Chương 46: Không Còn Là Điểm Yếu
Triệu Minh Châu vừa xuất hiện, cả sân Từ phủ liền lặng xuống.
Sự yên lặng ấy không giống lúc Dương Tiểu Thanh nói rõ lòng mình trước mặt mọi người. Khi ấy trong sân có kinh ngạc, có xôn xao, có những ánh mắt không biết nên đặt vào đâu. Còn lúc này, sự yên lặng giống như một sợi dây bị kéo căng đến tận cùng. Những người từng đi qua Giang Nam hoặc nghe danh Triệu gia đều biết cái tên Triệu Minh Châu đại biểu cho điều gì. Năm năm trước, hắn là kẻ kế thừa cục diện rối loạn của Triệu gia, từng dùng thương lộ, tiền bạc và lời đồn ép rất nhiều người vào thế không thể không cúi đầu. Năm năm sau, hắn bị Niệm Thanh Minh ép rời khỏi Giang Nam, tưởng như đã biến mất khỏi mắt mọi người. Không ai ngờ, hắn lại xuất hiện ở Trường An, ngay trong văn hội Từ gia.
Dương Tiểu Thanh đứng bên cạnh Lục Thiên Dạ, tay vẫn được hắn nắm trong tay áo rộng.
Lòng bàn tay y hơi lạnh. Không phải vì sợ đến mức muốn lùi, mà là vì cái tên này từng đứng sau quá nhiều biến cố. Ngựa xe bị chặn, lời đồn trong trà lâu, văn hội năm xưa, lô tơ sống của Dương gia, chuyến đi Giang Nam của Lục Thiên Dạ, cơn mưa ngoài cổng thành, năm năm không thư. Triệu Minh Châu không tự tay cầm dao đâm y, nhưng hắn từng dùng rất nhiều bàn tay khác đẩy con dao ấy tới. Giờ người ấy đứng trước mặt, mỉm cười nhã nhặn, như thể tất cả đau khổ năm xưa chỉ là một ván cờ thú vị.
Lục Thiên Dạ cảm nhận được tay Dương Tiểu Thanh lạnh đi, hơi nghiêng đầu nhìn y.
Hắn không hỏi thành tiếng trước mặt mọi người, chỉ dùng đầu ngón tay rất nhẹ chạm vào lòng bàn tay y, như một lời hỏi không lời: còn ổn không? Dương Tiểu Thanh hít một hơi rất chậm, rồi khẽ siết lại tay hắn. Hành động ấy rất nhỏ, được tay áo che khuất, nhưng Lục Thiên Dạ hiểu. Y còn ổn. Y không muốn lùi. Hắn thả lỏng một phần lực đạo, không nắm đến mức khiến y đau, nhưng cũng không buông.
Triệu Minh Châu nhìn hai người, ánh mắt lướt qua phần tay áo giao nhau, ý cười nơi khóe môi sâu hơn.
“Xem ra năm năm không gặp, Lục gia chủ và Dương tam công tử thật sự khác xưa rất nhiều. Năm đó một câu tiểu đệ đã đủ khiến cả hai nhà tránh hiềm nghi, hôm nay lại có thể đứng cạnh nhau trước mặt đông người như vậy. Trường An quả nhiên là nơi khiến người ta hoài niệm.”
Dương Minh Viễn lập tức lạnh mặt.
“Triệu Minh Châu, ngươi không được mời mà tự tiện vào Từ phủ, còn dám đứng đây nói chuyện hoài niệm?”
Từ Dịch sắc mặt khó coi, vội nói:
“Dương nhị công tử hiểu lầm. Triệu công tử hôm nay là khách do gia phụ mời tới, nói là vừa đến Trường An, muốn nhân văn hội gặp lại cố nhân. Từ mỗ cũng mới biết không lâu.”
Lời này vừa ra, ánh mắt không ít người lập tức đổi hướng về phía Từ Dịch. Mời một người như Triệu Minh Châu đến mà trước đó không báo với khách khứa, nếu nói Từ gia hoàn toàn vô tội, e là chẳng mấy ai tin. Từ Dịch hiển nhiên cũng biết điểm này, nhưng lúc này hắn không thể phủi sạch trước mặt mọi người, chỉ có thể cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Dương Minh Thành nhìn hắn một cái, không vạch trần ngay, nhưng vẻ ôn hòa trên mặt đã phai đi không ít.
