Chương 17: Anh Không Trở Về Nữa
Đêm Úc Đình Xuyên rời khỏi biệt thự, tôi gọi cho anh mười ba cuộc.
Ba cuộc đầu tiên không có người nghe.
Đến cuộc thứ tư, anh tắt máy.
Tôi ngồi trên mép giường, nhìn dòng thông báo cuộc gọi bị từ chối, sự hoảng hốt dần biến thành tức giận. Từ nhỏ đến lớn, Úc Đình Xuyên chưa từng để mặc tôi như thế. Dù đang họp, dù ở nước ngoài hay giữa một bữa tiệc quan trọng, anh cũng sẽ nhắn lại rằng mình đang bận và hỏi tôi có chuyện gì.
Tối nay, anh thậm chí không muốn nghe giọng tôi.
Tôi gọi tiếp lần thứ năm.
Không có người nhận.
Lần thứ sáu, thứ bảy vẫn vậy.
Đến cuộc thứ tám, tôi không nhịn được nhắn cho anh:
Anh nghe máy.
Không có hồi âm.
Tôi lại gửi:
Em biết anh đang nhìn thấy.
Dòng tin nhắn đã được chuyển đi, nhưng rất lâu không hiện trạng thái đã đọc.
Tôi nhìn chiếc gối trống bên cạnh, trong lòng càng lúc càng khó chịu. Úc Đình Xuyên đã nói cần yên tĩnh, nhưng căn hộ gần công ty chỉ cách đây hơn bốn mươi phút lái xe. Anh hoàn toàn có thể về ngủ ở phòng khác, hoặc ít nhất để tôi nhìn thấy anh vẫn còn trong căn nhà này.
Tại sao nhất định phải rời đi?
Tôi cầm điện thoại gọi lần nữa.
Đến cuộc thứ mười ba, anh cuối cùng cũng nghe.
Đầu dây bên kia rất yên tĩnh. Úc Đình Xuyên không lên tiếng trước, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ chứng minh cuộc gọi đã được kết nối.
Tôi siết chặt điện thoại.
“Anh đang ở căn hộ?”
“Ừ.”
Giọng anh khàn và mệt mỏi.
Chỉ một tiếng ấy đã khiến những lời trách móc chuẩn bị sẵn trong đầu tôi đột nhiên biến mất. Tôi im lặng vài giây rồi hỏi:
“Bao giờ anh về?”
“Anh đã nói mình cần một thời gian.”
“Em hỏi bao giờ.”
“Anh chưa biết.”
Tôi lập tức cau mày, dù biết anh không thể nhìn thấy.
“Chưa biết là bao lâu? Một ngày hay một tuần?”
“Chiêu Ninh.”
“Anh đừng chỉ gọi tên em.”
Tôi đứng dậy, đi lại trong phòng ngủ. Dép mềm giẫm lên tấm thảm không phát ra tiếng, cả căn phòng rộng lớn càng yên tĩnh đến đáng sợ.
“Em đã nhận sai. Em cũng đã xin lỗi. Bản ghi chú kia em sẽ xóa, bảng tài sản cũng xóa. Anh còn muốn em làm gì thì nói thẳng.”
Úc Đình Xuyên không trả lời ngay.
Sự im lặng của anh khiến tôi mất kiên nhẫn.
“Anh muốn em trả lại những thứ anh đã mua sao? Hay muốn em chuyển khỏi biệt thự?”
“Anh chưa từng muốn em trả lại bất cứ thứ gì.”
“Vậy anh trở về.”
“Đây không phải một cuộc trao đổi.”
Tôi khựng lại.
Giọng anh không nặng, nhưng từng chữ đều rất rõ.
“Không phải em xóa một tệp, trả lại một món đồ hoặc nói vài câu xin lỗi thì mọi chuyện lập tức trở về như trước.”
“Vậy anh muốn thế nào?”
“Anh muốn được yên tĩnh.”
Lại là câu này.
Tôi cắn môi, cảm giác mình đã hạ giọng đến mức chưa từng có mà anh vẫn không chịu nhượng bộ.
