Chương 30: Không Để Gió Độc Vào Nhà
Cuối tháng bảy, cái nóng trong Thanh Châu bắt đầu dịu xuống, nhưng hơi oi còn vương trong từng mái ngói.
Lâm Thanh Từ đã mang thai hơn tám tháng. Bụng y lớn hơn trước rất nhiều, đi lại chậm, ngủ cũng không còn yên. Có khi nửa đêm trở mình một chút đã thấy eo mỏi, chân nặng, hơi thở khó đều; Tạ Hoài Cẩn vì vậy gần như luyện ra thói quen chỉ cần y khẽ động là tỉnh. Hắn không còn giật mình hốt hoảng như thời gian đầu, nhưng sự cẩn thận vẫn không bớt. Ban ngày hắn xử lý việc cửa hiệu ở tiền viện, gặp người cần gặp, xem sổ cần xem; nhưng mặt trời vừa nghiêng về tây, hắn nhất định trở về Thanh Nghi viện, tự tay đỡ Lâm Thanh Từ đi vài vòng trong sân theo lời đại phu, rồi lại ngồi bên cạnh xoa eo, xoa chân cho y.
Từ sau khi trúng cử, Tạ Hoài Cẩn không còn là thiếu gia chỉ cần đi theo Tạ phụ học việc. Mấy chưởng quầy lớn trong nhà đã bắt đầu đem sổ sách quan trọng hơn trình đến trước mặt hắn, Tạ phụ cũng để hắn tự mình quyết vài việc nhỏ, xem như rèn tay. Người ngoài muốn mượn danh Tạ cử nhân để kết giao ngày càng nhiều, thiệp đưa đến Tạ phủ chưa từng dứt hẳn. Nhưng bất kể bên ngoài náo nhiệt thế nào, Thanh Nghi viện vẫn giữ quy củ cũ: đồ ăn, thuốc, hương liệu, lễ vật lạ đều phải kiểm trước; thứ nào không rõ nguồn gốc, không được bước qua cửa viện.
Quy củ ấy ban đầu bị vài người chê là quá cẩn thận.
Đến khi một hộp “dưỡng thai cao” được đưa đến Tạ phủ, không ai còn dám nói như vậy nữa.
Hôm ấy, Chu gia sai người đưa lễ sang thăm Lâm Thanh Từ. Chu phu nhân từng cùng Tạ mẫu dự vài buổi trà, quan hệ không xa cũng không quá gần. Lễ vật đưa đến gồm vài xấp vải mềm, táo đỏ, hạt sen, và một hộp điểm tâm được bọc rất đẹp. Trên giấy đỏ bên ngoài viết bốn chữ “dưỡng thai an thần”, còn đóng dấu nhỏ của Hứa ký.
Xuân Đào vừa nhìn thấy dấu ấy, sắc mặt đã thay đổi. Nàng không dám tự ý xử lý, lập tức đem cả hộp đến trước mặt Lâm Thanh Từ. Khi đó Tạ Hoài Cẩn vừa từ tiền viện về, đang ngồi bên giường mềm giúp y đọc thư Lâm Thanh Nghiên gửi đến. Nghe thấy hai chữ Hứa ký, hắn lập tức khép thư lại.
Lâm Thanh Từ nhìn hộp điểm tâm trên án, thần sắc bình tĩnh hơn Xuân Đào tưởng. Y không bảo người ném ra ngoài ngay, cũng không lộ vẻ sợ hãi, chỉ đưa tay giữ bụng, chậm rãi hỏi: “Người Chu gia nói gì?”
Xuân Đào đáp: “Nói đây là món mới gần đây rất được ưa chuộng, có vài nhà có thai phụ và phu lang mang thai đều mua. Chu phu nhân nghe nói công tử gần đến ngày sinh nên đặc biệt gửi một hộp đến, bảo dùng buổi tối giúp ngủ yên.”
Tạ Hoài Cẩn ánh mắt lạnh xuống: “Hứa Đình Sơn thật sự dám làm món dưỡng thai.”
Lâm Thanh Từ nhìn hộp giấy kia, trong lòng không phải không khó chịu. Từ đêm Nguyên Tiêu đến nay, cái tên ấy giống một vết mực vẫn chưa lau sạch hết. Nhưng hiện tại, khi bàn tay y đặt lên bụng mình, nỗi sợ lại dần bị một thứ khác đè xuống. Đứa trẻ sắp ra đời, y không thể chỉ vì sợ mà lùi. Nếu những thứ không rõ ràng này đã có thể được đưa vào tay người đang mang thai trong các phủ, vậy nó không còn là chuyện của riêng Tạ gia.
