Chương 29: Người Tôi Muốn Giữ Lại
Bốn tháng sau khi Úc Đình Xuyên trở về Bán Sơn Vân Cảnh, cuộc sống của chúng tôi gần như đã khôi phục dáng vẻ trước kia.
Gần như, bởi một số thứ không thể quay lại hoàn toàn như cũ.
Anh vẫn chiều tôi, nhưng không còn im lặng nhượng bộ mọi chuyện chỉ vì sợ tôi không vui. Tôi cũng vẫn khó tính, tiêu tiền theo cảm xúc và thích chiếm phần lớn diện tích trong phòng thay đồ, nhưng khi bất an sẽ nói thẳng thay vì âm thầm chuẩn bị một con đường lui.
Chúng tôi từng cãi nhau hai lần.
Lần đầu vì Úc Đình Xuyên đến căn hộ gần tập đoàn nghỉ qua đêm sau một buổi tiếp khách kết thúc lúc gần hai giờ sáng. Anh đã báo trước, còn gọi video cho tôi trước khi ngủ, nhưng sáng hôm sau tôi vẫn lạnh mặt vì nhìn thấy căn phòng từng khiến mình phải chờ đợi.
Tôi không nói mình ổn.
Cũng không dùng chuyện cũ để kết tội anh.
Tôi chỉ nói rất rõ rằng mình hiểu căn hộ là nơi nghỉ thuận tiện, nhưng hiện tại vẫn chưa thể nhìn nó hoàn toàn bình thường. Úc Đình Xuyên nghe xong không bảo tôi vô lý. Anh điều chỉnh lịch sử dụng, đồng thời đưa tôi một chiếc chìa khóa, nói từ nay nơi đó không còn là chỗ anh đóng cửa tách khỏi tôi.
Tôi nhận chìa khóa nhưng chưa từng tới.
Chỉ cần biết cánh cửa ấy không còn khóa mình ở bên ngoài là đủ.
Lần thứ hai chúng tôi cãi nhau vì anh phát hiện tôi đã ngừng dùng toàn bộ thẻ phụ đứng tên anh suốt nhiều tháng.
Úc Đình Xuyên đặt những chiếc thẻ tôi cất trong ngăn kéo lên bàn, hỏi bằng giọng bình thản: “Em định không dùng nữa?”
Tôi đang chọn khuy măng-sét cho anh, nghe vậy chỉ liếc qua. “Em có tiền.”
“Anh biết.”
“Vậy anh còn hỏi?”
Anh đóng ngăn kéo, nhìn tôi một lúc rồi mới nói: “Anh không muốn em tiếp tục coi việc nhận thứ anh cho là một sai lầm.”
Tôi khựng lại.
Những tháng qua, tôi vẫn dùng đồ anh từng mua, vẫn ở trong căn biệt thự đứng tên hai người, nhưng đối với tiền trong tài khoản của anh lại luôn giữ một khoảng cách. Tôi đã cho rằng đó là cách chứng minh mình không còn xem anh là chỗ dựa tài chính, đến lúc ấy mới nhận ra bản thân cũng đang dùng sự từ chối để trừng phạt quá khứ.
“Em không cần anh nuôi mới sống được,” tôi nói.
“Anh chưa từng nghi ngờ chuyện đó.” Úc Đình Xuyên bước tới, lấy chiếc khuy khỏi tay tôi rồi tự cài vào cổ tay áo. “Nhưng anh muốn mua đồ cho em, muốn em dùng thẻ anh đưa, cũng muốn nhìn em vui khi nhận quà. Đó là cách anh yêu em, không phải bằng chứng em đang lợi dụng anh.”
Tôi nhìn anh, vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục. “Nếu sau này anh lại thấy khó chịu thì sao?”
“Anh sẽ nói.” Anh cúi xuống, môi gần sát trán tôi. “Còn em đừng vì sợ phạm sai lầm mà xóa sạch mọi thứ từng khiến cả hai vui.”
Cuối cùng, tôi lấy lại một chiếc thẻ.
