua vài trang rồi dừng ở phần tôi đã đánh dấu.
“Khoản này em hiểu chưa?”
“Chưa hoàn toàn. Lương Khải Văn giải thích hai lần, nhưng em vẫn thấy cách phân bổ quá vòng.”
Úc Đình Xuyên cầm bút, kéo tờ giấy nháp lại gần rồi viết ra ba con số. Anh không giảng theo cách của một người quản lý tài sản mà dùng chính các khoản chi tôi quen thuộc để so sánh. Chỉ vài phút, phần từng khiến tôi đau đầu cả buổi đã trở nên rõ ràng.
Tôi nhìn nét chữ quen thuộc trên giấy, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác rất khó gọi tên. Trước đây, bất cứ chuyện gì tôi không hiểu đều có thể ném cho anh. Anh sẽ giải quyết toàn bộ, còn tôi chỉ cần nhớ kết quả. Tối nay, anh không làm thay, chỉ giúp tôi hiểu để tự quyết định.
Sự khác biệt rất nhỏ, nhưng có lẽ đó mới là cách chúng tôi nên học để ở cạnh nhau nếu thật sự có một lần bắt đầu lại.
Tôi cầm tờ giấy, nói: “Em hiểu rồi.”
Úc Đình Xuyên đặt bút xuống. “Lần sau có phần nào không hiểu, em có thể hỏi Lương Khải Văn.”
Tôi biết anh đang nhắc mình đừng lập tức dựa vào anh như trước, nhưng vẫn không nhịn được đáp: “Anh giải thích dễ hiểu hơn.”
“Anh không phải cố vấn tài sản của em.”
“Em cũng không trả phí cho anh.”
“Vậy càng không có lý do để nhận việc.”
Giọng anh không còn lạnh, thậm chí còn mang theo sự bất lực quen thuộc. Tôi nhìn anh vài giây rồi khẽ nói: “Em không định biến chuyện này thành lý do gọi anh mỗi ngày. Chỉ là tối nay anh đã ở đây, em muốn nghe anh nói.”
Nụ cười nơi khóe môi Úc Đình Xuyên chậm rãi nhạt đi, nhưng ánh mắt không trở nên phòng bị. Anh nhìn tôi thật lâu rồi mới khàn giọng hỏi: “Em có biết tại sao đêm đó anh tin em dễ dàng như vậy không?”
Tôi không ngờ anh chủ động nhắc đến chuyện cũ. Căn phòng đang yên tĩnh bỗng trở nên nặng hơn, tiếng kim đồng hồ trên tường cũng rõ ràng đến khó chịu.
“Vì anh đã yêu em.” Tôi đáp, nhưng biết câu trả lời không chỉ có thế.
Úc Đình Xuyên dựa lưng vào sofa, ánh mắt rơi xuống tờ giấy nháp vừa viết. “Trước khi cha mẹ nói đã tìm thấy Duy Khâm, anh đã biết kết quả giám định. Hôm đó, cha gọi anh về trước và dặn phải giữ kín cho đến khi mọi việc được xác nhận hoàn toàn.”
Tôi chưa từng biết chi tiết ấy.
Anh nói tiếp, giọng rất chậm: “Anh đã nghĩ sau khi em biết sự thật, anh nên rời khỏi Bán Sơn Vân Cảnh một thời gian. Không phải vì không muốn chăm sóc em, mà bởi lúc đó anh không còn lý do dùng quan hệ anh em để giữ mình bên cạnh. Anh sợ nếu tiếp tục sống chung, anh sẽ làm điều khiến em ghét.”
Tôi nhìn anh, cổ họng khô đi. “Anh đã định rời khỏi em?”
“Anh định chờ.” Úc Đình Xuyên ngẩng lên, nỗi đau trong mắt không còn được che giấu. “Chờ em quen với thân thế mới, chờ anh chắc chắn cảm xúc của mình không làm em sợ, rồi mới nói. Anh thậm chí đã nghĩ nếu em không thể chấp nhận một người từng được gọi là anh trai có tình cảm với mình, anh sẽ không nói cả đời.”
Tối hôm ấy, tôi đã không cho anh bất cứ thời gian nào.
Tôi bước vào phòng, mặc bộ đồ đã chọn kỹ, dùng từng câu được ghi trong kế hoạch để khiến anh tin rằng mình đã yêu từ lâu. Tôi từng cho rằng Úc Đình Xuyên chấp nhận quá nhanh vì không đủ cảnh giác, nhưng sự thật là trước khi cánh cửa mở, anh đã yêu tôi đến mức chuẩn bị chịu đựng cả đời chỉ để không làm tôi khó xử.