“Không mở trong phòng.” Lâm Thanh Từ nói. “Mang ra gian ngoài, gọi đại phu đến xem. Trước khi có kết luận, đừng để người trong viện động vào.”
Tạ Hoài Cẩn nhìn y, bàn tay phủ lên vai y rất nhẹ. “Em đừng nghĩ nhiều. Ta xử lý.”
“Không.” Lâm Thanh Từ ngẩng đầu nhìn hắn. “Chuyện bên ngoài chàng xử lý, nhưng đồ này được đưa đến hậu viện, lại là thứ nhắm vào người mang thai. Em phải biết nó là gì.”
Tạ Hoài Cẩn im lặng một lát, cuối cùng gật đầu: “Được. Chúng ta cùng biết.”
Đại phu tâm phúc của Tạ gia rất nhanh được mời đến. Ông mở hộp điểm tâm trong gian ngoài, lấy ngân châm thử qua, lại cắt một miếng nhỏ ngửi mùi, sắc mặt dần trầm xuống. Hộp “dưỡng thai cao” nhìn qua rất tinh xảo, có mùi mật ngọt và thuốc bổ, bên trong trộn táo, đường, mấy vị dược liệu nghiền mịn, lại dùng hương hoa che đi vị hắc. Nếu chỉ là người không hiểu dược lý, ngửi thấy sẽ tưởng đây là món bổ khí dưỡng nhan.
Nhưng đại phu chỉ xem một lúc đã lắc đầu.
“Không phải độc dược.” Ông nói. “Nhưng bên trong có vị hoạt huyết, lại thêm vài thứ tính ấm quá mạnh. Người bình thường ăn một ít chưa chắc có việc lớn, nhưng thai phụ hoặc ca nhi mang thai tháng lớn tuyệt đối không nên dùng. Nhẹ thì nóng trong, tim đập nhanh, khó ngủ; nặng thì động thai, đau bụng, thậm chí gây xuất huyết.”
Xuân Đào nghe đến mặt trắng bệch. Chu ma ma lập tức sai người đem hộp điểm tâm đậy kín lại, như sợ chỉ ngửi thêm cũng hại đến chủ tử.
Tạ Hoài Cẩn đứng bên cạnh, sắc mặt lạnh như sương: “Hắn dùng danh dưỡng thai để bán thứ này?”
Đại phu thở dài: “Lấy vài vị thuốc có tiếng bổ huyết dưỡng sắc, nghe thì hay, nhưng thuốc không phải thứ ghép bừa là dùng được. Người không hiểu thai mạch mà làm dược thiện cho thai phụ, chẳng khác nào đem người khác ra thử.”
Lâm Thanh Từ ngồi trong phòng trong, nghe Chu ma ma truyền lời, bàn tay đặt trên bụng siết lại. Đứa trẻ bên trong khẽ động, như cảm nhận được tâm trạng của y. Y hít một hơi thật chậm, ép mình không vì giận mà loạn khí.
Tạ Hoài Cẩn bước vào, ngồi xuống trước mặt y. “Thanh Từ, thứ này không được để lưu hành tiếp.”
“Em biết.” Lâm Thanh Từ nhìn hắn. “Nhưng không thể chỉ lấy danh Tạ gia đi ép. Hứa ký vừa bị phạt vì tỉnh thần cao, nếu lần này chỉ có Tạ gia lên tiếng, hắn sẽ lại nói chúng ta vì chuyện trước nên cố ý chèn ép. Phải tra xem đã có nhà nào mua, có ai dùng rồi khó chịu không. Có đại phu làm chứng, có người bị hại làm chứng, nha môn mới có thể xử công khai.”
Tạ Hoài Cẩn gật đầu. “Ta đã sai Thanh Mặc đi hỏi.”
“Chàng cũng nói với phụ thân.” Y tiếp tục. “Việc này không chỉ liên quan đến hậu viện. Nếu có phu lang nhà khác thật sự động thai vì món này, chuyện sẽ lớn hơn.”
