Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

DỰC HẠ TRẦM THANH

Chương 44: Lần Này Không Giấu

Chương 1: Dưới tán cây hòe năm ấy Chương 2: Người Quan Trọng Nhất Chương 3: Mùa Hạ Năm Mười Lăm Tuổi Chương 4: Cơn Sóng Đầu Tiên Chương 5: Cảm Giác Kỳ Lạ Chương 6: Người Trong Lòng Chương 7: Người Không Thể Thay Thế Chương 8: Người Được Bảo Vệ Chương 9: Chỉ Vì Là Huynh Chương 10: Người Mà Hắn Không Thể Mất Chương 11: Nghịch Lân Chương 12: Không đổi Chương 13: Khoảng cách Chương 14: Người Ngốc Nhất Chương 15: Cảm Giác Không Giống Trước Đây Chương 16: Người Muốn Gặp Nhất Chương 17: Không Giấu Được Nữa Chương 18: Người Đầu Tiên Nhìn Ra Chương 19: Bí Mật Dưới Ánh Hoàng Hôn Chương 20: Được Thiên Vị Chương 21: Một Ngày Không Tới Chương 22: Ngày Kia Chương 23: Tiểu Đệ Chương 24: Hóa Ra Đệ Đã Biết Chương 25: Người Đẩy Ra Trước Chương 26: Một Bức Tường Chương 27: Ba Ngày Chương 28: Mưa Ngoài Cổng Thành Chương 29: Năm Năm Không Đợi Chương 30: Người Cũ Trước Cửa Chương 31: Đừng Thay Ta Quyết Định Chương 32: Những Bức Thư Không Gửi Chương 33: Một Phong Thư Được Hỏi Trước Chương 34: Chữ Thanh Chương 35: Đứng Bên Cạnh Chương 36: Hỏi Trước Chương 37: Một Đoạn Đường Được Chọn Chương 38: Có Thể Ôm Đệ Không Chương 39: Danh Chính Ngôn Thuận Chương 40: Một Ván Cờ Trong Dương Phủ Chương 41: Một Buổi Trà Được Báo Trước Chương 42: Cùng Đi Một Đoạn Phố Chương 43: Cùng Ngồi Trong Ván Cờ Chương 44: Lần Này Không Giấu Chương 45: Văn Hội Năm Ấy Chương 46: Không Còn Là Điểm Yếu Chương 47: Sau Cơn Gió Thu Chương 48: Không Cần Che Giấu Chương 49: Tin Đồn Chạm Đến Lục Gia Chương 50: Miếng Ngọc Vỡ
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 44: Lần Này Không Giấu

Lục Thiên Dạ nhìn hàng chữ trong thư rất lâu.

Gió đêm thổi qua con đường giữa hai phủ, làm đèn lồng trước cổng Dương gia khẽ lay động. Ánh sáng vàng nhạt rơi xuống trang giấy mỏng trong tay hắn, chiếu rõ nét mực cong lên như nửa vầng mây ở cuối thư. Dấu ấy không lớn, nhưng trong mắt Lục Thiên Dạ lại giống một lưỡi dao cũ vừa được rút khỏi vỏ. Năm năm trước, Triệu Minh Châu chưa từng tự tay xuất hiện trước mặt Dương Tiểu Thanh quá nhiều, nhưng hắn dùng lời đồn, văn hội, thương lộ và nỗi sợ trong lòng Lục Thiên Dạ để đẩy hai người đi đến chia xa. Bây giờ một phong thư không đề tên gửi đến, nhắc thẳng “văn hội Từ gia” và “ôn chuyện cũ”, ý tứ đã rõ đến mức không cần đoán thêm.

Trần quản sự đứng bên cạnh, hơi thở còn chưa kịp bình ổn.

“Chủ tử, thư này là do một đứa trẻ đưa tới cửa sau Lục phủ, nói có người cho nó mấy đồng tiền bảo đưa đến tay quản sự. Người của chúng ta đã đuổi theo, nhưng kẻ sai nó đưa thư đã biến mất trong hẻm nhỏ. Lão nô thấy dấu này không ổn nên lập tức mang tới.”