“Anh ở đó một mình thì có thể nghĩ ra chuyện gì? Chẳng lẽ nghĩ càng lâu, anh sẽ càng dễ tha thứ cho em sao?”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở ra rất khẽ.
“Anh không biết.”
Tôi nghe thấy câu trả lời ấy, tim lập tức lạnh đi.
“Anh không định tha thứ?”
“Anh chưa nói như vậy.”
“Nhưng anh cũng không nói sẽ tha thứ.”
“Bởi anh không thể hứa với em lúc này.”
Tôi không chấp nhận được.
Trước đây, bất cứ chuyện gì tôi muốn, Úc Đình Xuyên đều cho tôi một câu trả lời rõ ràng. Anh sẽ về lúc mấy giờ, món đồ khi nào được mang tới, chuyến đi có thể kéo dài bao lâu. Tôi chưa từng phải chờ một lời hứa không biết có tồn tại hay không.
“Anh về đây rồi chúng ta nói.” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh. “Em không thích nói qua điện thoại.”
“Anh không thể gặp em tối nay.”
“Tại sao?”
Anh im lặng rất lâu rồi mới nói:
“Bởi chỉ cần nhìn thấy em khó chịu, anh sẽ lại mềm lòng.”
Tôi lập tức nắm lấy cơ hội.
“Vậy anh vẫn thương em.”
“Anh chưa từng nói mình hết thương.”
Lồng ngực đang siết chặt bỗng nhẹ đi đôi chút.
Tôi ngồi trở lại mép giường, giọng cũng mềm xuống:
“Vậy thì về đi. Em sẽ không nhắc đến chuyện này nữa. Chúng ta cứ như trước đây, sau này em sẽ đối xử tốt với anh hơn.”
Úc Đình Xuyên không trả lời.
Tôi tưởng anh đang dao động, liền nói tiếp:
“Anh muốn em làm gì cũng được. Em có thể không mua đồ một thời gian, cũng không dùng thẻ của anh. Anh không thích em giữ bảng tài sản thì em xóa hết. Chỉ cần anh trở về.”
“Chiêu Ninh, em vẫn không hiểu.”
Giọng anh rất khẽ.
“Không liên quan đến việc em tiêu bao nhiêu tiền.”
“Vậy liên quan đến gì?”
“Anh không muốn tiếp tục nói tối nay.”
Tôi còn định hỏi, nhưng Úc Đình Xuyên đã cắt lời:
“Ngủ đi. Đừng gọi thêm nữa.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi nhìn màn hình tối đi, trong lòng vừa đau vừa giận.
Anh rõ ràng vẫn thương tôi.
Nếu còn thương, tại sao không thể trở về?
*
Sáng hôm sau, tôi xóa toàn bộ những tệp có liên quan đến kế hoạch ban đầu.
Bản ghi chú cũ.
Bảng tính chi phí.
Danh sách tài sản đã phân loại.
Tôi xóa cả dữ liệu trong kho lưu trữ, sau đó gọi người phụ trách kỹ thuật đến kiểm tra thêm một lần, bảo đảm không còn bản sao nào trên máy tính hoặc máy tính bảng.
Người phụ trách kỹ thuật tên Trịnh Khải Minh, làm việc cho nhà họ Úc nhiều năm. Sau khi kiểm tra xong, anh ta xác nhận dữ liệu đã được xóa hoàn toàn.
Tôi nhìn màn hình trống, tâm trạng không khá hơn.
Tệp đã biến mất.
Nhưng Úc Đình Xuyên vẫn chưa về.
Tôi chụp màn hình thư mục đã trống, gửi cho anh.
Em xóa hết rồi.
Một giờ sau, anh mới trả lời:
Anh biết.
Chỉ hai chữ.
Tôi nhìn hồi âm ấy, càng cảm thấy mình làm chưa đủ.
Có lẽ anh cần một lời xin lỗi chính thức hơn.
Từ trước đến nay, mỗi lần khiến anh không vui, tôi thường mua một thứ gì đó anh có thể dùng. Cà vạt, đồng hồ, khuy măng-sét hoặc những món đồ anh chẳng bao giờ chủ động chọn cho mình. Anh thường nói không cần, nhưng lần nào cũng sử dụng.
