Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

DỰC HẠ TRẦM THANH

Chương 41: Một Buổi Trà Được Báo Trước

Chương 1: Dưới tán cây hòe năm ấy Chương 2: Người Quan Trọng Nhất Chương 3: Mùa Hạ Năm Mười Lăm Tuổi Chương 4: Cơn Sóng Đầu Tiên Chương 5: Cảm Giác Kỳ Lạ Chương 6: Người Trong Lòng Chương 7: Người Không Thể Thay Thế Chương 8: Người Được Bảo Vệ Chương 9: Chỉ Vì Là Huynh Chương 10: Người Mà Hắn Không Thể Mất Chương 11: Nghịch Lân Chương 12: Không đổi Chương 13: Khoảng cách Chương 14: Người Ngốc Nhất Chương 15: Cảm Giác Không Giống Trước Đây Chương 16: Người Muốn Gặp Nhất Chương 17: Không Giấu Được Nữa Chương 18: Người Đầu Tiên Nhìn Ra Chương 19: Bí Mật Dưới Ánh Hoàng Hôn Chương 20: Được Thiên Vị Chương 21: Một Ngày Không Tới Chương 22: Ngày Kia Chương 23: Tiểu Đệ Chương 24: Hóa Ra Đệ Đã Biết Chương 25: Người Đẩy Ra Trước Chương 26: Một Bức Tường Chương 27: Ba Ngày Chương 28: Mưa Ngoài Cổng Thành Chương 29: Năm Năm Không Đợi Chương 30: Người Cũ Trước Cửa Chương 31: Đừng Thay Ta Quyết Định Chương 32: Những Bức Thư Không Gửi Chương 33: Một Phong Thư Được Hỏi Trước Chương 34: Chữ Thanh Chương 35: Đứng Bên Cạnh Chương 36: Hỏi Trước Chương 37: Một Đoạn Đường Được Chọn Chương 38: Có Thể Ôm Đệ Không Chương 39: Danh Chính Ngôn Thuận Chương 40: Một Ván Cờ Trong Dương Phủ Chương 41: Một Buổi Trà Được Báo Trước Chương 42: Cùng Đi Một Đoạn Phố Chương 43: Cùng Ngồi Trong Ván Cờ Chương 44: Lần Này Không Giấu Chương 45: Văn Hội Năm Ấy Chương 46: Không Còn Là Điểm Yếu Chương 47: Sau Cơn Gió Thu Chương 48: Không Cần Che Giấu Chương 49: Tin Đồn Chạm Đến Lục Gia Chương 50: Miếng Ngọc Vỡ
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 41: Một Buổi Trà Được Báo Trước

Sáng hôm sau, lời hẹn của Lục Thiên Dạ được đưa tới Dương phủ bằng một tờ giấy rất ngắn.

Không phải bái thiếp dài dòng như hôm qua, cũng không phải thư riêng viết đầy tâm sự. Chỉ là vài dòng ngay ngắn, hỏi Dương Tiểu Thanh giờ Thân có rảnh tới trà lâu Thanh Phong uống trà hay không; nếu y không tiện, hắn sẽ đổi ngày khác. Cuối thư còn viết rõ đã sai người đặt nhã gian tầng hai, cửa sổ hướng Đông, không quá khuất, cũng không quá ồn, Dương gia có thể sai người đi cùng. Những chữ ấy nhìn qua rất bình thường, nhưng Dương Tiểu Thanh cầm thư lại không nhịn được cong môi. Lục Thiên Dạ quả nhiên nghe lời, không gửi bái thiếp dọa người nữa, cũng không đứng dưới gốc hòe từ sáng chờ y.

Liễu Như Vân ngồi bên cạnh, nhìn vẻ mặt của con trai liền biết thư viết gì. Bà không hỏi ngay, chỉ chậm rãi thêu xong một cánh hoa nhỏ trên khăn tay rồi mới đặt kim xuống. Năm năm trước, chỉ cần Lục Thiên Dạ đưa một gói bánh tới, Dương Tiểu Thanh đã vui đến mức giấu không được. Năm năm sau, y biết giữ lại cảm xúc nhiều hơn, nhưng niềm vui nơi đáy mắt vẫn không thể che kín. Người làm mẹ nhìn thấy, trong lòng vừa nhẹ nhõm vừa xót xa. Hóa ra có vài ánh sáng dù bị mưa vùi lâu đến đâu, chỉ cần được che chở đúng cách vẫn có thể sáng lại một chút.

