Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

DỰC HẠ TRẦM THANH

Chương 42: Cùng Đi Một Đoạn Phố

Chương 1: Dưới tán cây hòe năm ấy Chương 2: Người Quan Trọng Nhất Chương 3: Mùa Hạ Năm Mười Lăm Tuổi Chương 4: Cơn Sóng Đầu Tiên Chương 5: Cảm Giác Kỳ Lạ Chương 6: Người Trong Lòng Chương 7: Người Không Thể Thay Thế Chương 8: Người Được Bảo Vệ Chương 9: Chỉ Vì Là Huynh Chương 10: Người Mà Hắn Không Thể Mất Chương 11: Nghịch Lân Chương 12: Không đổi Chương 13: Khoảng cách Chương 14: Người Ngốc Nhất Chương 15: Cảm Giác Không Giống Trước Đây Chương 16: Người Muốn Gặp Nhất Chương 17: Không Giấu Được Nữa Chương 18: Người Đầu Tiên Nhìn Ra Chương 19: Bí Mật Dưới Ánh Hoàng Hôn Chương 20: Được Thiên Vị Chương 21: Một Ngày Không Tới Chương 22: Ngày Kia Chương 23: Tiểu Đệ Chương 24: Hóa Ra Đệ Đã Biết Chương 25: Người Đẩy Ra Trước Chương 26: Một Bức Tường Chương 27: Ba Ngày Chương 28: Mưa Ngoài Cổng Thành Chương 29: Năm Năm Không Đợi Chương 30: Người Cũ Trước Cửa Chương 31: Đừng Thay Ta Quyết Định Chương 32: Những Bức Thư Không Gửi Chương 33: Một Phong Thư Được Hỏi Trước Chương 34: Chữ Thanh Chương 35: Đứng Bên Cạnh Chương 36: Hỏi Trước Chương 37: Một Đoạn Đường Được Chọn Chương 38: Có Thể Ôm Đệ Không Chương 39: Danh Chính Ngôn Thuận Chương 40: Một Ván Cờ Trong Dương Phủ Chương 41: Một Buổi Trà Được Báo Trước Chương 42: Cùng Đi Một Đoạn Phố Chương 43: Cùng Ngồi Trong Ván Cờ Chương 44: Lần Này Không Giấu Chương 45: Văn Hội Năm Ấy Chương 46: Không Còn Là Điểm Yếu Chương 47: Sau Cơn Gió Thu Chương 48: Không Cần Che Giấu Chương 49: Tin Đồn Chạm Đến Lục Gia Chương 50: Miếng Ngọc Vỡ
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 42: Cùng Đi Một Đoạn Phố

Sau chuyện ở trà lâu Thanh Phong, lời bàn trong Trường An quả nhiên không biến mất ngay.

Chỉ là lần này, lời bàn không còn thuận theo một phía như năm năm trước. Có người nói Dương tam công tử rốt cuộc vẫn không buông được Lục gia chủ, cũng có người nói Lục Thiên Dạ vừa trở về đã thường xuyên qua lại Dương phủ, e là chuyện năm xưa không đơn giản như bên ngoài từng đồn. Nhưng càng nhiều người nhớ lại cảnh Dương Tiểu Thanh đứng giữa trà lâu hôm ấy, giọng ôn hòa mà không yếu thế, nói chuyện cũ giữa y và Lục Thiên Dạ không phải chuyện để người ngoài đem ra làm trò cười. Lại có thêm lời của Lục Thiên Dạ trước mặt mọi người, nhận rằng câu “tiểu đệ” năm xưa là lỗi của hắn, nên những kẻ muốn cười nhạo Dương gia nhất thời cũng không tìm được chỗ đặt lời.