Không phải vì cần hạn mức của anh, mà bởi tôi hiểu nhận lấy và lợi dụng là hai việc khác nhau. Từ đó, tôi thỉnh thoảng dùng thẻ của Úc Đình Xuyên mua một món mình thích, sau đó cố ý đặt hóa đơn trên bàn làm việc để anh nhìn thấy.
Lần đầu thấy thông báo thanh toán cho một chiếc áo khoác đắt đến mức vô lý, anh còn gọi hỏi tôi có mua nhầm hay không.
Tôi đáp rất thẳng: “Không. Em cố ý chọn chiếc đắt nhất.”
Úc Đình Xuyên im lặng hai giây rồi hỏi: “Em thích thật chứ?”
“Rất thích.”
“Vậy mua thêm màu khác.”
Tôi cúp máy trong tâm trạng tốt suốt cả ngày.
Có những thói quen không cần phải biến mất. Chúng chỉ cần được đặt lại đúng vị trí, nơi sự nuông chiều là điều một người tự nguyện trao, còn người kia nhận lấy với lòng biết ơn thay vì coi đó là nghĩa vụ.
Bộ sưu tập phụ kiện của Lâm Gia Hạo được mở bán vào đầu mùa xuân.
Phản hồi khá tốt, chiếc ghim bạc có viên sapphire nhỏ trở thành mẫu bán nhanh nhất trong tuần đầu. Lâm Gia Hạo lập tức muốn ký hợp tác cho mùa tiếp theo, nhưng tôi không đồng ý ngay. Tôi thích tham gia lựa chọn và chỉnh sửa, không thích bị kéo vào những cuộc họp dài dòng hay phải biến sở thích thành công việc toàn thời gian.
Tôi đưa ra lịch làm việc theo ý mình, tăng thù lao và yêu cầu loại bỏ toàn bộ cuộc họp trước mười giờ sáng.
Lâm Gia Hạo tức đến mức nói tôi không có tinh thần nghề nghiệp.
Tôi bảo anh ta có thể tìm người khác.
Ba ngày sau, hợp đồng mới được gửi tới với toàn bộ điều khoản đã sửa.
Tôi không trở thành một người bận rộn đến mức quên ăn quên ngủ, cũng chẳng đột nhiên yêu thích cảm giác tự mình làm tất cả. Tôi vẫn có trợ lý sắp lịch, có tài xế đưa đón và sẽ lạnh mặt nếu studio không chuẩn bị đúng loại nước mình uống.
Chỉ là hiện tại, ngoài việc được gọi là con trai nhà họ Úc hay người yêu của Úc Đình Xuyên, tôi còn có một thứ khiến bản thân thấy tự hào.
Không lớn lao.
Nhưng là của tôi.
Tối diễn ra tiệc chúc mừng doanh số, tôi trở về biệt thự muộn hơn dự kiến. Phòng khách vẫn sáng đèn, nhưng không thấy Úc Đình Xuyên ở dưới. Quản gia nói anh đã về từ hơn một giờ trước, đang ở phòng ngủ và dặn khi tôi về thì lập tức lên tầng.
Tôi tưởng anh lại muốn quản chuyện uống rượu, vừa bước vào phòng đã chuẩn bị sẵn lý do rằng mình chỉ dùng nửa ly champagne.
Úc Đình Xuyên đứng trước cửa kính, trên người là bộ quần áo ở nhà màu tối. Phần rèm bên cạnh đã được kéo hết sang hai bên, để lộ khu vườn sáng đèn phía dưới. Trên chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ đặt một hộp nhung màu đen.
Tôi nhìn chiếc hộp rồi nhìn anh.
“Anh mua gì?”
“Lại đây.”
Giọng anh rất bình thường, nhưng ánh mắt lại khiến tôi chậm bước. Tôi đi tới, chưa kịp chạm vào chiếc hộp đã bị anh nắm cổ tay kéo lại gần.
“Uống rượu sao?”
“Nửa ly.” Tôi lập tức đáp. “Không thể say.”