Tạ Hoài Cẩn nhìn y, trong lòng vừa thương vừa kính. Y rõ ràng đang mang thai tháng lớn, sắc mặt vì mệt mà hơi nhợt, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo hơn bất kỳ ai. Nỗi sợ Hứa Đình Sơn từng để lại không biến mất hoàn toàn, nhưng y đã không còn để nỗi sợ ấy điều khiển mình. Y đang dùng cách của chủ nhân Thanh Nghi viện, cách của thiếu phu lang Tạ gia, để chặn gió độc trước cửa.
“Ta đi tiền viện một chuyến.” Hắn nói. “Em nằm nghỉ, chuyện còn lại để ta và phụ thân xử lý.”
Lâm Thanh Từ nắm tay áo hắn: “Tạ Hoài Cẩn.”
“Ta đây.”
“Đừng vì giận mà nóng vội.” Y nhìn hắn rất nghiêm túc. “Chúng ta không chỉ muốn hả giận. Chúng ta muốn thứ này không còn hại người khác.”
Tạ Hoài Cẩn cúi đầu hôn lên mu bàn tay y. “Ta hiểu.”
Chỉ trong một buổi chiều, tin tức Thanh Mặc tra được đã khiến cả Tạ phủ lạnh người.
Hứa ký bắt đầu bán “dưỡng thai cao” hơn nửa tháng nay. Vì món này được làm đẹp mắt, lời rao lại đánh đúng tâm tư muốn dưỡng thân giữ sắc của các phu nhân, phu lang mang thai, nên đã bán ra không ít. Có hai nhà dùng xong chỉ thấy nóng trong khó ngủ, không nghĩ nhiều. Nhưng Hà gia ở phố tây có một ca nhi đang mang thai bảy tháng, ăn liên tục ba ngày, tối qua đột nhiên đau bụng, đại phu đến xem nói động thai. Hà gia ban đầu không biết nguyên do, đến khi Thanh Mặc âm thầm hỏi mới nhớ ra món cao kia.
Hà gia không phải phủ lớn, nhưng cũng là nhà có danh tiếng trong phố tây. Ca nhi kia là nam thê mới cưới của nhị thiếu gia Hà gia, trong bụng là đứa con đầu tiên. Hà lão phu nhân nghe nói món dưỡng thai cao có vấn đề, lập tức tức đến ngất suýt ngã. Người Hà gia mang hộp còn lại đến đại phu kiểm tra, kết luận giống đại phu Tạ gia.
Lần này, không cần Tạ gia đứng đầu, Hà gia đã trực tiếp kéo người đến Hứa ký.
Tạ phụ biết chuyện, lập tức cùng Tạ Hoài Cẩn đến nha môn. Tạ gia không cáo trạng thay, chỉ đem hộp dưỡng thai cao Chu gia gửi đến, lời chẩn của đại phu và danh sách những nhà đã mua được đặt lên bàn Tri châu phủ. Tạ Hoài Cẩn nay là cử nhân, lời nói có trọng lượng hơn trước, nhưng hắn không dùng công danh để ép người, chỉ nói rất rõ: “Dược thực liên quan đến thai phụ, không thể để thương hộ không hiểu dược lý tùy ý rao bán. Nếu hôm nay chỉ là một nhà động thai, ngày mai có thể là nhiều nhà. Mong đại nhân tra rõ, không để dân chúng vì tin lời rao mà hại thân.”
Tri châu đại nhân nghe xong sắc mặt cũng khó coi.
Vừa có chuyện tỉnh thần cao ảnh hưởng trường thi chưa lâu, nay Hứa ký lại xảy ra chuyện dưỡng thai cao. Một lần có thể nói vô tâm, hai lần thì không thể chỉ dùng hai chữ sơ suất bỏ qua. Ông lập tức sai nha dịch đến niêm phong Hứa ký, thu toàn bộ dưỡng thai cao, gọi Hứa Đình Sơn lên công đường đối chất.
Khi Hứa Đình Sơn bị đưa đến, gã vẫn chưa hoàn toàn hiểu tình thế đã nghiêm trọng đến mức nào. Gã mặc áo vải mới, sắc mặt xanh trắng vì giận, nhưng miệng vẫn cứng: “Đại nhân minh giám, thảo dân chỉ bán điểm tâm bổ dưỡng. Người mua tự ăn quá nhiều, thân thể yếu, sao có thể trách lên đầu thảo dân? Trên đời này chẳng lẽ bán dao thì phải chịu tội thay người dùng dao tự cắt tay sao?”
Tạ Hoài Cẩn đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh xuống.