Lục Thiên Dạ gấp thư lại, sắc mặt lạnh như sương đêm.

“Ngoài thư này còn gì khác không?”

“Không có.”

Lục Thiên Dạ nhìn cánh cửa Dương phủ đã khép trước mặt. Nếu là năm năm trước, phản ứng đầu tiên của hắn có lẽ sẽ là cất thư đi, điều tra rõ trước, tự mình chặn văn hội Từ gia, thậm chí âm thầm khiến Từ gia hủy buổi tụ họp ấy. Hắn sẽ tự nói với mình rằng đây là vì bảo vệ Dương Tiểu Thanh, vì không để y chạm vào vết thương cũ. Nhưng giờ phút này, chỉ cần ý nghĩ đó vừa nổi lên, hắn đã cảm thấy lòng bàn tay lạnh đi. Hắn đã hứa. Tin liên quan đến Dương Tiểu Thanh và Dương gia, hắn không được giấu nữa.

“Gõ cửa.”

Trần quản sự hơi khựng.

“Bây giờ sao, chủ tử? Dương công tử vừa vào phủ, trời cũng đã tối…”

“Bây giờ.” Lục Thiên Dạ nói rất thấp, nhưng từng chữ rõ ràng. “Lá thư này nhắc thẳng y. Ta không thể để y ngày mai mới biết.”

Trần quản sự lập tức hiểu, bước tới gõ cửa Dương phủ. Người gác cổng vừa thấy Lục Thiên Dạ còn chưa rời đi đã giật mình, nghe nói có chuyện khẩn cấp liên quan đến văn hội Từ gia và Triệu gia cũ, không dám chậm trễ, lập tức vào trong bẩm báo. Không lâu sau, Dương Minh Viễn gần như là người đầu tiên bước ra. Hắn vừa thấy sắc mặt Lục Thiên Dạ, lại nhìn phong thư trong tay hắn, vẻ mặt lập tức nghiêm lại, không còn chút tâm tư trêu chọc hay bắt lỗi.

“Lại có chuyện?”

Lục Thiên Dạ đưa thư cho hắn.

“Vừa nhận được.”

Dương Minh Viễn mở ra đọc. Khi thấy mấy chữ “văn hội Từ gia”, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống. Hắn đã từng chứng kiến Dương Tiểu Thanh vì ba chữ “tiểu đệ” sau văn hội năm ấy mà đau lòng thế nào. Giờ người sau lưng lại chọn đúng Từ gia, đúng văn hội, đúng cái gọi là “ôn chuyện cũ”, không khác gì cố ý dùng tay cạy vết sẹo của người khác.

Dương Minh Viễn cười lạnh, nhưng đáy mắt không có ý cười.

“Được lắm. Có người thật sự chê mình sống quá yên ổn.”

Lục Thiên Dạ nhìn hắn.

“Ta muốn gặp Dương bá phụ và Tiểu Thanh. Chuyện này không thể giấu y.”

Dương Minh Viễn siết lá thư trong tay, nhìn Lục Thiên Dạ rất lâu. Nếu là trước kia, hắn nhất định sẽ mắng người này tự mình rước họa rồi còn muốn kéo Tiểu Thanh vào. Nhưng giờ nghe Lục Thiên Dạ chủ động nói không thể giấu, những lời mắng ấy bỗng nghẹn lại. Hắn vẫn giận, vẫn không hoàn toàn yên tâm, nhưng ít nhất lần này Lục Thiên Dạ không chọn tự mình quyết định.

“Vào đi.”

Chính sảnh Dương phủ vừa mới tan chưa bao lâu lại sáng đèn lần nữa.