“Lúc em nói đã yêu anh rất lâu, anh nghĩ mình không cần phải chờ nữa.” Giọng Úc Đình Xuyên khàn hẳn. “Anh nghĩ hóa ra trong những năm anh tự trách mình, em cũng có cùng cảm xúc. Anh đã từng thấy may mắn đến mức không dám tin, nhưng vẫn chọn tin vì đó là điều anh muốn nghe nhất.”
Anh dừng lại một lúc rồi mới nói tiếp: “Khi nhìn thấy bản ghi chú, thứ bị phá hỏng không chỉ là đêm đầu tiên. Anh bắt đầu nhớ lại từng khoảnh khắc sau đó và tự hỏi có phải tất cả đều được xây trên việc em đã nhìn đúng vào điều anh khao khát nhất hay không.”
Tôi không biết từ lúc nào hai bàn tay đã siết chặt vào nhau. Móng tay bấm vào da nhưng không đủ đau để át đi cảm giác trong ngực.
Trước đây, tôi hiểu mình đã lừa anh.
Đến tối nay, tôi mới thật sự nhìn thấy anh đã đặt gì vào lời nói dối ấy.
Đó không chỉ là một đêm thân mật hay một mối quan hệ. Đó là sự giải thoát khỏi nhiều năm tự kiềm chế, là niềm tin rằng tình cảm bị coi là sai trái cuối cùng cũng được đáp lại, là tương lai anh từng không dám mong nhưng lại được chính tôi đặt vào tay.
Sau đó, tôi nói với anh rằng tất cả bắt đầu từ tiền.
Tôi cúi mắt, mất rất lâu mới có thể cất tiếng: “Em không có lời nào khiến chuyện đó bớt tàn nhẫn.”
Úc Đình Xuyên không đáp.
“Em cũng không thể bảo anh đừng nghi ngờ, bởi chính em đã biến những điều đáng lẽ thật nhất thành thứ anh phải nghi ngờ.” Tôi nhìn anh, cảm giác hối hận khiến giọng run lên nhưng vẫn cố nói trọn vẹn. “Em chỉ có thể nói đêm đầu tiên là giả, những câu em dùng để kéo anh qua giới hạn cũng là giả. Em không muốn tiếp tục phủ lên chúng một lớp giải thích đẹp hơn.”
Ánh mắt Úc Đình Xuyên khẽ dao động.
Tôi hít sâu rồi nói tiếp: “Nhưng những ngày sau đó không phải tất cả đều giả. Em biết anh chưa thể tin, nên em sẽ không dùng câu này để ép anh đưa ra kết luận tối nay. Em chỉ có thể để những ngày sau nữa khác với đêm đó, đến khi anh tự nhìn thấy mà không cần em bảo phải tin.”
Không ai nói thêm trong một lúc lâu.
Tôi không khóc, nhưng mắt nóng đến mức hình ảnh người đối diện trở nên hơi mờ. Úc Đình Xuyên nhìn thấy, bàn tay đang đặt trên đầu gối khẽ siết lại. Anh không bước tới dỗ dành như trước, nhưng cũng không quay mặt né tránh nỗi đau của tôi.
“Chiêu Ninh,” anh gọi, giọng trầm và mệt mỏi, “anh không kể chuyện này để em tự trách đến mức không sống được.”
“Em biết. Anh kể vì em cần hiểu mình đã lấy đi điều gì.”
“Ừ.” Úc Đình Xuyên nhìn thẳng vào tôi. “Và bởi nếu chúng ta thật sự muốn có một lần bắt đầu lại, anh không muốn vết thương ấy chỉ được nhắc bằng một câu em đã nói dối.”
Hai chữ “bắt đầu lại” khiến nhịp tim tôi rối loạn, nhưng tôi không vội hỏi đó có phải lời hứa hay không. Anh chỉ đang thừa nhận có thể tồn tại một con đường, chưa nói chúng tôi đã đi đến cuối.
Tôi gật đầu. “Em sẽ nhớ.”
“Đừng chỉ nhớ để trừng phạt bản thân.” Anh khẽ nhíu mày, vẻ quan tâm quen thuộc hiện lên nhưng không còn là sự nuông chiều vô điều kiện. “Anh muốn em hiểu, không phải muốn em sống cả đời trong cảm giác có lỗi.”
“Em chưa biết làm hai việc ấy khác nhau thế nào.” Tôi thành thật nhìn anh. “Nhưng em sẽ học.”
Đồng hồ chỉ gần chín giờ.
Tôi đã nhìn thấy thời gian từ vài phút trước nhưng cố không chú ý. Úc Đình Xuyên cũng biết đã đến lúc phải rời đi. Anh cất điện thoại, đứng dậy rồi lấy áo khoác từ tay người làm ngoài sảnh.