Hà gia bên kia lập tức mắng: “Ngươi rao là dưỡng thai an thần! Nếu không phải tin lời rao của ngươi, ai lại mua cho người mang thai dùng liên tục?”
Hứa Đình Sơn cau mày: “Dưỡng thai là cách nói để dễ bán, chẳng lẽ ai cũng không hiểu? Những vị thuốc kia đều là đồ bổ. Các người cổ… các người quá cứng nhắc, cái gì mới cũng không chịu nhận. Người thân thể yếu còn trách đồ của ta mạnh.”
Hắn suýt nói ra hai chữ “cổ đại”, nhưng kịp nuốt xuống. Chỉ là sự khinh thường trong giọng nói đã đủ rõ. Tri châu đại nhân cau mày, còn Tạ Hoài Cẩn thì trong lòng lạnh hẳn. Chính là kiểu giọng này. Tự cho mình đứng ở nơi cao hơn, xem quy củ, y lý, lễ pháp và thân thể người khác đều là thứ ngu muội có thể bị hắn tùy tiện sửa đổi. Kiếp trước, kẻ chiếm thân xác hắn cũng từng dùng giọng này nói với Lâm Thanh Từ.
Tạ Hoài Cẩn bước lên một bước, giọng không cao nhưng rõ ràng: “Ngươi học dược lý ở đâu?”
Hứa Đình Sơn quay sang nhìn hắn, ánh mắt lập tức tối đi. “Tạ cử nhân muốn hỏi gì?”
“Ngươi nói những vị thuốc kia đều là đồ bổ. Vậy ngươi có biết người mang thai tháng lớn không thể tùy tiện dùng vị hoạt huyết không? Có biết tính ấm quá mạnh có thể làm thai mạch bất ổn không? Có biết cùng một vị thuốc, người bình thường dùng được không có nghĩa thai phụ dùng được không?” Tạ Hoài Cẩn nhìn gã, từng chữ lạnh mà chắc. “Ngươi không học y, không hiểu mạch, không biết thể chất của người mua, lại dám dùng bốn chữ dưỡng thai an thần để rao bán. Đây không phải cái mới. Đây là lấy người khác làm vật thử hàng.”
Hứa Đình Sơn bị nói đến sắc mặt lúc xanh lúc trắng. “Ngươi đừng dùng thân phận cử nhân ép ta. Tạ gia vốn đã không vừa mắt ta, lần trước trả lễ, lần này lại nhân cơ hội…”
“Không ai cần nhân cơ hội với ngươi.” Tạ Hoài Cẩn cắt ngang. “Nếu đồ của ngươi thật sự tốt, Tạ gia trả hay không trả lễ đều không ảnh hưởng. Nếu đồ của ngươi hại người, không cần Tạ gia nói, người bị hại cũng sẽ đến cửa. Ngươi luôn nói người khác không hiểu cái mới của ngươi, nhưng ngươi có từng nghĩ, thứ ngươi gọi là mới có thể hại mạng người không?”
Hứa Đình Sơn cứng họng.
Tri châu đại nhân đập kinh đường mộc, lạnh giọng hạ lệnh: “Hứa Đình Sơn rao bán dược thực sai lệch, khiến người mang thai động thai, lại từng có tiền lệ tỉnh thần cao ảnh hưởng sĩ tử. Niêm phong toàn bộ hàng hóa liên quan, tạm giam chờ tra rõ. Nếu Hà gia thai nhi có tổn hại, tội sẽ xử nặng thêm. Các nhà đã mua dưỡng thai cao lập tức nộp lại, không được tiếp tục dùng.”
Hứa Đình Sơn lập tức biến sắc: “Đại nhân! Thảo dân không phục! Thảo dân không hại người!”
Nhưng nha dịch đã tiến lên giữ hắn lại. Hắn giãy một chút, ánh mắt lướt qua Tạ Hoài Cẩn, trong đó có oán độc rất rõ. Tạ Hoài Cẩn không tránh, cũng không vì ánh mắt ấy mà động. Nếu như kiếp trước hắn chỉ có thể nhìn người kia hại tất cả mà không làm gì được, thì đời này, ít nhất lúc kẻ ấy dùng cùng một kiểu ngạo mạn hại người khác, hắn đã có thể đứng dưới công đường nói rõ từng chữ.
Khi Tạ Hoài Cẩn trở về Tạ phủ, trời đã tối.