Dương Tiểu Thanh nghe mấy lời ấy từ miệng chưởng quỹ cửa hàng tơ lụa vào sáng hôm sau. Chưởng quỹ nói rất cẩn thận, chỉ sợ tam công tử nghe xong sẽ không vui. Nhưng Dương Tiểu Thanh không tái mặt, cũng không né tránh như nhiều năm trước. Y ngồi bên bàn xem mẫu vải mới, nghe xong chỉ khẽ gật đầu. Gió ngoài cửa hàng thổi vào, làm mấy dải lụa treo bên cửa nhẹ nhàng lay động. Y nhìn sắc vải màu xanh trúc trước mặt, trong lòng bỗng nghĩ, hóa ra lời ngoài kia không phải con dao không thể chặn. Chỉ cần mình không còn cúi đầu để mặc nó rơi xuống, nó sẽ không dễ dàng cắt sâu như trước nữa.

Dương Minh Thành ngồi bên cạnh nhìn y, chờ chưởng quỹ lui ra rồi mới hỏi:

“Trong lòng khó chịu không?”

Dương Tiểu Thanh đặt mẫu vải xuống.

“Có một chút. Nhưng không nhiều như trước.”

Dương Minh Thành mỉm cười.

“Vậy là tốt.”

Dương Tiểu Thanh nhìn đại ca, do dự một lát rồi nói:

“Đại ca, hôm qua lúc ở trà lâu, khi đệ nói ra chuyện năm xưa từng vì câu ‘tiểu đệ’ mà đau lòng, đệ tưởng mình sẽ rất khó chịu. Nhưng nói xong rồi, đệ lại thấy nhẹ hơn. Trước kia đệ luôn nghĩ chuyện đó không thể nhắc, nhắc tới sẽ đau. Bây giờ mới phát hiện, có lẽ chính vì không dám nhắc nên nó mới luôn nằm trong lòng.”

Dương Minh Thành nghe xong, ánh mắt dịu xuống.

“Có vài vết thương phải được nhìn thấy mới có thể lành. Chỉ là người nhìn thấy nó phải đúng người, thời điểm cũng phải đúng. Năm năm trước đệ còn quá đau, khi đó ai bảo đệ nói ra cũng là ép đệ. Bây giờ là chính đệ muốn nói, nên khác.”

Dương Tiểu Thanh khẽ gật đầu.

Lúc ấy, tiểu nhị ngoài cửa bước vào, nói người Lục phủ đưa lời tới. Dương Tiểu Thanh vừa nghe hai chữ Lục phủ, đầu ngón tay vô thức dừng trên mép vải. Dương Minh Thành nhìn thấy nhưng không trêu, chỉ bảo tiểu nhị đưa thư vào. Lần này vẫn là một tờ giấy ngắn, chữ của Lục Thiên Dạ ngay ngắn mà trầm ổn. Hắn hỏi sau khi Dương Tiểu Thanh xong việc ở cửa hàng, có muốn cùng hắn đi dạo một đoạn phố Đông, mua ít trà mới và bánh hạch đào hay không. Nếu y muốn, hắn sẽ đến trước cửa hàng đợi, không vào trong quấy rầy việc của Dương gia.

Dương Tiểu Thanh đọc xong, khóe môi không tự chủ được mà cong lên.

Dương Minh Thành đặt bút xuống, thong thả hỏi:

“Hẹn đệ ra ngoài?”

Dương Tiểu Thanh đưa thư cho hắn xem.

“Huynh ấy nói đợi ở ngoài cửa hàng.”

“Lần này viết rất đúng ý đệ.”

“Dạ.”

Dương Minh Thành nhìn vẻ mặt của y, trong lòng vừa vui vừa thở dài. Lục Thiên Dạ đúng là đang học rất nhanh. Hắn không còn dùng cách cũ đột ngột xuất hiện, cũng không tặng đồ khiến người nhận khó xử. Một câu hỏi nhỏ, một lựa chọn rõ ràng, không ép buộc. Đối với người ngoài, đây có lẽ chỉ là lễ độ thường tình. Nhưng với Dương Tiểu Thanh, đó là điều năm xưa y từng khóc cũng không đổi được.