Tôi gọi cho quản lý cửa hàng đồng hồ, yêu cầu họ mang mẫu mới nhất đến biệt thự.
Sau gần hai giờ lựa chọn, tôi chọn một chiếc đồng hồ cơ phiên bản giới hạn. Mặt số màu xanh đen, thiết kế không phô trương nhưng đủ tinh tế để Úc Đình Xuyên đeo khi đi làm.
Tôi còn bảo người khắc một dòng nhỏ ở mặt sau:
Về nhà với em.
Lúc nhìn thấy dòng chữ hoàn chỉnh, tôi cảm thấy mình cuối cùng cũng làm đúng một việc.
Úc Đình Xuyên luôn chiều tôi bằng quà.
Bây giờ tôi tặng anh một món thật sự có ý nghĩa, anh nhất định sẽ hiểu mình nghiêm túc muốn xin lỗi.
Tôi tự mang hộp đồng hồ đến tập đoàn vào buổi chiều.
Tống Minh Kha đã nhận được thông báo từ quầy lễ tân, đứng đợi tôi ngoài thang máy. Trợ lý Tống Minh Kha vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp như thường ngày, nhưng lúc nhìn thấy chiếc hộp trong tay tôi, ánh mắt thoáng thay đổi.
“Úc tổng đang họp.”
“Tôi vào văn phòng đợi.”
“Cuộc họp có thể kéo dài.”
“Tôi có thời gian.”
Tống Minh Kha chần chừ một lát rồi vẫn dẫn tôi tới văn phòng.
Tôi đã đến đây rất nhiều lần. Trước đây, không ai ngăn tôi bước vào. Tôi có thể nằm trên sofa đợi, lấy đồ uống trong tủ hoặc trực tiếp đi vào phòng họp kéo Úc Đình Xuyên ra nếu thấy quá lâu.
Hôm nay, Tống Minh Kha đứng ngoài cửa nói:
“Úc tổng đã dặn không để người khác vào văn phòng khi anh ấy vắng mặt.”
Tôi nhìn anh ta.
“Tôi là người khác?”
Tống Minh Kha không trả lời thẳng.
“Cậu có thể đợi ở phòng tiếp khách.”
Tôi cảm thấy bị chặn ngoài chính nơi mình từng tùy ý ra vào, sắc mặt lập tức lạnh xuống.
“Anh ấy dặn đích danh không cho tôi vào?”
“Úc tổng chỉ nói theo quy định.”
“Trước đây không có quy định này.”
“Cậu Chiêu Ninh…”
“Tôi không muốn nghe giải thích.”
Tôi đưa hộp đồng hồ cho Tống Minh Kha.
“Giao tận tay anh ấy.”
Tống Minh Kha nhận lấy.
Tôi lại bổ sung:
“Bảo anh ấy tối nay về ăn cơm. Tôi sẽ chờ.”
“Cậu nên tự nhắn với Úc tổng.”
“Nếu anh ấy chịu nghe lời tôi, tôi cần đến đây sao?”
Tống Minh Kha không nói thêm.
Tôi rời tập đoàn, tin rằng món quà ít nhất sẽ khiến Úc Đình Xuyên dao động.
Buổi tối, tôi bảo đầu bếp làm toàn bộ những món anh thường ăn. Tôi còn tự xuống phòng ăn kiểm tra cách bày bàn, đổi hoa và chọn một chai rượu anh từng thích.
Tám giờ, anh không về.
Chín giờ, thức ăn được hâm lại.
Mười giờ, ngoài sân vẫn không có tiếng xe.
Tôi nhìn điện thoại, cuối cùng không chịu nổi nữa.
Anh đã nhận quà chưa?
Tin nhắn được đọc rất nhanh.
Nhận rồi.
Tôi chờ câu tiếp theo, nhưng không có.
Tối nay anh có về không?
Một lúc sau, anh đáp:
Không.
Tôi nhìn chữ ấy, cảm giác bực bội lập tức trào lên.
Em đã chuẩn bị bữa tối.
Em ăn đi.
Em không muốn ăn một mình.
Lần này, anh không trả lời.
Tôi gọi điện.
Úc Đình Xuyên nghe sau vài hồi chuông.