“Anh không hỏi để trách em.”
“Vậy anh ngửi làm gì?”
Úc Đình Xuyên cúi xuống, môi lướt rất nhẹ qua khóe miệng tôi. “Xác nhận xem lát nữa em có đủ tỉnh táo để trả lời hay không.”
Tim tôi đập mạnh.
Tôi nhìn chiếc hộp trên bàn lần nữa. “Anh định hỏi chuyện gì?”
“Em đoán được.”
“Em muốn nghe anh nói.”
Khóe môi Úc Đình Xuyên hơi cong. Anh không lập tức cầm chiếc hộp lên, chỉ giữ eo tôi, kéo người đứng giữa hai cánh tay.
“Chiêu Ninh, em còn nhớ đêm đầu tiên bước vào phòng anh đã nói gì không?”
“Nhớ.” Tôi không né tránh ký ức ấy nữa. “Em nói đã yêu anh rất lâu.”
“Còn anh tin vì đó là điều anh muốn nghe nhất.”
Ánh mắt anh không còn đau như trước, nhưng lời nói vẫn khiến lòng tôi thắt lại. Tôi định mở miệng, Úc Đình Xuyên đã cúi xuống hôn nhẹ lên trán, ngăn lời xin lỗi lặp lại.
“Anh không nhắc để em nhận lỗi thêm lần nữa.” Anh nhìn tôi, giọng trầm và vững. “Anh chỉ muốn nơi này có một ký ức khác.”
Tôi chậm rãi hiểu ra.
Đây vẫn là căn phòng tôi đã bước vào với một lời nói dối. Cũng là căn phòng anh từng mang hết đồ rời đi, để lại khoảng tủ trống suốt hơn hai tháng.
Nhưng bây giờ quần áo của anh đã trở lại, chiếc đồng hồ tôi tặng nằm trong khay, còn hai chiếc gối trên giường mỗi tối đều có người sử dụng.
Úc Đình Xuyên mở hộp nhung.
Bên trong là một chiếc nhẫn có thiết kế rất đơn giản, mặt trong khắc hai chữ cái N và X đan vào nhau. Không quá phô trương, cũng không giống bất kỳ món đồ nào tôi từng nhìn thấy trong cửa hàng.
Tôi đưa tay chạm vào cạnh hộp. “Anh chuẩn bị từ bao giờ?”
“Sau khi chuyển về.”
“Từ lúc đó anh đã định cầu hôn?”
“Anh bắt đầu nghĩ đến.” Anh lấy chiếc nhẫn ra, nhưng chưa đeo ngay. “Anh muốn chắc chắn chúng ta không chỉ quay lại vì nhớ nhau. Anh muốn nhìn thấy nếu có bất an, chúng ta có thật sự nói được hay không; nếu anh từ chối một yêu cầu, em có còn nghĩ đó là dấu hiệu anh sắp rời đi; và nếu em nhận một món quà, anh có thể trao mà không nhớ đến bản ghi chú cũ hay không.”
“Bây giờ anh chắc chắn rồi?”
“Không có tương lai nào hoàn toàn chắc chắn.” Úc Đình Xuyên nhìn thẳng vào mắt tôi. “Nhưng anh chắc chắn mình muốn cùng em đi tiếp, kể cả những lúc chúng ta lại làm nhau tức giận.”
Tôi không nhịn được cong môi. “Lời cầu hôn của anh không lãng mạn lắm.”
“Anh còn chưa hỏi.”
“Vậy anh hỏi đi.”
Úc Đình Xuyên không quỳ xuống.
Anh đứng trước mặt tôi, giữ bàn tay trái trong lòng bàn tay mình, ánh mắt bình tĩnh nhưng sâu đến mức tôi biết người đàn ông này đã suy nghĩ kỹ hơn bất kỳ quyết định nào trong đời.
“Lần trước em bước vào căn phòng này và không cho anh đủ thời gian lựa chọn.” Anh nói. “Lần này anh đã có rất nhiều thời gian, cũng đã nhìn thấy tất cả những phần tốt lẫn không tốt của em.”