Lục Thiên Dạ nhìn Triệu Minh Châu, giọng lạnh nhạt:
“Triệu công tử muốn gặp cố nhân, đáng lẽ nên đường đường chính chính đưa thiệp. Dùng thư không đề tên, mượn dấu cũ, lại chọn văn hội Từ gia, cách hoài niệm này hơi quanh co.”
Triệu Minh Châu cười khẽ.
“Lục gia chủ hiểu lầm rồi. Thư không đề tên nào, dấu cũ nào, tại hạ không hiểu. Ta chỉ là khách của Từ phủ. Nếu Lục gia chủ có chứng cứ nói thư kia do ta gửi, có thể lấy ra trước mặt mọi người.”
Lục Thiên Dạ không đáp ngay.
Bởi hắn thật sự chưa đủ chứng cứ chứng minh lá thư kia do chính Triệu Minh Châu sai người đưa. Dấu cũ có thể làm giả, trẻ đưa thư không biết người phía sau, Mạnh Hữu lại đã rời khỏi Trường An. Triệu Minh Châu dám xuất hiện công khai chính vì hắn biết trước mắt không ai có thể chỉ dựa vào một nét mực mà kéo hắn xuống. Người này vẫn như năm năm trước, từng bước đều chừa đường lui, lời nói luôn đứng ở nơi nửa thật nửa giả. Nếu nóng giận chất vấn, ngược lại dễ bị hắn dẫn vào thế cục hắn muốn.
Dương Tiểu Thanh bỗng mở miệng:
“Triệu công tử nói phải. Không có chứng cứ thì không nên kết luận.”
Mọi người nhìn sang y.
Lục Thiên Dạ cũng nhìn y, nhưng không ngăn. Dương Tiểu Thanh không buông tay hắn. Y đứng bên cạnh hắn, ánh mắt bình tĩnh hơn chính mình tưởng. Triệu Minh Châu nhìn y, vẻ thú vị trong mắt thoáng sâu hơn. Năm năm trước, trong những tin tức truyền về từ Trường An, Dương Tiểu Thanh là thiếu niên được Dương gia nâng niu, sạch sẽ đến mức chỉ cần bẻ một nhánh hoa cũng thấy không nỡ. Hắn từng cho rằng người như vậy chính là điểm yếu hoàn hảo nhất của Lục Thiên Dạ. Hôm nay gặp lại, thiếu niên ấy đã trưởng thành, nhưng đôi mắt vẫn còn sự mềm mại không bị năm tháng mài mất.
Chỉ là sự mềm mại ấy không còn đồng nghĩa với yếu đuối.
Dương Tiểu Thanh nhìn Triệu Minh Châu, giọng ôn hòa:
“Nhưng Triệu công tử cũng nói sai một điều. Hôm nay người trong sân không phải vì một lá thư mà cảnh giác với ngươi, mà vì những chuyện ngươi từng làm năm xưa đủ khiến người ta cảnh giác. Nếu một người từng dùng lời đồn và thương lộ làm dao, vậy khi hắn cầm hoa bước vào, người khác vẫn phải nhìn xem trong hoa có giấu kim hay không. Điều này không cần thêm chứng cứ mới có thể hợp lý.”
Trong sân vang lên vài tiếng hít rất nhẹ.
Triệu Minh Châu nhìn y, ý cười trên môi không đổi, nhưng ánh mắt đã lạnh đi một phần.
“Dương tam công tử miệng lưỡi sắc bén hơn lời đồn rất nhiều.”
Dương Tiểu Thanh đáp:
“Không phải sắc bén, chỉ là không muốn lại để người khác định nghĩa thay mình.”
Câu này khiến Lục Thiên Dạ siết nhẹ tay y trong thoáng chốc. Năm năm trước, hắn từng định nghĩa y là tiểu đệ trước mặt người ngoài, khiến y đau. Năm năm sau, y đứng ở đây, đối diện với Triệu Minh Châu, nói mình không để người khác định nghĩa thay nữa. Lời này không chỉ nói với Triệu Minh Châu, cũng giống như nói với tất cả những người từng nhìn y bằng ánh mắt thương hại, tò mò hoặc đùa cợt.
Triệu Minh Châu khẽ gật đầu.
“Rất tốt. Xem ra năm năm qua, không chỉ Lục gia chủ thay đổi. Nhưng ta vẫn hơi tò mò, Dương tam công tử thật sự biết năm xưa mình là gì trong ván cờ ấy sao?”