“Lục Thiên Dạ hẹn con ra ngoài?”

Dương Tiểu Thanh gật đầu, đưa thư cho bà xem.

“Huynh ấy hỏi giờ Thân con có rảnh không. Nếu con không tiện thì đổi ngày khác.”

Liễu Như Vân đọc thư, ánh mắt dừng trên câu “Dương gia có thể sai người đi cùng”, khóe môi thoáng cong lên.

“Nó học cũng nhanh.”

Dương Tiểu Thanh đỏ tai.

“Mẫu thân.”

“Con muốn đi sao?”

“Dạ.” Dương Tiểu Thanh đáp rất nhỏ, nhưng lần này không né tránh. “Con muốn đi.”

Liễu Như Vân gấp thư lại trả cho y, giọng vẫn dịu dàng như thường:

“Vậy đi. Trà lâu Thanh Phong là nơi đứng đắn, lại gần phố chính. Con dẫn theo một nha hoàn và một gã sai vặt là được. Nếu Minh Viễn muốn theo, con cứ để nó theo xa xa, tránh lát nữa nó đứng ngồi không yên, làm cả phủ cũng không yên.”

Dương Tiểu Thanh không nhịn được cười.

“Nhị ca chắc chắn sẽ muốn đi.”

“Để nó đi.” Liễu Như Vân nhìn y, ánh mắt mềm xuống. “Nó lo cho con, con biết mà. Nhưng nếu con không muốn nó ngồi cùng, cứ nói rõ. Người nhà thương con, nhưng cũng phải học cách để con tự mình đi.”

Dương Tiểu Thanh gật đầu.

“Con biết.”

Lời còn chưa dứt, ngoài cửa đã vang lên tiếng Dương Minh Viễn.

“Biết cái gì?”

Dương Tiểu Thanh lập tức nhìn mẫu thân. Liễu Như Vân nhịn cười, thong thả cầm khăn thêu lên như mình chẳng liên quan. Dương Minh Viễn bước vào, ánh mắt đảo qua tờ giấy trong tay Dương Tiểu Thanh, lập tức đoán được tám chín phần. Hắn đi tới lấy thư đọc, mặt càng đọc càng đen, nhưng khi thấy câu Lục Thiên Dạ cho phép Dương gia sai người đi cùng, vẻ khó chịu mới giảm bớt chút ít.

“Giờ Thân đi trà lâu Thanh Phong?” Dương Minh Viễn nhìn Dương Tiểu Thanh. “Ta đi cùng.”

Dương Tiểu Thanh đã đoán được nên không kinh ngạc.

“Nhị ca có thể đi, nhưng không được ngồi cùng nhã gian.”

Dương Minh Viễn nhíu mày.

“Vì sao?”

“Vì huynh ấy hẹn đệ uống trà, không phải hẹn nhị ca.” Dương Tiểu Thanh nói rất nghiêm túc, nhưng khóe mắt lại có ý cười rất nhạt. “Nếu nhị ca ngồi cùng, huynh ấy chắc chỉ dám uống trà, không dám nói chuyện.”

Dương Minh Viễn cười lạnh.

“Hắn không dám chẳng phải càng tốt?”

Liễu Như Vân khẽ ho một tiếng.

“Minh Viễn.”

Dương Minh Viễn lập tức thu lại vẻ mặt, nhưng vẫn không cam lòng.

“Con ngồi nhã gian bên cạnh.”

Dương Tiểu Thanh suy nghĩ rồi gật đầu.

“Được. Nhưng nhị ca không được tự tiện xông vào.”

“Nếu hắn làm đệ khóc thì sao?”

“Nếu đệ khóc vì bị bắt nạt, đệ sẽ gọi huynh. Nếu chỉ là nói chuyện khiến đệ hơi buồn, nhị ca để đệ tự xử lý.”

Dương Minh Viễn nhìn y thật lâu, cuối cùng nặng nề thở ra.

“Được. Nhưng đệ phải nhớ lời mình nói.”