“Đệ muốn đi thì đi. Đại ca sẽ sai một gã sai vặt đi xa xa theo, không quấy rầy hai người.”

Dương Tiểu Thanh hơi đỏ tai.

“Đại ca không cần nói như vậy.”

“Vậy đại ca nói thế nào?” Dương Minh Thành cười nhẹ. “Nói đại ca để đệ một mình theo Lục Thiên Dạ đi dạo, lát nữa Minh Viễn biết chắc chắn sẽ phá cửa hàng này sao?”

Dương Tiểu Thanh bật cười.

“Nhị ca hôm nay không ở đây.”

“Chính vì không ở đây, chúng ta càng phải giữ lại chứng cứ là có người đi theo, nếu không tối nay đệ chuẩn bị nghe nó lải nhải đi.”

Dương Tiểu Thanh nghĩ tới vẻ mặt của Dương Minh Viễn, ý cười càng sâu hơn. Y gấp thư lại, cẩn thận đặt vào tay áo. Không cần suy nghĩ quá lâu, y đã muốn đi. Không phải vì bị hẹn nên phải đi, cũng không phải vì sợ Lục Thiên Dạ thất vọng. Là vì y thật sự muốn cùng hắn đi một đoạn phố, muốn thử xem ngoài trà lâu, ngoài Dương phủ, ngoài gốc hòe, hai người có thể cùng bước dưới ánh chiều Trường An như thế nào.

---

Lục Thiên Dạ quả nhiên đứng ngoài cửa hàng tơ lụa đợi.

Hắn đến đúng sau khi Dương Tiểu Thanh xử lý xong việc trong cửa hàng, không sớm đến mức khiến người ta áp lực, cũng không muộn đến mức thất lễ. Xe ngựa Lục phủ dừng ở đầu phố, Trần quản sự không đi theo, chỉ có một tiểu tư đứng xa bên xe. Lục Thiên Dạ mặc áo xanh sẫm, dáng người cao thẳng, đứng dưới mái hiên của một cửa hàng bút mực đối diện. Người qua đường nhìn thấy hắn đều không khỏi liếc thêm vài lần, nhưng hắn không để ý. Ánh mắt hắn chỉ dừng ở cửa hàng tơ lụa Dương gia.

Khi Dương Tiểu Thanh bước ra, Lục Thiên Dạ lập tức đi tới.

“Tiểu Thanh.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, khóe môi cong nhẹ.

“Huynh đợi lâu không?”

“Không lâu.”

“Thật không?”

Lục Thiên Dạ im lặng một thoáng.

“Đến sớm hơn một chút, nhưng không quá lâu.”

Dương Tiểu Thanh nhướng mày rất nhẹ.

“Huynh bây giờ nói thật nhanh hơn trước rồi.”

“Vì sợ nói không thật sẽ bị đệ phát hiện.”

Dương Tiểu Thanh bị hắn chọc cười, nhưng trước cửa hàng còn có chưởng quỹ và tiểu nhị, y không tiện cười quá rõ, chỉ cúi đầu chỉnh tay áo. Dương Minh Thành đi ra phía sau, nhìn hai người rồi nói với Lục Thiên Dạ:

“Lục công tử, Tiểu Thanh chiều nay không có việc khác. Nhưng trời tối trước giờ Dậu, mong Lục công tử đưa người về trước khi cửa phủ lên đèn.”

Lục Thiên Dạ cúi đầu đáp rất nghiêm túc:

“Dương đại công tử yên tâm, ta sẽ đưa y về đúng giờ.”

Dương Minh Thành mỉm cười.

“Không cần căng thẳng như đang nhận khế thư lớn vậy. Chỉ là đi dạo một đoạn phố.”

Dương Tiểu Thanh lập tức quay đầu nhìn đại ca.

“Đại ca.”