Không khí vừa dịu xuống lại lập tức căng lên.
Dương Minh Viễn gần như muốn bước ra, nhưng Dương Minh Thành đưa tay giữ hắn lại. Tạ Cảnh Hành ngồi một bên hơi híp mắt, Tống Nhược Lan cũng đặt chén trà xuống. Lời này của Triệu Minh Châu quá ác. Hắn không trực tiếp mắng, cũng không nói rõ, chỉ dùng hai chữ “là gì” để khiến người nghe cảm thấy mình từng bị xem như đồ vật trong một ván cờ. Nếu là Dương Tiểu Thanh năm mười lăm tuổi, có lẽ đã tái mặt.
Lục Thiên Dạ nhìn Triệu Minh Châu, đáy mắt lạnh đến mức gần như có sát ý.
Nhưng Dương Tiểu Thanh lại nhẹ nhàng kéo tay hắn một cái.
Không phải ngăn hắn bảo vệ mình, mà là nói: để đệ đáp.
Lục Thiên Dạ dừng lại. Điều đó đối với hắn rất khó, khó đến mức từng khớp ngón tay đều căng lên. Nhưng hắn vẫn đứng yên, để Dương Tiểu Thanh bước nửa bước về phía trước. Nửa bước ấy không tách khỏi hắn, chỉ khiến y đứng rõ hơn trong ánh mắt mọi người.
“Ta biết.” Dương Tiểu Thanh nói. “Năm xưa trong ván cờ của Triệu công tử, ta là điểm yếu của Lục Thiên Dạ, là cách để ngươi ép huynh ấy sợ, ép huynh ấy lùi, cũng là lý do để lời đồn nhắm vào Dương gia. Nhưng đó là cách ngươi nhìn ta, không phải ta thật sự là như vậy.”
Triệu Minh Châu nhìn y, không nói.
Dương Tiểu Thanh tiếp tục:
“Ngươi xem ta là điểm yếu, vì ngươi tin chỉ cần ta đau, Lục Thiên Dạ sẽ tự loạn. Năm xưa ngươi thắng một phần, bởi huynh ấy thật sự sợ đến mức tự tay đẩy ta ra. Nhưng ngươi cũng sai. Ta không phải món đồ để ngươi đặt lên bàn cờ, cũng không phải cái cớ để người khác làm tổn thương rồi nói vì tốt cho ta. Ta là Dương Tiểu Thanh của Dương gia. Ta từng đau vì ván cờ đó, nhưng ta không phải ván cờ đó.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, hốc mắt đỏ lên rõ ràng.
Dương Minh Viễn quay mặt đi trong thoáng chốc, cắn chặt răng không để mình thất thố trước mặt người ngoài. Dương Minh Thành rũ mắt, bàn tay đặt trên chén trà cũng hơi siết lại. Tống Nhược Lan nhìn Dương Tiểu Thanh bằng ánh mắt rất dịu. Có lẽ trong sân này, không phải ai cũng hiểu năm năm kia nặng thế nào. Nhưng những người thật sự chứng kiến Dương Tiểu Thanh từ một thiếu niên hồn nhiên biến thành công tử giữ lễ hôm nay đều hiểu câu “ta không phải ván cờ đó” cần bao nhiêu dũng khí mới nói ra được.
Triệu Minh Châu im lặng một lát, rồi chậm rãi cười.
“Dương tam công tử nói hay. Khó trách Lục gia chủ năm năm vẫn không quên.”
Lục Thiên Dạ lúc này mới mở miệng:
“Triệu Minh Châu, ngươi sai rồi.”
Triệu Minh Châu nhìn hắn.
“Sai ở đâu?”
“Ta không quên y, không phải vì y nói hay, không phải vì y có thể đứng ở đây phản bác ngươi. Dù y vẫn là thiếu niên năm xưa, dù y sợ, dù y khóc, dù y không nói được một câu nào trước mặt ngươi, ta vẫn sẽ không quên.” Lục Thiên Dạ đứng bên cạnh Dương Tiểu Thanh, giọng trầm ổn mà rõ ràng. “Điều ngươi không hiểu là, một người không cần trở nên mạnh mẽ mới xứng đáng được yêu. Năm xưa ta sai vì nghĩ chỉ cần y còn mềm lòng thì nên được ta giấu đi, che lại, đẩy ra khỏi nguy hiểm. Hôm nay y đứng ở đây, ta tự hào. Nhưng nếu y không muốn đứng, ta cũng nên ở bên cạnh y, chứ không phải quyết định thay y.”