“Chiêu Ninh.”
“Anh không thích đồng hồ sao?”
“Rất đẹp.”
“Vậy tại sao không đeo về cho em xem?”
Đầu bên kia im lặng vài giây.
“Anh sẽ cho người gửi lại.”
Tôi lập tức đứng bật dậy.
“Anh dám trả lại?”
“Món này quá đắt.”
“Anh tặng em những thứ còn đắt hơn.”
“Không giống nhau.”
“Khác ở đâu?”
Giọng tôi cao lên, người làm trong phòng ăn lập tức cúi đầu rời ra xa.
“Em tặng anh để xin lỗi. Anh nhận là được, tại sao nhất định phải làm em khó chịu?”
“Bởi quà không giải quyết được chuyện giữa chúng ta.”
“Anh còn chưa nhìn kỹ.”
“Anh đã nhìn.”
“Vậy anh có thấy dòng chữ phía sau không?”
“Có.”
Tôi nắm chặt điện thoại.
“Em đã bảo anh về nhà.”
“Anh cũng đã nói mình chưa thể trở về.”
Tôi không hiểu tại sao một người từng chưa bao giờ từ chối mình lại có thể kiên quyết đến thế.
“Em đã xin lỗi, xóa hết những thứ anh không thích, còn tự chọn quà cho anh. Anh muốn em làm đến mức nào nữa?”
Câu hỏi vừa thốt ra, đầu dây bên kia bỗng im lặng.
Rất lâu sau, Úc Đình Xuyên mới hỏi:
“Em nghĩ mình đã làm đủ rồi sao?”
Tôi khựng lại.
“Tôi không nói đủ. Nhưng ít nhất anh phải cho em biết những việc này có tác dụng.”
“Chiêu Ninh, tha thứ không phải một món đồ em mua bằng số tiền đủ lớn.”
Giọng anh không lạnh lùng, nhưng tôi vẫn cảm thấy như bị tát một cái.
“Em không có ý đó.”
“Nhưng em đang đợi một kết quả.” Anh nói chậm rãi. “Em xóa tệp, tặng anh đồng hồ, chuẩn bị bữa tối rồi cho rằng anh nên quay về. Nếu anh không quay lại, em cảm thấy những việc mình làm đều vô ích.”
Tôi không thể lập tức phản bác.
Bởi tôi thật sự đã nghĩ như vậy.
Tôi đã cố gắng cả ngày. Tại sao anh vẫn không chịu mềm lòng?
“Vậy anh muốn em làm gì?” Tôi lại hỏi câu ấy. “Anh cứ nói, em sẽ làm.”
Úc Đình Xuyên khẽ thở ra.
“Anh không muốn cho em thêm một danh sách để em hoàn thành.”
Tôi cắn chặt môi.
“Anh cố tình làm khó em.”
“Anh không muốn làm khó em.”
“Vậy về đây.”
“Anh không về.”
Câu trả lời không hề do dự.
Sự kiêu ngạo vốn bị tôi ép xuống cả ngày lập tức bị chạm đến. Tôi lạnh giọng:
“Được. Anh không về thì đừng về nữa.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Căn phòng ăn yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ chạy.
Tôi nhìn bàn thức ăn đã nguội lần thứ hai, trong lòng vừa đau vừa hối hận. Tôi đợi điện thoại rung lên, nghĩ Úc Đình Xuyên sẽ gọi lại như những lần trước.
Anh biết tôi nói trong lúc tức giận.
Anh luôn biết.
Nhưng tối ấy, anh không gọi.
*
Gần nửa đêm, tôi thay quần áo rồi tự lái xe đến căn hộ của Úc Đình Xuyên.
Tôi không báo trước.
Nếu anh không chịu về, tôi sẽ trực tiếp đến tìm.
Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà gần tập đoàn. Tôi từng đến hai lần, đều vì anh làm việc quá muộn. Mã khóa cửa vẫn là ngày sinh của tôi.
Tôi nhập mật mã.
Cửa không mở.
Hệ thống báo mã đã được thay đổi.
Tôi đứng ngoài hành lang, nhìn dòng chữ màu đỏ trên màn hình, lòng bàn tay lạnh đi.