Dương Minh Thành cười nhẹ, không trêu nữa. Hắn dặn gã sai vặt của Dương gia đi theo cách xa một đoạn, rồi quay vào cửa hàng. Dương Tiểu Thanh đứng bên cạnh Lục Thiên Dạ, bỗng cảm thấy cảnh này vừa lạ vừa quen. Năm xưa y muốn ra phố với Lục Thiên Dạ, chỉ cần chạy sang Lục phủ gọi một tiếng là được. Bây giờ một lần đi dạo phải có thư hỏi trước, có đại ca dặn dò, có người đi theo xa xa. Nhưng kỳ lạ là y không thấy phiền. Những bước lễ độ ấy giống như từng lớp gạch mới được đặt xuống trên con đường từng bị mưa làm sụp lở.

Phố Đông vào cuối thu vẫn rất náo nhiệt. Hai bên đường là cửa hàng trà, tiệm bút mực, quầy điểm tâm và vài sạp bán đồ chơi nhỏ. Dương Tiểu Thanh đi bên trái Lục Thiên Dạ, khoảng cách giữa hai người không xa. Thỉnh thoảng có người đi ngang, Lục Thiên Dạ sẽ hơi nghiêng người chắn dòng người đông, nhưng không chạm vào y ngay. Có vài lần Dương Tiểu Thanh nhận ra động tác ấy, trong lòng mềm đi, nhưng cũng không nói gì. Hắn đang học cách đứng bên cạnh, không vội kéo y vào lòng bàn tay như trước.

Đi được một đoạn, Dương Tiểu Thanh dừng trước một quầy bán bánh hạch đào.

Quầy này là quầy cũ. Người bán đã đổi thành con trai của lão bá năm xưa, nhưng hương bánh vẫn rất quen. Dương Tiểu Thanh nhìn từng chiếc bánh nhỏ được xếp trong giấy dầu, bỗng nhớ nhiều năm trước mình từng mua hai gói, một gói cho mình, một gói muốn đưa Lục Thiên Dạ. Có lần đưa được, có lần không. Có lần bánh còn nóng, có lần đợi đến nguội vẫn không thấy người kia tới.

Lục Thiên Dạ nhìn ánh mắt y, thấp giọng hỏi:

“Muốn ăn không?”

Dương Tiểu Thanh gật đầu.

“Muốn.”

“Ta mua?”

“Được.” Dương Tiểu Thanh nhìn hắn, bổ sung rất nhanh. “Nhưng mua hai gói.”

Lục Thiên Dạ khựng lại.

Dương Tiểu Thanh hơi đỏ tai, nhưng vẫn nhìn thẳng vào hắn.

“Một gói cho đệ, một gói cho huynh. Không phải để huynh mua xong lại nhìn ta ăn.”

Lục Thiên Dạ nhìn y, ánh mắt lập tức dịu xuống.

“Được, mua hai gói.”

Người bán bánh gói rất nhanh, còn cười nói hai vị công tử thật có mắt, mẻ bánh này vừa ra lò nên thơm nhất. Lục Thiên Dạ trả tiền, nhận hai gói giấy dầu rồi đưa một gói cho Dương Tiểu Thanh. Y cầm lấy, hơi nóng từ bánh thấm qua giấy dầu vào lòng bàn tay. Hương hạch đào rang khiến ký ức cũ bỗng trở nên rất gần, nhưng lần này không còn chỉ có buồn. Dương Tiểu Thanh mở giấy, bẻ một miếng nhỏ đưa cho Lục Thiên Dạ trước.

Lục Thiên Dạ nhìn miếng bánh.

“Không phải đã mua cho ta một gói sao?”

“Gói của huynh để huynh cầm.” Dương Tiểu Thanh nghiêm túc nói. “Miếng này là đệ muốn đưa.”

Lục Thiên Dạ không nói nữa, cúi đầu nhận miếng bánh từ tay y.