Dương Chính Viễn, Liễu Như Vân, Dương Minh Thành nhanh chóng đến. Dương Tiểu Thanh cũng tới rất nhanh, áo choàng còn khoác chưa chỉnh hẳn, hiển nhiên vừa trở về phòng không lâu đã nghe báo. Khi y bước vào sảnh, ánh mắt đầu tiên rơi trên người Lục Thiên Dạ, sau đó mới nhìn phong thư trên bàn. Lục Thiên Dạ cũng nhìn y. Trong ánh mắt hắn có lo lắng, nhưng không có ý muốn bảo y rời đi.

Điều đó khiến Dương Tiểu Thanh lặng lẽ thở ra.

Dương Chính Viễn đọc thư xong, đặt xuống bàn, sắc mặt trầm như nước.

“Văn hội Từ gia. Mười lăm tháng sau.”

Dương Minh Thành cũng đã xem qua, giọng ôn hòa thường ngày lạnh đi vài phần:

“Hôm nay Tạ công tử vừa nói đối phương có thể dùng thiệp mời hoặc văn hội để dựng lại chuyện cũ, đêm nay thư đã đến. Người đứng sau hoặc đã theo dõi chúng ta từ trước, hoặc cố ý để chúng ta biết rằng hắn đi trước một bước.”

Dương Minh Viễn nói:

“Còn cần nghĩ sao? Đây rõ ràng là khiêu khích.”

Liễu Như Vân nhìn Dương Tiểu Thanh, giọng rất nhẹ nhưng không giấu lo lắng:

“Tiểu Thanh, con thấy thế nào?”

Dương Tiểu Thanh đứng bên cạnh mẫu thân. Lúc đầu nghe đến văn hội Từ gia, trong lòng y thật sự khẽ lạnh. Cảnh năm đó không cần cố nhớ cũng hiện lên rất rõ. Sân Từ phủ, mùi rượu nhạt trong gió, những ánh mắt dò xét, rồi câu nói của Lục Thiên Dạ trước mặt mọi người: Dương Tiểu Thanh từ nhỏ gọi hắn một tiếng ca ca, trong mắt hắn chẳng khác gì tiểu đệ trong nhà. Khi ấy y đứng đó, không khóc, nhưng trong lòng giống bị ai cắt một nhát rất sâu. Sau này chỉ cần nhắc đến văn hội Từ gia, y đều không muốn nghe tiếp.

Nhưng hiện tại, trong chính sảnh này, người nhà đều nhìn y, Lục Thiên Dạ cũng nhìn y. Không ai bảo y về phòng, không ai nói chuyện này không cần y biết. Chính sự thật ấy làm bàn tay y dần thả lỏng.

“Con sợ.” Dương Tiểu Thanh nói thật. “Nhưng không muốn trốn.”

Liễu Như Vân hốc mắt hơi đỏ.

Lục Thiên Dạ nhìn y, đáy mắt đau đến mức khó che giấu, nhưng hắn không lên tiếng ngay. Hắn đã học được rằng lúc Dương Tiểu Thanh đang tự nói ra cảm xúc, điều hắn nên làm trước tiên không phải là thay y chống đỡ, mà là nghe y nói hết.

Dương Tiểu Thanh nhìn phong thư trên bàn, tiếp tục:

“Người đưa thư cố ý nhắc văn hội Từ gia, chắc là muốn chúng ta nhớ lại chuyện năm xưa. Nếu chúng ta hoảng, nếu Thiên Dạ ca ca lại sợ con đau mà tự mình xử lý, hoặc nếu Dương gia vì sợ lời ngoài kia mà bảo con không được đi, vậy chính là đúng ý họ. Nhưng con không muốn vì một phong thư mà lại quay về năm mười lăm tuổi.”

Dương Minh Viễn cau mày.

“Không đi không có nghĩa là trốn. Chỗ đó từng khiến đệ đau, đệ không muốn đi cũng chẳng ai có quyền nói gì.”

“Đệ biết.” Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, giọng mềm nhưng rõ. “Nhị ca, nếu hôm nay là một nơi xa lạ, đệ có thể cân nhắc không đi. Nhưng họ chọn Từ gia, chọn đúng văn hội. Nếu đệ tránh, có lẽ cả đời sau mỗi lần nghe đến Từ gia, đệ vẫn sẽ nhớ mình đã tránh vì sợ. Đệ không muốn như vậy.”

