Chương 48: Không Cần Che Giấu
Sáng hôm sau, Trường An nổi gió.
Gió cuối thu thổi qua con phố giữa hai phủ Lục Dương, cuốn mấy chiếc lá hòe khô lăn dài trên nền đá xanh. Dương Tiểu Thanh thức dậy sớm hơn thường ngày. Đêm qua y ngủ không sâu, không phải vì ác mộng, mà vì trong đầu cứ lặp đi lặp lại cảnh những phong thư cũ được đặt trên bàn đá Từ phủ, cảnh Triệu Minh Châu đứng dưới giàn cúc mỉm cười, và cả cái nắm tay trước mặt mọi người. Mỗi một chuyện đều đủ khiến y trằn trọc, nhưng kỳ lạ là khi tỉnh dậy, trong lòng y không nặng như tưởng tượng.
Nha hoàn vào phòng hầu y rửa mặt, thấy sắc mặt y hơi nhợt liền lo lắng hỏi có cần mời đại phu không. Dương Tiểu Thanh lắc đầu. Y chỉ hơi mệt vì hôm qua tiêu hao quá nhiều tâm lực, không đến mức bệnh. Sau khi thay y phục, y ngồi trước bàn, mở chiếc hộp gỗ nhỏ. Hai phong thư của Lục Thiên Dạ vẫn nằm trong đó, tờ giấy năm xưa “Đệ rất nhớ huynh” được đặt bên cạnh. Tối qua sau khi về phòng, y còn thêm vào một chiếc lá cúc rơi trên sân Từ phủ. Lá hoa ấy mỏng manh, màu vàng nhạt, bị gió thổi đến bên chân y sau khi Triệu Minh Châu rời đi.
Y không biết vì sao mình lại nhặt nó về.
Có lẽ vì muốn nhớ rằng ngày hôm qua, y đã đứng trong sân Từ phủ không lùi.
Dương Tiểu Thanh khép hộp lại, vừa đứng dậy đã nghe bên ngoài có tiếng bước chân vội. Người tới là Dương Minh Thành. Đại ca y hiếm khi vào viện sớm như vậy, mà một khi tới vào giờ này, tất nhiên không phải chuyện nhỏ. Dương Tiểu Thanh bước ra gian ngoài, thấy trong tay Dương Minh Thành cầm một phong thư mới, sắc mặt vẫn ôn hòa nhưng ánh mắt hơi trầm.
“Đại ca, có tin mới sao?”
Dương Minh Thành gật đầu, đưa thư cho y.
“Lục Thiên Dạ sai người đưa tới từ sáng sớm, một phần cho phụ thân, một phần cho đệ. Hắn làm đúng như đã hứa.”
Dương Tiểu Thanh nghe câu cuối, đầu ngón tay khẽ động. Y mở thư ra. Bên trong không viết dài, chỉ nói sáng nay Lục Chính Đình đã cùng Lục Thiên Dạ đến thương hội trước một bước, niêm phong phong thư cũ lần nữa dưới sự chứng kiến của Tống gia, Tạ Cảnh Hành và hai vị trưởng bối thương hội. Nha môn đã nhận đơn trình báo, nhưng vì những phong thư liên quan đến sự việc năm năm trước, lại có người trong Từ phủ và tuyến cũ Triệu gia, cần tra lại hiệu tiền cũ, quản sự cũ và người đưa thư. Lục Thiên Dạ còn viết rõ một chuyện khác: từ đêm qua đến sáng nay, trong thành đã bắt đầu có người truyền rằng Dương gia và Lục gia vì muốn rửa sạch lời đồn năm xưa nên cấu kết dựng chuyện đổ tội cho Từ gia và Triệu gia.
Dương Tiểu Thanh đọc đến đó, hàng mi khẽ động.
Quả nhiên không yên ổn.
Dương Minh Thành nhìn y.
“Khó chịu không?”
Dương Tiểu Thanh gấp thư lại, không lập tức đáp. Nếu là trước kia, nghe người ngoài nói Dương gia vì chuyện của y mà cấu kết hãm hại người khác, y nhất định sẽ tự trách. Nhưng bây giờ y đã biết, lời đồn vốn là thứ kẻ có tâm có thể dẫn dắt. Nếu mỗi một câu đều nhận về mình, vậy chẳng khác gì tự đưa cổ tay cho người ta buộc dây.