Đầu ngón tay hai người khẽ chạm nhau.

Chỉ một thoáng rất nhẹ, Dương Tiểu Thanh đã rút tay về, nhưng mặt vẫn hơi nóng. Lục Thiên Dạ ăn miếng bánh, rất lâu không nói gì. Vị bánh nóng hơn hôm qua, ngọt hơn hôm qua, cũng đau hơn hôm qua. Bởi động tác Dương Tiểu Thanh đưa bánh cho hắn quá giống trước kia. Chỉ là y không còn là thiếu niên vô tư không biết lòng mình nữa. Y biết mình đang làm gì. Vì biết, nên càng quý.

Dương Tiểu Thanh cắn một miếng bánh của mình, vừa nhai vừa hỏi:

“Ngon không?”

Lục Thiên Dạ đáp:

“Ngon.”

“Không được nói vì là đệ đưa nên ngon.”

Lục Thiên Dạ dừng một lát.

“Nhưng đúng là như vậy.”

Dương Tiểu Thanh lập tức quay mặt đi, tai đỏ lên rõ ràng. Hắn bây giờ nói những câu này thật sự quá tự nhiên. Y muốn trách hắn vài câu, nhưng khóe môi lại không kìm được cong lên. Phố xá đông người, y không dám để ý cười quá rõ, chỉ cúi đầu tiếp tục ăn bánh. Lục Thiên Dạ đứng bên cạnh nhìn y, trong mắt có ánh sáng dịu đến mức người ngoài nhìn vào cũng có thể nhận ra khác thường.

Sau khi mua bánh, hai người đi tiếp đến một tiệm trà nhỏ. Dương Tiểu Thanh chọn trà hoa quế mới cho Liễu Như Vân, lại chọn trà phổ nhạt cho Dương Chính Viễn. Lục Thiên Dạ đứng bên cạnh không chen lời, chỉ khi chủ tiệm hỏi muốn gói bao nhiêu mới giúp y tính lượng vừa đủ. Dương Tiểu Thanh chọn xong, quay sang hỏi hắn có muốn mua cho Tần Uyển Nhu không. Lục Thiên Dạ hơi ngẩn ra, rồi nhìn y.

“Mẫu thân ta thích trà hoa nhài.”

“Vậy mua một ít đi.” Dương Tiểu Thanh nói. “Tần bá mẫu chắc cũng thích trà mới.”

Lục Thiên Dạ nhìn y, đáy mắt khẽ động.

“Được.”

Khi chủ tiệm gói trà, Dương Tiểu Thanh đứng bên kệ gỗ nhìn mấy hộp trà nhỏ. Y nhớ Tần Uyển Nhu năm xưa từng ôm mình, từng dịu dàng nói nếu buồn thì tới Lục phủ ăn điểm tâm. Sau khi Lục Thiên Dạ đi Giang Nam, bà gặp y trước chùa Thanh An, khi đó y gọi bà là Tần bá mẫu bằng giọng lễ độ xa cách. Nghĩ lại, trong lòng y hơi chua. Không chỉ y và Lục Thiên Dạ bị năm năm kéo xa, trưởng bối hai nhà cũng bị đặt vào một khoảng cách khó xử.

“Ngày nào đó, nếu phù hợp, ta muốn sang thăm Tần bá mẫu.” Dương Tiểu Thanh nói rất khẽ.

Lục Thiên Dạ lập tức nhìn y.

“Đệ muốn thật sao?”

“Dạ. Nhưng không phải bây giờ.” Y ngẩng đầu nhìn hắn. “Đợi thêm một chút, khi ta không còn thấy quá khó xử. Huynh có thể nói trước với bá mẫu, đừng để người trông ngóng rồi thất vọng.”

Lục Thiên Dạ gật đầu.

“Ta sẽ nói rõ. Mẫu thân chỉ cần biết đệ có lòng, chắc đã rất vui.”