Tôi khẽ nhướng mày. “Phần không tốt rất nhiều sao?”
“Rất nhiều.”
Tôi lập tức muốn rút tay, nhưng anh giữ chặt, khóe môi đã có ý cười.
“Nhưng anh vẫn muốn.” Úc Đình Xuyên kéo tôi gần hơn, giọng thấp xuống. “Chiêu Ninh, kết hôn với anh.”
Không có câu hỏi dài dòng.
Không hứa cả đời sẽ không bao giờ nghi ngờ, không bao giờ cãi nhau hay luôn nhường tôi vô điều kiện.
Chỉ có một lựa chọn được đưa ra trong lúc cả hai đều tỉnh táo, sau khi mọi lời nói dối đã bị phơi bày và những tổn thương cũng được nhìn thẳng.
Tôi nhìn chiếc nhẫn giữa các ngón tay anh, cố ý hỏi: “Nếu em không đồng ý thì sao?”
“Anh sẽ cất nhẫn, đợi em nghĩ xong.”
“Không ép em?”
“Không.”
“Cũng không dùng cha mẹ?”
“Không.”
“Không làm bộ đau lòng để em mềm lòng?”
Úc Đình Xuyên khẽ siết cằm tôi, vẻ mặt đã bắt đầu mất kiên nhẫn. “Em còn hỏi thêm một câu, anh sẽ tự đeo nhẫn vào tay em.”
Tôi bật cười, vòng tay ôm lấy cổ anh. “Vậy anh đeo đi.”
Anh nhìn tôi. “Đó là đồng ý?”
“Em đã leo lên giường anh một lần, đợi anh hơn hai tháng, còn chịu để anh quản đến bây giờ.” Tôi ngẩng đầu, cố giữ vẻ kiêu ngạo dù mắt đã nóng lên. “Anh nghĩ em làm tất cả chỉ để cuối cùng từ chối một chiếc nhẫn sao?”
“Anh muốn nghe rõ.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, không dùng một câu đã được chuẩn bị, cũng không tìm cách nói sao cho đẹp nhất.
“Em đồng ý.” Tôi nói. “Không phải vì anh có thể cho em cuộc sống tốt nhất. Cũng không phải vì em sợ mất nhà họ Úc.”
Tôi đặt tay lên ngực anh, cảm nhận nhịp tim đang đập mạnh dưới lòng bàn tay.
“Em đồng ý vì người em muốn giữ lại là anh.”
Ánh mắt Úc Đình Xuyên tối xuống.
Anh đeo nhẫn vào ngón tay tôi, sau đó lập tức kéo người vào lòng. Nụ hôn rơi xuống không còn chút kiềm chế, khiến tôi phải lùi đến khi lưng chạm vào cửa kính. Tôi ôm vai anh, ngẩng đầu đáp lại, chiếc nhẫn mới đeo lướt qua phần gáy khi những ngón tay siết chặt.
Không ai hỏi thêm.
Không ai phải xác nhận sự gần gũi này có thể đổi lấy điều gì.
Bởi trước khi hôn tôi, anh đã lựa chọn.
Còn tôi cũng đã trả lời.
Đến khi tách ra, tôi vẫn bị giữ giữa anh và cửa kính. Hơi thở hai người đều rối, môi anh còn một vết đỏ rất nhạt do tôi cắn.
Tôi nâng tay ngắm chiếc nhẫn. “Mẫu này ai thiết kế?”
“Anh đưa ý tưởng, Lâm Gia Hạo chỉnh lại.”
Tôi lập tức nhìn anh. “Lâm Gia Hạo biết trước em?”
“Cậu ta chỉ biết có khách đặt nhẫn.”
“Anh chắc anh ta không nhận ra kích thước tay?”
“Không phải ai cũng quan sát em kỹ như anh.”
Tôi hài lòng với câu trả lời ấy, nhưng vẫn kiểm tra chiếc nhẫn thêm một lần. “Thiết kế không tệ.”
“Chỉ không tệ?”
