Chương 50: Miếng Ngọc Vỡ
Phong thư cuối giờ Mùi khiến Dương phủ lại sáng đèn.
Dương Tiểu Thanh cầm thư của Lục Thiên Dạ đứng bên cửa sổ rất lâu. Trong thư, Lục Thiên Dạ viết rất rõ: trên sổ phụ Lục Tường Ký ghi rằng tháng tám năm đó, trước khi khoản bạc chuyển tới Từ Trường Lễ, Lục Nhữ An từng nhận một phong thư không ký tên, vật kèm theo là “một miếng ngọc vỡ làm tín vật”. Chuyện này chưa chắc đã trực tiếp liên quan đến Triệu Minh Châu, nhưng vì dấu cũ, hiệu tiền và văn hội năm xưa đều đã dần nối vào một đường, Lục Thiên Dạ không chờ tra rõ mới báo lại. Chỉ riêng câu cuối ấy đã khiến Dương Tiểu Thanh nhìn rất lâu, lâu đến mức lò sưởi nhỏ trong tay áo dần nguội đi mà y cũng không phát hiện.
Miếng ngọc vỡ.
Một vật nhỏ như vậy nếu đặt ở ngày thường, có lẽ chẳng ai để tâm. Thương nhân qua lại, thư từ kèm tín vật là chuyện không hiếm. Nhưng nó xuất hiện đúng vào tháng tám năm đó, xuất hiện trước khoản bạc chuyển tới Từ phủ, lại nằm trong sổ phụ của một hiệu tiền treo danh Lục gia từng bị người lợi dụng. Dương Tiểu Thanh không hiểu hết thương trường, nhưng y hiểu đủ để biết đây không phải chuyện có thể xem nhẹ. Nếu tìm được miếng ngọc kia, hoặc tìm được người từng nhìn thấy nó, có lẽ ván cờ năm xưa sẽ hiện ra rõ hơn.
Nhưng thứ khiến y để ý nhất không phải miếng ngọc.
Mà là Lục Thiên Dạ đã nói trước.
Y từng hỏi hắn đừng chỉ nói điều đã tra rõ xong, đừng đợi mọi chuyện thành kết quả mới đưa đến trước mặt y. Chiều nay, hắn làm đúng. Manh mối còn mơ hồ, khả năng còn chưa chắc, thậm chí có thể khiến Dương gia tiếp tục nhìn Lục gia bằng ánh mắt nghi ngại, nhưng hắn vẫn viết ra. Điều ấy không làm câu chuyện trở nên nhẹ hơn, nhưng khiến lòng Dương Tiểu Thanh không còn cảm giác bị bỏ lại ngoài cửa như năm xưa.
Khi Dương Tiểu Thanh cầm thư đến chính sảnh, Dương Chính Viễn và Dương Minh Thành đã nhận được phần thư tương tự. Dương Minh Viễn ngồi một bên, trên mặt vẫn là vẻ khó chịu quen thuộc, nhưng lần này không còn lập tức mắng Lục Thiên Dạ. Có lẽ ngay cả hắn cũng phải thừa nhận, ít nhất trong chuyện này, Lục Thiên Dạ không giấu. Liễu Như Vân ngồi cạnh Dương Tiểu Thanh, đưa cho y một chén trà nóng, ánh mắt dừng trên sắc mặt y nhiều hơn trên phong thư.
“Con thấy thế nào?” bà hỏi khẽ.
Dương Tiểu Thanh hai tay ôm chén trà, hơi nóng thấm vào lòng bàn tay. “Con muốn nghe huynh ấy nói trực tiếp.”
Dương Minh Viễn nhíu mày.
“Nghe trực tiếp để làm gì? Thư viết còn chưa đủ rõ sao?”
“Không phải để hỏi tội.” Dương Tiểu Thanh nhìn nhị ca, giọng ôn hòa. “Con muốn hỏi xem huynh ấy nghĩ thế nào, đã tra đến đâu, và chúng ta nên làm gì tiếp. Nếu chuyện này liên quan đến Lục gia, huynh ấy càng nên có mặt ở đây. Nếu con chỉ ngồi trong phủ tự mình đoán, vậy khác gì để lời đồn dẫn mình đi?”
Dương Minh Viễn nghẹn một chút, cuối cùng hừ nhẹ.
