Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI BIẾT MÌNH LÀ THIẾU GIA GIẢ, TÔI LEO GIƯỜNG ANH TRAI

Chương 15: Những Dấu Vết Không Thể Xóa Sạch

Chương 1: Bản Giám Định Trong Ngăn Kéo Chương 2: Người Thích Hợp Nhất Để Nuôi Tôi Chương 3: Đêm Tôi Gõ Cửa Phòng Anh Chương 4: Sáng Hôm Sau, Tôi Không Hối Hận Chương 5: Từ Hôm Nay, Phòng Anh Có Một Nửa Của Tôi Chương 6: Đừng Nhìn Người Khác Lâu Như Vậy Chương 7: Em Đẹp Nhất Khi Tiêu Tiền Của Anh Chương 8: Người Chờ Anh Trở Về Chương 9: Tôi Chỉ Đang Diễn Thôi Chương 10: Người Con Ruột Sắp Trở Về Chương 11: Món Quà Cho Người Sắp Trở Về Chương 12: Người Trở Về Không Giống Tôi Tưởng Chương 13: Nếu Một Ngày Em Không Còn Mang Họ Úc Chương 14: Những Món Đồ Được Chia Thành Ba Phần Chương 15: Những Dấu Vết Không Thể Xóa Sạch Chương 16: Tên Anh Được Khoanh Đỏ Chương 17: Anh Không Trở Về Nữa Chương 18: Em Đừng Dùng Cách Này Nữa Chương 19: Anh Đang Trả Em Về Vị Trí Cũ Chương 20: Trong Cơn Sốt, Tôi Chỉ Gọi Tên Anh Chương 21: Lần Này, Tôi Không Đòi Anh Trở Về Chương 22: Lần Đầu Tiên Anh Bước Về Phía Tôi Chương 23: Một Bữa Tối Không Đổi Lấy Điều Gì Chương 24: Những Lần Anh Trở Về Chương 25: Anh Ở Lại Vì Anh Muốn Chương 26: Anh Đứng Về Phía Em Chương 27: Em Trả Lại Quyền Lựa Chọn Cho Anh Chương 28: Lần Này, Chúng Tôi Cùng Nói Chương 29: Người Tôi Muốn Giữ Lại
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 15: Những Dấu Vết Không Thể Xóa Sạch

Sau ngày sắp xếp lại phòng thay đồ, tôi không mở bảng phân loại thêm lần nào nữa.

Tệp hồ sơ vẫn nằm trong máy tính bảng, được khóa bằng mật khẩu và giấu trong một thư mục mang tên chẳng liên quan. Tôi không xóa, nhưng cũng không muốn nhìn thấy. Chỉ cần nhớ đến những con số bên trong, tôi sẽ lại nghĩ đến lý do mình bước vào phòng Úc Đình Xuyên đêm ấy.

Mà gần đây, tôi càng lúc càng không muốn nghĩ về chuyện đó.

Cuộc sống hiện tại quá tốt.

Buổi sáng tỉnh dậy có người ôm, buổi tối dù về muộn đến đâu Úc Đình Xuyên cũng trở lại căn phòng chung. Anh đã quen để cà vạt của mình nằm cạnh những hộp phụ kiện của tôi, quen với việc một nửa phòng tắm bị chiếm bởi mỹ phẩm và nước hoa, thậm chí còn nhớ rõ loại kem dưỡng nào tôi dùng trước khi ngủ.

Tôi cũng quen chờ tiếng xe anh ngoài sân.

Quen kéo anh khỏi tài liệu khi đã quá giờ nghỉ.

Quen với việc chỉ cần quay người trong đêm là có thể chạm vào lồng ngực ấm áp bên cạnh.

Mọi thứ tự nhiên đến mức đôi khi tôi gần như tin rằng chúng tôi vốn nên ở bên nhau như vậy.

Cho đến sáng hôm đó.