Dương Tiểu Thanh cầm tờ thư, lòng bỗng ấm lên. Trước kia y từng nghĩ yêu một người là chuyện chỉ có hai người. Sau này mới hiểu, khi một người bị thương, người nhà cũng sẽ cùng đau. Hiện tại y muốn đi tiếp, Dương gia không ngăn, nhưng mỗi người đều dùng cách của mình đi theo phía sau. Y không còn đơn độc đứng trong mưa nữa.

---

Giờ Thân, xe ngựa Dương gia dừng trước trà lâu Thanh Phong.

Lục Thiên Dạ đã đến trước một khắc, nhưng không đứng ngoài cửa chờ như trước kia. Hắn ngồi trong nhã gian tầng hai, cửa mở một nửa, để tiểu nhị dễ dàng dẫn người vào. Trên bàn đã bày trà hoa quế, một đĩa bánh hạch đào, một đĩa mứt quả và vài món điểm tâm thanh đạm. Không có lễ vật quý giá, không có ngọc khí hay đồ Giang Nam xa xỉ. Tất cả đều là những thứ Dương Tiểu Thanh từng thích, bình thường đến mức không tạo áp lực, nhưng lại đủ để người ta biết người đặt chúng đã nhớ rất kỹ.

Khi Dương Tiểu Thanh bước vào, Lục Thiên Dạ lập tức đứng dậy.

“Tiểu Thanh.”

Hắn gọi rất khẽ, sau đó nhìn sang Dương Minh Viễn phía sau, hành lễ đúng mực.

“Dương nhị công tử.”

Dương Minh Viễn liếc bàn trà một cái, thấy không có đồ quý, sắc mặt miễn cưỡng tốt hơn một chút. Hắn lại nhìn Lục Thiên Dạ, rõ ràng muốn nói vài câu cảnh cáo, nhưng Dương Tiểu Thanh đã quay đầu nhìn hắn trước. Ánh mắt ấy không hung, chỉ là nhắc nhở rất rõ. Dương Minh Viễn bị nhìn đến nghẹn, cuối cùng chỉ hừ nhẹ.

“Ta ở nhã gian bên cạnh. Có việc thì gọi.”

Dương Tiểu Thanh gật đầu.

“Đệ biết.”

Dương Minh Viễn đi được hai bước lại quay đầu, bổ thêm một câu:

“Không được đóng cửa kín.”

Lục Thiên Dạ đáp rất nhanh:

“Ta đã dặn tiểu nhị để cửa mở một nửa.”

Dương Minh Viễn lần này thật sự không bắt được lỗi, đành lạnh mặt rời đi. Dương Tiểu Thanh nhìn bóng lưng nhị ca, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười. Đến khi chỉ còn hai người trong nhã gian, y mới quay đầu nhìn Lục Thiên Dạ. Hôm nay hắn mặc áo xanh sẫm như lần trước, nhưng trên thắt lưng không đeo vật trang sức quá quý, nhìn trầm ổn mà không xa cách. Thấy y nhìn, ánh mắt hắn lập tức dịu xuống, nhưng vẫn giữ khoảng cách vừa phải.

“Ta gọi những món này có được không?” Lục Thiên Dạ hỏi.

Dương Tiểu Thanh nhìn đĩa bánh hạch đào, khóe môi không nhịn được cong lên.

“Huynh đã gọi rồi mới hỏi.”

Lục Thiên Dạ khựng lại rất nhẹ.

“Là ta sơ suất. Lần sau ta sẽ hỏi trước rồi gọi.”

Dương Tiểu Thanh thấy hắn nghiêm túc như vậy, không nhịn được cười.

“Ta chỉ trêu huynh thôi. Bánh hạch đào, mứt quả, trà hoa quế đều là ta thích. Huynh gọi rất đúng.”

Lục Thiên Dạ nghe vậy mới hơi thả lỏng.

Dương Tiểu Thanh ngồi xuống, đưa tay cầm một miếng bánh hạch đào. Y không ăn ngay, mà bẻ thành hai nửa, đặt một nửa vào đĩa nhỏ trước mặt Lục Thiên Dạ. Động tác ấy tự nhiên hơn ngày hôm qua rất nhiều. Chính y cũng nhận ra, nhưng lần này không rụt tay lại. Lục Thiên Dạ nhìn nửa miếng bánh trong đĩa, ánh mắt mềm đến mức gần như khiến người ta không dám nhìn thẳng.