“Đệ bây giờ nói chuyện càng ngày càng có lý, khiến người ta muốn phản bác cũng không dễ.”
Dương Tiểu Thanh khẽ cười.
Dương Chính Viễn đặt thư xuống bàn, trầm giọng nói: “Sai người sang Lục phủ. Mời Lục Thiên Dạ qua đây một chuyến. Không cần bái thiếp, nói là Dương gia muốn cùng bàn chuyện miếng ngọc vỡ.”
Người hầu lĩnh mệnh lui xuống. Không lâu sau, Lục Thiên Dạ đã tới. Hắn đến rất nhanh, nhưng không hề có vẻ hấp tấp mất chừng mực. Vào chính sảnh, hắn vẫn hành lễ đầy đủ với trưởng bối Dương gia, sau đó mới nhìn sang Dương Tiểu Thanh. Ánh mắt hai người chạm nhau, Dương Tiểu Thanh nhận ra trong mắt hắn có chút căng thẳng rất sâu. Không phải căng thẳng vì bị hỏi tội, mà vì sợ manh mối này lại khiến y đau thêm.
Dương Tiểu Thanh đặt chén trà xuống, nhẹ giọng nói:
“Thiên Dạ ca ca, ngồi xuống rồi nói.”
Chỉ một câu ấy thôi, sắc mặt Lục Thiên Dạ đã dịu đi rất nhiều. Hắn ngồi xuống vị trí bên cạnh Lục Chính Đình thường ngồi lúc trước, lấy từ tay áo ra một tờ giấy đã sao lại. Trên giấy là đoạn ghi trong sổ phụ Lục Tường Ký, bên cạnh còn có vài dòng chú giải của chính hắn. Hắn không đẩy thẳng tới trước mặt Dương Tiểu Thanh, mà đặt ở giữa bàn để mọi người đều nhìn được.
“Bản sổ phụ gốc đã giao cho phụ thân ta giữ, chiều mai sẽ cùng Dương bá phụ đưa tới nha môn. Đây là bản sao. Câu ghi về miếng ngọc vỡ rất ngắn, chỉ nói ‘thư không ký tên, kèm ngọc vỡ làm tín, sau ba ngày chuyển bạc tới Từ Trường Lễ’. Không ghi hình dạng ngọc, không ghi người đưa thư.”
Dương Minh Thành cau mày.
“Không có hình dạng thì khó tra.”
“Không hẳn.” Lục Thiên Dạ lấy thêm một tờ giấy khác ra. “Lục Nhữ An bị đuổi khỏi tộc năm thứ hai sau khi ta đến Giang Nam. Nhưng bên cạnh hắn từng có một tiểu quản sự tên Quách Bình, chuyên ghi sổ phụ và nhận tín vật. Người này sau khi Lục Tường Ký bị thu hồi đã mất tung tích. Sáng nay người của ta tra ra hắn có thể đang ở Trường An, đổi tên thành Quách lão Tam, làm việc trong một hiệu cầm đồ nhỏ ở phố Tây.”
Dương Minh Viễn lập tức ngồi thẳng.
“Người ở Trường An? Sao khéo như vậy?”
Lục Thiên Dạ gật đầu.
“Quá khéo, nên không thể xem là tình cờ. Có thể hắn bị Triệu Minh Châu dẫn tới, cũng có thể là hắn vốn đã trốn ở đây nhiều năm. Nhưng nếu hắn từng xử lý sổ phụ, hắn rất có khả năng đã thấy miếng ngọc kia.”
Dương Chính Viễn hỏi:
“Con định làm thế nào?”
“Ta muốn đưa người đến hiệu cầm đồ trước, nhưng không bắt hắn ngay.” Lục Thiên Dạ đáp. “Nếu hắn thật sự là Quách Bình, vừa động quá mạnh sẽ khiến kẻ sau lưng cảnh giác. Tốt nhất để Tạ Cảnh Hành và người của Dương gia cùng đi nhận mặt, sau đó tìm cách dẫn hắn tới thương hội hoặc Dương phủ đối chất. Nếu hắn chịu nói, chuyện miếng ngọc có thể tiến thêm một bước. Nếu hắn không chịu, ít nhất cũng phải giữ người trong tầm mắt.”