Dương Tiểu Thanh khẽ đáp một tiếng. Hắn nhận trà hoa nhài từ chủ tiệm, đặt cẩn thận vào tay tiểu tư phía sau. Một chuyện nhỏ như vậy lại khiến cả hai lòng đều mềm xuống. Họ không chỉ đang nối lại tình cảm giữa hai người, mà còn từng chút gỡ lại những mối quan hệ từng vì chia xa mà trở nên dè dặt.

Ra khỏi tiệm trà, phố Đông đông hơn lúc trước. Có đoàn xe hàng đi qua, người đi đường dạt sang hai bên, dòng người bỗng chen chúc hơn. Lục Thiên Dạ theo bản năng muốn nắm lấy Dương Tiểu Thanh, nhưng tay vừa nâng lên đã dừng lại. Dương Tiểu Thanh nhìn thấy. Y cũng nhìn thấy vài người đang chen tới từ phía sau, nếu cứ giữ khoảng cách như vậy thật sự không tiện.

Lục Thiên Dạ thấp giọng hỏi:

“Ta có thể nắm tay áo đệ không?”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn một lát.

“Đường đông như vậy, nắm tay áo dễ tuột.”

Lục Thiên Dạ hơi khựng.

Dương Tiểu Thanh cúi mắt, vành tai đỏ lên, nhưng vẫn đưa tay ra dưới lớp tay áo rộng.

“Có thể nắm cổ tay. Đi qua đoạn này rồi buông.”

Lục Thiên Dạ nhìn bàn tay y, hô hấp khẽ nghẹn.

“Được.”

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Dương Tiểu Thanh, cách một lớp tay áo mỏng, lực rất vừa phải. Không phải cái nắm tay thân mật như trong vườn Dương phủ hôm qua, nhưng giữa phố đông người, nó còn khiến Dương Tiểu Thanh căng thẳng hơn. Y bước theo Lục Thiên Dạ qua dòng người, cảm giác người kia luôn giữ mình ở phía trong, vai hắn khẽ nghiêng che đi một phần va chạm từ bên ngoài. Điều này quá quen thuộc. Năm xưa Lục Thiên Dạ cũng từng bảo vệ y giữa đám đông như vậy, chỉ là khi ấy y không biết tim mình vì sao đập nhanh.

Đi qua đoạn đông người, Lục Thiên Dạ lập tức buông tay đúng lời.

Dương Tiểu Thanh cúi đầu chỉnh lại tay áo.

“Huynh buông nhanh thật.”

Lục Thiên Dạ hơi căng thẳng nhìn y.

“Đệ muốn ta nắm thêm sao?”

Dương Tiểu Thanh lập tức nghẹn lại, mặt đỏ hơn.

“Không phải.”

Lục Thiên Dạ nhìn vẻ mặt của y, ánh mắt dịu xuống nhưng không dám cười quá rõ.

“Vậy lần sau nếu đệ muốn ta nắm thêm một chút, có thể nói.”

Dương Tiểu Thanh nhìn hắn.

“Huynh bây giờ thật sự rất được nước lấn tới.”

“Ta chỉ đang học.”

“Học rất nhanh.”

“Vì thầy dạy tốt.”

Dương Tiểu Thanh không nhịn được bật cười. Tiếng cười ấy nhẹ nhàng lọt vào phố xá ồn ào, không khiến ai chú ý quá lâu, nhưng lại khiến Lục Thiên Dạ gần như đứng ngẩn ra. Y cười nhiều hơn rồi. Không phải nụ cười miễn cưỡng trong chính sảnh, không phải nụ cười giữ lễ ngoài trà lâu, mà là nụ cười thật sự khi bị hắn chọc đến không nhịn được. Lục Thiên Dạ nhìn y, bỗng nghĩ nếu đời này chỉ còn lại những buổi chiều như vậy, hắn cũng cam tâm dùng tất cả để đổi.