“Có khó chịu.” Y nói thật. “Nhưng không hoảng.”
Dương Minh Thành khẽ mỉm cười.
“Vậy đi chính sảnh thôi. Phụ thân đang chờ.”
Chính sảnh Dương phủ đã sáng đèn dù trời còn sớm. Dương Chính Viễn ngồi ở chủ vị, trước mặt đặt thư của Lục phủ và một chồng sổ nhỏ. Liễu Như Vân cũng ở đó, bên cạnh là Dương Minh Viễn với sắc mặt rất kém. Thấy Dương Tiểu Thanh bước vào, Dương Minh Viễn lập tức nhìn y từ trên xuống dưới một lượt, xác nhận y không quá tái mới miễn cưỡng thở ra.
Dương Chính Viễn không vòng vo.
“Lời đồn đã bắt đầu lan. Đối phương ra tay rất nhanh, chứng tỏ đêm qua sau văn hội đã có người sắp sẵn.”
Dương Minh Viễn lạnh mặt.
“Còn cần hỏi sao? Chắc chắn là Triệu Minh Châu. Hắn không sợ chúng ta tra thư cũ, vì thư cũ chưa chạm thẳng tới hắn. Nhưng chỉ cần kéo chuyện này thành Lục Dương hai nhà vì tình riêng mà hãm hại Từ gia, người ngoài sẽ lại nhìn vào Tiểu Thanh.”
Liễu Như Vân cau mày rất nhẹ.
“Lời đồn lần này còn độc hơn năm xưa. Năm xưa họ nói hai đứa thân thiết quá mức, lần này lại nói Dương gia dùng thương hội và Lục gia để rửa danh cho chuyện riêng. Nếu không xử lý thỏa đáng, Tiểu Thanh sẽ bị kéo vào miệng lưỡi thêm lần nữa.”
Dương Tiểu Thanh đứng bên cạnh mẫu thân, bình tĩnh nghe hết. Khi nghe đến tên mình, trong lòng y vẫn hơi nhói, nhưng không còn cảm giác muốn né tránh. Y nghĩ tới Lục Thiên Dạ đã viết riêng một phần cho mình. Hắn không giấu. Hắn không đợi phụ thân y nói lại. Chỉ riêng điều đó đã khiến y có dũng khí mở miệng trước người nhà.
“Phụ thân, con nghĩ lời đồn này không thể chỉ dựa vào việc phủ nhận.”
Dương Chính Viễn nhìn y.
“Con nói tiếp.”
Dương Tiểu Thanh chậm rãi nói:
“Nếu chúng ta nói không phải vì tình riêng, họ sẽ hỏi vì sao con và Thiên Dạ ca ca cùng đứng ra ở văn hội. Nếu chúng ta nói chỉ là chuyện thương hội, họ sẽ nói Dương gia cố tình che giấu chuyện riêng. Càng phủi sạch, càng giống chột dạ. Chi bằng ngay từ đầu tách rõ hai việc: chuyện tình cảm giữa con và huynh ấy là chuyện đã báo với hai nhà, không lén lút, không cần rửa danh bằng cách hại người. Còn thư cũ ở Từ phủ là chứng cứ liên quan đến quản sự Từ gia, tuyến cũ Triệu gia và lời đồn năm năm trước, phải tra theo quy củ. Hai chuyện có liên quan vì cùng bị kẻ khác lợi dụng, nhưng không phải một chuyện.”
Trong chính sảnh yên lặng một lát.
Dương Minh Thành là người đầu tiên gật đầu.
“Tiểu Thanh nói đúng. Nếu chúng ta cứ né chữ tình riêng, đối phương sẽ cắn lấy nó. Nhưng nếu thừa nhận hai nhà đều biết chuyện Lục Thiên Dạ đang theo đuổi Tiểu Thanh, lời đồn ‘lén lút rửa danh’ sẽ mất một nửa sức.”
Dương Minh Viễn nghe đến “đang theo đuổi” thì mặt lại đen đi, nhưng lần này không phản bác. Bởi hắn cũng hiểu, hiện tại che giấu mới là nguy hiểm. Năm năm trước chính vì một câu “tiểu đệ” để che miệng người ngoài mà làm Dương Tiểu Thanh đau đến thế. Nếu năm năm sau lại vì sợ lời đồn mà phủ nhận tình cảm một lần nữa, chẳng phải để Triệu Minh Châu cười đến cuối sao?