Dương Minh Thành suy nghĩ một lát rồi nói:
“Ta đi cùng Tạ công tử. Lục công tử không nên trực tiếp xuất hiện quá sớm. Quách Bình từng là người Lục Tường Ký, nếu thấy ngươi, hoặc sợ, hoặc bỏ chạy, hoặc diễn trò trước mặt ngươi. Ta là người Dương gia, hắn chưa chắc nhận ra. Tạ công tử từng qua lại Giang Nam, có thể nhận dấu cũ và người cũ.”
Lục Thiên Dạ gật đầu.
“Ta cũng nghĩ như vậy.”
Dương Tiểu Thanh im lặng nghe một lúc, cuối cùng mở miệng:
“Con không đi.”
Mọi người đều nhìn sang y.
Dương Minh Viễn rõ ràng thở phào, nhưng rất nhanh lại làm ra vẻ nghiêm túc như mình vốn không lo. Dương Tiểu Thanh nhìn thấy, khóe môi cong nhẹ rồi tiếp tục nói:
“Con muốn biết chuyện này, nhưng con không cần tự mình đi gặp một người nguy hiểm hoặc chưa rõ lập trường. Nếu Quách Bình thật sự là người từng xử lý tín vật năm xưa, để đại ca và Tạ công tử đi trước hợp lý hơn. Nhưng sau khi có tin, con muốn được nghe ngay.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt mềm xuống.
“Ta sẽ đưa tin ngay.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Không phải chỉ huynh. Đại ca cũng phải nói với con.”
Dương Minh Thành mỉm cười.
“Được. Đại ca cũng nói.”
Dương Minh Viễn ở bên cạnh hừ nhẹ.
“Đệ không đi là đúng. Chuyện bắt người nhận người cứ để bọn ta làm. Đệ ở nhà uống trà, đọc thoại bản, đừng tự mình chạy ra phố Tây là được.”
Dương Tiểu Thanh bất đắc dĩ:
“Nhị ca, đệ đâu có nói muốn chạy ra phố Tây.”
“Ta nói trước.”
Dương Tiểu Thanh bật cười. Bầu không khí trong chính sảnh vì tiếng cười này dịu xuống đôi chút. Lục Thiên Dạ nhìn y cười, trong mắt cũng có ý cười rất nhạt, nhưng nghĩ tới chính sự chưa xong, hắn nhanh chóng thu lại. Cuối cùng, mọi người thống nhất: Dương Minh Thành và Tạ Cảnh Hành sẽ âm thầm đến phố Tây vào sáng mai, Lục Thiên Dạ cho người giữ khoảng cách bên ngoài để phòng bất trắc, Dương Minh Viễn điều người theo dõi các trà lâu xem lời đồn về Lục Tường Ký lan từ đâu, còn Dương Chính Viễn và Lục Chính Đình chuẩn bị đưa sổ phụ lên nha môn.
Khi bàn bạc kết thúc, sắc trời đã chuyển tối.
Lục Thiên Dạ đứng dậy cáo từ. Dương Tiểu Thanh cũng đứng lên theo, nhưng lần này còn chưa kịp nói, Dương Chính Viễn đã phất tay.
“Tiễn một đoạn đi. Nhưng chỉ dưới gốc hòe, đừng đứng đến khuya.”
Dương Tiểu Thanh lập tức đỏ tai.
Lục Thiên Dạ cúi đầu đáp:
“Vâng.”
Dương Minh Viễn nhìn phụ thân rồi nhìn hai người, vẻ mặt như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ nghẹn ra một tiếng hừ. Liễu Như Vân cúi đầu uống trà, khóe môi có ý cười rất nhẹ. Dương Minh Thành thì dường như không thấy gì, chỉ thong thả thu lại mấy bản sao trên bàn.
Dương Tiểu Thanh và Lục Thiên Dạ cùng đi ra ngoài.
Gió đêm dưới gốc hòe lạnh hơn trong phủ. Lục Thiên Dạ hôm nay vẫn mang lò sưởi tay theo, còn Dương Tiểu Thanh trong tay áo cũng có chiếc lò sưởi hắn đưa. Hai người đứng dưới tán cây già, trước mặt là con đường đá nối giữa hai phủ. Đèn lồng hai bên cửa rọi ánh sáng vàng nhạt xuống vai áo họ, khiến khoảng cách vốn không xa lại càng có vẻ gần.
Dương Tiểu Thanh là người mở lời trước:
“Hôm nay lúc viết thư cho đệ, huynh có sợ không?”