“Đừng nhìn bánh như nhìn khế thư quý giá vậy.” Dương Tiểu Thanh nhỏ giọng nói. “Ăn đi.”

Lục Thiên Dạ cầm bánh lên, cắn một miếng.

“Rất ngọt.”

“Bánh hạch đào vốn ngọt.”

“Ừ.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, bỗng hỏi:

“Huynh có phải lại muốn nói vì là ta đưa nên mới ngọt hơn không?”

Lục Thiên Dạ im lặng một thoáng.

Dương Tiểu Thanh lập tức bật cười.

“Ta đoán đúng rồi?”

Lục Thiên Dạ nhìn y, giọng thấp nhưng thành thật:

“Đúng.”

Mặt Dương Tiểu Thanh nóng lên, nhưng ý cười trong mắt không giấu được. Lục Thiên Dạ hiện tại nói chuyện thẳng thắn hơn nhiều, lại thường thẳng thắn đến mức khiến y không biết nên đáp thế nào. Nếu là năm mười lăm tuổi, y có lẽ sẽ vui đến mức hai mắt sáng lên. Bây giờ y vẫn vui, nhưng vui ấy đi kèm với xấu hổ và một chút chua xót. Hóa ra những lời ngọt ngào y từng mong mỏi năm xưa, cuối cùng vẫn có ngày nghe được.

Hai người uống trà một lúc, ban đầu chỉ nói vài chuyện vụn vặt trong Dương phủ và Lục phủ. Dương Tiểu Thanh kể Dương Chính Viễn hôm qua sau khi đánh cờ xong vẫn ngồi xem lại ván cờ rất lâu, còn nói Lục Thiên Dạ có vài nước đi quá hiểm. Lục Thiên Dạ nghe xong chỉ nói lần sau sẽ đánh ổn hơn một chút. Dương Tiểu Thanh lập tức nhắc phụ thân mình không thích người nhường cờ, Lục Thiên Dạ liền nghiêm túc ghi nhớ. Câu chuyện rất bình thường, không có nước mắt, không có lời xin lỗi, cũng không có bóng dáng Giang Nam nặng nề. Chính sự bình thường ấy lại khiến lòng cả hai lặng xuống.

Một lúc sau, Lục Thiên Dạ nhìn Dương Tiểu Thanh, khẽ hỏi:

“Hôm nay đệ ra ngoài với ta, có thấy không thoải mái không?”

Dương Tiểu Thanh biết hắn hỏi không chỉ về nhã gian này, mà là hỏi chuyện họ cùng xuất hiện trước mắt người ngoài.

“Có một chút.” Y đáp thật. “Nhưng không phải không thoải mái vì huynh. Là vì trước kia mỗi khi có người ngoài, chúng ta đều dễ bị lời nói kéo vào chuyện cũ. Ta vẫn sợ nghe thấy mấy câu khó nghe.”

Lục Thiên Dạ đặt chén trà xuống.

“Nếu lát nữa thật sự nghe thấy, đệ muốn ta làm gì?”

Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.

“Huynh hỏi trước sao?”

“Ừ.”

Y suy nghĩ một lát rồi nói:

“Nếu chỉ là vài câu vô nghĩa, không cần để ý. Nếu họ nói đến Dương gia hoặc dùng chuyện năm xưa làm trò cười, ta muốn tự mình đáp trước. Nếu ta không đáp được, huynh mới giúp ta.”

Lục Thiên Dạ gật đầu.

“Được.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, bỗng cảm thấy trong lòng an ổn hơn. Một câu “được” hiện tại đã khác rất nhiều so với những lời hứa năm xưa. Bởi lần này, nó được đặt sau khi y nói rõ mình muốn gì. Lục Thiên Dạ không tự tưởng tượng mình nên bảo vệ y thế nào nữa, mà thật sự nghe y nói.

Buổi trà vốn có thể yên ổn kết thúc như vậy, nhưng khi hai người chuẩn bị rời đi, dưới lầu bỗng truyền tới vài tiếng bàn tán không lớn không nhỏ. Trà lâu vốn là nơi người ra người vào, có chuyện gì mới trong thành đều dễ thành đề tài. Lục Thiên Dạ và Dương Tiểu Thanh cùng xuất hiện ở đây, lại thêm mấy ngày gần đây Lục Thiên Dạ thường ra vào Dương phủ theo quy củ, người có mắt dĩ nhiên đã bắt đầu chú ý.