Dương Chính Viễn nhìn tiểu nhi tử, trong mắt có chút phức tạp.
“Con thật sự muốn để người ngoài biết Lục Thiên Dạ đang theo đuổi con?”
Dương Tiểu Thanh cúi mắt, tai hơi nóng, nhưng giọng không né:
“Không phải muốn khoe ra. Chỉ là con không muốn phủ nhận. Phụ thân, nếu con đã cho huynh ấy cơ hội trước mặt người nhà, vậy trước mặt người ngoài cũng không nên nói như không có chuyện gì. Con không cần mọi người thay con nói thành hôn hay định cả đời, nhưng cũng không muốn lại dùng hai chữ huynh đệ để che đậy.”
Liễu Như Vân nghe đến đây, khóe mắt hơi đỏ.
Dương Chính Viễn im lặng rất lâu, rồi chậm rãi gật đầu.
“Được. Vậy hôm nay phụ thân và Lục Chính Đình sẽ nói rõ với thương hội. Dương gia không phủ nhận việc Lục Thiên Dạ đang theo đuổi con, cũng không dùng chuyện này làm lý do để bỏ qua thư cũ. Chứng cứ đi đường chứng cứ, tình cảm đi đường tình cảm. Ai cố tình trộn hai thứ lại để bôi nhọ, Dương gia sẽ truy đến cùng.”
Dương Minh Viễn lập tức nói:
“Con đi cùng phụ thân.”
Dương Chính Viễn nhìn hắn.
“Con đi để làm gì? Đến thương hội mắng người sao?”
Dương Minh Viễn nghẹn lại.
Dương Tiểu Thanh khẽ cười, nhưng rất nhanh cúi đầu giấu đi. Dương Chính Viễn thấy vậy, ánh mắt cũng dịu hơn một chút. Ông phân phó Dương Minh Thành đi cùng mình, Dương Minh Viễn ở nhà trông chừng phủ và chú ý tin tức ngoài phố. Dương Tiểu Thanh có thể xem toàn bộ hồi báo, nhưng hôm nay không cần ra ngoài. Lời này không phải đẩy y ra khỏi cuộc, mà là vì hôm qua y đã quá mệt, hôm nay cần nghỉ. Dương Tiểu Thanh nghe xong, không cố chấp. Y biết tự mình được biết không có nghĩa là chuyện gì cũng phải tự mình lao ra trước.
Sau khi mọi người tản đi, Liễu Như Vân giữ Dương Tiểu Thanh lại uống một chén canh nóng. Dương Minh Viễn ngồi bên cạnh, vừa nhìn y uống vừa cau mày như sợ y nuốt thiếu một ngụm. Dương Tiểu Thanh bị nhìn đến bất đắc dĩ, nhưng trong lòng rất ấm. Uống xong, y định về phòng nghỉ, lại thấy người hầu từ ngoài vào bẩm rằng Lục phủ đưa thêm một hộp nhỏ đến, nói là Lục công tử hỏi trước với Dương phu nhân, nếu tam công tử thấy không tiện thì không nhận cũng được.
Liễu Như Vân nghe xong, nhìn Dương Tiểu Thanh bằng ánh mắt trêu nhẹ.
“Con muốn nhận không?”
Dương Tiểu Thanh tai hơi đỏ.
“Người đã hỏi mẫu thân rồi mà.”
“Là hỏi mẫu thân, nhưng đồ đưa cho con. Con nói.”
Dương Tiểu Thanh mím môi, cuối cùng nói:
“Nhận ạ.”
Dương Minh Viễn lập tức hừ một tiếng.
Người hầu mang hộp vào. Bên trong không phải đồ quý, chỉ là một lò sưởi tay nhỏ bằng đồng chạm hoa văn lá hòe, kích thước vừa đủ đặt trong tay áo. Bên cạnh còn có một tờ giấy nhỏ, chữ của Lục Thiên Dạ viết rất gọn:
“Hôm qua tay đệ lạnh. Nếu đệ muốn dùng thì dùng, không muốn thì cất đi. Ta không đưa thuốc vì không muốn khiến đệ thấy mình bệnh.”
Dương Tiểu Thanh nhìn tờ giấy, bỗng không nhịn được cười.