Tôi đang thay quần áo để đến buổi triển lãm kiến trúc của Úc Duy Khâm thì nhận được cuộc gọi từ cửa hàng đồng hồ. Mẫu dây mới tôi đặt đã về, họ muốn xác nhận giờ giao.

Điện thoại nằm dưới tầng một, tôi lại không muốn quay xuống, bèn lấy máy tính bảng đặt trên bàn trang điểm để mở tin nhắn xác nhận mã sản phẩm.

Úc Đình Xuyên vừa tắm xong, đang đứng trước tủ chọn cà vạt.

“Anh lấy giúp em chiếc màu xám bạc.”

“Chiếc nào?”

“Ngăn thứ hai, bên trái.”

Anh mở ngăn tủ, nhìn gần mười chiếc cà vạt được xếp ngay ngắn rồi quay sang tôi.

“Bên trái của em hay bên trái của anh?”

“Tất nhiên là bên trái của anh.”

“Em đang đứng đối diện anh.”

Tôi ngẩng lên khỏi màn hình, nhìn vẻ mặt rất nghiêm túc của anh rồi bật cười.

“Úc tổng, một chiếc cà vạt cũng cần em tự lấy sao?”

“Anh sợ chọn sai lại bị chê cả ngày.”

Tôi đặt máy tính bảng xuống, đi tới rút chiếc mình muốn khỏi ngăn. Đó là mẫu lụa xám pha xanh rất nhạt, vừa đủ hợp với bộ vest đen anh đang mặc.

“Cúi xuống.”

Úc Đình Xuyên làm theo.

Tôi vòng cà vạt qua cổ anh, chậm rãi chỉnh nút thắt. Khoảng cách gần khiến mùi hương sau khi tắm trên người anh bao lấy tôi. Ánh mắt Úc Đình Xuyên rơi xuống mặt tôi, không hề che giấu.

Tôi còn chưa thắt xong đã bị anh đặt tay lên eo.

“Anh đừng gây chuyện.”

“Anh chưa làm gì.”

“Ánh mắt anh đã làm rồi.”

Khóe môi Úc Đình Xuyên hơi cong. Bàn tay từ eo trượt ra sau lưng, kéo tôi gần thêm một chút.

“Em tự đến gần trước.”

“Em đang giúp anh thắt cà vạt.”

“Anh biết.”

“Biết mà còn ôm?”

“Không ảnh hưởng.”

Tôi nhìn anh, cố ý siết nút cà vạt cao hơn một chút.

Úc Đình Xuyên khẽ nhướng mày.

“Em muốn siết chết anh sao?”

“Chỉ nhắc anh lát nữa đừng làm rối.”

Tôi vừa buông tay, máy tính bảng phía sau bỗng vang lên âm báo.

Màn hình tự sáng.

Một cửa sổ nhỏ hiện ở góc trên, thông báo tệp gần đây đã được đồng bộ lên kho lưu trữ. Tôi không nhìn rõ nội dung, chỉ thấy sắc mặt Úc Đình Xuyên thoáng thay đổi.

Anh buông eo tôi, ánh mắt dừng lại phía bàn trang điểm.

Tôi quay theo.

Trên màn hình là dòng chữ:

Phân loại tài sản cá nhân — bản cập nhật cuối.

Tim tôi lập tức đập mạnh.

Tôi bước nhanh tới, cầm máy tính bảng lên rồi tắt màn hình.

Động tác quá vội.

Vội đến mức chính tôi cũng biết không thể giả vờ như chẳng có gì.

Úc Đình Xuyên đứng phía sau, không hỏi ngay. Sự im lặng của anh khiến căn phòng vốn rất sáng bỗng trở nên ngột ngạt.

Tôi đặt máy tính bảng vào ngăn kéo.

“Chỉ là tệp hôm trước.”

“Anh thấy.”

“Đã bảo người làm dừng phân loại rồi.”