Úc Đình Xuyên đã đổi mật mã.
Tôi gọi cho anh.
Lần này anh nghe rất nhanh, có lẽ camera ngoài cửa đã báo có người tới.
“Em đang ở ngoài?”
“Anh mở cửa.”
“Muộn rồi.”
“Em biết.”
“Trở về biệt thự đi.”
“Em đã đến đây rồi, anh còn muốn đuổi em sao?”
Phía sau cánh cửa không có tiếng động.
Tôi nhìn hình ảnh phản chiếu mơ hồ của mình trên vách kim loại. Vì ra ngoài vội, tóc chỉ được chải qua, áo khoác cũng không phải bộ tôi thích nhất. Tôi chưa từng đứng trước cửa nhà ai chờ được cho phép bước vào.
“Đình Xuyên, mở cửa.”
Giọng tôi thấp hơn.
“Em chỉ muốn gặp anh.”
Một lát sau, khóa cửa vang lên.
Úc Đình Xuyên xuất hiện phía sau cánh cửa. Anh mặc áo sơ mi màu tối, tay áo xắn lên, trên mặt có vẻ mệt mỏi rõ ràng. Ánh mắt anh lướt qua tôi, dừng ở đôi tay trống không rồi mới nhìn lại gương mặt.
“Vào đi.”
Tôi bước qua anh, trong lòng lập tức nhẹ xuống.
Anh vẫn cho tôi vào.
Điều đó chứng minh anh chưa thể thật sự bỏ mặc tôi.
Căn hộ gọn gàng nhưng lạnh lẽo. Không có quần áo của tôi, không có nước hoa, cũng không có những món đồ trang trí tôi từng chê là quá đơn điệu. Chiếc hộp đồng hồ nằm nguyên trên bàn, vẫn chưa được mở lại sau khi chuyển đến.
Tôi nhìn thấy, lập tức khó chịu.
“Anh không thích thật sao?”
“Không liên quan đến thích hay không.”
Tôi quay lại, chủ động bước tới ôm eo anh.
Cơ thể Úc Đình Xuyên lập tức cứng lại.
Nhưng anh không đẩy tôi ra ngay.
Tôi áp mặt vào ngực anh, nghe nhịp tim quen thuộc dưới lớp áo sơ mi. Chỉ cần được chạm vào anh, sự hoảng loạn trong lòng đã dịu xuống rất nhiều.
“Em xin lỗi.”
Tôi nói thật khẽ.
“Em không nên nói anh đừng về nữa. Em không có ý đó.”
Bàn tay Úc Đình Xuyên nâng lên, dừng giữa lưng tôi vài giây rồi mới chậm rãi đặt xuống.
Anh vẫn mềm lòng.
Tôi lập tức ôm chặt hơn.
“Về nhà với em. Nếu anh chưa muốn ngủ chung, em để anh ở phòng khác. Em cũng không hỏi anh bao giờ tha thứ nữa.”
Úc Đình Xuyên khép mắt.
“Chiêu Ninh.”
“Em sẽ không làm phiền anh.”
“Em đang làm gì vậy?”
Tôi ngẩng lên.
“Em xin lỗi anh.”
“Không.” Ánh mắt anh dừng trên cánh tay đang quấn quanh eo mình. “Em đang cố làm mọi thứ trở lại như cũ trước khi thật sự hiểu mình đã làm anh đau ở đâu.”
Tôi lập tức nói:
“Em hiểu. Em đã lừa anh.”
“Em biết sự việc.” Giọng anh khàn đi. “Nhưng em chưa hiểu cảm giác của anh.”
Tôi không thích câu trả lời ấy.
Tôi đã thừa nhận lỗi, đã hạ mình đến tận căn hộ tìm anh, thậm chí còn đồng ý cho anh ngủ phòng khác. Tôi không biết mình còn phải hiểu thế nào mới đủ.
“Em đã nói sẽ sửa.”
“Em đang sửa bằng cách em vẫn luôn dùng.” Úc Đình Xuyên nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra. “Tặng quà, dỗ dành, ôm anh, khiến anh mềm lòng rồi hy vọng chuyện này kết thúc.”