Liễu Như Vân cũng cười.
“Đứa trẻ này hiện tại cẩn thận đến mức khiến người ta vừa thương vừa buồn cười.”
Dương Minh Viễn nhìn lò sưởi tay, rõ ràng muốn bắt lỗi nhưng không tìm được cớ. Đồ không quý đến mức ép người nhận, lý do cũng vừa đúng, lại còn nói không muốn khiến Tiểu Thanh thấy mình bệnh. Hắn nghẹn một lúc, cuối cùng chỉ lạnh mặt nói:
“Coi như hắn có chút đầu óc.”
Dương Tiểu Thanh cầm lò sưởi tay lên. Đồng đã được ủ ấm sẵn, cách một lớp vải mềm vẫn truyền ra hơi ấm rất dịu. Y đặt trong lòng bàn tay, nghĩ đến tối qua Lục Thiên Dạ dùng hai tay bao lấy tay mình trong đình nhỏ, mặt lại hơi nóng. Một món đồ nhỏ như vậy lại khiến sự mỏi mệt sau văn hội hôm qua tan đi rất nhiều. Không phải vì nó quý, mà vì người tặng đã nhớ đến việc y lạnh tay, cũng nhớ hỏi trước xem y có muốn nhận không.
Dương Tiểu Thanh cúi đầu, dùng ngón tay chạm nhẹ lên hoa văn lá hòe.
“Con sẽ dùng.”
Liễu Như Vân nhìn y, không trêu thêm, chỉ bảo nha hoàn đưa y về phòng nghỉ. Dương Minh Viễn vốn muốn nói gì đó, nhưng thấy y ôm lò sưởi tay trong tay áo, ánh mắt dịu xuống hiếm thấy, cuối cùng cũng không nỡ phá. Hắn quay đầu nhìn ra sân, trong lòng thầm mắng Lục Thiên Dạ đúng là càng ngày càng biết dỗ người.
---
Thương hội Trường An hôm ấy không yên.
Dương Chính Viễn và Lục Chính Đình cùng xuất hiện, phía sau là Dương Minh Thành, Lục Thiên Dạ, Tống gia và Tạ Cảnh Hành. Chứng cứ thư cũ đã được niêm phong, nha môn cũng nhận đơn, nhưng lời đồn ngoài phố khiến các thương hộ trong thành xôn xao. Có người thật sự lo chuyện Triệu gia cũ quay lại, có người chỉ sợ liên lụy sinh ý, cũng có người muốn xem thái độ của Lục Dương hai nhà. Trong đại sảnh thương hội, mấy vị trưởng bối ngồi hai bên, bầu không khí nặng hơn bất kỳ cuộc bàn bạc nào gần đây.
Một thương nhân họ Cao mở lời trước:
“Dương lão gia, Lục lão gia, không phải chúng ta không tin hai nhà. Nhưng chuyện này liên quan đến văn hội năm xưa, lại liên quan đến tình cảm riêng của Lục công tử và Dương tam công tử. Nếu cứ làm lớn, e rằng thương hội cũng bị kéo vào lời ngoài kia.”
Lục Chính Đình đặt chén trà xuống, giọng trầm:
“Cao chưởng quỹ nói sai rồi. Thương hội bị kéo vào không phải vì tình cảm riêng của hai đứa trẻ, mà vì có kẻ dùng tiền bạc và thương lộ mua chuộc người trong thành, dẫn dắt lời đồn, gây tổn hại đến thương hộ Trường An. Nếu hôm nay vì sợ nhắc đến chuyện riêng mà bỏ qua chứng cứ, ngày mai bất kỳ nhà nào trong thương hội cũng có thể bị người ta dùng cách này ép vào thế cờ.”
Dương Chính Viễn tiếp lời:
“Dương gia không phủ nhận Lục Thiên Dạ đang theo đuổi Tiểu Thanh. Chuyện này Dương gia biết, Lục gia biết, không có gì lén lút. Nhưng chính vì không lén lút, chúng ta càng không cần dựng chuyện hại Từ gia hay Triệu gia để rửa danh. Nếu chứng cứ là giả, cứ tra để trả trong sạch cho Từ gia. Nếu chứng cứ là thật, vậy người sai là kẻ năm xưa sắp đặt văn hội và lời đồn, không phải người bị tổn thương bởi lời đồn.”