Một giọng nam trẻ tuổi vang lên từ dưới sảnh:

“Ta còn tưởng năm năm qua hai nhà Lục Dương đã xa cách rồi, không ngờ Lục gia chủ vừa về, Dương tam công tử lại cùng hắn uống trà. Năm xưa chẳng phải Lục gia chủ từng nói chỉ xem người ta như tiểu đệ sao?”

Một người khác cười khẽ.

“Lời trong trường hợp ấy ai biết thật giả. Có khi năm đó nói vậy để giữ mặt mũi, bây giờ lại khác.”

“Khác thế nào? Hai nam tử thân thiết quá mức, chẳng phải vẫn là chuyện khiến người ta bàn tán sao? Dương gia cũng thật yên tâm.”

Những câu này không quá độc, nhưng từng chữ đều giống móc nhỏ, cố ý kéo lại vết thương cũ. Dương Tiểu Thanh ngồi trên tầng hai, tay đặt trên chén trà khẽ dừng. Lục Thiên Dạ cũng nghe thấy, ánh mắt lập tức lạnh xuống. Nhưng hắn không đứng dậy ngay. Hắn nhìn Dương Tiểu Thanh trước, như đang chờ y quyết định.

Dương Tiểu Thanh im lặng một lát.

Rồi y đặt chén trà xuống.

“Ta xuống dưới.”

Lục Thiên Dạ đứng dậy theo.

“Ta đi cùng đệ?”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.

“Đi cùng. Nhưng để ta nói trước.”

“Được.”

Nhã gian bên cạnh lập tức mở cửa. Dương Minh Viễn bước ra, mặt lạnh đến mức tiểu nhị đi ngang suýt nữa quay đầu bỏ chạy. Hắn vừa nghe dưới lầu nói câu đầu tiên đã muốn xuống đánh người, nhưng nhớ lời Dương Tiểu Thanh lúc ra cửa, hắn cố nhịn đến bây giờ. Thấy Dương Tiểu Thanh và Lục Thiên Dạ đi ra, hắn lập tức bước tới.

“Tiểu Thanh.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.

“Nhị ca, để đệ nói.”

Dương Minh Viễn cau chặt mày, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

Ba người đi xuống lầu. Dưới sảnh trà lâu, mấy người vừa nói chuyện lập tức im bặt. Người nói câu đầu tiên là một công tử trẻ mặc áo lam, bên cạnh có hai thương nhân quen mặt trong thành. Hắn vốn chỉ muốn nói vài câu để gây chú ý, không ngờ người trong cuộc thật sự xuống tới, sắc mặt lập tức thay đổi.

Dương Tiểu Thanh dừng trước bàn họ, không tức giận, cũng không lộ vẻ chật vật. Y chỉ nhìn người áo lam kia, giọng ôn hòa như đang bàn chuyện thường ngày:

“Vị công tử này vừa nhắc tới ta và Lục công tử?”

Người áo lam hơi cứng cổ.

“Chỉ là nói chuyện phiếm, nếu Dương tam công tử nghe không thuận tai, tại hạ xin lỗi.”

Dương Tiểu Thanh khẽ gật đầu.

“Lời xin lỗi ta nhận. Nhưng có vài câu vẫn nên nói rõ. Ta và Lục công tử hôm nay đến trà lâu uống trà, trước đó đã báo với phụ mẫu, nhị ca ta cũng đi cùng. Không có chuyện lén lút, càng không có chuyện để người ngoài thay Dương gia yên tâm hay không yên tâm.”

Người áo lam bị nói đến mặt hơi đỏ.

Dương Tiểu Thanh tiếp tục:

“Còn chuyện năm xưa Lục công tử nói ta là tiểu đệ, đó là chuyện giữa ta và huynh ấy. Ta từng vì câu ấy mà đau lòng, huynh ấy cũng đã nhận sai trước mặt Dương gia. Người ngoài nếu không hiểu đầu đuôi, tốt nhất đừng lấy vết thương của người khác làm chuyện trà dư tửu hậu.”