“Nhưng tệp vẫn còn.”

Tôi quay lại, cố giữ vẻ mặt bình thường.

“Lưu lại thì sao? Em không thích xóa hồ sơ.”

Úc Đình Xuyên nhìn tôi vài giây.

“Chiêu Ninh, em không chỉ phân loại quần áo và trang sức.”

Tay tôi khựng lại trên tay nắm ngăn kéo.

Anh đã nhìn thấy bao nhiêu?

Chỉ tên tệp hay còn gì khác?

Tôi không hỏi. Hỏi ra chẳng khác nào tự thừa nhận trong đó có thứ không nên để anh biết.

“Anh chỉ nhìn thấy một dòng thông báo.”

“Tên tệp đủ rõ.”

“Em thích quản lý tài sản của mình. Có vấn đề gì sao?”

“Không có.” Giọng Úc Đình Xuyên vẫn rất bình tĩnh. “Anh chỉ muốn biết em bắt đầu làm việc này từ khi nào.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Sau khi biết chuyện thân thế.”

Đây không hoàn toàn là lời nói dối.

Tôi chỉ bỏ qua phần mình đã tính toán chi phí trước cả đêm tỏ tình.

Úc Đình Xuyên im lặng một lúc rồi bước đến. Anh không ép tôi mở tệp, cũng không nhắc lại lời hứa sang tên tài sản hôm trước. Chỉ đưa tay chỉnh cổ áo sơ mi cho tôi, động tác vẫn dịu dàng như thường lệ.

“Đừng đến muộn. Duy Khâm đang chờ.”

Sự thay đổi chủ đề quá đột ngột khiến tôi càng bất an.

“Anh không đi cùng em sao?”

“Buổi sáng anh có cuộc họp.”

“Anh nói sẽ đến sau.”

“Anh sẽ đến.”

Tôi quan sát gương mặt anh, không tìm được dấu hiệu giận dữ hay nghi ngờ rõ ràng.

Có lẽ anh chỉ thấy tên một tệp.

Có lẽ tôi đang tự dọa mình.

Tôi cầm áo khoác, đi được vài bước lại quay đầu.

“Đình Xuyên.”

Anh nhìn tôi.

Tôi vốn định hỏi anh đang nghĩ gì, cuối cùng lại đổi thành:

“Đừng quên buổi chiều.”

“Anh nhớ.”

Tôi bước tới hôn nhẹ lên môi anh như mọi ngày. Úc Đình Xuyên vẫn giữ eo tôi, vẫn đáp lại, nhưng nụ hôn chỉ kéo dài vài giây rồi anh chủ động lùi lại.

“Đi đường cẩn thận.”

Tôi cong môi, giả vờ không nhận ra sự khác biệt rất nhỏ ấy.

*

Triển lãm được tổ chức trong một nhà máy cũ đã cải tạo ở phía đông thành phố.

Úc Duy Khâm đứng gần khu trưng bày chính, mặc bộ vest xám đậm đơn giản. Thấy tôi bước vào, cậu nhìn đồng hồ rồi nói:

“Cậu đến muộn mười hai phút.”

“Tôi đã đến là đủ rồi.”

“Tôi không trách.”

“Vậy đừng nhìn đồng hồ.”

Úc Duy Khâm không tranh luận, đưa cho tôi một tấm thẻ khách mời. Tôi cài lên áo, lập tức thấy thiết kế của nó không hợp với bộ quần áo hôm nay.

“Không thể bỏ vào túi sao?”

“Nhân viên cần nhìn thấy.”

“Màu đỏ quá chói.”

“Cậu chịu một buổi đi.”

Tôi miễn cưỡng gắn thẻ ở vị trí ít phá hỏng tổng thể nhất.

Úc Duy Khâm nhìn động tác của tôi, khóe môi hơi cong.

“Cậu thật sự đến xem triển lãm hay đến để người khác nhìn?”