Tôi đứng yên.
Anh nói đúng từng việc tôi đã làm trong ngày.
Nhưng ngoài những cách ấy, tôi thật sự không biết phải làm gì.
Tôi nhìn anh, lần đầu tiên cảm thấy sự bất lực rõ ràng đến vậy.
“Vậy anh dạy em đi.”
“Anh không thể dạy em cách thật lòng với anh.”
Câu nói ấy khiến mặt tôi trắng đi.
“Anh cho rằng bây giờ em vẫn không thật lòng?”
“Anh không biết.”
Lại là câu này.
Tôi ghét nhất sự không chắc chắn trong mắt anh.
Tôi bước tới định nắm tay, nhưng Úc Đình Xuyên lùi lại rất nhẹ. Chỉ nửa bước ấy đã khiến tôi không thể tiếp tục.
Anh mở cửa căn hộ.
“Anh đưa em xuống xe.”
Tôi nhìn cánh cửa rồi nhìn anh.
“Anh thật sự đuổi em đi?”
“Em không nên ở lại đây tối nay.”
“Tại sao? Anh sợ em lại leo lên giường anh sao?”
Lời vừa nói ra, cả hai đều im lặng.
Tôi chỉ muốn dùng giọng mỉa mai để che giấu khó chịu, nhưng câu ấy lại nhắc đúng chuyện không nên nhắc nhất.
Đêm tôi chủ động bước vào phòng anh.
Đêm anh tin tôi đã yêu mình từ lâu.
Ánh mắt Úc Đình Xuyên lập tức tối đi.
Tôi hối hận, nhưng lòng tự trọng không cho phép mình rút lại ngay.
“Em không có ý…”
“Anh biết.”
Anh cắt ngang, giọng bình tĩnh đến lạnh người.
“Về đi, Chiêu Ninh.”
Lần này, tôi không còn cách giữ anh.
Tôi đi ngang qua, lúc bước tới cửa vẫn chờ anh gọi lại. Úc Đình Xuyên chỉ khoác áo rồi cùng tôi xuống hầm xe, nhìn tôi ngồi vào ghế lái.
Anh cúi xuống gõ nhẹ lên cửa kính.
Tôi hạ kính.
“Về đến nhà nhắn cho anh.”
Tôi nhìn vẻ quan tâm vẫn còn nguyên trong mắt anh, lập tức nắm lấy cổ tay.
“Anh lo thì đi cùng em.”
Úc Đình Xuyên khựng lại.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy sự dao động rất rõ. Anh nhìn bàn tay tôi, rồi nhìn gương mặt tôi. Chỉ cần tôi kéo thêm một chút, có lẽ anh sẽ mở cửa xe.
Tôi siết chặt tay.
“Đình Xuyên.”
Cuối cùng, anh vẫn nhẹ nhàng gỡ ra.
“Lái chậm thôi.”
Anh lùi lại.
Tôi nhìn anh qua gương chiếu hậu đến khi xe rời khỏi hầm.
Suốt đường về, tôi không hiểu mình đã sai ở đâu.
Tôi đã xin lỗi.
Đã xóa bản ghi chú.
Đã mua quà.
Đã chờ ăn tối.
Đã tự mình tìm đến, ôm anh và nói muốn anh trở về.
Trước đây, chỉ cần tôi làm một trong số những việc ấy, Úc Đình Xuyên đã có thể chiều theo mọi yêu cầu.
Lần này, tôi làm tất cả nhưng vẫn không giữ được anh.
Tôi cho rằng mình chưa cố gắng đủ.
Tôi chưa hiểu vấn đề không nằm ở số lượng những việc mình làm.
Mà là cho đến lúc ấy, tôi vẫn vô thức xem sự tha thứ của anh như một thứ có thể đổi lấy—chỉ cần tìm đúng món quà, đúng câu nói hoặc đúng cách làm nũng, anh sẽ lại trở thành Úc Đình Xuyên luôn mềm lòng trước tôi.
Tôi vẫn chưa thật sự hiểu mình đã làm tổn thương người thật lòng với mình đến mức nào.
(Hết chương 17)
Bình luận 💬 0