Lâm Thanh Từ vẫn chưa ngủ. Y tựa trên giường mềm, bên cạnh đặt chén canh đã nguội một nửa. Tạ mẫu ngồi cùng y, vừa thấy hắn bước vào mới thở phào. “Thế nào?”
Tạ Hoài Cẩn đi đến bên Lâm Thanh Từ trước, nắm tay y, rồi mới nói: “Hứa ký bị niêm phong. Hứa Đình Sơn bị tạm giam chờ tra. Nha môn đã ra lệnh thu hồi dưỡng thai cao. Hà gia bên kia đại phu nói nếu dưỡng tốt mấy ngày, thai nhi có thể giữ được.”
Lâm Thanh Từ khép mắt thở ra một hơi thật nhẹ. “Vậy là tốt.”
Tạ mẫu chắp tay niệm một câu Phật, trong mắt vẫn còn giận: “Một thương hộ nhỏ mà dám lấy thai phụ trong thành ra làm trò. May mà Thanh Từ cẩn thận, nếu thứ kia thật sự vào miệng…”
Bà nói đến đó thì dừng, không dám nói tiếp. Tạ Hoài Cẩn cũng lạnh người. Chỉ cần nghĩ đến khả năng đó, bàn tay hắn nắm Lâm Thanh Từ liền vô thức siết chặt. Lâm Thanh Từ cảm nhận được, dùng ngón tay khẽ xoa lên mu bàn tay hắn.
“Không phải đã chặn lại rồi sao?” y dịu giọng. “Chàng đừng nghĩ nữa.”
Tạ mẫu thấy hai người như vậy, biết mình ở lại cũng chỉ khiến họ thêm căng, bèn dặn vài câu rồi rời khỏi Thanh Nghi viện.
Trong phòng chỉ còn hai người, Tạ Hoài Cẩn mới ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng ôm lấy Lâm Thanh Từ. Bụng y đã lớn, hắn không dám ôm mạnh, chỉ để y dựa vào vai mình. Lâm Thanh Từ tựa vào hắn, mệt mỏi khép mắt. Hôm nay tuy không ra ngoài, nhưng chờ tin cả ngày cũng hao tâm. Đứa trẻ trong bụng dường như cũng bị ảnh hưởng, động nhiều hơn thường lệ.
Tạ Hoài Cẩn đặt tay lên bụng y, thấp giọng dỗ: “Không sao. Gió độc không vào nhà được. Phụ thân và a cha đều ở đây.”
Lâm Thanh Từ nghe câu ấy, khóe môi hơi cong. “Chàng nói chuyện với con càng ngày càng giống thật.”
“Vốn là thật.” Hắn cúi đầu hôn lên tóc y. “Con nghe được.”
“Vậy chàng nói với con, sau này đừng học Hứa Đình Sơn tự phụ như vậy.”
Tạ Hoài Cẩn khẽ cười, bàn tay vẫn phủ rất nhẹ. “Con nghe chưa? Sau này có học vấn phải biết kính sợ, có bản lĩnh phải biết giới hạn. Không được đem người khác ra thử đúng sai. Nếu dám làm chuyện như vậy, a cha con sẽ giận, phụ thân cũng sẽ phạt.”
Lâm Thanh Từ cười rất khẽ, nhưng cười xong lại hơi nhíu mày.
Tạ Hoài Cẩn lập tức nhận ra: “Sao vậy? Đau sao?”
Y đặt tay lên bụng, chậm rãi hít một hơi. “Vừa rồi bụng hơi căng. Có lẽ con động mạnh.”
Tạ Hoài Cẩn không dám lơ là, lập tức sai Xuân Đào gọi đại phu. Đại phu đến xem, nói thai tháng lớn, hôm nay tâm thần có chút dao động nên bụng căng là bình thường, nhưng từ giờ phải càng cẩn thận. Ông dặn chuẩn bị sẵn bà đỡ, nước nóng, thuốc an thai, trong nửa tháng tới bất kỳ lúc nào cũng có thể chuyển dạ sớm hơn dự tính.
Câu “bất kỳ lúc nào” khiến cả Thanh Nghi viện lập tức căng lên.