Cả sảnh trà lâu lập tức yên tĩnh.

Dương Minh Viễn đứng phía sau Dương Tiểu Thanh, mắt đã đỏ lên vì giận, nhưng lần này không phải giận y. Hắn nhìn tiểu đệ đứng trước mặt đám người kia, giọng không cao, dáng vẻ không dữ dội, nhưng từng câu đều rõ ràng. Năm năm trước, Dương Tiểu Thanh nghe mấy lời tương tự sẽ tái mặt, sẽ hỏi thích một người có phải sai không. Năm năm sau, y đứng giữa trà lâu, nói với người ngoài rằng chuyện của mình không cần bọn họ đem ra bàn tán.

Lục Thiên Dạ đứng bên cạnh, bàn tay giấu trong tay áo siết rất chặt. Hắn không chen vào trước, bởi y đã nói muốn tự mình đáp. Nhưng khi Dương Tiểu Thanh nhắc tới câu “tiểu đệ”, trong lòng hắn vẫn đau đến mức gần như không thở nổi. Câu ấy năm xưa do chính hắn nói ra. Bây giờ chính miệng Dương Tiểu Thanh nói “ta từng vì câu ấy mà đau lòng”, nó giống như một bản án được đặt xuống rất nhẹ nhưng không thể chối cãi.

Người áo lam đứng dậy, cúi đầu hành lễ.

“Là tại hạ nói năng không biết chừng mực, xin Dương tam công tử thứ lỗi.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, không làm khó thêm.

“Lần sau đừng nhắc nữa.”

Người kia vội đáp:

“Vâng.”

Dương Tiểu Thanh nói xong liền định quay người, nhưng Lục Thiên Dạ bỗng tiến lên nửa bước. Hắn không vượt qua y, chỉ đứng ngang bên cạnh, giữ đúng vị trí cùng y đối diện mọi người trong sảnh. Dương Tiểu Thanh quay đầu nhìn hắn. Lục Thiên Dạ cũng nhìn y, như đang hỏi mình có thể nói không. Dương Tiểu Thanh im lặng một thoáng rồi gật đầu rất nhẹ.

Lục Thiên Dạ lúc này mới nhìn người áo lam và những khách nhân xung quanh.

“Năm xưa câu ‘tiểu đệ’ là ta nói sai. Ta dùng câu đó để giải vây trước mặt người ngoài, nhưng cũng dùng nó làm tổn thương Dương công tử. Chuyện này lỗi ở ta, không phải lỗi ở y. Sau này nếu có người nhắc lại, xin nhớ cho rõ, người nên bị chê cười là Lục Thiên Dạ ta tự cho mình đúng, không phải Dương Tiểu Thanh từng tin ta.”

Lời hắn rơi xuống, cả sảnh càng yên tĩnh hơn.

Dương Tiểu Thanh đứng bên cạnh hắn, hốc mắt bỗng nóng lên. Năm năm trước, trước mặt người ngoài, Lục Thiên Dạ từng dùng thân phận “tiểu đệ” để bảo vệ danh tiếng cho y, nhưng cũng tự tay cắt vào lòng y. Năm năm sau, cũng trước mặt người ngoài, hắn nói câu ấy là sai, nói người nên bị chê cười là hắn, không phải y. Điều này không xóa được nỗi đau năm xưa, nhưng giống như có ai đó cuối cùng đứng ở nơi công khai, nhặt lại một phần tôn nghiêm mà y từng đánh rơi trong im lặng.

Đúng lúc không khí căng đến mức tiểu nhị cũng không dám thở mạnh, một giọng nữ trong trẻo bỗng vang lên từ cửa trà lâu:

“Ta còn tưởng trà lâu Thanh Phong hôm nay đổi thành công đường rồi, hóa ra chỉ là vài người uống trà rảnh quá, thích thay nhà người khác phân xử gia sự.”

Mọi người quay đầu.

Tống Nhược Lan bước vào cùng một nha hoàn. Nàng mặc áo màu hồng nhạt, dáng vẻ thanh nhã, trên môi có nụ cười nhàn nhạt nhưng ánh mắt lại rất rõ ràng. Mấy năm qua, Tống gia đã ổn định lại, nàng cũng không còn là thiếu nữ từng mang tâm tư mơ hồ với Lục Thiên Dạ. Khi nhìn thấy Lục Thiên Dạ và Dương Tiểu Thanh đứng cạnh nhau, ánh mắt nàng chỉ hơi dừng, sau đó cong môi cười rất tự nhiên.