Lời này vừa rơi xuống, trong sân lại yên tĩnh.
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.
Nếu những lời y vừa nói là tự mình gỡ nút thắt trong lòng, thì lời Lục Thiên Dạ lúc này giống như một bàn tay rất dịu đặt lên vết thương cũ. Năm năm qua, y đã học cách trưởng thành, học cách đứng trong cửa hàng, học cách đối diện lời ngoài kia. Nhưng đâu đó trong lòng y vẫn từng sợ, nếu mình không trở nên đủ bình tĩnh, đủ hiểu chuyện, đủ mạnh mẽ, liệu có phải vẫn chỉ là gánh nặng của người khác. Lục Thiên Dạ trước mặt mọi người nói rằng dù y sợ, dù y khóc, y vẫn xứng đáng được yêu. Điều ấy khiến lòng y chua xót đến mức gần như muốn rơi nước mắt.
Nhưng y không khóc.
Y chỉ khẽ siết tay Lục Thiên Dạ dưới tay áo.
Triệu Minh Châu nhìn hai người, nụ cười cuối cùng nhạt hơn một chút. Ván cũ hắn muốn dựng lại đã không đi theo đường cũ. Dương Tiểu Thanh không trốn sau lưng Lục Thiên Dạ, Lục Thiên Dạ cũng không vì sợ y đau mà đẩy y ra. Một người nói mình không phải ván cờ, một người nói người mình yêu không cần mạnh mẽ mới xứng đáng được yêu. Những lời này không trực tiếp làm hắn thua thương lộ, nhưng lại cắt đứt điểm yếu mà hắn từng dùng thuận tay nhất.
Từ Dịch đứng bên cạnh sắc mặt đã rất khó coi. Hắn vốn chỉ nhận lời để Triệu Minh Châu xuất hiện ở văn hội, nghĩ rằng cùng lắm là vài câu dò xét, khiến Lục Dương hai nhà mất mặt trước mọi người. Không ngờ chuyện lại thành thế này. Hiện tại cả sân đều nhìn Triệu Minh Châu bằng ánh mắt cảnh giác, cũng nhìn Từ gia bằng ánh mắt nghi ngờ. Văn hội thanh nhã đã biến thành nơi nhắc lại chuyện cũ, mà người mất thế trước lại không phải Dương Tiểu Thanh hay Lục Thiên Dạ.
Dương Minh Thành lúc này đứng dậy, giọng ôn hòa nhưng từng chữ đều có lực:
“Triệu công tử hôm nay đến Từ phủ, nói là gặp cố nhân. Cố nhân đã gặp, lời cũng nói đủ. Nếu không có việc gì khác, chi bằng để văn hội trở về đúng nghĩa của nó.”
Tống Nhược Lan tiếp lời rất tự nhiên:
“Đúng vậy. Trà cũng nguội cả rồi. Nếu cứ tiếp tục nói chuyện cũ của người khác, e là hoa cúc trong sân cũng thấy mất nhã.”
Tạ Cảnh Hành cười nhẹ:
“Từ công tử, ta từ xa đến Trường An, vốn muốn xem văn hội. Nếu cuối cùng chỉ nhớ được cảnh Triệu công tử đối chất với Lục gia chủ và Dương công tử, vậy Từ phủ hôm nay thật sự nổi danh theo cách hơi khó nghe.”
Mấy câu liên tiếp đẩy quyền chủ trì trở lại tay Từ Dịch. Hắn cứng người, biết không thể để Triệu Minh Châu tiếp tục nói. Nếu còn để người này dây dưa, Từ gia sẽ hoàn toàn bị kéo vào vũng nước đục. Hắn miễn cưỡng cười, bước lên nói:
“Chư vị nói phải. Hôm nay là văn hội thưởng thu, vốn nên lấy thơ cờ làm vui. Triệu công tử đường xa đến, nếu muốn ôn chuyện riêng, sau này có thể chọn dịp khác. Hôm nay xin mời nhập tiệc uống trà trước.”
Triệu Minh Châu nhìn Từ Dịch một cái, trong mắt không có chút nhiệt độ.