Trong sảnh lập tức có tiếng bàn tán rất khẽ.
Lục Thiên Dạ đứng bên cạnh Lục Chính Đình, ánh mắt bình tĩnh mà sắc bén. Hắn không ngờ Dương Chính Viễn sẽ nói thẳng câu “Lục Thiên Dạ đang theo đuổi Tiểu Thanh” trước mặt thương hội như vậy. Dù chính hắn đã cầu một cơ hội danh chính ngôn thuận, dù Dương gia đã đồng ý, nhưng khi nghe phụ thân của Dương Tiểu Thanh công khai thừa nhận điều này, trong lòng hắn vẫn chấn động rất lâu. Đó không phải sự chấp nhận hoàn toàn, mà là Dương gia đang dùng danh dự nhà mình bảo vệ quyền lựa chọn của Dương Tiểu Thanh.
Tạ Cảnh Hành cũng lên tiếng:
“Ta từ Giang Nam đến, từng thấy thủ đoạn của tuyến Triệu gia cũ. Hôm qua thư trong kho Từ phủ có vài dấu hiệu đúng là liên quan đến người cũ từng chuyển bạc ở Giang Nam. Ta đã ký tên làm chứng, cũng sẵn sàng cùng đến nha môn đối chứng. Nếu vì sợ lời đồn mà không tra, vậy mới đúng là để người đứng sau cười.”
Tống gia cũng tỏ thái độ ủng hộ tra rõ. Mấy vị trưởng bối thương hội nghe đến đây, sắc mặt dần nghiêm túc hơn. Dù có người vẫn sợ phiền phức, nhưng không ai có thể công khai nói nên bỏ qua chứng cứ chỉ vì nó liên quan chuyện riêng của Lục Dương hai nhà. Cuối cùng, thương hội quyết định lập một phần công văn, ghi rõ việc tra thư cũ là vì có dấu hiệu mua chuộc quản sự Từ phủ, can thiệp văn hội và gây ảnh hưởng thương hộ Trường An năm xưa. Công văn không bàn luận tình cảm riêng của Lục Thiên Dạ và Dương Tiểu Thanh, nhưng cũng không phủ nhận hai nhà đã biết chuyện hai người đang qua lại theo lễ.
Khi mọi việc tạm định, Lục Thiên Dạ viết một phần tóm tắt gửi về Dương phủ cho Dương Tiểu Thanh. Hắn viết rất cẩn thận, không dùng lời làm y lo thêm, cũng không giấu phần nhạy cảm. Cuối thư chỉ thêm một câu:
“Lò sưởi tay nếu quá nóng thì bảo nha hoàn bọc thêm một lớp vải. Đừng cầm trực tiếp quá lâu.”
Viết xong, hắn nhìn câu ấy, bỗng cảm thấy hơi không hợp với phần trước nghiêm túc. Nhưng nghĩ một lát, hắn vẫn không gạch bỏ. Chính Dương Tiểu Thanh từng nói nếu sợ, nếu lo, phải nói ra. Hắn lo y bị nóng tay, cũng nên nói. Không phải mọi lời gửi cho y đều phải là đại sự thương trường. Có đôi khi, chuyện nhỏ cũng là thật lòng.
Phong thư được đưa đến Dương phủ vào cuối giờ Mùi.
Dương Tiểu Thanh lúc ấy đang ngồi bên cửa sổ đọc thoại bản, lò sưởi tay đặt trong tay áo. Y vốn muốn nghỉ ngơi, nhưng tâm tư cứ hướng về thương hội, đọc nửa ngày cũng chưa lật được mấy trang. Khi người hầu đưa thư tới, y lập tức đặt thoại bản xuống. Mở thư ra đọc từng dòng, lòng y dần yên ổn. Phụ thân và Lục Chính Đình đã nói rõ trước thương hội. Chuyện theo đuổi của Lục Thiên Dạ không bị che giấu, cũng không bị đem ra làm vật để người khác bàn loạn trong công văn. Chứng cứ được đưa về đúng vị trí của chứng cứ, tình cảm được đặt ở đúng vị trí của tình cảm.
Đến câu cuối về lò sưởi tay, Dương Tiểu Thanh ngẩn ra, sau đó bật cười thành tiếng.