Dương Minh Viễn im lặng.

Dương Chính Viễn nhìn tiểu nhi tử rất lâu, cuối cùng hỏi:

“Con muốn đi?”

Dương Tiểu Thanh gật đầu.

“Dạ. Nhưng con không muốn đi một mình, cũng không muốn chỉ để Thiên Dạ ca ca đi trước xử lý. Con muốn đi cùng đại ca, đi cùng danh nghĩa Dương gia. Nếu Lục gia cũng nhận được thiệp chính thức, Thiên Dạ ca ca cũng đi với danh nghĩa Lục gia. Chúng ta không lén lút, không né tránh, cũng không để người khác ép chúng ta đứng sai vị trí.”

Dương Chính Viễn nhìn Lục Thiên Dạ.

“Con nghĩ sao?”

Lục Thiên Dạ đứng thẳng, giọng rất trầm:

“Con đồng ý với Tiểu Thanh. Nhưng trước khi văn hội diễn ra, con muốn điều tra rõ Từ gia hiện tại có ai liên hệ với người của Triệu Minh Châu. Nếu Từ gia bị lợi dụng mà không biết, có thể dùng cách khác xử lý. Nếu họ cố ý phối hợp, vậy văn hội này càng phải đi, nhưng phải chuẩn bị đủ chứng cứ và người chứng kiến.”

Dương Tiểu Thanh nghe hắn nói “đồng ý với Tiểu Thanh”, trong lòng bỗng rất nhẹ. Hắn không nói thay y. Hắn cũng không chỉ vội vàng bảo “ta sẽ bảo vệ đệ”. Hắn đồng ý với lựa chọn của y, rồi đưa ra cách chuẩn bị cụ thể. Đây chính là cùng đứng, không phải một người đẩy một người che.

Dương Minh Thành gật đầu.

“Đêm nay trước hết đừng vội kết luận. Lá thư này không phải thiệp chính thức. Có thể đối phương chỉ cố ý khiến chúng ta mất bình tĩnh trước. Chúng ta cần chờ xem Từ gia có thật sự gửi thiệp không, đồng thời cho người tra Từ Dịch và những người năm xưa từng tham dự văn hội.”

Tạ Cảnh Hành không có mặt lúc này, nhưng tin hắn đem đến đã đặt nền. Dương Chính Viễn lập tức phân công: Dương Minh Thành phụ trách tra các mối liên hệ của Từ gia trong thương hội Trường An; Dương Minh Viễn phụ trách người trong thành, nhất là mấy công tử từng nói nhiều ở trà lâu; Lục Thiên Dạ tra tuyến người của Triệu Minh Châu và Mạnh Hữu từ phía Hoài Châu, đồng thời cho người canh trạm dịch phía Tây. Dương Tiểu Thanh không nhận việc nguy hiểm, nhưng được phép xem những tin tức liên quan trực tiếp đến văn hội và những lời đồn nhằm vào mình.

Dương Minh Viễn nghe đến đây, dù còn lo nhưng không phản đối. Hắn chỉ nhìn Dương Tiểu Thanh, giọng cứng rắn:

“Đệ xem tin thì xem, nhưng không được tự mình ra ngoài gặp bất kỳ ai. Nếu có thư riêng gửi cho đệ, trước hết đưa cho ta hoặc đại ca xem.”

Dương Tiểu Thanh gật đầu.

“Đệ biết.”

Dương Minh Viễn lập tức nhìn y.

“Đừng chỉ nói biết.”

Dương Tiểu Thanh hơi ngẩn ra, rồi bật cười rất nhẹ.

“Đệ nhớ. Nếu có thư riêng, đệ đưa cho nhị ca hoặc đại ca trước, không tự mình đọc một mình. Như vậy được chưa?”

Dương Minh Viễn lúc này mới miễn cưỡng hài lòng.