Nhưng hắn không vạch mặt Từ gia ngay. Người này biết rõ khi nào nên tiến, khi nào nên dừng. Hôm nay mục đích lớn nhất là thử Lục Thiên Dạ và Dương Tiểu Thanh. Dù kết quả không như hắn muốn, hắn cũng không cần lập tức làm lớn. Hắn mỉm cười, khôi phục vẻ nho nhã ban đầu.
“Là ta đường đột, làm phiền nhã hứng của chư vị.”
Nói xong, hắn lại nhìn Dương Tiểu Thanh.
“Dương tam công tử, hôm nay ta xem như được mở mang. Hy vọng lần sau gặp lại, công tử vẫn có thể nói mình không ở trong ván cờ.”
Dương Tiểu Thanh bình tĩnh đáp:
“Chỉ cần người đánh cờ là Triệu công tử, ta sẽ nhớ kỹ mình không phải quân cờ của ngươi.”
Triệu Minh Châu khẽ cười, không nói thêm nữa.
Văn hội miễn cưỡng tiếp tục, nhưng không khí đã khác hẳn lúc đầu. Có người cố bình thơ, có người tiếp tục đánh cờ, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng vẫn lướt về phía Lục Thiên Dạ, Dương Tiểu Thanh và Triệu Minh Châu. Lục Thiên Dạ không để Dương Tiểu Thanh rời khỏi tầm mắt quá xa, nhưng cũng không kè kè đến mức khiến y khó xử. Dương Tiểu Thanh ngồi bên cạnh Dương Minh Thành, thỉnh thoảng nói vài câu với Tống Nhược Lan. Khi có người tới chào hỏi, y đáp lễ bình tĩnh. Nếu người kia nhìn về phía Lục Thiên Dạ quá nhiều, y cũng không né tránh.
Qua một lúc, Dương Minh Viễn cuối cùng không nhịn được, thấp giọng nói với y:
“Đệ thật sự không sao?”
Dương Tiểu Thanh nhìn nhị ca.
“Không sao.”
“Vừa rồi không sợ?”
“Sợ.” Y đáp thật. “Nhưng nói ra rồi thì không sợ nhiều nữa.”
Dương Minh Viễn nhìn y, khóe mắt hơi đỏ, nhưng miệng vẫn cứng:
“Sau này mấy câu như vậy để ta nói cũng được.”
Dương Tiểu Thanh khẽ cười.
“Nhị ca nói sẽ thành mắng người.”
“Mắng người thì sao? Họ đáng bị mắng.”
“Nhưng hôm nay đệ muốn tự nói.”
Dương Minh Viễn im lặng, cuối cùng hừ nhẹ.
“Biết rồi. Dương tam công tử bây giờ lợi hại, nhị ca không quản được.”
Dương Tiểu Thanh nghe giọng hắn rõ ràng vẫn đầy lo lắng, trong lòng mềm xuống. Y nhỏ giọng nói:
“Nhưng nếu lần sau đệ thật sự nói không nổi, vẫn phải nhờ nhị ca mắng giúp.”
Dương Minh Viễn lập tức ngẩng đầu.
“Đương nhiên.”
Dương Minh Thành ngồi bên cạnh bật cười.
Tình thế trong sân tạm thời ổn định, nhưng Lục Thiên Dạ và Tạ Cảnh Hành đều hiểu Triệu Minh Châu không phải người chỉ tới nói vài câu rồi thôi. Quả nhiên, gần cuối văn hội, khi mọi người chuẩn bị tản đi, một quản sự của Từ phủ vội vàng tới tìm Từ Dịch, sắc mặt trắng bệch. Từ Dịch nghe xong, chén trà trên tay suýt rơi xuống. Dương Minh Thành lập tức nhận ra khác thường, hỏi có chuyện gì. Từ Dịch cố che giấu, nhưng ngoài sân đã có tiếng người xôn xao.
Một tiểu tư Từ phủ chạy vào, giọng run rẩy:
“Công tử, kho sách phía sau… kho sách phía sau bị người lục tung. Có mấy phong thư cũ bị ném ra ngoài, trong đó có… có thư qua lại giữa Từ gia và người của Triệu gia năm năm trước.”
Cả sân lập tức ồ lên.
Từ Dịch sắc mặt trắng bệch.