Lục Thiên Dạ nhìn y.
“Có.”
“Lại sợ đệ thất vọng?”
“Ừ.” Hắn đáp thật. “Cũng sợ đệ nghĩ Lục gia năm xưa có lỗi với Dương gia, còn ta lại là người đến quá muộn để nói thật.”
Dương Tiểu Thanh cúi đầu nhìn lá hòe dưới chân. “Lục gia có bị lợi dụng hay không, còn phải tra. Nếu thật sự có người treo danh Lục gia làm chuyện sai, Dương gia sẽ giận, con cũng sẽ giận. Nhưng giận chuyện đó và giận huynh hôm nay không giống nhau.”
Lục Thiên Dạ im lặng nghe.
Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn, giọng rất nhẹ:
“Hôm nay huynh làm tốt. Cho nên đệ không giận huynh hôm nay.”
Ánh mắt Lục Thiên Dạ khẽ run.
Dương Tiểu Thanh nói xong mới nhận ra câu này nghe giống đang dỗ hắn, mặt hơi nóng, nhưng vẫn không đổi lời. Y đã từng nói trước mặt Lục Thiên Dạ rằng mình không muốn lúc nào cũng phải lợi hại. Vậy Lục Thiên Dạ trước mặt y cũng không cần lúc nào cũng là người không biết đau. Nếu hắn sợ, y có thể biết. Nếu hắn làm tốt, y cũng có thể nói với hắn.
Lục Thiên Dạ nhìn y rất lâu, giọng khàn đi:
“Tiểu Thanh, ta có thể nắm tay đệ không?”
Dương Tiểu Thanh đưa tay ra khỏi tay áo.
“Có thể.”
Lục Thiên Dạ nắm lấy tay y. Vì cả hai đều ôm lò sưởi, lòng bàn tay ấm áp hơn mấy lần trước. Dương Tiểu Thanh nhìn tay hai người, bỗng thấy hơi buồn cười.
“Hôm nay tay huynh không lạnh.”
“Vì đệ dặn ta mang lò sưởi.”
“Huynh thật nghe lời.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt dịu xuống rất nhiều.
“Lời đệ nói, ta vốn nên nghe từ rất lâu trước.”
Câu này khiến Dương Tiểu Thanh hơi nghẹn. Y không muốn lại kéo không khí về đau đớn, bèn khẽ siết tay hắn một cái.
“Vậy sau này nghe nhiều hơn một chút.”
“Được.”
“Nhưng cũng không cần cái gì cũng quá cẩn thận. Có lúc huynh cẩn thận đến mức đệ thấy mình như món đồ sứ.”
Lục Thiên Dạ hơi khựng.
“Ta làm đệ khó chịu sao?”
“Không hẳn.” Dương Tiểu Thanh nghĩ một lát, nói thật. “Đệ biết huynh sợ làm sai. Nhưng Thiên Dạ ca ca, nếu sau này chúng ta thật sự muốn đi lâu, không thể mỗi bước đều giống đi trên băng mỏng mãi. Huynh có thể hỏi trước những chuyện quan trọng, có thể chú ý ranh giới của đệ, nhưng cũng có thể tự nhiên hơn một chút. Ví dụ…”
Y nói đến đây thì dừng, mặt bắt đầu nóng.
Lục Thiên Dạ nhìn y, không thúc giục.
Dương Tiểu Thanh cúi mắt, giọng nhỏ hơn:
“Ví dụ nếu trên vai đệ có lá, huynh có thể phủi giúp. Không cần mỗi lần đều hỏi.”
Lục Thiên Dạ đứng yên.
Một lát sau, hắn khẽ cười.
Dương Tiểu Thanh lập tức nhìn hắn.
“Huynh cười gì?”
“Vui.” Lục Thiên Dạ đáp rất thật. “Vì đệ cho ta một chút tự nhiên.”
Dương Tiểu Thanh bị câu này làm cho mặt càng nóng. Nhưng cũng chính lúc ấy, một chiếc lá hòe bị gió cuốn xuống, thật sự rơi lên vai y. Lục Thiên Dạ nhìn thấy, ánh mắt khẽ động. Hắn không hỏi nữa, chỉ chậm rãi đưa tay, rất nhẹ phủi chiếc lá khỏi vai Dương Tiểu Thanh. Đầu ngón tay hắn không chạm vào cổ y, nhưng hơi ấm lướt qua gần đến mức khiến Dương Tiểu Thanh khẽ run.