Lục Thiên Dạ nhìn hai huynh đệ, trong lòng căng thẳng cả đêm bỗng được một chút ấm áp kéo xuống. Năm năm trước, chỉ cần nhắc đến nguy hiểm, tất cả mọi người đều vô thức muốn giấu Dương Tiểu Thanh. Năm năm sau, họ vẫn bảo vệ y, nhưng bảo vệ không còn là bịt mắt y nữa. Dương Tiểu Thanh được nghe, được nói, được chọn, cũng được người nhà nhắc nhở bằng cách không tước đi quyền của y.

Cuộc bàn bạc kết thúc khi đã muộn.

Dương Chính Viễn nhìn sắc trời, bảo mọi người trở về nghỉ ngơi, mọi chuyện sáng mai lại tính. Lục Thiên Dạ đứng dậy cáo từ. Dương Tiểu Thanh cũng đứng lên theo, nhưng chưa kịp nói sẽ tiễn, Dương Chính Viễn đã nhìn y một cái.

“Đi đi. Nhưng chỉ tiễn đến cổng.”

Dương Tiểu Thanh mặt hơi nóng.

“Dạ.”

Dương Minh Viễn ngồi bên cạnh hừ nhẹ, nhưng lần này không đứng dậy đi theo. Có lẽ vì trong lòng hắn cũng hiểu, sau một phong thư như vậy, hai người kia cần vài câu riêng. Hắn không thích Lục Thiên Dạ, vẫn không thích, nhưng nếu Lục Thiên Dạ thật sự có thể khiến Dương Tiểu Thanh không còn run sợ trước văn hội Từ gia, hắn có thể tạm thời nhịn thêm một lát.

Dương Tiểu Thanh và Lục Thiên Dạ đi ra khỏi chính sảnh.

Đêm đã sâu hơn, hành lang Dương phủ yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi qua mấy chậu trúc bên hiên. Đèn lồng kéo bóng hai người dài trên nền đá. Họ đi song song, khoảng cách rất gần nhưng chưa chạm vào nhau. Sau một đoạn, Dương Tiểu Thanh dừng lại trước hồ sen tàn. Mặt nước tối màu phản chiếu ánh đèn, từng gợn nhỏ lan ra rồi tan mất.

“Huynh vừa rồi làm rất tốt.” Y nói khẽ.

Lục Thiên Dạ nhìn y.

“Chuyện gì?”

“Không giấu thư. Không bảo ta về phòng. Không nói huynh sẽ tự xử lý.” Dương Tiểu Thanh đếm từng điều, sau đó quay đầu nhìn hắn. “Còn nói đồng ý với ta.”

Ánh mắt Lục Thiên Dạ dịu xuống.

“Vì đó là điều ta nên làm.”

“Nhưng trước kia huynh không làm được.”

Câu này rất thẳng.

Nếu là trước đây, Dương Tiểu Thanh có lẽ sẽ sợ lời mình quá nặng, sợ Lục Thiên Dạ nghe xong đau. Nhưng bây giờ y biết, nếu muốn đi tiếp, họ phải có thể nhắc đến lỗi cũ mà không lập tức vỡ ra. Lục Thiên Dạ cũng vậy. Hắn nghe xong, sắc mặt hơi trắng, nhưng vẫn đứng yên đón lấy.

“Ừ. Trước kia ta không làm được.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn một lúc, rồi khẽ thở ra.

“Cho nên hôm nay huynh làm được, ta thấy rất vui.”

Lục Thiên Dạ khựng lại.

Dương Tiểu Thanh hơi ngượng vì hai chữ “rất vui” do chính mình nói ra, nhưng vẫn không sửa. Y cúi mắt nhìn tay áo của mình, giọng nhỏ hơn:

“Vừa rồi khi thấy thư, ta thật sự sợ. Ta sợ huynh nhìn thấy dấu đó rồi lại biến thành Lục Thiên Dạ năm năm trước. Sợ huynh nói với ta rằng không sao, đệ đừng quản, ta sẽ xử lý. Nhưng huynh không làm vậy.”