“Khá đẹp.”
Úc Đình Xuyên cúi xuống cắn nhẹ lên môi tôi. “Em có thể trả lại.”
Tôi lập tức giấu tay sau lưng. “Đã đeo vào thì là của em.”
“Anh biết.”
“Sau này nếu cãi nhau, anh cũng không được đòi lại.”
“Anh chưa từng lấy lại thứ đã cho em.”
Câu nói khiến tôi khựng lại.
Ngay cả lúc đau nhất, Úc Đình Xuyên vẫn để lại tất cả thẻ, quà và căn biệt thự. Anh chỉ mang chính mình rời đi, bởi đó là thứ duy nhất anh có quyền giữ lại.
Tôi nhìn anh, chậm rãi đưa tay ôm lấy eo. “Sau này anh cũng không được tự lấy mình đi nữa.”
“Anh sẽ không tự ý rời đi.” Anh vuốt sau gáy tôi, giọng dịu nhưng không hứa hẹn mù quáng. “Nhưng nếu em làm anh giận, anh vẫn có thể ngủ ở phòng khác.”
Tôi lập tức cau mày. “Không được.”
“Vậy em đừng làm anh giận.”
“Anh có thể giận ngay trên giường.”
Úc Đình Xuyên bật cười, vòng tay siết lại rồi bế tôi lên. Theo phản xạ, tôi ôm lấy vai anh, hai chân quấn quanh eo, để anh đưa về phía chiếc giường từng chứa cả lời nói dối lẫn những ngày hạnh phúc nhất.
“Anh định làm gì?” tôi hỏi, dù không hề có ý xuống.
“Chúc mừng em vừa đính hôn.”
“Chỉ em sao?”
“Chúc mừng cả anh.”
Tôi cúi xuống hôn anh trước.
Ngoài cửa kính, đèn trong vườn vẫn sáng, phía xa là thành phố nằm dưới chân núi. Trong căn phòng này, khoảng tủ từng trống đã được lấp đầy, trên bàn đầu giường có đồ dùng của hai người, còn chiếc nhẫn mới nằm đúng trên tay tôi.
Ngày biết mình không phải con ruột nhà họ Úc, tôi đã sợ mất tất cả.
Vì thế, tôi chọn người giàu có, quyền lực và yêu mình nhất làm đường lui. Tôi từng nghĩ chỉ cần giữ được Úc Đình Xuyên, cả đời sẽ không phải chịu khổ.
Sau đó, anh rời đi.
Tôi vẫn còn nhà, còn tiền, còn cha mẹ yêu thương và một cuộc sống mà rất nhiều người mơ ước. Đến khi ấy tôi mới hiểu, điều khiến mình hoảng loạn chưa bao giờ là mất đi sự xa hoa.
Mà là mất anh.
Bây giờ, tôi vẫn thích những món đồ đắt nhất, vẫn muốn được Úc Đình Xuyên nuông chiều và vẫn không có ý định trở thành người giản dị, dễ chăm sóc. Anh cũng vẫn mạnh mẽ, độc đoán, có lúc khiến tôi tức đến mức muốn khóa cửa phòng.
Chúng tôi không biến thành hai người hoàn hảo.
Chỉ học được cách yêu mà không dùng nỗi sợ để điều khiển nhau, học cách nói thật trước khi lời im lặng biến thành khoảng cách, và hiểu rằng một người ở lại không phải vì bị giữ chân.
Mà vì họ đã có thể rời đi, nhưng vẫn tự nguyện lựa chọn quay về.
Úc Đình Xuyên đặt tôi xuống giường, bàn tay đan vào tay có chiếc nhẫn mới. Anh cúi xuống, trán chạm vào trán tôi, giọng trầm thấp vang lên rất gần.
“Chiêu Ninh.”
“Em nghe.”
“Lần này anh chọn em.”
Tôi siết những ngón tay anh, kéo người xuống gần hơn.
“Em cũng chọn anh.”
(Hết chương 29)
Hoàn.
Bình luận 💬 0