Lục Thiên Dạ lập tức dừng lại.
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, nhỏ giọng:
“Không phải sợ.”
Lục Thiên Dạ thu tay về, giọng khẽ thấp:
“Là nhớ?”
Dương Tiểu Thanh ngẩn ra, sau đó tai đỏ lên. Câu này vốn là y từng nói dưới gốc hòe. Không ngờ hắn còn nhớ, hơn nữa dùng đúng lúc đến mức khiến y không biết nên đáp thế nào. Cuối cùng, y chỉ mím môi gật đầu rất nhẹ.
“Ừ.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt sâu đến mức màn đêm cũng như dịu xuống.
Dương Tiểu Thanh bị hắn nhìn đến không chịu nổi, khẽ kéo tay hắn một cái.
“Huynh cúi xuống một chút.”
Lục Thiên Dạ hơi ngẩn ra, nhưng vẫn cúi người theo lời y. Dương Tiểu Thanh nâng tay còn lại, phủi một chiếc lá nhỏ không biết rơi từ lúc nào trên vai hắn. Động tác của y hơi vụng, nhưng rất nghiêm túc. Phủi xong, y lập tức rút tay về, như sợ mình làm chuyện gì quá thân mật.
“Huynh cũng có lá.”
Lục Thiên Dạ nhìn y, giọng rất khẽ:
“Ừ.”
Dương Tiểu Thanh cúi đầu, khóe môi cong lên.
Hai người đứng dưới gốc hòe thêm một lát. Không ôm, không nói lời thề hẹn, chỉ nắm tay và phủi cho nhau hai chiếc lá rơi. Nhưng giữa những lời đồn, sổ sách, miếng ngọc vỡ và ván cờ của Triệu Minh Châu, sự dịu dàng nhỏ bé ấy lại khiến lòng Dương Tiểu Thanh yên xuống rất nhiều. Có lẽ tình cảm không phải lúc nào cũng cần đi qua những khoảnh khắc dữ dội. Đôi khi, chỉ cần một người nhớ mang lò sưởi vì một câu dặn, một người cho phép phủi lá mà không cần hỏi, cũng đủ nói rằng họ đang thật sự học lại cách gần nhau.
Một lát sau, Lục Thiên Dạ chủ động buông tay.
“Đêm lạnh rồi, đệ vào đi.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.
“Hôm nay huynh buông nhanh hơn mọi lần.”
“Vì Dương bá phụ nói không được đứng đến khuya.”
“Huynh thật sự rất sợ phụ thân ta.”
Lục Thiên Dạ nghiêm túc đáp:
“Ta nên kính sợ.”
Dương Tiểu Thanh không nhịn được cười.
“Ngày mai nếu có tin về Quách Bình, nhớ đưa cho con một phần.”
“Ta nhớ.”
“Không được chỉ nói với đại ca.”
“Không chỉ nói với Dương đại công tử.”
“Cũng không được vì sợ con lo mà viết nhẹ đi.”
“Ta sẽ viết đúng sự thật, nhưng không cố ý dọa đệ.”
Dương Tiểu Thanh hài lòng gật đầu.
“Vậy được. Huynh về đi.”
Lục Thiên Dạ nhìn y một lúc, rồi nhẹ giọng nói:
“Ngày mai nếu thuận lợi, ta muốn hỏi đệ một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Đợi có tin của Quách Bình rồi hỏi. Nếu bây giờ nói, lại giống ép đệ chờ.”
Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, bỗng thấy buồn cười.
“Huynh đã nói đến vậy rồi, chẳng lẽ đệ không chờ sao?”
Lục Thiên Dạ hơi khựng.
Dương Tiểu Thanh thấy hắn thật sự bị mình hỏi đến không biết đáp, trong mắt có ý cười rất rõ. Y bước lùi vào phía cổng Dương phủ, trước khi quay vào còn nói rất khẽ:
“Được rồi, đệ chờ huynh hỏi. Nhưng chỉ chờ đến ngày mai thôi.”
Lục Thiên Dạ đứng dưới gốc hòe, ánh mắt sáng lên.
“Được. Ngày mai ta hỏi.”