Hai người vốn định đi thêm một đoạn nữa rồi về, nhưng khi ngang qua hiệu sách cũ gần cuối phố, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên.

“Dương công tử?”

Dương Tiểu Thanh quay đầu.

Tạ Cảnh Hành đứng trước cửa hiệu sách, tay cầm một quyển sách bìa xanh, dáng vẻ phong trần hơn năm năm trước một chút nhưng nụ cười vẫn ôn hòa. Hắn mặc áo màu xám nhạt, phía sau có một tùy tùng Giang Nam. Dương Tiểu Thanh thấy hắn thì hơi ngạc nhiên. Năm năm qua, y có nghe đại ca nhắc Tạ Cảnh Hành từng qua lại Hoài Châu và Giang Nam, nhưng không ngờ hắn cũng tới Trường An lúc này.

“Tạ công tử, lâu rồi không gặp.”

Tạ Cảnh Hành chắp tay hành lễ, ánh mắt lướt qua Lục Thiên Dạ bên cạnh y, nụ cười sâu hơn một chút.

“Quả thật lâu rồi không gặp. Dương công tử trưởng thành hơn rất nhiều. Lục gia chủ cũng vậy.”

Lục Thiên Dạ đáp lễ:

“Tạ công tử.”

Không khí giữa hai người không tính là căng thẳng, nhưng Dương Tiểu Thanh vẫn nhạy bén nhận ra Lục Thiên Dạ trầm xuống một chút. Năm xưa, Tạ Cảnh Hành từng khiến Lục Thiên Dạ ghen rất rõ, dù lúc ấy y còn chưa hiểu hết. Bây giờ nghĩ lại, y bỗng thấy hơi buồn cười. Người này ở Giang Nam năm năm, đánh với Triệu Minh Châu, lập Niệm Thanh Minh, vậy mà gặp Tạ Cảnh Hành vẫn có thể lặng đi trong khoảnh khắc.

Tạ Cảnh Hành nhìn hai người, rất biết chừng mực, không trêu đùa chuyện cũ.

“Ta vừa tới Trường An hôm qua, vốn định mai tới Dương phủ bái phỏng. Không ngờ hôm nay lại gặp ở đây.”

Dương Tiểu Thanh hỏi:

“Tạ công tử tới vì sinh ý sao?”

“Một phần. Cũng vì có chút tin tức muốn báo cho Dương gia và Lục gia chủ.” Tạ Cảnh Hành nhìn Lục Thiên Dạ, vẻ mặt nghiêm túc hơn. “Liên quan đến Mạnh Hữu.”

Lục Thiên Dạ ánh mắt lập tức trầm xuống.

Dương Tiểu Thanh cũng thu lại ý cười.

Tạ Cảnh Hành nhìn phố xá xung quanh, biết nơi này không tiện nói kỹ, liền hạ giọng:

“Mạnh Hữu rời Trường An không lâu sau cuộc gặp ở thương hội, nhưng không đi thẳng về Hoài Châu. Người của ta thấy hắn gặp một người ở trạm dịch ngoài thành. Người kia dùng họ giả, nhưng tùy tùng bên cạnh có dấu ấn cũ của Triệu gia Giang Nam.”

Lục Thiên Dạ hỏi:

“Triệu Minh Châu?”

“Chưa chắc là hắn.” Tạ Cảnh Hành lắc đầu. “Nhưng ta nghi ngờ người của hắn đã vào Trường An trước. Lục gia chủ, ván cờ này chưa xong.”

Dương Tiểu Thanh nhìn Lục Thiên Dạ.

Nếu là trước kia, có lẽ Lục Thiên Dạ sẽ lập tức nói đệ không cần lo, ta sẽ xử lý. Nhưng lần này hắn chỉ im lặng một thoáng, sau đó nhìn thẳng vào y.

“Tiểu Thanh, chuyện này liên quan đến Dương gia và chuyện cũ. Đệ muốn nghe tiếp ở đây, hay muốn về Dương phủ nói cùng Dương bá phụ?”