Nha hoàn bên cạnh hiếm khi thấy y cười như vậy, không khỏi hỏi:
“Công tử, Lục công tử viết gì khiến người vui vậy?”
Dương Tiểu Thanh vội gấp thư lại.
“Không có gì.”
Nha hoàn nhịn cười, không hỏi nữa.
Dương Tiểu Thanh cúi đầu nhìn lò sưởi trong tay áo. Thật ra nhiệt độ vừa phải, không hề nóng quá. Nhưng vì một câu dặn dò kia, y vẫn lấy khăn mềm bọc thêm một lớp quanh lò sưởi. Bọc xong, y lại cảm thấy hành động của mình hơi ngốc, nhưng khóe môi cứ cong lên không hạ được. Một người từng dùng năm năm viết thư không gửi, bây giờ lại cẩn thận dặn y đừng cầm lò sưởi quá lâu. Cảm giác này quá mềm, mềm đến mức y cảm thấy dù ngoài kia còn lời đồn và ván cờ, trong phòng mình vẫn có một góc rất ấm.
Y lấy giấy viết hồi âm.
Ban đầu, Dương Tiểu Thanh định chỉ viết vài câu cảm tạ và hỏi thêm chuyện công văn. Nhưng bút rơi xuống giấy, cuối cùng lại thành:
“Không nóng. Rất ấm.”
Viết xong bốn chữ này, mặt y lập tức đỏ lên. Y nhìn tờ giấy, muốn thêm vài câu nghiêm túc hơn để che đi, nhưng nghĩ một lát lại thôi. Hôm qua y đã hỏi hắn có thể để mình không lợi hại một chút không. Vậy hôm nay một phong hồi âm không quá nghiêm túc cũng chẳng sao.
Y gấp thư lại, sai nha hoàn đưa sang Lục phủ.
Lục Thiên Dạ nhận được hồi âm khi vừa trở về thư phòng. Hắn mở ra, chỉ thấy bốn chữ, đứng yên rất lâu. Trần quản sự ở bên cạnh còn tưởng có tin gì nghiêm trọng, vừa định hỏi, đã thấy chủ tử nhà mình khẽ cong môi. Nụ cười ấy rất nhạt, nhưng làm cả thư phòng lạnh lẽo như có ánh chiều lọt vào.
“Chủ tử?”
Lục Thiên Dạ gấp thư lại, đặt vào hộp gỗ nhỏ chuyên đựng thư gần đây của Dương Tiểu Thanh.
“Không có gì.”
Trần quản sự nhìn khóe môi chưa kịp thu lại của hắn, trong lòng thầm nghĩ rõ ràng là có gì, nhưng rất thức thời không hỏi tiếp.
---
Chiều xuống, lời đồn trong thành dần đổi hướng.
Công văn thương hội chưa chính thức dán ra, nhưng tin tức Dương gia và Lục gia thẳng thắn thừa nhận chuyện Lục Thiên Dạ đang theo đuổi Dương Tiểu Thanh đã lan trước một bước. Có người kinh ngạc, có người xôn xao, nhưng vì hai nhà đều không che giấu, lại có trưởng bối đứng ra, những câu “lén lút” và “rửa danh” khó đứng vững như ban đầu. Hơn nữa, việc thư cũ được niêm phong có thương hội, Tống gia và Tạ Cảnh Hành làm chứng khiến người ngoài càng chú ý đến chuyện năm xưa có kẻ sắp đặt văn hội hơn là chỉ chăm chăm cười nhạo Dương Tiểu Thanh.
Triệu Minh Châu ở trong một biệt viện phía Tây thành nghe xong tin ấy, rất lâu không nói gì.
Mạnh Hữu đứng bên dưới, sắc mặt cũng không tốt. Hắn vốn rời Trường An để tránh gió, nhưng sáng nay lại bị gọi trở về, trong lòng đã bất an. Triệu Minh Châu ngồi bên cửa sổ, tay cầm chén trà, trên mặt không còn nụ cười ung dung ở Từ phủ. Gió thổi qua rèm trúc, ánh sáng trong phòng lay động, khiến vẻ mặt hắn càng khó đoán.
“Bọn họ thừa nhận?” Triệu Minh Châu chậm rãi hỏi.
Mạnh Hữu cúi đầu.