“Cả hai không xung đột.”

Không gian bên trong rộng, trần cao, ánh sáng được bố trí theo từng cụm. Những mô hình kiến trúc đặt giữa các khối kim loại và kính, nhìn không khô khan như tôi tưởng.

Úc Duy Khâm dẫn tôi qua khu trưng bày ánh sáng, giải thích vài ý tưởng thiết kế. Tôi vốn không hiểu chuyên môn, nhưng cách cậu nói không quá phức tạp, ít nhất không khiến người nghe thấy nhàm chán.

Đi đến mô hình thứ tư, tôi mới nhận ra mình vẫn đang nghĩ đến ánh mắt Úc Đình Xuyên lúc sáng.

Úc Duy Khâm dừng lại.

“Cậu không nghe đúng không?”

“Tôi đang nghe.”

“Vậy tôi vừa nói gì?”

Tôi nhìn mô hình trước mặt.

“Ánh sáng tự nhiên.”

“Đó là khu bên cạnh.”

Tôi cau mày.

“Cậu mời tôi đến rồi còn kiểm tra?”

“Cậu có chuyện gì sao?”

“Tại sao ai cũng thích hỏi tôi câu này?”

Úc Duy Khâm tựa nhẹ vào cạnh bàn trưng bày, nhìn tôi bằng vẻ bình tĩnh quen thuộc.

“Bởi cậu viết hết lên mặt.”

“Tôi không viết gì cả.”

“Vậy là chuyện liên quan đến anh trai?”

Tôi lập tức nhìn cậu.

“Cậu đừng gọi anh ấy như thể hai người đã rất thân.”

“Anh ấy là anh trai ruột của tôi.”

“Thì sao?”

“Không sao.” Úc Duy Khâm dừng một chút rồi bổ sung, “Nhưng phản ứng của cậu chứng minh tôi đoán đúng.”

Tôi không muốn nói chuyện tình cảm với cậu. Mối quan hệ giữa tôi và Úc Duy Khâm chưa thân đến mức ấy.

Thế nhưng đứng giữa nơi đầy người xa lạ, đối diện với một người biết rõ chúng tôi không phải anh em ruột, tôi lại bất chợt muốn hỏi một câu.

“Nếu có người ban đầu đến gần cậu vì một mục đích khác, sau đó mới thật sự thích cậu, cậu thấy thế nào?”

Úc Duy Khâm nhìn tôi lâu hơn bình thường.

“Tại sao lại hỏi tôi?”

“Chỉ tiện nghĩ đến.”

“Nghe không giống chuyện tiện nghĩ.”

“Tôi hỏi thì trả lời đi.”

Úc Duy Khâm không vội đáp. Cậu nhìn dòng người đi ngang qua rồi nói:

“Còn tùy mục đích ban đầu là gì.”

“Ví dụ vì tiền.”

“Vậy người kia đã nói thật chưa?”

Tôi im lặng.

Úc Duy Khâm nhìn phản ứng của tôi, ánh mắt dần trở nên chăm chú.

“Nếu chưa nói, người bị lừa có quyền tức giận.”

“Nhưng tình cảm sau này là thật.”

“Thật không có nghĩa lời nói dối ban đầu chưa từng tồn tại.”

Câu trả lời khiến tôi khó chịu.

“Tôi không hỏi cậu phán xét ai.”

“Tôi cũng không phán xét.” Giọng Úc Duy Khâm vẫn bình tĩnh. “Chỉ là nếu muốn giữ một người, ít nhất nên để họ biết mình đang giữ thứ gì.”

Tôi quay mặt đi.

Tôi không muốn nghe tiếp.

Úc Duy Khâm cũng không ép. Cậu dẫn tôi sang khu triển lãm khác, nói về một dự án nhà ở nhỏ cho người thu nhập thấp. Tôi nghe được vài câu rồi mất tập trung lần nữa.