Dương Tiểu Thanh nghe câu hỏi ấy, trong lòng bỗng an ổn.

Lại là hỏi trước.

Y suy nghĩ rất nhanh. Phố Đông không phải nơi thích hợp bàn chuyện Triệu gia. Tạ Cảnh Hành vừa đến, tin tức cũng cần phụ thân và đại ca nghe. Nếu Lục Thiên Dạ tự mình kéo Tạ Cảnh Hành về Lục phủ bàn bạc, Dương gia lại thành người biết sau. Nhưng hiện tại hắn đã hỏi y.

“Về Dương phủ.” Dương Tiểu Thanh đáp. “Mời Tạ công tử cùng đi. Chuyện liên quan đến Dương gia, nên để phụ thân ta nghe trước.”

Tạ Cảnh Hành hơi nhướng mày, như nhận ra giữa hai người đã khác trước rất nhiều. Hắn cười nhẹ, chắp tay:

“Dương công tử quyết định rất hợp lý.”

Lục Thiên Dạ nhìn Dương Tiểu Thanh.

“Vậy ta đưa đệ về.”

Dương Tiểu Thanh gật đầu, nhưng đi được một bước lại dừng. Y nhìn Lục Thiên Dạ, rồi nhìn dòng người trên phố. Có lẽ vì tin của Tạ Cảnh Hành khiến bầu không khí trở nên nặng hơn, cũng có lẽ vì vừa rồi đoạn đường đông người còn lưu lại hơi ấm trên cổ tay, y bỗng chủ động đưa tay ra dưới lớp tay áo.

“Đoạn về xe vẫn đông.”

Lục Thiên Dạ nhìn tay y, ánh mắt khẽ động.

“Ta có thể nắm không?”

Dương Tiểu Thanh nhẹ giọng:

“Có thể. Lần này không cần chỉ qua đoạn đông người mới buông.”

Lục Thiên Dạ siết nhẹ cổ tay y qua lớp tay áo, trong lòng nóng lên nhưng vẫn không dám dùng lực quá mức. Tạ Cảnh Hành đứng bên cạnh nhìn thấy, nụ cười trên môi thoáng mang ý hiểu rõ, rồi rất nhanh quay mặt đi như không thấy. Dương Tiểu Thanh biết có người nhìn, tai đỏ lên, nhưng không rút tay. Lục Thiên Dạ cũng không che giấu quá mức, chỉ nắm rất đúng mực, đưa y đi về phía xe ngựa Dương gia.

Khi gần đến xe, Dương Tiểu Thanh khẽ nói:

“Thiên Dạ ca ca.”

Lục Thiên Dạ lập tức cúi đầu.

“Ta đây.”

“Lần này, đệ đi cùng huynh. Nhưng huynh cũng đi cùng đệ về nói với phụ thân, được không?”

Lục Thiên Dạ nhìn y, trong mắt có một chút ánh sáng rất sâu.

“Được. Lần này, chúng ta cùng nói.”

Dương Tiểu Thanh gật đầu.

Xe ngựa Dương gia chờ ở đầu phố, phía sau là xe của Lục phủ và tùy tùng của Tạ Cảnh Hành. Gió cuối thu thổi qua, phố xá vẫn ồn ào như cũ, nhưng trong lòng Dương Tiểu Thanh lại không còn cảm giác một mình bước vào ván cờ cũ. Năm năm trước, Triệu Minh Châu dùng y làm điểm yếu của Lục Thiên Dạ, dùng Dương gia ép hắn tự tay lùi xa. Năm năm sau, nếu ván cờ ấy lại nổi lên, y không muốn trốn sau lưng ai nữa.

Lần này, y sẽ đứng bên cạnh Lục Thiên Dạ.

Cũng để Lục Thiên Dạ đứng bên cạnh mình.

(Hết chương 42)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0