Triệu Minh Châu ngồi cách đó không xa, vẫn ung dung nâng chén trà, như thể chuyện này không liên quan đến mình. Nhưng khóe môi hắn có ý cười rất nhạt, nhạt đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy. Lục Thiên Dạ nhìn hắn, ánh mắt lạnh đi. Dương Minh Thành cũng lập tức hiểu ra: Triệu Minh Châu không chỉ đến để đối chất. Hắn còn chuẩn bị một đòn khác, hoặc để kéo Từ gia xuống nước, hoặc để làm rối toàn bộ văn hội.
Dương Tiểu Thanh nhìn cảnh hỗn loạn trước mặt, lòng bàn tay lại lạnh đi.
Lục Thiên Dạ đứng dậy, nhưng trước khi bước ra, hắn quay đầu nhìn y.
“Tiểu Thanh, chuyện này có thể liên quan năm xưa. Đệ muốn ở lại nghe, hay về xe nghỉ trước?”
Nếu là lúc trước, có lẽ Dương Tiểu Thanh sẽ do dự. Nhưng hôm nay y vừa mới đứng trước Triệu Minh Châu nói mình không phải quân cờ. Nếu bây giờ lại tự rời đi vì sợ nghe sự thật, trong lòng y sẽ không yên.
“Đệ ở lại.” Y nói. “Nhưng huynh đừng tự mình đi. Đại ca, Tạ công tử, và người của Từ gia cùng đến xem. Như vậy mới không ai nói Lục gia tự ý động vào chứng cứ.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt mềm xuống trong một khoảnh khắc rất ngắn.
“Được.”
Dương Minh Thành lập tức đứng dậy.
“Ta đi cùng. Nhị đệ, đệ ở lại cạnh Tiểu Thanh.”
Dương Minh Viễn muốn đi theo, nhưng nghe đến Tiểu Thanh, lập tức đổi ý.
“Được.”
Tạ Cảnh Hành cũng đứng lên.
“Ta từng thấy thư từ của Triệu gia, có thể giúp nhận dấu.”
Tống Nhược Lan nhìn tình thế, cũng nói với huynh trưởng Tống gia vài câu rồi giữ lại vài vị khách có uy tín trong sân, tránh người khác tản đi lung tung khiến lời đồn càng loạn. Mọi chuyện được sắp xếp rất nhanh, không còn là cảnh một người tự lao đi xử lý. Lục Thiên Dạ đi cùng Dương Minh Thành, Tạ Cảnh Hành và Từ Dịch đến kho sách phía sau. Dương Tiểu Thanh ở lại trong sân, Dương Minh Viễn đứng ngay bên cạnh y.
Triệu Minh Châu cũng đứng dậy, định đi theo, nhưng Dương Tiểu Thanh bỗng mở miệng:
“Triệu công tử không cần vội.”
Triệu Minh Châu quay đầu.
“Dương tam công tử muốn giữ ta?”
“Không phải giữ.” Dương Tiểu Thanh nhìn hắn. “Chỉ là nếu chuyện kia thật sự liên quan đến thư từ của Triệu gia năm xưa, Triệu công tử đi theo lúc này khó tránh khỏi khiến người ta nghi ngờ có thể động tay động chân. Chi bằng ở lại trước mặt mọi người, chờ họ đem thư ra. Như vậy đối với Triệu công tử cũng công bằng hơn.”
Trong sân lại có vài người nhìn sang Triệu Minh Châu.
Dương Minh Viễn suýt nữa bật cười lạnh. Tiểu Thanh nói lời này quá khéo. Nếu Triệu Minh Châu không ở lại, chính là chột dạ. Nếu ở lại, ít nhất hắn không thể lập tức tới kho sách sắp xếp gì thêm. Mấy năm nay tiểu đệ nhà hắn học không uổng. Bình thường vẫn mềm mại, nhưng khi cần cũng biết dùng lễ và lý ép người khác không thể tùy tiện động.
Triệu Minh Châu nhìn Dương Tiểu Thanh một lúc, rồi chậm rãi cười.
“Dương tam công tử quả nhiên khiến ta bất ngờ.”
Dương Tiểu Thanh đáp rất nhẹ:
“Triệu công tử hôm nay đã nói câu này lần thứ hai rồi.”
Triệu Minh Châu ngẩn ra, rồi bật cười.
“Đúng là lần thứ hai. Xem ra ta thật sự bất ngờ.”
Dương Tiểu Thanh không đáp nữa.