Dương Tiểu Thanh xoay người vào phủ. Cửa khép lại sau lưng y. Lục Thiên Dạ đứng thêm một lát, bàn tay vừa nắm tay y vẫn còn hơi ấm. Hắn cúi đầu nhìn chiếc lò sưởi trong tay áo mình, rồi nhìn chiếc lá hòe rơi dưới chân. Trước mặt còn rất nhiều điều chưa rõ, nhưng ít nhất đêm nay, hắn biết một điều rất rõ.
Dương Tiểu Thanh đang học cách tin hắn thêm một lần.
Còn hắn, tuyệt đối không được phụ lòng tin ấy.
---
Sáng hôm sau, Dương Minh Thành và Tạ Cảnh Hành âm thầm tới phố Tây.
Hiệu cầm đồ nhỏ nằm ở cuối một con hẻm không quá nổi bật. Biển hiệu cũ kỹ, người ra vào không nhiều. Quách lão Tam quả nhiên ở đó, dáng người gầy, tóc đã hoa râm, một bên chân hơi khập khiễng. Hắn cúi đầu lau mấy món đồ cũ trên quầy, nhìn qua chỉ giống một lão nhân làm công nghèo túng. Nhưng khi Tạ Cảnh Hành vừa nhắc tới ba chữ Lục Tường Ký, bàn tay hắn lập tức run lên, suýt đánh rơi chiếc vòng đồng trong tay.
Dương Minh Thành đứng trước quầy, giọng ôn hòa:
“Quách Bình, chúng ta không đến bắt ngươi. Chỉ muốn hỏi một miếng ngọc vỡ năm năm trước.”
Sắc mặt lão nhân lập tức trắng bệch.
Tạ Cảnh Hành đặt một tờ giấy vẽ dấu nửa vầng mây lên quầy.
“Ngươi từng thấy vật này chưa?”
Quách Bình nhìn tờ giấy, môi run run. Một lúc lâu sau, hắn lùi nửa bước, giọng khàn đặc:
“Không phải ta muốn hại người. Ta chỉ nhận bạc ghi sổ, ta không biết bọn họ dùng tiền làm gì. Miếng ngọc đó… miếng ngọc đó không phải của Lục gia.”
Dương Minh Thành ánh mắt khẽ trầm.
“Vậy là của ai?”
Quách Bình nhìn ra cửa, như sợ có người nghe thấy. Tạ Cảnh Hành lập tức ra hiệu cho tùy tùng đứng ngoài chặn hai đầu hẻm. Lão nhân run rẩy vịn lấy quầy, mất rất lâu mới nói được thành câu.
“Là ngọc quyết của Triệu gia. Nhưng không phải vật bình thường. Mặt trong khắc một chữ Minh rất nhỏ. Người đưa thư nói, chỉ cần thấy chữ ấy, Lục Nhữ An sẽ hiểu bạc phải chuyển.”
Dương Minh Thành và Tạ Cảnh Hành nhìn nhau.
Chữ Minh.
Triệu Minh Châu.
Quách Bình run giọng nói tiếp:
“Miếng ngọc đó chỉ là nửa mảnh. Nửa còn lại… nửa còn lại chắc ở trong tay người ra lệnh.”
Gió ngoài hẻm thổi qua, làm tấm rèm cũ trước cửa hiệu cầm đồ lay động. Dương Minh Thành nhìn lão nhân trước mặt, biết ván cờ cuối cùng đã chạm đến phần lõi. Nếu có thể tìm được nửa miếng ngọc còn lại, nếu chứng minh chữ Minh kia thuộc tín vật riêng của Triệu Minh Châu, những lời hắn phủi sạch ở Từ phủ sẽ không còn đứng vững như trước.
Cùng lúc ấy, trong Dương phủ, Dương Tiểu Thanh đang ngồi bên cửa sổ chờ tin.
Lò sưởi nhỏ trong tay áo vẫn ấm.
Nhưng lần này, y không còn chỉ chờ người khác quyết định thay mình. Y đang chờ một sự thật được đưa tới trước mặt mình, chờ Lục Thiên Dạ thực hiện lời hứa, cũng chờ câu hỏi mà hắn nói sẽ hỏi hôm nay.
Ngoài sân, lá hòe lại rơi.
Và ván cờ năm năm trước, cuối cùng bắt đầu lộ ra nửa miếng ngọc đầu tiên.
(Hết chương 50)
Bình luận 💬 0