“Vâng. Dương gia nói rõ Lục Thiên Dạ đang theo đuổi Dương Tiểu Thanh, hai nhà đều biết. Thương hội cũng đang chuẩn bị công văn, tách chuyện thư cũ khỏi lời đồn tình cảm.”
Triệu Minh Châu đặt chén trà xuống.
“Năm năm trước, chỉ một câu tiểu đệ đã khiến Lục Thiên Dạ tự rút lui. Năm năm sau, hắn lại dám để Dương gia công khai nói hắn đang theo đuổi Dương Tiểu Thanh. Thú vị.”
Mạnh Hữu thăm dò:
“Công tử, vậy bước tiếp theo…”
Triệu Minh Châu nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong sân biệt viện có một cây hòe nhỏ, lá đã rụng hơn phân nửa. Hắn nhìn nó, ánh mắt dần lạnh xuống.
“Bọn họ không sợ lời đồn tình cảm nữa, vậy đánh vào lời đồn vô dụng. Muốn phá một liên minh vừa mới nối lại, phải để họ tự nghi ngờ thứ đang nối mình với đối phương.”
Mạnh Hữu không hiểu hết.
“Ý công tử là?”
Triệu Minh Châu cười nhạt.
“Lục Thiên Dạ hiện tại hỏi trước, nói thật, tôn trọng lựa chọn của Dương Tiểu Thanh. Vậy nếu có một chuyện hắn không thể không giấu thì sao?”
Mạnh Hữu lưng hơi lạnh.
Triệu Minh Châu lấy một phong thư từ tay áo ra, đặt lên bàn. Trên phong bì viết tên một hiệu tiền cũ ở Giang Nam. Dấu niêm đã khô, nhưng nhìn qua đủ biết là vật cũ nhiều năm. Hắn dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên phong thư, giọng bình thản mà lạnh:
“Đưa tin ra ngoài. Nói trong những phong thư cũ năm xưa, còn có một khoản bạc không qua Từ gia, mà qua người của Lục gia.”
Mạnh Hữu kinh hãi.
“Nhưng chuyện này…”
“Thật giả không quan trọng ngay lúc đầu.” Triệu Minh Châu ngắt lời hắn. “Quan trọng là để Dương gia nghe thấy trước khi Lục Thiên Dạ kịp giải thích.”
Mạnh Hữu chần chừ.
“Lục Thiên Dạ sẽ tra rất nhanh.”
“Vậy cứ để hắn tra.” Triệu Minh Châu mỉm cười. “Ta muốn xem lần này, khi nghi ngờ chạm đến Lục gia, hắn còn có thể bình tĩnh đưa toàn bộ sự thật đến trước mặt Dương Tiểu Thanh không.”
Ngoài biệt viện, gió thu lại nổi lên.
Cùng lúc đó, trong phòng Dương Tiểu Thanh, lò sưởi tay vẫn âm ấm trong tay áo. Y không biết ván cờ mới đang được đặt xuống, chỉ cúi đầu nhìn phong thư vừa nhận thêm từ Lục Thiên Dạ. Hắn viết rất ngắn, nói ngày mai nếu y thấy đỡ mệt, hắn muốn đưa lời hỏi y có muốn ra gốc hòe đi dạo một lát không. Không ra phố, không tới trà lâu, chỉ ở giữa hai phủ, dưới nơi từng chứng kiến rất nhiều đau và cũng rất nhiều bắt đầu.
Dương Tiểu Thanh đọc xong, khóe môi cong lên.
Y cầm bút viết lại:
“Có thể. Nhưng huynh không được đứng đó từ sáng.”
Mực vừa khô, y lại suy nghĩ một chút rồi thêm một câu.
“Nếu trời lạnh, nhớ mang lò sưởi tay của huynh.”
Viết xong, y nhìn câu ấy rất lâu, cuối cùng không nhịn được vùi mặt vào tay áo cười khẽ.
Ngoài kia gió còn nổi, lời đồn còn chưa dứt, Triệu Minh Châu còn chưa buông tay khỏi ván cờ.
Nhưng ít nhất lúc này, trong ánh đèn ấm áp của Dương phủ, Dương Tiểu Thanh biết mình đang chờ ngày mai.
Chờ một người hỏi trước.
Chờ một đoạn đường dưới gốc hòe.
Và chờ xem lần này, họ có thể cùng nhau đi qua bao xa.
(Hết chương 48)
Bình luận 💬 0