Lục Thiên Dạ nhìn y, cổ họng hơi nghẹn.

“Ta cũng sợ.”

Dương Tiểu Thanh ngẩng đầu.

“Sợ gì?”

“Sợ đệ thấy văn hội Từ gia liền đau đến muốn lùi. Sợ đệ hối hận vì cho ta cơ hội. Sợ ta chỉ cần nói sai một câu, đệ sẽ nhận ra đi cùng ta vẫn chỉ toàn là phiền phức.” Lục Thiên Dạ nói rất thấp, nhưng không giấu. “Nhưng ta càng sợ mình vì sợ mà lại làm chuyện cũ. Cho nên ta đem thư tới ngay.”

Dương Tiểu Thanh lặng đi.

Hóa ra không phải chỉ có y sợ.

Lục Thiên Dạ cũng sợ. Nhưng lần này hắn không để nỗi sợ biến thành dây trói đặt lên người y. Hắn đem nó đến, để hai người cùng nhìn. Sự thật ấy khiến lòng Dương Tiểu Thanh mềm xuống rất rõ.

Y chậm rãi đưa tay ra.

Lục Thiên Dạ nhìn bàn tay y, không lập tức nắm, vẫn hỏi:

“Ta có thể nắm không?”

Dương Tiểu Thanh khẽ gật đầu.

“Có thể. Nhưng hôm nay ta muốn nắm lâu hơn một chút.”

Bàn tay Lục Thiên Dạ khẽ run.

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay y, lần này không cách tay áo. Lòng bàn tay chạm vào nhau, ấm áp và chân thật. Dương Tiểu Thanh hơi cúi đầu, cảm thấy mặt mình nóng lên, nhưng không rút tay. Y đã từng nắm tay hắn dưới ánh chiều, từng để hắn ôm dưới gốc hòe, nhưng mỗi lần thân mật đều vẫn làm tim y đập nhanh. Có lẽ vì năm năm khiến mọi thứ phải học lại, mà học lại cũng có sự rung động riêng của nó.

Lục Thiên Dạ nắm rất nhẹ, nhưng hơi thở rõ ràng chậm lại.

“Tiểu Thanh.”

“Ừ?”

“Lần này đến văn hội Từ gia, ta sẽ không để đệ một mình.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.

“Không phải để ta, là chúng ta cùng không để đối phương một mình.”

Lục Thiên Dạ khẽ siết tay y.

“Được. Chúng ta.”

Hai chữ ấy khiến Dương Tiểu Thanh hơi đỏ mắt. Từ sau năm mười lăm tuổi, y đã rất lâu không nghe thấy chữ “chúng ta” theo nghĩa này. Không phải Dương gia và Lục gia, không phải người ngoài gán ghép, không phải một người đứng trước một người đứng sau. Mà là y và Lục Thiên Dạ cùng đứng trong một câu, cùng vào một ván cờ, cùng đi qua nơi từng làm họ đau.

Y đứng gần hơn một chút, đầu vai gần như chạm vào tay áo hắn.

“Thiên Dạ ca ca.”

“Ta đây.”

“Nếu hôm đó ta sợ, huynh có thể nắm tay ta không?”

Lục Thiên Dạ nhìn y, đáy mắt đỏ lên.

“Có thể. Nhưng ta sẽ hỏi trước.”

Dương Tiểu Thanh lắc đầu.

“Ta cho phép trước.”

Lục Thiên Dạ im lặng trong thoáng chốc. Rồi hắn cúi đầu, rất nhẹ, giống như nhận một lời giao phó nặng hơn bất kỳ khế thư nào.

“Ta nhớ.”

Dương Tiểu Thanh nhìn vẻ nghiêm túc của hắn, trong lòng vừa chua vừa ấm.

“Nhưng nếu ở trước mặt quá nhiều người, chỉ được nắm trong tay áo. Không được quá lộ.”