“Tống tiểu thư.” Dương Tiểu Thanh khẽ hành lễ.

Tống Nhược Lan đáp lễ, rồi nhìn sang người áo lam kia.

“Trương công tử, lệnh tôn gần đây đang cầu thương hội xét một lô hàng qua bến Tây, đúng không? Nếu Trương công tử rảnh đến mức lấy chuyện riêng của Dương gia và Lục gia ra bàn, có lẽ lô hàng ấy cũng không gấp lắm.”

Trương công tử lập tức tái mặt.

“Tống tiểu thư hiểu lầm, tại hạ thật sự chỉ lỡ lời.”

“Vậy thì nhớ kỹ lời lỡ này.” Tống Nhược Lan cười nhẹ. “Trường An nhỏ lắm. Hôm nay ngươi nói người khác, ngày mai lời ngươi nói cũng sẽ truyền tới tai phụ thân ngươi.”

Trương công tử vội vàng cáo từ, gần như dẫn người rời khỏi trà lâu ngay lập tức. Những khách nhân khác thấy không còn náo nhiệt để xem cũng nhanh chóng quay về bàn mình. Không khí trong sảnh chậm rãi dịu xuống. Tống Nhược Lan lúc này mới nhìn Dương Tiểu Thanh, ánh mắt mềm hơn rất nhiều.

“Dương công tử, lâu rồi không gặp.”

Dương Tiểu Thanh nhìn nàng, trong lòng có chút cảm khái.

“Tống tiểu thư, lâu rồi không gặp.”

Tống Nhược Lan cười.

“Năm năm qua thay đổi thật nhiều. Nhưng hôm nay thấy Dương công tử có thể tự mình nói như vậy, ta rất vui.”

Dương Tiểu Thanh hơi ngẩn ra.

Tống Nhược Lan không nói thêm nhiều, chỉ nhìn Lục Thiên Dạ một cái.

“Lục gia chủ, năm xưa ngươi nợ người ta không ít. Nếu lần này còn làm không tốt, không cần Dương nhị công tử ra tay, ta cũng sẽ thay Trường An cười ngươi mấy năm.”

Lục Thiên Dạ cúi đầu rất nghiêm túc.

“Ta sẽ nhớ.”

Dương Minh Viễn đứng phía sau hừ nhẹ:

“Muốn cười cũng phải xếp sau ta.”

Tống Nhược Lan nhìn hắn, bật cười.

“Dương nhị công tử yên tâm, ta không tranh vị trí đầu với ngươi.”

Không khí vì câu này cuối cùng nhẹ đi rất nhiều. Dương Tiểu Thanh cũng không nhịn được cười. Những năm tháng cũ trong trí nhớ bỗng có thêm màu sắc mới. Tống Nhược Lan không còn là người từng khiến y ghen ngây ngô, Dương Minh Viễn cũng không còn là thiếu niên chỉ biết xông lên đánh người, Lục Thiên Dạ càng không còn là người đứng trước lời đồn chỉ biết tự mình chọn cách đẩy y ra. Mọi người đều đã thay đổi, nhưng cũng vì thay đổi mà có thể đứng lại trong hiện tại.

Sau khi rời trà lâu, Tống Nhược Lan đi trước. Dương Minh Viễn cố ý đi chậm phía sau, để Dương Tiểu Thanh và Lục Thiên Dạ có thể nói mấy câu trước xe ngựa Dương gia. Trên phố, ánh chiều đã nghiêng, người qua lại thưa hơn lúc trước. Dương Tiểu Thanh đứng bên xe, tay đặt lên rèm, nhưng chưa lập tức lên.

Lục Thiên Dạ nhìn y, giọng thấp:

“Vừa rồi đệ nói rất tốt.”

Dương Tiểu Thanh cúi đầu.

“Thật ra ta hơi run.”

“Ta biết.”

Dương Tiểu Thanh lập tức ngẩng đầu nhìn hắn.

Lục Thiên Dạ khựng lại, rồi sửa rất nhanh:

“Ta nhìn ra một chút. Nhưng đệ vẫn nói rất tốt.”