Chu ma ma lập danh sách, Xuân Đào và Thu Nguyệt kiểm lại đồ sinh, Tạ mẫu nghe tin liền sai người gọi bà đỡ trong thành đến ở tạm trong phủ. Tạ Hoài Cẩn nhìn mọi người ra vào, lần đầu tiên sau nhiều chuyện lớn nhỏ lại cảm thấy lòng bàn tay mình đổ mồ hôi. Thi Hương hắn còn có thể tĩnh, đối mặt Hứa Đình Sơn hắn cũng có thể lạnh. Nhưng chỉ cần nghĩ Lâm Thanh Từ sắp sinh, nghĩ y sẽ đau, nghĩ mình không thể thay y chịu, hắn liền thấy trái tim như bị treo trên sợi chỉ mảnh.
Lâm Thanh Từ nhìn hắn, ngược lại bình tĩnh hơn. Y kéo tay hắn, để hắn ngồi xuống bên cạnh mình. “Phu quân, chàng đừng căng như vậy. Chàng làm em cũng căng theo.”
Tạ Hoài Cẩn lập tức hít một hơi, cố thả lỏng. “Ta không căng.”
Lâm Thanh Từ nhìn mồ hôi mỏng trên trán hắn: “Chàng nói vậy, tự chàng tin không?”
Hắn im lặng.
Y bật cười, rồi vì bụng nặng mà cười rất nhẹ. “Chàng từng vào trường thi, từng đứng trước công đường, bây giờ lại sợ hơn cả em.”
“Không giống nhau.” Hắn nắm tay y, giọng khàn đi. “Những chuyện kia ta có thể tự chịu. Chuyện này người đau là em.”
Lâm Thanh Từ nhìn hắn, ánh mắt mềm xuống. “Nhưng người ở bên em là chàng.”
Tạ Hoài Cẩn ngẩng đầu.
Y đưa tay chạm lên mặt hắn, ngón tay vuốt qua hàng mày đang cau lại. “Kiếp trước em chết một mình trong lửa. Kiếp này sinh con, có phụ thân mẫu thân, có Tạ gia, có Lâm gia, có đại phu, có bà đỡ, có chàng ở bên. Em không còn một mình nữa. Cho nên dù đau, em cũng không sợ như trước.”
Tạ Hoài Cẩn mắt đỏ lên, cúi đầu hôn vào lòng bàn tay y. “Ta sẽ luôn ở đây.”
“Ừm.” Lâm Thanh Từ khẽ đáp. “Chàng ở đây là đủ.”
Đêm ấy, Thanh Nghi viện đèn sáng rất khuya. Không phải vì có biến cố ngay lập tức, mà vì mọi người đều đang chuẩn bị cho ngày sắp đến. Hộp điểm tâm Hứa ký bị niêm phong nằm trong kho chứng vật, cách xa Thanh Nghi viện. Cửa hàng Hứa ký ngoài chợ nam đã bị nha môn khóa lại. Còn trong Tạ phủ, từng tấm khăn mềm, từng chậu đồng, từng thang thuốc đều được đặt đúng chỗ.
Gần nửa đêm, Lâm Thanh Từ rốt cuộc ngủ được một lúc.
Tạ Hoài Cẩn nằm bên cạnh, không dám ngủ sâu. Hắn ôm y rất nhẹ, nghe hơi thở y dần đều, trong lòng vừa đau vừa yên. Những cơn gió độc ngoài kia vẫn có thể thổi, nhưng đã không thể vô thanh vô tức luồn vào nhà như kiếp trước. Hắn và Lâm Thanh Từ đã học được cách đóng cửa, cách thắp đèn, cách gọi người đến cùng giữ lấy nơi này.
Nhưng đến gần sáng, Lâm Thanh Từ bỗng mở mắt.
Y nắm chặt tay Tạ Hoài Cẩn, sắc mặt trắng đi trong ánh đèn mờ. Tạ Hoài Cẩn lập tức tỉnh hẳn, đỡ vai y: “Thanh Từ?”
Lâm Thanh Từ hít một hơi rất chậm, môi run lên vì cơn đau lạ từ bụng dưới truyền đến. Một lát sau, y nhìn hắn, giọng rất nhỏ nhưng rõ ràng: “Phu quân… hình như con muốn ra rồi.”
Tạ Hoài Cẩn trong nháy mắt như ngừng thở.
Ngay sau đó, hắn ôm lấy y, giọng khàn mà ổn, vang lên trong căn phòng còn vương ánh đêm: “Đừng sợ. Ta ở đây.”
Bên ngoài, tiếng gọi người lập tức vang lên.
Đèn trong Thanh Nghi viện lần lượt sáng rực, như một ngọn lửa ấm được thắp lên trước bình minh.
(Hết chương 30)
Bình luận 💬 0