Sân Từ phủ chậm rãi chìm vào sự căng thẳng khác. Người trong kho sách rất nhanh đem ra một hộp gỗ cũ, bên trong có mấy phong thư đã ố vàng và vài mảnh giấy ghi bạc. Lục Thiên Dạ cầm một phong thư đi đầu, sắc mặt lạnh đến đáng sợ. Dương Minh Thành đi bên cạnh, ánh mắt cũng trầm xuống. Tạ Cảnh Hành nhìn Triệu Minh Châu từ xa, cười nhạt như đã xác nhận được điều gì.
Khi họ trở lại đình giữa sân, Lục Thiên Dạ không đưa thư cho riêng ai, mà đặt lên bàn đá trước mặt mọi người.
“Thư này có dấu của Triệu gia năm năm trước, nhưng người nhận là một quản sự cũ của Từ phủ. Nội dung liên quan đến việc sắp xếp người trong văn hội, dẫn lời bàn về ta và Tiểu Thanh.”
Từ Dịch mặt trắng bệch.
“Ta không biết chuyện này. Quản sự kia ba năm trước đã chết bệnh, phụ thân ta cũng chưa từng nói…”
Dương Minh Thành nhìn hắn.
“Từ công tử, Từ gia có biết hay không, sau này có thể tra. Nhưng ít nhất hôm nay, văn hội này không còn chỉ là nhã sự nữa.”
Mọi người xôn xao.
Triệu Minh Châu nhìn những phong thư trên bàn, ý cười cuối cùng nhạt hẳn.
Lục Thiên Dạ nhìn hắn, giọng lạnh như băng:
“Triệu Minh Châu, ngươi không cần thừa nhận lá thư đêm qua. Nhưng thư năm năm trước ở đây, dấu Triệu gia ở đây, bạc chuyển qua hiệu tiền cũ cũng ở đây. Ngươi muốn ôn chuyện cũ, vậy hôm nay chúng ta ôn cho rõ.”
Dương Tiểu Thanh đứng bên cạnh Dương Minh Viễn, nhìn những phong thư cũ trên bàn, trái tim đập rất mạnh.
Năm năm trước, y từng đau vì lời nói trong văn hội. Hôm nay y mới nhìn thấy, hóa ra đằng sau những lời ấy còn có từng phong thư, từng khoản bạc, từng bàn tay âm thầm sắp đặt. Nỗi đau cũ không vì vậy mà biến mất, nhưng nó cuối cùng có hình dạng rõ ràng hơn. Không còn là câu hỏi mơ hồ rằng có phải y sai vì thích một người hay không.
Người sai, từ đầu đến cuối, là những kẻ xem tình cảm của người khác như quân cờ.
Dương Tiểu Thanh bước tới bên cạnh Lục Thiên Dạ.
Lần này, trước mặt tất cả mọi người, y không giấu trong tay áo nữa. Y đưa tay nắm lấy tay Lục Thiên Dạ, không lâu, không quá thân mật, nhưng rõ ràng đủ để người trong sân nhìn thấy. Lục Thiên Dạ cứng người trong thoáng chốc, rồi khẽ nắm lại. Dương Tiểu Thanh nhìn Triệu Minh Châu, giọng rất bình tĩnh:
“Triệu công tử, ngươi muốn ôn chuyện cũ. Vậy hôm nay ta cũng nói rõ. Năm năm trước các ngươi sắp đặt văn hội này để khiến ta đau. Năm năm sau, ta vẫn đứng ở đây. Cho nên chuyện cũ ấy, ngươi không thắng đến cuối.”
Triệu Minh Châu nhìn bàn tay hai người nắm nhau, ánh mắt cuối cùng lạnh hẳn.
Bên ngoài vườn Từ phủ, gió thu thổi qua từng chậu cúc vàng, làm cánh hoa rung nhẹ. Văn hội vốn được dựng lên để lặp lại vết thương năm xưa, rốt cuộc lại trở thành nơi vết thương ấy được phơi ra trước ánh sáng. Nhưng ai cũng hiểu, đây chưa phải kết thúc. Triệu Minh Châu đã lộ mặt, thư cũ đã xuất hiện, ván cờ kéo dài năm năm cuối cùng không còn ẩn trong bóng tối nữa.
Và lần này, Lục Thiên Dạ cùng Dương Tiểu Thanh đều không còn lùi.
(Hết chương 46)
Bình luận 💬 0