Lục Thiên Dạ nhìn y, khóe môi rốt cuộc cong lên rất nhẹ.

“Được.”

“Huynh cười gì?”

“Không cười.”

“Rõ ràng có.”

“Vì vui.” Lục Thiên Dạ đáp rất thật. “Đệ cho phép ta nắm tay trước, ta không giấu được.”

Dương Tiểu Thanh lập tức quay mặt đi, tai đỏ lên.

“Huynh bây giờ càng ngày càng biết nói thẳng.”

“Đệ nói nếu ta sợ, ta lo, phải nói ra. Vui cũng nên nói.”

Dương Tiểu Thanh bị hắn chặn đến không biết đáp thế nào, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng siết tay hắn một cái. Động tác ấy rất nhỏ, nhưng đối với Lục Thiên Dạ lại giống như được người trong lòng đáp lại một câu không lời. Hắn đứng bên cạnh y, không muốn buông, nhưng vẫn nhớ lời Dương Chính Viễn chỉ được tiễn đến cổng, không được quá lâu. Một lát sau, hắn chủ động nói:

“Đêm muộn rồi. Ta đưa đệ đến cổng rồi về.”

Dương Tiểu Thanh khẽ gật đầu.

Hai người nắm tay đi thêm một đoạn rất ngắn trong hành lang. Đến gần cổng, Dương Tiểu Thanh tự mình buông trước. Lục Thiên Dạ lập tức thả tay, nhưng đầu ngón vẫn lưu luyến hơi ấm của y. Hắn không hỏi thêm, cũng không đòi thêm. Chỉ đứng dưới bậc thềm, nhìn Dương Tiểu Thanh quay người về phía mình.

“Ngày mai nếu có tin mới, nhớ đưa qua.”

“Ừ.”

“Đưa cho phụ thân một phần, cho ta một phần.”

“Ta nhớ.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, bỗng khẽ mỉm cười.

“Lần này nói ta nhớ nghe cũng được.”

Lục Thiên Dạ cũng nhìn y, ánh mắt dịu đến mức màn đêm dường như mềm hơn.

“Vậy ta nhớ.”

Dương Tiểu Thanh không nói thêm, quay người vào phủ. Cửa khép lại sau lưng y. Lục Thiên Dạ đứng bên ngoài một lát, rồi xoay người trở về Lục phủ. Trong tay áo hắn vẫn còn phong thư mang dấu cũ của Triệu Minh Châu, nhắc họ rằng ván cờ phía trước chưa hề nhẹ. Nhưng lòng bàn tay còn lưu lại hơi ấm của Dương Tiểu Thanh cũng nhắc hắn rằng lần này, hắn không phải một mình đối diện nỗi sợ của mình nữa.

Sáng hôm sau, thiệp mời chính thức của Từ gia được đưa tới cả Dương phủ lẫn Lục phủ.

Trên thiệp viết mời các công tử trong thành dự văn hội thưởng thu vào ngày mười lăm tháng sau. Tên Dương Tiểu Thanh và Lục Thiên Dạ được viết riêng trong hai phong thiệp khác nhau, lễ độ, sạch sẽ, không có nửa chữ vượt quy củ. Nhưng khi mở thiệp ra, cả hai nhà đều nhìn thấy ở góc trong cùng có một vệt mực rất nhạt, cong lên như nửa vầng mây.

Dương Tiểu Thanh cầm thiệp, đầu ngón tay lạnh đi một chút.

Nhưng lần này, y không đặt thiệp xuống.

Y chỉ ngẩng đầu nhìn Dương Chính Viễn, giọng rất rõ:

“Phụ thân, con đi.”

Cùng lúc đó ở Lục phủ, Lục Thiên Dạ khép thiệp lại, nhìn về phía tường ngăn giữa hai phủ.

Hắn biết Dương Tiểu Thanh sẽ nói gì.

Và hắn cũng biết, lần này, hắn sẽ không để y bước vào văn hội Từ gia một mình.

(Hết chương 44)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0