Dương Tiểu Thanh khẽ cười, không bắt lỗi hắn nữa.

“Huynh cũng nói rất tốt.”

Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt sâu xuống.

“Câu đó vốn nên nói từ năm năm trước.”

“Ừ.” Dương Tiểu Thanh không né tránh. “Nhưng hôm nay nói ra, ta vẫn thấy dễ chịu hơn.”

Lục Thiên Dạ nghe vậy, trong lòng vừa đau vừa ấm.

Dương Tiểu Thanh nhìn người đi đường xung quanh, giọng nhỏ đi một chút:

“Ta từng rất sợ người khác nhắc chuyện cũ. Sợ họ nhắc huynh từng gọi ta là tiểu đệ, sợ họ nói ta tự mình đa tình, sợ họ nói Dương gia không biết giữ lễ. Nhưng hôm nay nói ra rồi, ta phát hiện cũng không đáng sợ như ta tưởng.”

Lục Thiên Dạ khàn giọng:

“Sau này nếu còn có người nói, ta sẽ đứng bên cạnh đệ.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.

“Không phải đứng trước mặt ta?”

“Không phải.” Lục Thiên Dạ nói. “Đứng bên cạnh đệ. Nếu đệ muốn tự nói, ta nghe. Nếu đệ cần ta nói, ta nói. Nếu đệ không muốn để ý, ta cùng đệ rời đi.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn rất lâu.

Một lát sau, y khẽ đưa tay ra khỏi tay áo, dưới lớp rèm xe che khuất một nửa, nhẹ nhàng chạm vào đầu ngón tay Lục Thiên Dạ. Động tác ấy rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng chỉ là tay áo lướt qua nhau. Nhưng Lục Thiên Dạ lập tức cảm nhận được. Hắn không dám nắm lại ngay, chỉ cúi mắt nhìn y, như đang hỏi.

Dương Tiểu Thanh nhỏ giọng:

“Chỉ một chút thôi.”

Lục Thiên Dạ lúc này mới khẽ khép tay, nắm lấy đầu ngón tay y trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

“Được.”

Dương Tiểu Thanh rút tay về rất nhanh, mặt hơi nóng, nhưng ánh mắt lại sáng hơn trước.

“Ta về đây.”

Lục Thiên Dạ nhìn y.

“Ngày mai ta có thể đưa lời hỏi đệ có rảnh uống trà nữa không?”

Dương Tiểu Thanh cong môi.

“Ngày mai ta phải theo đại ca ra cửa hàng.”

“Vậy ngày kia?”

“Ngày kia có thể hỏi.”

Lục Thiên Dạ khẽ gật đầu.

“Ta sẽ hỏi.”

Dương Minh Viễn đứng cách đó không xa, nhìn hai người nói chuyện dưới rèm xe, tuy không thấy cái chạm tay ngắn ngủi kia, nhưng chỉ nhìn ánh mắt Lục Thiên Dạ cũng biết chắc chắn có gì đó xảy ra. Hắn lạnh mặt ho một tiếng. Dương Tiểu Thanh lập tức lên xe, nhưng trước khi buông rèm, y vẫn nhìn Lục Thiên Dạ một cái.

“Lục Thiên Dạ.”

“Ta đây.”

“Hôm nay cảm ơn huynh đã đứng bên cạnh ta.”

Lục Thiên Dạ nhìn y, giọng rất khẽ nhưng chắc chắn:

“Sau này ta cũng sẽ đứng bên cạnh đệ.”

Rèm xe buông xuống.

Xe ngựa Dương gia chậm rãi rời đi.

Lục Thiên Dạ đứng trước trà lâu Thanh Phong, nhìn xe ngựa đi xa. Hôm nay không có cái ôm dưới gốc hòe, không có tiếng gọi “Thiên Dạ ca ca” khiến hắn mất ngủ cả đêm, cũng không có ván cờ trong chính sảnh Dương gia. Nhưng hắn lại cảm thấy một bước hôm nay nặng không kém bất kỳ bước nào trước đó. Dương Tiểu Thanh đã tự mình đứng trước lời đồn, còn hắn được phép đứng bên cạnh y.

Không phải che giấu.

Không phải đẩy ra.

Là cùng đứng.

(Hết chương 41)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0