Lời vừa rồi cứ lặp lại trong đầu.

Người bị lừa có quyền tức giận.

Tôi biết điều đó.

Nhưng biết không có nghĩa tôi dám nói thật.

*

Úc Đình Xuyên đến lúc gần ba giờ chiều.

Anh vừa bước vào khu trưng bày đã có người nhận ra. Vài vị khách chủ động tiến tới chào hỏi, anh chỉ trao đổi ngắn rồi đi thẳng về phía chúng tôi.

Tôi đứng cạnh một mô hình kính, nhìn anh từ xa.

Bộ vest buổi sáng vẫn không thay, cà vạt xám bạc do tôi chọn nằm ngay ngắn nơi cổ áo. Chỉ là vẻ mặt anh trầm hơn thường ngày.

Úc Duy Khâm chào:

“Anh đến rồi.”

Úc Đình Xuyên gật đầu, sau đó nhìn sang tôi.

“Có mệt không?”

“Cũng được.”

Anh đưa tay định chạm vào eo tôi, nhưng xung quanh có nhiều người nên chỉ dừng rất khẽ sau lưng rồi buông xuống.

Động tác ấy vẫn tự nhiên.

Tôi không biết tại sao mình lại chú ý quá mức.

Úc Duy Khâm được đồng nghiệp gọi đi. Trước khi rời, cậu nhìn hai chúng tôi một cái, vẻ mặt như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không xen vào.

Tôi và Úc Đình Xuyên đi chậm qua hành lang trưng bày.

“Cuộc họp thế nào?” Tôi hỏi.

“Ổn.”

“Anh đến muộn.”

“Có việc phát sinh.”

“Việc gì?”

Úc Đình Xuyên nhìn mô hình trước mặt, giọng rất nhạt:

“Anh gọi cho cha.”

Bước chân tôi khựng lại.

“Cha?”

“Ừ.”

“Tại sao?”

Anh quay sang nhìn tôi.

“Anh hỏi chuyện phòng làm việc.”

Máu trong người tôi dường như lạnh đi trong một khoảnh khắc.

Tôi vẫn giữ vẻ mặt bình thường, nhưng đầu ngón tay đã siết chặt quai túi.

“Phòng làm việc có chuyện gì?”

“Cha nói hôm em đến lấy chữ ký, camera hành lang ghi lại em ở trong đó gần hai mươi phút.”

Tôi nghe rõ từng chữ.

Ngày hôm ấy.

Ngày tôi nhìn thấy bản giám định.

Úc Đình Xuyên không nói tiếp ngay. Ánh sáng từ khối kính bên cạnh hắt lên gương mặt anh, làm vẻ bình tĩnh ấy càng khó đoán.

Tôi cố cười.

“Em ở trong phòng cha hai mươi phút thì sao? Chẳng lẽ không được?”

“Được.”

“Vậy anh điều tra làm gì?”

“Bởi sau hôm đó, em bắt đầu hỏi anh nếu em gây ra chuyện lớn thì anh có giúp không.”

Tôi không đáp.

“Em cũng hỏi anh có định kết hôn, có để người khác chuyển vào biệt thự hay không.”

“Chuyện đó đã qua lâu rồi.”

“Sau đó vài ngày, em nói em yêu anh từ lâu.”

Giọng Úc Đình Xuyên vẫn rất thấp, không hề gay gắt. Nhưng chính sự bình tĩnh ấy khiến từng lời càng nặng.

Tôi nhìn anh.

“Anh đang nghi ngờ tình cảm của em?”

“Anh đang cố hiểu vì sao mọi chuyện xảy ra đúng vào thời điểm đó.”

“Anh nghĩ em nhìn thấy gì trong phòng cha?”

“Anh chưa biết.”

Đây là sự thật.

Anh chưa biết tôi đã xem bản giám định.

Chỉ là những dấu vết vốn tách rời đã bắt đầu nối lại.