Tôi đi theo tới cửa, không tìm lý do giữ thêm một cốc trà hay bảo trời tối khó lái xe. Mưa đã ngừng từ chiều, đường về căn hộ cũng không có bất kỳ trở ngại nào để tôi bám lấy.
Úc Đình Xuyên mặc áo khoác, quay lại nhìn tôi. “Bữa tối hôm nay rất ngon.”
“Đầu bếp nấu, không phải em.”
“Anh biết.” Khóe môi anh hơi cong. “Nhưng em đã không cho người làm quá nhiều món.”
“Tối nay em đã cố gắng rất nhiều để không khiến anh áp lực.” Tôi dựa nhẹ vào cạnh tủ, nửa đùa nửa thật. “Anh nên ghi nhận.”
“Anh có ghi nhận.”
Một câu ấy khiến lòng tôi mềm xuống, nhưng đồng thời cũng đau âm ỉ vì biết sau đó anh vẫn sẽ đi. Tôi không muốn giả vờ mình hoàn toàn bình thản, nên nhìn thẳng vào anh rồi nói: “Em rất muốn giữ anh ở lại. Nếu nói không muốn thì là nói dối. Nhưng em biết tối nay anh chỉ hứa về ăn cơm, vì vậy em sẽ không làm khó anh.”
Ánh mắt Úc Đình Xuyên trở nên sâu hơn. Anh nhìn tôi một lúc lâu rồi khàn giọng đáp: “Anh biết em muốn.”
“Vậy anh đi đi.” Tôi cố cong môi, nhưng nụ cười không được đẹp như mong muốn. “Trước khi em đổi ý.”
Úc Đình Xuyên không lập tức bước ra. Anh đứng trước mặt tôi, khoảng cách gần hơn suốt cả buổi tối, giống như chỉ cần nâng tay đã có thể chạm vào. Cuối cùng, anh vẫn không ôm, chỉ đưa tay chỉnh lại phần tay áo bị gập của tôi. Động tác diễn ra rất tự nhiên, ngắn đến mức tôi chưa kịp phản ứng, đầu ngón tay anh đã rời đi.
“Đêm nay ngủ sớm.” Giọng anh thấp xuống. “Đừng xem hồ sơ đến sáng.”
Tôi cúi nhìn cổ tay áo đã được vuốt phẳng rồi đáp: “Em biết.”
Úc Đình Xuyên bước xuống bậc thềm. Tôi đứng trong cửa, nhìn anh đi được vài bước thì bất ngờ dừng lại. Anh quay đầu, ánh đèn trước sân phủ lên gương mặt một lớp sáng dịu.
“Thứ bảy anh sẽ về.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm. “Anh có việc cần lấy sao?”
“Không.” Anh nhìn tôi, sự do dự trong mắt vẫn còn nhưng không khiến anh rút lại lời vừa nói. “Anh về ăn tối.”
Ngực tôi nóng lên, mọi lời định nói bỗng trở nên vụng về. Sau vài giây, tôi mới hỏi: “Vẫn bảy giờ?”
“Có thể muộn hơn một chút. Anh sẽ báo trước.”
Tôi gật đầu, cố giữ giọng không lộ vẻ vui mừng quá rõ. “Em sẽ không làm một bàn đầy món.”
“Anh biết.”
Lần này, khi Úc Đình Xuyên lên xe, tôi không cảm thấy mình đang nhìn anh rời khỏi căn nhà không còn thuộc về anh. Anh vẫn chưa mang quần áo trở lại, chưa bước vào phòng ngủ, cũng chưa nói đã tha thứ.
Nhưng trước khi đi, chính anh đã hẹn lần trở về tiếp theo.
Không phải vì tôi bệnh.
Không phải vì tôi cầu xin.
Cũng không phải vì một món quà hay lời hứa được chuẩn bị sẵn.
Chỉ vì tối nay, giữa một bữa cơm bình thường, anh đã nhìn thấy tôi không còn cố dùng mọi thứ để đổi lấy anh.
Chiếc xe khuất khỏi cổng, tôi mới quay vào phòng khách. Tờ giấy nháp với ba con số Úc Đình Xuyên vừa viết vẫn nằm trên bàn, nét mực còn mới. Tôi không cất nó như một kỷ vật, cũng không chụp ảnh gửi cho anh để kéo dài cuộc trò chuyện.
Tôi chỉ đặt nó vào giữa tập hồ sơ đang đọc dở, đúng trang mình từng không hiểu.
Bởi lần này, điều anh để lại không phải một lời hứa rằng mọi chuyện sẽ lập tức trở về như trước.
Mà là một dấu hiệu rất nhỏ rằng chúng tôi có thể học cách bắt đầu lại, từ nơi cả hai đều nhìn rõ sự thật.
(Hết chương 23)
Bình luận 💬 0