Tệp tài sản.

Những câu hỏi về họ Úc.

Việc tôi ở trong phòng làm việc của cha.

Và đêm tỏ tình đến quá đúng lúc.

Tôi bước lùi một chút, giữ khoảng cách giữa hai người.

“Anh đã nói không cần em nghi ngờ việc anh có muốn em hay không. Bây giờ chính anh lại điều tra em.”

Ánh mắt Úc Đình Xuyên thoáng động.

“Anh không điều tra vì muốn buộc tội em.”

“Vậy vì gì?”

“Vì em đang giấu anh.”

Tôi không thể phản bác.

Xung quanh vẫn có người đi lại. Tiếng nói chuyện, tiếng giày trên nền xi măng và nhạc nền hòa vào nhau, nhưng khoảng không giữa chúng tôi lại yên tĩnh đến đáng sợ.

Úc Đình Xuyên hạ giọng:

“Chiêu Ninh, em đã nhìn thấy bản giám định trước khi cha mẹ nói, đúng không?”

Tôi nhìn anh, cổ họng khô đi.

Chỉ cần phủ nhận.

Camera hành lang không ghi được tôi mở ngăn kéo. Cha cũng không thể biết chính xác tôi đã nhìn thấy gì. Chỉ cần tôi nói không, anh chưa có bằng chứng.

Nhưng ánh mắt Úc Đình Xuyên khiến lời nói dối trở nên khó thốt ra hơn bao giờ hết.

Tôi vẫn nói:

“Không.”

Chỉ một chữ.

Rất rõ ràng.

Úc Đình Xuyên đứng yên.

Anh không nổi giận, cũng không ép hỏi. Chỉ nhìn tôi rất lâu, lâu đến mức tôi gần như không chịu nổi.

Cuối cùng, anh gật đầu.

“Được.”

Tôi không biết chữ “được” ấy có nghĩa là anh tin hay đã hiểu rằng tôi sẽ không nói thật.

Úc Đình Xuyên nhìn đồng hồ.

“Anh còn việc ở công ty. Tối nay có thể về muộn.”

“Anh nói sẽ ăn tối cùng em.”

“Anh sẽ bảo tài xế đưa em về.”

“Úc Đình Xuyên.”

Anh dừng lại.

Tôi muốn kéo anh như mọi lần. Muốn nói anh không được đi, muốn ôm cổ anh, dựa vào vai anh rồi dùng vài câu làm nũng khiến anh mềm lòng.

Nhưng lần đầu tiên, tôi không biết mình còn có thể làm như vậy một cách tự nhiên hay không.

Bởi lúc này, chỉ cần tôi tiến lên, có lẽ anh sẽ nghĩ từng động tác đều là một phần trong kế hoạch.

Tôi đứng nguyên tại chỗ.

“Anh không tin em.”

Úc Đình Xuyên nhìn tôi, vẻ mệt mỏi thoáng qua nơi đáy mắt.

“Anh muốn tin.”

Bốn chữ ấy còn đau hơn một câu chất vấn.

Anh rời khỏi triển lãm trước.

Tôi nhìn bóng lưng anh khuất sau cánh cửa lớn, trong lòng đột nhiên xuất hiện cảm giác hoảng hốt rất rõ.

Úc Đình Xuyên chưa biết toàn bộ sự thật.

Nhưng anh đã bắt đầu nghi ngờ.

Những dấu vết tôi tưởng có thể giấu kín đang lần lượt hiện ra, từng chút kéo anh về gần đêm đầu tiên.

Tôi đứng giữa đám đông, lần đầu nhận ra căn biệt thự, tài khoản hay những món đồ đắt tiền đều không thể khiến mình bình tĩnh lại.

Tôi chỉ muốn anh quay trở lại.

Nhưng lần này, Úc Đình Xuyên không quay đầu.

(Hết chương 15)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0